T́nh Yêu Mênh Mang   Khánh Mỹ Pages Previous  1  2  3  4  Next 
Chương 9

Yên Hoa kéo valy đi dọc cái sảnh lớn đầy người. Cô giơ tay nh́n đồng hồ rồi ngán ngẩm lắc đầu. Tốn cho lời hứa cuội của sếp Trọng mất mười phút rồi đây. Thôi về quách cho rồi. Yên Hoa vẫn biết Trọng là người có tiếng là vui vẻ nhưng nguyên tắc, làm ǵ có trường hợp ưu ái một nhân viên quèn đến độ ra tận phi trường để đón. Nhưng v́ là lời sếp, nên cô cũng chịu khó đợi một chút chứ không ra đón Taxi ngay.
Nắng chang chang làm miệng cô khô khốc. Đă định đi

về, nhưng cô lại kéo valy tạt vào quầy bán hàng gần cổng dành co các chuyến bay quốc tế để mua một chai nước ngọt để đỡ khát.
Quầy hơi đông người, cô lơ đăng đứng chờ đến lượt ḿnh. chợt cô nh́n thấy cách ḿnh không xa là dáng dấp to cao quen thuộc của ba. Ông vẫn trong chiếc sơmi trắng toát cài kín cúc tay, cravate xanh đậm và áo vest đồng màu. Trông ông thật khuôn khổ trong ăn mặc, cô chỉ nh́n thôi mà cũng đủ đẫm mồ hôi. Chẳng bù cho người đàn ông đưa lưng về phía cô, đang nói chuyện với ông, cái áo sơmi tím nhạt ngắn tay, nh́n cũng dịu mắt đôi chút.
Đột nhiên Yên Hoa thụp người xuống. Ba vừa lia mắt nh́n đâu đó về hướng cô. Cô thực sự không muốn ông thấy ḿnh, nhất là lúc cô đang nhêch nhác, một thân một ḿnh như vầy. Kẻo rồi ông lại mỉa mai hỏi cô sông tự lập co vui không? Có thú vị không? Hay lại mắng cô rằng với cái tính cứng đầu ương bương như cô sẽ chẳng làn nên tṛ trống ǵ.
Có lẽ là ông lại sắp đi công tác ở nước ngoài. Cô ghét cay ghét đắng những chuyến đi ấy của ông. Cách đây hai năm, chính v́ một chuyến đi như thế mà ông không về kịp để mẹ cô ra đi trong lặng thầm và đau đớn. Yên Hoa cười chua chát. Cô biết sự nghiệp đối với đàn ông là quan trọng, nhưng ông đă quá nổi tiếng rồi, chẳng lẽ v́ người vợ đă v́ ḿnh chịu nhiều năm oan khuất mà ông cũng không thể quay về săn sóc và chữa trị cho bà? Cái chết của me làm cho sự bất măn về ba ḿnh trong cô có dịp trỗi dậy. Sau đám tang mẹ cô thu xếp cho ḿnh một hướng đi để không phải đối mặt hàng ngày với con người cô gọi là ba nhưng không có ảnh hưởng ǵ đến cuộc sống thuở nhỏ của cô. Cô đă nói chuyện một cách rành mạch với ông, thản nhiên nhận từ ông sự quát mắng giận dữ nhưng cuối cùng cô vẫn cương quyết dọn về ở chung pḥng với Tố Trang.
Bây giờ cô có công việc, có bạn bè hiểu ḿnh, có cuộc sống riêng tự do. Không c̣n người cứ ép cô thi vào trường Y như một kiểu con nốt nghiệp cha, không c̣n ai chê bai, dè bĩu ngành báo chí mà cô chọn học. Cuộc sống hiện tại tuy có cực thân, nhưng thoải mái hơn nhiều. Hơi nhổm lên để nh́n, cô hài ḷng v́ không c̣n thấy bóng dáng ba ḿnh nữa. Có lẽ ông đă vào trong rồi. Quầy bán cũng đă trống bớt. Cô mua ngay một lon nước ngọt ướp lạnh.
Bóc nắp lon, cô vừa kéo valy đi ra băi xe, vừa nâng lon nước lên tu uống. Chà! Thật là đă khát. Cái lon phút chốc vơi quá nửa, khi cô đến được băi xe Taxi. Vừa định gơ vào chiếc Taxi gần nhất để nhờ người tài xế cất giùm hành lư vào cốp. Dột nhiên cô có cảm giác trước mặt tối sầm, mọi âm thanh như ngừng hẳn quanh cô. Người như nhẹ tênh, cô không biết ḿnh đang ngă xuống mặt đường nhựa nóng bỏng dưới ánh nắng chói chang của mặt trời.
Tiếng kêu của một vài người quanh đó, tiếng lăn lông lốc của cái lon nước ngọt rỗng cũng không tài nào vực được Yên Hoa tỉnh dậy. Cô mang máng thấy có người cúi xuống đỡ ḿnh lên. Và rồi cô ngất đi.

