rất nhiều lần. Đại khái
Tina là người đàn bà của một đại ca nổi tiếng trong giới ăn chơi với
cái biệt hiệu oai phong lẫm liệt là "Dũng Méo". Có lẽ v́ thế mà Tina
đă được em út nể mặt lây chăng? Tuyền thầm hỏi ḿnh như thế và trong
thoáng chốc, quán cà phê đă xuất hiện trước mặt nàng.
Tới nơi, Nhă Tuyền vừa hấp tấp chạy bộ về phía sau quán, vừa đưa mắt
nh́n khắp xung quanh khu đó và quả nhiên, Tuyền thấy ngay một đám
con gái, khoảng chừng 7, 8 đứa đang lớn tiếng chửi lộn với nhau. Cảnh
tượng trước mắt làm Tuyền hơi khựng lại và nàng thật ân hận v́ ḿnh
đă đến trễ một bước. Con Oanh bây giờ trông giống như môt bà khùng
bị nhốt trong nhà thương điên: quần áo xốc xếch, tóc tai bù xù, mặt
mày đỏ ngầu Nhă Tuyền chưa kịp quan xác kỹ lưỡng th́ thấy Oanh đang
bị mấy đứa kia ấn sát vô tường, và một đứa con gái độ 26 tuổi, hùng
hổ xông tới tát thật mạnh vào mặt nó.
Trong khi đó Hương đứng bên cạnh cố gắng chui vào đám đông nhưng đă
bị họ đẩy văng ra ngoài. Hương lảo đảo té xuống đất, và Nhă Tuyền
vội chạy lại đỡ Hương lên. Bấy giờ Nhă Tuyền mới nhận thấy khuôn mặt
của Oanh đầy những vết cào trầy trụa, bất giác Tuyền hét lớn:
- Các người làm ǵ thế? Muốn huỷ hoại dung nhan của nó phải không?
Cả đám lùi lại vài bước, quay một lượt ra sau nh́n Tuyền. Nhân cơ
hội đó, Tuyền và Hương bước tới vịn vai Oanh. Tuyền vội tháo kẹp tóc
ra để cột lại mái tóc rối bù cho Oanh. Giữa lúc ấy, có một tiếng nói:
- Con Sương đâu? Mày ra đây cho tao!
Sương ngoan ngoăn tách ra khỏi đám đông:
- Dạ chị Tina gọi em!
- Con kia, mày xem cái bản mặt của nó nè! Bây giờ mày nói cho tao
biết, ai đang phá hoại dung nhan của ai?
Tina vừa chỉ vào mạt Sương, vừa trừng mắt hỏi Tuyền.
Thật vậy, nh́n khuôn mạt của Sương mà Tuyền không khỏi sợ hải, chẳng
những có nhiều vết trầy trụa tương tựa Oanh, trái lại một con mắt đă
bị bầm tím và ở bên mép miệng đang rỉ máu ra. Chứng tỏ, trước khi đám
Tina đến đây, chắc chắn Sương đă bị Oanh đánh một trận tơi tả. Nhă
Tuyền nhận thấy nếu cứ tiếp tục lớn tiếng giằng co qua lại th́ chỉ
có nước tự rước họa vào thân. Nghĩ vậy, Nhă Tuyền kiếm cách giảng
ḥa:
- Nhưng dù sao, chị cũng đă cho con Oanh một bài học rồi. Tôi thiết
tưởng mọi chuyện nên dừng lại ở đây là vừa...
Sương sừng sộ cắt ngang:
- Cái ǵ? Dừng lại à? Chị xem nè, nó đánh tôi sưng mặt sưng mày đă
đành, đằng này xém tí nữa nó đă rạch mạt tôi vài đường rồi đấy.
Sương vừa nói vừa giơ con dao găm sáng loáng lên như để chứng minh
lời nói của ḿnh hoàn toàn là sự thật. Nh́n thấy con dao găm nhọn
hoắc mà Tuyền không khỏi rùng ḿnh một cái. Bấy giờ Oanh mới lên
tiếng:
- Tao không lấy mạng mày là phước lớn cho mày lắm rồi. Mày dư sức
biết ràng thằng Việt đang cặp với tao, thế mà mày vẫn nhảy vào phá
đám, các người nói xem, có phải nó là người muốn gây chuyện trước
không?
Nghe nhắc đến Việt, Nhă Tuyền bèn hỏi nhỏ Hương:
- Cái thằng mắc dịch đó đâu rồi.
Hương khẽ đáp:
- H́nh như nó c̣n ngồi ở trong quán nước.
Nhă Tuyền đoán chỉ có Tina là người cầm đầu ở đây, nên nàng cố gắng
thuyết phục cô ta:
- Thật ra con Oanh v́ nóng giận nhất thời mới không tự kềm chế được
bản thân ḿnh. Có ai nh́n thấy người yêu của ḿnh đang dang díu với
người khác mà không khỏi đau ḷng chứ? Dù kết quả ra sao th́ Sương
vẫn là người chiến thắng, chẳng những giựt đi người t́nh của người
ta mà c̣n khiến con Oanh điên đảo nữa. Những vết thương nhỏ trên mặt
làm sao có thể sánh bằng vết thương ḷng chứ? Hơn nữa, trong khi cả
đám ḿnh gây gỗ với nhau ngoài này th́ cái thằng sở khanh kia có lẽ
nó đang ngồi khoe khoang với mọi người rằng hiện giờ có hai người đẹp
đang ấu đả với nhau v́ nó. Nếu chị cố t́nh làm lớn chuyện ra, có
phải chỉ làm tṛ cười cho thiên hạ không?
Lời lẽ nhă nhặn của Tuyền khiến Tina đâm ra suy
nghĩ một hồi, cô ả
đưa mắt nh́n xung quanh th́ quả thật ở đằng xa có một tốp người đang
chăm chú theo dơi họ năy giờ với nét mạt rất khoái chí.
Giữa lúc ấy, bỗng có một đứa nói nhỏ bên tai Tina nhưng cũng vừa đủ
cho mọi người cùng nghe:
- Ở đây ai cũng biết danh tiếng của chị cả, ḿnh đă lỡ đứng ra can
thiệp, nếu chỉ v́ những lời lẽ đơn sơ của tụi nó mà bỏ qua tất cả,
em e rằng người ta sẽ cười ḿnh đấy.
Tina cảm thấy em út nói cũng có lư, nhưng trước khi đến đây, quả
thật Tina chẳng hề hay biết nguyên nhân chính là lỗi của Sương, cô
nàng chỉ nhận được cú điện thoại báo tin là lập tức kéo tất cả đàn
em lên trên này. Bây giờ đă rơ cớ sự, nếu tiếp tục đánh nhau th́
đúng là mang tiếng "v́ trai". Sau cùng, Tina bèn nhượng bộ:
- Thôi được, tao cũng không muốn gây thêm chuyện. Nếu con Oanh chịu
đứng ra xin lỗi với con Sương một tiếng và hứa từ nay không được
đụng tới nó nữa th́ tao sẽ bỏ qua hết.
Nhă Tuyền mừng thầm, tưởng đâu câu chuyện đă được giải quyết, nào
ngờ, Oanh vùng vẫy thoát khỏi ṿng tay của Tuyền, lớn tiếng quát:
- Có lộn không? Bắt tôi xin lỗi nó hả, c̣n khuya! Mấy người ngon th́
đánh tay đôi với tôi đi, chứ đừng ḥng kêu tôi tha cho nó. Từ nay,
hễ tôi gạp nó ở đâu th́ đánh tới đó, xem nó c̣n dám quyến rũ kép của
người ta nữa không cho biết?
Tina sa sầm nét mạt lại, chưa kịp ra tay th́...
- "Bốp"
Nhă Tuyền tát Oanh một cái thật mạnh, và rồi nàng cũng không tự chủ
được ḿnh:
- Mày điên đủ chưa? Sao mày lại dại khờ dám sống chết v́ cái thằng
đó? Tụi bây chỉ mới cặp kè được vài tháng thôi mà mày đă không nỡ
rời xa nó rồi. Trong khi thằng Công quen tao đến sáu năm dài đăng
đẵng, vậy mà sau khi nó bỏ tao v́ một người khác, nhưng tao vẫn có
thể sinh hoạt b́nh thường bởi tao c̣n có tự ái. C̣n mày, ḷng tự tôn
và tự ái của mày đâu rồi.
Chẳng phải cái bạt tay của Tuyền làm Oanh tỉnh táo ra, mà là những
lời kể lể của Tuyền đă thật sự làm Oanh xúc động. Oanh vừa ôm mạt
vừa quay vào tường giấu vội những ḍng nước mắt đang tuôn trào xuống
má. Có lẽ sự kiện xảy ra quá nhanh chóng và bất ngờ khiến cho mọi
người không hẹn mà im lặng tất cả.
Sau vài phút lắng đọng, Tina bèn giựt lấy con dao trên tay Sương,
cất tiếng hăm doạ:
- Rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt phải không? Mày vốn biết
con Sương là em út cua tao thế mà mày vẫn ra tay, chứng tỏ mày chẳng
xem tao ra ǵ. Tao đă nhượng bộ tha cho mày là dễ dăi lắm rồi, vậy
mà mày vẫn ngoan cố khiêu chiến với tao, nếu hôm nay tao bỏ qua th́
mai này c̣n ai dám nể tao chứ?
- Chị tính làm ǵ nó?
Tina ngó xuống con dao trên tay với nét mạt rất nghiêm nghị. Lần đầu
tiên, Nhă Tuyền hơi khiếp sợ trước một người khác v́ khi Tina giận
dữ, khuôn mạt của ả trông rất khó coi, có lẽ v́ thế mà Tina mới làm
được "chị hai" của đám choai choai này. Sau đó, Tina ra lệnh:
- Tụi bây lôi đầu nó ra đây cho tao! Để xem từ nay nó c̣n dám vênh
mặt với tao không cho biết?
Tina vừa dứt lời, tức th́ cả đám xông vào dí sát Oanh vào tường, và
một đứa cao nhất đưa tay bóp chặt hai g̣ má của Oanh lại. Tới đây,
Hương và Tuyền đều hiểu là họ đang định làm ǵ, cả hai cố gắng cứu
Oanh ra nhưng lấy ba chọi sáu th́ làm sao thắng cho được...
o0o
Trong lúc cả đám c̣n đang giằng co th́ từ phía bên hông quán có một
đám đông đang theo dơi họ từ lâu. Đám đông đó đă lần lượt bỏ đi hết,
có lẽ họ đă quen thuộc với những t́nh cảnh như thế này hoặc cũng có
thể họ sợ bị phiền phức nếu lát
nữa đây cảnh sát kéo đến. Duy chỉ
c̣n hai gă thanh niên là vẫn c̣n nán lại nơi đấy. Hai người con trai
đó, không ai khác hơn chính là Đông và Hải.
Sỡ dĩ Đông và Hải vẫn cố t́nh đứng lại theo dơi diễn biến câu chuyện
là v́ cả hai đă nhận ra người con gái mà họ đă gặp gỡ hôm nào. Cho
đến khi, mái tóc dài của cô ta buông xơa xuống lưng th́ dường như
Đông không c̣n nhúc nhích ǵ được nữa. Đôi chân chàng như đang bị
đông cứng lại, c̣n lồng ngực của chàng như muốn vỡ tung ra. Đông nghe
rơ tiếng nói loạn xạ xuất phát tự trong tim chàng: "Nụ cười hôm
trước, mái tóc dài hôm nay. Lâu lắm... lâu lắm rồi ta mới t́m lại được
một khuôn mặt quen thuộc như thế..."
Đông c̣n đang măi mê đuổi theo h́nh bóng năm nào th́ đột nhiên tiếng
la hét của mấy người con gái đó làm chàng sực tỉnh. Khi chàng đưa
mắt tiếp tục theo dơi th́ thấy Tina đang cầm một con dao như chừng
muốn rạch mặt ai, bất giác chàng đă quên lời thề năm nào, định tiến
tới can thiệp th́ đột nhiên chàng nhận thấy môt cánh tay của ḿnh
đang bị Hải giữ lại:
- Đi đâu đó? Mày làm ơn giải quyết vụ này dùm tao đi!
Đông mở to mắt, ngạc nhiên nh́n Hải:
- Giải quyết? Nếu tao không nhầm th́ xưa nay mày chẳng hề thích
nhúng tay vào chuyện của người ta, nhất là đụng chạm đến mấy "bà Tám"
như thế?
- A... là v́ trong số đó có một đứa là bạn học
cũ của con Vân.
- Đứa nào vậy?
Hải vừa chỉ về phía đám đông, vùa nghiêng đầu nói:
- Đó đó, cái con hơi cao cao, có mái tóc dài nhất trong cái đám lộn
xộn kia...
Đông càng kinh ngạc thêm:
- Sao ngộ thế? Quen thân không?
- H́nh như cũng thân... H́nh như là không...
- Cái ǵ mà h́nh như hoài vậy.
Hải nhún vai một cái:
- Đă nói là bạn của con Vân mà, làm sao tao biết được có thân hay
không? Có điều tao chỉ gặp mặt cô ta hai lần. Thấy bạn của vợ ḿnh
gặp rắc rối mà không ra tay giúp đỡ th́ cũng hơi kỳ kỳ làm sao ấy.
Đông chợt cười khanh khách:
- Quen biết mày bấy lâu, bây giờ tao mói thấy mày cũng có đạo nghĩa
lắm chứ. Nếu vậy th́ mày bước sang đó mà ra tay anh hùng cứu mỹ nhân
đi, sao lại kêu tao nhảy vô làm ǵ?
- Tao không cho con bé đó là mỹ nhân đâu, là bà chằn th́ có. Chẳng
qua tao nghĩ t́nh con Vân thôi. Mày đừng hỏi nhiều
nữa, mày biết
nguyên do v́ sao tao nhờ mày mà.
Đông giả vờ nghiêm mặt nói:
- Kẹt một cái tao đă hứa với bà già tao rồi, tao không muốn xen vào
chuyện giang hồ nữa đâu.
Hải chẳng biết là Đông đang trêu ḿnh, nên chàng vội vàng phân tích:
- Trời đất! Bây giờ đâu phải bắt mày đâm chém một ai, mà chỉ hổng
dám tự tin như thế? Mày đừng quên rằng Đỗ Tấn Đông ngày nay không
c̣n là Đỗ Tấn Đông ngày xưa đâu nhé?
- Tao biết... nhưng mà...
Hải chưa nói hết ư đă thấy Đông gấp gút đi như chạy về phía đằng kia...
o0o
- Tao cho mày một cơ hội chót, có chịu xin lỗi nó không?
Tina vừa nói, vừa nhấp nháy con dao truóc mặt Oanh. Trong khi đó,
Oanh dường như không biết sợ là ǵ, có lẽ những ly rượu ban
năy đă
làm tăng thêm sức gan ĺ, v́ thế Oanh cương quyết lắc đầu lia lia.
Đến nước này, Tina thật sự nổi nóng, những ngón tay bấu chặt cán dáo
hơn. Mọi người im lặng chờ đợi, bỗng Nhă Tuyền lấy hết sức, xô mạnh
Tina qua một bên, nói trong hơi thở dồn dập:
- Nếu chị muốn gạch mặt nó th́ cứ gạch mặt tôi đi!
Khi không bị xô một cái, Tina đâm ra bực tức lên, cô ả bèn xông tới
tát Tuyền một cái thật nhanh, đám c̣n lại thấy thế vội buông Oanh ra
mà giữ chặt Tuyền lại. Bây giờ mục tiêu không c̣n là Oanh
nữa, Tina
hùng hổ, dí sát con dao bên má phải của Tuyền:
- Mày muốn làm anh hùng phải không? Được tao sẽ cho mày toại nguyện.
Nhă Tuyền từ từ nhắm mắt lại, trong bóng tối nàng thấy h́nh bóng
Công hư hư ảo ảo, rồi nàng nghe có tiếng la hét của Hương và Oanh:
- Đừng làm ẩu! Toi gọi cảnh sát đấy!
- Xin đừng! Tina!
- Thôi đủ rồi chị Tina ạ!
Trong phút giây chờ đợi bản án, Nhă Tuyền ngỡ ḿnh đă nghe được một
giọng nói quen quen. Khi nàng mở mắt ra th́ thấy một gă con trai
đang nắm chặt cánh tay phải của Tina, và dùng một bàn tay c̣n lại để
gỡ con dao từ tay Tina xuống. Sau đó, anh ta quay mặt lại nói
với
bọn họ:
- Buông cô ta ra!
Cả đám khong hẹn mà buông Nhă Tuyền ra một lượt. Sau đó họ lủi thủi
đứng nép bên ḿnh Tina. Nhă Tuyền thoáng chút bàng hoàng v́ nàng đă
nhận ra vị cứu tinh của ḿnh.
- Cô có sao không?
Nghe anh ta hỏi, Tuyền mới sực nhớ, vội đưa một bàn tay rờ lên mặt,
quả thật bây giờ nàng mói cảm thấy hơi đau ở bên má trái. Nàng chưa
kịp nói ǵ th́ Hương và Oanh đă chạy đến bên nàng, mỗi đứa một câu:
- Mày không sao chứ Linh?
- Vén tóc cho tao xem mặt mày thử!
Giữa lúc ấy, có một tiếng nói vang lên:
- Chú Đông, chú làm ǵ ở đây?
Đông quay người lại, hỏi bằng một giọng rất điềm tỉnh, như chẳng hề
lộ vẻ ǵ gọi là van xin:
- Chị có thể nể mặt tôi mà bỏ qua cho cô ta không?
Tina hừ một tiếng:
- Tôi nể mặt chú rồi ai nể mặt tôi. Hơn
nữa, toàn là chuyện của đàn
bà con gái cả, tôi thiết nghĩ chú không nên xen vào làm ǵ.
- Thật ra tôi đến để báo cho chị biết là chủ quán đă gọi cảnh sát
rồi đấy!
Tina dậm chân nói:
- Cái thằng cha đó bộ chán sống rồi sao. Tôi nào có gây chuyện trong
quán của ổng đâu mà dám gọi cảnh sát chứ? Nhưng mà tôi nói cho chú
biết, dù hôm nay không trả được thù này th́ hăy c̣n rất nhiều cơ hội
về sau.
Cặp chân mày của Đông hơi chau lại:
- Thù ǵ cơ chứ? Chị mang tiếng là "chị hai", lại để cho em út đi
dành bạn trai của một ngụi khác, tính ra là tại chị không biét quản
thúc đàn em ḿnh, sao c̣n bày đặt gây khó dễ cho người ta. Nếu đổi
ngược t́nh thế, dù chị có đâm chết ai đi
nữa, tôi cũng không màng
đến đâu. Đây không phải là lần đầu tiên chị ra chơi, hẳn chị dư sức
hiểu luật giang hồ chứ?
Tina tái mặt:
- Bây giờ chú lên tiếng dạy đời tôi phải không? Chú đừng nhắc luật
giang hồ với tôi v́ dù cho con Sương có dành bạn trai của ai đi
nữa,
th́ tụi nó cũng không nên đánh ngựi ta trước. Đánh sưng mặt con
Sương đă đành, c̣n đ̣i lấy dao gạch mặt nó nữa, nếu hiện tại tôi có
gạch vài đường trên mặt nó th́ cũng chẳng qua chỉ là ăn miếng trả
miếng mà thôi.
