Những Kẻ Khốn Cùng   Victor Hugo Pages Previous  1  2  3   
Chương 9
Đường Chanvrerie

Qua cosstte, độc giả đă nhận ra người thuê nhà ở ngôi nhà Plumet. Quả thực Jean Valjean, khi rời khỏi tu viện đă cho họ nương náu trong bảy năm, ông và "con gái"ông, đă chọn chốn ở này với hai cái lối vào cách xa nhau tạo một vẻ an toàn. Để thận trọng hơn, ông không bao giờ đặt chân tới khu vườn men theo đường Babylone.

Ông biết được những khoảng khắc hạnh phúc hoàn hảo khi Cosette đến bên ông làm cho ông vui với những câu nói liến thoắng, dịu dàng của cộ Họ tṛ chuyện với nhau. Ông Madeleine đă học và học nhiều, Jean Valjean lại tiếp nối. Trong những lần đối diện với Cosette, ông đă giảng giải về tất cả mọi điều, rút ra từ những ǵ ông đă đọc, từ cả những

Les Misérables

ǵ ông đă chịu đựng. Ông chỉ mong một điều trên đời này, là Cosctte yêu ông Do đó mà ông căm ghét chàng trai tóc nâu ở vườn Luxembourg đă tự cho phép ḿnh nh́n con gái của ông bằng đôi mắt quá đỗi dịu dàng. Và ngay khi nhận ra vẻ khẩn khoản của kẻ si t́nh, ông đă chấm dứt những cuộc đi dạo đó. Cosette không phản đối nhưng từ chỗ vui tươi cô trở nên buồn thiu và Jean Valjean đă phải chịu đựng nỗi buồn của cô gái dội lại. Tiếp đến, tháng năm và những buổi tối tuyệt vời đă làm sống lại nụ cười của Cosettẹ Và lần này Jean Valjean lại có thể nhủ thầm rằng ḿnh hạnh phúc. Nhưng mấy lúc sau này nhiều mối lo lắng khác đă đến với ông. Một hôm nọ lúc dạo bước trên đại lộ, ông đă trông thấy Javert trong khi Javert không chút nhận ra ông nhờ ông luôn cải trang trong những lần đi dạo một ḿnh. Nhưng sự gặp gỡ đó cũng đủ để ông đi tới một quyết định.

Javert là một tai họa. Ngoài ra Paris đang không yên tĩnh. Những bất ổn chính trị đang hứa hẹn nổ bùng.

Cuộc cách mạng tháng bảy năm 1830 vốn ít được chấp nhận ở ngoài nước Pháp, đă được diễn đạt theo nhiều cách khác nhau tại Pháp. Những đảng theo chủ chương chính thống già cỗi cũng như những người cộng ḥa đều tấn công vào nhà vua tư sản, Louis-philipp Và dưới chiêu bài chính trị đó, các nhà tư tưởng cách mạng nhường cho các đảng phái lo về vấn đề quyền, và chỉ quan tâm tới vấn đề hạnh phúc. Phúc lợi của con người, đó là điều họ muốn rút ra từ xă hội.

Tất cả những cuộc nổi loạn đó tạo nên điều bất lợi cho những ai có điều ǵ cần che dấu trong đời ḿnh, là cảnh sát trở nên đa nghi cực kỳ và trong lúc truy tầm dấu vết một kẻ làm loạn, họ rất có thể khám phá một cựu tù khổ sai.

Jean Vajean quyết định rời nước Pháp, ông muốn lên đường trước tám ngày. Ông cũng biết rằng Thénardier cuối cùng đă trốn khỏi La Forcẹ Thénarđier, kẻ thù của ông.

Hơn nữa, một sự kiện không thể giải thích được vừa đập vào mất ông, càng khiến ông thêm cảnh giác.

Một buổi sáng ông dậy sớm và t́nh cờ dạo bước trong vườn trước khi những cánh cửa của pḥng Cosette mở, bất chợt ông trông thấy ḍng chữ khắc trên bức thành 16, đường Verrerie".

Sự việc mới xảy ra, những vết khấc màu trắng trong lớp hồ đen. Đây là cái ǵ? Một địa chỉ? Một mật hiệu cho những người khác? Một lời cảnh cáo dành cho ông? Trong mọi trường hợp, điều hiển nhiên là khu vườn đă bị xâm phạm và những con người lạ mặt đă vào đây.

Nghĩ ngợi mông lung, ông c̣n bước thêm mấy bước trong vườn và đến bên hàng rào song sắt. Một tờ giấy được cuộn tṛn nơi đó. Ông mở tờ giấy ra và đọc mấy từ này:

"Hăy dọn đi nơi khác!".

ông ngước mắt về phía hàng rào song sắt, một bóng người đang lẩn trốn trông lớn hơn một đứa bé, nhỏ hơn một người lớn, mặc một chiếc áo bờ lu và một chiếc quần dài bằng nhung bông màu bụi. Jean Valjean trở vào nhà, lo lắng khôn xiết.

vào buổi chiều, khi Marius bước và khu vườn ở đường Plumel khi trời sụp tối, chàng tưởng đâu ḿnh đă phát điên. Cosette không có mặt nơi quen thuộc, trên cái ghế dài phủ đầy rêu. Những cánh cửa bản đóng kín và không một tia sáng nào xuyên qua các khe hở. Marius gơ các cửa bản, gơ cửa chính.

- Cosettẻ Chàng gọi một cách tuyệt vọng. Cosette!

Không ai lên tiếng trả lời. Chàng trai ngồi phịch xuống bậc thềm. Một quyết định tàn khốc nảy ra trong ḷng chàng. Bởi Cosette đă bỏ đi, bởi hạnh phúc đă kết thúc, chàng chỉ c̣n cách là chết thôi !

Bỗng đâu chàng nghe một giọng nói dường như xuất phát từ con đường và đang thét lên qua những hàng cây Ngài Marius, có phải ngài đấy không? Các bạn ngài đang đợi ngài tại vật chướng ngại ở đường Chanvrerie ?

Marius chạy tới hàng rào song sắt. Giọng không xa lạ nó giống giọng nói khàn và gắt của Eponinẹ Tức th́ chàng bước ra ngoài và trông thấy một bóng dáng trai trẻ đang chạy và mất hút trong hoàng hôn.

Một vật chướng ngại ! Marius nghĩ. Đúng rồi đang có loạn ở Paris. Và sáng nay tại pḥng Couteyrac, Enjobras, Feuilly và Courbeerre đă tranh luận nhau sôi nổi. Couícyrac đă hỏi ḿnh:

"Bạn đi dự lễ mai táng tướng Lamarque không?".

Ḿnh đang hạnh phúc. Ḿnh chẳng nghe ǵ. Một vật chướng ngại? Cái chết kia th́ cũng như cái chết khác thôi.

Marius chạy về pḥng, cho vào túi hai khẩu súng mà Javert đă giao cho chàng trong cuộc mai phục mà chàng vẫn c̣n giữ, rồi chàng đi về đường Chanvrerie.

Trong lúc bước đi, chàng gặp những nhóm người mà những mẩu chuyện trao đổi giúp chàng biết qua những biến cố trong ngày.

Cái chết của tướng Lamarque, một trong những viên tướng dũng cảm nhất của đế chế trở thành một trong những nhà hùng biện vĩ đại nhất trong cánh tả thời vương chính trùng hưng, đă gây xúc động sâu sắc trong nhân dân.

Lễ mai táng trọng thể của ông kéo theo một số đông đảo quần chúng náo động, khác thường. Nhiều chuyện bất ngờ đă xảy ra:

quận công Fitz-james, mũ trên đầu, đang từ bao lơn của ḿnh nh́n đám tang đi qua, đă nhận một trận mưa đá; một sĩ quan của đoàn 12 khinh binh, đă hô to:

"tôi là người cộng ḥa! "; một thầy đội trong thành phố đă bị thương v́ một nhát gươm tại cửa Si Martin.

Hai tiếng đồng hồ sau, những phát súng đầu tiên được bắn đi. Loạt súng của quân đội, những trận ném đá của đoàn người biểu t́nh đă tạo thành một cơn băo, tiếng đồn chiến tranh nổ ra lan khắp Paris. Nhiều người đàn ông ḥ hét:

Tiến lên ? ", đập phá đèn đường, tháo gỡ xe cộ, dỡ đá lát đường, xô vỡ cửa những ngôi nhà, lăn những thùng tô nô, tạo nên những vật chướng ngại. Trong không đầy một tiếng đồng hồ, sinh viên và thợ thuyền đă dựng lên 27 vật chướng ngại chỉ riêng trong khu phố Halles.

Cuộc nổi loạn mỗi lúc một dữ dội lạ thường. Vào lúc năm giờ chiều, những người nổi dậy đă làm chủ t́nh h́nh một phần ba thành phố Palis. Về mọi mặt, cuộc chiến đấu đă nổ ra mănh liệt. Quần chúng xông vào cướp phá các cửa hàng vũ khí và đáp trả những phát súng.

Những vệ binh quốc gia, những đoàn quân từ vùng ngoại ô hối hả đổ về, những khẩu súng đại bác từ Vincences kéo xuống. Người ta dựng vật chướng ngại, trong nhà.

Những người dũng cảm tự vũ trang; những kẻ hèn nhát t́m đường lẫn trốn; những đội tuần tiểu lục soát khách đi đường và bắt giữ những kẻ t́nh nghị Từng chập cho đến đêm, Paris ch́m đắm trong khói lửa đấu tranh.

Trẻ con cũng vào trận. Nhập vào đoàn người nổi dậy do Enjobras, Combeèrre, Courfeyrac, tất cả những người "bạn của hội A.B.C.", có một cậu bé mười hai tuổi ốm yếu, ăn mặc rách rưới nhưng có đôi mắt sáng quắc và luôn tươi cười. Cậu hươ trên đầu cậu một khẩu súng lục không có c̣ mà cậu đă mượn tạm của một cửa hiệu đồ cổ.

- Chúng ta đi đâu đây? cậu bé hỏi.

- Chẳng biết.

- Vậy th́ tôi cũng đi. Người ta gọi tôi là Gavrochẹ và cậu bước lên phía trước đoàn người đồng thời cất tiếng hát vang:

Trăng đă xuất hiện Bao giờ chúng ta vào rừng?

Charlot hỏi Chalolte...

Vừa hái vừa reo ḥ, đoàn người đă tới đường Si - Denis, gần đường hanverie.

Con dường này ngắn, càng lúc càng thu hẹp, nó đưa tới hai con đường nhỏ chật hẹp, đường Mondétour mà một đầu tiếp nối đường Precheurs, và đường kia, đường Petite lruanderiẹ Những mặt tiền nhà của khu phố này đều ít nhiều bị trúng đạn và được chống đỡ bằng những tấm đà. Ở cuối đường Chanvrerie, một ngôi nhà hai tầng lạo thành một cái mũi. Đó là một quán rượu của bà Hucheloup có tên gọi là "Quán trái nho Corinthe".

Một vài người trong số những người bạn của hội A.B.C. thường họp tại đó. Đó là Grataire, Lesgle và Joyly, và vào cái ngày mùa xuân ấy, họ có mặt tại đó, nhồi vào bàn trước những chai rượu vang vùng Suresmes mà Grataire uống ngon lành.

Bỗng đâu qua cửa sổ mở toang, họ trông thấy một cảnh hỗn loạn, những bước chân rầm rập, những tiếng thét "Tiến lên!" Joly ghé mắt nh́n:

ở đầu đường Chanvrerie, Enjobras và nhóm người nổi dậy của anh đang vừa đi qua vừa giương cao khí giới.

- Enjobras! Courteyrac! Joyley kêu lên. Các anh đi đâu đấy?

- Dựng một vật chướng ngại, Courfeyrac đáp - Nào, chỗ này tốt đaỵ Hăy dựng vật chướng ngại tại đây đi !

- Đúng thế, Courteyrac nói.

Anh ra hiệu và cả nhóm người đổ xô vào đường Chanvrerie.

Với sự đột nhập đó, cả con đường ch́m đắm trong kinh hoàng. Khách đi đường vội vă t́m nơi lẩn tránh; cửa, cửa lá sách, cửa bản mọi mọi kích cỡ đều đóng kín từ tầng trệt tới mái nhà. Một bà lăo phát khiếp buộc chặt một tấm nệm trước cửa sổ của ḿnh để làm yếu đi loạt đạn súng hỏa mai. Chỉ trong vài phút hai mươi thanh sắt đă được tháo ra từ mặt tiền quán rượu, mười thước đá lát đă được cạy lên. Gavroche và Bahorel đă chận một chiếc xe ngựa chở ba cái thùng lớn chứa đá vôi, họ lật nhào nó xuống đặt nó dưới những chồng đá lát; Enjobras đỡ cánh cửa sập của hầm rượu, và tất cả những thùng rượu rỗng của bà góa Hucheloup đều được mang ra đặt bên những thùng vôi. và người ta chống đỡ bằng hai đống đá cuội không biết lấy ở đâu ra. Trong nháy mắt, một nửa con đường được ngăn chặn bằng một thành lũy cao hơn đầu người.