o0o

Yên Hoa tỉnh lạị tai nghe văng vẳng tiếng thở phào bên cạnh. Trần nhà cao nghệu màu trắng toát khiến cô thấy chói, cô che mắt gượng ngồi dậy. Người bên cạnh đỡ lấy vai cô:
- Cẩn thận. Cô chưa được khỏe đâu.
Cơn nhức đầu làm cô hoa mắt. Co nhăn mặt thều thào:
- Tôi... đang ở đâu vậy?
Ngoại trừ tiếng rù rùi của máy lạnh, căn pḥng có vẻ im ắng lạ. Trả lời cho cô vẫn là cái giọng trầm trầm đó:
- Cô đang ở trong Trạm Y tế của Sân bay.
Yên Hoa thấy miệng ḿnh khô khốc:
- Tôi... tôi đang bị sao vậy?
- Có lẽ là choáng nắng.
Yên Hoa lồm cồm xuống giường. Người bên cạnh cũng chịu khó đỡ lấy cô. Chỉ khi tựa vào tay anh ta để đứng vững, cô mới nheo mắt nh́n gương mặt người đó.
- Tôi... tôi có biết anh mà, phải không?
Người đàn ông cau mày, Choáng nắng mà lại trong t́nh trang yếu ớt như thế th́ thật lạ.
- Tên tôi là Quốc.
- Anh ta buông gọn.
Như Yên Hoa không nhớ ra quen biết ai có cái tên là Quốc. Đỡ lấy cái đầu nhức bưng bưng, cô ậm ừ:
- Tôi muốn về nhà.
Một cô y tá đi lại gần. Quốc vắn tắt nói với cô ta vài câu.
- Tôi muốn về nhà. - Yên Hoa thều thào lặp lại.
Nh́n cô yếu lả trong tay, Quốc quyết định nhanh:
- Tôi sẽ đưa cô về.
Cô y tá trực bệnh xá đă trở lại với cái khaỵ Trên đó có ly sữa và mấy viên thuốc màu trắng. Quốc để Yên Hoa ngồi xuông giường. Nhận cái khay, anh đưa cho cô ly sữa trước, nói như ra lệnh;
- Cô uống hết ly sữa đi.
Không biết tại cổ họng khô rát hay v́ c̣n quá mụ mị, mà cô ngoan ngoăn nghe theo anh. Tay cô yếu đến độ anh phải đỡ cái ly phụ cô, nếu không ly sữa ấy rơi xuống vỡ tan mất. Cô uống một mạch, độ béo ngậy của sữa khiến cô nhăn nhó như lợm giọng.
Thấy cô đă uống xong, anh lại mở bàn tay cô, dặt vào đó mấy viên thuốc rồi đưa ly nước lọc:
- Uống thuốc luôn nhé.
Yên Hoa lại máy móc uống thuốc.
- Bây giờ cô nằm nghỉ hay về nhà? -Quốc hỏi lại mà ngạc nhiên cho âm điệu nhẹ nhàng của ḿnh.
- Tôi muốn về nhà. - Cô đáp ngay.
Quốc chăm chú nh́n gương mặt đỏ bừng bừng như bị sốt của cô anh gật đầu:
- Được rồi. Tôi đưa cô về. Mong rằng Tố Trang ở đó để có thể đưa cô đến bệnh viện khám kỹ lại xem sao.
Đỡ Yên Hoa đứng dậy và bước đi. Đến cửa, anh bảo cô:
- Đứng đây nhé, đợi tôi đi lấy xe.
Chỗ anh để cô tựa vào là bức tường trắng, cô ngoan ngoăn đứng yên đó và nhắm mắt lại để khỏi chói v́ cái nắng bên ngoài.
Quốc lái xe trở đến ngay cửa. Anh bước lại để đỡ cô đi. Vừa nhấc lưng ra khỏi bức tường, cơn buồn nôn làm cô không c̣n kềm được. Gập người vắt qua cánh tay Quốc, cô nông thốc tháo xuống mặt đường nhựa. Ly sữa, những viên thuốc trắng... tất cả đều bị tống ra ngoài hết. Quốc giữ cô bằng cả cánh tay một cách lo lắng.
Xong cơn nôn mửa, Yên Hoa vừa thở vừa gật tựa vào anh đứng thẳng dậy. Quốc rút khăn mù soa định đưa cho cô, nhưng thấy vẻ đờ đăn của cô, anh liền tặc lưỡi tự tay lau mặt cho cô luôn. Đỡ cô vào băng trước, anh trở vào Trạm xá kéo cái valy của cô ra cho lên băng sau.
Ngồi vào xe, anh dúi cho cô chai nước khoáng khẽ bảo:
- Uống đi.
Cô cầm lấy, uống và ngụm.
- Nhắm mắt nghỉ một tí đi. Tôi sẽ đưa cô về nhà. - Anh nói.
Cô nghe lời, tựa đầu vào lưng ghế và nhắm mắt lại. Quốc cho xe chạy chầm chậm ra khỏi khu vực sân bay. Anh mở nhạc nho nhỏ. Âm vang violin dặt d́u "you go away" làm Yên Hoa thấy nhẹ nhàng, thoải mái hơn.
Thời gian trôi, Yên Hoa tưởng chừng như đă có thể thiếp đi, th́ đột nhiên cô có cảm giác như xe ngừng hẳn lại. Rồi một bàn tay lạ sờ lên trán làm cô chợt tỉnh. Chưa hết, bàn tay ấy c̣n vén lại mớ tóc mai ḷa xoà của cô ra sau tai. Cử chỉ ấy gượng nhẹ đên độ làm cô nhột nhạt mở bừng mắt ra. Cũng là chiếc áo sơmi tím nhạt và gương mặt quen thuộc của người đàn ông ngồi cạnh đang chăm chú nh́n cô, nhưng có lẽ cơn nôn mửa khi năy đă làm cho cô khỏe ra tí chút. Cô trố mắt nh́n rồi bật kêu lên:
- Tôi... tôi nhớ ra rồi. Anh chính là...
H́nh ảnh vừa thoáng hiện ra trong trí khiến cô đỏ mặt tía tai không thốt nên lời. Quốc lặng thinh nh́n ra phía trước. Ác cảm đối với Quốc vẫn c̣n nguyên vẹn trong kư ức, là Yên Hoa rùng ḿnh khi nghĩ đến một chuyện... không tốt lành ǵ ở anh, cô buột miệng:
- Anh... sao tôi lại đi chung với anh?
Quốc trả lời ngăn gọn:
- Tôi đang định lấy xe th́ thấy cô ngất trên đường.
- Vậy... bây giờ anh định... đưa tôi đi đâu? - Cô nghi ngờ hỏi.
- Cô nói muốn về nhà. - Anh lạnh lùng.
Yên Hoa hấp tấp:
- Vậy sao không chạy tiếp? Anh ngừng ở đây định...làm ǵ?
Quốc cau mày:
- Cô nghĩ tôi định làm ǵ?
Cô lắp bắp:
- Làm sao tôi biết được, sao anh lại ḷ ṃ... sờ lên mặt tôỉ. Anh định làm ǵ?
Quay qua ném tia nh́n lạnh lùng vào cô, Quốc nói khô khan:
- Tôi sờ trán cô chỉ v́ muốn thăm ḍ t́nh trạng của cô thế nào. Xe không chạy v́ đang kẹt xẹ Cô có mắt nh́n không? Nếu đă tỉnh th́ phải biết suy nghĩ chứ?
Nhếch một nụ cười khẩy, anh lia mắt nh́n xuống người cô rồi tiếp:
- C̣n nếu muốn cần ǵ phải sờ vào mặt mũi cô.
Yên Hoa giật ḿnh nh́n theo hướng mắt Quốc, cái nút áo sơ mi bật ra từ lúc nào, để lộ một phần ngực cô hớ hênh trước đôi mắt người kế cạnh. Hoảng hồn chụp lấy mép áo, cô c̣n nghe Quốc buông lời cợt nhă:
- Đừng quưnh quáng lên thế. V́ dù cô có vội che chắn, th́ năy giờ tôi cũng đă thấy rồi.
Cơn tức tối đến nghẹn cả cổ, cô trừng mắt định t́m lời th́ Quốc lại nhướng mày:
- À, mà đừng nghĩ là tôi mở nút áo cô đây nhé. Bởi v́ nếu đă mở th́ tôi mở cả hàng, chứ mở làm chi có một nút. Tôi để ư thấy nó bật ra từ khi cô ói mửa tùm lum ở sân bay. Cũng định cài lại giùm cô đấy chứ, nhưng cũng may may tôi chưa động đến, nếu không đă bị cô nghi ngờ bậy bạ lại thêm phiền.
Liếc nh́n vẻ run rẩy uất ức của cô, anh cười cợt nói thêm:
- Để yên như vậy cũng tốt, bởi vậy tôi...
Anh c̣n định rót thêm những câu miệt thị th́ chợt khựng người ngạc nhiên khi thấy Yên Hoa bật khóc. Quả thật là Yên Hoa đang khóc. Tay vẫn giữ lấy ngực áo một cách ngớ ngẩn, cô không hiểu sao ḿnh lại có thể khóc một cách tức tưởi, một cách yếu thế trước mặt Quốc như vậỵ Tiếng khóc của cô làm Quốc chùng xuống. Anh lặng im bứt rứt.
Hôm nay thực sự anh không hiểu nổi ḿnh. Tự dưng làm một nghĩa cử hiếm hoi là bế cô đến bệnh xá, rồi lại ân cần ngồi cạnh theo dơi cho đến khi cô tỉnh. Anh thật không ngờ đến chừng tỉnh hẳn như bây giờ, cô lại co người thủ thế và nghi ngờ ḷng tốt của ḿnh. Làm sao anh không bực được? Bây giờ lại c̣n khóc nữa chứ? Quốc vịn nhẹ vai cô, cô rụt người lại nhưng vẫn c̣n sụt sùi. Phiền thật! Anh bực tức tắt cái máy hát, quay qua cô nói khô khóc:
- Cô khóc cái ǵ? Nếu v́ những lời của tôi th́ xin lỗi vậy. Nhưng cô làm ơn nín khóc dùm. Tôi chỉ muốn giúp đỡ cô như giúp một người ḿnh từng quen biết, vậy thôi. Cô đừng có suy nghĩ lung tung chọc cho tôi nổi cáu lên nữa được không?
Tiếng sụt sịt chuyển qua thút thít rồi nhỏ dần. Quốc rút khăn tay. Nh́n cái khăn đă nhăn nhúm lại, anh tặc lưỡi đút trở vô túi quần, rồi với tay ra băng sau lấy hộp khăn giấy. Anh ch́a hộp khăn ra trước mặt cô. Yên Hoa nín khóc, cô ngần ngừ một chút rồi rút mấy tờ lau khô gương mặt tèm hem, lem luốc của ḿnh. Cô cài lại nút áo. Lúc này cô mới thấy tóc tai của ḿnh bù xù quá. Hít hít mũi, cô vuốt lại mớ tóc dài rồi bới gọn ra sau ót thành một búi. Khi đă tạm sáng sủa mặt mũi, cô nh́n quanh. Hàng xe kẹt đặc từ năy đến giờ vẫn chưa nhúc nhích. Cô liếc qua Quốc. Anh ngồi dáng kiên nhẫn, mắt vẫn thờ ơ nh́n về phía trước, tay nhịp nhè nhẹ lên vô lăng. Sự im lặng thật nặng nề đối với thời gian chờ đợi.
Được một lúc chợt Yên Hoa hắng giọng nho nhỏ:
- Xin lỗi. - Quốc hơi nhướng mày, nhưng vẫn lặng yên. Yên Hoa lúng túng:
- Tôi xin lỗi v́ đă vô ơn, đă... nghĩ xiên xẹo về anh, trong khi anh lại giúp tôi. Tôi... thật sự xin lỗi.
Quốc nh́n cô, anh dịu giọng:
- Thôi, không có ǵ đâu. Cô nghĩ bậy cho tôi, c̣n tôi th́ lại ăn nói hàm hồ trước mặt cô. Huề vậy.
Yên Hoa liếc trộm Quốc, cô thoáng ngạc nhiên khi nhớ lại những điều liên quan đến màu áo tím nhạt Quốc mặc trên người.
- Có chuyện ǵ vậy? - Quốc hỏi.
- Hả!
- Tôi đang hỏi cô có chuyện ǵ vậy, tôi thấy cô nhíu mày như nhớ lại chuyện ǵ đó.
- À, không khi năy dường như thấy anh trong khuôn viên sân baỵ Lúc đó h́nh như anh...đang nói chuyện với một người nào đó.
- Rồi sao? - Quốc ngạc nhiên.
- Người đó là... bạn của ông à? - Cô e dè hỏi ḍ.
Quốc khẽ cười:
- Tôi đâu dám làm bạn một trưởng bối như thế. Đó chỉ bạn của ba mẹ tôi thôi. Ủa, mà cô cũng có biết ông sao?
Cô giật ḿnh:
- Không, không có, tôi chỉ... ṭ ṃ vậy thôi.
Quốc nh́n cô lạ lùng. Anh hỏi:
- C̣n cô, cô đi đưa đón ai xuất ngoại à?
Yên Hoa lắc đầu:
- Không phải. Tôi vừa xuống máy bay thôi, tôi đi chuyến quốc nội.
- Chắc là cô không quen với máy bay nên mới bị hành nôn mửa như thế.
Yên Hoa cười:
- Đâu phải. Tôi không quen với chuyện đi lại bằng máy bay th́ c̣n ai quen nữa. Bởi v́ nghề nghiệp của tôi là Hướng dẫn viên du lịch mà, máy bay, xe hơi, xe lửa ǵ tôi cũng phải quen thuộc hết.
- Ủa vậy sao... cô lại xuống phi trường có một ḿnh? Khách du lịch của cô đâu hết rồỉ.
Yên Hoa nhún vai kể sơ t́nh trạng không khỏe phải bỏ tour mà về của ḿnh. Quốc có vẻ ái ngại:
- Trong ṿng hai ngày cô đă ngất xỉu hết hai lần, tôi nghĩ cô nên đi khám bác sĩ đi.
Yên Hoa chỉ cười. Chẳng lẽ nói với anh cô sợ và ghét nhất chuyện đi khám bác sĩ, và chẳng lẽ nói luôn rằng ba cô cũng là bác đó thôi mà c̣n không về nhờ ông khám, th́ làm ǵ có chuyện cô tốn công t́m đến một ông bác sĩ nào nữa.
Quốc thấy cô không muốn đề cập nên cũng thôi, anh chuyển qua hỏi:
- Cô làm Hướng dẫn ở công ty nào?
- Công ty Danh Lam. - Cô trả lời.
- Danh Lam trong câu "danh lam thắng cảnh" chứ ǵ? Tên cũng hay đó chứ - Quốc cười.
- Anh biết công ty của tôi à?
Quốc lắc đầu:
- Chưa biết nhưng cũng mang máng nghe tên.
Yên Hoa được thể, cô hăng hái quảng cáo về công ty ḿnh. Nào là uy tín, nào là tour rất thú vị, khách hàng rất tín nhiêm, rất đông... Quốc mỉm cười lắng nghe. Cô có vẻ hào hứng khi bàn về công việc. Chắc đây là nghề cô yêu thích. Anh thầm nghĩ.
C̣n đang miên man với những suy nghĩ trong đầu, Quốc chợt giật ḿnh khi nghe tiếng c̣i xe inh ỏi phía sau.
- A! Đường thông rồi ḱa. - Yên Hoa reo lên.
Quốc vội nổ máy xe chạy tiếp trên con đường đă thông thoáng trở lại. Dọc đường đi, để lấp trống khoảng cách và sự im lặng giữa hai người, Quốc mở nhạc. Âm thanh của ḍng nhạc giao hưởng không lời có lẽ làm Yên Hoa thích thú, cô lặng yên thưởng thức mà không hay rằng anh đă chạy đến chung cư ḿnh ở.
Măi đến khi Quốc tắt máy xe, cô mới nh́n ra rồi chợt kêu lên hốt hoảng:
- Thôi chết rồi!
Quốc nhíu mày:
- Chuyện ǵ vậy?
Cô ngơ ngác:
- Cái... cái valy của tôi, hành lư của tôi. Thôi chết, có lẽ tôi đă...
Quốc khịt mũi ngắt lời:
- Nó đang nằm ở băng sau ḱa.
Khựng lại nh́n anh như không tin lời anh nói, cô hấp tấp chồm qua ghế để nh́n vào băng sau. Quả thật cái valy nhỏ của cô đang nằm "ch́nh ́nh" ở đấy.
Quốc mở cửa đi ṿng ra sau đem hành lư cô xuống. Yên Hoa lóng ngóng nhận lấy, cô ấp úng:
- Thật là cám ơn anh.
Quốc không nói. Gương mặt anh đột nhiên kém tươi. Yên Hoa c̣n đang ngạc nhiên v́ khi không lời cám ơn của cô bỗng trở thành lăng nhách với thái độ ấy, th́ bên tai cô có giọng nói quen thuộc reo vang:
- Ủa sao ngộ dzậy. C̣n tưởng ḿnh nh́n lầm nữa chứ.
- Tố Trang? - Yên Hoa quay lại.
Tố Trang cười toe toét:
- Th́ là tao chứ là ai. Sao hai người lại đi chung với nhau vậy? bộ...
Câu hỏi ṭ ṃ của Tố Trang chưa có ai trả lời th́ Quốc đă lạnh lùng:
- Chào
Anh lên xe và phóng vút đi, để lại gương mặt ngơ ngác của Tố Trang.
- Ê, sao... kỳ vậy mày?
Yên Hoa kéo valy đi vào chung cư, cô nhún vai:
- Tao đâu có biết đâu.
Lẽo đẽo theo cô lên cầu thang, Tố Trang vẫn c̣n thắc mắc:
- Tao mới đi xuống định mua chút đồ th́ gặp ngay... Mà sao hai người lại đi chung với nhau vậy? Sao mày mới nói đi ra Bắc ǵ đó đến năm sáu ngày. Sao chưa kịp nói ǵ hết mà tên Quốc hắn chạy mất vậy. Bộ mày với hắn...?