Rồi như để ra oai với đàn em, Tina trừng mắt nh́n về phía bọn Nhă
Tuyền:
- Tôi nhất định phải dạy cho tụi nó một bài học nhớ đời!
Đông cho hai tay vào túi quần, thông thả nói:
- Chủ nhật này có thể tôi sẽ đi thăm anh Dũng. Ảnh có hỏi tôi một số
nghi vấn từ lâu, nhưng tôi vẫn đắn đo chưa muốn cho anh ta biết.
Song, có lẽ tôi sẽ đổi ư. Hay là chủ nhật này chị đi cùng
với tôi
cho vui.
Giữa lúc t́nh cảnh đang đến hồi gay cấn, đột nhiên nghe những lời
nói của Đông, mọi ngụi ngỡ rằng anh ta cố t́nh đánh trống lăng để
cho xoa dịu bớt t́nh h́nh. Nhưng đối với Tina, đó là những câu nói
có chứa đựng một hàm ư sâu xa.
Tina trở nên lúng túng:
- Chú... chú... định đem anh Dũng ra hù tôi phải không?
Bỗng nhiên, Đông nghiêm hẳn sắc mặt lại:
- Tôi cần ǵ phải đem anh ấy ra đây để hù chị chứ? Nể mặt ảnh, tôi
kêu chị bằng chị. Nhưng nếu chị không nể mặt ảnh, coi bộ đàn em của
ảnh cũng không cần nể mặt chị làm ǵ. Bọn nó hiện đang có mặt trong
quán, chỉ cần một cú điện thoại của tôi, tức th́ sẽ kéo ra đây liền.
Có một điều tôi muốn nhắc nhở cho chị nhớ, tuy bây giờ anh Dũng
không c̣n là đại ca của chúng nữa, nhưng tất cả đă cùng sanh tử
với
nhau, có thằng cũng đă v́ ảnh mà từng nằm ở bệnh viện, và điều quan
trọng nhất là đây chẳng phải là lần đầu tiên chúng nó đánh đàn bà
con gái.
Dứt lời, Đông rút điện thoai từ trong túi quần ra, chưa kịp bấm nút
th́ Tina vội lên tiếng ngăn cản:
- Khoan đă! Chú v́ mấy con nhỏ này mà trở bạn thành thù với tôi à?
Chú đừng tưởng hăm doạ tôi vài câu là tôi sợ chú nhé! Con nhỏ này
chưa hề ngán một ai qua bao giờ!
Đông hơi tư lự vài giây, chẳng phải v́ những lời tự cao của Tina làm
chàng sợ hăi, mà chàng đang suy nghĩ xem có nên nhân cơ hội này làm
sáng tỏ mọi chuyện chăng? Tuy nhiên, Đông đă tự nguyện với ḿnh là
không c̣n muốn xen vào chốn giang hồ nữa, nếu bây giờ chàng ăn thua
đủ với Tina th́ quả là chàng chẳng biết dùng tư cách ǵ để nói
chuyện với cô ta. Song, khi chàng đưa mắt nh́n về phía ba người con
gái đó, chàng không khỏi thương hại cho họ. Nhất là người con gái
kia, Đông tự hỏi động cơ nào đă khiến cô ta thí mạng ḿnh nhu thế?
Đột nhiên, cô ta cũng đưa đôi mắt long lanh nh́n chàng, ánh mắt như
đang chứa đựng ngh́n câu tâm sự trong đó, và bất giác Đông chợt hiểu
ra ḿnh phải nên làm ǵ.
Trong lúc đó, một đứa con gái thủ thỉ bên tai Tina, một người cũng
rất quen thuộc với Đông, đó chính là Hồng:
- Chị Tina à, thôi ḿnh bỏ qua đi chị! Tất cả chỉ là chuyện nhỏ cả...
- "Bốp"
Hồng c̣n chưa nói hết câu đă bị Tina giáng cho một bạt ta
nảy lửa,
khiến Hồng im bặt, đôi mắt rưng rưng như muốn khóc.
- Hồi năy chính là mày kêu tao đừng bỏ qua đấy.
Tina nh́n về phía Sương, tiếp tục quát tháo ầm ỉ:
- Đứa nào đứa nấy thấy đàn ông con trai là hồn vía đều lên mây cả! Đi
về hết cho tao!
Sở dĩ Tina quyết định rút lui đột ngột như vậy là v́ chính bản thân
cô ta hiểu rơ tính t́nh dứt khoát và gan dạ của Đông hơn ai hết. Bởi
Tina vẫn c̣n nhớ chuyện xảy ra cách đây 5 năm, giá như lúc đó không
có Đông, chác có lẽ Dũng đă ngủ yên ở nơi ḷng đất nghĩa trang từ
lâu rồi. Tuy nhiên, dù sao trước mặt đàn em, Tina cũng ráng vớt vát
vài chiêu, cô ả bèn chỉ tay về phía Oanh:
- Liệu hồn nhen mày! Lần sau tụi bây không có tốt số vậy đâu!
- Tôi nghĩ chắc chị chưa hiểu hết ư của tôi. Nếu bất cứ một trong ba
cô này bị ǵ th́ tôi không dám bảo đảm chuyện ǵ sẽ xảy ra đâu nhé!
Tina giận run cả người v́ đây là lần đầu tiên Đông dám ăn nói
với cô
ta như thế. Trong khi đó, Sương rất lo sợ khi thấy Đông đứng ra can
thiệp dùm cho Oanh, cô nàng chỉ e mai này Oanh ỷ thế có ngụi chống
lưng mà ra tay đánh ḿnh nữa, nên Sương rụt rè hỏi nhỏ Tina:
- Thiệt bỏ qua sao chị?
- "Bốp".
Lại thêm một cái tát tay nữa. Thật ra mọi người có mặt ở đây đều hiểu
rằng Tina đang kiếm người để trút cơn giận, chỉ tội cho Sương và
Hồng đă không rơ tánh của "chị Hai" ḿnh, hai cái tát tay này chẳng
khác nào là để đánh Đông. Sau đó, Tina trừng mắt nói
với Sương:
- Lúc mày có chuyện th́ đi kiếm tao bênh vực dùm. Đợi đến khi tao có
chuyện, có đứa nào dám đứng ra gánh dùm tao những nhát dao trên mặt
không? C̣n không mau đi về hết cho tao.
Dứt lời, Tina và tất cả đàn em lũ lượt bỏ đi. Đông nh́n theo họ mà
không khỏi thở dài ngao ngán bởi Tina chính là h́nh ảnh của chàng từ
nhiều năm về trước.
Đợi cho tất cả đă thật sự rời khỏi khu vực của quán nước, Đông mới
quay sang trấn an ba người họ:
- Các cô cứ yên tâm ra về. Tôi tin chác Tina sẽ không dám gây hại ǵ
đến các cô đâu. Tuy nhiên, tôi khuyên các cô tốt nhất là đừng nên
đụng chạm đến họ, v́ tôi rất rành tánh t́nh của Tina.
Hương ríu rít nói:
- Cám ơn! Tụi em cám ơn anh Đông nhiều lắm!
Oanh cũng muốn nói một lời cảm ơn
với Đông, nhưng Oanh chưa kịp lên
tiếng th́ thân h́nh như sắp ngă xuống. Có lẽ Oanh đă quá mệt mỏi v́
những ly rượu và cuộc chiến vừa qua. Thấy thế, Hương và Tuyền vội
d́u Oanh đi về hướng băi đậu xe.
Khi Nhă Tuyền cho xe lùi lại để có thể chạy ra phía trước quán, nàng
hơi nghiêng đầu về phía phải để t́m kiếm Đông. Quả nhiên, Đông vẫn
c̣n đứng một ḿnh nơi đó. Anh chàng cũng đang chăm chú nh́n Tuyền,
và dù ở trong một khoảng cách hơi xa, ánh mắt của chàng vẫn làm
Tuyền rung động. Nhưng lần này, ánh mắt thật khó hiểu vô cùng. Ánh
mắt dường như rất oai phong, thoáng chút huyền bí, lại như chứa đựng
rất nhiều tâm sự trong đó. Bất giác, Nhă Tuyền không dám nh́n anh ta
nữa, vội vàng cho xe lao đi thật nhanh.
Chương 12
Xe chạy ra đường lớn được một đoạn, Nhă Tuyền nh́n vào kính chiếu
hậu, cất tiếng khe khẽ hỏi Hương:
- Con Oanh nó ngủ hay c̣n thức vậy Hương?
- Ngủ rồi!
- Bây giờ ḿnh đưa nó về đâu đây.
- Th́ về nhà tao chứ c̣n về nhà ai nữa. Nếu để cho ông bà già nó
thấy cái khuôn mặt đỏ rần và trầy trụa của nó như thế này th́ chắc
chắn sẽ đại náo thêm lần thứ hai.
Im lặng vài phút, Hương tiếp:
- Cũng may là lần này có anh Đông ra tay can thiệp dùm, nếu không,
tao chẳng biết chuyện ǵ sẽ xảy ra đây.
Năy giờ, Nhă Tuyền không ngớt nghĩ về anh ta, nghe Hương nhắc đến,
Tuyền vội nêu ra những thắc mắc của ḿnh:
- Nhưng anh ta là ǵ của Tina thế?
Hương tṛn mắt hỏi lại Tuyền:
- Bộ mày không biết anh ta vốn là huynh đệ tốt nhất của đại ca Dũng
hay sao?
Tuyền lắc đầu đáp:
- Làm sao tao biết được? Có bao giờ tao để ư hay hỏi về những người
bạn ăn chơi của tụi bây đâu!
- Ừ nhỉ! Tao cứ ngỡ mày như con Ly hay Linda thường đi vũ trường với
tao. Nói đến đây, Hương cảm thấy bả vai của ḿnh hơi tê tê, có lẽ
Oanh đă ngủ quá say nên dựa hẳn đầu vào vai Hương. Hương bèn đỡ đầu
Oanh đặt trên đùi ḿnh, sau đó mới trả lời câu hỏi của Tuyền:
- Thật ra tao cũng không rành lắm đâu. Nhưng theo mọi người kể lại,
có một khoảng thời gian, Đông bỏ nhà để nhập bọn với Dũng. Họ thường
đi chơi, ăn nhậu, nhảy đầm, đánh lộn và làm nhiều chuyện phạm pháp.
Nghe nói trong các đám đại ca của xă hội đen, Dũng nổi tiếng là môt
đàn anh có t́nh có nghĩa, nên rất được ḷng của nhiều em út. Có một
lần không biết v́ chuyện ǵ mà băng đảng của Dũng đánh lộn với một
băng đảng khác, và kết cuộc th́ Đông phải vào nằm bệnh viện v́ đă đỡ
dùm Dũng vài nhát dao. Tao nghĩ có lẽ v́ thế Tina mới nể t́nh ơn cứu
mạng của Đông mà tha cho con Oanh.
- Một khoảng thời gian? Nghĩa là những chuyện ngày trước, c̣n bây
giờ anh ta giải nghệ rồi à?
Hương gật đầu:
- Phải! Đông thoái lui giang hồ trước ngày Dũng vào tù lận. H́nh như
anh ta rút lui cũng khoảng vài năm rồi.
- Có phải bây giờ đại ca của anh ta đang nằm bệnh viện không?
- Sao mày lại hỏi vậy.
- Th́ hồi năy tao nghe Đông nói là phải đi thăm hắn ta đó mà?
Hương nhận thấy là Tuyền rất ngây thơ:
- Con nhỏ này! Đầu óc của mày lúc nào cũng
nghĩ chỉ có một chiều. Mày
không cho là người ta đi thăm tù à?
Hương càng trả lời bao nhiêu th́ Tuyền càng ṭ ṃ bấy nhiêu:
- Vào tù? Bị bắt v́ tội ǵ thế?
- H́nh như là dính dáng đến súng ống hay ma tuư th́ phải! Có điều
tao chắc là hắn ta sẽ c̣n ở trong đó gở thêm vài cuốn lịch nữa đấy.
Nhă Tuyền hơi rùng ḿnh:
- Tao thật không ngờ ở cái xă hội này vẫn c̣n rất nhiều chuyện xảy
ra như thế. Nhưng nh́n dáng dấp và cách ăn nói của Đông, thật khó mà
đoán được anh ta là hiện thân của một thành viên trong giới giang hồ.
Hương vốn giống Tuyền ở một điểm là ít khi bàn tán về chuyện của
thiên hạ; tuy nhiên, để chứng tỏ ḿnh là một người sành sỏi, Hương
bắt đầu thao thao bất tuyệt:
- Vậy là mày lầm to rồi. Chưa hẳn tất cả người trong xă hội đen đều
có tướng tá hung dữ và ăn nói mất dạy đâu. Chỉ có những đứa choai
choai mới vào nghề thường hay múa chân múa miệng truóc mặt thiên hạ.
C̣n đối với các thành phần chuyên làm chuyện phi pháp, th́ họ thường
tỏ ra rất lịch sự và chững chạc trong cách xă giao
với mọi ngụi.
Mày chưa thấy thằng cha Dũng Méo đâu, hắn ta trông bảnh bao và có
tài xă giao hơn Đông rất nhiều. Thoạt nh́n hoặc mới nói chuyện lần
đầu, không ai đoán được Dũng là một đại ca chính gốc. Cái biệt hiệu
"Dũng Méo" mà người ta hay gọi sau lưng hắn, chính là v́ hắn đă bị
ai đó chém trúng một đường bên má phải Kết quả, vết sẹo đă làm méo
đi một mép môi của hắn nên từ đó cái danh hiệu "Dũng Méo" bắt đầu ra
mắt với thiên hạ...
Tuyền thở dài:
- Phức tạp đến thế à! Tao cứ nghĩ xă hội đen đều cùng một bọn, đều
rất dễ nhận ra. Không ngờ lại phải phân chia thứ này thứ nọ nữa.
Cả hai cùng im lặng vài giây, chợt Nhă Tuyền vừa nhớ ra điều ǵ, vội
lên tiếng hỏi tiếp:
- Mày bảo là Đông đă rút tay khỏi giang hồ, như vậy anh ta phải quen
thân với mày hoặc con Oanh lắm nên mới chịu đứng ra can thiệp dùm.
Hương lắc đàu lia lịa:
- Uh oh! Hoàn toàn sai! Cả hai đứa tụi tao tuy biết mặt và tên tuổi
của Đông, song tụi tao chưa hề nói chuyện với anh ta một lần nào.
Mọi chuyện đều nghe con Sương và một vài người bạn kể lại mà thôi.
Tuyền cảm thấy có cái ǵ thật sự không ổn:
- Vậy th́ lạ quá nhi? Đâu có lư nào v́ những người chẳng quen biết
ǵ mà anh ta lại ra tay bênh vực?
- Bingo!
Hương ngồi ở ghế sau, bỗng nhiên cḥm người tới vỗ nhẹ lên vai Tuyền
một cái làm Nhă Tuyền hơi ngạc nhiên:
- Chuyện ǵ mà trông mày phấn khởi lên thế?
Hương thở ra:
- Mày hỏi suốt năy giờ chỉ thấy câu này là hợp ư
với tao nhất. Tao
đă thắc mắc ngay từ đầu khi thấy Đông sốt sắng giúp đỡ tụi ḿnh,
nhất là phải v́ bọn ḿnh mà trở mặt với kẻ từng là chị Hai của anh
ta.
Nhă Tuyền cứ tưởng là Hương đă thoả măn được những nghi vấn trong
ḷng nàng năy giờ, không ngờ càng hỏi càng tăng thêm trí ṭ ṃ của
nàng. Tuy nhiên, Tuyền hết hứng thú hỏi tiếp về chuyện của Đông, v́
mỗi một chi tiết của anh ta cũng đều làm cho Tuyền cảm thấy sợ hăi.
Trong khi Nhă Tuyền muốn chấm dứt câu chuyện th́ Hương đột nhiên
chuyển đề tài:
- Thật ra hồi năy mày cũng rất oai phong và liều lĩnh y như trong
phim vậy. Tao không ngờ mày dám đem nhan sắc của ḿnh ra để đổi thế
cho con Oanh, một điều mà ngay chính bản thân tao c̣n chưa dám
nghĩ
đến, chứ đừng nói chi là hành động.
Tuyền cảm thấy hơi ngượng trước những lời tán thưởng của Hương v́ sự
thật chưa hẳn là như thế. Tuyền miễn cưỡng thú thật:
- Mày đừng nghĩ rằng tao rất vĩ đại. Chẳng qua lúc đó tao cũng không
tự kềm chế được bản thân ḿnh nên mới...
- Nên mới bất chấp hậu quả chỉ v́ cái thằng Công điểu cáng của mày
phải không? Bây giờ mày mới biết những thằng có bề ngoài sáng sủa,
có học thức cao, nhưng tâm địa của chúng nó chưa hẳn là lương thiện
phải không?
Câu hỏi cắt ngang của Hương làm Tuyền lặng người đi. Trong khi đó
Hương thở dài nói tiếp:
- Thật ra lúc gần đây, tao thường thấy Công và Vi hay ra quán Thuỷ
Tiên chơi lắm. Bọn nó hết nhảy đầm, hết uống bia, tṛ chuyện thân
mật, c̣n có những cử chỉ rất là lạ. Chẳng hạn như, đôi lúc tao thấy
con Vi ngồi trên đùi thằng Công hoặc là tựa đầu vào nhau. Tao đă
đoán biết là chuyện ǵ rồi, tại v́ đâu có anh em kết nghĩa nào lại
có những hành động quá âu yếm như thế? Rất nhiều lần, con Oanh cố
t́nh ra ngoài quán gọi điện thoại kêu mày đến để chứng kiến cảnh
chướng tai gai mắt, nhưng tao đă ngăn cản nó. V́ theo tao
nghĩ, đi
đêm sẽ có ngày gặp ma! Chính mắt mày bắt gặp sẽ giúp mày sớm cam
ḷng và vượt qua dể dàng hơn. Không ngờ, hôm nay cả mày và con Oanh
đều làm tao thất vọng quá!
Thấy Tuyền không nói ǵ, Hương hơi ái ngại:
- Giận tao hả Linh?
- Đâu có! Đây đâu phải là lần đầu tiên tao nói chuyện với mày? Người
ta nói lời thật th́ khó nghe! Song, tao vẫn thích nghe những lời
thẳng thắn hơn là những lời giả tạo.
Ngừng lại một chút, Tuyền tiếp:
- Đó là ưu điểm lớn nhất của mày. Nhưng mày đừng vội làm tàng nhé,
đối với tao là vậy, c̣n đối với người khác, họ cho là khuyết điểm
của mày đó.
Hương cười thích thú:
- Mày cũng đừng quên là bọn ḿnh có cùng chung ưu điểm và khuyết
điểm nhé?
Nhă Tuyền vui vẻ tán thành:
- Ừ, bởi vậy tao đâu có thèm giận mày làm ǵ.
Im lặng một chút, Hương khẽ nói:
- Thú thật với mày là tao cũng rất cảm kích về sự gan dạn của mày.
