Mong Manh Tơ Hồng   Mưa Bụi Pages  1  2  3  Next      
Chương 1

Người vợ, Thu Mai, đẩy nhanh tờ giấy qua phía bên chồng mà chẳng cần kiểm tra lại:
− Anh kư trước đi !
Trọng Nghĩa chau mày, hỏi:
− Vụ chiếc xe chưa giải quyết rơ ràng th́ tôi sẽ không bao giờ chịu kư đơn ly dị này.

− Vậy chứ anh c̣n muốn giải quyết bằng cách nào ?
Trọng Nghĩa đáp bằng giọng tưng tửng:

− Bà không chịu để xe lại, làm sao tôi đi làm ?
Thu Mai cố dịu giọng:
− Trong chỗ làm của anh thiếu ǵ người Việt, không thể xin quá giang được hay sao ? Cho dù quá giang không được th́ ở xứ này c̣n có xe buưt đó, thưa anh.
Lập tức Trọng Nghĩa phản đ̣n ngay:
− Thưa em, "thiếu" chứ không phải "dư". Hơn nữa, tôi đâu phải đàn bà con gái có nhan sắc như em để được người ta cho quá giang mỗi ngày, rồi tiện đường cho quá giang... giường luôn.
Thu Mai tái mặt, cố giữ thể diện cho cả hai năy giờ mà thằng chồng mắc dịch của cô cứ khêu khích măi, giận quá mất khôn nên Thu Mai mắng một hơi:
− Ông nói mà không biết xấu hổ à ? Mua chiếc xe mắc nợ gần hai mươi ngàn đô, tưởng để ông chở mẹ con tôi đi đây đi đó, ai ngờ ông chở mấy bà ni cô lên xuống chùa hà rầm, ngày thường cũng chở mấy bă đi công chuyện, quên cả việc đón tôi tan sở, người ta mà không tốt bụng cho tôi quá giang, dám tôi đă chết cóng v́ lạnh lâu lắm rồi. Đồ giả nhân giả nghĩa, biết vậy xưa kia có cho vàng tôi cũng không thèm ngó mặt chứ đừng nói chi là vợ chồng có hai con với nhau.
Vẫn cái giọng nhẹ nhàng mà như đóng đinh vào tai người nghe, Trọng Nghĩa cười cười:
− Phải rồi, tôi đâu đáng để cho em ghé mắt tới, chỉ có loại đàn ông xồn xồn bốn mươi, có vợ và bốn con như ông Phi Long mới xứng đáng để em bỏ chồng ngang nhiên nhảy vào giựt chồng của người ta mà thôi.
− Vậy rồi sao ? Dù ǵ người ta vẫn hơn thứ người ăn chay niệm kinh mỗi ngày mà miệng lưỡi như dao như búa. Bây giờ không nói nhiều nữa, tôi cần xe để đưa rước hai đứa nhỏ đi học, ông có chịu để lại không th́ nói.
Trọng Nghĩa tiếp tục chế giễu:
− Có ai trả tiền xe mỗi tháng mà không được làm chủ nó một ngày như tôi không trời ?
Thu Mai quắt mắt nh́n chồng:
− Vậy th́ ông bắt con Tuyết, con Lan theo ông đi rồi muốn lái xe ǵ đó kệ ông.
− Cha... Thoạt đầu th́ bảo ngày thường con theo tôi c̣n hai ngày cuối tuần th́ con theo anh, giờ đổi ư tính rủ bỏ trách nhiệm để rảnh rang du hí với "người t́nh già" à, đâu có dễ vậy em.
Thu Mai giận không thể tả:
− Đồ đàn ông lẻo mép.
Trọng Nghĩa cũng không vừa:
− Đồ đàn bà lăng loàn, mất nết.
− Đồ thằng chồng khốn nạn.
− Đồ con vợ hư thân.
− Đồ...
− Thôi đủ rồi !
Sau tiếng quát khẽ, Khải Minh thu đơn lại:
− Anh chị định biến văn pḥng của tôi thành cái chợ à ? Nếu chưa thống nhất, phiền khi khác anh chị trở lại vậy.
Tiếng nói can thiệp của luật sư quả có hiệu nghiệm, đôi vợ chồng im lặng ngay.
Thấy chiến tranh tạm lắng xuống, Khải Minh nhẹ nhàng phân tích:
− Theo dơi cuộc "đối thoại" năy giờ, tôi nghĩ người nào cũng có lư cả. Chị nhà cần xe đưa rước con là đ̣i hỏi rất đúng đắn, tuy nhiên, bắt anh nhà gánh nợ mà không được đụng tới xe th́ hơi bất công...
Trọng Nghĩa chen vào:
− Thưa luật sư, "quá" bất công chứ không phải là "hơi".
"Bây giờ tôi là luật sư hay là anh ?" Rất muốn hỏi người chồng câu đó nhưng Khải Minh chỉ dám nghĩ chứ không dám nói, lư do đơn giản là anh muốn chấm dứt hồ sơ này càng sớm càng tốt, cả tháng nay đôi vợ chồng này phiền anh lắm rồi. Giá mà Khải Minh có quen biết Trọng Nghĩa cách đây mười năm, chắc chắn anh sẽ khuyên Trọng Nghĩa theo học ngành luật ngay. Đàn ông mà có cặp môi mỏng như Trọng Nghĩa th́ khi ra ṭa mặc sức ra oai căi với thiên hạ và đố có luật sư nào thắng nỗi anh ta khi mà cô vợ "dữ như chằn" c̣n phải chào thua tài ăn nói th́ nói ǵ đến ai.
Khải Minh tằng hắng một tiếng:
− Vâng ! Quá bất công ! V́ vậy, theo tôi nghỉ chị nhà có đủ lư do để chiếm hữu chiếc xe trong năm ngày, c̣n hai ngày cuối tuần th́ anh nhà có quyền sử dụng nó và cả hai đều phải chi tiền ra để trả cho hết nợ. Nếu không đồng ư th́ anh chị cứ việc đem xe đi bán, bằng không th́ anh chị hăy ở nhà bàn tính cho xong rồi hẳn gọi điện hẹn tôi sau. Lúc đó quyết định kư đơn ly dị cũng chưa muộn.
Đắn đo vài giây, cuối cùng đôi vợ chồng cùng cầm bút lên. Hiểu ư, Khải Minh lẳng lặng đặt tờ giấy trước mặt hai người, rồi th́ bắt tay từng người một để tiễn họ ra về. Cánh cửa vừa khép lại, lập tức Khải Minh buông ḿnh xuống ghế. Một buổi sáng thứ bảy nắng ấm như vầy mà phải ngồi đây nghe hai ông bà chửi rủa nhau th́ đúng thật là phí thời gian vô cùng.
Nể t́nh mẹ ḿnh có quen biết với mẹ của Thu Mai, Khải Minh mới kiên nhẫn ngồi nghe họ "tố xấu" nhau nhiều lần trong văn pḥng này, chứ trả thêm tiền chắc chắn anh cũng sẽ từ chối. Nghe mẹ anh kể sơ, thời c̣n độc thân Trọng Nghĩa là một tay ăn nhậu rất cừ, và quen Thu Mai cũng ở trong hoàn cảnh ăn chơi như thế. Chừng cưới vợ, mẹ Thu Mai là một tín đồ Phật giáo lâu năm của chùa "Long Hoa", khi sống chung một nhà, không hiểu mẹ vợ giảng giải thế nào mà Trọng Nghĩa từ bỏ thuốc lá rượu chè, chuyển qua ăn chay mỗi ngày và đêm nào trước khi ngủ th́ cũng đọc kinh niệm phật.