Chương 10

Yên Hoa xách một túi trái cây to, cô tươi tỉnh bấm chuông nhà Lân. Mở cửa cho cô là một bà cô của anh. Cô nhoẻn một nụ cười:
- Chào cô, con đến thăm anh Lân.
Bà gật đầu nép người để cô vào trong, không quên quan sát kỹ cô từ tướng đi đến dáng người. Những người phụ nữ trong nhà đang chăm chú xem video vải lương ở pḥng khách. Giọng Lệ Thủy vào câu vọng cổ khá mùi, nhưng âm thanh dường như được vặn hết cỡ nên thật muốn... lủng cả màng nhĩ.
Mẹ của Lân thấy cô, bà vui vẻ chào:
- Yên Hoa thăm Lân hả Con vào đâỵ
Cô gật đầu chào mọt người trong nhà. Bà nội, cô d́, và các chị gái của Lân vẫn đang say sưa quan sát màn h́nh. Một vài người c̣n nh́n lên gật đầu với cô, c̣n hầu hết vẫn chăm chú theo dơi diễn biến gay cấn của tuồng cải lương.
Me. Lân phẩy tay:
- Không sao đâu con. Nhà bác ai cũng mê cải lương. Băng này mới ra, nên con có chào mười lần cũng không ai ngước lên đâu. - Kéo cô qua băng ghế thấp sát tường, bà bảo:
- Ngồi đây nè Yên Hoa. Ngồi nói chuyện với bác cho vui. Chà, hôm nay chắc con nghỉ phép hả?
- Dạ - Cô cười - Con được nghỉ một tuần bác ạ.
- Công ty dạo này ít chuyến hả con?
Cô lắc đầu:
- Dạ đâu có, tại con thấy hơi đuối lên xin nghỉ một tuần cho lại sức thôi a.
Me. Lân ngắm cô gật gù:
- Ừ, con gái có ra ngoài làm việc th́ cũng làm ít thôi con ạ Làm nhiều quá rạc cả người không tốt đâu.
- Dạ.
- Mà con cũng hay thật. Làm cái nghề ǵ mà phải đi suốt, ấy thế mà vẫn trắng trẻo thế này th́ giỏi quá, chứ c̣n cái thằng Lân đấy, con xem, theo miết cái nghề này bây giờ đen thủi đen thui. Hôm trước mấy cô mấy cậu làm chung có ghé qua thăm thằng Lân, bác thấy ai cũng đen hết trơn.
Yên Hoa mỉm cười. Lời bà làm cô nhớ đến mẹ Cô thừa hưởng mẹ làn da trắng mượt nà. Thỉnh thoảng Tố Trang cũng than thở và phân b́ khi thấy cô cứ phải ra nắng gió mà da dẻ vẫn đẹp, c̣n nhỏ cứ phải cực thân che trùm tùm lum mỗi khi xuống phố.
Nói chuyên một lúc, mẹ Lân thấy cô vân vê cái túi trái cây, bà nhớ lại mục đích chính của cô khi đến đây, liền cười x̣a:
- Bác quên mất. Con đến để thăm Lân mà năy giờ bác cứ dài ḍng măi. Con đừng trách bà già nhiều chuyện này nhé.
Yên Hoa cũng cười:
- Dạ đâu có chi ạ. Con đang nghỉ phép, đến đây thăm anh Lân và gia đ́nh thôi ạ. Con b́nh thường cũng ít có người quan tâm thăm hỏi lắm.
Me. Lân gật gù, ra vẻ hài ḷng với giọng nói nhỏ nhẹ của cộ Bà bảo:
- Năy giờ cũng giữ con lại tốn của con chút it thời gian rồi, thôi để bác đưa con lên pḥng thăm Lân.
Theo bà lên cầu thang, cô ngạc nhiên hỏi:
- Bác ạ, sao anh Lân không nằm ở pḥng dưới để dưỡng bệnh cho tốt hơn hả bác?
Bà cười:
- Tại nó cứ nhất định đ̣i về pḥng ḿnh đó con. Pḥng dưới nhà hôm trước là phong của bà nội nhường tạm cho nó, nó chê là không đủ tiện nghi, thiếu cái máy vi tính của nó, c̣n than là nằm ở dưới suốt ngày nghe toàn là băng cải lương vọng vào, nên chân mới đỡ đỡ là nó đ̣i về pḥng ḿnh ngay.
Yên Hoa hỏi:
- Vậy chân anh Lân đă đỡ rồi hả bác?
- Cũng sắp tháo băng rồi đó con.
Bà xởi lởi:
- Mấy ngày nay thằng Lân cũng nhắc con đấy. Nó bảo có đến hai tuần rồi không thấy con ghé lại nhà thăm nó nữa.
Yên Hoa bào chữa:
- Dạ tại công việc dạo này hơi nhiều nên con...
Bà cười:
- Con đừng ngại, nó nằm một chỗ cái ǵ nhớ th́ nhắc vu vơ thế thôi. Chứ từ ngày nó bị tai nạn, chỉ có con là siêng đến thăm nó nhất.
Đă đến cửa pḥng Lân. Yên Hoa nghe thấy giọng anh nói cười vang vang lên trong. Mẹ Lân gơ nhẹ cánh cửa rồi đẩy vào. Bà góp tiếng:
- Chà ǵ mà vui vậy? Coi ai lại đến thăm con nè Lân.
Yên Hoa ló đầu vào với nụ cười tươi:
- Anh Lân.
Lân sáng mắt:
- À, Yên Hoa hả Vào đây em.
Cô bước vào pḥng, hơi ngạc nhiên khi thấy có một cô gái tóc dài lạ mặt đang ngồi cạnh giường anh. Trên tay cô gái ấy là một cuốn album cũ có lẽ là của Lân.
Thấy an'h mắt ṭ ṃ của cô, me. Lân liền giới thiệu:
- Đây là cô Minh Thu, là cô y tá mà ông bác sĩ của Lân giới thiệu, cô ấy thỉnh thoảng ghé qua chăm sóc cho Lân, và mai mốt tháo băng, sẽ giúp nó tập Vật lư trị liệu cho mau lành đó con.
Quay sang Minh Thu, bà trỏ vào Yên Hoa cười nói:
- Yên Hoa là bạn đồng nghiệp của Lân đó Thu, con bé giỏi việc lắm.
Đôi mắt Lân chợt kém tươi. Hai cô gái chào nhau, bà mẹ anh nói thêm vài câu pha tṛ rồi trở xuống nhà. Minh Thu đứng dậy nh́n đồng hồ:
- Đến giờ uống thuốc rồi, để Thu lấy thuốc cho anh Lân.
Cất cuốn Album lên cái kệ nhỏ trong góc pḥng, cô hí hoáy chuẩn bị thuốc cho Lân từ một lô chai lọ đựng thuốc trên ấy.
Lân nh́n Yên Hoa, bật cười khi thấy cô vẫn c̣n tần ngần đứng giữa pḥng trên tay c̣n mấy túi trái cây.
- Đến đây ngồi với anh nè Yên Hoa, làm ǵ mà đứng sựng ra vậy?
Ngồi vào cái ghế anh chỉ, cô ngượng nghịu cười:
- Mấy hôm trước em bận bịu quá nên không có dịp ghé thăm anh.
Lân khoát tay:
- Ái chà, có sao đâu, anh biết ḿnh nghỉ là phần việc đổ lên vai mọi người, nhất là em, cho nên nằm một ḿnh ở nhà th́ có buồn thật nhưng anh cũng đâu trách mọi người được.
Yên Hoa khẽ nói:
- Hôm nay thấy anh tươi tỉnh quá, chắc là anh khỏe lại nhiều rồi.
Lân đùa:
- Ừ, vài hôm có thể đến công ty đ̣i lại phần việc của ḿnh rồi.
Yên Hoa hỏi:
- Em có nghe bác nói anh sắp tháo băng, vậy chừng nào hả anh Lân?
- Ngày mốt đó nhỏ. Chuẩn bị trả việc lại cho anh thôi.
Cô nhoẻn cười:
- Thật không? Anh lành bệnh về lại công ty em cũng mừng. Thú thật mấy, tour của anh khó quá trời, em cũng phải cố gắng hết ḿnh mới tạm làm được đó.
Lân gật đầu ngay:
- Chứ sao. Bởi vậy ngay từ lúc đầu Trọng nó đề cử em anh đă không đồng ư lắm rồi. không phải anh muốn chèn ép ǵ em, nhưng mà thật sự em c̣n quá trẻ để có thể đảm nhận công việc khó khăn như vậy. Chỉ tại lúc ấy anh bị thương, mà công ty lại không c̣n người nào khả dĩ thay thế được thôi. - Ngừng một lúc, anh tiếp lời:
- Chứ em cũng có cố gắng, có tinh thần cầu tiến nhưng nhiều khi đâu phải cứ cố gắng là thành công đâu, phải không?
- Dạ.
- Hôm qua Trọng có điện thoại cho anh, nó than quá trời.
Yên Hoa ngạc nhiên:
- Than ǵ hả anh?
- Nó kể là tại nó tham lam nhận quá nhiều tour để em phải quỵ ở Quảng B́nh, bây giờ em nghỉ phép, nó phái chị Kim, với Hùng thay phiên thế những tour ấy, nhưng những người đó làm không đạt, khách hàng phàn nàn. Nó đành phải tạm đ́nh bớt và từ chối bớt tour, để đợi em hết phép hoặc anh lành bệnh mới làm tiếp.
Yên Hoa vội nói:
- Vậy th́ để em trở về công ty giúp ảnh.
Lân lắc đầu:
- Không cần phải vậy, Yên Hoa. Trọng nó tự biết dàn xếp hết. Nó đă quyết định hồi những tour đó rồi th́ dù em có vào công ty, nó cũng bảo em về và không giao việc đâu. Thằng đó anh biết tính nó mà, nó không ép việc cho em nữa đâu.
Yên Hoa áy náy:
- Nhưng nếu ở công ty quá nhiều việc th́ em...
Lân ngắt lời:
- Đó không phải là chuyện để em lo lắng trong mấy ngày này. Em c̣n yếu sức lắm, chưa đảm đương tiếp được đâu, nghe lời anh nghĩ cho khỏe lại đă. - Anh ngắm nghía vẻ mặt c̣n xanh xao của cô:
- Huống chi nghe Trọng kể hôm trước, em té xỉu trên đường vào động Phong Nha Nghe chị Kim nói lúc ấy nh́n em tiều tụy, xuống sắc lắm.
Cô ngại ngùng:
- Dạ cũng tại... em...
- Tại em cái ǵ. Tại thằng Trọng th́ đúng hơn, anh cũng không hiểu tại sao nó nhận việc cho em làm nhiều quá như thế.
Trước đây, có lần Lân nghi ngờ về mối quan tâm đặc biệt của Trọng đối với cô, nhưng chuyện cô ngất đi vừa qua đă đảo lộn ư nghĩ đó. Anh không lư giải được tại sao Trọng thiên vị cô mà lại ép việc quá nhiều để cô phải ngă quỵ như thế.
Yên Hoa tính toán:
- Em c̣n được năm ngày phép em nghĩ phép xong trở vào không chừng anh Lân lúc ấy cũng lành bệnh rồi.
Lân cười:
- Có lẽ vậy. Anh em ḿnh sẽ về làm lại công ty cùng một lúc. Nhưng có điều mới tháo băng chắc là anh chưa đi tour được đâu Yên Hoa, chắc chỉ có thể phụ Trọng điều hành công ty. Mấy chuyến kế tiếp nếu có nhận chắc là phải lại nhờ đến em thôi. Không ngán chứ?
- Không ạ - Cô khẽ nói.
Minh Thu đă soạn xong thuốc, cô quay lại trao anh ly nước và mấy viên thuốc nhỏ:
- Anh Lân uống thuốc đi.
Lân ngồi dậy ngoan ngoăn uống số thuốc cô đưa. Nh́n cảnh Lân uống thuốc và Minh Thu ân cần bên cạnh, Yên Hoa chợt mang máng nhớ đến khay thuốc và ly sữa mà Quốc cho cô uống ở bệnh xá phi trường hôm nào. Tố Trang cứ tra vấn cô măi về chuyện t́nh cờ để cô nhận sự giúp đỡ của Quốc, Câu chuyện cô kể cho Tố Trang nghe có lẽ không thỏa măn cho cái đầu ưa suy diễn của nhỏ. Chính cô thậm chí cũng thấy lạ lùng về sự kiện hôm đó nữa mà.
Hôm đó quả là Quốc đă đóng vai người tốt. Sự giúp đỡ của anh làm cô cũng phải tạm để thành kiến nặng nề của ḿnh qua một bên mà thốt lời cám ơn.
Lân đă uống hết mớ thuốc, anh nhăn mặt than đắng, Minh Thu dịu dàng đưa cho anh cái khăn ướt để anh lau mặt. Và Yên Hoa chẳng biết lại nhớ đến điều ǵ mà cười trộm một ḿnh.

Chương 11

Yên Hoa đang ngồi nhấm nháp xí muội trên salon và xem TV, cửa chợt mở, tiếng nói cười của Tố Trang với ai đó làm cô chồm người lên nh́n. Tố Trang bước vào trước, con nhỏ tươi cười chỉ vào cái ghế đối diện Yên Hoa. Người đàn ông lạ tuổi chừng ngoài bốn mươi, tay xách mấy túi xách thật to đặt trên mặt ghế trước cặp mắt ngạc nhiên của Yên Hoa.
Thấy cô, Tố Trang reo lên:
- A nhỏ, ngủ trưa đă chịu dậy rồi đó hả? Để giới thiệu cho mày biết nhé.
Chỉ vào người đàn ông, Tố Trang nói:
- Ông Lương, kép mới của tao.
Quay sang Lương, cô cười chỉ tay vào bạn ḿnh và buông một câu tiếng Anh:
- Yên Hoa, my close friend (Bạn thân của tôi)
Theo phép xă giao, Yên Hoa cũng ch́a tay ra bắt tay người đàn ông ấy và đáp vài câu chào khách sáo quen thuộc.
Ông Lương nh́n sơ qua căn hộ của các cô, nói với Tố Trang ǵ đó nho nhỏ rồi sau cùng cáo từ ra về. Tố Trang tiễn ông ra cửa, ong ta hôn lên má cô và tŕu mến chào:
- Bye, darling.
Yên Hoa tṛn mắt khi nghe câu nói quá sức âu yêm đó. "Lại một ông kép mới của nó đây".
Đợi Tố Trang đóng cửa quay trở vào, cô bấm tắt TV để điều tra ngay:
- Sao đó nhỏ. Bộ hết thích có bạn trai là người Việt ḿnh rồi sao mà hôm nay lại quen một ông nước ngoài để đến độ phải xài tiếng Anh vậy?
Tố Trang ngồi ghé vào tay vịn chiếc ghế Yên Hoa ngồi, cô cười:
- Mày thấy ảnh như thế nào? Cho biết ư kiến đi. Đây là cái người hôm trước tao kể với mày đó.
Yên Hoa ngạc nhiên:
- Cái ǵ mà... hôm trước nào đâu.
Tố Trang lườm cô:
- Rồi, lúc tao kể chắc mày lại ngủ kḥ không thèm nghe rồi. Th́ là cái người Mă Lai dạo gần đây lui tới chỗ tao hát, ổng ái mộ tao, đeo đẳng tao, c̣n rủ tao đi du lịch Đông Nam Á một ṿng với ổng nữa, hôm trước tao định hỏi ư mày coi có nên đi chơi một chuyến với ổng không.
Yên Hoa chả nhớ ǵ về chuyện bạn vừa nhắc, cô hỏi:
- Vậy à, mà... "bồ" với ổng lâu chưa?
- Cả tháng nay rồi. - Tố Trang hào hứng kể:
- Th́ tao cũng nghe theo mày, không nay người này, mai người khác nữa mà chỉ có một người thôi. Tao chọn ổng v́ ổng tính điềm đạm, ch́u chuộng tao hết ḿnh.
Yên Hoa ph́ cười. Tuổi cỡ đó th́ không muốn cũng phải tự nhiên điềm đạm rồi. Cái con nhỏ bạn cô thật khờ. Cô hỏi:
- Nhưng chủ yếu là mày có cảm t́nh với ông này không thôi.
Tố Trang gật đầu nhanh:
- Ê nói không ngoa chứ tao thấy có lẽ đây là người mà tao có cảm t́nh nhất. Có thể mày thấy ổng hơi... lớn tuổi, nhưng đối với tao th́ tính t́nh của ổng làm tao không kể ǵ đến sự cách biệt tuổi tác ấy nữa.
Yên Hoa trân trọng:
- Ư mày là... mày yêu ông đó?
Tố Trang ánh mắt sáng rực:
- Chắc vậy đó. Chắc đó là t́nh yêu.
Cô quay lại lôi đống quần aó, giày vớ đắt tiền từ trong cái túi đó ra như để minh chứng sự hào phóng của người đàn ông tên Lương. Nháy mắt ra vẻ bí mật, cô thầm th́:
-Báo cho mày biết nhé, sáng nay ông ấy c̣n lên tiếng cầu hôn tao đấy.
Yên Hoa ngồi thẳng người dậy:
-Thật không?
- Thật, mới sáng này thôi.
- Vậy ư của mày ra sao? - Yên Hoa hỏi.
Tố Trang cười toe khoe cái lúm đồng tiền thật sâu:
- Tao chưa có trả lời. Ư tao là... về hỏi ư mày.
Yên Hoa trố mắt:
- Cái ǵ mà hỏi ư tao. Tao có ư kiến ǵ cũng là góp ư cho mày thôi, chủ yếu vẫn là mày chứ.
Tố Trang nhún vai:
- Mày coi, tao từ nhỏ sống với chú thím, lớn một chút th́ theo nghiệp ca hát rồi vào đây sống. Ở thành phố này chỉ có mày là thân thiết và hiểu về tao nhất thôi, tao không hỏi mày th́ hỏi ai đây.
Choàng lấy vai cô, Tố Trang nói như tâm sự:
- Nếu mai mốt tao có nhận lời lấy ông Lương, th́ tao mong sao mày... trở về nhà sống cùng gia đ́nh.
Yên Hoa nhăn mặt:
- Mày nói ǵ vậy? Tao đă bảo...
Tố Trang lắc đầu:
- Mày để tao nói hết ư đă. Chuyện này tao suy nghĩ nhiều lần rồi, cứ muốn nói cho mày nghe một lần. Tao mồ côi cha mẹ, chú thím cũng tốt bụng mới đem tao về nuôi nấng, nhưng dù ǵ t́nh thương ấy cũng không thể bao la như t́nh thương của cha mẹ được. Mày c̣n một người cha ruột mà Yên Hoa, mày c̣n tốt phước hơn tao, hơn nhiều người côi cút nhiều.
Hơi ngạc nhiên v́ cái kiểu khuyên giải sâu sắc khác thường của bạn, Yên Hoa lắc đầu:
- Nhưng mà mày không hiểu đâu, ông ấy...
Tố Trang xua tay:
- Mày định nhắc chuyện ông ấy làm khổ mẹ mày khi xưa chứ ǵ? Tao không thể nói ǵ nhiều về chuyện đó, nhưng mấy lần ông ấy ghé đây hỏi thăm về mày, tao có thể quả quyết rằng ông ấy rất yêu thương mày Yên Hoa a.
Thấy Yên Hoa im lặng, Tố Trang tiếp lời:
- Tự lập th́ cũng tốt, nhưng tự lập đâu phải là cắt đứt t́nh cảm với gia đ́nh. C̣n một người thân của ḿnh trên đời này là c̣n hạnh phúc đó nhỏ. Mày nên suy nghĩ kỹ lời tao nói.
Máy nhắn của Yên hoa trên bàn reo lên cắt đứt câu chuyện của hai người. Yên Hoa giật ḿnh cầm lên xem.
- Lạ thật! - Cô lẩm bẩm.
- Ai vậy mày? - Tố Trang hỏi
Yên Hoa nhíu mày một lúc sau mới trả lời bạn:
- Là ba tao.
- Ba mày.
Cô gật.
- Ông ấy... nhắn ǵ vậy?
Cô im lặng đưa máy nhắn cho bạn, Tố Trang cầm lấy lẩm nhẩm đọc:
- "Ba muốn gặp con gấp, hăy về nhà"
Tố Trang nh́n cô:
- Mày đang nghĩ ǵ vậy? đi về đi, xem ba mày cần gặp mày có chuyện ǵ.
Cô có vẻ trầm ngâm:
- Tao có chuyện không hiểu.
- Chuyện ǵ mà không hiểu - Tố Trang ngạc nhiên.
- Tao cảm thấy khó hiểu v́ tại sao ông ấy biết số máy nhắn của tao. Tao sử dụng máy nhắn cũng đă mấy tháng nay thật nhưng không bao giờ có ư định cho ông ấy biết số máy nhắn của ḿnh. Từ đâu mà ông ấy...
Tố Trang ngắt lời:
- Trời ơi, th́ quan tâm đến cuộc sống của mày, số máy nhắn của mày tất nhiên ổng cũng t́m cách để biết được chứ. Nếu là như vậy, mày càng phải hiểu rơ ba mà c̣n thương yêu và quan tâm mày đến độ nào.
Yên Hoa cứ ngồi nh́n cái máy nhắn, Tố Trang sốt ruột kêu lên:
- Mày c̣n chần chừ ǵ nữa, nghe lời tao khuyên gặp ba ḿnh đi.
Yên Hoa yên lặng một lúc như suy nghĩ, cuối cùng cô đứng dậy:
- Thôi được, tao sẽ về gặp mặt vậy. Để xem ba tao muốn nói những ǵ đây.
Cô vào trong thay áo, để lại Tố Trang với nụ cười hài ḷng.