Một chiếc xe khách có hai con ngựa trắng đang chạy qua ở đầu đường. Joly chạy tới dừng người đánh xe, buộc hành khách xuống xe. đuổi người đánh xe đi rồi trở lại dắt theo xe lẫn ngựa. Một chập sau hai con ngựa được tháo khỏi xe, bước tới lang thang trên đường Mondétlur, và chiếc xe nằm nghiêng bổ sung cho cái rào chắn ngang đường.

Nhiều người mới gia nhập kéo tới. Nhiều công nhân mang đến những hộp thuốc súng dưới lớp áo bờ lu của lính và những khẩu súng trường bởi trên đường họ đă mượn cả gói tại một cứa hiệu bán vũ khí.

Enjhrls, Combertèrre và Coutèyrac điều khiển những công việc pḥng thủ. Họ cũng điều động việc dựng lên cùng lúc hai vật chướng ngại, cả hai tựa vào nhà Corinthc và vuông góc với nhau. Mọi người đều hối hả và giúp đỡ nhau trong công việc. Họ nói với nhau về những cơ may có thể.

- Phải đứng vững đến ba giờ sáng, một người nói. Chúng ta sẽ có nhiều quân cứu viện. Dường như cả một trung đoàn đă giơ súng đầu hàng. Cả Paris sẽ nổi dậy. Họ không biết tên nhau nhưng họ thân thiết với nhau như anh em. Những t́nh cảnh nguy hiểm đẹp ở chỗ chúng đưa ra ánh sáng t́nh huynh đệ của con người.

Bà Hucheloup và những người giúp việc của bà đă vượt qua nỗi kinh hoàng của họ để biến mớ giẻ cũ thành vải băng vết thương. Một người đàn ông cao lớn mà Coutèyrac, Combeterre và Enjobras chú ư lúc ông ta trà trộn vào đoàn người nơi góc đường Billettes, đang tiếp tay một cách đắc lực trong việc dựng lên một vật chướng ngại nhỏ. Người ta thấy không nên lập vật chướng ngại tại khúc đường Mondétour trổ ra khu Halles bằng đường Précheus để giữ liên lạc với thế giới bên ngoài.

Tất cả công việc đó diễn ra êm xuôi trong khoảng thời gian không đầy nửa tiếng đồng hồ, và nhóm người gan dạ không thấy xuất hiện một chiếc mũ gắn lông hay một lưỡi lê nào. Một lá cờ đỏ được giương lên trên một cái gọng của chiếc xe chở khách.

Enjobras phân phát đạn. Có khoảng ba mươi người được vũ trang. Mỗi người nhận được bốn mươi viên. Một vài người chế những viên đạn khác bằng thuốc súng và vỏ đạn nấu chảy. C̣n cái thùng tṛn th́ đặt trên một cái bân biệt lập ở gần cửa, người ta để dành nó.

Tiếp đến, khi vật chướng ngại đă dựng xong, những điểm gác đă được chỉ định, những người gác đă được cắt đặt, mọi người vừa b́nh tĩnh chờ đợi vừa ca hát.

Bất chợt Enjobras nghe có ai dùng khuỷu tay đẩy ḿnh. Đó là Gavroche đang đứng bên anh, đôi mắt sáng quắc trên khuôn mặt chồn đèn của cậu. Cậu chỉ vào người đàn ông cao lớn nơi đường Billettes.

- Anh thấy tên to lớn kia không'? cậu nói.

Đó là một tên mật thám. Hai tuần trước ông ta đă véo tai tôi và nhấc tôi khỏi cái gờ của ṭa Port-rtyal nơi tôi đang hóng gió.

Enjobras vội vàng dời bước khỏi cậu bé và đi t́m bốn anh công nhân bốc xếp vai u thịt bắp rồi cùng nhau đến trước ông ta.

- Ông là ai? anh hỏi ông tạ Nghe câu hỏi này, người đàn ông nhảy nhổm rồi đáp với một vẻ trầm trọng đầy ngạo mạn.

- Tôi đang xem có chuyện ǵ. Nào, đúng thế. Tôi là viên chức chính quyền.

- Ông tên ǵ - Javert.

Enjobras ra hiệu cho bên anh công nhân bốc xếp. Trong nháy mắt, Javert bị quật ngă, trói gô và lục soát Người ta t́m thấy trong người ông ta ngoài cái đồng hồ quả quít, mấy đồng tiền vàng, thẻ thanh tra của ông ta, c̣n có một tờ giấy với những ḍng chữ do ông cảnh sát trưởng tự tay viết:

"Ngay khi sứ mạng hoàn tất, thanh tra Javert, bằng một sự kiểm tra đặc biệt, phải nắm chắc xem có đúng là bọn xấu đă có những cuộc điều động bên hữu ngạn sông Seine, gần cầu Iéna không." Việc lục soát kết thúc, người ta cột Javert vào một cái cột giữa pḥng dưới của quán rượu.

ông sẽ bị bắn trước khi vật chướng ngại bị chiếm, Enjobras nói với ông ta.

Tại sao không ngay bây giờ'! Javert nói với một vẻ b́nh thản gan ĺ.

Chúng tôi đang chuẩn bị thuốc súng.

Enjobras vừa dứt lại th́ Gavroche kêu lên:

- Một khẩu súng ! Bọn chúng đây rồi !

Anh nh́n lên phía trên vật chướng ngại và thấy những chiếc mũ lính và những lưỡi lê thấp thoáng trong bóng tối.

Mỗi người đều vào vị trí chiến đấu của ḿnh. Bốn mươi ba người nổi dậy dưới quyền chỉ huy của Enjobras, Couteyrac và Combetrre quỳ xuống sau vật chướng ngại lớn:

sáu người dưới quán chịu sự chỉ huy của Feuilly, súng trường trong tư thế sẵn sàng, đă đến các cửa sổ tầng hai nhà Corinthe.

- Aí? một giọng nói nơi đầu đương thét lên.

- Cách mạng Pháp! Enjobras đáp lại, giọng rung vang.

- Bắn ? giọng nói lại thét. _ Một tiếng nổ kinh hồn vang dậy trên vật chướng ngại. Những viên đạn gây thương tích cho nhiều người. Điều hiển nhiên sau cuộc tấn công dữ dội này là người ta phải đương đầu với cả một trung đoàn.

Bắn! đến lượt Enjbras thét lên.

Và những tiếng kêu la đau đớn xuất phát từ những kẻ tấn công vây hăm cho thấy đoàn người bảo vệ vật chướng ngại là những tay súng cừ khôi.

Tiếng súng gia tăng dồn dập từ hai phía. Tất cả những nỗ lực của cuộc tấn công đầu tập trung vào một đầu của vật chướng ngại. Những người nổi dậy lầm lẫn khi tập trung tất cả vào điểm này. Bởi đó là một đ̣n nhử của đối phương. Một tiếng thét của Gavroche giúp họ sáng mắt với điều đó.

Hăy coi chừng! chúng đang leo lên xe chở khách!

Người ta trông thấy trên chiếc xe bị lật nhào, những lưỡi lê lấp lánh. Một giây sau vật chướng ngại đă bị chiếm.

Bahorel xông vào một tên vệ binh thành phố thứ nhất đang bước qua chiếc xe chở khách. Tên thứ nh́ giết Bahorel bằng một phát lưỡi lệ Một tên khác quật ngă Coueyrac. tên to con nhất, một thứ người khổng lồ, giơ cao lưỡi lê trước Javrochẹ Nhưng trước khi lưỡi lê chạm tới cậu bé. tên vệ binh thành phố đă ngă nhào v́ trúng phải một viên đạn nơi trán. Một viên đạn thứ nh́ ghim vào giữa ngực tên vệ binh khác đang xông vào Coufeyrac và ném hắn xuống đường. Đó là Marius vừa xông vào vật chướng ngại.

Chàng không c̣n vũ khí, chàng đă ném hai khẩu súng sáu hết đạn của ḿnh, bấy giờ chàng thấy thùng thuốc súng nơi pḥng khách gần cửa.

Trong lúc chàng đang ngoảnh nh́n về phía đó, một tên lính đang vươn lên quá nửa người trên vật chướng ngại, nhắm bắn chàng. Nhưng trong lúc tên lính đang nhắm đúng vào chàng, một bàn tay đặt vào họng súng và bịt nó lại. Đó là một người đang lao tới, một công nhân trẻ tuổi mặt quần nhung. Viên đạn bắn đi, xuyên qua bàn tay, và có thể xuyên qua người thợ, bởi anh ngă nhào.

Nhưng viên đạn không trúng Marius.

Những người nổi dậy kinh ngạc nhưng không khiếp sợ họ tập hợp quanh Enjobras và tựa lưng vào các ngôi nhà ở trong cùng, đối diện với những hàng lính và vệ binh đang vây quanh vật chướng ngại. Từ hai phía mọi người đều trong tư thế sẵn sàng xả súng bắn. Bỗng đâu người ta nghe một giọng nói thét vang:

Hăy biến đi hoặc tôi cho nổ vật chướng ngại.

Marius đă mang thùng chuốt súng đến dưới chân vật chướng ngại và dùng chân tháo đáy nó, tiếp theo, tay cầm đuốc, khuôn mặt đầy tự hào và quyết liệt, chàng đă hét lên câu nói ghê rợn đó.

Nhưng trên vật chướng ngại đă không c̣n một bóng người nào. Bỏ lại đồng bọn chết và bị thương, những người tấn công tháo chạy về phía cuối đường và lại biến mất trong bóng đêm. vật chướng ngại đă được giải tỏa.

Không có anh, bọn này đă chết, Enjobras nói. Từ đây chính anh là thủ lănh.

Người ta đặt những tấm nệm trong pḥng dưới cho những người bị thương. Những người này được băng bó bởi ba thành viên của lực lượng nổi dậy vốn là sinh viên y khoa.

Bấy giờ một cơn xúc động đau thương đến làm cho niềm vui của vật chướng ngại được giải tỏa rơi vào ảm đạm. Jean Prouvraire đă bị bắt làm tù binh.

Hăy lặng nghe xem? Enjobras vừa nói vừa đặt bàn tay lên cánh tay của Combelerre.

ở đầu đường có một tiếng lách cách của vũ khí đầy ư nghĩa.

- Hoan hô nước Pháp ! Hoan hô tương lai ? Giọng nói của Prouvraire vang lên.

- Chúng đă giết anh ấy! Enjbras kêu lên. Và nh́n Javert, anh nói:

Bạn ông vừa mới bắn ông đấy.

Trong lúc đó Marius quan sát con đường nhỏ Mondétour. Vật chướng ngại nho nhỏ người ta dựng lên nơi đó đă trở nên vắng tanh và chỉ có ngọn đèn chai leo lét Chàng trai dợm bước rút lui th́ chợt nghe có ai gọi tên ḿnh một cách yếu ớt.

Chàng nh́n mọi phía mà không thấy ǵ rồi chàng đưa mắt nh́n xuống. Một h́nh dạng đang ḅ trong tối.

ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn giúp chàng nhận ra một cái áo bờ lu, một cái quần nhung rách, đôi bàn chân trần.

- Ngài Manus, giọng nói yếu ớt lại thốt lên, ngài không nhận ra Eponine sao?

Cô làm ǵ đấy, cô bé? Marius kêu lên trong cơn xúc động. Cô có bị thương không? Cô hăy đợi chút! Tôi sẽ mang cô vào pḥng. Người ta sẽ săn sóc cộ Ồ! Bàn tay cô có một cái lỗ! Và máu nữa! Tội nghiệp cô bé.

Nhưng cô hăy yên tâm. Người ta không chết v́ một bàn tay thủng lỗ đâu.

- Viên đạn đă xuyên qua bàn tay tôi, Eponine th́ thầm. Nhưng nó lại ra lưng. Đưa tôi đi khỏi chỗ này chỉ vô ích thôi. Tôi muốn nói với anh... Anh hăy ngồi gần tôi trên tảng đá này.

Chàng y lời. Cô tựa đầu trên hai đầu gối của chàng.