Dù nguyên do ǵ đă khiến mày không tự chủ được bản thân ḿnh đi
nữa,
nhưng tao biết chắc một điều, nếu chẳng phải v́ t́nh bạn lâu năm,
mày đă không liều lĩnh như ban năy đâu. Và một lần
nữa, nếu đổi
ngược là tao đă từng bị ai ruồng bỏ đi
nữa, tao chưa chắc quên ḿnh
v́ bạn đâu.
Tuyền để ư hôm nay Hương rất kỳ lạ, chẳng những nói nhiều hơn thường
lệ, mà lời nói của Hương có chút mâu thuẫn trong đó, nghĩa là vừa
mói chà đạp người ta, rồi đột nhiên tâng bốc người ta lên liền.
Song, Tuyền vẫn không đồng ư với những lời khiêm tốn của Hương:
- Tao không tin mày là một người có máu lạnh như thế. C̣n việc mày
cảm thấy thất vọng về tao và con Oanh, đó là tại v́ mày chưa từng
trải qua nên mày không thấu được nổi đau của tụi tao. Nếu như có một
ngày nào đó, mày rơi vào t́nh trạng thất t́nh, nhất là rơi vào hoàn
cảnh của tao, th́ chắc chắn mày sẽ hiểu cái ǵ là "khổ v́ yêu"....
- Ha ha... Cái ngày đó sẽ không bao giờ xảy ra cả. Chỉ có tụi bây
khờ dại mới để cho người ta lường gạt cảm t́nh của ḿnh. Chứ c̣n
tao, suốt cuộc đời này, chỉ có đàn ông quỳ luỵ v́ tao, chứ đừng ḥng
tao nhỏ một giọt nước mắt cho chúng nó. Tại v́ tất cả đàn ông, con
trai, trên thế gian này đều là những động vật tàn nhẫn, không có
trái tim, là đồ súc sanh...
Nhă Tuyền vô cùng kinh ngạc trước những lời lẽ nguyền rủa của Hương.
Tại sao Hương tỏ ra kích động như thế? Chẳng lẽ trong quá khứ, Hương
đă từng bị người ta phụ rẩy? Nhă Tuyền rất muốn nêu ra những câu hỏi
này, nhưng tiếc thay, ngôi nhà của Hương đang hiện ra trước mắt. Nhă
Tuyền đành im lặng, vội vă tắt máy xe, chưa kịp xuống xe để phụ
Hương một tay th́ Hương đă lên tiếng:
- Thôi để ḿnh tao d́u nó vào nhà được rồi. Mày mau về nhà cho lẹ,
mắc công bà chị khó tánh của mày lại phải lo lắng đấy.
Dứt lời, Hương đă nhanh nhẹn đánh thức Oanh dậy và cả hai cùng d́u
nhau vào trong nhà.
Ngoài này, Tuyền ngồi bất động vài phút rồi mới cho xe chạy ngược
trở lại những khúc đường ban năy. Những câu nói cuối của Hương cứ
chập chờn măi trong đầu Tuyền trên suốt đường về. Nàng cố gắng ôn
lại những người bạn trai đă từng đi qua cuộc đời của Hương và Oanh...
Trong tất cả ba đứa, Oanh là người biết chưng diện đúng thời trang,
tánh t́nh hoạt bát và ăn nói có duyên nhất. Chính v́ điểm này mà
Oanh có rất nhiều bạn trai đeo đuổi từ hồi trung học. Nhưng hầu hết
đều là những cuộc t́nh ngắn ngủi v́ Oanh thay đổi bạn trai như thay
đổi quần áo vậy. Chỉ có Việt là người duy nhất đi với Oanh được nửa
năm, và cũng là người duy nhất phụ rẫy Oanh, v́ theo Tuyền nhớ th́
xưa nay chỉ có Oanh đ̣i chia tay với bạn trai trước mà thôi. Điều
này cũng đă giải thích cho sự xô xát vừa rồi.
Riêng về phần Hương, tuy Hương trông đẹp đẽ hơn Oanh nhiều, nhưng v́
sự trầm lặng và tánh t́nh ít cởi mở của Hương đă làm cho người đối
diện phải lầm tưởng là Hương rất kiêu căng. Cộng thêm với sự thẳng
thắn trong lời ăn tiếng nói của Hương nên Hương ít được người ta quư
mến cho lắm. Từ lúc quen biết Hương tới giờ, trước sau Tuyền chỉ
thấy Hương đi chung với hai người bạn trai mà thôi. Khác với Oanh,
Hương rất kín đáo về chuyện riêng của ḿnh. Cho nên từ đầu tới cuối,
Hương ít khi tâm sự với Tuyền về hai người bạn trai đó, và Hương
cũng ít khi nhắc về thời thơ ấu hay nói đến gia đ́nh ḿnh. Chính v́
thế mà Tuyền không sao t́m được một câu trả lời thoả đáng cho cái
thái độ bất ngờ của Hương vừa rồi.
Sau chuyện xung đột ở quán Thuỷ Tiên, Nhă Tuyền cảm thấy cuộc sống
và con người thật sự là một bài toán phức tạp nhất trên đời này. Hay
nói đúng hơn, tất cả đều là một dấu chấm hỏi. Nghĩ đến đây, bất giác
Tuyền thở dài ngao ngán, cố xua hông có đáp số trong đầu nàng.
o0o
Cũng bởi Nhă Tuyền măi mê tṛ chuyện với Hương, và đầu óc luôn tràn
ngập những thắc mắc nên nàng không hề hay biết rằng ḿnh đă bị theo
dơi hết 45 phút đồng hồ. Một chiếc xe màu bạc cứ bám sát theo xe
nàng từ lúc cả ba người vừa rời khỏi quán nước được một khúc. Khi
Nhă Tuyền đă an toàn bước vào trong nhà th́ ngoài này gă tài xế cũng
tắt máy xe của ḿnh đi. Hắn lặng lẽ châm một điếu thuốc, rồi âm thầm
đưa mắt nh́n về phía nhà của Nhă Tuyền.
Hắn bắt đầu nghĩ ngợi lung tung, tự hỏi có phải v́ nụ cười và mái
tóc của người con gái này hao hao giống Tuyết Anh đă khiến hắn không
kềm chế được ḷng ḿnh chăng? Hay v́ một chút hiếu kỳ và tí cảm kích
trước sự gan dạ của cô ta. Hắn vội lắc đầu, nhận thấy ḿnh rất mâu
thuẫn và tâm tư xáo trộn hơn bao giờ hết.
Hắn ngồi bất động thêm một lúc, rồi mới móc ra một tấm h́nh nho nhỏ
từ trong bóp. Hắn cố gắng so sánh cô ta với Tuyết Anh. Sau cùng, hắn
khẳng định rằng từ sau khi cái chết của Tuyết Anh đến nay đă gần 7
năm tṛn, hắn mới gặp được một người con gái có khuôn mặt giống
Tuyết Anh như thế. Một ư nghĩ vụt sáng trong đầu hắn, nhưng cũng vội
tan biến thật nhanh, v́ hắn cảm thấy cái ư
nghĩ đó rất hoang đường.
Bất giác, hắn bứt rứt ṿ đầu bằng cả hai bàn tay, và miệng thốt lên
vài tiếng:
- Tuyết Anh, anh phải làm sao để em có thể sống lại đây?
Chương 13
Chiều thứ Bảy hôm sau, Oanh cứ khăng khăng đ̣i lái xe đến rước Nhă
Tuyền cho bằng được. Trong khi đó, tiệm "Phở Rùa Vàng" chỉ cách nhà
của Oanh khoảng năm phút mà thôi, nhưng Oanh cứ thích chạy xe lên
nhà Tuyền rồi ṿng trở lại đường củ, tính tới tính lui cũng mất hết
nửa tiếng đồng hồ. Nhă Tuyền càng không muốn sau khi ăn uống xong,
Oanh lại phải lăng phí thêm thời gian nữa, song nhận thấy sự sốt
sắng và vẻ yêu đời của Oanh trong điện thoại, Tuyền không dám làm
uổng tâm ư của Oanh.
Thật ra không phải chỉ có Oanh thức tỉnh sau một giấc ngủ dài, mà
ngay cả Nhă Tuyền cũng cảm thấy ḿnh vừa chết đi sống lại. Sau cơn
ác mộng của ngày hôm qua, Tuyền thấy ḿnh hoàn toàn tỉnh táo trở lại.
Chỉ sau một đêm, Tuyền đă rùng ḿnh biến thành một người sáng suốt
kỳ lạ... Nàng không c̣n bi quan về mối t́nh đầu
nữa, càng quyết tâm
không để chuyện khờ dại xảy ra thêm một lần thứ hại Chính v́ sự lănh
ngộ này, Tuyền mới ưng thuận đi cùng với Oanh ra "Phở Rùa Vàng" để
nói một tiếng cám ơn với Đông. Dù cho anh ta là người ǵ đi
nữa, th́
anh ta cũng đă cứu mạng Oanh và nàng. Giá như không có Đông, có lẽ
giờ này Nhă Tuyền không dám lộ mặt ngoài đường, hoặc ít nhất giờ này
nàng đang nằm ở bệnh viện để cho bác sĩ may vá những vết cắt trên da
mặt nàng.
Nhă Tuyền c̣n đang nghĩ ngợi miên man th́ chợt nghe có tiếng kèn xe
của Oanh ngoài sân, Tuyền vội vă bước ra khỏi nhà thật nhanh để
tránh sự phát giác của Nhă Thu. Khi đă thắt giây an toàn xong, Tuyền
thoáng chút mừng rỡ trong ḷng trước cách ăn mặc tươm tất của Oanh.
Khác hẳn với tối hôm qua, khuôn mặt của Oanh đă được trang điểm thật
đậm khiến Tuyền không c̣n nh́n ra được các vết trầy trụa
nữa. Phút
chốc, Tuyền cảm thấy là ḿnh đă lo quá xa, v́ với cá tính của Oanh,
nàng vốn phải biết rằng Oanh là mẩu người thay đổi rất nhanh, nhất
là t́nh cảm của nó càng thay đổi chớp nhoáng như thời tiết vây. Bất
giác, Tuyền mỉm cười một ḿnh.
- Ê, mày nh́n và cười đủ chưa hả ?
Oanh vừa de xe ra mặt đường, vừa cất tiếng hỏi Tuyền. Trong khi đó,
Tuyền không muốn nhắc đến những chuyện đêm qua, nên nàng cố t́nh
lăng sang chuyện khác:
- Tại sao con Hương không đi cùng với tụi ḿnh vậy.
- Nó có hẹn với kép!
Tuyền tṛn mắt:
- Bộ nó mới quen bạn trai khác hả, sao chả nghe nó nói ǵ hết vậy.
Oanh được cớ tấn công Tuyền tới tấp:
- Mày đó, cả một năm nay cứ lo đi làm, cuối tuần cũng chui vào trong
văn pḥng để đương đầu với mấy con số nợ, có chịu đi chơi với tụi
tao đâu mà hay với biết? Muốn kiếm mày c̣n hơn kiếm tổng thống nữa.
Cứ lo kiếm tiền cho lắm, không có chịu để ư để tứ đến cái ǵ hết
trơn hết trọi.
Tuyền cũng lớn giọng đáp lại:
- Trời đất, chỉ hỏi mày có một câu thôi, khi không rồi trách móc đủ
điều.
- Mày tưởng đêm qua tao say đến nổi không nghe được ǵ à? Cứ lo kiếm
tiền để xây tổ uyên ương, rốt cuộc, tổ chưa thành mà uyên ương đă
chấp cánh bay xa. Mày xem lại mày ḱa, đâu phải mày không biết chưng
diện, trước đó mày nào có quê như bây giờ đâu.
Oanh chợt ngừng để ngắm Tuyền, rồi tiếp tục nói:
- Hôm nay trông mày đỡ hơn một chút, biết mặc váy, có trang điểm
chút đỉnh, lại không đeo mắt kính, nhưng mày làm ơn tháo tóc xuống
dùm tao một chút, sao cứ kẹp tóc y như bà cụ non vây. Hèn ǵ mà
thằng Công, nó bỏ mày...
Oanh đưa tay bịt miệng không kịp. Biết ḿnh lỡ lời, Oanh sợ hải, lí
nhí trong họng:
- Uh oh! Sorry!
Nhưng quá muộn, Tuyền bắt đầu nổi nóng thật sự:
- C̣n mày, cứ thích nói người ta mà không thèm nh́n lại ḿnh. Mày
tưởng mày ngon lắm sao? Ăn mặc toàn đồ đắt tiền, lại cứ thích khoe
quần áo hiệu này hiệu nọ. Nay xài dầu thơm Escape, tuần sau sứt
hiệu Lancome, bửa th́ mặc quần hiệu Guess, khi th́ áo Root hoặc Gap,
chưng diện cho lắm, rốt cuộc cũng bị kép bỏ. Tao không biết có con
khùng nào tối qua ghen đến nổi đánh lộn với người ta, ghen đến quên
cả chính bản thân ḿnh.
Oanh bừng đỏ mặt:
- Đấy, tao khác với mày chính là điểm này. Tao đánh con Sương không
phải v́ cái thằng mắc toi đó, mà là v́ nó chơi xỏ sau lưng tao. Cái
thứ âm thầm dang díu với bạn trai của bạn ḿnh là đồ tồi, phải dằn
mặt cho thiên hạ biết sự đê tiện của nó. Chứ không như mày, bạn trai
cặp với em nuôi mà chẳng có chút hành động trả đũa nào...
- Ư Oanh, đèn đỏ ḱa! Đạp thắng mau!
V́ lo tranh căi, Oanh không để ư đến đường xá. Cũng may, Tuyền lên
tiếng nhắc nhở nên Oanh kịp thời thắn xe lại, tuy vậy chiếc xe thắng
gấp làm cả hai người chúi nhủi về phía trước. Tuyền đưa tay chận
ngực, miệng lấp bấp:
- Hú hồn!
Oanh cũng hoảng sợ không kém:
- Mô phật!
Cả hai cùng quay về phía sau để xem có chiếc xe nào nối gót xe ḿnh
không. Khi thấy chẳng có chiếc xe nào cả, Tuyền và Oanh mới thở phào
nhẹ nhỏm. Cả hai đưa mắt nh́n nhau và bất chợt cười lên khanh khách.
Oanh vừa cười, vừa lắc đầu nói:
- Thôi hôm qua tao điên đủ rồi, thiệt t́nh tao hổng muốn điên
nữa
đâu!
Tuyền trách nhẹ:
- Tại mày khơi lại chuyện cũ chứ nào phải tại tao đâu.
Oanh khẽ bóp chặt bàn tay trái của Tuyền một cái:
- Là lỗi của tao cả. Chỉ tại hai thằng vô t́nh vô nghĩa kia đă làm
tao tức chết lên được. Từ nay tụi ḿnh không nhắc đến bọn nó
nữa
nhen?
Tuyền gật đầu tán thành và hất hàm về phía đèn xanh để gợi sự chú ư
của Oanh. Oanh hiểu ư, vội cho xe tiếp tục chay. Im lặng vài giây,
Oanh bắt đầu gợi chuyện:
- Sau cái vụ đêm qua, tao mới phân biệt được kẻ nào là bạn, kẻ nào
là thù. Ăn chơi bấy lâu nay, quen biết rất nhiều bạn bè, nhưng măi
đến giờ tao mới nh́n rơ người nào tốt và xấu với ḿnh.
Tuyền cười đáp:
- Mày nói y như chi vị vậy!
Nhắc đến hai tiếng "chi vị", Tuyền sực nhớ đến Đông:
- Tao nghe Hương nói, tụi bây không quen thân với Đông lắm, vậy mày
liên lạc với anh ta bằng cách nào?
- Đễ thôi! Tao gọi hỏi con Linda là có số điện thoại ngay. Tại bạn
trai nó vốn xuất thân chung một đàn anh với Đông.
Tuyền ṭ ṃ:
- Ai thế?
- "Hai Đầu Bự"
- Tại sao gọi là "Hai đầu bự"?
Oanh cười cười:
- Tại cái đầu của hắn rất to. Nhưng mà chẳng phải chỉ có ḿnh hắn là
có biệt hiệu riêng đâu, nghe Linda kể th́ hầu hết những người trong
băng đảng của Dũng Méo đều có cái tên đặc biệt cả.
Tuyền hiếu kỳ:
- Sao ngộ thế?
Oanh khoái chí, kê một lượt các tên ra:
- Chưa đâu, c̣n nhiều cái tên nghe tức cười lắm. Chẳng hạn như: Sáu
Tộ, Bảy La, Chín Sị, v.v...
Thấy Tuyền trố mắt lộ vẻ khó hiểu, Oanh bèn giải thích từng tên:
- Nè nhé, sở dĩ gọi là Sáu Tộ v́ gă thường hay bới một tộ cơm và là
thứ sáu trong gia đ́nh nên người nhà đặt cho gă là Sáu Tộ. Bảy La
có nghĩa là vừa lọt ḷng mẹ, anh này la muốn bể pḥng sanh nên bố mẹ
hắn kêu là Bảy La. C̣n tên kia thường bị bố sai cầm chai qua xóm kế
bên để mua vài sị rượu đế về cho ổng nhậu nên được người thân gọi là
Chín Sị. Mấy cái tên quái gỡ này là bọn họ thỉnh thoảng dắt nhau về
nhà chơi, rồi mới khám phá ra từ nơi người thân của họ...
Tuyền che miệng cười nắc nẻ:
- Thiệt mắc cười quá đi!
Oanh cũng vui vẻ trả lời:
- Lần đầu khi nghe con Linda kể, bọn tao cười c̣n to hơn mày
nữa đó.
Trong đám, h́nh như chỉ có Đông là được tặng cho cái tên dễ nghe một
chút: Đông Tà.
Tuyền đoán ṃ:
- Có phải là "Đông Tà, Tây Độc" trong phim kiếm hiệp "Anh Hùng Xạ
Điêu" không?
Oanh gật gù:
- Ừ, tại tên anh ta là "Đông". Trái hẳn
với mấy gă kia, tên này do
chính bọn họ đặt cho ảnh v́ nghe nói bọn họ chưa hề đặt chân đến nhà
của Đông qua bao giờ, nên vốn không biết là Đông có nickname ǵ như
họ chăng.
Tuyền để ư là Oanh dường như rất có cảm t́nh với Đông:
- Ê, tại sao mỗi lần nhắc đến Đông, mày đều tỏ ra lịch sự với anh ta
thế? Cứ luôn miệng gọi là "anh", trong khi mấy người kia mày không
gọi là "gă" th́ cũng gọi là "hắn"?
- Tại anh ta cứu mạng tụi ḿnh. Hơn nữa, Linda nói với tao là kể từ
khi Dũng Méo ngồi tù, đám c̣n lại như rắn mất đầu, mỗi người mỗi
ngă, và Đông đă thay mặt đại ca chiếu cố đến đàn em của ḿnh. Nhất
là trên phương diện tiền bạc, cho nên tao rất cảm kích anh ta.