Chương 12

- Con ngồi xuống đây đi. - Ông Lâm Hải nói.
Yên Hoa ngồi xuống ghế đối diện ba ḿnh.
- Sao con không về nhà mà ở Đây là nhà của con mà.
Câu hỏi thứ hai của ông được cô đón nhận cũng như câu hỏi trước, chỉ là sự lặng im. Ngôi nhà với pḥng khách khang trang này có thể gọi là nhà của cô sao, khi trong suốt hai mươi ba năm dài, cô chỉ vỏn vẹn ở đây bốn năm?
- Ba t́m con chỉ lại nói những điều này sao? - Cô nói.
Ông Lâm Hải nhăn mặt:
- Sao con cứ măi cứng đầu ương bướng như vậỵ Nhà ḿnh th́ ḿnh cứ về ở, sao lại học theo người khác mà sống một thân một ḿnh bên ngoài, thân con là con gái, như vậy đâu có phải là tốt đâu.
Cô lắc đầu nhỏ nhẹ:
- Con có nói qua với ba rồi mà, con thích cuộc sống như vậy, con muốn tự lập.
Ông Lâm Hải bực bội cao giọng:
- Tự lập, tự lập, lại cũng vẫn những câu nói này, bộ con thấy chui rúc vào cái khu chung cư ấy, sống chung với mấy đứa con gái lêu lổng là tốt đẹp lắm sao?
Yên Hoa hơi cau mày:
- Ba đang xúc phạm đến bạn con đấy.
Ông Lâm Hải nổi giận:
- Cái ǵ? Bộ tôi nói không đúng sao? Cô gái đó con đă từng nói dối với ba là bạn học của con nhưng thật ra cô ta làm ca sĩ ở mấy nhà hàng, quán bar ǵ đó.
Yên Hoa nhún vai:
- Tố Trang thật sự là bạn học cũ của con, bạn từ thời Trung học ở Huế, điều này làm sao ba biết được.
Câu trả lời của cô như chạm vào điểm yếu nào của ba cô, ông càng tức giận:
- Mặc kệ cô ta có là bạn của con hay không nhưng ba không muốn con ở chung với cô ta nữa. Trước đây con đ̣i ra ở riêng, ba đă không đồng ư, nhưng nghĩ lại có thể những chuyến đi nước ngoài của ba làm con buồn và cô đơn, con cần bạn bè nên ba cũng đành nén ḷng cho con đi. Có ngờ đâu con gái của ba lại đi ở chung với hạng người như cô gái đó.
Yên Hoa mím môi đứng dậy:
- Tố Trang là bạn con, nếu ba gọi con tới chỉ để nói những câu không tốt về nó th́ con xin lỗi con phải về thôi.
Ông Lâm Hải đập tay xuống bàn thật mạnh và quát lên:
- Tôi là ba của cô, nói sự thực về đứa bạn hư hỏng của cô một chút mà cô đă gằm mặt xuống như vậy sao? Cô ngồi lại đó cho tôi.
Yên Hoa b́nh tĩnh lắc đầu:
- Xin lỗi ba vậy.
Cô vừa quay ḿnh, ông Hải đă chụp cái lọ hoa trên bàn ném ra phía cửa. Lọ hoa va vào bức tường trắng rơi xuống vỡ tan tành, Yên Hoa quay phắt lại:
- Ba làm như vậy là ư ǵ? Định đánh con ư?
Ông Lâm Hải la lên:
- Tại sao cô là con tôi lại không nghe lời tôỉ Đi sống lang thang như vậy có ǵ tốt đẹp đâu, tại sao cứ bỏ nhà mà đi ở bụi đời như vậy?
Yên Hoa đứng thẳng người nói:
- Sống như vậy con mới là chính con, cuộc sống có tự do, có điều kiện để con vươn lên lập thân.
Ông Lâm Hải mỉa mai:
- Vươn lên lập thân hay là hành hạ thân xác ḿnh đến té xỉu ngoài đường?
Yên Hoa nhíu mày:
- Ba nói ǵ? Tại sao ba biết chuyện này.
Ông Hải quát lớn:
- Dĩ nhiên là tôi biết những chuyện về cô rồi, nếu không có ngày báo chí đăng tải con gái Lâm Hải lang thang bụi đời té ngă ngoài đường v́ một chứng bệnh tầm thường nào đó mà tôi c̣n không hay th́ sao? C̣n mặt mũi ǵ nữa.
Yên Hoa bật ra tiếng cười khan:
- Th́ ra ba cố t́nh theo dơi con v́ sợ con làm ô danh ba. Thôi được, nếu ba muốn th́ hôm nay con sẽ nói với ba tất cả nhũng ǵ ḿnh muốn nói, những ǵ mà v́ tiếng gọi "ba" con đă cố nén ḷng bao lâu nay.
Cô nh́n thẳng vào ông:
- Ba có biết điều ǵ con thất vọng về ba nhất không, sau những năm ba biền biệt và những năm con theo mẹ vào đây sống với ba.
Ông Hải im lặng, cô chua chát lắc đầu:
- Đó là cái tính quá xem trọng sự nghiệp của ba, trong khi con gọi điện báo tin mẹ trở bệnh nặng và nhắn ba về gấp, ba đă làm ǵ?
Ba của cô đờ người ra như không thể trả lời. Càng nói Yên Hoa càng phẫn uất:
- Ba bay về ngay để lo cho mẹ hay ba cứ trấn an con rằng ba đă gọi học tṛ của ḿnh đến khám, rằng mẹ của con không sao? Ba nói đi. Có phải ba vẫn ung dung ở lại với những cuộc họp hành, thuyết tŕnh đó, và chỉ chịu trở về khi mẹ đă mất một cách tức tưởi, ba nói đỉ.
- Yên Hoa! - Ông Lâm Hải kêu lên trong đau khổ.
Nước mắt chảy tràn ra đôi má, Yên Hoa lấy tay gạt đi.
Ông Lâm Hải ngồi phịch xuống ghế:
- Chuyện... đă qua lâu rồi Yên Hoa. Ba biết ba có lỗi nhưng...
Yên Hoa cười nhạt:
- Nhưng bỏ lỡ dịp thăng tiến và củng cố danh vị, ba không đành ḷng, có phải ư ba là thế không?.
- Không phải vậy, Yên Hoa - Ông Hải kêu lên.
Cô lạnh lẽo ngắt lời:
- Ngày xưa ba ra Huế tục huyền với mẹ, mẹ con cũng có danh chánh ngôn thuận đàng hoàng, nhưng ba v́ đứa con gái đang là bác sĩ của ba, ba viện cớ này nọ để không rước mẹ vào sống chung một nhà. Mẹ đă gánh chịu nhiều chua cay lắm rồi. Chỉ đến khi bà chị khác mẹ xấu tính đó bị tai nạn xe mất đi, ba mới đem mẹ và con vào Nam mà thôi.
Cô cười khẩy trong khi nước mắt vẫn c̣n loang loang trên mặt:
- Bốn năm. Chỉ bốn năm thôi nhưng con cũng hiểu khá nhiều điều về ba ḿnh. Con không biết nếu bà chị xấu tính kia không chết đi, và ba không nuôi mộng cho con vào trường Y nối nghiệp của ba thế vai bà chị đó, th́ ba có đem mẹ của con vào sống chung một nhà không?
Cô nhún vai:
- Con biết không nghe lời ba học ngành Y là làm ba thất vọng lắm. Nhưng con nhất quyết sống theo lư tưởng, sống theo ư thích của ḿnh. Nếu ba đă từng bỏ mặc con kiểu mỗi năm về vài ba lần như thuở xưa, th́ nay con mong sao ba cứ bỏ mặc con như thế. Ba nợ ở con một người mẹ hiền hậu nhu ḿ, th́ xin ba đừng dùng cái quyền làm cha mờ nhạt đó của ḿnh mà áp đặt bất cứ chuyện ǵ cho con nữa. Nếu được như vậy là con cám ơn ba rồi. - Như đă nói cạn lời, Yên Hoa quay ḿnh bước ra cửa.
Ông Lâm Hải tê tái cả cơi ḷng nh́n theo dáng cô. Ông những muốn kêu tên cô, đứa con gái duy nhất c̣n lại của ông, những muốn lao ra cản bước chân cô. Nhưng rồi, ông vẫn ngồi chêt trân ở đấy. Đứa con gái ruột của ông vừa chất vấn ông về những sai lầm cũ. Ông đă không thể nào thốt nên lời. Làm sao ông c̣n có thể bào chữa khi đó đúng là những lỗi lầm mà ông luôn day dứt và hối hận suốt bao năm qua. Làm sao ông có thể phân trần khi ông thực sự đă hời hợt với cú điện thoại hốt hoảng của nó năm xưa, để rồi gây ra một thảm cảnh đau ḷng cho cả nó và ông? Làm sao ông nói ǵ được khi trong ánh mắt nó, ông đọc được lời kết tội dành cho ḿnh? Con gái của ông, đứa con gái không có tính nhu thuận của mẹ, mà lại thừa hưởng của ông sự ngang ngạnh, sự nghiệt ngă đến quyết liệt ấy, nó đă thực sự rời bỏ ông mà ra đi rồi. C̣n ông, già nua với quyền uy người cha, ông vẫn ngồi lặng ở đó gặm nhấm sự cô đơn và day dứt, giữa căn nhà rộng thênh thang đến lạnh lẽo.