- Ồ! đỡ quá cô nói. Tôi không c̣n đau đớn nữa nhưng tôi muốn nói với anh điều này... Các anh thua rồi...

Không ai rời khỏi vật chướng ngại này được. Tôi tin như thế. Nhưng mới đây, khi trông thấy khẩu súng kia nhắm vào anh, tôi đă lao tới trước. Tôi muốn chết trước anh. Ôi Tôi rất hạnh phúc, ngài Marius ạ. Mọi người rồi sẽ chết.

Anh hăy nghe đây... Tôi tức giận v́ anh vào khu vườn đó, thế mà chính tôi là người chỉ nhà cho anh. Tôi ngốc thật!

Nhưng tôi có một lá thư cho anh đây. Đúng, một lá thư mà cô nương đă trao cho tôi, nhờ tôi mang ra bưu điện gửi... Tôi không muốn anh nhận lá thư này... Nhưng để... làm ǵ khi anh cũng chết? Hăy cầm lấy, lá thư đây... Bây giờ anh hăy hứa vôi tôi... sẽ hôn tôi lên trán khi tôi chết... Tôi sẽ cảm nhận điều đó...

Cô lại để đầu cô rơi trên hai đầu gối của Marius, cố gượng mỉm cười và hắt hơi thở cuối cùng. Marius cúi xuống, đặt một nụ hôn lên vâng trán tái xanh đó, nơi lấp lánh một giọt mồ hôi giá lạnh. Rồi chàng nhẹ nhàng đặt cô bé đáng thương xuống đất và trớ vào pḥng dưới của quán rượu. chàng đến bên một ngọn nến đốt dấu niêm của lá thư làm bỏng hai ngón tay của chàng, và đọc:

"Anh yêu, tiếc thay, cha em không muốn lên đường ngaỵ tối nay cha con em ở tại đường Homme - Armé, số 7. Trong tám ngày nữa, cha con em sẽ đến Anh.

Cosette Marius hôn khắp lá thư của người con gái. Trong giây phút chàng nảy ra ư nghĩ rằng ḿnh không nên chết nữa. Rồi chàng nghĩ, nàng lên đường, ḿnh th́ nghèo, chẳng có gl thay đổi trong định mệnh cả.

Chàng xé một tờ giấy từ quyển sổ tay và viết mấy ḍng này bằng bút ch́:

"Hôn lễ của chúng ta là điều không thể thực hiện được Anh không có tài sản và em cũng không. Anh đă chạy đến em nhưng không gặp em. Em c̣n nhớ điều anh đă nói với em. Anh vẫn giữ lời. Anh đang chết. Anh yêu em. Khi em đọc mấy ḍng này, linh hồn anh sẽ ở bên em và mỉm cười với em." Không có ǵ để niêm phong bức thư chàng đành xếp nó làm tư và ghi địa chỉ lên đó.

Tiếp đến sau phút giây nghĩ ngợi, chàng viết lên trang đầu quyển sổ tay của ḿnh mấy ḍng này:

"Tôi tên là Marius Pontmercỵ Hăy đưa xác tôi tới ông ngoại tôi, ngài Gillenormand, đường Filles - du - Calvaire, số 6." Chàng gọi Gavroche Em có muốn giúp tôi không? chàng hỏi cậu.

Đương nhiên. Không có anh em đă chết lâu rồi.

Vậy th́ em hăy cầm thư này. Em hăy rời khỏi vật chướng ngại, và sáng ngày mai em sẽ mang nó tới địa chỉ này.

Được rồi, nhưng trong lúc đó chúng ta sẽ chiếm vật chướng ngại và em sẽ không có mặt.

- Vật chướng ngại sẽ chỉ bị tấn công vào hừng đông. Marius vừa nói vừa nh́n cậu bé dũng cảm, vẻ cảm động.

Vậy th́ tốt, Gavroche nói. Anh hăy đưa thư cho em.

Cậu vừa nghĩ rằng bấy giờ mới nửa đêm, rằng đường Homme-armé cách đây không xa, và khi mang thư đi ngay, cậu sẽ trở về kịp lúc để tham gia những trận đánh sau cùng.


Chương 10
Phút Hấp Hối Của Cuộc Nổi Dậy

Với Jean vajean việc rời đường Plumet giống như một cuộc chạy trốn, và lân đầu tiên, Cosette, luôn luôn dịu dàng và ngoan ngoăn, đă thử chống lại. Nhưng không ǵ có thể khiến Jean Valjean xèt lại quyết định của ḿnh. Ông, Cosctte và Toussaint đă lên đường ban đêm mà không mang theo rương, tráp.

Phải khó nhọc lắm Toussaint mới được phép gói một ít quần áo, đôi khăn vải và một vài đồ dùng tắm giặt.

Cosette chỉ lấy ba mớ cần thiết để viết và tờ giấy thấm của nàng.

Tới căn hộ nhỏ ở đường Hommearmé, con đường nhỏ yên tĩnh giữa thành phố huyên náo, Jean Valjean thấy yên tâm. Người ta có cách nào để t́m ra ông ở đây chứ Cosette chào ông và nhốt ḿnh trong pḥng. Nàng lặng lẽ và buồn bă. Ông không tra hỏi nàng chuyện đó v́ nghĩ nàng buồn là do tính nũng nịu của con gái. Ông ăn tối một cách ngon lành rồi bắt đầu dạo quanh trong pḥng ăn. Bất chợt ông thoáng thấy trước mặt ḿnh, trong tấm gương nghiêng đặt trên tủ buưp phê, những ḍng chữ này mà chúng ta đă biết:

Anh yêu, tiếc thay, cha em không muốn lên đường ngaỵ Tối nay cha con em ở tại đường Homme - Armé, số 7.

Jean Valjean ngừng đọc trong cơn tức bực, ngỡ ngàng. Khi mới tới, Cosette đă đặt tờ giấy thấm của nàng trên tủ buưp phê, trước tấm gương. Và nó phản chiếu những ḍng nàng đă viết trước phút rời đường Plumet.

Jean Valjean nóng nảy đọc lại những từ đó rồi ông bước lảo đảo và buông ḿnh xuống một chiếc ghế bành.

- Cosette đă thoát khỏi tay tôi, ông th́ thầm.

Cosette, con tôi, là tất cả đối với tôi! Một kẻ khác đang là ước nguyện của nó, mục tiêu của đời nó !

Nỗi đau đớn ông cảm nhận được là điều không thể chịu đựng nổi. Ông đă rơi xuống đáy một vực thẳm mà ông không hay biết. Tất cả ánh sáng đời ông đă biến mất trong lúc ông, kẻ mù ḷa đáng tội nghiệp, ông vẫn tưởng măi măi trông thấy ánh mặt trời.

Tuy nhiên bản năng của ông không chút lưỡng lự . Ngay trong ức đoán đầu tiên, ông đă nghĩ tới Marius.

ông không biết tên, nhưng ông nhận ra chàng ngay, người dạo bước lạ mặt trong vườn Luxembourg. Và ông căm ghét con người đó.

ông bước ra đường, ngồi xuống một chiếc ghế dài.

ông để đầu trần, ngọn gió chiều hiu hiu thổi trên trán ông nhưng ông không thấy mát. Ông đau khổ vô cùng.

Đồng hồ nhà thờ St-paul gơ mười một giờ, và đúng lúc đó một tiếng nổ bất ngờ rồi tiếp theo một tiếng nổ thứ nh́ dữ dội hơn phát ra từ phía khu Halles. Có đánh nhau ?

Jean Valjean nghĩ.

- Xin lỗi ông, một giọng nói lanh lảnh và chế giễu lên tiếng bên cạnh ông. Có phải ông ở đằng này không!

ông chỉ giùm cháu nhà số 7. Một ư nghĩ thoáng qua đầu Jean Valjean.

- Có phải cháu mang đến ông lá thư mà ông đang đợi không? ông hỏi.

- Ông ấy à? Gavroche hỏi. Ông không phải là một phụ nữ.

- Thư gởi cho cô Cosette đúng không? Đúng à? Thế th́ cháu hăy đưa đây. Chính ông là người chuyển cho cô - Trong trường hợp này ông cần hiểu rằng cháu từ vật chướng ngại được gửi tới.

- Đúng... Có cần phải mang thư trả lởi tới St-merry không?

Không. Thư này từ vật chướng ngại ở đường Chanvreriẹ Và cháu phải trở lại đó. Xin chào.

Nói xong Gavroche chạy biến. Jean Valjean trở về nhà, mở mảnh giấy của Marius và đọc. Ḍng chữ "linh hồn anh sẽ ở bên em" gây cho ông một cơn lóa mắt ghê gớm, ông nghe như có tiếng reo vui tờ mở trong ḷng ông. Thế là xong. Kẻ làm cho định mệnh ông phải vướng mắc sẽ biến mất trên đời này. Ông chỉ cần giữ mảnh giấy này trong túi. Cosette sẽ không bao giờ biết con người đó như thế nào.

Jean Valjean nghĩ, nêu vào lúc này hắn vẫn chưa chết th́ rồi đây chắc chắn hắn phải chết. May thay!

ông thấy ḷng ḿnh sa sầm trong ư nghĩ đó. Ông bước xuống và đánh thức người gác cổng. Vài phút sau ông bước về phía khu Halles.

ông t́m cách thoát khỏi các trạm gác của vệ binh thành phố và bước vào vật chướng ngại bằng đường Mondétour. Ông đi như trong mơ, và cảnh tượng quán rượu của Corinthe với những người pḥng thủ gầy g̣ mắt sáng rực nhiệt t́nh, với những người bị thương đang rên xiết, với những người chết, tất cả cầm giữ ông trong bầu không khí ác mộng.

Marius thấy ông len lỏi trong đám người nổi dậy, chàng không có vẻ ǵ kinh ngạc lấm. Tất cả chỉ c̣n là ảo tường mơ hồ. Chàng có cảm tưởng ông đă bước xuống nấm mồ. Vả chăng t́nh cảm tuyệt vọng có điều đặc biệt là nó vây bọc kẻ khác cũng như chính bản thân chúng ta, do đó điều hợp lư đối với Marius là mọi người rồi cũng chết hết thôi.

Có điều chàng nghĩ tới Cosette với cơi ḷng se thắt.

Nếu như sự hiện diện của Jean Valjean gần như không được Marius để ư tới, trái lại điều đó đă khiến cho khuôn mặt điềm nhiên của Javert phải run lên. Viên cảnh sát vừa nh́n xuống vừa th́ thầm qua kẽ răng của ḿnh:

"Điều này cũng đơn giản thôi", chứng tỏ sự hiện diện của người cựu tù khổ sai quả đúng chỗ vào những giờ phút rối loạn xă hội này.

Ngày tỏ rạng rất nhanh. Đường Chanvrerie vắng bóng các đoàn quân, nhưng cách đó không xa, trên các con đường lân cận có một cuộc động binh âm thầm.

Enjobras cho dựng vật chướng ngại tại con đường hẻm thuộc con đường nhỏ Mondétour cho đến bấy giờ hăy c̣n trống trải. Sau đó mỗi người vào vị trí chiến đấu của ḿnh.

Người ta không phải đợi lâu. Có tiếng động của dây xích, của một khối nặng nề đang tới gần:

một khẩu đại bác xuất hiện. Các pháo thủ đẩy nó, bốn tên nơi bánh xe, những tên khác theo sau với xe quân nhu, người ta thấy ng̣i pháo đốt lên nghi ngút khói.

Bắn! Enjobras thét lên. Cả vật chướng ngại nổ súng. Bốn pháo thủ ngă xuống, nhưng những tên khác vẫn tiến bước một cách trầm tĩnh.

- Khá lắm, pháo thủ? Lesgle nói. Chúng ta sẽ bị lay động thật sự. Cuộc nổ súng liệu sẽ gây thiệt hại ǵ không? Đó mới là vấn đề.

Tiếng nổ vang dậy.

Có mặt! một giọng nói kêu lên hớn hở.

Và cùng lúc với viên đạn đại bác trên vật chướng ngại, Gavroche ngă nhào vào trong, nghe dữ dội c̣n hơn một viên đạn rơi vào mớ đổ nát hỗn độn và chỉ làm găy một cái bánh xe chở đầy khách.

Người ta bao quanh Gavroche đang báo cáo đồng chí theo cách gọi của cậu, rằng vật chướng ngại đang bị vây hăm, rằng một đại đội pḥng tuyến đang quan sát phía đường Cygne, rằng vệ binh thành phố đang chiếm lĩnh đường Prêcheurs, rằng trước mặt là phần chủ lực của quân đội.