Nhă Tuyền thoáng chút băn khoăn trong ḷng, cảm thấy đầu óc ḿnh hơi
mâu thuẫn một tí. Chỉ v́ đêm qua nàng biết được Đông là một người
chuyên làm chuyện phạm pháp và bây giờ lại nghe Oanh khen thưởng anh
ta, khiến Tuyền không rơ là ḿnh nên sợ hải hay là hâm mộ anh ta mới
đúng? Rồi Tuyền chợt nhớ đến thằng bé hôm nào, vội quay sang hỏi
Oanh:
- Mày điện thoại đến nhà và hẹn anh ta ra ngoài như thế này, có sợ
bị người ta đánh ghen không?
Oanh hiểu lầm ư của Tuyền:
- Sợ chứ sao không mày. Hôm qua tại rượu làm chủ bản thân tao, chứ
bây giờ thách tao cũng không dám gây chuyện với Tina đâu, v́ con
Hồng là người thân nhất trong đám đàn em của Tina. Tao rũ mày đi
theo cũng v́ nguyên nhân này, chứ chỉ có ḿnh tao hẹn Đông ra ngoài,
lỡ đứa nào nó mét lại là tiêu đời tao như chơi.
Tuyền cảm thấy thắc mắc vô cùng, có lư nào cái người bị Tina tát một
cái hồi hôm lại là mẹ của thằng bé đó? Và như thế, chẳng lẽ bố mẹ nó
đă sớm hát bản "Đôi Ngả Chia Ly"?
- Ê, tới rồi, c̣n không mau vào quán.
Nhă Tuyền đành gạt phắt cái thắc mắc ra khỏi đầu, vội vă bước theo
sau Oanh.
Chương 14
Vừa gặp Đông, Oanh vui vẻ ra miệng:
- C̣n năm phút nữa mới đúng sáu giờ, không ngờ anh cũng đúng hẹn
ghê! Đây là Linh, bạn bè từ hồi trung học. Nó cố t́nh theo tôi đến
nơi này là để tỏ ḷng cám ơn anh đấy!
Sắc mặt Nhă Tuyền không được tự nhiên cho lắm, tuy vậy nàng vẫn gật
đầu chào Đông, và anh ta cũng lịch sự chào lại nàng. Hôm nay được
ngồi đối diện với Đông, Tuyền có dịp quan sát anh ta kỹ hơn. Đông
mặc một chiếc áo thun màu trắng, sọc đen, vẫn mái tóc chẻ đôi, chiếc
mũi hơi cao, khuôn mặt tựa ca sĩ Lương Tùng Quang. Bây giờ Nhă Tuyền
mới chợt hiểu v́ sao chỉ gặp Đông có lần đầu mà nàng đă có một ấn
tượng khó quên, v́ không phải chỉ có khuôn mặt thôi mà ngay cả đôi
mắt của anh ta cũng rất giống người ca sĩ đó. Hai mí mắt thật to,
chỉ khác là ánh mắt hơi buồn, Tuyền
nghĩ nếu nàng có được một đôi
mắt đẹp như thế th́ hay biết bao, chỉ v́ nàng
nghĩ ở con trai không
cần một đôi mắt đẹp, quan trọng là tướng tá và cá tính của con người.
Sau đó, Oanh sốt sắng đề nghị:
- Ḿnh kêu đồ ăn nhé! Anh không chịu đi ăn dinner ở nhà hàng sang
trọng, lại đ̣i vô tiệm này, thật t́nh tôi chẳng muốn chỉ đăi anh ăn
phở đơn giản vậy thôi đâu.
Đông xua tay đáp:
- Cô khách sáo quá. Hôm qua chỉ là chuyện nhỏ, không nhất thiết phải
đăi tôi đi ăn.
- Đâu được, anh là ân nhân của tôi, nếu không có anh, chắc có lẽ tụi
tôi đă bị bầm dập dưới bàn tay của Tina rồi. Công nhận, anh Dũng của
anh tuy không có ở ngoài này, thế mà tiếng tăm vẫn c̣n oai phong
ghê. Tối qua, anh chỉ nhắc đến cái tên Dũng thôi là Tina rút lui
liền. Thế chừng nào anh Dũng của anh mới được phóng thích khỏi tù?
Đông hơi lúng túng trước những cử chỉ ồ ập của Oanh, trong khi đó
th́ Tuyền cũng cảm thấy ngượng ngùng lắm, chỉ v́ Oanh cứ làm như là
họ đă quen thân từ lâu. Tuyền vội cầm lấy ba tấm thực đơn trên bàn,
phát cho Đông và Oanh mỗi người một cái. Nàng cố t́nh chỉnh khéo
Oanh:
- Hay là gọi thức ăn trước, rồi tṛ chuyện sau nhé!
Cả ba cùng gọi ba tô phở đặc biệt. Trong lúc chờ đợi, Oanh bèn gợi
chuyện tiếp:
- Anh Đông nè, tôi mời anh đi ăn thế này, lỡ Hồng có hỏi, anh nhớ
giải thích rơ ràng giùm tôi nhé?
Đông hơi chau mày, tỏ vẻ không hiểu Oanh muốn ám chỉ điều ǵ:
- Tại sao tôi lại phải giải thích với Hồng?
Oanh cười cười, tưởng Đông giả nai với ḿnh:
- Thôi mà anh Đông, không phải Hồng là bạn gái của anh sao? Tôi chỉ
sợ chị ta nghe bậy bạ rồi hiểu lầm th́ chết tôi đó. Chính miệng anh
giải thích th́ chắc ăn hơn.
Đông tựa người vào ghế, hai tay khoanh trước ngực, cất giọng nửa đùa
nửa thật:
- Thế th́ ngộ nhỉ? Tại sao tôi không hề hay biết rằng ḿnh đang có
một người bạn gái tên là Hồng?
Đến lượt Oanh trố mắt nh́n Đông:
- Chắc anh đang nói giỡn?
- Bộ tướng tôi giống nói láo lắm sao? Thấy nét mặt hơi nghiêm của
Đông, Oanh đă bắt đầu tin, nhưng trong ḷng cũng cảm thấy hơi
ngượng. Cũng may lúc đó, người bồi tiến đến đặt ba tô phở trên bàn
của họ. Cả ba cùng im lặng, bầu không khí trở nên tẻ nhạt một cách
kỳ lạ. Sau cùng, Đông lên tiếng trước:
- Thật ra Oanh đă nghe ai nói vậy? Nhiều khi lời đồn cũng dễ sợ lắm.
Cho dù tôi và Hồng có ǵ đi nữa, th́ đó đă là chuyện quá khứ rồi.
Hiện tại tôi vẫn c̣n độc thân.
Khi nói xong câu này, Đông cố t́nh đưa mắt nh́n sang Nhă Tuyền.
Tuyền cảm thấy bối rối trước ánh mắt đầm ấm của anh ta. Trong khi
đó, thấy Đông vui vẻ gợi chuyện trở lại, Oanh cũng tươi cười nói:
- Thế anh có cần tôi giới thiệu một cô bạn gái cho anh làm quen
không?
Rồi chợt nhớ là Tuyền đang ngồi bên cạnh ḿnh, Oanh đột nhiên reo
to:
- Ồ, khỏi cần. Có sẵn đây rồi! Con Linh vừa được bạn trai trả lại
bằng độc thân hơn hai tháng nay...
Nhă Tuyền đang hớp một ngụm súp, nghe Oanh trắng trợn
mai mối ḿnh
cho Đông, định lên tiếng ngăn cản, không ngờ v́ quá hấp tấp nên nàng
bị nghẹn. Bất giác Tuyền ho lên sặc sụa, nàng hốt hoảng đưa tay bịt
miệng lại, nhưng cơn ho vẫn không ngừng. Tuyền vội chụp lấy tách trà
trên bàn, uống cạn một hơi, định rót thêm một tách
nữa, nhưng Đông
đă nhanh tay cầm ấm trà rót đầy ly cho nàng. Tuyền đưa lên miệng,
nốc cạn tách thứ hai, và bây giờ nàng mới cảm thấy bớt ho. Khi Tuyền
quay đầu nh́n sang th́ bắt gặp Đông và Oanh đang chăm chú ngắm nàng.
Tuyền có cảm giác là hai bên má ḿnh đang nóng ran lên, nàng lúng
túng giải thích:
- Thời tiết nóng... lại ăn một tô phở nóng... nên tôi nuốt không trôi.
Trong khi đó, cái thái độ khẩn trương của Tuyền vừa rồi khiến Đông
hơi thất vọng. Chàng cũng không hiểu v́ sao ḿnh lại có cái cảm giác
như thế. Đột nhiên, chàng cũng không muốn ăn tiếp. Chàng miễn cưỡng
đặt đũa xuống bàn, rồi cầm tách trà lên uống vài hớp. Chỉ có Oanh là
vẫn ăn uống tự nhiên, vẫn tiếp tục hỏi han:
- Người như anh mà vẫn c̣n độc thân sao.
Chẳng phải Nhă Tuyền không rành về tánh ṭ ṃ và nhiều chuyện của
Oanh, nhưng đối với một người xa lạ như Đông, sao Oanh lại có thể tự
nhiên đề cập chuyện đời tư của người ta như thế? Đến nước này, Tuyền
nhận thấy là ḿnh không thể làm thinh măi:
- Mày cứ hỏi tía lia, làm sao ảnh ăn tiếp được?
Đông xua tay nói:
- Không sao cả. Oanh muốn hỏi ǵ th́ cứ việc hỏi v́ tôi đă no rồi.
Lúc Oanh gọi đến nhà tôi, cũng vừa lúc tôi vừa mới ăn xong.
Oanh sốt sắng nói:
- Nếu vậy khi khác gặp anh ở quán Thuỷ Tiên, tôi sẽ mời anh sau.
Đông không muốn tiếp tục giằng co, nên chàng chỉ lặng thinh. Trong
khi đó, Oanh cố t́nh nhắc khéo:
- À, anh chưa trả lời câu hỏi của tôi.
Đông miễn cưỡng đáp:
- Biết làm sao hơn khi một người ăn chơi th́ tôi lại không hứng thú,
c̣n con gái nhà lành th́ lại sợ tôi. Thành thử, cứ mèo t́m chuột, rồi
chuột trốn mèo!
Dứt lời, ánh mắt của Đông cứ nh́n Tuyền lộ liễu, khiến nàng cảm thấy
bất an trong ḷng. Tự nhủ không biết Đông muốn ám chỉ điều chi v́
nàng cứ nghĩ là Đông đă có vợ con. Cũng có thể Đông đă chia tay với
vợ từ lâu, và bấy lâu nay, Đông đang đi t́m một đối tượng mới. Dựa
theo câu trả lời của Đông, Tuyền đoán chắc ư của anh ta là con gái
ăn chơi như cái cô Hồng ǵ đấy th́ anh ta lại không màng đến. Giữa
lúc Tuyền c̣n chưa hết thắc mắc th́ Oanh lại trêu Đông tiếp:
- Có thiệt không đấy. Ai dám chê anh chứ? Theo tôi th́ chắc tại anh
khéo chọn đấy thôi.
- Oanh không tin, tôi cũng hết cách. Nhưng vừa rồi đă là một ví dụ
tốt nhất. Oanh chỉ vừa tính giới thiệu một người bạn cho tôi quen,
chưa v́ cô ta đă mắc nghẹn rồi. Nếu như miển cưỡng làm bạn với nhau,
hậu quả ra sao chắc tôi không gánh nổi quá.
Lời lẽ xuyên xỏ của Đông khiến Nhă Tuyền không khỏi lúng túng ra
mặt, v́ nàng hiểu là Đông đă nh́n ra được cái giải thích của nàng
vừa rồi vốn chỉ là một cớ để phủ lấp sự hốt hoảng trong ḷng nàng.
Quả thật Nhă Tuyền chẳng hề nghĩ tới cả hai sẽ c̣n gặp lại lần sau.
Mục đích của nàng đến đây, đơn giản chỉ là nói một lời cám ơn về
chuyện tối qua, rồi th́ đường ai nấy đi, xem như chẳng c̣n ǵ liên
hệ với nhau. Nếu bây giờ Đông và nàng tiến thêm một bước
nữa, biến
lạ thành quen, biến quen thành bạn, th́ nàng không chắc được cái
phản ứng của Nhă Thu sẽ như thế nào khi biết được nàng đang làm bạn
với một người xă hội đen. Chỉ nói đến Hương và Oanh thôi, tuy tụi nó
chưa hề vào tù, chưa hề phạm pháp, nhưng với sự ăn chơi phung phí,
bia rượu, thuốc lá, bồ bịch lung tung, cũng đă khiến Thu có thành
kiến rồi, huống hồ chi bây giờ là một người bạn nam có lư lịch không
mấy ǵ tốt cho lắm, liệu t́nh bạn sẽ kéo dài được bao lâu? Thấy cử
chỉ bối rối của Tuyền, Oanh bèn giải vây cho bạn:
- Nè, anh đừng có nghi oan chứ anh có làm ǵ đâu mà nó phải sợ? Trái
lại tụi tôi thấy anh là người tốt mới đúng, v́ chỉ nội chuyện hôm
qua cũng đủ chứng minh rồi. Đối với những người chưa gọi là bạn , mà
anh c̣n ra tay giúp đỡ như thế, nếu là giao t́nh thâm hậu chắc anh
c̣n chiếu cố đặc biệt hơn. Tôi tin chắc, nếu được vinh hạnh làm bạn
với anh, hẳn sẽ được lời lắm, phải không Linh?
Nhă Tuyền chưa kịp lấy lại vẻ b́nh tĩnh th́ Oanh lại tiếp tục lôi
nàng vào cuộc. Nàng biết nếu có miển cưỡng gật đầu chỉ tổ giúp Đông
nh́n ra sự gượng ép của nàng. Nhă Tuyền đành mỉm cười thay cho câu
trả lời. Không hiểu sao, trước mặt Đông, Tuyền cảm thấy mọi ư
nghĩ
trong đầu nàng đều bị chàng lột trần ra bằng ánh mắt kỳ lạ đó. Nàng
nghĩ nếu muốn qua mặt Đông dễ dàng th́ thật là khó. Có thể trong quá
khứ, Đông là người giao thiệp rộng, từng trải nhiều chuyện, lại lớn
hơn nàng vài tuổi, cho nên kinh nghiệm nhận xét và thấu hiểu tâm lư
của một người đối diện vốn không phải là chuyện khó khăn của chàng.
Giữa lúc bầu không khí rơi vào im lặng, Oanh vẫn thản nhiên gợi
chuyện:
- Không biết anh có ở gần khu vực Jane và Finch chăng?
Đông cũng đang tràn ngập những ư nghĩ trong đầu, nghe Oanh hỏi,
chàng gật đầu nhẹ một cái.
- Vậy th́ tốt quá. Tôi sực nhớ có cái hẹn với một vài đứa bạn ở dưới
phố. Sẵn tiện đường, anh làm ơn chở luôn Linh về dùm tôi nhé! Cám ơn
anh trước. Nếu tối nay anh có ra quán Thuỷ Tiên chơi, tôi sẽ đăi anh
một chầu "Heineken".
Quay qua Tuyền, Oanh tiếp:
- Nè, năy giờ mày vẫn chưa nói một câu cám ơn với anh Đông về chuyện
tối qua đó nhen!
Tuyền bực bội ra mặt:
- Từ lúc bước vào quán tới giờ, mày dành nói hết, làm sao tao có cơ
hội để nói chứ?
Câu nói của Tuyền khiến Đông cảm thấy rất buồn cười. Chàng nhận thấy
hai người con gái đang ngồi trước mặt chàng trông khác hẳn nhau hoàn
toàn, ví như mặt trăng và mặt trời vậy. Một người th́ nói đến không
kịp thở, c̣n người kia th́ câm như hến. Phải chi nhật nguyệt trộn
lộn với nhau th́ hay biết mấy.
Trong khi Đông cảm thấy buồn cười v́ câu nói của Tuyền, trái lại,
Oanh hơi ngượng ngùng, vờ đánh trống lảng:
- Làm ơn tính tiền dùm!
Khi anh bồi chưa kịp đặt "bill" trên bàn, Đông đă nhanh nhẹn chụp
lấy tấm "bill" từ trên tay anh ta, rồi trao ra một tờ giấy $20. Oanh
c̣n đang loay hoay mở bóp, thấy Đông dành trả tiền, Oanh vội vă lên
tiếng:
- Ư chết, anh làm ǵ kỳ cục vậy, là tôi mời anh mà?
- Không phải Oanh đă hẹn tôi ở quán Thuỷ Tiên sao? Oanh miễn cưỡng
đáp:
- Vậy cũng được! Thôi chào hai người nhé!
- Mày có hẹn với ai thế? Sao lúc năy không nghe mày nhắc đến?
Oanh tinh nghịch, ghé tai Tuyền nói nhỏ:
- A... tao quên. Hơn nữa mày vừa đổ thừa là tao đă dành nói hết, vậy
bây giờ không phải là cơ hội tốt hay sao?
Thấy nét mặt nhăn nhó của Tuyền và cử chỉ giằng co giữa hai người,
bất giác Đông không dằn được sự chán nản và tự ái trong ḷng:
- Bộ cô không dám đi chung xe với tôi à?
Tuyền hốt hoảng lắc đầu vài cái:
- Không, không! Tôi không có ư đó!
Oanh đặt tay lên vai Tuyền, nửa đùa nửa thật:
- Yên tâm đi! Giữa ban ngày ban mặt, không ai dám làm ǵ mày đâu?
Chẳng lẽ mày lại sợ ân nhân của mày?
Oanh dồn Tuyền vào thế kẹt, làm nàng rất khó xử. Bây giờ nàng đă
hiểu là thái độ của Oanh rơ ràng là một sự cố ư. V́ xưa nay, Oanh
chưa hề ăn nói vô duyên trước mặt nàng như vậy bao giờ. Song, nàng
cũng không muốn bị Đông hiểu lầm, vội đáp bừa:
- Tao chả sợ một ai!
Dứt lời, Tuyền là người đứng dậy đầu tiên, ba người lặng lẽ bước ra
khỏi tiệm.
Chương 15
Đứng tần ngần trước cửa, Oanh tươi cười nói:
- Một lần nữa, cảm ơn anh rất nhiều về chuyện hồi hôm và cảm ơn anh
đưa Linh về. Bye!
Trước khi bỏ đi, Oanh c̣n lén tặng Tuyền một cái nháy mắt. Trong khi
đó, Nhă Tuyền cảm thấy rất tức tối trong
ḷng, cảm giác như ḿnh là một đứa trẻ bị người ta đem đi bỏ
rơi ngoài chợ. Giữa lúc Tuyền c̣n chưa biết phải nói
ǵ với Đông, th́ đột nhiên anh ta lẳng lặng rảo
bước về phía chiếc xe màu bạc, đậu cách tiệm phở khoảng năm thước.
Nhă Tuyền không c̣n cách nào hơn là lủi thủi đi theo anh ta, tuy
nhiên, cái thái độ lạnh lùng bất ngờ của Đông khiến Tuyền có chút
bất măn và thất vọng trong đầu.
Sau đấy, Tuyền thấy anh ta mở cánh cửa xe phải ra, rồi ṿng qua mở
nốt cửa tay trái, chậm răi ngồi vào ghế chờ đợi. Bây giờ Tuyền có
cảm giác như chẳng phải nàng không muốn đi chung xe với Đông mà h́nh
như Đông không muốn đưa nàng về nhà. Đáng lư ra, Tuyền có thể bước
đến nói một lời cám ơn, rồi th́ leo lên xe buưt về nhà là xong
chuyện. Song với bản tính cố chấp của Tuyền, nàng vẫn thản nhiên
chui vào xe, v́ nàng không tin là Đông sẽ làm thinh măi, nhất là khi
chưa có địa chỉ nhà nàng.