Chương 13

Từ nhà bước ra, Yên Hoa lang thang trên đường như không có mục đích. Nắng chiều phủ một màu hiu hắt buồn xuống phố xá, xuống cơi ḷng nặng trĩu của cô. Cô cứ thả những bước chân vô định dọc các con phố vắng vẻ, mà miên man vớt những kư ức u buồn. Ngày xưa từ thuở c̣n thơ dại. Cô đă từng thắc mắc hỏi mẹ tại sao bạn bè ḿnh lúc nào cũng đều có ba mẹ săn sóc, cũng đều có ba mẹ ở cùng. C̣n cô, ra vào chỉ có mẹ Ba cô như một khách lạ mỗi năm chỉ ghé về đôi lần.
Cô nhớ lần nào nghe cô hỏi về việc ấy, mẹ cũng giấu nỗi buồn. Mẹ ôm cô vào ḷng và bảo rằng ba cô là một người bận rộn, v́ công việc phải đi công tác suốt thời gian nên không thể có cảnh mỗi chiều cùng mẹ con cô quây quần bên mâm cơm như cô mong muốn được. Lúc ấy cô vẫn không hiểu tại sao ba ḿnh lại bận rộn đến dường ấy, công việc ǵ mà những ngày lễ Tết, thậm chí những ngày sinh nhật của cô và mẹ cũng chẳng thấy bóng ba về. Lớn lên đôi chút, cô mới mang máng mọi chuyện.
Ba cô đă từng có một đời vợ và có một đứa con gái. Mẹ chỉ là người vợ mà ba tục huyền sau khi người vợ trước mất đi vài năm.
Qua báo chí, cô biết rằng người ḿnh vẫn gọi là ba là một người nổi tiếng trong giới Y học. Cô biết rằng ba ḿnh có chỗ ở chính thức là ở Sài G̣n. Cô lại thắc mắc và ngạc nhiên không hiểu tại sao ba không đưa mẹ con ḿnh vào Nam sống chung, tại sao mẹ là người vợ chính thức mà ba lại giữ t́nh trạng hai nơi kỳ dị như thế.
Những thắc mắc ấy măi sau này vào đây âm thầm quan sát cô mới hiểu rơ. Ngoài xă hội nếu ba cô là một người cả quyết và độc đoán th́ thật khó hiểu khi trong nhà, ông lại bị chi phối bởi tính t́nh ích kỷ đến vô lư của đứa con gái với người vợ đầu. Cô ta đă nhất định không cho ông đón người mẹ kế và đứa em cùng cha khác mẹ là cô vào sống chung một nhà.
Chẳng hiểu v́ quá yêu thương con hay v́ quá bạc nhược mà ông không dám quyết định. Cuộc sống của mẹ và Yên Hoa ở Huế, ông chu cấp cũng khá sung túc, nhưng rốt cuộc t́nh thương th́ như chuyện vụn vặt thầm lén mà thôi. "Ba không thương ḿnh". Yên Hoa đă bao lần thầm nhủ như thế. Nỗi ham muốn có một người cha trọn vẹn, ham muốn có một gia đ́nh trọn vẹn đầm ấm, cứ theo thời gian, theo nhận thức của cô phai nhạt đi. Ngay cả khi ba đă chịu đón mẹ và cô vào Sài G̣n, cô cũng có thể cảm nhận được vị trí tôn kính cao quy của ông trong ḷng cô lợt lạt lắm.
Mẹ mất đi, mối dây liên hệ giữa cô và ông hầu như đă bị cắt đứt. Cô rời khỏi ngôi nhà đầy ảm đạm và u buồn đó, quyết tâm không dựa vào một ai khác mà tự ḿnh t́m việc mà sống. Nỗi u uẩn trong ḷng cô đă định giữ kín, nhưng hôm nay tính áp đặt độc đoán của ba cô làm cô đă phải nói ra. Có lẽ ông sẽ buồn, cô cũng vậỵ Đă hơn hai năm rồi, nhưng h́nh ảnh dịu dàng hiền hậu đến cam chịu của mẹ vẫn c̣n đậm nét với cô. Nhiều đêm, cô thao thức măi v́ nhớ mẹ nhớ những ngày b́nh yên ở Huế của hai mẹ con. Kư ức cứ nặng nề lướt qua tâm trí. Yên Hoa thở dài. Bước chân lang thang vô định dần trở nên mỏi mệt cô tấp vào một công viên gần đó và ngồi nghỉ chân trên một băng ghế đá.
Hàng xe cộ dày đặc qua lại ở dưới đường, những người ngồi gần đó không làm cô chú ư. Thời gian như chầm chậm trôi. Măi đến khi có một bóng người bước lại và đứng yên trước mặt. rồi một giọng nói đă tương đối quen thuộc cất lên:
- Chào cô.
Yên Hoa giật ḿnh ngẩng lên. Ánh mắt cô ngơ ngác khi nhận ra Quốc đang đứng trước mặt ḿnh:
- Không nhận ra tôi à? - Quốc hỏi.
Yên Hoa sực tỉnh:
- À, không. Tôi... tôi nhận ra anh chứ chỉ tại... tôi đang...
- Chắc là cô đang suy nghĩ chuyện ǵ đó, và tôi là một người quấy rầy không đúng lúc.
- Quốc ngắt lời.
- Không phải, tôi... - Không biết phải nói sao, cô nín lặng.
- Có chuyện ǵ buồn sao? - Quốc hơi nhíu mày nh́n cô.
Cô đâm ra bực ḿnh v́ đầu óc vẫn c̣n đang chu du nơi đâu, cô không tài nào trả lời những câu nói chận đầu chận đuôi của anh ta cho suông sẻ.
- Cô có sao không? Quốc chăm chú nh́n cô.
- Tôi... có sao đâu. - Cô nhăn mặt lắc đầu.
Nhận thấy thái độ của cô có vẻ như khó chịu v́ bị làm phiền, Quốc nói:
- Xin lỗi, tôi dừng xe mua thuốc ở bên kia đường, thấy cô ngồi một ḿnh ở băng ghế bên này, chỉ định ghé qua chào một tiếng.
- Vậy à, cám ơn.
Quốc nhún vai tiếp lời:
- Và... thêm nữa cũng muốn nhắc nhở cô ngồi ở đây một ḿnh vào giờ này dường như không tốt lắm đối với một cô gái trẻ như cô đâu.
Yên Hoa nh́n anh ta lạ lùng:
- Anh nói vậy là có ư ǵ?
Quốc thản nhiên:
- Cô hăy nh́n xung quanh xem th́ rơ.
Yên Hoa đưa mắt nh́n quanh. Cô chợt nóng bừng mặt khi hiểu ra. Trong ánh sáng leo léo của những ngọn đèn đường, mấy cặp nam nữ gần đó ngồi ở công viên này lâu đến như vậy.
Cô đứng dậy ngập ngừng:
- Cám ơn anh, tôi... không để ư.
Quốc gật đầu như chấp nhận câu xin lỗi chính đáng đó.
- Ở đây phức tạp lắm, nhất là vào lúc chiều tối như vầy, có lẽ cô nên về nhà - Anh nói.
Yên Hoa gật đầu.
- Cô đă khỏe lại rồi chứ? - Quốc hỏi.
Nhớ lại những giúp đỡ của anh mấy hôm trước, Yên Hoa nhỏ nhẹ:
- Cũng đă khỏe hơn rồi, cám ơn anh.
Quốc nh́n cô một lúc rồi đề nghị:
- Cô có muốn tôi cho cô quá giang về nhà không?
Yên Hoa lắc đầu:
- À không, không cần đâu. Tôi gọi Taxi được rồi.
Quốc không nói thêm. Anh tự nhiên theo cô ra ngoài, ngoắc cho cô một chiếc taxi. Leo vào xe, cô nói trong ngương ngập:
- Cám ơn anh, tôi...
Quốc khoát tay dễ dăi:
- Tôi hiểu, không có ǵ đâu.
Xe lăn bánh. Yên Hoa ngoái đầu nh́n lại. Quốc vẫn c̣n đứng bên đường nh́n theo bóng chiếc xe chở cô về.
Đêm quả thật đă bắt đầu buông xuống mọi ngả đường, những ngọn đèn đường được thắp sáng dằng dặc, những ánh đèn màu sắc của những cửa tiệm dọc hai bên đường cũng đă được bật lên. Yên Hoa cảm thấy cồn cào, cô chợt nhớ ra ḿnh chưa ăn ǵ suốt buổi trưa nay. Cuộc nói chuyện nặng nề với ba làm cô quên khuấy cả bữa cơm trưa. Chắc phải kiếm ǵ ăn thôi. Cô nghĩ bụng. Với cái điệu yêu đương đă trở nên mặn mà của Tố Trang, dễ ǵ nó đợi cô về mà rủ đi ăn.
Cô chồm lên nói:
- Xin lỗi, anh làm ơn cho xe chạy đến tiệm ăn nào đó, tôi chưa gấp về nhà.
Như đă quen thuộc với những thay đổi của các khách hàng, người tài xế gật đầu hỏi lại.
- Cô muốn ghé vào đâu?
Yên Hoa thờ ơ đáp?
- Tiệm hủ tiếu hay mà ǵ cũng được.
Chiếc xe quẹo vào một con lộ lớn. Yên Hoa lại lăng đăng nghĩ về Tố Trang. Con nhỏ cù lần. Cô có thể đoán chắc người cho ba cô số máy nhắn của cô là nó chứ không ai khác. Nó cứ tưởng làm như vậy là giúp gỡ rối những mâu thuẫn giữa hai cha con cô. Nó đâu ngờ ba cô cổ hủ và độc tài vô lư như thế. Ngay cả sự giúp đỡ đó cũng không xóa được định kiến của ông về lối sống "tự nhiên" quá trớn của nó. Yên Hoa cười buồn. Ba cô là thế đó mà. Người ta ca tụng trên báo chí rằng ông là một bậc thầy trong lănh vực Y Khoa, là thiên tài phẫu thuật, là một trí thức hàng đầu... Tất cả những điều đó đối với cô thật vô nghĩa. Với cô, ông chỉ là một người cha khó tính, chuyên quyền, nhu nhược và không bao giờ chịu để ư để thông hiểu t́nh cảm của người thân. Danh vọng là ǵ? Đối với cô nó không quan trọng bằng t́nh cảm thiêng liêng thân thuộc gia đ́nh. Ba cô chắc hẳn ông không nghĩ như thế. Thở một hơi dài, cô lắc mạnh đầu như xưa đi những chuyện khó thở của buổi chiều hôm nay. Thôi đành vậy. Kể như đă nói quá rơ ràng với ba rồi, ông có lẽ sẽ để cô tự do sống như ư nguyện.
Yên Hoa nhẩm tính, cô c̣n hai ngày phép nữa, mai chắc cô sẽ dành để mua hương vào chùa thăm viếng mẹ Cô sẽ kể mẹ nghe cuộc nói chuyện giữa ba và cô, cô mong rằng mẹ sẽ không giận ḿnh về sự bất kính và cố chấp ấy.
Taxi đă dừng lại trước một tiệm hủ tiếu khá đông khách. Yên Hoa trả tiền và xuống xe. Mùi nấu nướng hấp dẫn làm cô càng đói bụng. Cô rảo bước vào quán, t́m một bàn trống nhỏ và gọi thức ăn.