- Hăy cho chúng một trận tàn tệ, Gavroche tiếp lời sau những thông tin đó.

- Em đă đưa thư của tôi chưa? Marius hỏi cậu bé.

Cậu bé gật đầu. Enjobras vừa mới hét lên:

- Tất cả quỳ xuống gối dọc theo vật chướng ngại. Súng đại bác sắp bắn hàng loạt đấy !

Nhưng trước khi lịnh được thi hành, loạt đạn đă vang rền nghe đinh tai nhức óc. Loạt đạn rơi vào chỗ lơm của công sự khiến hai người chết và ba người bị thương.

Nếu t́nh trạng này tiếp diễn, vật chướng ngại sẽ không cố thủ được nữa.

- Phải có một tấm nệm ! Enjobras nói.

- Có ai cho tôi mượn một khẩu cacbin hai phát không? Jean Valjean hỏi. Tôi sẽ bắn rơi tấm nệm kia.

và ông đưa tay chỉ tấm nệm mà một bà lăo đang buộc vào cứa sổ v́ sợ đạn. Enjobras đưa khẩu cacbin của ḿnh cho jean Valjean. Ông nhắm và bắn hai lần. Tấm nệm rơi xuống đường. Jean Valjean bước ra ngoài qua chỗ lơm, băng qua một cơn mưa đạn đúng nghĩa, nhặt tấm nệm, vác nó trên lưng và trở lại vật chướng ngại. Tư.

tay ông đặt tấm nệm vào chỗ lơm và ép chặt nó vào trong.

Sau đó ông chờ loạt đạn. Nó không chậm trễ chút nào. Súng đại bác khạc loạt đạn nhỏ của nó nhưng không dội. Loạt đạn bị thui chột trên tấm nệm. Vật chướng ngại được an toàn. Những người nổi dậy đáp trả bằng mọi hỏa lực chính xác.

- Lăo công dân, Enjobras nói với Jean Valjean, nền cộng ḥa cám ơn ông.

- Đúng, Combeferre nói, nhưng ác hại thay điều đó không cho chúng ta đạn. Không đầy một tiếng đồng hồ nữa chúng ta sẽ hết đạn.

Gavroche nghe những lời đó. Cậu lấy một cái giỏ đựng chai trong quán rượu và bước ra ngoài qua chỗ lơm.

Rồi cậu thản nhiên trút vào giỏ các túi đạn đầy đạn của bọn vệ binh quốc gia chết trên bờ dốc công sự.

Cậu bé! Couteyrac thét lên kinh hoàng. Cậu làm ǵ đấy? Cậu không thấy súng nổ sáo? Hăy trở vào ngay tức khắc.

Chốc nữa, Gavroche vừa nói vừa tiến sâu vào con đường.

Khoảng hai mươi xác chết nằm đây đó. Con đường đầy khói mù mịt không chịu bay đi giữa hai dăy nhà cao.

Từ đầu đến cuối con đường, những chiến binh gần như không trông thấy nhau. Trong bức màn khói đó và nhờ thân h́nh nhỏ thó của ḿnh, Gavroche có thể tiến bước khá xa trên con đường mà không ai thấy cậu. Câu thu lượm được bảy hoặc tám túi đạn mà không gặp sự nguy hiểm nào đáng kể.

Nhưng măi bước tới trước, cậu đến một nơi mà màn sương của loạt súng nổ trở nên trong suốt đến đỗi những tên lính đang tập trung ở cuối con đường bất ngờ chỉ cho nhau thấy một vật ǵ đang cử động trong lớp khói. Trong lúc Gavroche đang tước những viên đạn của một tên đội nằm chết bên một cột mốc, một viên đạn bắn vào xác chết.

- Lạ thật! Cậu nói. Chúng giết những người chết của tôi.

Một viên đạn thứ nh́ làm mặt đường tóe lửa bên cạnh cậu, một viên thứ ba hất tung cái giỏ của cậu.

Gavroche đứng thẳng người, tóc phấp phới trong gió, tay chống ngang hông, mắt đăm đăm hướng về bọn vệ binh đang nổ súng, và cậu cất tiếng hát:

Người ta xấu xí ở Nanterre, Đó là lỗi ở Voltaire và ngốc nghếch Palfiseau.

Đó là lỗi ở Rousseau.

Rồi cậu nhặt cái giỏ, cho vào đó những viên đạn đă rơi ra, và vừa bước về phía có tiếng súng vừa lục lạo một túi đạn khác. Một viên đạn thứ tư vẫn không trúng cậu.

Rồi một viên đạn thứ năm chỉ rút được của cậu một câu hát thứ nh́:

Tôi là người vui tính đó là lỗi ở Voltaire, Đói khô?

đó là lỗi ở Rousseau.

T́nh trạng đó tiếp diễn hồi lâu. Gavroche vẫn đùa giỡn với súng đạn. Cậu có vẻ thích thú lắm. Người ta không ngừng nhắm vào cậu mà bắn. Và người ta vẫn bắn hụt cậu. Cậu nằm xuống, núp trong một xó cửa, nhảy vọt lên, xuất hiện trở lại, trả lời những viên đạn bằng ngón tay đặt lên mũi một cách ngạo nghễ trong khi vẫn trút những túi đạn vào giỏ. Những người nổi dậy dơi mắt theo cậu, lo lắng đến hụt hơi. Mọi người run lên, c̣n cậu, cậu vẫn hát. Cậu đang chơi một tṛ ú tim hăi hùng với cái chết.

Thế rồi một viên đạn nhằm kỹ hơn đă bắn trúng cậu, người ta thấy Gavroche lảo đảo rồi quỵ xuống. Mọi người kêu thét lên. Nhưng cậu bé chỉ ngă xuống chỉ để nhổm dậy, và cậu ngồi đó, máu chảy thành một đường dài trên mặt cậu. Cậu giơ thẳng hai cánh tay lên trời, nh́n về phía phát ra tiếng súng và bắt đầu hát:

Tôi ngă xuống đất Đó là lỗi của Voltaire Mũi ập trong suối Đó là lỗi ở...

Cậu không kết thúc được. Một viên đạn thứ nh́ của cùng người bắn đă chận lời cậu.. Lần này cậu ngă xuống mặt úp lên mặt đường và không thấy động đậy nữa. Linh hồn cao đẹp bé bỏng đó vừa mới bay lên.

Marius nhào ra khỏi vật chướng ngại. Nhưng đă quá trễ. Gavroche đă chết. Combefenc mang giỏ đạn trở về, Marius mang cậu bé.

Bấy giờ giọng Enjobras vang lên, cấp thiết.

- Bọn lính cứu hỏa đă xuất hiện ở cuối đường với búa trên vai. Chúng sẽ đến trước bọn lính để triệt hạ vật chướng ngại trước mặt chúng. Đây là một tai họa. Các bạn hăy leo vào nhà ! Hăy pḥng thủ các bờ cửa sổ và các rầm thượng! Hăy đóng chặt cửa nhà bếp để bảo vệ anh em bị thương Hăy cầm búa sẵn sàng ở tầng nhất để phá cầu thang! Hai mươi người bảo vệ vật chướng ngại và c̣n lại nơi các lỗ châu mai ở rầm thượng và cửa sổ.

Lịnh đă được thi hành, anh quay sang Javert và bảo hắn:

Ta không quên mi đâu. Người cuối cùng ra khỏi chỗ này sẽ bắn mi vo sọ.

Bấy giờ Jean Valjean bước đến.

- Anh là người chỉ huy, phải không? ông hỏi Enjobras.

- Đúng.

Mới đây anh đă cám ơn tôi. Anh có nghĩ rằng tôi đáng được một phần thưởng không?

- Đương nhiên.

Vậy th́ tôi yêu cầu điều này, được tự tay tôi bắn tên này.

Javert ngẩng đầu, trông thấy Jean Valjean và nói nho nhỏ:

Đúng thôi.

Chúng tôi đồng ư, Enjobras nói. Ông hăy đưa tên cớm này đến vật chướng ngại nhỏ của con đường Mondétour. Và tại đó ông hăy xử tử hắn.

Jean Valjean cầm sợi dây giữ hai bàn tay bị trói của Javert, rồi với khẩu súng lục trong tay và với Javert theo sau, ông bước qua vật chướng ngại của con đường nhỏ Mondétour. Chỗ ngoặt của những ngôi nhà che khuất họ trong tầm mắt những người nổi dậy.

Jean Valjean cặp khẩu súng lục trong cánh tay và nh́n đăm đăm vào Javert bằng một cái nh́n không cần lời để nói:

Javert, tôi đây.

Mi hăy trả thù đi, Javert nói.

Jean Valjean móc từ túi ở lưng quần một con dao và mở nó ra.

- Một con dao găm! Javert kêu lên. Mi có lư. Cái đó hợp với mi hơn.

Jean Valjean cắt những sợi dây trói của Javert và nói:

ông được tự do.

Javert không kinh ngạc một cách dễ dàng. Nhưng ông ta không tránh được một cơn chấn động. Ông ta bất động, mồm há hốc.

Tôi không tin ḿnh rời khỏi chỗ này, Jean Valjeun tiếp lời. Tuy nhiên nếu may mắn rời khỏi chỗ này, tôi vẫn ở tại đường Homme-armé, số 7 dưới cái tên Fauchelevent.

Javert gài lại nút áo rây đanh gột, bất tréo hai cánh tay và bắt đầu đi về hướng khu Halles ; rồi bất chợt ông ta dừng bước, quay lại và nói lớn về phía Jean Valjean.

- Ông làm phiền tôi. Hăy giết tôi th́ hơn.

ông hăy cút đi, Jean Valjean nói.

Javert bước ra xạ jean Valjean bắn lên không. Rồi ông trở về trong vật chướng ngại.

- Xong rồi, ông nói.

Marius rùng ḿnh.

Bỗng đâu trống giục xung phong nổi lên. Một đơn vị bộ binh hùng hậu tiến vào con đường trên những bước chạy nhanh, lính kèn đi đầu, và không nao núng trước lửa đạn, đang xông thẳng vào vật chướng ngại. Những người nổi dậy nổ súng dữ dội. Xác chết nằm rải rác trên đường.

Nhưng lực lượng tấn công th́ đông và họ muốn kết thúc nhanh; mệnh lệnh đưa ra thật dứt khoát. Hơn chục lần, bị đẩy lùi họ vẫn trở lại tấn công. Người ta đánh xáp lá cà, trong cảnh lui từng bước một. Những người nổi dậy phải chiến đấu một chọi sáu mươi.

Mặl tiền quán rượu bị phá hủy một nửa, cửa sổ chỉ c̣n là một cái lỗ không h́nh thù. Lesgle đă chết, Courtèyrac đă chết, Joly đă chết, Combeferre đă chết. Ḿnh mẩy đầy thương tích. Marius đang cùng Enjobras yểm trợ cuộc đề kháng cuối cùng của phe nổi dậy. Jean Valjean dường như theo dơi chàng từng bước một trong cơn nguy khốn mà không nghĩ đến chuyện tự vệ. Cuối cùng vật chướng ngại đành thúc thủ trước trận đột kích cuối cùng. Nhóm nổi dậy c̣n sống sót tháo chạy tán loạn. họ xông vào quán rượu, Enjobras đóng sầm cửa lại.

Marius c̣n lại bên ngoài với xương quai xanh bị vỡ v́ một viên đạn. Chàng cảm thầy ḿnh ngất đi và chàng ngă xuống. Đúng lúc đó một bàn tay rắn rỏi chộp lấy chàng. Chàng chỉ c̣n đủ th́ giờ để nảy ra ư nghĩ lẫn lộn với kỷ niệm tuyệt vời về Cossette:

ḿnh bị bất làm tù binh. Ḿnh sẽ bị bắn. Và chàng không hay biết ǵ nữa.

Jean Valjean đă chộp người thanh niên như một con mồi và đă mang chàng đi. Lúc đó cơn lốc của cuộc tấn công đang tập trung ác liệt vào Enjobras và vào cửa quán rượu đến đỗi không ai thấy Jean Valjean đang xốc Marius bất tỉnh trong đôi cánh tay của ḿnh băng qua khoảng đường đă bị dỡ đá lát của vật chướng ngại và biến mất sau góc quán rượu của Corinthe.

Đến đó cảm thấy khuất những tầm nh́n, Jean Valjean để Marius nằm xuống đất và nh́n quanh.