Trái hẳn với dự đoán của Tuyền, xe đă chạy được năm phút rồi mà Đông
vẫn không thèm hỏi han ǵ cả, anh ta hoàn toàn không chú ư đến vẻ
mặt khó chịu của nàng. Sự lặng thinh của Đông khiến Tuyền đâm ra ngờ
vực. Chẳng lẽ Đông đă biết địa chỉ nhà nàng? Nếu vậy th́ chắc chắn
là Oanh đă nói cho anh ta biết? Và như thế có nghĩa là anh ta muốn
đeo đuổi nàng hay sao? Nhưng mà vô lư quá, tuy hôm nay đă là lần thứ
ba hai người gặp mặt, nhưng cả hai chưa hề thật sự nói chuyện bao
giờ, chưa kể đến lần đầu đă để lại một ấn tượng không tốt ǵ mấy cho
cả hai. Nghĩ tới nghĩ lui, Nhă Tuyền quyết định hạ ḿnh gợi chuyện
với Đông trước:
- Bộ Oanh có nói địa chỉ nhà tôi cho anh biết rồi à?
Bấy giờ Đông mới quay sang nh́n nàng, chàng hơi nhếch môi cười và
khẽ lắc đầu một cái.
- Chẳng lẻ năy giờ anh cứ chạy đại thôi sao? Tuyền thấy anh ta chau
mày lại, suy nghĩ vài giây rồi mới trả lời:
- À, tại tôi nghe Oanh nói là nhà cô cũng ở trong khu vực Jane và
Finch.
Nhă Tuyền tạm tin anh ta, nhưng đầu óc vẫn ngập đầy những thắc mắc
vu vơ. Nàng kiên nhẫn đợi xem Đông làm sao đưa nàng về tới nhà được
khi nàng đă cố t́nh gợi chuyện mà dường như anh ta chẳng quan tâm
đến lắm. Khi chiếc xe của Đông lướt qua khỏi ngă tư Jane & Finch,
nàng thấy anh ta rẽ vào một con đường nhỏ, rồi th́ quẹo vào một con
hẻm khác, mọi động tác có vẻ rất thành thạo v́ đây chính là những
ngỏ tắt dẫn đến nhà nàng.
Tuyền phát giác mối ngờ vực trong ḷng nàng càng lúc càng tăng lên
mạnh mẽ, và khi chiếc xe của Đông dừng ngay trước ngôi nhà số 42 th́
Tuyền không sao nhịn được nữa:
- Thế này là thế nào? Anh chưa hỏi địa chỉ, sao lại biết căn nhà này
là của tôi? Anh đừng trả lời với tôi là t́nh cờ anh đoán ra được
nhé?
Câu hỏi của Tuyền làm Đông sực tỉnh hoàn toàn. V́ măi mê
nghĩ đến
Tuyết Anh và đầu óc cứ phải suy nghĩ làm sao để mở miệng nhờ một
người xa lạ giúp ḿnh làm một chuyện hoang đường mà Đông đă quên
ḿnh chưa hỏi địa chỉ. Bất giác, Đông im lặng vài giây, cố t́m cách
giải thích cho cô ta hiểu. Sau cùng, Đông quyết định nói thật cái
mục đích của ḿnh, nhưng chàng chưa kịp lên tiếng th́ Nhă Tuyền đă
bực bội ra mặt:
- Nè, anh khinh thường người ta cũng vừa thôi chứ! Từ lúc bước ra
khỏi nhà hàng tới giờ, anh cứ lặng thinh măi, hỏi cũng không trả
lời, thái độ ǵ đây chứ? Anh đừng tưởng anh đă cứu tôi hồi hôm là
anh muốn làm sao th́ làm nhé? Rơ ràng anh đă cho người theo dơi tôi,
nếu không sao anh lại biết đường đến nhà tôi một cách rành mạch như
thế? Anh có mưu đồ ǵ?
Nhă Tuyền hỏi một hơi mà Đông vẫn cứ nh́n nàng đăm đăm, vẫn giữ
nguyên thái độ lạnh lùng khiến Tuyền tức điên cả người:
- Thiệt t́nh tôi không biết anh đang giở tṛ ǵ? Anh đừng tưởng anh
là xă hội đen, từng đâm chém, khinh thường mạng sống của ḿnh, hoặc
từng làm chuyện phi pháp, là tôi sợ anh nhé? Chẳng thà tôi bị người
ta rạch dao trên mặt c̣n hơn là phải mang ơn anh. Đây, tôi trả lại
anh hai chục bạc, xem như không ai nợ ai.
Dứt lời Nhă Tuyền mở bóp, moi ra tờ giấy $20, vụt thẳng vào người
Đông, rồi th́ một tay tháo dây an toàn, một tay mở cửa, nhưng nàng
mở hoài vẫn mở không ra, v́ xe của Đông khoá bằng "power lock". Nàng
quay qua, định lên tiếng kêu anh ta mở khoá th́ đột nhiên nàng nghe
tiếng điện thoại reo.Bây giờ nàng mới để ư đến khuôn mặt tái mét của
Đông, đôi bàn tay run run, ánh mắt sắc bén, tất cả những cử chỉ này
đều toát ra một vẻ hung dữ, và bất giác Tuyền cảm thấy hoảng sợ
trong ḷng. Tự nghĩ là ḿnh đă xúc phạm đến anh ta, không biết anh
ta sẽ đối phó ḿnh như thế nào?
Trong khi Nhă Tuyền c̣n đang run rẩy trước khuôn mặt giận dữ của
Đông th́ nàng nghe điện thoại reo liên tiếp bảy tiếng, mới thấy anh
ta trả lời:
- Hello!
- Dạ con ở gần đây thôi.
- Tại con bận trở một người bạn về nhà.
- Mẹ nói sao? Sinh nhật của Duy, Cháu đ̣i đăi ăn nhà hàng à?
- Dạ, con chưa ăn ǵ cả. Dạ, con về ngay.
- Hoa hồng trên bàn thờ Tuyết Anh đă héo rồi
à?
- Mẹ cứ thay đồ trước đi, 15 phút
nữa con sẽ về tới nhà.
- Tại v́ tiệm dưới nhà ḿnh bán hoa không tươi bằng ở trên đó...
- Ồ không sao đâu mẹ! Không lâu lắm đâu....
Sau đó, Tuyền thấy anh ta bỏ điện thoại cầm tay vào trong túi áo và
tay kia ấn nút "power lock". Nhă Tuyền nghe một tiếng động nhẹ, tự
hiểu là ḿnh có thể xuống xe ngay lập tức. Song, có một cái ǵ đó
khiến đôi chân nàng không sao cử động được. Nàng thấy nét mặt đầy
sát khí của Đông vừa rồi đă chợt tan biến, thay vào đấy là một khuôn
mặt hằn nét đau khổ, ưu tư. Anh ta hướng mắt về phía trước, một tay
để yên trên tay lái, c̣n tay kia đương chống cằm, cử chỉ lộ vẻ như
có nhiều chuyện phải nghĩ ngợi và cân nhắc trong đầu. Cùng lúc, Nhă
Tuyền cũng cảm thấy ḷng ḿnh thoáng chút băn khoăn. Phải chăng
Tuyết Anh là vợ của anh ta. Nếu đúng như thế th́ quả thật, họ chẳng
những là "Đôi Ngă Chia Ly" mà là "Âm dương cách biệt"?
Nghĩ đến cảnh gà trống nuôi con của Đông mà Tuyền không khỏi thương
hại cho họ. Rơ ràng là Đông rất thương yêu vợ ḿnh, đă không ngần
ngại đi t́m một đoá hoa hồng thật tươi mang về đặt trên bàn thờ. Và
như thế, lúc sống Tuyết Anh phải thích hoa hồng lắm, v́ xưa nay,
Tuyền chưa hề nghe ai nói phải chưng hoa hồng trên bàn thờ bao giờ.
Hơn nữa, mẫu đối thoại vừa rồi cho thấy Đông là một người cũng rất
có hiếu với mẹ ḿnh. Bất giác lời nhận xét của Hương về Công lại
văng vẳng bên tai Nhă Tuyền, khiến ḷng nàng dâng lên một nổi bức
rức khôn cùng. Và giữa bầu không khí đang căng thẳng, Tuyền nghe
tiếng nói ngập ngừng xuất phát từ cửa miệng nàng:
- Tôi... tôi... thành thật xin lỗi anh! Đúng ra tôi không nên lớn tiếng
với anh! Càng không nên phán đoán mọi chuyện bừa băi như thế! Tôi
chỉ cảm thấy hơi bất măn trước cử chỉ im lặng và lạnh lùng của anh.
Bây giờ tôi mới nhận thấy là ḿnh vô lư lắm. Tôi chưa từng tỏ ra một
chút thân thiện trước mặt anh, nên tôi không có tư cách để đ̣i hỏi
anh phải đếm xỉa đến cảm giác của tôi.
Nhă Tuyền ngừng lại một chút, cảm thấy Đông đang xoay mặt về phía
nàng, song nàng vẫn tiếp tục nói:
- Bấy lâu nay, tôi sống một kiếp sống rất b́nh dị, b́nh dị đến nỗi
tôi nh́n đời bằng một màu xanh. Tự thấy mọi thứ trước mặt ḿnh đều
là một thiên đàng nhiều mộng đẹp. Sáu năm qua, tôi chưa từng hỏi
ḿnh cô đơn là ǵ? Mặc dù, đă có nhiều lúc tôi thấy ḿnh hụt hẫng,
lạc lơng giữa ḍng đời trôi chảy, nhưng tôi chưa hề đi t́m nguyên
nhân từ đâu tôi lại có những cảm xúc như thế, v́ tôi cứ ngỡ là ḿnh
đang được bao bọc bởi một mảnh đất mùa xuân tươi mát. Thế rồi có một
ngày kia, chỉ trong ṿng vài phút, tôi bị người ta đánh rơi từ thiên
đàng xuống tận cùng địa ngục sâu thăm thẳm. Không biết tự khi nào,
tôi bắt đầu sợ sự im lặng, sợ sự trống vắng hơn bao giờ hết. Tôi có
cảm giác người đời chán ghét tôi. Tất cả đều như muốn bỏ rơi tôi....
Nhă Tuyền đột nhiên im lặng, mệt mỏi tựa đầu vào ghế, khẽ nhắm đôi
mắt lại, tiếp tục kể lể. Nhưng, hiện giờ giọng nói của nàng có phần
nghẹn ngào hơn, h́nh như không phải nàng nói cho Đông nghe, mà là để
cho chính bản thân ḿnh:
- Chẳng những tôi đă bị người ta xô xuống địa ngục không một chút
tiếc thương, mà dường như một nửa hồn tôi cũng đă bị người ta cướp
đi mất. Tôi thấy tâm lư ḿnh bắt đầu thay đổi. Tôi thường suy
nghĩ
mông lung, ngờ vực đủ điều, vui buồn bất chợt... Anh có biết không,
ba năm miệt mài ở trường học, tôi được thầy cô và sách vở đào tạo
ḿnh thành một nhân viên đ̣i nợ. Trải qua một lớp trắc nghiệm về tâm
lư, thêm một năm kinh nghiệm ở sở làm, chỉ cần dăm ba câu tṛ chuyện
trong điện thoại cũng đủ để cho tôi phân biệt được ai là kẻ nói láo,
ai là kẻ nói thật. Tôi cũng đă từng vạch mặt những người khách ăn
bận bảnh bao, có bề ngoài rất sang trọng, chỉ v́ họ trưng diện, chải
chuốt cho lắm nhưng lại không trả nổi một số tiền nợ nhỏ nhoi. Và
tôi cũng đă từng đ̣i rất nhiều số tiền lớn lao cho công ty.
Nhă Tuyền chợt im bặt, mở mắt nh́n Đông. Nàng bắt gặp anh ta đang
nh́n ḿnh bằng một đôi mắt hiếu kỳ, lộ vẻ hâm mộ. Bất giác nàng nở
một nụ cười chua xót:
- Chắc anh không thể nào ngờ được một người chỉ mới 24 tuổi như tôi
lại có thể gặt hái những thành tích đáng hâm mộ như thế? Nhưng trớ
trêu thay, một người gần gũi với tôi nhất trong sáu năm nay, mà tôi
lại không nh́n ra được anh ta đă lừa dối ḿnh, đă nói láo với ḿnh
rất nhiều lần. Đối với một người mà tôi đă lăng phí hết sáu năm trời
t́m hiểu, vẫn không sao phân biệt được đâu là chân t́nh, đâu là giả
dối, thử hỏi làm sao tôi có tư cách để phán đoán về một người mà tôi
chưa từng tṛ chuyện qua bao giờ chứ?
Nói đến đây, Nhă Tuyền cảm thấy ḷng ḿnh thật đau, hai giọt lệ rơi
dài xuống má. Tuyền vội xoay ḿnh sang phía cửa xe, cố t́nh giấu
những giọt nước mắt dư thừa đó. Bất ngờ kẹp tóc nàng rơi xuống ghế,
mái tóc dài tự dưng phủ trọn bờ vai.Trông cái tư thế của Nhă Tuyền
lúc này, Đông nghe tim ḿnh xao xuyến một cách kỳ la.. Đúng rồi!
Chẳng phải v́ nụ cười và mái tóc dài tựa Tuyết Anh, mà chính cái
h́nh ảnh thẩn thờ, đôi mắt ứa lệ, khuôn mặt vương vấn nổi buồn này
đă lôi cuốn Đông ngay từ buổi ban đầu gặp gỡ. Nhưng hôm nay đặc biệt
hơn, được ngồi gần bên nàng, được nghe những lời tâm sự của nàng,
khiến ḷng Đông rung động mănh liệt.
Sau vài phút trấn tĩnh, Nhă Tuyền sực nhớ đến sự hiện diện của Đông,
vội quay đầu sang nh́n chàng. Nàng vén mớ tóc ra sau tai, ngại ngùng
cất tiếng hỏi:
- Thật ra tôi dài ḍng năy giờ, anh có hiểu tôi nói ǵ chăng?
Thấy Đông vẫn im lặng ngắm ḿnh, Tuyền cười nhạt:
- Chắc đây là lần đầu tiên anh thấy một người con gái cười ra nước
mắt?
- Sao anh cứ nh́n tôi mà không nói một lời nào? Có phải anh vẫn c̣n
giận tôi. Anh có biết sự im lặng của anh có thể khiến tôi suy
nghĩ
và phán đoán bừa băi tiếp tục không?
Kỳ thật, cứ mỗi lần Đông định lên tiếng trả lời th́ cô ta lại hỏi
lia lịa:
- Chẳng lẽ anh không nghe những ǵ tôi vừa mới nói?
- Nhă Tuyền lắc
đầu vài cái - Trời ơi, chính tôi cũng không hiểu tôi đă nói cái ǵ
nữa...
- Đủ rồi Linh ạ! Tôi hiểu, tôi hiểu tất cả những ǵ Linh vừa nói!
Tuyền hơi sửng sốt khi thấy Đông đang nắm chặt một bàn tay của nàng.
Câu trả lời của Đông khiến nàng b́nh tỉnh trở lai. Cái hơi ấm từ bàn
tay của chàng làm dịu hẳn ḷng Tuyền, ánh mắt tŕu mến của anh ta đă
phá tan những nổi ḷng bồng bột nhất thời của nàng. Song, cùng lúc
nàng cũng cảm thấy ḿnh ngượng ngùng không ít.
Đợi cho Tuyền đă thật sự b́nh tĩnh, Đông mới chậm răi nhặt tờ giấy
20 đồng lên, đặt vào ḷng tay Tuyền. Sau đó, Đông mỉm cười nói:
- Hay là Linh dùng tiền này để mời tôi một ly nước, tôi hứa sẽ không
làm cô sợ và bất măn nữa đâu. Tôi cũng hy vọng cuộc gặp gỡ lần sau
sẽ khiến Linh thay đổi cách nh́n về tôi hơn.
Đến phiên Nhă Tuyền thụ động. Thấy nàng cứ ngây người ra, Đông bèn
đổi ư:
- Nhưng nếu cô không thích th́ thôi vậy!
Dứt lời, Đông tính lấy lại tấm giấy bạc cho Tuyền vui ḷng, song
nàng đă nhanh nhẹn rút tay về:
- Không! Không! Tuyền không có ư đó!
Đông hơi tṛn mắt:
- Tuyền?
Lần đầu tiên Nhă Tuyền nở một nụ cười thân mật trước mặt Đông:
- Vâng! Tên tôi là Đoàn Nhă Tuyền! Tôi cũng hy vọng lần sau anh đừng
gọi tôi là Linh nữa.
Và không đợi cho Đông có một phản ứng ǵ, Nhă Tuyền vội bỏ tiền, kẹp
tóc vào trong túi xách, thong thả bước xuống xe. Đến giữa sân, Tuyền
quay đầu lại nh́n Đông, nàng thấy anh ta thừ người ra vài giây, rồi
đột nhiên mỉm cười một ḿnh. Sau đó Đông vẩy tay chào nàng, chiếc xe
bắt đầu chuyển bánh, nhưng chỉ được một khúc, anh ta dừng lại, Nhă
Tuyền đưa mắt theo dơi, nàng thấy Đông đang cắm cúi lục lọi ǵ trong
xe. Khoảng hai phút sau, Đông cho xe lùi về phía nàng, hạ kiếng xe
xuống và trao ra một mảnh giấy nhỏ. Nhă Tuyền đón nhận với một chút
hiếu kỳ trong đầu. Tiếp đó, anh ta tươi cười nói:
- Thôi chào Tuyền nhé!
Lần này, chiếc xe lao đi thật nhanh khiến Nhă Tuyền không khỏi thắc
mắc:
- Làm ǵ mà chạy gấp thế!
Chợt nhớ đến cú điện thoại vừa rồi, Tuyền cảm thấy một chút thất
vọng dâng lên trong ḷng. Nàng ṭ ṃ mở giấy ra xem:
"Có ai nói với Tuyền
rằng Tuyền có mái tóc rất đẹp không?
C̣n nữa, nếu như Tuyền biết khi cười ḿnh rất đẹp, chắc chắn Tuyền
sẽ không bao giờ khóc!
Mong gặp lại,
Đỗ Tấn Đông"
Nhă Tuyền nghe ḷng ḿnh rộn lên một niềm vui nho nhỏ. Nàng bước vào
nhà với một tâm trạng thật mâu thuẫn vô cùng.
Chương 16
Đông vừa đẩy cửa bước vào nhà th́ thấy ngay mẹ chàng đang
đứng chờ sẳn nơi đó, chàng đoán phải có chuyện ǵ quan trọng lắm nên
mẹ chàng mới sốt ruột như thế. Đông cất tiếng hỏi:
- Mẹ đợi con à?