Chương 14

-Chào các anh chị.
Giọng chào vui vẻ của Yên Hoa làm mọi người trong pḥng làm việc ngẩng lên và tươi cười hỏi thăm sức khỏe của cô.
Trả lời rằng ḿnh vẫn khỏe, Yên Hoa lia mắt nh́n không thấy sếp Trọng trong tốp đồng nghiệp đứng ngồi quanh đấy, cô liền đặt cái túi xốp to năy giờ cầm khư khư lên bàn cười nói:
- Mời các anh chị ăn bánh ngọt.
- A, nhỏ Yên Hoa nghỉ phép mấy ngày vào đă chiêu đăi rồi sao? - Hùng, đồng nghiệp lớn tuổi nhưng vui tính nhất trong tổ Hướng dẫn đến bên cô trêu.
- Bộ ăn mừng mạnh khỏe hả nhỏ - Một người khác lên tiếng.
Yên Hoa cười:
- Đây là em cám ơn các anh chị đă giúp em làm mấy tour trong tuần lễ em nghỉ phép đó mà.
Mọi người ùa lại vây quanh Yên Hoa. Hùng giơ cái túi có in nhăn tiệm bánh Như Lan lên nheo mắt nói:
- Quí vị xem nè. Yên Hoa mua bánh Như Lan đàng hoàng đó nghen.
Ai nấy cười:
- Vậy sao? Vậy th́ cũng tạm bơ công ḿnh làm mệt hơn cho tuần lễ vừa rồi.
Bánh nhiều loại, nên tha hồ cho mọi người chọn lựa món bánh khoái khẩu của ḿnh vừa ăn vừa râm ran nói chuyện.
Yên Hoa khều nhe. Hùng hỏi:
- Ủa cuộc họp đầu tuần đă xong rồi hả anh Hùng?
Hùng cắn một miếng bánh to, vừa khen ngon vừa trả lời cô:
- Chưa họp đâu nhỏ, đừng sợ trễ. Tại có khách đến sớm đang họp trong pḥng.
Xuân Kim chen ra đưa cho Yên Hoa một cái bánh nhân thơm:
- Nè ăn đi Yên Hoa. Chắc là em mua nhưng cũng chưa kịp nếm thử cái nào đâu.
Cầm lấy cái bánh, cô nhoẻn miệng:
- Cám ơn chị. Hôm trước cũng nhờ chị ra kịp thời, đỡ cho em mọi việc.
Xuân Kim cười:
- Có ǵ đâu em. À, sức khỏe của em thế nào rồi?
- Dạ cũng đỡ rồi chị - Yên Hoa đáp - Mấy ngày nay chắc là phiền chị nhất v́ phải bận rộn nhiều.
Cắn miếng bánh, Xuân Kim lắc đầu:
- Cũng đâu nhiều lắm. Mấy tour khó anh Trọng cho đ́nh lại hầu hết rồi. Mọi người cũng chỉ làm việc như b́nh thường thôi. - Rồi như nhớ ra, Xuân Kim nói:
- Yên Hoa về cũng kịp lúc đấy, h́nh như có tour đang chờ em.
- Có tour chờ em à? - Cô hỏi.
Hất mặt về phía pḥng họp, Xuân Kim bật mí:
- Sáng nay có khách hàng đến làm việc, họ đề nghị một tour đ̣i em đi đó.
Yên Hoa ṭ ṃ:
- Khách quen của ḿnh hả chị?
Xuân Kim lắc đầu:
- Khách hàng mới. H́nh như là công ty Nam Á.
- Công ty Nam Á? - Yên Hoa lẩm bẩm - Công ty nào vậy ta?
- Công ty này chuyên về đầu tư, cũng uy tín lắm. Họ đang họp hành để lên tour.
Yên Hoa ngạc nhiên. Một công ty không quen, sao lại chỉ định đích danh cô cho chuyến đi của họ? Nhưng có lẽ Xuân Kim cũng không thể giải đáp cho cô thắc mắc này, Yên Hoa bèn hỏi chuyện khác:
- Vậy... anh Lân đă đi làm lại chưa chị Kim?
Xuân Kim chưa kịp trả lời cô th́ Hùng nói chen vào:
- Rồi. Bởi vậy Mỹ Liên mới là khổ nhất v́ có đến hai ông sếp sai bảo.
Yên Hoa ngạc nhiên:
- Th́ trước nay vẫn vậy mà anh Hùng?
Hùng nhăn mũi:
- Nhỏ này ngốc quá. Trước đây Lân cũng đi tour suốt bên ngoài, ít khi ở công ty, c̣n bây giờ chân c̣n yếu, nên cứ quanh quẩn ở công ty họp hành và tiếp khách với Trọng mà thôi. Cho nên Mỹ Liên khổ là vậy đó.
Yên Hoa cười x̣a:
- Th́ ra là vậy
Cánh cửa pḥng họp bật mở. Những cái bánh đang ăn dở dang bỗng nhiên biến mất trên tay mọi người. Cái túi xốp in hiệu Như Lan cũng mất tăm. Ai nấy lại trở về nghiên cứu lịch làm việc tuần sau hoặc ngắm nghía mấy catalog như cũ.
Trọng sáng rực ánh mắt khi nh́n thấy Yên Hoa:
- Đă vào làm việc lại đó hả Yên Hoa. Em lại đây.
Yên Hoa lơ ngơ bước lại. Cô ngạc nhiên với người khách đứng cạnh Trọng và Lân. Trọng cười:
- Để anh giới thiệu cho em biết nhé. Anh Đoàn Quốc, giám đốc công ty Nam Á, khách hàng tour sắp tới của em. C̣n đây là Yên Hoa, nhân viên hướng dẫn của chúng tôi.
Yên Hoa chưa kịp hiểu ra điều ǵ nhưng cũng ch́a tay ra theo quán tính:
- Chào anh.
Liền lập tức cô đỏ mặt khi nhận ra trên tay c̣n nguyên cái bánh nhân thơm từ năy đến giờ chưa kịp ăn. Quốc nhướng mắt nh́n chăm chú vào cô như chờ đợi. Chuyển cái qua tay trái, Yên Hoa đành làm tỉnh giơ tay ra lần nửa. Quốc gật đầu, thản nhiên bắt bàn tay chẳng mấy sạch lắm đó.
Lân nhanh nhẩu tiễn Quốc ra cửa. Có vài tiếng khúc khích cười trêu Yên Hoa từ những đồng nghiệp xung quanh làm cô phát ngượng. Cô liếc nh́n Trọng, tạm yên tâm v́ anh không nhăn nhó, mà cũng đang quay đi tủm tỉm giấu nụ cười.
Trọng vỗ tay cao giọng khi thấy Lân đă trở vào:
- Mọi người vào pḥng họp để nghe Lân sẽ triển khai công tác tuần tới.
Anh quay qua cô:
- C̣n em vào đây, anh có tour giao cho em.
Theo Trọng vào pḥng làm việc, Yên Hoa vừa ngồi xuống đă bắt gặp ánh mắt quan tâm của anh.
- Em đă khỏe hẳn chưa?
Yên Hoa ngượng ngập gật đầu:
- Em khỏe rồi. Em... xin lỗi, tại hôm nay em dậy trễ lại chưa ăn sáng nên...
Trọng cười dễ dăi:
- Không sao đâu Yên Hoa, anh đâu có trách ǵ em.
Ngắm nh́n vẻ lúng túng c̣n vương vất nơi cô, anh bắt chuyện khác:
- Hôm trước nghe chị Kim tả t́nh trạng của em, anh lo lắng quá. Hôm đó quả thật anh muốn ghé đón em ở phi trường nhưng... công việc lại quá bận rộn cho nên...
Nhớ đến chuyện hôm trước, cô mỉm cười lắc đầu:
- Đâu có ǵ anh Trọng.
- Anh có nhắn tin qua máy. - Trọng phân trần.
Cô gật:
- Em có thấy.
Quả thật đến sáng hôm sau khi soạn valy lôi ra cái máy nhắn, cô mới phát hiện ra những tin cáo lỗi của anh trong máy. Nếu hôm đó cô nhớ đến cái máy th́ không đến nỗi đợi anh măi ngoài phi trường.
Ánh Mắt Trọng tự dưng khiến cô như có điều lo ngại. Cô nói lảng đi:
- Anh nói có việc giao cho em à?
Trọng sực nhớ. Anh trở về ngay con người của công việc.
- À đúng rồi, việc cho ngày mốt.
Lục trong xấp hồ sơ cầm ra từ pḥng họp, anh đưa cho cô một vài tờ:
- Chương tŕnh sơ lược của em đó. Khách hàng là công ty Nam Á mà giám đốc là người khi năy em đă gặp rồi. Họ đă gặp hai lần rồi để lên cái tour này đây.
Ngay khi cô cầm mấy tờ giấy, đột nhiên Trọng chăm chú nh́n cô:
- Yên Hoa này, em có quen ai ở công ty Nam Á đó không nhỉ?
Yên Hoa hơi ngạc nhiên nhưng nhớ lại thái độ tỉnh bơ như vờ không quen biết của Quốc lúc năy, cô cũng lắc đầu:
- Sao vậy anh Trọng? - Cô ṭ ṃ hỏi.
- Không, anh hơi lạ thôi, v́ công ty này yêu cầu đúng tên em cho tour của họ.
Cô nhún vai như không quan tâm lắm đến sự kỳ lạ đó.
- Tour du lịch hả anh?
Trọng cười:
- Không, là tour hướng dẫn kiêm thông dịch. Em nhận chứ hả?
Cô gật:
- Dạ nhận. Em nghỉ phép cũng cả tuần rồi. Có việc làm ngay cũng tốt mà.
Trọng gật gù nhẩm tính:
- Vậy th́ hay lắm. Nếu tour này em hướng dẫn tốt, th́ tương lai ḿnh sẽ có thêm nhiều tour nữa của công ty này. - Anh chỉ vào mớ tài liệu cô đang cầm:
- Về nghiên cứu nhé Yên Hoa, mốt đi đó. Cho em cả hai ngày để xem.
Nh́n sơ qua mấy hàng chữ in đậm trên đó, cô ngạc nhiên:
- Tour Lâm Đồng - Đà Lạt?
Trọng mỉm cười:
- Tour khách đề ra đi Lâm Đồng là họ đi cho công việc, kết hợp luôn với tham quan vài thắng cảnh Đà Lạt.
Cô gật nhẹ:
- Th́ ra là vậy. Ngày mốt mấy giờ em nhận khách hả anh Trọng?
- Sáng chín giờ. Nhận khách ở công ty Nam Á.
Anh cặp thêm một tấm danh thiếp vào xấp hồ sơ của cô:
- Danh thiếp của họ anh kẹp vào đây luôn nhé, đi bằng xe của họ.
- Ủa? - Yên Hoa kêu lên ngạc nhiên.
- Họ có xe mà em.
Một tour mới nghe qua th́ b́nh thường nhưng ngấm kỹ th́ có hơi lạ lùng một tí. Nhưng mà mặc kệ vậy, Yên Hoa chép miệng nhủ thầm. Sắp bước vào mùa mưa rồi, làm du lịch ít việc nhất là vào mùa mưa thôi. Mới nghỉ phép xong c̣n đang sung sức, cô cần phải nhận những cơ hội làm việc hiếm hoi này thôi.
Nghe Trọng dặn ḍ tỉ mỉ vài việc nữa, cuối cùng Yên Hoa gom xấp hồ sơ dành cho ḿnh ra ngoài. Trọng c̣n lại trong pḥng thầm thắc mắc cho "tiếng tăm" của Yên Hoa. Ngay cả một công ty mới lần đầu đến liên hệ với dịch vụ du lịch của anh cũng đă yêu cầu đích danh cô. Chuyện này làm anh lạ lùng và cũng làm Lân ngấm ngầm khó chịu không ít. Khi năy, anh để ư thấy tay Giám đốc kia đâu có vẻ ǵ là có quen biết cô.
Trọng chợt nhớ ra ông Lâm Hải. Anh gật gù. Chắc đây lại là sự giới thiệu của ông thôi. Phải rồi, với danh tiếng của ông bố, chắc là cũng có quen lớn với nhiều người. C̣n đang suy nghĩ, th́ Lân đă quay trở vào buông người trên ghế thở ra và than văn chuyện ǵ đó. Trọng khẽ cười. Lại phải đóng vai bác sĩ tâm lư cho thằng bạn thân một lúc nữa rồi.


Chương 15
 
Chuyến đi Lâm Đồng thật dễ đối với Yên Hoa. Tất cả phương tiện di chuyển, hành tŕnh, giờ giấc đều do công ty Nam Á đảm nhiệm. Yên Hoa chỉ có việc lên xe và... "nhắm mắt một tí" cho đến khi đến nơi như lời Quốc nói. Vốn không muốn là người quá đuểnh đoảng, cô gạt bỏ ngoài tai những lời nói có vẻ đùa trong khi gương mặt th́ trăm phần trăm nghiêm túc của anh ta.
Nhưng khổ nỗi lên xe, Quốc cho cô ngồi băng trước cạnh tài xế. C̣n anh ta th́ ngồi phía sau với mấy người khách c̣n lại. Suốt đường đi thỉnh thoảng anh ta cũng nói chuyện với nhóm người đó, có vẻ như không cần đến cô giới thiệu về quang cảnh đẹp trên quăng đường dài đi qua. Cái xe Toyata chín chỗ mới toanh thật thoải mái, máy lạnh nhè nhẹ mát khiến Yên Hoa không muốn cũng đành... ngủ kḥ.
Xe đến một nông trường chuyên về trồng dâu nuôi tằm. Mọi người xuống xe, Quốc mới nh́n Yên Hoa như ngầm bảo phần việc của cô đă đến. Quốc giới thiệu cô trước vị phó giám đốc đại diện nông trường và tốp khách hàng của anh ta rằng cô là phiên dịch. Bắt đầu từ đó cô đóng vai tṛ của ḿnh. Lưu lại tham quan nông trường cho đến chiều th́ họ từ giă để đi tiếp lên Đà Lạt. Đến khách sạn Ngọc Minh, cô vào pḥng thả người nằm dài khoan khoái trên nệm ấm được một lúc th́ có tiếng chuông điện thoại reo vang từng hồi. Cô giật ḿnh nhỏm dậy nhấc máy:
- Alô.
Giọng của Quốc đều đều vang lên ở đầu dây:
- Tôi muốn nhắc chừng cô là c̣n mười lăm phút nữa th́ tập trung dưới nhà hàng để dùng bữa.
Yên Hoa liếc vội vào đồng hồ nơi cổ tay:
- Ồ cám ơn anh tôi sẽ có mặt đúng giờ.
- Có lẽ tôi cần nói rơ hơn bắt đầu từ Đa Lạt này, chuyện hướng dẫn tham quan tất cả đều là trách nhiệm của cô.
Hơi mích ḷng với cái kiểu nói năng quá cứng ngắc và... có phần tư chủ của Quốc, cô nói nhanh:
- Được rồi, tôi hiểu. Chút nữa tôi sẽ tŕnh bày sơ qua về lịch tŕnh tham quan Đà Lạt cho các anh.
- Trong bữa ăn? - giọng Quốc ngạc nhiên.
Yên Hoa xác định:
- Đúng vậỵ Trong bữa ăn. Dĩ nhiên chương tŕnh th́ tôi đề ra nhưng cũng sẽ hỏi qua ư kiến của các vị rồi mới quyết định.
Im lặng một chút rồi Quốc lên tiếng:
- Được. Cứ làm theo sự sắp xếp của cô vậy.
Gác máy xong, Yên Hoa lao nhanh vào pḥng tắm, cấp tốc tắm táp bằng ṿi nước nóng đến mù mịt hơi. Ra ngoài, không kịp cả sấy tốc cho thật khô, cô tô vội một lớp son môi màu nhạt, mặc vào người cái áo thun cổ lọ trắng ngà, khoác thêm cái áo gió màu mây. Đứng trước khung kính to chải tóc, cô thầm hoạch định một chương tŕnh tham quan Đà Lạt ngay lập tức.
Một điều hơi khó cho cô khi thời gian quá it ỏi. Chiều mai đoàn khách này đă về lại Sài G̣n rồi, chỉ vỏn vẹn có một ngày làm sao có thể cho họ một cái nh́n tổng quát nhưng có ấn tượng về cảnh đẹp Đà Lạt bây giờ. Huống chi qua tiếp xúc, Yên Hoa biết được ngoại trừ Quốc với vai tṛ cố vấn đầu tư người Việt, c̣n lại đa số là người Áo gốc Pháp. Cảnh những thác nước hùng vĩ đối với họ chắc không xa lạ mấy, thậm chí thời tiết lạnh giá của Đà Lạt cũng có vẻ quen thuộc một cách b́nh thường đối với họ. Làm sao đây nhỉ? Loay hoay tính toán, cô cài vội một cái băng đô màu nâu lên mái tóc chưa chịu khô. Ngồi lên giường mang lại giầy vớ, ḷng quyết tâm t́m một hướng đi đúng nhất cho chuyến tham quan sắp tới này.
Cô không biết v́ sao ḿnh lại quyết tâm quá mức như vậỵ Có lẽ v́ dị ứng đôi chút với cái vẻ... cái vẻ ǵ nhỉ. À, nếu nói theo cách của Tố Trang chắc là đúng nhất. Quả là cô dường như dị ứng với cái vẻ... "phách lối" của Quốc.
Phách lối từ vẻ mặt và cái bắt tay hờ hững xa lạ của anh ta ở công ty cô hôm trước, phách lối luôn cho suốt cả ngày hôm naỵ Cái kiểu dửng dưng mà quan sát để đánh giá của anh ta làm cô thấy khả năng làm việc gần như... xuất sắc của ḿnh.