Đáng lẽ khi thấy người chồng biết tu thân sửa tánh sau khi lập gia đ́nh th́ Thu Mai chợt đâm ra giận mẹ ḿnh hết sức. Cả hai cùng la cà vũ trường mỗi tuần ít nhất một lần giờ khi không chồng tự nhiên bỏ cuộc chơi để cô "nhậu" một ḿnh th́ vui nổi ǵ. Bởi vậy Thu Mai không trách mẹ th́ c̣n biết quy lỗi cho ai bây giờ. Mỗi ngày vào bếp, mẹ ruột với chồng nấu đồ an chay, thoạt đầu th́ Thu Mai c̣n ăn ké, riết rồi lâu ngày cô đâm ra ngán, mà nấu đồ mặn th́ chỉ có một ḿnh cô ăn trong khi hai đứa nhỏ chỉ thích ăn toàn "fast food" của nhà hàng "Tây".
Đă vậy, Trọng Nghĩa hay chở mẹ vợ và mấy bà bạn của mẹ đi làm công quả cho chùa, dần dần kiêm tài xế riêng cho mấy bà đó đi công chuyện tư luôn, đến nước này Thu Mai không "quậy" mới là chuyện lạ. Nếu cô ta có bỏ chồng, điều đó Khải Minh cũng c̣n thông cảm được, đằng này... chậc... cô lại lấy chồng của người ta. Con trai của ông Phi Long có đứa đă hai mươi tuổi trong khi Thu Mai chưa tṛn ba mươi. Đúng là khi một người đàn bà muốn nổi loạn, đàn ông như các anh cũng phải đầu hàng vô điều kiện.
Khải Minh đang sắp xếp mớ giấy tờ hỗn độn trên bàn, chợt tiếng chuông điện thoại reo vang. Khải Minh bấm một nút trên máy:
− Hello !
− Anh Hai, mẹ hỏi chừng nào anh về ?
Nhận ra tiếng nói trong trẻo của em gái ở đầu giây bên kia, Khải Minh liền tươi ngay nét mặt:
− À, em nhắn với mẹ là anh sẽ về ngay bây giờ.
− Sao cơ ? Cái vụ ly dị mà mẹ giới thiệu cho anh vẫn chưa kết thúc à ?
Khải Minh cḥm người tới máy, hy vọng Hoàng Nhi có thể nghe rơ hơn:
− Anh bảo là anh sẽ về liền, chứ có nói ǵ khác đâu mà em hỏi chi lạ vậy ?
− Hả, có thể anh không rời văn pḥng sớm được à ? Ráng đi anh Hai, hôm nay mẹ làm món bún chả gị, món mà anh thích ăn nhất đó.
Nghe nhắc tới món ruột, Khải Minh chụp ngay ống điện thoại:
− Bộ em điếc hở Hoàng Nhi ? Sao nói năng lạc đề quá vậy. Anh đang chuẩn bị rời khỏi văn pḥng đây.
Im lặng vài giây, lát sau Khải Minh nghe giọng Hoàng Nhi nhỏ đến mức thành th́ thầm:
− Luật sư ơi "khôn" ra một chút cho em út nhờ với.
Khải Minh ngă người ra ghế nghỉ ngợi: "Quái, con nhỏ này hôm nay nói năng nghe ngộ quá..." Đột nhiên, Khải Minh ngồi ngay ngắn lại, anh vỗ bàn một cái thật kêu:
− Chết cha, mẹ hối anh về là để tiếp tục cái nghề mai mối và "mối" đang ở trong nhà ḿnh phải không Nhi ?
− Mô Phật ! Cuối cùng rồi "thí chủ" cũng thông suốt điều mà bần đạo muốn gởi gắm đến.
Khải Minh không hề thấy tức cười trước lời lẽ bông đùa của Hoàng Nhi, trái lại anh thấy mồ hôi bắt đầu rịn ra trán:
− Trời ơi, sao tới giờ em mới cho anh hay ? Phải mẹ đang ngồi gần đó nên em không dám huỵch toẹt ra ?
− Xin "thí chủ" đừng vội cáu, v́ "bần đạo" cũng vừa biết đây thôi. Và quả là "chủ tŕ" đang có mặt gần đây. Chính bà bảo "bần đạo" gọi điện kêu "thí chủ" tranh thủ về sớm.
− Cứu anh đi Nhi, em viện lư do ǵ cũng được, nhưng nhất định anh không ch́u theo ư mẹ nữa đâu. Lần nào mẹ cũng bảo là lần cuối mà có thấy chấm dứt bao giờ, cứ bắt anh gặp cô này cô nọ, thật là mẹ làm anh "mất giá" quá chừng.
− Nếu... đằng đó biết điều th́... đằng đây sẽ nghĩ cách cho...
Khải Minh lầm bầm:
− Bao giờ em cũng ra điều kiện hết. Thôi được rồi, lát nữa đi ngang phố Tàu, anh sẽ ghé "Chè CaLi" mua sáu hộp đủ loại cho em, chịu chưa ?
− Anh nói sao, hai vợ chồng đó chỉ c̣n bất đồng một chi tiết nhỏ, sẽ nhanh chóng đóng hồ sơ và anh chắc chắn sẽ về nhà sớm à ?
Khải Minh kêu trời trong bụng:
− Thêm vài ổ bánh ḿ Nguyên Hương, và một b́nh nước mía lạnh, được chưa cô bé ?
− Thôi được, uy tín của luật sư mới là điều quan trọng, ăn uống là... chuyện nhỏ. Anh không về nhà th́ mẹ và em để dành vài cuốn chả gị cho anh ăn sau vậy.
Khải Minh thở phào một cái:
− Cám ơn em chịu giúp anh.
− Không có chi ! Có điều, chuyện nhỏ đối với ai, chứ với "bần đạo" là... chuyện lớn đấy nhé. Anh mà quên là hổng có... "cứu bồ" lần sau đâu nghe anh Hai.
− Biết rồi. Chè, bánh ḿ, mía, c̣n ǵ nữa không ?
− Dạ thôi, cám ơn ḷng hảo tâm đóng góp của "thí chủ".
Trước khi cúp máy, Khải Minh c̣n cố trêu em:
− Đồ quỷ nhỏ ham ăn.
− Không dám ! Chào quỷ lớn ế vợ.
Hoàng Nhi đă cúp máy rồi mà Khải Minh vẫn c̣n cầm máy và cười một ḿnh. May mà lần này Hoàng Nhi điện tới văn pḥng cho anh hay, không th́ lại mắc bẩy của mẹ lần nữa. Nhiều lúc Khải Minh không sao hiểu nổi bà, anh chỉ mới hai mươi tám tuổi, chứ có phải 38 đâu mà mẹ anh lo xa đến mức trong ṿng một năm nay thôi bà đă giới thiệu hết bốn cô gái cho anh quen rồi và nếu lần này chẳng may bị vướng lưới do bà giăng ra th́ tổng cộng là năm lần may mối. Ai bảo con gái Việt ở Canada này hiếm, chẳng những "thừa" mà c̣n ế nữa chứ, hổng ế sao bằng ḷng để mấy bà mẹ dẫn đi gặp người t́nh tương lai mà chưa hề biết mặt qua bao giờ.