Bà Bảy sốt sắng bảo:
- Vào đây con, mẹ có chuyện này muốn cho con biết ngay. Đông vội vă
tháo giầy ra, ngoan ngoăn theo bà vào trong nhà. Khi hai mẹ con đă
ngồi xuống ghế sa-lông, bà Bảy lập tức nói:
- Thằng Duy vừa mới đưa mẹ đi chợ ở siêu thị Đại Giang, và mẹ đă gặp
được một đứa con gái trông rất giống Tuyết Anh.
Đông hơi nhíu mày, tự hỏi chẳng lẽ ngoài Nhă Tuyền ra, trên đời này
c̣n có một người con gái khác giống Tuyết Anh hay sao?
- Mẹ không nh́n lầm chứ? Có khi nào mẹ nhớ Tuyết Anh quá rồi nh́n ai
cũng cho là giống nó cả...
Bà Bảy cắt ngang:
- Mẹ chưa già lẩm cẩm đâu con ạ! Rơ ràng là từ trước tới giờ, ngay
cả khi c̣n ở Việt Nam, mẹ cũng chưa từng nh́n thấy đứa nào giống
Tuyết Anh như con bé hồi năy bao giờ.
Thấy nét mặt nghiêm nghị của mẹ ḿnh, Đông ṭ ṃ hỏi:
- Thế cô ta giống Tuyết Anh ở điểm nào?
Bà Bảy im lặng vài giây, cố h́nh dung cái dung mạo vừa rồi:
- Tuy con bé đó có vóc dáng cao ráo hơn Tuyết Anh, có vẻ chững chạc
hơn Tuyết Anh nhiều, nhưng mái tóc và khuôn mặt th́ rất giống. Nhất
là lúc con bé đó cười, ở hai bên khoé miệng có hai cái lún đồng tiền
nho nhỏ, thật chẳng khác con Tuyết Anh nhà ḿnh.
Đông nghe tim ḿnh đập mạnh, có lư nào người mà mẹ chàng đang kể
chính là Nhă Tuyền? Chàng sốt ruột bảo:
- Có phải cô đó cao khoảng một mét sáu, nước da không trắng
bằng Tuyết Anh, đôi mắt cũng không to như nó, nhưng ngược lại, cô ta
có chiếc mũi cao và chân mày đen hơn Tuyết Anh?
Bà Bảy do dự:
- A... mẹ cũng không nhớ kỷ lắm. Đúng ra mẹ nh́n chẳng được bao lâu
th́ con bé đó đă đẩy chiếc xe thực phẩm sang chỗ khác. Có điều mẹ
khẳng định là nó có nụ cười không khác Tuyết Anh chút nào, v́ trên
đời này, ít ai có hai cái lún đồng tiền ngay bên khoé miệng, lại
thêm cái khuôn mặt trái xoan, nên chỉ thoạt nh́n từ xa cũng thấy
giống rồi.
Bà ngạc nhiên khi thấy Đông cứ ngồi ngây người ra:
- Sao con lại tả kỷ như vậy? Bộ con quen cái con bé đó hả?
Thật ra Đông không dám chắc là cả hai mẹ con chàng đang nói đến cùng
một người nên Đông chẳng muốn làm bà Bảy mừng hụt:
- Gần đây con có quen một người trông tướng mạo cũng hơi giống Tuyết
Anh, nhưng có thể người mẹ gặp càng giống hơn.
- Ai vậy con? Sao chẳng thấy con dắt về nhà chơi.
Đông hơi lúng túng:
- A... tại con chỉ mới quen cô ta thôi.
- Con chưa mời làm sao biết người ta không chịu đến? Bửa nào con dắt
về nhà cho mẹ xem thử nhé?
Đông đáp bừa cho mẹ vui:
- Vâng, để khi nào rảnh con sẽ mời cô ta về nhà chơi.
Bà Bảy đột nhiên im lặng, khẽ đếm đốt tay vài cái, sau đó bà thở dài
thườn thượt:
- Cũng sắp đến ngày giỗ của con Anh rồi. Đúng ra là ngày thứ sáu
tuần sau, nhưng mẹ tính dời qua ngày thứ Bảy cho tiện, con thấy thế
nào?
- Tuỳ ư mẹ!
Rồi bà than thở tiếp:
- Nếu con Anh c̣n sống, th́ cũng trạc tuổi con bé khi
năy thôi. Nghĩ
mà hận kẻ bạc t́nh, bạc nghĩa...
- Thôi chuyện đă qua, mẹ đừng có bi quan
nữa.
Bà gượng cười bảo:
- Tại hôm nay vô t́nh gặp một đứa con gái giống Tuyết Anh nên mẹ mới
chợt nhớ đến nó.
Dứt lời bà giục Đông đi tắm rửa, rồi lẳng lặng vào bếp thăm đồ ăn
cho Đông.
Nh́n theo dáng gầy tiền tuỵ của mẹ mà Đông không khỏi thương xót
trong ḷng. Chàng vội trở vào pḥng, ngă ḿnh trên giường và bắt đầu
nghĩ ngợi miên man. Thật ra bao nhiêu năm qua, mỗi lần nhớ đến cái
chết của Tuyết Anh là Đông đă tự trách ḿnh rất nhiều, v́ đă không
chu toàn bổn phận của một người anh. Giá như thuở đó, chàng biết kềm
chế cái bản tính nóng nảy, cố chấp, th́ có lẽ Tuyết Anh không tuyệt
vọng đến nổi phải từ giả cơi đời này. Giờ đây tất cả đă quá muộn
màng, việc mà chàng có thể làm là chăm sóc, yêu thương hai người
thân c̣n lại, quyết không để cho lịch sử tái diễn thêm lần thứ hai.
Nghĩ đến ngày giỗ của Tuyết Anh, chàng chợt nhớ tới Nhă Tuyền. Đă
hai tuần trôi qua, ngày nào chàng cũng rất mong mỏi gặp lại nàng,
rất muốn hẹn nàng đi chơi nhưng lại tự ḿnh đổi ư hết bao nhiêu lần.
Chỉ v́ trong quá khứ, chàng chưa chính thức và nghiêm chỉnh hẹn ḥ
với một người con gái nào cả. Tất cả đều do họ chủ động gọi mời. Hơn
nữa, qua cuộc gặp gỡ vừa rồi, chàng nhận thấy Nhă Tuyền đă biết chút
ít quá khứ của chàng, nếu không, nàng đă không tỏ ra lúng túng và sợ
hải như vây. Mặc dù phút chót, nàng đă tỏ ra thân thiện
với chàng,
song chàng vẫn không dám nuôi hy vọng là nàng sẽ chấp nhận một người
bạn lưu manh như chàng.
Nghĩ đến đây, Đông phát giác đầu óc ḿnh thật không ổn chút nào.
Trong lúc nói chuyện điện thoại với Oanh, Đông đă nhờ Oanh giới
thiệu Tuyền cho ḿnh làm quen, chỉ với một mục đích là mời Tuyền về
nhà, mong sự hiện diện của nàng có thể xoa dịu nổi thương nhớ Tuyết
Anh trong ḷng mẹ ḿnh. Nhưng đến khi gặp Nhă Tuyền, th́ chàng trở
nên lúng túng, cảm thấy việc mà chàng sắp sửa nhờ nàng quá đường
đột, nên cứ lưỡng lự măi, nói không thành lời. Sau cái lần gặp gỡ
đó, cái mà chàng đang quan tâm, lo lắng là không biết phải hẹn ḥ
với nàng ra sao, chứ việc kia dường như không c̣n là một nan đề
nữa.
H́nh như chàng mong mỏi được gặp nàng hơn là nhờ vă đến nàng.
Càng nghĩ Đông càng cảm thấy ḷng dạ bấn loạn cả lên, cảm thấy ba
chữ "Đoàn Nhă Tuyền" cứ lẩn quẩn trong trí óc chàng. Sau cùng, Đông
quyết định liều một lần, cho dù là lư do ǵ đi
nữa, cũng phải hẹn
nàng ra ngoài cho bằng được. Đột nhiên, ḷng tự tin của chàng bắt
đầu bừng dây. Chàng vội mở tủ lấy quần áo ra và nhanh nhẹn bước vào
pḥng tắm, hy vọng có thể gặp lại Nhă Tuyền càng sớm càng tốt.
o0o
Hai chị em Nhă Thu và Nhă Tuyền đang xếp những bộ quần áo vào trong
giỏ xách, chợt nghe có tiếng chuông cửa, Nhă Tuyền thắc mắc:
- Bộ anh chị có hẹn với khách hả?
Nhă Thu lắc đầu:
- Sáng mai phải đi chơi xa, ở không đâu mà hẹn khách về nhà tán dóc.
Theo tao là khách không mời của anh Ḥa mày đấy.
Nhă Tuyền tiếp tục xắp xếp hành trang, chợt nhớ đến cái nh́n đăm đăm
của một người, bèn hỏi Thu:
- Chị Thu, lúc ở trong chợ, có phải cái bác đó cứ nh́n em hoài
không?
Thu gật đầu:
- Ừ, tại mày lo nói chuyện với con Phượng nên không để ư đến, chứ
tao thấy bác ta bắt đầu chăm chú nh́n mày từ bên hàng trái cây lận.
Nhă Tuyền tṛn mắt:
- Từ cái lúc đó lận hả?
- Ừ.
- Thật ra em cứ lo đẩy chiếc xe cho chị, và măi lo trông chừng bé
Phượng nên em không hề hay biết ǵ cả. Đến khi nghe chị nói, em quay
qua th́ bắt gặp bác vẫn nh́n ḿnh đăm đăm. Em lịch sự cười xă giao
với bác ấy, rồi th́ theo chị vào quầy tính tiền.
- Chắc bà ta tưởng lầm mày là người quen.
Nhă Tuyền gật gù:
- Ừ, em cũng nghĩ như vây.
Hai chị em đang gấp mấy chiếc khăn, chợt nghe có tiếng la inh ỏi của
thằng Phúc dưới chân cầu thang:
- D́ Ba ơi, có chú Công đến chơi!
Nhă Thu và Nhă Tuyền không hẹn mà cả hai đưa mắt nh́n nhau, cùng
thắc mắc trong đầu rằng Công đến đây làm ǵ? Chưa kịp nêu ra câu hỏi
th́ họ nghe có tiếng nói nho nhỏ của Hoà vọng lên:
- Ba đă dặn con nhiều lần là không được la om x̣m lên như thế. Con
bước lên lầu, nhỏ nhẹ bảo với d́ Ba là có chú Đông đến chơi. Nhớ là
chú ĐÔNG, chứ không phải chú CÔNG, nghe chưa?
Nhă Thu thở ra:
- Tưởng thằng mắc dịch đó c̣n dám vác mặt đến đây chứ? Đông nào vậy
Tuyền?
Thật ra, Đông hay Công, vẫn làm Tuyền ngạc nhiên cả. Tại sao Đông
không gọi điện thoại báo trước? Ngay cả địa chỉ nhà ḿnh, anh ta c̣n
biết huống hồ chi là bảy con số? Đến ngang nhiên như thế này làm sao
nàng giải thích cho Thu rơ mối quan hệ giữa hai ngưởi. Cũng may, bé
Phúc đă ở ngay trước cửa pḥng:
- Đ́ Ba ơi có chú Đông đến chơi!
Nhă Tuyền vội tuột xuống giường, hấp tấp bước xuống cầu thang, quên
cả câu hỏi của Nhă Thu.
Khi tới bậc thang cuối cùng, quả nhiên nàng thấy Đông đang ngồi tṛ
chuyện với anh rể ở pḥng khách. Nếu như không được bé Phúc báo
trước, chắc chắn Tuyền không thể nào nhận ra người đang ngồi nơi đó
chính là Đông. Hôm nay trông Đông rất lịch sự với chiếc áo sơ mi màu
xanh nhạt, có thắt cà vạt, chiếc quần tây màu đen, tất cả tạo nên
một vẻ trẻ trung khác thường. Nàng tự hỏi chẳng lẽ Đông đang trên
đường đi dự tiệc tùng của ai, rồi nhân tiện tạt vào thăm nàng? Vừa
thấy nàng, Đông liền nở một nụ cười tươi tắn, và dù cho anh ta có
đến đây với mục đích ǵ đi nữa, Nhă Tuyền vẫn vui vẻ đón khách. Nàng
lẳng lặng ngồi chiếc ghế bên cạnh, cách chỗ Đông chỉ chừng nửa
thước.
Ḥa vốn là người hiểu biết, vội rút lui vào trong bếp, trả khách lại
cho Tuyền. Đợi cho anh rể đă khuất bóng, Nhă Tuyền nhỏ nhẹ hỏi:
- Anh đến có việc hay là chỉ t́nh cờ ghé thăm?
Đông ngồi trong tư thế hơi khom người xuống, hai cánh tay chống trên
đùi, nghe Nhă Tuyền hỏi, chàng đáp tỉnh bơ:
- Tôi thấy thời tiết hôm nay rất đẹp, không nóng cũng không lạnh,
nên muốn mời Tuyền ra ngoài uống một ly nước với tôi.
Nhă Tuyền bật cười, chợt hiểu ư Đông:
- Anh đ̣i nợ khéo thiệt! Vậy mà tôi tưởng anh đă quên rồi chứ, làm
tôi mừng hụt một chuyến.
Đông tinh nghịch trả lời:
- Ai thiếu nợ tôi, tôi nhớ dai lắm.
Nhă Tuyền cũng tịch nghịch không kém:
- Anh ăn mặc bảnh bao như thế này, tôi có cảm giác anh sắp sửa đưa
tôi đi dự một đám cưới linh đ́nh.
Quả nhiên, Đông tỏ ra lúng túng vài giây:
- A... tôi cố t́nh ăn mặc như vầy là để che đậy cái tướng tá thô lỗ và
thiếu lịch sự của tôi hằng ngày, v́ tôi không muốn lát
nữa đây, có
người viện cớ mắc nghẹn v́ nước.
Dù đă hai tuần trôi qua, nhưng Tuyền vẫn c̣n cảm thấy ngượng ngập
trước những diễn biến hôm nào. Nàng hơi cúi đầu, tỏ vẻ không thích
Đông nhắc chuyện đă qua. Đông dường như cũng hiểu ra được, chàng hạ
giọng hỏi:
- Tuyền giận tôi à?
Nhă Tuyền lắc đầu:
- Đâu có!
Hai người chợt im bặt v́ Hoà đang bưng một mâm nước để trên bàn. Hoà
tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Đông, vui vẻ mời khách uống nước. Cử
chỉ hiếu khách của Ḥa làm Tuyền cảm thấy rất hănh diện trong ḷng.
Không phải chỉ với bạn bè của em vợ thôi, mà hầu hết trước mặt ai
Ḥa cũng đều niềm nở như thế, đây là ưu điểm mà Tuyền thích nhất ở
cá tính của anh rể ḿnh. Cùng lúc, hai đứa bé đang bước xuống cầu
thang, theo sau là Nhă Thu. Nhă Tuyền nghĩ trước t́nh cảnh này, nhất
định nàng phải lên tiếng giới thiệu cho Thu và Đông quen biết, nhưng
may quá, Ḥa đă nhanh miệng hơn nàng:
- Bà xă tôi, Nhă Thu. Con bé gái tên là Phượng. Anh thấy đấy, nhà này
âm thịnh dương suy.
- Nè, anh lẩm bẩm ǵ với khách đó?
Nhă Thu vừa ngồi xuống bên cạnh Tuyền, vừa chau mày hỏi chồng. Trong
khi đó, Đông nhanh nhẹn gật đầu một cái:
- Chào chị! Tôi đến xin phép anh chị cho Nhă Tuyền ra ngoài một
chút.
Ḥa pha tṛ:
- Tốt đấy! 10 chút cũng không sao! Bớt đi một người, cha con tôi mới
tạm yên ổn được một buổi tối
Nhă Thu cười cười:
- Anh cứ làm như chị em tôi dữ lắm vậy!
Rồi Thu quay qua giục Tuyền:
- Sao em c̣n chưa thay đồ? Sáng sớm ḿnh c̣n phải đi chơi xa đấy!
Nhă Tuyền vội xem đồng hồ, thấy đă hơn bảy giờ tối, nàng quay sang
nói nhỏ với Đông:
- Anh chờ tôi tí nhé!
Dứt lời, Tuyền lập tức đi lên pḥng, cảm thấy thời gian hơi gấp gút
khiến nàng không biết phải chưng diện như thế nào để phù hợp với
cách ăn mặc tươm tất của Đông. Bất giác, nàng thầm trách Đông sao
lúc nào cũng xuất hiện ở trong một hoàn cảnh bất ngờ cả.
Chương 17
Khoảng nửa tiếng đồng hồ sau, hai người có mặt trong một quán nước
nằm tận tầng lầu thứ 52, tức là tầng cao nhất của một cao ốc sang
trọng. Ngồi ở bên trong, khách khứa có thể nh́n thấy CN Tower (một
trong những tháp cao nhất thế giới), những cao ốc vĩ đại khác, xe cộ
dập d́u dưới phố, nhất là khi màn đêm buông phủ khắp thành thị,
người ta có thể ngắm những dăi đèn đủ màu sắc nối liền nhau tạo
thành những chuổi hạt trân châu lấp lánh muôn màu, trông rất đẹp
mắt.
Hai người được sắp vào một bàn sát bên vách kiếng, là chỗ ngồi tốt
nhất để có thể vừa tṛ chuyện vừa thưởng thức cảnh đẹp của thành phố
về đêm. Sau khi kêu hai ly nước, Nhă Tuyền đưa mắt quan sát xung
quanh, nàng thấy mọi cảnh vật vẫn trang nhă, ấm cúng và lịch sự như
thuở nào. Bây giờ nàng đă hiểu v́ sao Đông lại diện quần áo bảnh
bao, v́ ở đây không tiếp khách ăn bận xềnh xoàng, nhất là những
người khách mặc quần jean. Nhă Tuyền cũng đă để ư đến chiếc bàn ở
dăi phía bên kia, và mắt nàng đột nhiên dán chặt vào nơi đó, như thể
cố t́m ṭi chút kỷ niệm xưa.
Thấy vẻ mặt dạt dào cảm xúc của Tuyền, Đông khẽ lên tiếng:
- Theo tôi đoán th́ Tuyền đă đến qua nơi này?
Nhă Tuyền gật đầu nhẹ:
- Vâng!
- Tôi hối hận đă đưa Tuyền đến dây.
Tuyền mở to mắt:
- Tại sao?
Đông cười bí ẩn:
- V́ nó gợi cho Tuyền kư ức về một người.
Nhă Tuyền chối quanh:
- Tôi không hiểu anh đang nói ǵ.
- Tuyền không hiểu hay là Tuyền vờ không hiểu?
- Anh nói chuyện sâu xa quá!
- Vậy tôi nói trực tiếp một chút. Nếu tôi không lầm th́ nhất định
chính cái thiên đàng, cái mảnh đất màu xanh tươi mát, đă đưa Tuyền
đến đấy.
Nhă Tuyền lặng người vài giây, cảm thấy Đông có lối quan sát tinh
xảo và nhạy bén hơn cả sự suy đoán của nàng.
- Thế anh c̣n đoán thêm được ǵ nưa?
- C̣n chứ, mảnh đất và thiên đàng của cô có tên là Công!