o0o

Bữa ăn tối diễn ra vui vẻ vượt khỏi dự định của Quốc. Như một luồng nắng ấm, bắt đầu từ cách ăn mặc đơn giản mà dễ thương của Yên Hoa và nụ cười thật tươi tắn của cô, những đấng mày râu trong đoàn, kể cả anh đều tự dưng cảm thấy tâm trí dịu hẳn lại. Những con toán lạnh lẽo trong đầu mọi người về dự án liên doanh sản xuất lụa tơ tằm sắp tới bỗng dưng trở nên quá khô khan và tẻ nhạt đốt với vẻ hồn nhiên sinh động của cô.
Với ly do cô là người nữ duy nhất trong đoàn, Yên Hoa được yêu cầu chọn thực đơn. Nh́n qua Quốc, thấy anh không phản đối, cũng không khích lệ cô tự nhủ rằng đă đến giờ ḿnh nắm quyền làm chủ đây. Cô đề nghị mọi người ăn món chính là "Tả bí lù". Giải thích sơ bằng tiếng Anh với mọi người về món ăn chỉ có nồi nước lèo và những đĩa thịt cá sống thái mỏng, những đĩa rau Đà Lạt tươi ngon đủ loại, rồi tự mỗi người nhúng vật liệu vào nước lèo đang sôi đó mà ăn, cô được sự đồng ư của họ.
Thế là đi kèm với mấy món thịt rừng nướng, món "Tả bín lù" cuối cùng cũng được mang ra. Món ăn giản dị mà v́ ṭ ṃ, những vị khách nước ngoài gọi thử theo ư cô không ngờ gây nên sự thích thú. Trời lạnh, cùng ăn chung món ăn chung một bếp luôn nóng hổi ấy khiến mọi người như thân mật, gần gũi với nhau hơn. Trong bữa ăn, những câu chuyện kể về cách ăn uống của những người du mục... được mọi người kể cho nhau nghe một cách vui vẻ. Bữa ăn kết thúc trong những tiếng tấm tắc khen ngon. Như vô t́nh, Yên Hoa liếc nh́n Quốc. Anh ta vẫn giữ vẻ mặt tự chủ và chừng mực.
"Để rồi xem", cô thầm nhủ. Chè đậu đỏ và trà nóng được đem ra. Trong lúc mọi người ăn chè, Yên Hoa bắc đầu chương tŕnh tham quan ngắn hạn của ḿnh và yêu cầu mọi người góp ư. Tour tham quan được cô đề nghị ngay từ sau bữa cơm làm mọi người tỏ vẻ ngạc nhiên. Ai cũng v́ mệt mỏi, v́ no bụng nên có vẻ ngần ngại. Nghe qua, Quốc cũng thoáng kinh ngạc nhưng anh vẫn để yên cho cô giải thích và... quảng cáo về cái hoàn hảo và tiện lợi với tour hướng dẫn của ḿnh.
Cô phân tích rành rẽ:
- Tôi muốn đưa quư vị đi xem qua khung cảnh về đêm ở Đà Lạt v́ theo tôi, Đà Lạt về đêm mới thật sự sinh động theo phong cách duyên dáng của riêng nó. Tôi biết quư vị cũng khá mệt mỏi, nhưng đây là thắng cảnh kèm với sự sinh hoạt của người dân ở đâỵ Qúy vị đă có ư muốn kinh doanh ở Việt Nam th́ có lẽ hiểu thêm về tính cách con người và nền văn hóa ở xứ này chắc là cũng không thừa...
Bị những lời nói của cô thuyết phục, cuối cùng, "quảng cáo" của cô có hiệu lực, chương tŕnh cũng được tất cả thông qua. Uống trà xong, mọi người về pḥng chuẩn bị cho cuộc đi dạo xuống phố mười phút nữa.