Khải Minh dám cho là mấy cô đó bị ế chứ anh không hề nghỉ ḿnh bị "ế" là v́ hoàn cảnh của anh hơi đặc biệt một chút. Lần đầu tiên anh dẫn Janet về giới thiệu với gia đ́nh, trước mặt th́ mẹ anh không nói ǵ, nhưng sau đó th́ bà phản đối quyết liệt đến nổi anh cũng nổi nóng căi lại mà lư do bà không đồng ư Janet chỉ v́ cô ta là người Cam Bốt. Sau cùng Khải Minh phải giở kế "hoăn binh" bằng cách trấn an mẹ ḿnh là anh chỉ 18 tuổi thôi, bây giờ cặp kè là để t́m hiểu chứ chưa hẳn sẽ là vợ chồng sau này. Nhờ vậy mà bà mới siêu ḷng, không nói ǵ nữa. Ai ngờ con bé Hoàng Nhi, lúc đó vừa được 11 tuổi, ngồi gần đó, xuống một câu vọng cổ thật ngon lành:
"Nếu mai thất nghiệp
anh về Cần Thơ
anh cưới... Miên
Vợ Miên nó hiền
Nó không biết xài tiền
Dù sao đi nữa
nó cũng có duyên..."

Trong khi Khải Minh dí Hoàng Nhi chạy ṿng ṿng trong nhà th́ mẹ anh ngồi đó nghĩ ngợi rất lâu. Sau mấy tháng t́m hiểu, cuối cùng mối t́nh đầu giữa anh và Janet cũng ră. Khi anh về chia sẻ cái tin buồn cho cả nhà cùng hay th́ chẳng những không nghe được một lời an ủi từ mẹ mà con bé Hoàng Nhi chắc lưỡi liên tục: "Chậc... chậc... tiếc quá, từ rày hổng được hát "Lư Vợ Miên" rồi! Buồn ghê!" Lần này th́ Khải Minh đă bắt được Hoàng Nhi, anh nhéo tai nó mà bảo: "Mày có biết người Căm Bốt ghét nhất khi bị gọi là "Miên" không ? Janet không biết tiếng Việt nhưng nó hiểu người Việt dùng từ "Miên" trước mặt nó đó. Vậy mà lần nào tao dắt Janet về chơi, mày cũng ở trên lầu mà ong óng cái miệng thí điều muốn tan hoang cửa nhà. Tao chia tay với cổ cũng là v́ mày một phần, biết chưa con quỷ nhỏ ?" Bị nhéo đỏ tai vậy mà xem chừng Hoàng Nhi cốc sợ th́ phải, c̣n ráng căi lại: "Sao anh không nói sớm để tôi soạn lại lời nhạc, thay v́ "Lư Vợ Miên" th́ chuyển qua "Lư Căm Bốt"."
Lúc đó Khải Minh rất là tức giận nhưng mười năm rồi, hễ nhớ đến mối t́nh đầu vụng dại th́ anh chỉ thấy tức cười chứ không thấy buồn tí nào. Có khi anh c̣n thấy tội nghiệp cho Hoàng Nhi bị nhéo tai oan nữa chứ, tại v́ rơ ràng nó khen vợ Miên cũng có... duyên thế mà lúc đó anh lại phát điên dí em gái chạy ṿng ṿng quanh nhà mới ngộ. Rút kinh nghiệm từ Janet, lần này Khải Minh dẫn một người bạn gái không cùng quốc tịch "Miên" nhưng lại là láng giềng của Cam Bốt với hy vọng sẽ được nhận sự ủng hộ của người nhà. Nào ngờ, mẹ anh c̣n bực ḿnh hơn lúc trước: "Con mắt của con có bị vấn đề không Minh ? Con gái Việt ở Toronto này đâu có thiếu, trong trường con mẹ thấy cũng có nhiều cô, sao con không đi làm quen mà hết dẫn gái Miên về giới thiệu, giờ đến gái... Lào." Anh chưa kịp hỏi lư do v́ sao người nào cũng bị mẹ chê th́ Hoàng Nhi lại chen vào: "Mẹ ơi, con nghĩ lần sau hổng chừng ảnh sẽ dẫn gái... Thái Lan về cho đủ bộ đó mẹ !"
Sai ! Một năm sau Khải Minh ra mắt với gia đ́nh bằng một cô gái Việt Nam chính hiệu trăm phần trăm. Nàng để tóc dài, mắt nai ngơ ngác, miệng có tới hai chiếc răng khểnh làm duyên, dáng người thanh mảnh, học đại học đàng hoàng, kết quả là mẹ anh ưng ư thật sự. Mỗi lần Yến Oanh đến chơi, bà cứ vây quanh lấy nàng mà hỏi han đủ chuyện, chỉ có Hoàng Nhi là luôn mồm ca hát: "Đă bao lâu rồi không về miền Trung thăm... người Trung, nắng mưa đêm ngày cách trở giờ xa xôi đôi đường. Người ơi, có về miền Trung thăm người Trung, nước chảy c̣n thương bao là thương, cho nhắn đôi lời...." Hát được vài câu th́ nó lại bắt sang bài khác: "Anh nói rằng anh sẽ về thăm quê miền Trung, mà sao hứa hoài lại không thấy về, đường anh đi đường anh, đường em đi đường em, sao không thấy anh về thăm anh ơi... ơi..."
Bao giờ cũng vậy, hễ nghe Hoàng Nhi kéo dài chữ "ơi" đến ê cả răng th́ Khải Minh phải lập tức bịt mồm nó lại ngay: "Con quỷ nhỏ kia, mày có ngưng ngay liên khúc "miền Trung" của mày cho tao nhờ không hả ? Sao bất cứ người nào tao dẫn về giới thiệu th́ mày cũng đều sửa lời hát chế giễu người ta hết là sao ? Có tin lần sau tao lấy kềm bẻ hết răng mày không hả ?" Và Hoàng Nhi sợ thật, hay v́ hát ỏm tỏm lên th́ nó chuyển tông qua "kể chuyện".
Cái lần chiến tranh bùng nổ thật sự giữa Khải Minh và Yến Oanh là cái lần Hoàng Nhi đang nói chuyện điện thoại với bạn ở pḥng khách th́ khi thấy anh và cô bước vào nhà, đang nói ngon lành chợt nó reo to: "Ê Châu, tao có chuyện này vui lắm để tao kể cho mày nghe nha:
Có hai thèn, thèn Ê và thèn Bê.
Thèn Ê mén che thèn Bê, thèn Bê liền mén me thèn Ê.
Bực ḿnh, thèn Ê vét súng bén thèn Bê, súng nổ hai phét "Bèng, Bèng".
Thèn Bê cũng nhen tay, rút deo đem thèn Ê.
Cuối cùng, hai thèn len re sân, chết nhen ren, không kịp chối chen."

Khải Minh thật sự không hiểu nổi câu chuyện mà Hoàng Nhi kể có ǵ vui đâu mà vừa dứt lời là nó cười nghiêng cười ngửa. Anh thắc mắc chẳng biết nó nói tiếng Thượng hay tiếng Mọi mà sao anh nghe có tiếng hiểu tiếng không. Rồi chợt nhớ đến con nhỏ bạn tên Châu của Hoàng Nhi gốc người Phan Rang, Phan Rí ǵ đó, Khải Minh bèn cố gắng dịch ra theo tiếng miền Nam:
Có hai thằng, thằng A và thằng B.
Thằng A mắng cha thằng B, thằng B liền mắng mẹ thằng A.
Bực ḿnh, thằng A vác súng bắn thằng B, súng nổ hai phát "Bằng, Bằng".
Thằng B cũng nhanh tay, rút dao đâm thằng A.
Cuối cùng, hai thằng lăn ra sân, chết nhăn răng, không kịp chối trăn."

Khi đă hiểu ra Khải Minh cũng không nhịn được cười, đến lúc thấy Yến Oanh đùng đùng bỏ đi thẳng tuốt ra ngoài sân th́ anh mới chợt kêu lên: "Chết cha, Yến Oanh sanh ở Phan Thiết, cùng họ Phan với Phan Rang và Phan Rí !" Hoảng hồn, Khải Minh bật đứng dậy, trước khi rượt theo bạn gái, anh không quên kí vào đầu Hoàng Nhi một cái: "Em quá lắm nhen Nhi, hết liên khúc miền Trung giờ đến nhái giọng Trung chọc quê người ta. Lát nữa, anh về sẽ tính sổ em sau." Bị kí một cái đau điếng, Hoàng Nhi xoa đầu, bĩu môi: "X́, hồi năy anh c̣n cười lớn hơn em nữa đó, bày đặt đổ oan cho người ta!"