Làm sao ra khỏi cuộc tàn sát này đây? Bên trái ông là một toà nhà sáu tầng dường như không có người ở, bên phải là vật chướng ngại khá thấp khép kín đường Petite- Truanderie nhưng vượt qua nó tức là t́m đến họng súng của phân đội đóng tại đó. Phải làm ǵ đây Jean Valjean nh́n xuống đất trong cơn rối trí, tuyệt vọng như thể ông muốn đào nên một lỗ ở đó bằng đôi mắt của ḿnh.

Và bất chợt ông trông thấy cách ông mấy bước mớ đổ nát của những tấm đá lát, một tấm lưới sắt khoảng hai piê vuông. Qua những thanh sắt, ông thoáng thấy một cái lỗ tối tăm giống như ống dẫn của một ḷ sưởi. Một tấm lưới sắt của cống nước! Jèan Valjean lao tới. Mớ hiểu biết cùng kinh nghiệm cũ của những lần vượt ngục thoáng qua đầu ông như một luồng ánh sáng.

Gạt mớ đá lát sang bên, dỡ tấm lưới sắt lên , vác trên vai một Marius bất động như một xác chết, vận dụng khuỷu tay và đầu gối để lần lối xuống với gánh nặng kia trên thắt lưng, trong thứ giếng may thay không sâu lắm kia, để cái bẫy sập nặng nề bằng sắt rơi trở xuống với mớ đá lát lại đổ sụp lên trên, t́m cách vững chân trên một bề mặt lát đá ba mét dưới mặt đất, tất cả điều đó đă được thực hiện như trong cơn mê sảng, với một sức mạnh và một sự nhanh nhẹn không thể tưởng tượng nổi.

Cảm giác Jean Valjean có được xưa kia khi rơi xuống dường polonceau trong tu viện lại trở về với ông.

Duy có điều là con người mà giờ đây mang theo không phải là Coselte nữa, mà là Marius.

ông nghe trên đầu tiếng xôn xao của quán rượu bị đánh chiếm. tiếng súng kết liễu cuộc đời những người nổi dậy cuối cùng, tất cả như một tiếng th́ thầm mơ hồ, xa vắng.

ông không biết rơ người ḿnh đang mang theo là một kẻ sống hay một người chết. Ông bước tới một cách thận trọng v́ sợ hố sâu, bàn chân ông lướt trên tấm đá lát ướt đẫm. Ông hối hả. Tấm lưới sắt ông trông thấy dưới những tấm đá lát có thể bọn lính cũng trông thấy nó.

Không được chậm trễ phút giây nào.

Đi được năm mươi bước, ông phải dừng lại. Nơi đây có hai ngă. Phải đi ngă nào đây? ông tự nhủ ḿnh đang trong đường cống khu Halles, nếu lần theo đường dốc, trong khoảng không đầy một khắc đồng hồ ông sẽ tới một cái miệng mở ra sông Seine giữa Pont au Change và Pont-neuf, tức là một sự xuất hiện giữa ban ngày tại một địa điểm đông dân cư nhất của Paris. Ông đi ngược con dốc và rẽ sang phải, ráng hết sức để bước thật nhanh.

Hai cánh tay của Marius choàng qua cổ ông và hai bàn chân của chàng lủng lẳng sau lưng ông. Ông dùng một bàn tay giữ chặt hai cánh tay của Marius, và sờ lên bức tường bằng bàn tay kia. G̣ mà bết máu của Marius dán chặt vào g̣ má ông.

ông cứ đi như thế. trong tối tăm. Tuy thế, từng chập nhờ tiếng động của vài cánh cửa tầng hầm từ xa, ông gần như đoán biết được t́nh trạng cũ kỹ của bức thành mà ông chạm tay vào, và ông t́m cách tưởng tượng xem con đường nào, vào giờ này, đang ở trên đầu ông.

ông tự hỏi ḿnh sẽ t́m được lối ra nào đây. Cuối cùng cả hai không lạc lối nơi này, không trở thành hai bộ xương trong một xó kẹt của đêm dài này chứ'? Dù sao vẫn phải bước tới. Mỗi lần gặp một chỗ đường phân nhánh, ông rờ rẫm các góc, và nếu ông không biết nó mở ra một lối đi chật hẹp hơn hành lang nơi ông đang có mặt, ông không bước vào đó v́ cho rằng mọi lối đi chật hẹp hơn đều đưa tới ngơ cụt và chỉ có thể đưa ông đi xa khỏi lối thoát.

Bất chợt ông trông thấy bóng h́nh phía trước. Một luồng ánh sáng xuyên qua bóng tối dày đặc đang tiến đến trong phần hành lang mà ông vừa đi qua.

Bảy hoặc tám h́nh dạng đen đúa đang cử động một cách mơ hồ sau luồng ánh sáng đó. Đó là một đội tuần tra của cảnh sát. Với Jean Valjean đó là một phút giây khó tả.

May thay, nếu ông thấy rơ ngọn đèn ông th́ ngọn đèn ống lại không thấy ông rơ. Chỉ có tiếng bước của ông có thể tiết lộ Ông mà thôi. Trong bóng tối ông áp sát vào một vạt tường. Đội tuần sau khi bàn bạc về con đường phải đi, đă rẽ sang trái về phía triền sông Seine.

Hai kẻ trốn tránh đă thoát nạn. Tuy nhiên Jean Valjean chỉ lại cất bước khi im lặng đă trở lại hoàn toàn quanh ông.

Chuyến đi càng lúc càng trở nên khó khăn, mức độ của những cái ṿm thường thay đổi. Jean Valjean cảm thấy đói và khát, sức mạnh của ông dù thần kỳ và rất ít giảm sút bởi tuổi tác, tuy thế đă bắt đầu yếu đi. Cơn mệt đến. Chuột chạy rần rần dưới chân ông. Một lần, ông dừng chân tạm nghỉ và đặt Manus trên cái ụ của đường cống. Phía trên họ, một cửa sổ tầng hầm tỏa ra luồng sáng khá chói chang. Jean Valjean dùng đầu ngón tay vén những lớp quần áo của Mariusđang cọ sát vào những vết đứt há miệng của da thịt chàng. Trái tim vẫn c̣n đập.

ông xé áo sơ mi của ḿnh băng bó các vết thương và cầm lại máu đang chảy. Ông bắt gặp trong túi chàng trai một quyển sổ tay, nơi trang đầu có bốn ḍng tự tay marius viết. Sau đó ông lại vác lên gánh nặng và cất bước.

Giờ đây ông mệt mỏi đến đỗi cứ ba hoặc bốn bước, ông buộc phải lấy lại hơi thở và tựa vào tường. Trong một trong những lần dừng chân nghỉ cuối cùng, ông ngước mắt nh́n lên và thoáng thấy một tia sáng ở thật xa phía trước. Đó là ánh sáng ban ngày. Ông đă thấy được lối ra. Ông không thấy mệt nữa; ông gần như chạy về phía cái ṿm cầu h́nh vuông cung mở ra bầu trời rộng kia. Nhưng khi đến nơi, ông khựng lại:

ṿm cầu đóng kín bằng một cánh cửa lưới sắt với ống khóa kiên cố.

Bấy giờ có thể đă tám giờ tối.

Jean Valjean đặt Manus nằm dọc theo bức tường rồi thử lay chuyển những thanh sắt của cánh cửa lưới sắt.

Vô ích. Rồi sẽ ra sao đây? ông thấy ḿnh không thể nào trở lui được.

Trong lúc ông đang nghĩ ngợi, đầu óc trĩu nặng, th́ một bàn tay đặt lên vai ông và một giọng nói quen thuộc của Thénardier, thốt lên:

Chia hai?

Qúa quen thuộc với những cuộc báo động, Jean Valjean sớm lấy lại sự nhanh nhạy của ḿnh.

Thénardier nghiêng đầu về phía ông, thử nhận ra ông, nhưng v́ Jean Valjean quay lưng về phía ánh sáng nên Thénardier không nhận ra ông.

Làm sao ông ra khỏi chỗ này được? ông cựu chủ quán tiếp lời. Ông không thể mở ống khóa được. V́ thế mà tôi đă bảo ông:

"Chia hai". Ông đă giết người, c̣n tôi tôi có ch́a khóa. Tôi không biết ông nhưng tôi muốn giúp ông. Ông hăy là bạn tôi.

Jean Valjean chợt hiểu. Thénardier tưởng ông là một tên sát nhân. Thénardier móc ra một cái ch́a khóa to từ bên trong lớp áo bờ lu của ḿnh.

Đây là ch́a khóa, ông ta nó. Ngoài ra tôi c̣n cho ông sợi dây c̣n ḥn đá, ông sẽ t́m ra ở bên ngoài. Rồi ông sẽ ném tên đó xuống sông. Đó là cái hố chôn đúng nghĩa đây. Bây giờ chúng ta hăy kết luận đi. Ông đă thấy ch́a khóa của tôi, hăy cho tôi thấy tiền của ông.

Một điều có vẻ kỳ lạ đối với Jean valjean. Dáng điệu của Thénardier không đơn giản, ông ta nói nhỏ như sợ có ai nghe thấy.

Chúng ta hăy kết thúc đi, Thénardier tiếp lời. Tên đó có bao nhiêu tiền Jean Valjean lục lạo trong túi. Ông móc ra một đồng tiền vàng, hai đồng năm frăng và năm hoặc sáu đồng xu to.

- Ông giết hắn không được cao giá lắm, Thénardier bỉu môi nói.

Và trong lúc giả vờ nắn túi Marius, ông ta xé một mảnh vải áo rách của Marius mà ông ta giấu bên trong tay áo bờ lu của ông ta với ư nghĩ rằng sau này mảnh vải ấy có thể giúp ông ta nhận ra kẻ giết người và người bị giết. Rồi ông ta cho ba mươi frăng vào túi. Ông ta giúp Jean Valjean đặt lại Marius trên vai, ông ta bước về phía tấm lưới sắt và thận trọng nh́n ra bên ngoài. Ông ta đặt ch́a khóa vào ổ khóa và cánh cửa mở ra không gây tiếng động.

Điều dễ thấy là cánh cửa lưới sắt này và những cái bản lề được vô dầu mỡ cẩn thận, không mhư người ta tưởng, vẫn thường được mở ra. Chắc chắn đường cống cũng đồng lơa với băng đảng bí mật nào đó.

Jean Valjean đă ra ngoài, trên bờ sông Seine.

Thénardier đă trở về với bóng đêm.

Jean Valjean đặt Marius nằm trên bờ sông. Rồi ông quỳ xuống bên chàng, và ông sung sướng nh́n lên bầu trời lấp lánh sao.

Bất chợt ông cảm thấy có người phía sau. Ông quay lại Một người đàn ông dáng dấp cao, mặc một chiếc áo rây đanh gột dài, hai cánh tay bắt chéo, đang đứng cách ông mấy bước. Jean Valjean nhận ra Javert.

Sau khi rời vật chướng ngại trong tuyệt vọng, Javert đă đến sở cảnh sát, tại đây ông ta đă biện bạch về nhiệm vụ của ḿnh, sau đó đă nhận lại ngay công tác đ̣i hỏi ông ta phải canh chừng từ tả ngạn sông Seine đến Champs-elysées. Tại đây ông ta đă thoáng thấy Thénardier và đă theo dơi ông này. Sau đó thấy Thénardier vào đường cống nhờ một cái ch́a khóa đánh cắp, ông ta vẫn ở lại ŕnh rập. Bằng cách đưa Jean Valjean ra ngoài, Thénardier đă treo một miếng mồi cho cảnh sát và khiến cảnh sát buông bỏ việc theo dấu ông tạ Món lợi kép.

Javert không nhận ra Jean Valjean ngaỵ Ông ta hỏi:

- Ông là ai?

- Tôi.

- Là ai?

Jean Valjean.

Javert đặt hai bàn tay khỏe mạnh lên vai Jean Valjean. Ông ta cong người lại. Khuôn mặt họ gần chạm vào nhau.

Thanh tra Javert, Jean Valjean nói mà không t́m cách thoát ra. Ông đă tóm được tôi. Hăy bắt tôi. Nhưng hăy chấp thuận cho tôi một điều. Tôi đă mang người này từ vật chướng ngại tới đây. Hăy mang cậu ấy trở về nhà giùm tôi. Tôi chỉ yêu cầu ông có thế.

Nét mặt của Javert co lại trông thật đáng sợ.

- Đi nào! ông ta nói giọng khàn khàn như kinh ngạc về sự nhượng bộ của ḿnh.