o0o

Cuộc rong chơi xuống phố về đêm rồi cũng kết thúc. Tuy mệt, nhưng ai cũng vui vẻ và thích thú với những cảnh đẹp kín đáo mà quyến rũ của Hồ Xuân Hương về đêm, những quán cà phê thơm nồng trong gió lạnh rải rác những người Đà Lạt với những điếu thuốc âm thầm lập lờ đây đó giữa những giai điệu mênh mang của nhạc khúc Trịnh Công Sơn, những bậc thang cũ kỹ mà h́nh thành một phố chợ về đêm với những huyền thoại lạ lùng được thêu dệt...
Tất cả những khung cảnh nên thơ nhưng rất thật, rất đậm nét duyên của Đà Lạt ấy đă được Yên Hoa giới thiệu cho mọi người. Có vẻ như họ chú ư và thích thú hơn với Đà Lạt của cô như ư cô mong muốn.
Đưa mọi người về lại khách sạn và nhận những lời cám ơn lẫn những câu chúc ngủ ngon. Yên Hoa cầm ch́a khóa đi về pḥng. Chẳng biết cái ch́a hay ổ khóa giở chứng mà cô không tài nào mở được cửa. Loay hoay măi, cô nhăn mặt định đi trở xuống t́m tiếp tân nhờ giúp đỡ th́ có tiếng chân vang lên.
Nỗi vui mừng v́ có cứu tinh chưa kịp trỗi lên với cô th́ giọng nói của Quốc liền đó làm cô cụt hứng:
- Sao thế Yên Hoa?
Ngần ngừ một chút, cô đành tặc lưỡi quay lại:
- Cái ch́a của tôi chắc có trục trặc ǵ rồi.
- Để tôi xem thử - Quốc bước lại cạnh cô. Anh ch́a tay ra.
Bắt chước vẻ thản nhiên khó ưa của anh, cô đặt cái ch́a vào bàn tay ấy. Quốc tra ch́a vào và sau vài giây, một tiếng tách khẽ vang lên. Mở hé khuông cửa, Quốc quay lại nh́n cô.
Thấy cách cửa đă mở ra được, Yên Hoa tươi ngay nét mặt:
- Hay quá, cám ơn anh.
Thế nhưng dường như Quốc chưa muốn để cô vào pḥng, anh vẫn đứng nguyên vị trí mà nh́n cô, như không biết rằng ḿnh đang án giữa cô và khung cửa đă mở. Yên Hoa ngơ ngác nh́n trân trân anh. Anh ta sao vậy nhỉ? Cửa đă được mở ra rồi, và cô cũng đă cám ơn cho rồi kia mà, Quốc c̣n chờ ǵ nữa mà không cho cô vào? Ánh mắt kỳ dị của anh ta khiến cô đột nhiên... đỏ mặt nh́n lảng đi, miệng th́ lầm rầm nguyền rủa Quốc v́ không biết bao giờ anh ta mới chịu cất cái ánh mắt quái quỉ đó đi để cô vào pḥng cho yên chuyện. Quốc ngắm nghía Yên Hoa ḷng thú vị khi phát hiện cô hoạt bát lanh lợi khi đứng trước đám đông, nhưng lại rụt rè, nhát nhít khi đứng trước một gă cố t́nh trân tráo như anh đây.
C̣n đang đắc ư với phát hiện này th́ anh chợt nghe cô lầm bầm:
- Anh làm ǵ vậy? Tôi vào pḥng được chưa?
Quốc cười. Yên Hoa liếc lên và thầm nhủ "cái cười trông có vẻ đểu giả làm sao, cứ như đang giỡn mặt với ḿnh vậy". Có lẽ cần phải đề pḥng tối đa những nụ cười đáng ngờ như thế này mới được.
H́nh như Quốc đang "nghía" đến cái đầu tóc của cô:
- Tóc cô đă khô chưa?
- Hả
Yên Hoa tưởng ḿnh nghe lầm. Chẳng lẽ anh ta rảnh việc đến nỗi để ư đến tóc cô khô hay ướt sao? Cô nh́n anh ta một cách kỳ dị:
- Cũng... không khô hẳn, có chuyện ǵ sao?
Câu trả lời có vẻ bâng quơ:
- Không, tôi thấy cô không kịp hong tóc cho thật khô, chỉ sợ không tốt cho sức khỏe của cô mà thôi. Mai mốt tôi sẽ gọi cô sớm hơn.
Cô nhún vai:
- Tóc ướt một chút có sao đâu, tôi nghỉ phép cả tuần mạnh khỏe lắm, anh đừng lo. Không có chuyện té xỉu nữa đâu.
Nói song, cô lại chợt nhớ đến cảnh ḿnh mơ hồ dật dựa vào người anh ta hôm nào ở phi tường mà đỏ mặt.
Giọng Quốc tư nhiên như không để ư lắm đến gương mặt lại đỏ lựng lên của cô:
- Xin lỗi nhé, tôi chỉ muốn... nhân tiện cám ơn về những vất vả của cô trong ngày hôm nay thôi. Hôm nay cô làm việc rất tốt.
Lấy lại tự chủ, Yên Hoa cũng nhe răng cười một cái:
- Vậy sao, không có chi. Công ty của tôi vốn làm ăn rất có uy tín mà.
Quốc gật gù:
- Chính v́ vậy cho nên tôi xin báo trước là sắp tới cô sẽ khá bận rộn đấy. Hy vọng là những lần sau cô cũng là việc tích cực như lần này vậy.
Cô ngạc nhiên:
- Việc từ công ty anh à?
Quốc gật:
- Đúng vậy.
Cô cười mũi:
- Nếu có công việc từ công ty anh giao cho th́ chưa chắc là một ḿnh tôi bận rộn đâu. Tổ Hướng dẫn của công ty của tôi thiếu ǵ người.
Quốc thản nhiên:
- Tôi nghĩ chuyến đầu tiên này tôi đă yêu cầu đích danh cô đi được, th́ những chuyến sau cũng sẽ như thế thôi. Đối với công việc, một khi đă quyết định, tôi không bao giờ chịu khoan nhượng.
Câu trả lờ trịnh thượng của Quốc giúp Yên Hoa nhớ đến thắc mắc của ḿnh cũng như của những người ở công ty. Cô dựa vào cạnh cửa nheo mắt nh́n anh ta:
- Th́ ra anh yêu cầu đúng tôi đi theo tour của anh?
Quốc mặc nhiên thừa nhận. Cô nh́n anh ta một cách khó hiểu:
- Tại sao?
- Tại sao cái ǵ? - Quốc hỏi lại
Cô kiên nhẫn:
- Tại sao anh lại đ̣i tôi đi cho bằng được?
Quốc nhún vai không định trả lời, nhưng thoáng nhận ra những ư nghĩ u ám đang manh nha trong đầu cô, anh đành t́m lời giải thích hợp lư:
- Tôi cũng không rơ, có lẽ là v́ tôi biết công ty của cô chỉ qua sự giới thiệu và... quảng cáo của cô thôi. Tính tôi hơi khó, tôi luôn muốn mọi việc phải thật hoàn hảo, nên chẳng thà tin tưởng vào một người từng có quen biết c̣n hơn tin vào một người lạ mặt nào khác.
Yên Hoa im lặng ngẫm nghĩ lời của Quốc. Có thể như thế thật đó chứ, theo làm việc chung với Quốc cả buổi, cô hiểu được phần nào phong cách làm việc của anh ta. So với sếp Trọng, Quốc c̣n nguyên tắc và khó khăn hơn nhiều. Dù mối liên hệ quen biết giữa cô và Quốc không có nhiều thiện cảm và thông hiểu cho lắm, nhưng chắc hẳn quen vẫn hon.
Coi như tạm tin vào lời giải thích đó, Yên Hoa vẫn c̣n thắc mắc:
- Tôi chưa hiểu tại sao anh lại cần đến vai tṛ của tôỉ.
Quốc nh́n cô chăm chú:
- Cô nói vậy là sao?
- Anh đă từng nói với tôi, tham quan du lịch chỉ là phụ, c̣n cái chính vẫn là những cuộc gặp gỡ và họp bàn làm ăn.
Quốc gật đầu:
- Đúng vậy.
Cô tiếp:
- Trong chuyến đi, anh nói chuyện và bàn bạc với những người khách ấy bằng tiếng Anh và cả tiếng Pháp lưu loát quá trời. Tại sao c̣n cần một thông dịch như tôi làm cái bung xung làm chi?
Quốc nhướng mắt:
- Sao cô lại nghĩ ḿnh là cái bung xung? Tôi vừa khen cô làm tốt công việc đấy thôi. Công việc thông dịch lúc trưa tất nhiên cũng đă làm tôi hài ḷng.
Yên Hoa vẫn chưa chịu thua:
- Ư tôi là tiếng Anh của tôi, công bằng mà nói có lẽ ngang bằng anh, tiếng Pháp th́ tôi nhận là c̣n yếu hơn anh rồi, vậy tại sao ông không tự đứng ra thông dịch luôn, mướn thêm tôi theo làm chi cho rườm ra và... tốn tiền?
Mỉm cười khi thấy cô so sánh một cách ngoan cố và chủ quan vê tŕnh độ tiếng Anh giữa cô và ḿnh, Quốc hắng giọng:
- Xin hỏi nhé, ở công ty của cô trong cuộc họp thông thường có cô thư kư không?
Yên Hoa chưng hửng:
- Anh hỏi ǵ vậy? Tôi đang nói...
- Th́ cô trả lời tôi trước đi. - Quốc nh́n cô như chờ đợi.
Yên Hoa chưa hiểu ǵ cũng đành trả lời dấm dẳng:
- Tất nhiên lúc nào họp hành cũng có thư kư như những công ty khác thôi..
- Có thư kư để làm ǵ?
Yên Hoa trợn mắt. Cô bắt đầu giận:
- Anh đang giỡn ǵ vậy? Tất nhiên nhiệm vụ của thư kư là ghi chép nội dung cuộc họp rồi.
Quốc nheo mắt thú vị khi thấy cô nổi giận. Anh gật gù:
- Vậy th́ đến phiên tôi lấy làm lạ muốn hỏi cô. Vậy chứ cô có bao giờ thắc mắc với hai ông sếp luôn có vẻ tự đắc về sự tài giỏi của ḿnh rằng hai ông ấy biết viết, tại sao không chịu cầm lấy cây viết để tự nghi chép, mà mướn làm chi cô thư kư cho tốn tiền không?
Câu nói tưng tửng của Quốc làm cô há hốc miệng. Th́ ra từ năy đến giờ anh ta dẫn cô chạy ḷng ṿng để rồi cuối cùng buông một câu trời ơi để lư giải cho thắc mắc khi năy của cô sao?
Quốc nghiêm mặt:
- Cho nên nếu cô đương nhiên chấp nhận chuyện hai ông sếp của cô có cô thư kư ngồi ghi chép trong cuộc họp th́ cô cũng nên hiểu tại sao tôi cần một thông dịch.
Cô thừ người ra chưa biết nói sao. Anh tiếp tục quan sát cô trong khi phân tích rành mạch:
- Trong kinh doanh mỗi người đều có một vai tṛ và đừng sai lầm mà lẫn lộn giữa vai tṛ này với vai tṛ khác. Tôi là một giám đốc công ty trong nước, một cố vấn đầu tư chứ không phải là một nhân viên dưới quyền của những người trong đoàn nước ngoài này.
Thấy cô có vẻ lắng nghe, anh tiếp:
- B́nh thường, tôi có thể bàn bạc thảo luận với bọn họ về dự án, nhưng nêú trong một pḥng họp đúng qui cách giữa hai bên đối tác liên doanh, tôi vẫn c̣n vai tṛ cố vấn của ḿnh. Làm sao có chuyện tôi nhảy vào ngồi đây cố thông dịch những lời bàn luận, những ư kiến của đôi bên được? Ôm đồm một cách lệch lạc như thế th́ tôi c̣n phong thái và tư cách nào mà làm cố vấn đầu tư nữa.
Giải thích của Quốc hợp lư và cặn kẽ quá, Yên Hoa tức ḿnh v́ tại sao cô không chịu để ư và suy nghĩ trước, mà lại hỏi anh ta làm chi, để anh tha hồ nghênh mặt rao giảng cho cô nghe về chuyện thuộc về... quản thị kinh doanh như thế này và lại c̣n có dịp nói xấu sếp ḿnh nữa chứ.
- Thế nào. Tôi trả lời có rơ ràng không?
Yên Hoa mím môi không đáp. Quốc nh́n cô:
- Cô đang suy nghĩ ǵ thế? C̣n thắc mắc ǵ nữa à?
Cô lắc đầu nói nhát gừng:
- Tôi đang bực bội thôi.
- Về chuyện ǵ?
Cô ngẩng lên mỉa mai:
- Tôi đang giận chính tôi v́ tự dưng hỏi anh những câu hỏi ngốc nghếch đó để anh... lên mặt quá như thế.
Quốc vừa buồn cười vừa kinh ngạc:
- Tôi lên mặt với cô à?
Gịong cô tức tối:
- Chứ c̣n ǵ nữa, giải thích chuyện đơn giản như thế mà anh bắt bẻ tôi ḷng ṿng như hay lắm vậy. Cứ cho là tôi dở hơn anh đi, nhưng anh lên mặt với tôi cũng đừng làm cao lên mặt luôn với sếp của tôi chứ, anh chỉ gặp mặt họp hành với anh Trọng và anh Lân có hai buổi chứ mấy, làm ơn đừng có dễ dàng đan'h giá này nọ mà khinh người ta.
Quốc vỡ lẽ:
- Th́ ra cô đang muốn bênh vực cho hai ông sếp của ḿnh. Khi năy tôi đă nói ǵ mà làm cô giận dữ thế?
Mong muốn một lời xin lỗi từ anh ta, Yên Hoa chịu khó lặp lại:
- C̣n không nhớ ḿnh đă buông lời càn quấy những ǵ sao? Anh đă phê phán một cách không có thiện cảm rằng Giám đốc và phó giám đốc của tôi luôn tự đắc về sự tài giỏi của ḿnh.
Quốc gật gù:
- Th́ ra tôi đă nói vậy. Hơi nhướng mắt ngạc nhiên, Quốc hỏi:
- Vậy th́ đă có ǵ sai đâu mà cô giận?
Vẻ ngạc nhiên đến tỉnh như không của anh ta làm cô tức muốn phát điên, cô quắc mắt:
- Anh c̣n nói. Giám đốc và Phó giám đốc của tôi sao lại như anh nói được? Họ tiếp đăi anh không nhiệt t́nh và cởi mở đó sao? Họ làm ǵ mà anh dám nói như vậy?
Quốc nh́n cô lạ lùng:
- Chà chà, một nhân viên bênh vực sếp ḿnh đến cùng như cô cũng là hiếm thấy đấy.
Quốc lắc đầu:
- Để tôi nói nhé, sao cô không nh́n một cách khách quan mà xem cách ông sếp của ḿnh họp bàn?
Cô nhăn nhó:
- Anh muốn nói ǵ?
Quốc điềm tỉnh đáp:
- Tôi không biết họ tài giỏi ra sao, v́ cô nói đúng, chỉ có hai lần gặp mặt th́ khó biết được điều nàỵ Nhưng tôi có thể nh́n ra cung cách hănh tiến, tự đắc của họ khi nói về công ty của ḿnh.
Giơ tay ngăn lời cô, Quốc tiếp:
- Tôi chỉ là một khách hàng mới mà thôi, họ đâu có cần phải khoe với tôi rằng công ty có uy tín rất nhiều trong ngành du lịch dù chỉ mới thành lập có vài ba năm, rằng hai người họ tốt nghiệp xuất sắc trường nào, bao nhiêu công ty mời về làm việc nhưng đă mạnh dạn tự hai người hợp tác đứng ra thành lập công ty và điều hành giỏi cho đến đạt được thành công như hiện nay. Cô đừng nói là vào làm việc ở công ty đó từ lâu nay, chưa từng nghe họ khoe khoang như thế.
Yên Hoa nghẹn lời. Quả thật Lân ngoài cái tính hay càu nhàu, anh c̣n thích kể những chuyện đáng tự hào của ḿnh và Trọng để làm câu chuyện vui vẻ, nhưng chỉ nhằm củng cố, ḷng tin của mọi người vào công ty mà thôi.
Cô chống chế:
- Dù họ vốn có tật đó đi, cũng đâu phải để cho anh phê b́nh một cách... giỡn mặt thế? Dù ǵ họ với anh cũng là quan hệ song phương trong công chuyện làm ăn thôi, "khách hàng là Thượng đế" đâu có nghĩa là anh có quyền phê phán họ?
Quốc nghiêm mặt:
- Trong công chuyện làm ăn tôi luôn nghiêm túc và tôn trọng đối phương, nhưng đó là trên bàn làm việc. C̣n ngoài ra tôi là một con người, tôi có quyền giữ những ư kiến khen hay chê đối với người ta chứ? Ai cũng có quyền đó mà.
- Là... sao?
Quốc cười nhẹ
-Tôi dám cá rằng đối với công ty của cô, khi tôi vừa đi khuất, những người ở công ty của cô cũng phê b́nh chẳng thiện cảm ǵ lắm đối với tôi. - Anh nhún vai:
- Tôi có thể đoán là họ dè bĩu tôi như thế nào. Một gă kênh kiệu lập dị, vai tṛ cố vấn đầu tư của tôi chỉ giống như những tên áp phe cơ hội, những tên "c̣" kinh doanh buôn nước bọt kiếm lời, có phải thế không?
Yên Hoa sững sờ. Sao Quốc nói cứ y như là anh ta gắn máy nghe trộm ở công ty cô vậy? Ở công ty của cô quả thật chuyện phê b́nh về thái độ cách ăn mặc và kể cả chức vụ của khách hàng đă thành như thông lệ và rất b́nh thường. Chủ xướng những tṛ đàm tiếu lúc rỗi rảnh đó chính là Lân. Cánh nói chuyên duyên dáng, cách bắt chước điệu bộ từng khách hàng tài t́nh của anh luôn làm mọi người cười ồ và hưởng ứng. chính cô, đôi khi cũng góp ư lời cho thêm phần... xôm tụ nữa chứ.
Trong công ty, chỉ có một người đứng ngoài các cuộc bàn luận sau lưng như thế, đó là Trọng. Mỗi khi t́nh cờ mở cửa pḥng ra nghe được điều ǵ, anh chỉ lắc đầu cười nhẹ rồi đóng cửa pḥng lại không hưởng ứng. Từ lâu cô cũng tự cho là như thế có hơi... khiếm nhă một tí, nhưng cũng là vô hại. Bây giờ với lời lẽ của Quốc cô càng áy náy v́ những chuyện này ở công ty ḿnh.
Nh́n lơ đăng nét mặt cô, Quốc thản nhiên nói:
- Tôi chấp nhận tất cả những lời đàm tiếu về ḿnh ở sau lưng nếu nhận thấy nó không đến nỗi quá quắt. Cô khỏi cần ngượng ngập như thế.
Yên Hoa bỗng dưng đâm ra gắt gỏng và... nói ngang:
- Mắc ǵ tôi phải ngượng ngập? Anh đâu đă nghe người nào ở công ty của tôi nói ǵ về anh. Trong khi chính tai nghe ở đây nói xấu sếp tôi, vậy th́ sao tôi lại phải... mắc cỡ hay ngượng ngập ǵ trước anh?
Quốc lắc đầu cười:
- Ngoan cố thật. Mai mốt có tuyển nhân viên chắc tôi ghi luôn vào mục yêu cầu là phải có tinh thần "căi chầy căi cối" tới cùng để bênh vực uy danh sếp ḿnh quá.
Câu pha tṛ của Quốc không làm cô cười được, cô cáu kỉnh hậm hực liếc anh một cái muốn rách cả khóe.
Bất chợt Quốc cau mày nh́n kỹ vào cô:
- Này, đừng nói với tôi là cô quyết liệt bênh vực cho sếp của ḿnh v́ trong hai anh chàng bảnh trai chải chuốt đó có một người là... người cô để ư đó.
Yên Hoa đỏ nhừ khuôn mặt. Thật hết chuyện để nói với cái hạng người xoi mói và phách lối như anh ta rồi. Cô quắc mắt nói một hơi:
- Vậy th́ sao? Việc ǵ đến anh? Cho anh hay không phải anh là khách hàng, rồi anh có quyền xen vào chuyện riêng của tôi một cách thô bạo như thế. Tôi thà bị đuổi việc chứ không thèm đi mấy cái tour nhức óc hành xác, kèm với một người lắm chuyện như anh nữa đâu, chờ mà xem.
Gạt mạch Quốc ra, cô lao vào pḥng và đóng sầm cửa lại. Quốc ngơ ngẩn nh́n cánh cửa gỗ lạnh lùng. Chẳng biết trong lời đe dọa trẻ con của cô có điều ǵ đó làm anh sững người ra như thế.
Đêm đă khá sâu. Đà Lạt có vẻ buồn buồn với những đêm chiếc bóng và bâng khuâng.


o0o

 

Pages Previous  1  2  3  4  Next