Khải Minh nghe hết nhưng anh bận đuổi theo Yến Oanh nên không có thời giờ "trị" con em đanh đá của ḿnh. Ngồi trong xe, Yến Oanh không ngớt khóc lóc và kể tội anh đủ điều. Nào là a ṭng với em gái để chế giễu cô, nào là không biết dạy em...v.v... Cuối cùng, Khải Minh thắng xe trước nhà cô và chỉ nói ngắn gọn: Good bye ! Trong khi Yến Oanh vừa khóc vừa chạy vào nhà th́ ngoài này, Khải Minh quay xe ra đường và miệng không ngớt huưt sáo liên tục. Trời ạ, anh đă muốn chia tay với cô nàng họ "mít" này lâu lắm rồi mà chưa có dịp v́ chia... bậy bạ không có lư do chính đáng dám về bị mẹ mắng lắm chứ chẳng chơi. Chỉ tội cho Hoàng Nhi bị lănh đạn oan uổng từ mẹ thay anh v́ cái tội làm bà mất đi một cô con dâu tương lai quá ư là hoàn mỹ.
Đành rằng Khải Minh sanh ở Việt Nam, nhưng anh qua Canada lúc c̣n nhỏ, thích nghi với lối sống bên này nên anh thấy thoải mái khi đi chơi với những người bạn cùng với suy nghỉ phóng khoáng của ḿnh. Đối với hai người bạn gái trước, muốn đi chơi chỗ nào và muốn đi mấy giờ cả hai đều nhất trí một cách dễ dàng, nhanh chóng. C̣n với Yến Oanh, anh phải đến nhà xin phép cha mẹ cô, đưa người yêu về tới nhà th́ không được phóng xe đi ngay mà phải vào chào một lần nữa dù hôm đó có mưa rơi hay tuyết phủ ngập đường.
Dẫn vào vũ trường của người Việt hay bar của tụi Canadians th́ Yến Oanh luôn miệng bảo "I don't belong here. I don't belong there." Dạy cho cô chơi "ice skating and roller skating", lỡ bị té vài cái th́ cô suưt soa liên tục, đến cái té cuối cùng bầm đầu gối một chút th́ cô ngồi khóc ngay tại sàn, báo hại Khải Minh quê một cục với thiên hạ, ráng... d́u em, đưa em về tới nhà và thề với ḷng, không bao giờ tập em "trượt" nữa. Cuối cùng, những nơi mà Yến Oanh "belong" là rạp phim và nhà hàng. Một hai tháng đầu c̣n thấy thích thú, riết rồi mười hai tháng cặp kè chỉ toàn ăn uống với xem xi-nê, ông già c̣n thấy chán huống hồ trai trẻ nặng động yêu đời như anh. Nhưng hễ anh đưa nàng đến những nơi có cà phê, thuốc lá, khiêu vũ, bia rượu th́ lại sợ mang tội "dạy hư" bạn gái, vậy mà anh chịu đựng đúng một năm trời, quả là một sự kiên nhẫn đáng khen.
Không được người nhà ủng hộ cũng khổ mà được hoan nghênh cũng khổ tuốt, cho nên sau ba mối t́nh không "nên thân" đó, Khải Minh có quen thêm một vài cô bạn gái tóc vàng da trắng, nhưng tuyệt đối anh không ngu dại dẫn về nhà ra mắt v́ h́nh như mẹ anh chỉ thích con gái Việt biết ăn "bún mắm" mà thôi, tức là loại con gái mang mác hiệu "Yến Oanh". Hai chữ "Yến Oanh" vừa hiện lên trong đầu, lập tức Khải Minh thấy rùng ḿnh. Anh vội vàng bấm số gọi cho thằng bạn thân gấp, mong là nó có thể đi chơi với anh, nếu không đi ra ngoài được th́ ít ra cũng phải cho anh đến nhà lánh nạn cả một buổi trưa dài, với hy vọng khi anh về nhà th́ khách đă "thăng" từ lâu.
Trong khi Khải Minh t́m nơi tỵ nạn th́ ở nhà Hoàng Nhi vừa cúp máy xong là bà Liên cất giọng hỏi ngay:
− Sao con, thằng Minh có về nhà bây giờ được không mà khi th́ mẹ nghe con nói nó chưa thể rời văn pḥng, lúc th́ có thể thu xếp rời chỗ làm việc sớm.
Hoàng Nhi thấy mừng thầm trong bụng khi "chủ tŕ" hoàn toàn "thơ ngây" trước kiểu nói chuyện lạc đề giữa hai anh em nhà họ Trần này.
− Th́ cũng tại cái mối ly dị của chị Thu Mai, con của bác Sáu mà mẹ giới thiệu cho anh Hai đó, kèo cưa măi vẫn chưa chịu kư đơn nên ảnh phải chịu khó ngồi lâu phân tích cho họ hiểu v́ vậy mới bị trễ với một hai khách đang ngồi chờ trước văn pḥng.
Hoàng Nhi phịa đại mà bà Liên cũng tin. Bà chắc lưỡi:
− Chậc ! Thế này th́ làm sao anh con biết mặt Tường Linh, công mẹ chuẩn bị cả tuần lễ cho buổi giáp mặt này... thế mà hỏng hết trơn.
Hoàng Nhi ôm vai bà:
− Sao mẹ không nói thật với anh Hai là lần này hoàn toàn khác với những lần trước. Tức là chị Tường Linh là con gái của một người bạn thân cùng xóm, cùng trường đă mất liên lạc nhiều năm, nay mới t́nh cờ trùng phùng ở chùa "Long Hoa". Có thể v́ mối quan hệ thân thiết này mà anh Minh sẽ nể t́nh ch́u theo ư mẹ.
Bà Liên lắc đầu:
− Không được đâu con, mấy lần trước mẹ cũng nói na ná như thế, kêu nó đừng làm mích ḷng người lớn mà sứt mẻ t́nh bạn già với nhau, nó mới ngoan ngoăn nghe theo lời mẹ hết lần này đến lần nọ. Và đấy chỉ là những lần thông báo chính thức chứ cái kiểu xí gạt nó như hôm nay, tính sơ sơ cũng chục lần rồi, thằng Minh c̣n tin mẹ mới là chuyện lạ.
− Vậy th́ mẹ phải tả chị Tường Linh khác với những người trước nhiều, có khi ảnh thấy ṭ ṃ muốn gặp không chừng.
Bà Liên lại lắc đầu:
− Bao giờ mẹ chẳng ca tụng con gái nhà lành, đẹp như Hằng Nga, học giỏi, nghề nghiệp vững chắc..v.v... nhưng hễ sau khi đi chơi với con gái người ta được lần đầu th́ nó cũng đều im hơi lặng tiếng cả.
Nghe nhắc đến mấy cô mà mẹ làm may cho anh ḿnh, Hoàng Nhi không nhịn được cười:
− Mẹ ơi, ảnh nói với con là có cô th́ chảnh quá mức mới đi chơi có lần đầu đă vội khoe có nhiều anh chàng đẹp trai trí thức đeo đuổi, cô th́ tưởng ḿnh đẹp như "Hằng Nga" thật nên mặt cứ khinh khỉnh lên, cô th́ e lệ đến nổi cứ mân mê vạt áo như thuở "em c̣n bé lắm anh ơi",... ảnh không trốn về ngang giữa chừng mà c̣n đưa người ta về tận nhà là may lắm rồi.