Một tiếng đồng hồ sau, một cỗ xe dừng lại trước nhà Gillenormand. Những tiếng gọi của Javert đánh thức mọi người trong nhà đă ngủ. Người ta đưa Manus lên tầng nhất, trong lúc những người giúp việc hốt hoảng t́m y sĩ, xé vải chuẩn bị băng để rịt vết thương, trong lúc ông Gillenormand cúi xuống đứa cháu ngoại khóc nức nở v́ thương mến và v́ đau đớn, Javert và Jean Valjean bước trở lên xe.

- Hăy cho tôi trở về nhà một chốc lát, Jean Valjean yêu cầu. Sau đó ông làm ǵ tôi cũng được.

Javert im lặng một hồi, cằm rút vào cổ áo rây đanh gột, rồi trao địa chỉ cho người đánh xe. Đến nơi, ông ta trả tiền xe và tống khứ người đánh xe.

và khi Jean Valjean gơ cửa nhà số 7:

- Ông hăy lên đi! Javert nói. Tôi đợi ông ở đây.

ông ta nói câu đó với vẻ mặt kỳ lạ như thể ông ta phải cố gắng lắm để nói được như thế.

Jean Valjean bước lên, không khỏi kinh ngạc về sự tin cậy bất ngờ đó của Javert. Đến tầng nhất, ông tự nhiên tḥ đầu qua cửa sổ mở ra đường. Ông rất đỗi sửng sốt v́ trước nhà không c̣n ai nữa. Javert đă bỏ đi...

Chuông nhà thờ Đức Bà vừa gơ một giờ. Chống khuỷu tay lên lan can cầu, Javert nh́n đăm đăm xuống ḍng nước sông Seine âm ụ Người tù khổ sai đó đă cứu ông ta, Javert! Và điều c̣n khó tin hơn là ông ta, Javert, đă cứu người tù khổ sai đó! Đó là điều có thể chịu đựng được không?

Không.

Và Javert bước qua lan can cầu.


Chương 11
Hôn Lễ

Bốn tháng sau, Marius bước vào thời dưỡng bịnh và việc đầu tiên của chàng là tuyên bố với ông ngoại chàng với một vẻ cương quyết dữ tợn ( bởi chàng mong đợi những lời phản đối, những lời trách cứ, một sự từ chối).

- Con phải nói với ngoại một điều. Con muốn lấy vơ.

Đă liệu trước rồi, ông Gillenormand nói.

Cháu sẽ được cô ấy, cô bé của cháu.

Marius sững sờ đến run rẩy cả tay chân:

Đúng, cháu sẽ được cô ấy, ông Gillenormand tiếp lời Cô ấy đến mỗi ngày, dưới dạng một ông lăo, để biết tin tức về cháu, à ! Cháu thích cô ấy chứ? Thế th́ cháu sẽ được cô ấy. Ngoại biết cháu có một âm mưu nho nhỏ, cháu trông cậy vào sự tranh căi. Cháu không biết rằng ngoại là một lăo già hèn nhát. Ông ngoại của cháu c̣n ngốc nghếch hơn cháu, cháu không ngờ chuyện đó đâu.

Ngoại chỉ làm điều con thích. Cháu thất bại với bài diễn văn cháu định đọc cho ngoại nghe rồi, ngài luật sư của ngoại ạ. Ngoại đă thăm ḍ tin tức. Cô ấy đẹp lắm. Cô ấy yêu cháu. Nếu cháu chết th́ chúng ta gồm ba người. áo quan của cô ấy sẽ được áo quan của ngoại đi cùng.Con thấy ngoại hung dữ thế đấy. Ngoại thấy cháu không yêu ngoại. Ngoại nhủ thầm:

"Ḿnh sẽ cưới cô bé Cosette cho nó, vậy th́ nó phải yêu ḿnh một chút chứ". Ngài hăy chịu khó lấy vợ đi. Hăy hạnh phúc, cháu yêu quí của ngoại !

ông lăo bật khóc nức nở. Ông ôm đầu Marius vào ngực ḿnh, và cả hai ông cháu cùng khóc trong hạnh phúc.

- Cha cháu? Marius kêu lên.

- à, cháu đă yêu ngoại, ông lăo nói.

Có một khoảng khắc không thể nào tả xiết. Họ nghẹn ngào. Họ không nói nên lời.

- Cha cháu, Marius dịu dàng nói, hiện giờ cháu đă khỏe, cháu thấy cháu có thể thăm cô ấy.

Đồng ư. Hôm nay cháu sẽ đi thăm cô ấy. Ngoại sẽ lo chuyện đó. Đó là phần kết bài câu ca "Người bịnh trẻ" của André Chénier. André Chénier đă bị cắt cổ bởi những tên gian... bởi những người khổng lồ của năm 93.

ông lăo Gillenormand tưởng Marius đang khẽ nhíu mày, thật ra chàng đang nghĩ tới Cosette nhiều hơn là năm 1793, và ông vội tiếp lời:

- cắt cổ không phải là từ đúng. Sự thật là những đấu óc cách mạng vĩ đại vốn không độc ác, đó là điều không thể chối căi được, họ là những bậc anh hùng đă thấy André Chénier có phần gây nhiều phiền phức cho họ và họ đă đưa ông lên máy chém... tức là những con người vĩ đại đó, v́ quyền lợi chung đă yêu cầu André Chénier. ..

Câu nói nghẹn ở cổ họng, ông không thể tiếp lời.

ông chạy vội ra khỏi pḥng Marius, nắm cổ áo người giúp việc và hét vào mặt người này, giọng nói cuồng nộ:

Những tên cướp đó đă giết ông ấy.

Ngay trong ngày Cosette và Marius đă gặp lại nhau. Cosette đắm đuối, sự sệt, ngây ngất. Nàng ấp úng, nhợt nhạt và đỏ bừng. Theo sau Cosette có người đàn ông tóc bạc phơ, trịnh trọng tuy vẫn tươi cười, đó là "ông Fauchelevent". Ông cắp trong tay một cái gói khá giống một quyển sách khổ tám bọc trong tờ giấy.

- Thưa ông Fauchelevent, ông Gillenormand nói sau lởi chào. Tôi hân hạnh yêu cầu ông cho phép cháu ngoại tôi, nam tước Marius Pontmercy, được cầu hôn cô nương.

ông Fauchelevent khẽ nghiêng ḿnh.

- Thế là xong, người ông nói, rồi quay sang Marius và Cosette:

Cho phép hai cháu yêu nhau, ông tiếp lời.

Điều đó không cần phải nói hai lần. Những tiếng thủ thỉ bắt đầu. Họ nhỏ nhẹ chuyện tṛ một cách say đắm.

- Hạnh phúc đẹp làm sao! ông Gillenomland nói.

à! sắp tới sẽ có mặt lễ cưới nho nhỏ dễ thương. Cô bé thật tuyệt diệu! Rất bé bỏng con gái và rất đường hoàng mệnh phụ? Cả hai chọn đúng đấy. Hăy yêu nhau. Hăy yêu nhau đến điên dại. Duy có điều, khổ tâm làm sao, đúng là điều ngoại đang nghĩ tới. Tất cả những ǵ ngoại đang có đều đổi lấy niên kim trọn đời, và sau khi ngoại chết, trong hai mươi năm nữa, hai cháu sẽ sống chật vật lắm.

- Cô nương Cosette Fauchelevent có sáu trăm ngh́n trăng. Jean Valjean nói, và ông đặt trên bàn cái gói cắp trong tay ḿnh.

ông mở gói. Đó là một chồng giấy bạc. Người ta đếm chúng. Có tất cả năm trăm chín mươi ngh́n trăng.

Marius đáng ghét? ông Gillenormand kêu lên.

ông ấy đă t́m trong cây mộng tưởng một cô gái triệu phú cho cháu. Thiên thần làm việc được hơn Rothschild.

D́ Gillenormand mở to mắt sững sờ trước tài sản bất ngờ của người cháu. C̣n Marius và Cosette trong lúc đó chỉ nh́n nhau, họ gần như không để ư tới chi tiết đó.

Người ta chuẩn bị mọi thứ cho lễ cưới. Mấy tuần hạnh phúc tuyệt vời trôi quạ Người ít hạnh phúc hơn không phải là ông ngoại Marius. Ông chiêm nghiệm hàng giờ trước Cosettẹ Ông cho nàng rất nhiều quà, đồ nữ trang, đồ đăng ten, ông chăm nom đồ sính lễ. Điều được thỏa thuận là đôi lứa sẽ ở tại nhà ông ngoại Marius.

ông Gillenormand tuyệt đối muốn cho họ pḥng ḿnh, gian pḥng đẹp nhất nhà. Thư viện của ông trở thành văn pḥng luật sư mà Marius đang cần.

Về phần ḿnh, Jean Valjean san bằng tất cả và biết mọi thứ trở nên dễ dàng. Ông gấp gáp với hạnh phúc của Cosette với sự hốt hả và niềm vui như chính Cosette.

Bởi ông đă từng là thị trưởng, ông biết cách giải quyết vấn đề hộ tịch tế nhị của Cosettẹ Ông dàn xếp cho cô một gia đ́nh gồm những người đă chết, phương cách chắc chấn để khỏi chuốc lấy một sự khiếu nại nào.

Cosette là tất cả những ǵ c̣n lại của một gia đ́nh đă tuyệt tích. Cô không phải là con gái của ông mà của một người khác thuộc ḍng họ Fauchelevent. Hai anh em Fauchelevent đă từng là những người làm vườn tại tu viện Petit-picpus. Các nữ tu vốn ít khi thăm ḍ về các vấn đề quan hệ cha con, không hề biết đúng ra cô bé Cosette là con gái của ai trong hai ông Fauchelevent đó.

Họ nói tất cả những ǵ người ta muốn biết. Một bản lư lịch được lập ra. Trước pháp luật Cosette trở thành Cosette Fauchelevent, mồ côi cả cha lẫn mẹ. Jean Valjean là người giám hộ của Cosette, tên là Fauchelevent. C̣n số tiền 597.000 trong đó là của di tặng của một người đă chết muốn ẩn danh.

Cosette biết được cô không phải là con gái của ông lăo mà từ lâu lắm cô vẫn gọi bằng chạ Trong lúc nào khác điều đó đă khiến nàng đau khổ, nhưng nàng đang có lắm điều vui trong ḷng nên áng mây đó chỉ thoáng quạ Đối với Marius, Fauchelevent là con người hào hiệp và lạnh nhạt. Chàng c̣n đi đến chỗ ngờ rằng cuộc nổi dậy đă mang họ đến với nhau có hiện hữu hay không nữa. Vả chăng chàng cũng không cần phải lo lắng một khi nhà vua, trong vấn đề truy đuổi những kẻ sống sót, đă làm dịu ḷng hăng hái của viên cảnh sát trưởng.

Chỉ có một lần độc nhất, Marius đă có một cách thử. Chàng đọc lên tên đường Chanvrerie rồi quay về phía Fauchelevent:

ông biết rơ con đường đó chứ:? chàng hỏi ông.

- Tôi không có ư nghĩ nào về nó cả, ông Fauchelevent đáp, giọng tự nhiên nhất trên đời.

Chắc chắn rồi, Marius nghĩ, ḿnh đă nằm mợ Ông Fauchelevent không có mặt ở vật chướng ngại. Đó là một con người nào khác giống ông ấy.

Niềm vui của chàng quá lớn, Marius đă t́m mọi cách để gặp lại Thénardier, và cả người lạ mặt đă mang chàng, Marius, về nhà ông Gillenormand.

Nhưng Thénardier th́ vô phương t́m ra. C̣n người lạ mặt, theo những ǵ thu lượm được từ một người đánh xe và từ người gác cổng, chàng cũng không thể nào khám phá được ǵ. ..

Điều bí ẩn đó là áng mây độc nhất trong hạnh phúc của Marius.

Ngày 16 tháng hai đến. Lễ cưới của Cosette và Marius được cử hành trọng thể trong bầu không khí rộn ràng, huyên náo dưới một bầu trời ấm áp xanh trong. Đôi vợ chồng rạng rỡ hân hoan. Ông Gillenormand phấn khởi. Jean Valjean tươi cười, nhưng nụ cười ông đượm vẻ đau xót.

Vài hôm trước ngày lễ cưới được ấn định, một tai nạn đă đến với Jean Valjean. Ông bị dập ngón cái của bàn tay phải. Ông không muốn ai quan tâm tới cơn đau của ông, cả Cosette.

Tuy nhiên, ông buộc phải đeo băng tréo qua vai để giữ cánh tay và ông không thể kư ǵ được.

