Ngày Xưa
&
Hiện Tại
Nghỉ mất sức c̣n gọi là... hưu
non đây! Sống với nghề với học tṛ hai mươi năm tṛn kể từ ngày rời Trường Sư
Phạm.Yêu măi ngôi Trường Tiểu Học Tỉnh lỵ Phước Long nơi đă cho
tôi thực tập nghề dạy học, yêu học tṛ trường vùng cao với bao nhọc nhằn khi đến
lớp với mái tóc hoe vàng rám nắng gió sương khi cùng phải phụ giúp với cha mẹ
mưu sinh.
Tôi được đổi theo chồng về đây Trường Tiểu học Phú Hiệp B Huyện Định Quán lại
tiếp bước với nghề khi xong tập sự hai năm tṛn... Tôi được theo nghề với mộc đỏ
vào Sự vụ lệnh - Giáo viên lưu dụng khi đất nước ḥa b́nh .
Tôi yêu lắm những học tṛ lớp Một của tôi những em học tṛ vào ngồi lớp Một
nhưng ít em đúng tuổi mà thường già hơn số tuổi vào lớp v́ buổi giao thời nhiều
phụ huynh bận bịu mưu sinh nên ít lo lắng cho con em đi học ! Hai chục năm với
ánh mắt trong veo hồn nhiên của học tṛ lớp Một rồi lớp Năm...Với ḷng yêu nghề
yêu tuổi thơ học tṛ cùng với bao lo toan trong cuộc sống tôi đă trụ lại với
nghề.
Cho đến một ngày vào lớp, tôi
thấy chóng mặt hoa mắt thường xuyên và thường hay... ngủ gục khi mỗi lần xong bài
giảng ! Thôi các em ơi, cô đành phải từ giă bục giảng, từ giă các em xin về nghỉ
hưu sớm.
Tôi nhớ măi khi cầm tập hồ sơ
xin nghỉ việc về pḥng giáo dục và được đề nghị xét sức khỏe tại Bệnh Viện tỉnh
Đồng Nai, qua khám xét ở nhiều khoa của Bênh Viện Tôi được nghỉ mất sức 61%.
Nghỉ dạy nhưng ḷng buồn lắm v́ cứ măi nhớ đến những bài giảng những tri thức
ngoài kiến thức chuyên môn muốn nói với các học tṛ lớp Năm mà tôi mới lên dạy
được bốn niên khóa nay sẽ không c̣n cơ hội giảng dạy nữa rồi !
Tôi không được hưởng lương hưu
hàng tháng v́ lúc nghỉ dạy tôi chưa đến tuổi năm mươi và nhất là tôi mới chỉ
công tác với nghề được 18 năm thôi chứ không phải 20 năm như tôi đă tính. Thế là
tôi ôm một mớ tiền nhà nước đă trả cho tôi 70% lương cho 18 năm công tác, về
buôn bán ở nhà cùng với chồng nuôi con ăn học.
Tôi sinh hoạt với cựu giáo chức
của Thị trấn Định Quán mỗi năm một lần vào tháng 11 và có thể rơi vào ngày Kỷ
niệm nhà giáo 20/11. Tôi theo con trở lại G̣ Vấp nơi tôi đă trưởng thành. Phu tử
ṭng tử đó là lời chối của chồng tôi khi bị bệnh mất lúc vẫn c̣n trên bục giảng.
Tôi xin gia nhập hội cựu giáo
chức G̣ Vấp với bạn bè cùng học thời Trung học đă cùng chí hướng đi dạy học và
nay cùng về hưu trí với nhau.
Ôi, vui lắm tuổi hưu, tuổi Vàng
Thu... Chúng tôi hănh diện khi tuổi trẻ cùng đóng góp sức ḿnh cho xă hội và bây
giờ đến tuổi hưu trí cùng nhau hưởng... nhàn !
Đinh Thị Nghĩa
(giáo viên hưu phường 10 Quận G̣ Vấp)
Sống Đẹp
Lên xe bus, một cô bé đứng dậy
nhường chỗ khi xe chật ních hết chỗ ngồi
- Cô ơi vào đây ngồi!
Một phụ nữ mang thai tay lại
dắt một đứa bé bước lên xe bus ngơ ngác kiếm chỗ ngồi...chẳng ai nhường cả, tôi
đứng dậy
- Em vào đây ngồi với bé!
- Dạ cô cũng lớn tuổi rồi...
- Không tôi c̣n đứng được, em
có tới hai em bé mà!
Tới trạm tôi bước xuống xe bus.
- Em có qua đường không cho tôi
đi với!
- Dạ không nhưng con sẽ đưa cô
qua!
Những tâm hồn và cử chỉ đẹp là
đây, rất dễ thực hiện và chẳng ngoài khả năng của ḿnh. Hỡi những con Én hăy làm
nên mùa Xuân.
Đinh Nghĩa |