Nói tới đây, Hoàng Nhi cười vang làm bà Liên suỵt khẽ:
− Nhỏ nhỏ thôi con, bác Vân và con bé Tường Linh nghe được th́ tự ái không biết để đâu cho hết.
Hoàng Nhi hạ giọng xuống:
− Con nói thật nhen, anh Hai là luật sư trẻ tuổi, đẹp trai, có hiếu, rất nhiều cô mê ảnh, mẹ lo ǵ ảnh sẽ ế vợ mà cứ nhọc ḷng giới thiệu hết người này đến người nọ cho mệt hơi hở mẹ.
Bà Liên liếc con gái:
− Phải rồi, bà già này mà không lo vợ cho nó để nay mai nó rước con Miên, con Lào, con Tây về nói tiếng U tiếng A cho tao mù tịt à. C̣n mày nữa, dẹp ngay cái thằng Rô Be, Rô Bót ǵ đó, muốn làm dâu hay rể nhà này đều phải biết tiếng Việt, bằng không th́ sau khi dựng vợ gả chồng cho bọn bây xong tao sẽ lên chùa sống cho khuất mắt tụi bây.
Thấy chiến tranh vùng Vịnh đột nhiên lan sang châu Á, Hoàng Nhi hoảng hồn im re. Tự nhiên "chủ tŕ" đang nói tới anh Hai rồi mắng lây qua ḿnh khiến cô không khỏi kêu oan trong bụng. Tên người ta Robert đẹp như vậy mà mẹ cứ gọi là Rô Be, Rô Bót. Điệu này chắc cô phải kêu Robert đi học tiếng Việt mới được, nếu không vài năm nữa, dám "chủ tŕ" sẽ bắt cô đi gặp mấy anh chàng rể tương lai do bà chọn th́ thà là cô lên chùa "Long Hoa" tu luôn cho đỡ khổ bởi cô đă quá kinh nghiệm với nghề mai mối của mẹ cho anh Hai quá rồi. Cô là con gái c̣n thấy dị ứng với mấy nàng do mẹ chọn th́ nói ǵ đến ông anh đầy cao ngạo của cô. Hên là anh ta đều lắc đầu từ chối, chứ nếu trong nhà này có một "Yến Oanh" thứ hai, cô thề là sẻ bỏ ngang đại học để tiếp tục làm nghề... ca sĩ bất đắc dĩ.
Măi mê nói chuyện, hai mẹ con Hoàng Nhi nào hay Tường Linh vô t́nh đă nghe được hết khi cô định lên pḥng khách hỏi bà Liên xem có thể bắt đầu chiên chả gị được chưa. Tường Linh vội vàng trở về chỗ ngồi trước khi bà Liên quay xuống bếp. Tay cuốn chả gị mà đầu óc Linh không ngớt nghỉ ngợi về những ǵ vừa nghe được. Th́ ra ở thời đại chỉ cần nằm ở nhà thôi cũng có thể t́m ra một ư trung nhân qua mạng trên máy vi tính một cách dễ dàng vậy mà chẳng những chỉ có Tường Linh, c̣n có thêm một anh chàng Trần Khải Minh bị cha mẹ ép đi gặp những người mà ḿnh không thích một chút nào.
Tuy chưa biết cái ông luật sư này ngon lành cỡ nào mà nghe bà Liên kể, cô nào Khải Minh cũng từ chối th́ Tường Linh hơi đoán ra được tánh t́nh của anh ta một chút. Chắc chắn người con trai này thuộc hàng "chảnh" chứ không phải vừa đâu. Nhưng anh ta có hiếu với mẹ như vậy, chứng tỏ nhân cách chẳng phải tệ. Tường Linh chỉ thấy buồn buồn trong ḷng khi mẹ cứ đem cô đến nhà người này người nọ cho thiên hạ thay phiên "chấm điểm" ḿnh. Nhưng để thoát ra cảnh mai mối th́ Tường Linh đành bất lực v́ hoàn cảnh cô cũng tương tự như mấy mẹ con Khải Minh, nghĩa là cùng chung số phận với những đứa con của hai bên đều mồ côi cha từ sớm. Tức là ai cũng thấy thương mẹ nên cứ ngoan ngoăn vâng lời dù đôi khi biết là điều đó thật là phi lư vô cùng nhưng vẫn nhắm mắt nghe theo.

Chương
2

Nếu ở trên đời này có một nơi nào Khải Minh ghét đi đến th́ đó là phố Tàu của thành phố Toronto. Chẳng những đông nghẹt người, xe cộ chạy ẩu tả, đường xá dơ dáy, mà muốn kiếm một chỗ đậu xe trong hai ngày cuối tuần thôi cũng rất là khó khăn mặc dù là có tính tiền theo giờ chứ có phải đậu chui đậu nhủi đâu. Chạy xe ṿng ṿng hết tầng hầm một, xuống tới tầng hai rảo thêm vài chuyến Khải Minh vẫn không t́m ra một chỗ trống. May là anh thông minh, thả mẹ ở nhà hàng "Sam Yu", nếu không chẳng những sẽ trể hẹn mà c̣n khiến mẹ nhức đầu với cái kiểu đảo xe liên tục như thế này.
Nh́n lên phía trước, thấy một người đàn ông đang chui vào xe, Khải Minh mừng quá, liền đánh đèn ra hiệu để dành chỗ đậu cho ḿnh. Trong khi chờ đợi tài xế khởi máy, Khải Minh bắt đầu nghỉ đến cái hẹn chiều nay với hai mẹ con Tường Linh. Anh đồng ư để mẹ làm "ông Tơ, bà Nguyệt" đưa đường dẫn lối thêm một lần nữa không phải chỉ v́ lư do thân thiết giữa hai gia đ́nh khi c̣n ở Việt Nam mà là v́ những lời lẽ thuyết phục của Hoàng Nhi. Con nhỏ em chua như giấm của anh chịu khó ngồi khen Tường Linh cả một buổi trời th́ đủ biết đối tượng kỳ này nặng kư phải biết.
Mà Khải Minh không bị Hoàng Nhi "dụ" sao được khi ngày trước bạn gái nào của anh cũng đều bị nó "phá đám". C̣n những người mà mẹ làm mai cho anh lúc sau này th́ ở sau lưng, Hoàng Nhi không ngớt "tố xấu". Nào là con nhỏ đó tiếng Anh dở như ǵ mà trước mặt em cứ bu loa bu la, bực ḿnh em sổ một tràng nuốt chữ tùm lum làm nó nghệch mặt ra đờ đẫn trông buồn cười không thể chịu được. Khi th́ Hoàng Nhi bảo: "Cái chị này mẹ cứ ví von sắc đẹp như "Hằng Nga" nhưng khi ngồi sát, nh́n thật kỷ th́ là vô số mụn nho nhỏ trên khuôn mặt chị ta đến nổi ḿnh có thể cạo rồi ṿ thành viên đem đi nấu chè ỉ đó anh Hai." Trời ạ, nghe nó tả mà anh muốn dựng tóc gáy và thấy mất vệ sinh kinh khủng.
Đang mải mê tưởng tượng đến nồi "chè ỉ" do Hoàng Nhi đạo diễn chợt điệu nhạc sôi nổi "cha cha" với lời lẽ trữ t́nh: "Trang thư xanh, em lén trao anh, viết bằng mực tím, tím bông hoa cà, mà ngày xưa..." đưa anh trở về thực tế. Bấy giờ Khải Minh mới phát hiện chiếc xe màu vàng đă de ra từ lúc nào thay vào đó là một chiếc xe bốn cửa màu xanh, là nơi tiếng nhạc phát ra ầm ĩ.