Đến bữa tiệc cưới, vào buổi chiều, ông xin cáo lỗi, viện lư do vết thương trở nên đau nhức hơn, và Cosette hơi buồn v́ sự vắng mặt của cha cô nhưng cũng t́m được sự an ủi ở sự tŕu mến của Marius. Và trong lúc ông Gillenormand với cốc sâm banh trong tay vui vẻ chúc mừng đôi lứa hạnh phúc, trong lúc Cosette và Marius nh́n nhau ngây ngất. Jean Valjean lánh mặt trong gian pḥng măi măi thiếu vắng bóng h́nh "con gái" ông, đang khóc nức nở.

sáng hôm sau ông cho người báo với Marius biết ông đến thăm:

Marius đến gặp ông trong văn pḥng của ḿnh nơi người ta đưa người khách vào.

à cha, Marius nói giọng thương yêu, tụi con cần có cha, ngay từ hôm nay, cha hăy về đây ở với tụi con.

Pḥng cha sát bên pḥng tụi con, nó ngó ra vườn.

Cosette sẽ sắp xếp cho cha những quyển sách ở đó. Cha sẽ đưa Cosette đi dạo vào những ngày con đến ṭa án.

Tụi con tuyệt đối quyết sống hạnh phúc. Cha đă chinh phục được ông ngoại con. Mọi người chúng ta sống chung với nhau. Cha đồng ư chứ?

Cậu ạ, Jean Valjean nói, tôi có một điều muốn nói với cậu:

tôi là một cựu tù khổ sai. Này, ơng tiếp lời trong lúc Marius trố mắt ra nh́n ông, cậu hăy nh́n ngón cái của tôi, bàn tay tôi chẳng sao cả. Tôi bày ra vết thương này để khỏi đưa điều vô giá trị vào tờ hôn thú...

Tôi đă trải qua mười chín năm trong tù, v́ tội trộm. Sau đó tôi bị kết án chung thân v́ tái phạm. Tôi đă bỏ nơi biệt xứ mà trở về.

Cha là cha của Cosette à? Marius thảng thốt kêu lên.

- Không, Jean Valjean nói với một vẻ uy nghi và một quyền uy tối thượng khiến người ta không thể ngờ vực lời nói của ông. Mười năm trước tôi không biết có Cosette trên đời này. Tôi là một nông dân ở Faverolles. Tôi tên là Jean Valjean. Tôi không là ǵ đối với Cosette cả Cậu hăy yên tâm. C̣n số tiền 600.000 trăng, đó là một món tiền gửi người ta đặt vào tay tôi. Tôi đă trả lại nó lại. Người ta không có ǵ để đ̣i tôi nữa cả.

Nhưng mà, Marius kêu lên, tại sao cha nói với con tất cả những điều đó? Cha không bị truy nă, cũng không bị theo dơi.

Chính tôi truy nă tôi và theo dơi tôi, Jean Valjean nói giọng đau khổ nhưng cương quyết. Tại sao tôi từ chối hạnh phúc gia đ́nh? Đó là v́ lương thiện, v́ tôi, tôi không thuộc một gia đ́nh nào cả. Đêm qua, tôi rất khổ sở Tôi đă chiến đấu với lương tâm tôi. Tôi đă tự cho ḿnh mọi lư do tốt đẹp để tự chứng minh rằng tôi nữa, tôi cũng có được quyền sống hạnh phúc. Nhưng làm sao bắt phải im được tiếng nói kia vẫn thầm th́ với tôi khi tôi một ḿnh'? Tôi chỉ cần giữ im lặng và sống bên hai người là được nhưng tôi lại là con người gian dối đáng ghê tởm.

Tôi là một người trung thực, hầu tước Pontmercy ạ. Chính v́ tôi sa sút dưới mắt hầu tước mà tôi cao lên dưới mắt tôi. Ngày tôi gả con bé mà tôi yêu dấu, tôi thấy nó hạnh phúc với người mà nó yêu mến, tôi đă tự nhủ:

"Tôi đă phải nói dối v́ nó. Nhưng giờ đây v́ tôi, tôi không được nói dối". Fauchelevent có tặng tôi cái tên của ông ấy cũng bằng thừa, tôi không có quyền sử dụng nó. Ngày xưa, để sống, tôi đă ăn trộm bánh ḿ; hôm nay để sống tôi không muốn ăn trộm một cái tên... Giờ đây tôi đă nói tất cả Tôi đă nhẹ nhơm.

Marius đến bên ông và đưa bàn tay ra cho ông.

ông ngoại con có nhiều bạn, chàng nói. Cha sẽ được ân huệ.

- Người ta tưởng tôi đă chết, thế cũng đủ. Cái chết cũng giống như ân huệ.

ông im lặng một hồi. Marius chưa hết rụng rời.

Jean Valjean tiếp lời, giọng thỉnh cầu:

Nhưng tôi yêu cầu cậu đừng để Cosette biết ǵ cả. Nó sẽ khổ sở v́ điều đó. Một nỗi kinh hoàng sẽ đè nặng trọn cuộc đời nó.

Cha yên tâm, Marius nói, con sẽ giữ kỹ bí mật của chạ Nhưng cha tránh gặp cô ấy, điều này không chắc sẽ tốt hơn cho cô ấy.

Jean Valjean nh́n thẳng vào Manus mắt nhớn nhác. Ngực ông run lên trong những tiếng nức nở.

- Không gặp nó, ông ấp úng. Không thể nào. Nó là tất cả cuộc đời tôi Chúng tôi đă không rời nhau bao giờ. Điều đó đă kéo dài hơn chín năm. Tôi là cha nó và nó là con tôi. Cậu ạ, tôi vẫn tha thiết mong thỉnh thoảng gặp Cosette. Cậu hăy tự đặt ḿnh vào địa vị tôi, tôi chỉ cần điều đó. Đừng trừng phạt tôi v́ đă trung thực. Lại nữa cậu hăy lưu ư điều này, nếu tôi không bao giờ đến nữa, người ta sẽ thấy điều đó khác thường. Nếu cậu muốn, nó sẽ chỉ tiếp tôi trong pḥng thấp của tầng trệt... Không phải mỗi ngày. Nó sẽ không gọi tôi là "cha" nữa... Nó sẽ gọi ông Jean. Tôi sẽ đến vào buổi chiều, khi trời chạng vạng.

- Cha sẽ đến mỗi buổi chiều, Marius nói giọng xúc động, và Cosette sẽ đợi cha.

- Cám ơn, Jean Valjean nói nhỏ.


Chương Kết

 

Vài tháng sau câu chuyện trao đổi với Jean Valjean, Marius đang ở trong văn pḥng của ḿnh th́ được báo có khách:

ông Thénardier. Thư giới thiệu của ông ta, với chính tả, lối viết và mùi thuốc lá của nó đă thông báo tức khắc cho Marius về lai lịch ông ông cần ǵ, ông Thénardier? Người luật sư trẻ lên tiếng hỏi, không thể bị đánh lừa bởi trang phục và vẻ bề ngoài của con người đang đứng trước chàng.

ông ta cười và vừa gỡ bó tóc giả và cái mũi giả của ḿnh:

- Bởi tôi đă được nhận ra, ông ta nói, chúng ta hăy tự nhiên. Có thế chứ. TÔI có một bí mật khác thường muốn bán cho ngài. Điều đó liên quan đến tài sản của hầu tước phu nhân Pontmercy.

Marius rùng ḿnh. Từ lúc Jean Valjean bày tỏ ước nguyện của ḿnh và chàng có cuộc vận động nơi Laffitte, một mối nghi ngờ khủng khiếp đă đến với chàng về món tiền 600.000 trăng, chàng không dám động đến món tiền đó v́ nghĩ đó là đồ ăn cắp.

Tôi biết bí mật khủng khiếp của ông rồi, chàng lạnh lùng nói.

Đúng thế, thưa ngài nam tước, ngài có trong gia đ́nh của ngài, do... đồng lơa, một tên trộm và một tên sát nhân. Hắn tên là...

Jean Valjean, tôi biết. Ông ta đă ăn trộm của ông Madeleine, một con người chính trực và tốt bụng đă làm giàu cho cả một thành phố. Ông ta đă tố giác ngài ấy bởi xưa kia ngài ấy đă bị một h́nh phạt mà Jean Valjean nắm được bí mật, và ông ta lại ăn trộm của ngài ấy hơn nửa triệu trông nhờ một chữ kư giả mạo. Tôi biết câu chuyện từ chính người thủ quỹ của Laffittẹ Ông biết rằng tôi được thông tin mà. C̣n chuyện giết người, ông cũng không cần cho tôi biết làm ǵ:

Jean Valjean đă giết thanh tra Javert bằng một phát đạn súng lục.

Ngài nam tước, ngài lầm rồi, Thénardier nói vừa nhún nhường vừa đắc thắng. Jean Valjean đă không ăn trộm của ông Madeleine, bởi chính ông ta, Jean Valjean, là ông Madeleinẹ Jean Valjean không giết Javert mà xác được t́m thấy - một cuộc tự tử - dưới một chiếc tàu ở Pontau. Đây là hai tờ báo ngày sẽ chứng minh cho ngài thấy điều tôi nói.

Và ông ta đưa ra cho Marius một số báo của tờ Drapeau blanc ngày 25 tháng bảy 1823 lập nên lư lịch của ông Madeleine, và một số báo Moniteur ngày 15 tháng sáu 1832 xác nhận cuộc tự tử của Javert và nói thêm rằng theo một báo cáo miệng của nhân viên cảnh sát ông ta bị bắt tại vật chướng ngại đường Chanvrene và ông ta thoát chết nhờ ḷng khoan dung của một người nổi dậy thay v́ bắn vào đầu ông ta, đă bắn chỉ thiên.

Marius chăm chú đọc. Tất cả những tin tức chàng thu lượm được trước đây đều không chính xác. Chàng mừng rỡ - Thế th́ kẻ bất hạnh đó là con người tuyệt vời ! Đó là một anh hùng! Đó là một ông thánh! Chàng kêu lên.

- Không, Thénardier ngất lời, đó là một tên sát nhân và là một tên trộm. Ngài hăy nghe tôi. Khoảng một năm trước đây trong thời kỳ nổi dậy, v́ những lư do không liên quan ǵ đến chính trị, tôi có mặt trong đường cống của thành phố Paris, giữa cầu Invalides và cầu Léna...

ông hăy nói tiếp đi, Marius nói giọng hổn hển.

- Tôi có ch́a khóa cửa song sắt, Thénardier tiếp lời, và tôi đang đi lang thang trong bóng tối của đường hầm th́ trông thấy một người đang vác một người khác tiến về tôi Đúng là tội giết người quả tang. C̣n tội trộm th́ đương nhiên rồi. không ai giết người mà không tước đoạt ǵ Tên sát nhân nói với tôi:

ông thấy cái ǵ trên lưng tôi chứ , tôi phải ra khỏi chỗ này. Ông có ch́a khóa th́ hăy đưa cho tôi.

Đó là Jean Valjean. Tôi phải vâng lời thôi. Tuy nhiên tôi đă phải bàn căi để có th́ giờ quan sát người chết đó vốn c̣n rất trẻ, ăn mặt tươm tất, có vẻ giàu có, mặt mày bết máu. Trong lúc nói chuyện, tôi đă t́m cách xé một mảnh vải áo của kẻ bị giết, và tôi...

Thénardier móc từ trong túi áo một mảnh vải rách bươm đầy những vết đen sẫm. Marius đứng dậy, mặt mày tái mét, hơi thở khó khăn. Chàng rút ra từ tủ nằm trong tường một chiếc áo cũ màu đen dính đầy máu mà chàng đă ǵn giữ như một kỷ vật đau buồn. Mảnh vải rách thích ứng một cách hoàn hảo và bổ sung vừa vặn chiếc áo.

- Ông là kẻ vu khống bần tiện! Marius kêu lên, vừa thất vọng vừa mừng rỡ. Ông vừa buộc tội con người đó nhưng ông chỉ làm vẻ vang cho ông ấy mà thôi. Này, con người khốn khổ. hăy nhận mấy ngh́n trăng này đi. Trận Waterloo che chở ông. Ở đó, ông đă cứu mạng một vị đại tá, do đó mà tôi không gọi người bắt ông. Ông hăy đi đi !

Hăy đi biệt xứ. Ngày ông lên đường đi châu Mỹ, con người khốn khổ bần tiện, tôi sẽ cho người trao ông hai mươi ngh́n trăng. Ông hăy đi nơi khác mà treo cổ?

Trong lúc Thénardier bước đi trong sửng sốt lẫn hoan hỷ, Marius chạy ra vườn nơi Cosette đang dạo bước.