Tuyền gật gù thú nhận:
- Anh giỏi lắm, đọc được những ư
nghĩ trong đầu của người đối diện.
- Tôi không dám múa ŕu qua mắt thợ. Không phải Tuyền đă học qua một
lớp tâm lư hay sao? Biết đâu Tuyền có thể đọc được những suy
nghĩ
thầm kín của người khác, chỉ là Tuyền không muốn nói ra thôi.
Hai người tạm ngưng câu chuyện, v́ anh bồi đang mang hai ly nước
cocktails để trên bàn họ. Đợi cho anh ta đi sang bàn khác, Tuyền
tiếp tục nói:
- Tôi th́ không nghĩ như vậy. Những ǵ tôi học hỏi chẳng qua dùng để
áp dụng trong công việc mà thôi, nếu đem đi áp dụng ở ngoài đời,
kinh nghiệm của tôi c̣n kém cỏi lắm. V́ sách vở không dạy tôi cách
phân biệt phải trái trong lối cư xử giữa người và người; thầy cô
không hề giảng dạy làm sao để biết ḷng người gian trá; trường học
cũng chẳng giúp ǵ được tôi trong việc t́m hiểu tâm lư của một người
ḿnh yêu. Trái lại, những thứ này chỉ có thể học hỏi ở trường đời mà
thôi. Phải va chạm, phải từng trải, phải tiếp xúc đủ loại người, mới
tích lũy được nhiều kinh nghiệm có giá trị về cuộc sống và con
người. Và các điểm này, chắc chắn anh phải rành hơn tôi rất nhiều.
Nhă Tuyền chợt ngừng v́ nàng phát hiện Đông đang nh́n ḿnh bằng một
ánh mắt rất nóng bỏng ân t́nh. Nàng hơi bối rối, vội cầm ly nước lên
quậy đều và uống vài hớp. Thấy Đông vẫn im lặng, nàng bèn hỏi:
- Anh đang nghĩ ǵ thế?
Đông không vội trả lời Tuyền, v́ chàng đang xúc động trước những lời
phân tích của nàng, cảm thấy Tuyền là một người con gái thú vị nhất
trong những người con gái mà chàng đă quen biết. Chàng cũng bắt
chước nàng, cầm ly lên uống vài ngụm nước. Sau đó, chàng chậm răi
nói:
- Tôi đang suy nghĩ v́ sao trong mỗi một câu nói của Nhă Tuyền đều
gợi ư sự oán trách và than van. Phải chăng Tuyền vẫn c̣n oán hận
người xưa?
Nhă Tuyền hơi lúng túng, v́ nàng chợt hiểu chính ḿnh đă vô t́nh tự
khai chuyện t́nh cảm riêng tư cho Đông phán đoán. Nàng vội lăng sang
chuyện khác:
- Tôi cảm thấy hôm nay anh như lột xác biến thành một người mới. Hay
nói đúng hơn, chỉ một người mà có đến hai khuôn mặt.
Đông kinh ngạc:
- Thật sao? Nguyên do ǵ khiến Tuyền nhận xét về tôi như thế?
- Tôi cũng không biết giải thích thế nào. Trái lại, tôi để ư từ lúc
bước lên xe tới giờ, anh đă hỏi tôi rất nhiều câu hỏi; khác hẳn với
lần trước, anh chẳng hề nói ǵ cả.
Đông ph́ cười:
- Chứ không phải cái thái độ im lặng của tôi lần trước khiến Tuyền
bất măn và sợ hăi hay sao?
- Chưa hẳn là vậy!
- Thế v́ nguyên do ǵ? Bộ tôi có nhiều cái đáng sợ lắm à?
Tuyền ngập ngừng:
- Không phải vây. Chỉ là...
Nhă Tuyền hơi do dự, không biết có nên nhắc chuyện
cũ giữa lúc này
chăng?
Thấy Tuyền ngần ngại, Đông sảng khoái:
- Có chuyện ǵ mà Tuyền ấp úng thế? Tôi không ngại sự thẳng thắn của
Tuyền đậu
Nhă Tuyền đành thật thà:
- Thú thật với anh, sau cái lần gặp gỡ vừa rồi, tôi có gọi hỏi Oanh,
nó quả quyết rằng chỉ cố t́nh tạo cơ hội cho anh và tôi làm quen,
chứ chưa hề nói địa chỉ hoặc số điện thoại của tôi cho anh biết, vậy
bằng cách nào anh t́m được địa chỉ nhà tôi? Đông hơi tư lự vài giây,
chậm răi uống thêm một ít nước, rồi mới giải thích với Tuyền:
- Thật ra trong cái đêm xảy ra chuyện bất ngờ ở ngoài quán Thuỷ
Tiên, tôi đă một ḿnh tự lái xe đi theo Tuyền, v́ tôi sợ Tina nói
một đằng, làm một nẻo. Chỉ e mấy người họ nhỏ nhặt, không cam ḷng,
núp sẳn xe ở một nơi nào, rồi âm thầm theo dơi mấy cô để dễ ra tay.
Tóm lại, xưa nay hễ tôi nhúng tay vào một chuyện ǵ, tôi quyết sẽ
làm tới nơi tới chốn.
- Hẳn anh đă lái xe theo tôi đến nhà của Hương, rồi tiếp tục theo
tôi đến tận nhà?
- Vâng.
Nhă Tuyền cảm thấy hối hận:
- Vậy tại sao buổi chiều hôm sau gặp lại, anh không đính chính rơ
ràng?
- Tôi thấy cũng không cần thiết lắm, sẵn bấy lâu nay tôi đă không
ngại người ta nghĩ sai về ḿnh.
- Thế v́ sao bây giờ anh chịu nói thật cho tôi biết?
Đông nghiêm trang nh́n nàng:
- V́ Tuyền là người con gái đầu tiên khiến tôi phải khẩn trương và
lo ngại đến những nhận xét có liên can đến tôi. V́ tôi muốn được làm
một người bạn thật xứng đáng với Tuyền.
Nhă Tuyền hơi lúng túng trước t́nh cảm bộc lộ thẳng thắn của Đông.
Nàng vội lấp liếm:
- Nhưng nếu việc ǵ anh cũng không nói rơ, có thể tạo thêm sự hiểu
lầm. Chẳng hạn như hôm đó, tôi có cảm tưởng là...
- Tưởng tôi có mưu đồ bất chánh với Tuyền? Tưởng tôi sẽ t́m cách bắt
cóc Tuyền à?
Nhă Tuyền cúi mặt, giọng nàng ngượng ngịu:
- Tôi không dám tự cao như thế!
- Vậy chứ v́ sao Tuyền có vẻ như rất sợ tôi? Phải chăng v́ tôi là
người trong giới giang hồ?
Tuyền ngẩng đầu lên nh́n Đông:
- Anh thấy đấy, trước khi vô t́nh đụng phải anh ở Woodbine Mall, tôi
chưa gặp anh bao giờ. Rồi sau đấy, anh lại bất ngờ xuất hiện giải
nguy cho tôi, lần thứ ba anh tỏ ra đăm chiêu, lạnh lùng. Dường như
cứ mỗi lần anh hiện ra, đều để lại cho tôi rất nhiều nghi vấn, bỡ
ngỡ trong ḷng. Cho nên càng thắc mắc th́ tôi lại càng thấy sợ...
Đông mạnh dạn, chồm tới nắm lấy bàn tay của Tuyền đang nghịch vu vơ
trên bàn: - Thế bây giờ cô c̣n sợ tôi nữa không? Cô có chấp nhận một
người bạn vốn có một quá khứ phức tạp như tôi chăng?
Tuyền bối rối rút tay lại:
- Nếu sợ th́ tôi đă không có mặt nơi này. Nếu không xem anh là bạn,
th́ dù anh có đến nhà tôi đột ngột cách mấy, cũng không thể ép tôi
ra khỏi nhà được đâu.
Đông vui mừng, thở ra nhẹ nhơm:
- Thế mà tôi c̣n tưởng, tôi đến nhà Tuyền ngang nhiên như vậy, sẽ
làm Tuyền sợ hơn chứ?
Nhă Tuyền chỉ mỉm cười mà không nói ǵ thêm. Nàng lẳng lặng quay
sang ngắm cảnh vật qua khung cửa kính. Khi nàng quay mặt lại, chợt
bắt gặp Đông đang chăm chú nh́n ḿnh, nàng vội nói:
- Kỳ thật, tôi có cảm giác như anh chẳng phải chỉ muốn làm bạn đơn
giản vậy thôi đâu.
Đông mỉm cười, có vẻ thích thú:
- Tuyền nghĩ tôi c̣n có mục đích khác à?
Tuyền trầm ngâm:
- Từ cái lần đầu tiên cho đến lần này, tôi cứ thường xuyên bắt gặp
anh hay nh́n tôi đăm đăm, và mới hồi xế chiều này thôi, tôi cũng đă
t́m thấy cái nh́n tương tự trên mặt một người đàn bà đứng tuổi. Tôi
có linh cảm dường như anh đang giấu tôi một điều ǵ đó, song tôi lại
thể nào đoán ra được.
- Thế mà Tuyền bảo Tuyền không rành tâm lư của người khác.
- Tuyền vẫn chưa hiểu ư của anh.
Đông nghĩ cũng đă đến lúc ḿnh phải thành thật với nàng:
- Linh cảm của Tuyền rất chính xác. Lần đầu tiên tôi gặp Tuyền, là
tôi chợt nghĩ ngay đến một người.
Dứt lời Đông lấy từ trong túi áo ra một tấm h́nh của Tuyết Anh và
đặt trên bàn. Chàng đẩy tấm h́nh tới trước mặt Tuyền, khẽ hỏi:
- Tuyền có gặp người con gái trong ảnh bao giờ chưa?
Nhă Tuyền ṭ ṃ cúi đầu xuống:
- Tên cô ta là...
- Tuyết Anh!
Th́ ra là Tuyết Anh! Vợ hoặc người yêu của anh ta đây rồi! Tuyền
thầm bảo ḿnh như thế và chậm răi cầm tấm ảnh lên xem. Đúng ra phải
gọi là chân dung của một người con gái, chụp từ nửa thân trở lên.
Nhă Tuyền có thói quen hay mô tả dung mạo mọi người qua dáng dấp của
những ca sĩ hoặc các tài tử nổi tiếng. Lần này cũng không ngoại lệ,
Tuyền nhận thấy Tuyết Anh có mái tóc chải theo kiểu ca sĩ Loan Châu
và đặc biệt rất dài. Tiếc là không chụp hết cả người nên Tuyền không
thể đoán được là dài cỡ nào. Khuôn mặt đầy đặn, tuy sóng mũi không
được cao lắm, nhưng bù lại cô ta có một đôi mắt rất đen và to. Bất
giác Nhă Tuyền ngước mắt lên nh́n Đông, nàng cảm thấy Đông cũng có
đôi mắt giống hệt như vây. Trước đây Nhă Tuyền từng bảo nếu như nàng
có được một đôi mắt đẹp như Đông th́ hay biết mấy, quả nhiên đôi mắt
làm khuôn mặt Tuyết Anh có một sức thu hút kỳ lạ, thêm vào nụ cười
ngọt ngào và tươi tắn, khiến vẻ đẹp của cô ta càng hồn nhiên và trẻ
trung hơn.
Đợi cho Tuyền ngắm ngiá một hồi, Đông mới lập lại câu hỏi ban năy:
- Tuyền có thấy cô ta rất quen không?
Tuyền trầm ngâm suy nghĩ:
- Cũng có thể tôi đă gặp qua ở trường học hay ở một nơi nào đó v́
con gái Việt thường có thói quen để tóc dài như thế. Nhưng tôi khẳng
định chưa hề quen biết cô ta bao giờ.
- Bộ Tuyền chẳng nh́n ra được Tuyết Anh có khuôn mặt rất giống Tuyền
hay sao? Nhă Tuyền vừa đặt tấm h́nh xuống bàn, chợt nghe Đông nhận
xét như thế, vội cầm trở lên xem kỹ thêm một lần
nữa. Rồi nàng lắc
đầu nhẹ:
- Làm sao giống được khi mà sắc đẹp của tôi không sánh bằng Tuyết
Anh. Thứ nhất, tóc tôi không dài bằng cô ta; thứ hai, tôi không có
một đôi mắt đẹp như thế, thứ ba, khuôn mặt tôi cũng không được đầy
đặn bằng ; thứ tư, cái miệng... À, cái miệng th́ hơi giống tôi một
tí...
- Phải nói là giống quá đi chứ! Hơn nữa Tuyền cũng chải kiểu tóc
tương tựa như thế. Tóm lại, mỗi khi Tuyền cười, ở trên khuôn mặt của
Tuyền toát ra một vẻ đẹp không khác Tuyết Anh chút nào. Nhất là hôm
nay, Tuyền không bới tóc cao như mấy lần trước.
Nhă Tuyền chớp mắt không hiểu:
- Thật vậy sao?
Đông gật gù quả quyết:
- Xưa nay, người ta chỉ thích quan sát người khác, chứ ít khi tự
ḿnh nh́n rơ chính ḿnh. Mặc dù người ta có thể ngắm ḿnh qua kiếng,
song cũng không chính xác bằng đôi mắt của người khác tả về ḿnh.
Cho nên, Tuyền không thể t́m ra những điểm giống nhau cũng chẳng
phải là chuyện lạ, hơn nữa đây là lần đầu tiên Tuyền thấy được dung
mạo của Tuyết Anh, chớ đối với tôi, Tuyết Anh vốn là một nửa phần
sống của tôi.
Tuyền nghe ḷng ḿnh dâng lên một chút ganh tị vu vơ:
- Nếu là một nửa đời sống, hẳn Tuyết Anh trong mắt của anh không ai
có thể sánh bằng? Cả tôi cũng thế!
Đông ngạc nhiên:
- Tại sao Tuyền lại tỏ ra khiêm tốn quá mức như thế? Thú thật với
Tuyền, đây là lần đầu tiên tôi quen biết một người con gái đẹp như
Tuyền. Phải, Tuyền không có đôi mắt đẹp như Tuyết Anh, nhưng trái
lại Tuyền có cặp chân mày dài và đen. Chẳng phải người nào hể để tóc
dài là trông thướt tha cả, xưa nay tôi vẫn cho rằng mái tóc đẹp phải
là một mái tóc có nhiều sợi và mượt mà, chứ nhiều cô để tóc dài chỉ
loe hoe vài sợi trông rất khô khan và cằn cỏi. Điều thú vị là Tuyền
có hai nét đẹp khác nhau: tôi đă từng thấy cái vẻ đẹp khoẻ mạnh, trí
thức của Tuyền trong chiếc quần tây và áo sơ mi; tôi cũng được chứng
kiến cái vẻ đẹp tự nhiên, dịu dàng và đằm thắm của Tuyền trong cách
ăn mặc tối nay. Cho nên theo nhận xét của riêng tôi, Tuyền có nhan
sắc vượt cả vẻ đẹp của Tuyết Anh.
Tuyền thoáng chút băn khoăn trong đầu, tự hỏi v́ sao anh ta lại khen
người khác đẹp hơn cả vợ ḿnh? Nhưng dù sao, những lời khen tặng của
Đông vừa rồi cũng đă làm cho nàng thẹn thùng đỏ mặt. Nàng cúi đầu,
ngại ngùng hỏi:
- Thế Tuyết Anh đă chết tự khi nào?
Đông mở lớn hai mắt:
- Sao Tuyền biết được là Tuyết Anh đă mất?
Nhă Tuyền đẩy tấm h́nh về phía Đông:
- Lần trước tôi vô t́nh nghe lóm anh nói chuyện với mẹ anh trong
điện thoai.
Đông buồn bă bỏ bức ảnh trở vào túi áo:
- Th́ ra là vậy! Tuyết Anh qua đời hết bảy năm. Tấm ảnh này chụp khi
Tuyết Anh vừa tṛn 17 tuổi Nếu bây giờ nó c̣n sống, th́ cũng được 25
tuổi rồi
- Như vậy cô ta mất lúc 18 tuổi?
Đông chỉ gật đầu nhẹ và chậm răi uống thêm một hớp nước. Trong khi
đó, Nhă Tuyền cảm thấy thương xót cho Tuyết Anh đă sớm rời bỏ dương
trần, và nhất là bỏ lại chồng con ḿnh. Bất giác, Nhă Tuyền chép
miệng nói:
- Tôi thành thật chia buồn với anh! Hẳn bao nhiêu năm nay, anh rất
tưởng nhớ đến người vợ quá cố. Tôi thấy anh quả là một con người có
nhiều nghị lực và can đảm. Nếu là tôi, chẳng biết tôi có thể chống
nổi tới ngày hôm nay không?
Đông vội vă đặt ly xuống bàn, cố nuốt hết những giọt nước để khỏi
mắc nghẹn:
- Tuyền vừa nói ǵ? Người vợ quá cố nào chứ?
Nhă Tuyền ngây thơ hỏi:
- Bộ không phải Tuyết Anh là vợ của anh hay sao?
- Không! Tuyết Anh là em gái của tôi!
Nhă Tuyền sững sốt vô cùng:
- Thế cái thằng bé ǵ đó, cũng không phải là con của anh à?
- Trời đất! Mặc dù năm này tôi 28 tuổi, có thể làm cha của một thằng
bé 6 tuổi, nhưng rất tiếc, vợ c̣n chưa có, nói ǵ đến con?
Hai người lặng thinh vài phút, lát sau Đông khẽ lắc đầu bảo:
- Thiệt t́nh, xém tí nữa bị Tuyền làm mắc nghẹn mà chết! Tuyền giàu
sức tưởng tượng quá! À, hay là Tuyền lại nghe ai đồn bậy về tôi.
Tuyền gượng cười:
- Chỉ tại hôm ấy tôi thấy anh rất cưng thằng bé, nên tưởng là con
của anh. Hơn nữa, khi tôi hỏi Oanh về chuyện này, nó bảo là những
người như các anh thích ăn chơi bừa băi, quen biết lung tung, nên có
con sớm ngoài ư muốn là chuyện b́nh thường.
Đông thở dài, cảm thấy lời đồn đăi của thiên hạ có khi sai, cũng có
khi đúng. Quả thật, lúc c̣n trẻ, Đông đă sống một cuộc sống rất
buông thả và phung phí tuổi xanh của ḿnh một cách mù quáng. Tuy
Đông đă từng có rất nhiều bạn gái, đó là những đứa con gái bỏ nhà đi
hoang như chàng, nhưng tất cả cũng giống như nhau, tức không đ̣i hỏi
ǵ ở tương lai, không thích bị ràng buộc, chỉ thích đùa cợt
với t́nh
cảm ở một giai đoạn ngắn ngủi nào đó, rồi th́ đường ai nấy đi, cho
nên không thể gọi là t́nh yêu được. Măi đến khi chàng biết nguyên
nhân rơ ràng về cái chết của Tuyết Anh, chàng mới thật sự ăn năn làm
lại cuộc đời.