Khải Minh lầm bầm trong miệng: "Công nhận thằng Việt Nam này láu cá dễ sợ, ḿnh đánh đèn ngồi đây chờ cả buổi mà nó ngang nhiên "hớt" cái chỗ đậu xe ngon lành của ḿnh." Rủa xong, Khải Minh hầm hầm xuống xe, tiến tới bên hông cửa trái phía trước, anh gơ mạnh lên đó vài tiếng:
− Anh kia !
Lập tức người ngồi trong xe tắt nhạc, tắt máy, và quay đầu lại nh́n Khải Minh trân trân:
− Anh kêu tôi hả ?
Khải Minh giật ḿnh, buông tay xuống. Trời ạ, là "con gái" Việt Nam láu cá chứ không phải "thằng". Nếu biết trước như vậy th́ anh đâu cần phải đích thân t́m "thủ phạm" cho khỏi mang tiếng là đi dành chỗ đậu xe với phụ nữ mà là phụ nữ đẹp mới chết chứ. Nhưng đă lở mang bộ mặt h́nh sự rồi Khải Minh đành giữ nguyên nét nghiêm nghị:
− Cô có thấy là tôi đánh đèn và ngồi chờ trong xe năy giờ không ?
Người con gái thản nhiên gật đầu:
− Vâng, tôi có thấy, thưa anh !
Hơi bất ngờ trước cách đối đáp tỉnh như không của cô gái trước mặt, Khải Minh lúng túng vài giây rồi tiếp tục tra vấn:
− Vậy mà cô có thể ngang nhiên dành chỗ à ?
Khải Minh phải tránh ra sau vài bước v́ cô ta đang mở cửa để bước xuống xe. Sau đó cô gái nhún vai một cái:
− Th́ tôi chờ hoài không thấy anh cho xe chạy vô nên tôi tưởng anh đang chờ... người.
Khải Minh nheo mắt, thầm đánh giá người đối diện: "Ngon lành ! Trả lời quá hay, nhưng em ạ, em đang nói chuyện với luật sư đó, có biết không ?" Hỏi thầm trong bụng xong, Khải Minh tung đ̣n:
− Cô tưởng tượng khôn quá hén. Nếu là người lịch sự, cô phải bốp kèn nhắc nhở người ta rồi mới suy đoán cũng chưa muộn.
Người con gái cười cười:
− Vâng, tôi đă bốp kèn, mà bốp... tới ba lần lận, vẫn thấy anh ngồi trơ như đá. Và thưa anh, tôi đi được chưa ạ ?
Thấy Khải Minh đứng sượng trân một chỗ, cô ta lách người đi về phía thang máy, không quên gởi lại một nụ cười mà chỉ có trời mới biết nụ cười kia ám chỉ điều ǵ. Nếu được ước một điều chắc chắn Khải Minh sẽ vái trời vái phật, lỡ có gặp người con gái đó lần thứ hai th́ xin đừng cho cô ta biết con là luật sư Trần Khải Minh, bằng không con sẽ đóng cửa văn pḥng mất. Chưa bao giờ Khải Minh thấy ḿnh vô duyên và quê như lúc bấy giờ.
Khải Minh quay trở về xe, thầm kêu: "Quỷ nhỏ ơi, lại một lần nữa quỷ lớn bị em hại rồi. Giá "bần đạo" em đừng giảng giải kinh t́nh yêu th́ "thí chủ" anh đây đâu có xuống phố Tàu vào giờ này để rơi vào cảnh dở khóc dở cười như thế." Cuối cùng th́ trời cũng không nở đối xử tệ với một người con có hiếu như Khải Minh, rốt cuộc anh cũng t́m ra chỗ đậu xe... tuốt ở tầng bốn, tức là tầng chót nhất của băi đậu xe trong nhà lồng "China Center".
Khi Khải Minh đẩy cửa, bước vào nhà hàng th́ đă năm giờ mười lăm phút. Anh thấy mẹ vẫy tay gọi anh ở cái bàn gần hồ cá bên góc trái. Khải Minh vừa ngồi xuống th́ lập tức muốn đứng dậy ngay. Trời ạ, người con gái mà anh mới đụng độ cách đây ít phút đang mở to đôi mắt nh́n anh một cách sững sốt chính là... Tường Linh. Thế này th́ cô ta đă biết Khải Minh làm nghề ǵ khi hai bà mẹ t́nh cờ gặp lại nhau ở chùa "Long Hoa" và có bà mẹ nào không thích nói về con cái ḿnh trước bạn bè chứ.
Nhà hàng có mở máy lạnh nhưng Khải Minh vẫn thấy ḿnh mẩy nóng ran đến nổi bà Bích Liên ngồi kế bên phải ch́a mảnh giấy ra:
− Sao đổ mồ hôi dữ vậy con ? Bộ khó t́m chỗ đậu xe lắm hay sao mà giờ này mới thấy con vào ?
Khải Minh vừa lau trán, vừa cố trấn tĩnh tinh thần:
− Dạ, đă đông mà c̣n bị người ta giành giựt nên t́m măi mới có một chỗ đó mẹ.
Tường Linh mỉm cười với bà Bích Liên:
− Anh Minh nói đúng đó bác. Hồi năy nhờ có một người ngủ gục trên xe trong khi đánh đèn chờ người tài xế lái xe ra khỏi chỗ đậu, con mới vô t́nh đến sau nhưng lại t́m được một chỗ rất tốt.
Cách đối đáp của cô ta nhẹ nhàng mà như đóng đinh vào tai người nghe làm Khải Minh bỗng thấy quen quen. Không đầy năm giây nghỉ ngợi, Khải Minh cũng chợt nhớ ra. Thốt nhiên, anh gọi khẽ tên người đó trong đầu: "Trọng Nghĩa". Trong lúc Khải Minh c̣n đang bần thần với ư nghỉ trên th́ bà Bích Liên nói một câu đầy ngụ ư:
− Thành thử mới nói, đến trước chưa hẳn là tốt. Tất cả đều coi theo duyên phận, tôi nói vậy có đúng không Tường Vân ?
Bấy giờ, mẹ của Tường Linh mới góp lời:
− Vâng. Xưa nay tôi vẫn hay quan niệm rằng, có những cái đến sau, đến muộn, nhưng lại trở thành "cái quan trọng" nhất của đời người.
Không hẹn mà cả Khải Minh và Tường Linh đưa mắt nh́n nhau, tự hiểu hai bà mẹ bắt đầu... nhập đề rồi đây. Mỗi một lời nói của mỗi bà mẹ đều mang âm hưởng xuất phát từ cửa Phật từ bi bác ái. Bất giác Khải Minh thầm sợ hăi nếu như bác Vân là mẹ vợ tương lại của anh th́ sớm muộn ǵ anh cũng như Trọng Nghĩa, ăn chay tụng kinh mỗi ngày.
− Khải Minh à, đây là bác Tường Vân, bạn học xưa kia của mẹ, c̣n đây là Tường Linh, con gái út của bác. Em, nó nhỏ hơn con năm tuổi đấy.
Sau lời giới thiệu của mẹ, Khải Minh gật đầu, nói lí nhí:
− Chào bác Vân ! Chào Linh !
Tường Linh cũng lịch sự gật đầu một cái. Bà Tường Vân khẽ nhắc:
− Con đưa ch́a khóa xe, mẹ giữ cho rồi xem thực đơn phụ anh Minh gọi vài món đồ biển đi con.