Anh là một con người bất hạnh, chàng kêu lên, một kẻ vô ơn đáng ghê tởm. Chính người, chính cha em đă cứu mạng anh, đă cứu Javert. Chúng ta sẽ đưa người về đây ở với chúng tạ Anh sẽ sống những năm tháng c̣n lại của đời anh để sùng kính người. Em thấy không, Cosette, em đă nói với anh là em không hề nhận được lá thư anh nhờ Gavroche trao cho em. Nó đă rơi vào tay người. Người đă đến vật chướng ngại để cứu anh. Mọi chuyện đều sáng tỏ. Em hiểu không?

Cosette không hiểu ất giáp ǵ.

- Anh có lư, nàng nói.

Trong lúc cỗ xe đang chạy, Marius rất đỗi nóng ḷng. Từ nhiều tháng nay chàng đă gây cho Jean Valjean cái ấn tượng là chàng không thích ông đến thăm Cosette đó sao? Chàng đă dần dần tách Cosette khỏi ảnh hưởng của người mà từ lâu nàng vẫn gọi bằng chạ Và Cosette cứ thản nhiên như không hay biết ǵ. Nàng chỉ có một ư tường, một nhu cầu trên đời này, đó là Marius.

Không phải lỗi tại trẻ con khi chúng có phần bội bạc Thiên nhiên luôn "nh́n tới trước". Người đi quay về phía bóng tối. Người đến quay về phía ánh sáng. Người ta không lăng quên nhau, nhưng không c̣n sự ôm ấp nữa.

Cosette đă không c̣n gặp Jean Valjean nữa. Nàng sai người đi lấy tin tức về ông, và mỗi lần như thế, người ta đều trả lời nàng:

ông đang đi du lịch". Cosette cuối cùng cũng quen với cuộc sống không có cha nàng.

Tuy nhiên lời lẽ của Marius vẫn khiến nàng hoan hỉ. Ồ! Không, nàng vẫn không quên người đồng hành già lăo của nàng ngày nào. Nhưng nàng đang chếnh choáng với hạnh phúc của nàng. Chỉ có thế!

Họ gơ cửa nhà Jean Valjean, và Cosette hớn hở bước vào:

cha nàng kia rồi? Cha nàng đă trở về sau chuyến đi du lịch ?

Jean Valjean gần như ngồi dậy thẳng người, hai cánh tay dang rộng và run run, mặt tái xanh, một niềm vui mênh mông lung ánh mắt. Cosette vừa ngă vật lên ngực ông vừa khóc.

- Cha, nàng nói. Chả Sao cha xanh mét thế này?

Cha lạnh làm sao.

- Cha, Marius ấp úng trong tiếng khóc nức nở.

Chỉ trong vài tháng, Jean Valjean đă già đi hai mươi tuổi. Mặt ông xanh xao và hơm sâu, đôi mắt ông đă mờ, ráo khô nước mắt bởi đă khóc nhiều. Ông đă không chịu đựng nổi cuộc chia cách với Cosette, sự chia cách phần nào theo ư muốn nhưng trở nên trầm trọng đau đớn v́ trái tim đó đă mang đi tất cả t́nh yêu của ông theo nó.

Con đấy à ! ông nói trong cơn ngây ngất. Ô ? Con đấy à Phải chi con biết được? Mỗi ngày khi cha khỏe, cha đều đến tận đường Filles - du - Calvairẹ Cha dừng bước nơi góc đường.Và cha đưa mắt nh́n. Con không thể nào hiểu được đâu. Cha không có quyền gặp con nữa...

Chồng con sẽ giải thích cho con biết... Cha đau khổ biết bao? Rồi ngày lại ngày cha càng đi ít lại. Rồi cha không ra khỏi pḥng nữa, rồi cha không ra khỏi giường nữa.

cha tự nhủ:

Thế là hết. Ḿnh sẽ không gặp lại con nữa. Đó là nụ cười đă lướt qua đởi ḿnh. Ḿnh sẽ bước vào đêm tối dày đặc mà không gặp lại con, không nghe được giọng nói của nó. Nếu nó mỉm cười với ḿnh, nếu nó tṛ chuyện với ḿnh, phải chăng điều đó lại gây tổn hại cho ai... Và con kia rồi.

- Cha ác làm sao khi bỏ con như thế mà không nói một tiếng nào! Cosette vừa dịu dàng nói vừa ôm cổ cha.

Cha bịnh mà tụi con chẳng hay biết ǵ. Bàn tay cha lạnh ngắt thế này.

- Cha yêu! Marius vừa nói vừa siết chặt hai bàn tay của ông lăo trong hai bàn tay của chàng, sẽ không c̣n chia cách nữa. Cha sẽ không bao giờ rời xa tụi con nữa.

Con đă biết được những nghĩa cử của cha, của ngài Madeleinẹ Con biết ḷng thương hại của cha đối với Javert, ḷng tận tụy của cha đối với con. Con đoán biết ḷng tốt của cha dành cho Cosette, cho mọi người. Cha đâu có quyền im lặng măi! Cha tự ḿnh vu oan cho cha.

Thật khủng khiếp. Nhưng tất cả qua rồi. Cha là cha của Cosette và là cha của con. Chúng con sẽ đưa cha về.

- Đáng tiếc, Jean Valjean nói một cách ôn tồn và buồn bă. Sống chung với nhau là điều tuyệt vời. Được chào hỏi nhau:

được gọi nhau khi dạo bước trong vườn, đó là điều sung sướng. Duy có điều... là cha sắp chết.

Marius nh́n ông lăo trân trân như hóa đá. Cosette thốt lên một tiếng kêu đau đớn.

- cha, cha sẽ sống. Cha sẽ sống với tụi con. Con muốn cha sống, cha nghe chứ?

Jean ngẩng đầu nh́n về phía nàng với tất cả tŕu mến.

- Đúng thế, con hăy cấm cha không được chết. Có thể cha sẽ nghe theo thôi! Biết đâu! Nhưng Thượng đế biết rơ hơn những điều tất yếu đối với chúng tạ Chúng ta cần phải biết điều một chút. Cha thấy rơ mọi sự đă kết thúc. Ngài Pontmercy tôi cám ơn ngài đă có mặt tại đây.

Xin cha đừng nói như thế! Marius kêu lên. Chính con phải xin lỗi cha, và quỳ xuống mà xin lỗi.

Một tiếng động nhỏ phát ra. Ông y sĩ bước vào.

- Chào và vĩnh biệt bác sĩ, Jean Valiean nói. Đây là các con của tôi.

Marius đến bên ông y sĩ. Chàng chỉ thốt lên được tiếng này:

"Thưa ông..." Ông y sĩ đáp lại bằng một cái nh́n buồn bă.

- Bởi cơ sự không được ưng ư, Jean Valjean nói, đó không phái là lư do để bất công với Thượng đế.

Và quay sang Cosette, ông bắt đầu ngắm nàng như muốn thu giữ h́nh bóng nàng đến vô tận.

- à! Chính hai vị mà ông ấy cứ nhắc măi đây, ông y sĩ th́ thầm với Marius và Cosette trong khi vẫn bắt mạch cho ông lăo. Và ông tiếp lời, giọng nhỏ lại:

Đă muộn rồi !

Jean Valjean nh́n ông y sĩ, vẻ thanh thản.

chết không ǵ cả, ông nói. Không được sống mới là điều khủng khiếp.

- Ông có cần một linh mục không? bà gác cổng nh́n qua cánh cửa mở hé, hỏi nhỏ.

- Có rồi, Jean Valjean đáp. Và ông đưa ngón tay như muốn chỉ vào một điểm trên đầu ông, nơi chừng như ông trông thấy một ai đó, một cái bóng huyền diệu sẵn sàng đón nhận ông nơi thế giới bên kia như đă từng đón nhận ông nơi trần gian này, sẵn sàng đưa ông từ nơi tạm trú sầu thảm về phía ánh sáng. Jean Valjean ngẩng đầu nh́n lên. Cosette vừa đỡ hai vai ông vừa khóc nức nở, không nói nên lời. Ông mỉm cười với nàng.

- Điều khiến tôi khổ tâm, ông nói, cậu Pontmercy ạ, là tôi thấy cậu không muốn động đến món tiền. Tuy nhiên nó đúng là của tôi, đúng là của Cosettẹ Tôi sẽ giải thích cho cậu rơ. Tôi đă sáng chế những loại ṿng gài bằng tôn, xinh hơn, tốt hơn và rẻ hơn. Tôi nói rơ những chi tiết đó để cậu yên tâm . ..

Khi một người thân yêu của chúng ta sắp chết, chúng ta nh́n người đó với bao nỗi niềm cay đắng như thể chúng ta muốn giữ người đó lại. jean Valjean yếu dần. Hơi thở của ông trở nên đứt đoạn bởi những tiếng kḥ khè. ánh sáng của thế giới xa lạ đă thoáng hiện trong con người ông.

ông ra hiệu cho Cosette đến gần, rồi tới Marius, hẳn nhiên đây là phút cuối của giờ cuối.

Hai con đến đây. Cha rất yêu hai con. Ồ? Chết như thế này th́ tốt quá. Cosette, con sẽ khóc cha một chút chứ? Đừng nhiều lắm. Các con phải vui lên... Cha quên nói với hai con là những cái khóa cài không có đinh sắt đem lại nhiều tiền hơn mọi thứ khác... Vậy đừng ngạc nhiên về món tiền 600.000 trăng, Pontmercy ạ. Đó là món tiền lương thiện. Cosette, cha truyền lại con hai cây đèn đặt trên ḷ sưởi. Đó là quà tặng của một ông thánh.

Pontmercy, cha phải thú thật là đă không luôn luôn yêu con. Nhưng giờ đây Cosette và con chỉ là một đối với cha, bởi cha cảm thấy con đem lại hạnh phúc cho Cosettẹ Cosette! Con c̣n nhớ Mong - Fermeil không? Con đang ở trong rừng. Con rất đỗi sợ sệt khi cha cầm lấy cái quai của thùng nước. Bàn tay nhỏ nhắn của con lạnh ngắt. Và con húp bê của con nữa ! Con tiếc đă không mang nó theo vào tu viện. Bao lần con đă khiến cha bật cười, thiên thần ngoan ngoăn của cha ạ. Hai con hăy luôn luôn yêu thương nhau. Trên đời này chỉ điều đó là đáng kể:

yêu thương nhau. cha không c̣n trông thấy rơ nữa.

Cha c̣n nhiều điều để nói, nhưng chẳng hề ǵ. Hăy nghĩ đến cha một chút. Hai con là những con người được phúc lành; của mùa xuân. của tuổi trẻ?... Cha không biết cha đang ra làm sao đây, cha trông thấy ánh sáng. Hai con hăy xích lại gần cha nữa. Cha chết trong hạnh phúc. Hăy đưa cho cha mái đầu yêu quư của hai con để cha đặt hai bàn tay cha lên đó.

Cosette và Marius ngă quỵ xuống, cuống cuồng, nghẹn ngào, mỗi người trên một bàn tay của Jean Valjean. Đôi bàn tay uy nghi đó không động đậy nữa.

ông ngă bật ra phía sau. ánh sáng hai ngọn đèn nến soi sáng ông. Khuôn mặt trắng bệch của ông nh́n lên trời, ông để Cosette và Marius mặc t́nh hôn lên hai bàn tay của ông. Ông đă chết.

Đêm không sao và tối thăm thẳm. Dĩ nhiên trong bóng tối, một thiên thần hùng vĩ đang dang đôi cánh, đón đợi linh hồn ông.

 

Tại nghĩa trang Père - Lachaise, gần cái huyệt chung, cách xa khu mộ sang trọng, có một phiến đá dưới chân một cây thủy tùng lớn bám đầy b́m b́m.

Phiến đá đó không gần con đường ṃn nào. Khi có chút ánh sáng mặt trời, những con rắn mối thường đến đó Chung quanh, những cây lúa mạch hoang dại nghiêng ngả trong gió. Vào mùa xuân trên cây ríu rít tiếng chim bông lau.

Phiến đá trơ trụi. Trên đó người ta không đọc thấy một cái tên nào.

Duy có điều đáng nói là, từ nhiều năm rồi. một bàn tay đă viết lên đó bằng bút ch́ bốn câu thơ này đă dần dà trở nên nhạt nhoà trong mưa gió và bụi bậm, và ngày hôm nay có thể đă bị xóa đi hẳn:

Người đang an nghỉ số phận đă trớ trêu , cay nghiệt,

Người vẫn sống và người đă chết khi vắng bóng thiên thần

Và điều đơn giản đó

Như bóng đêm ập xuống cuộc đời

 
Hết


 

Pages Previous  1  2  3