Trong suốt ba năm nay, mẹ chàng luôn hối chàng mau t́m một người con
gái đàng hoàng để sớm nên duyên chồng vợ cho bà đỡ bận tâm. Ngoài
ra, hai anh em Minh Hải, Minh Châu, cùng với Duy, cũng thường xuyên
giới thiệu chàng một vài cô bạn; song, nếu như cô nào không chê bai
đến học vấn hoặc sự nghiệp của chàng th́ Đông cũng tự ḿnh cảm thấy
rất thua kém với người khác. V́ thế, Đông phó mặc cho định số đẩy
đưa, tự an ủi ḿnh trong niềm vui của người nhà. Cho đến khi gặp
được Nhă Tuyền, một người con gái xinh đẹp vừa có học thức lẫn hiểu
biết, Đông mới chợt có ư nghĩ đeo đuổi nàng. Tuy trước khi rời khỏi
nhà, Đông đă cố xua đuổi cái mặc cảm tự ti kia, nhưng đối diện với
những lời bàn tán về quá khứ của ḿnh trước mặt nàng, Đông không
khỏi cảm thấy ḿnh yếu hèn và thấp kém, khiến cái ư định chinh phục
t́nh cảm của Tuyền đă bắt đầu lung lay trong ḷng chàng.
Thấy Đông đă im lặng khá lâu, Tuyền bèn nói:
- Có phải tôi đă nói sai ǵ khiến anh không được vui. Chuyện lầm lẫn
ở thế gian này là chuyện thường t́nh mà, chẳng phải anh cũng đă từng
thắc mắc về sự hiện diện của bé Phúc hay sao? Nếu không sao anh lại
hỏi Oanh trong điện thoại rằng tôi có phải là mẹ của nó chăng?
Đông gượng cười đáp:
- Tôi nào có trách móc Tuyền ǵ đâu, chẳng qua tôi đang suy
nghĩ vẩn
vơ mà thôi. - Vậy cha mẹ của bé trai đó hẳn thân với anh lắm?
Đông hơi do dự, nửa muốn nói thật, nửa muốn giấu nàng, sau cùng
chàng cũng quyết định thật nhanh trong đầu để Tuyền khỏi nghi ngờ:
- Vâng, cha nó là một trong những người bạn rất thân của tôi.
Nhă Tuyền gật gù như đă hiểu ra phần nào. Rồi nàng chợt nhớ đến câu
nói của Đông trước khi trao tấm ảnh Tuyết Anh cho nàng xem:
- À, tôi biết rồi, chẳng qua v́ tôi có khuôn mặt giống Tuyết Anh,
nên mỗi khi nh́n thấy tôi th́ anh như nh́n thấy h́nh ảnh của em gái
ḿnh. Anh muốn làm bạn với tôi cũng không ngoài mục đích là để làm
vơi đi sự nhớ thương đến Tuyết Anh trong ḷng anh?
Đông lắc đầu giải thích:
- Tôi không hề có ư nghĩ như vậy. Quả thật cái chết của Tuyết Anh là
một sự mất mát lớn lao trong cuộc đời của tôi, nhưng gần bảy năm
nay, tôi đă quen dần với sự thật. Hơn
nữa Tuyết Anh chẳng phải là vợ
hay là người yêu của tôi, nên tôi không cần thiết phải đi t́m kiếm
một người khác để phủ lấp cho sự mất mát đó. Mà ở đây vấn đề là do ở
nơi mẹ tôi.
Nhă Tuyền thắc mắc:
- Sao lại liên quan đến mẹ anh? Anh làm tôi khó hiểu quá!
- Dần dần rồi Tuyền sẽ hiểu hết nếu như Tuyền cho tôi cơ hội để kể
mọi chuyện về người mẹ bất hạnh của tôi.
Người mẹ bất hạnh? Nhă Tuyền có cảm giác như mỗi một lời nói của
Đông đều kích thích sự ṭ ṃ trong đầu nàng, bất giác nàng vội nói:
- Vâng, anh nói đi, tôi đang chăm chú lắng tai nghe đây!
- Cái người đàn bà đứng tuổi mà Tuyền đă gặp trong siêu thị hồi trưa
này, chính là mẹ ruột của tôi.
Nhă Tuyền trợn mắt:
- Anh nói sao, mẹ ruột của anh à? Anh không lầm chứ?
Đông quả quyết:
- Khi tôi vừa đi làm về, chính mẹ tôi đă khoe rằng bà ta gặp một
người con gái rất giống Tuyết Anh, nên tôi sớm đoán ra là Tuyền rồi.
Cho đến khi Tuyền nhắc lại, tôi càng khẳng định hơn.
Nhă Tuyền thở ra:
- Hèn ǵ mà chị Thu bảo bác gái cứ nh́n tôi măi.
Tuyền dừng lại một chút để uống nước rồi tiếp tục nói:
- Như vậy th́ tội nghiệp cho mẹ anh quá. T́nh anh em dù sao cũng
không bằng t́nh mẫu tử, chắc chắn là mẹ anh rất đau ḷng v́ thương
nhớ con trong mấy năm qua.
- Đúng vậy v́ Tuyết Anh là con gái một trong nhà! Không những chỉ khổ
sở v́ mất con, mà mẹ tôi c̣n phải khóc hận v́ mất chồng!
Lại thêm một bí mật bất hạnh khác về gia đ́nh của Đông, khiến Tuyền
cứ tṛn xoe đôi mắt:
- Ba anh đă mất?
Đông cố dằn nén cơn xúc động mà kể lại đầu đuôi:
- Ba tôi mất v́ một tai nạn xe cộ trong một chuyến đi làm ăn xa cách
nay khoảng 14 năm, tức vừa lúc tôi cũng vừa được 14 tuổi. Sau đấy,
v́ phải trang trải chi phí cho đám tang mà gia cảnh nhà tôi bắt đầu
sa sút. Tuy mẹ tôi gă vào nhà họ Đỗ không phải v́ t́nh yêu, song bà
ta luôn thương yêu chồng và săn sóc con cái bằng cả trái tim của
ḿnh, nên đám tang của ba tôi được cử hành với đầy đủ nghi lễ. V́ mẹ
tôi là một người đàn bà an phận thủ thường, không rành đến chuyện
buôn bán, nên ít tháng sau ngày ba tôi mất, nhà tôi bắt đầu thiếu
hụt. Trước t́nh cảnh thế, mẹ tôi đă gom vốn liếng c̣n lại để lo cho
tôi và Tuyết Anh đi vượt biên cùng với cô ruột của tôi, c̣n mẹ tôi ở
lại với đứa em trai út, tên là Duy. Khi được tin hai anh em tôi đă
sang Canada b́nh an, mẹ tôi cũng cố gắng đưa Duy vượt biển để sum
hợp với chúng tôi, nhưng rất tiếc, chuyến nào cũng bị xui xẻo cả,
không bị hụt th́ cũng bị công an bắt. Sau cùng, v́ không c̣n tiền
bạc để móc nối đường dây vượt biển, v́ công an cứ canh chừng và ḍm
ngó, nên mẹ tôi chỉ c̣n cách duy nhất là chờ đi bảo lănh theo diện
đoàn tụ gia đ́nh bằng máy bay. Trong mấy năm liên tiếp, v́ hai anh
em chúng tôi c̣n quá trẻ, chỉ biết lo việc học hành, nên chuyện bảo
lảnh tạm thời phải gác qua một bên. Chúng tôi hy vọng sớm ra trường,
có việc làm ổn định rồi mới tính chuyện đoàn tụ với người thân sau.
Đông ngừng lại vài giây như để suy
nghĩ kỹ càng cho những chuyện mà
chàng sắp sửa nói ra:
- Nhưng cuộc đời không đơn giản như mọi người thường
nghĩ. Có những
chuyện mà chúng ta không thể lường trước được. Tuyền cũng biết, tuổi
trẻ dễ bồng bột, dễ xuôi theo chiều gió, nhất là chúng tôi không có
cha mẹ bên cạnh để d́u dắt và dạy dỗ nên người. Đáng lư ra tôi là
anh cả, tôi có bổn phận phải trông nom và chăm sóc Tuyết Anh, nhưng
tôi đă không tṛn bổn phận của ḿnh. Tôi v́ ham chơi, nên không để ư
đến sức khoẻ của em gái, kết quả Tuyết Anh bị chết bởi ung thư gan.
Cái chết đột ngột của Tuyết Anh làm tôi chán nản vô cùng. Tôi bỏ dỡ
việc học, bắt đầu lún sâu vào cạm bẫy của xă hội. Chắc Nhă Tuyền
cũng đă nghe Hương và Oanh nói về đại ca của tôi, anh Dũng?
Tuyền gật đầu đáp:
- Tụi nó chỉ kể sơ sơ thôi!
Tuyền nhận thấy đôi mắt u buồn của Đông chợt sáng ngời lên khi nhắc
đến cái tên Dũng.
- Nếu như có ai hỏi tôi, ở trên đời này, người bạn nào tốt với tôi
nhất, tôi sẽ trả lời, chỉ có một người, đó là anh Dũng. Tôi gọi bằng
"anh", không phải v́ Dũng lớn hơn tôi hai tuổi, cũng không phải v́
anh ta cầm đầu một đàn em giang hồ, mà v́ anh ta có t́nh có nghĩa,
chịu giúp đỡ bạn bè mỗi khi ai t́m đến. Tôi kính nể Dũng c̣n hơn cả
cha ruột của ḿnh, v́ Dũng là người duy nhất chứa chấp tôi sau cái
chết của Tuyết Anh, là người duy nhất cho tôi tiền bạc để gởi về cho
gia đ́nh, nên đối với tôi, Dũng chẳng những là một người bạn thân mà
c̣n là một người ơn nữa. Nhă Tuyền đừng
nghĩ bất cứ một người xă hội
đen nào cũng đều xấu xa và mất tánh người cả. Nói như thế, chẳng
phải tôi đang biện hộ cho sự lêu lơng và sự hư hỏng của tôi, v́ quả
thật những ǵ Tuyền nghe được về tôi đều có cái đúng của nó. Nhưng
sự thật mà nói, tôi chưa hẳn là một thành viên trong băng đảng của
Dũng, tức là tôi chưa hề chính thức nhúng tay vào buôn bán ma tuư,
súng ống, ăn cắp xe hơi...v.v.... và cho dù tôi có muốn đi
nữa, Dũng
cũng không bao giờ để tôi lún sâu vào tội lỗi. Tuy tôi không tháp
tùng với họ trong những chuyến làm ăn phi pháp, nhưng bất cứ vụ đánh
lộn hay đâm chém nào xảy ra cũng đều có sự hiện diện của tôi nơi đó.
Có thể nói, lúc bấy giờ tôi muốn chết hơn là muốn sống, v́ thế tôi
đă gan dạ liều chết thay cho Dũng trong một lần xung đột rất lớn.
Kết quả, tôi đă bị hôn mê bất tỉnh hết hai ngày hai đêm trong bệnh
viện...
Nhă Tuyền cảm thấy mồ hôi đă rịn đầy trán, dù cái quán nước này có
mở máy lạnh điều ḥa không khí. Bất giác, nàng hồi hộp cắt ngang:
- Bộ nặng lắm sao mà anh phải hôn mê lâu như thế?
Đông gật đầu nhẹ:
- Có lẽ trước đó sức khoẻ của tôi vốn đă sa sút sẳn, lại thêm vết
thương mất máu quá nhiều khiến con người của tôi gần như kiệt sức.
Cũng may, số tôi chưa tận mạng. Nằm tịnh dưỡng trong bệnh viện, tôi
đă có thời giờ suy nghĩ và nh́n lại chính bản thân ḿnh. Kế đó tôi
được tin mẹ tôi cũng vừa thoát chết trong một lần định kết liễu đời
ḿnh khi cô ruột của tôi về Việt Nam báo tin rằng Tuyết Anh đă chết,
và tôi th́ là một kẻ bụi đời hư hỏng. Nghe xong, tôi như một người
vừa tỉnh giấc sau một cơn mê u muội. Tôi quyết tâm làm lại cuộc đời
và chính lúc đó là lúc tôi mang ơn của anh Dũng nhiều nhất. Anh ta
đă cho tôi một số tiền thật lớn để tôi có thể về thăm nhà và lo việc
bảo lănh người thân sang đây. Đến lúc tôi đi làm hai ca để đủ hoàn
trả lại cho Dũng, th́ anh ta đă bị nhốt vào tù. Tuyền có biết không,
hành trang mà tôi mang về sau bao nhiêu năm xa quê hương, đó là tro
cốt của Tuyết Anh. Khi trông thấy hủ tro cốt trên tay tôi, mẹ tôi
lập tức ngất xỉu ngay tại phi trường Tân Sơn Nhất, và v́ quá thương
tôi bơ vơ nơi xứ người nên mẹ tôi mới chịu sang đây, chứ thật sự lúc
đó mẹ tôi đă bỏ ư định rời khỏi Việt Nam, v́ bà muốn sớm hôm cận kề
mồ mă của Tuyết Anh. Nhiều khi nghĩ lại, tôi thật sự không biết việc
tôi thuyết phục mẹ tôi sang đây là điều có nên làm hay không, v́
cuộc sống nơi đây hoàn toàn chẳng thích hợp cho người già cả tí nào.
Hơn ba năm nay, mẹ tôi cố gượng sống vui vẻ cho chúng tôi khỏi bận
tâm, chứ thật ra, tôi biết bà rất cô đơn và buồn bă, v́ ngôn ngữ,
bạn bè, hàng xóm, thời tiết, vv...tất cả dường như đều quá đổi xa lạ
đối với người.
Đông đột nhiên ngừng lại để nh́n Tuyền bằng một đôi mắt đầy nhiệt
t́nh và thành khẩn nhất:
- Tuyền ạ, chuyện gia đ́nh và quá khứ của tôi ngoài Dũng ra, chưa
được bật mí với một người nào cả. Tôi kể cho Tuyền nghe không phải
để Tuyền thương hại hay đính chính các tin đồn xấu xa về tôi hoặc
bào chữa cho những lỗi lầm bồng bột thời niên thiếu, mà tôi chỉ muốn
Tuyền thương hại đến một người mẹ đă chịu nhiều bất hạnh, nhất là
gần đây tinh thần của mẹ tôi xuống dốc rất nhiều. Chiều hôm nay, sau
khi gặp Tuyền, mẹ tôi mong mỏi được giáp mặt Tuyền thêm lần thứ hai.
Tôi hy vọng Tuyền chấp nhận lời mời đến nhà tôi chơi một lần, không
phải v́ mục đích làm sống lại Tuyết Anh trong tim tôi, mà là để xoa
dịu nổi nhớ thương về một đứa con yêu dấu trong ḷng mẹ tôi.
o0o
Từ lúc cả hai rời khỏi quán nước tới giờ, không ai nói
với ai một
lời nào. Thỉnh thoảng, Nhă Tuyền lén đưa mắt nh́n Đông ḍ xét, nàng
thấy anh ta vẫn một mực chăm chú lái xe và nét mặt lộ vẻ mệt mỏi đôi
phần. Tuyền tự hỏi phải chăng Đông đang thầm trách hoặc thất vọng v́
ḿnh chưa trả lời dứt khoát với anh ta. C̣n ḿnh, ḿnh đang
nghĩ ǵ
đây? Quả thật, Nhă Tuyền cũng không biết được chính bản thân nàng
đang vương vấn chuyện ǵ? Tuyền chỉ biết, sau khi nghe câu chuyện
của Đông, nàng cảm thấy ḿnh lập tức rơi vào một tâm trạng thật bàng
hoàng và xúc động.
Có thể nói, nàng bắt đầu hiểu Đông hơn và thông cảm cho chàng nhiều
hơn. Đúng như ḷng Tuyền mong mỏi, Đông không xấu xa, truỵ lạc như
nàng đă tưởng tượng, th́ ra chàng có nguyên nhân riêng của ḿnh.
Đáng lư ra, Tuyền có thể chấp nhận lời mời của Đông ngay tức thời,
song có một điều ǵ đó làm nàng cảm thấy hơi thất vọng, và càng
nghĩ
th́ nàng càng buồn bă thêm.
Hai người vẫn tiếp tục im lặng, cho đến khi xe đậu trước nhà Tuyền,
th́ nàng mới lặng lẽ mở cửa xe. Một lần
nữa, chiếc xe đă bị khoá
sẳn, nàng cố gắng giữ giọng thật ôn tồn:
- Bộ anh có thói quen hay khoá tất cả các cửa xe à?
Đông không trả lời câu hỏi của Tuyền, chàng chậm răi tháo dây an
toàn ra, khẽ đặt tay lên vai Tuyền:
- Sao vậy Tuyền? Tôi biết em vốn có cái bề ngoài lạnh lùng, cứng
cỏi, khô khan, giống như tôi, nhưng bên trong là một trái tim có
t́nh cảm, có cảm xúc, có t́nh người. Cớ sao em lại khước từ lời mời
của tôi? Chẳng lẽ tôi kể dài ḍng năy giờ, em không cảm thấy một
chút thương hại hay xúc động cho một người đàn bà bất hạnh như mẹ
tôi sao?
Không phải tiếng "em" tự nhiên của Đông làm nàng bối rối, mà chính
đôi mắt đầy nhiệt t́nh kia như có sức mạnh ru nàng vào chốn huyền
thoại đầy huyền bí. Bất giác, nàng không thể giấu được ḷng ḿnh:
- Không phải tôi khước từ lời mời của anh, mà tôi vừa hiểu ra một sự
thật quá bẽ bàng: Anh không thực tâm muốn làm bạn với tôi. Anh cứu
tôi, bảo vệ tôi, làm quen với tôi, tất cả cũng chỉ v́ Tuyết Anh. Anh
thử nghĩ xem, nếu là bạn bè với nhau, vẫn có thể qua lại thăm viếng
thường xuyên, chứ đừng nói chi là chỉ ghé nhà anh một lần.
Nét mặt của Đông chợt sáng lên:
- Em hoàn toàn hiểu sai rồi! Sở dĩ tôi khẩn khoản mời em đến nhà để
an ủi và khuyên răn mẹ tôi v́ thứ bảy tuần tới chính là ngày giổ của
Tuyết Anh. Hơn nữa, nếu như tôi đường đột mời em đến nhà chơi, em sẽ
nghĩ rằng tôi quá hấp tấp, vồn vă khi t́nh bạn chúng ta chỉ vừa mới
chớm nở trong ngày hôm nay. Từ đó em sẽ bắt đầu nghi ngờ là tôi có
mục đích khác v́ có ai chỉ vừa đi uống nước lần đầu tiên là đă vội
mở miệng mời con gái người ta đến nhà ḿnh bao giờ đâu? Mặc dù ngoài
cái mục đích để cho mẹ tôi vui, thú thật với Tuyền, tôi c̣n có dụng
ư khác? Em có hiểu tôi muốn nói ǵ không?
Dứt lời, Đông di chuyển bàn tay xuống để nắm lấy bàn tay trái của
Tuyền. Thấy nàng chỉ cúi đầu im lặng mà không có một chút phản ứng
ǵ cả, Đông bèn đổi ư:
- Hay là em cứ đi chơi vui vẻ với người nhà của em, khi trở về em
trả lời tôi cũng chưa muộn. Có điều, xin em hăy tin rằng, dù em có
nhận lời hay không, tôi vẫn mong trong tương lai chúng ta có nhiều
cơ hội để tiếp tục duy tŕ t́nh bạn và hiểu nhau hơn.
o0o
|