Tường Linh giấu mặt trong thực đơn và tha hồ cười đắc chí với cú đỡ đ̣n của ḿnh vừa rồi. Không biết mặt th́ thôi, đă biết và c̣n đụng độ với nhau th́ lần này cũng như những lần trước, Tường Linh phải làm sao cho "đối tượng" tự bỏ hẳn ư định làm quen với cô. Có điều, kỳ này cô thí ghét ghét cái anh chàng trước mặt ḿnh. Đàn ông ǵ tính toán y như đàn bà, hết chuyện để làm hay sao mà nở đi dành "parking" với con gái. Thế là Tường Linh nghỉ cách thật nhanh trong đầu và đột nhiên cô thấy vui vui với cái ư nghĩ vừa lóe lên. Cô bèn ngoắc tay cho nam tiếp viên đứng gần đó và kêu dăm ba món trong thực đơn.
Vài món mà Tường Linh vừa chỉ chỏ tức là: Cua rang tỏi, súp bong bóng cá, tôm càng cua lăn bột, cơm chiên tôm, rau thập cẩm, và hủ tiếu xào thịt ḅ. Bà Tường Vân nghe con gái kêu một hơi th́ không khỏi há hốc miệng:
− Trời ! Có bốn người mà con gọi chi nhiều món quá vậy Linh ?
Tường Linh cười cười:
− Có... sáu món thôi, đâu có nhiều, b́nh thường con đi với nhóm bạn chỉ có ba người cũng gọi chừng này. Bác và anh gọi thêm ǵ không ạ ?
Khải Minh lắc đầu, đưa thực đơn cho anh phục vụ rồi xoay mặt đi để giấu nụ cười. Tường Linh thấy hết nhưng cô đang hồi hộp chờ phản ứng của bà Bích Liên nên phớt đi.
− Thôi con ạ, v́ con gọi toàn những món bác đều thích ở tiệm "Sam Yu" này.
Quay sang bạn, bà Bích Liên nói tiếp:
− Vân biết không, con gái bên này sao cứ sợ mập, hay ăn kiêng. Tôi th́ thích mấy đứa con gái có da có thịt một chút như cháu Linh đây. Nhưng mà như vậy th́ vẫn c̣n hơi ốm, chị phải ráng ép cháu ăn nhiều nhiều lên.
Khải Minh lại cười làm Tường Linh cảm thấy sốn mắt không ít, chẳng hiểu anh ta cười điều ǵ nữa.
Nhận xét của bà Bích Liên làm Tường Linh thấy bất ngờ quá, sao cô vừa mới "xuất chiêu" đă bị phản tác dụng vậy ? Cô chỉ muốn bà chê chứ đâu có muốn được khen. Nhưng rồi Tường Linh cố trấn an ḿnh, cái nh́n của anh chàng trước mặt mới quan trọng v́ tuy anh ta có hiếu thật, song không có nghĩa là bạc nhược, phó thác t́nh duyên cho mẹ định đoạt. Bằng chứng hai tuần trước Tường Linh đă nghe lóm được từ bà Bích Liên và Hoàng Nhi là bao nhiêu vụ mai mối cho Khải Minh đều thất bại cả v́ nếu thành công th́ đâu có tới phiên cô. Chứng tỏ anh ta bằng ḷng đi gặp mặt nhưng không bằng ḷng chấp nhận người con gái do mẹ chọn sẳn. Lập luận này giúp Tường Linh phấn chấn trở lại.
Sáu món ăn lần lượt được mang lên bàn. Hai bà mẹ ríu rít tṛ chuyện bao nhiêu th́ Tường Linh và Khải Minh chỉ im lăng ăn. Được vài phút th́ bà Bích Liên chợt bỏ đũa xuống:
− Suưt chút nữa là quên, tiệm thuốc bắc Đông Phương đóng cửa lúc sáu giờ đó chị Vân.
Bà Tường Vân vờ ngạc nhiên:
− Thế à ? Vậy tôi với Liên phải đi ngay, chứ không th́ người ta đóng cửa mất.
Khải Minh sốt sắng chen vào:
− Mẹ và bác Vân cần mua ǵ, nói con đi mua cho.
Bà Bích Liên vội đứng lên:
− Mẹ mua nhiều thứ mà có nói ra chưa chắc con sẽ nhớ. Thôi con ngồi đây nói chuyện với em Linh cho vui, mẹ đi cho kịp.
Hai bà mẹ đồng loạt kéo ghế và bước ra ngoài tiệm với thái độ hối hả lộ liễu tới mức Tường Linh và Khải Minh cũng nhận ra được. Là nạn nhân của vụ mai mối nhiều lần, hai người dư hiểu cái chiêu biến mất vài phút cho đôi trẻ tự do t́m hiểu nhau đă không c̣n lạ lùng ǵ đối với hai người nữa. V́ vậy cả hai chỉ lẳng lặng ăn, hoàn toàn chẳng có hứng thú về nhau.
Có đúng năm phút sau, điện thoại tay của Khải Minh chợt reo lên, anh mở máy:
− Hello !
− Minh hả, mẹ đây.
− Dạ con đang nghe.
− Mẹ với bác Vân mua thuốc rồi đi công chuyện luôn. Con nhớ đưa Tường Linh về nhé, v́ bác gái lấy xe của em chở mẹ vào nhà một người bạn gần đây, có thể tối mới về.
Bất ngờ quá nên Khải Minh chẳng biết phản ứng như thế nào trong khi mẹ anh đă nhanh tay cúp máy.
− Chuyện ǵ vậy, anh Minh ? Phải bác gái gọi không ?
Khải Minh đáp mà đầu óc vẫn chưa hết bần thần:
− Vâng. Mẹ tôi nhắn là lát nữa đưa Linh về luôn v́ bác Vân lấy xe chở mẹ tôi đi đâu đó và hai người sẽ không quay trở lại nhà hàng nữa.
Tường Linh kêu lên:
− Nhưng ch́a khóa xe tôi đang giữ kia mà.
− Hồi năy bác gái chẳng bảo cô đưa cho bác giữ là ǵ ?
Tường Linh cũng bất ngờ không kém:
− Hèn ǵ mà lúc tôi vừa ngồi xuống ghế th́ bà cứ hỏi liên tục là tôi đậu ở đâu, tầng hầm số mấy...
Tường Linh bỏ lửng câu v́ có nằm mơ cô cũng không sao ngờ được mẹ cùng bác Liên chơi cái chiêu độc như vậy, tưởng biến mất một chút thôi, nào ngờ là biến... luôn mới chết.
− Sáu món mà chỉ có hai người ăn, nhắm cô ăn hết nổi không ?
Thấy nụ cười nửa miệng của Khải Minh, Tường Linh chợt tỉnh người. Ước ǵ cô có thể "ngắt" nụ cười trên miệng anh ta xuống rồi đem bỏ vào toa-lét, dội nước cho nó trôi tuốt luốt đi đâu đó th́ trôi. Chắc kiếp trước Khải Minh có bà con với đười ươi nên kiếp này anh ta bị ảnh hưởng nặng như vậy, cười mà không biết mỏi miệng chút nào, đúng là đồ đàn ông... thấy ghét !
Tường Linh đưa mắt nh́n những món ăn c̣n đầy ắp trên bàn. Rồi cô tự hỏi, sao ḿnh không lật ngược thế cờ nhỉ, có khi hai bà mẹ bỏ đi lại là cơ hội tốt cho ḿnh th́ sao ? Cái ư nghỉ này làm Tường Linh phấn khởi đến nổi không nhịn được cười và khi thấy Khải Minh nhướng mày lên ngó cô đăm đăm th́ cô vội nín bặt. Trời ạ, ḿnh vừa bảo anh ta là đười ươi mà ḿnh c̣n bắt chước cười sao được. Thế là, Tường Linh khinh khỉnh trả lời:
− Tưởng anh hỏi câu ǵ, trông tôi ốm vậy chứ ăn mạnh miệng lắm.
− Vậy sao ?
Biết là Khải Minh đang hỏi chế giễu ḿnh, Tường Linh bắt đầu hoạt động hai tay liên tục. Cô hết chan súp rồi bẻ càn cua rang tỏi "lộp, bộp", nghe mà Khải Minh muốn ê cả tai. Chưa hết, Tường Linh c̣n dùng muỗng xẻ cái cục ǵ tṛn tṛn cỡ như trái banh bi da, đă bảo là tṛn nên khi cô cố vận động sức nhấn mạnh muỗng xuống th́ cái cục đó gặp dĩa trơn văng luôn xuống bàn. May mà có cái càng cua ḷi ra nên nó không bị lăn lóc mà chỉ ngoan ngoăn nằm im tại chỗ. Lập tức bao nhiêu cặp mắt đổ dồn về phía hai người ngồi làm Khải Minh vội đưa mắt ngó lên trần nhà để cho mọi người thấy thủ phạm không phải là anh.
Khi anh phục vụ cúi xuống lượm lên, chưa kịp đem đi ra bếp th́ Tường Linh bảo anh ta chờ một chút rồi hất mặt hỏi Khải Minh:
− Anh uống bia không ? Ăn đồ biển mà uống bia là hết ư luôn đó.
Khải Minh mím môi lại để khỏi cười:
− Không, tôi không có hứng uống, nhưng nếu cô muốn th́ để tôi gọi cho.
Tường Linh gật đầu:
− Vậy anh kêu cho tôi một chai Heineken, đừng kêu Budweiser nha, hiệu đó nhẹ đô lắm, uống chả thấm vào đâu.
Khải Minh tỏ ra dễ dăi một cách không ngờ:
− Vâng.
Khải Minh nói tiếng Anh với anh phục vụ và tự kêu thêm cho ḿnh một lon "coke". Và đúng như Khải Minh dự đoán, anh ta trở lại đặt hai ly đá trước mặt hai người, nhưng lại để chai bia trước mặt Khải Minh, c̣n lon nước ngọt th́ để trước mặt Tường Linh. Đợi anh ta đi qua bàn khác, Khải Minh lấy chai bia rót đầy ly cho Tường Linh rồi mới đem lon "coke" về cho ḿnh.
Trừ món rau thập cẩm ra, mấy món c̣n lại toàn là đồ chiên và xào nên Tường Linh khát nước thật sự, v́ vậy cô đóng vai "bợm nhậu" rất xuất sắc khi cầm ly tuôn một ực cạn không c̣n một giọt. Thấy Khải Minh nh́n nh́n, Tường Linh đoan chắc là anh ta trúng kế rồi, thấy quê với mọi người trong nhà hàng nhiều rồi. Cuối cùng th́ Tường Linh cũng không thể ăn hết nổi khi Khải Minh chỉ gắp vài gắp cho có lệ mà v́ măi mê "đốp, hít" nên cô nào phát giác ra. C̣n nửa dĩa hủ tiếu và một dĩa cơm chiên đầy ắp, Tường Linh ráng múc đầy một chén cơm rồi ngao ngán nhai từng hạt khi cái bụng của cô đang căng cứng dần dần.
Trông cái dáng ăn cực khổ của Tường Linh mà Khải Minh không khỏi cười thầm trong bụng: "Cô em ơi, đóng vai "người xấu" khổ vậy đấy sao ? Chảnh vừa thôi chứ em ! Và con nít cũng vừa vừa thôi chứ em ! Tôi biết tỏng trong đầu em nghĩ ǵ hết đấy !" Bấy giờ th́ Khải Minh đă có câu trả lời cho sự ṭ ṃ của ḿnh rồi, làm ǵ "hàng tốt" như Hoàng Nhi khoe lại có thể tới tay anh được chứ.
Đàn ông con trai gần ba mươi tuổi như anh v́ "hoàn cảnh éo le" phải để mẹ nhọc công t́m vợ cho ḿnh th́ không nói ǵ, c̣n cô gái ngồi trước mặt chỉ hai mươi ba tuổi thôi, có nhan sắc và có việc làm ổn định, sao để mẹ kiếm bạn trai cho ḿnh nhỉ ? Đó là tại v́ đâu có ai chịu nổi cái kiểu phát ngôn như kim chích vào da của em. Em ỷ ḿnh đẹp nên chê cả luật sư bảnh trai như anh th́ đủ biết em "chảnh" tới mức nào. Nhưng thưa em, tôi sẽ giúp em được toại nguyện.
Khi thấy Tường Linh buông đũa, bỏ ngang dĩa cơm chiên và ba viên càng cua tôm lăn bột th́ Khải Minh chợt ngưng độc thoại trong đầu. Lập tức Khải Minh búng tay gọi anh hầu bàn, miệng th́ thầm: "Bây giờ tới phiên anh bước vào tṛ chơi rồi đấy cô bé !"
Khải Minh liếc nh́n con số trên phiếu tính tiền: $84, rồi lặng lẻ đặt hai tờ giấy hai chục và hai đồng tiền cắc trên cái khuây nhỏ. Sau đó anh xoay nó về phía Tường Linh, và ngay tức khắc anh đọc được một tia kinh ngạc trong mắt cô. Tuy nhiên Tường Linh chẳng bộc lộ cái ư nghỉ ra ngoài, cô rút một tờ $50 trong bóp và bỏ chồng lên hai tờ giấy hai mươi của Khải Minh. Tường Linh khoác xắc tay lên vai, tỏ vẻ muốn rời nhà hàng và Khải Minh ch́u theo ư cô ngay.

 
Chương 3

Khải Minh cho hai tay vào túi quần, cuốc bộ hết một ṿng trong tầng hầm thứ hai rồi mới thản nhiên quay trở lại thang máy. Năy giờ Tường Linh lẽo đẽo theo sau v́ cô đâu biết Khải Minh đậu xe ở chỗ nào nhưng th́nh ĺnh thấy anh ta đổi hướng th́ không khỏi buột miêng nêu ra một câu hỏi:
− Nè, người uống bia là tôi cho nên nếu có "xỉn" th́ là tôi chứ không phải anh. Anh tỉnh táo như vậy mà ngay cả chỗ đậu xe cũng không nhớ ra được à ?
Khải Minh nhún vai:
− Tôi quên là cái "parking" mà tôi t́m được lúc đầu đă bị người ta, đến muộn nhưng lại có duyên, chiếm mất rồi.
Thấy Tường Linh mím môi quay mặt sang chỗ khác th́ Khải Minh thích thú vô cùng. Nói chuyện với cô em này phải bắt chước kiểu nói móc họng của Trọng Nghĩa mới tương xứng với nhau.
Cửa mở, Tường Linh thấy bên trong đông quá, định chờ chuyến sau nào ngờ Khải Minh vô tư bước vào làm cô cũng nhanh chân... phóng theo khiến nhiều người tỏ ra bất b́nh không ít. Bấy giờ Tường Linh mới nhận ra, thang máy chật đến nổi cô có cảm tưởng ḿnh đang nép sát vào người Khải Minh. Ngước mặt lên, Tường Linh bắt gặp anh ta cũng đang cúi xuống nh́n ḿnh, sát tới mức chỉ cần cô nhón gót lên th́ có thể môi ḿnh chạm vào môi anh ta. Nhưng khi thấy anh quay mặt đi th́ cô không khỏi đỏ mặt cúi gằm xuống. Chắc chắn Khải Minh chịu không thấu cái mùi bia và mùi chiên xào tỏa ra từ hơi hởi của cô. Nếu Tường Linh hiểu được Khải Minh đang "say" mùi hương tóc của ḿnh th́ có lẽ cô sẽ thấy dễ chịu chứ không quê như lúc bấy giờ.
Thật vậy, Khải Minh vốn thích con gái gội đầu bằng xà bông hiệu "Herbal". Ở nhà mỗi lần t́nh cờ đi vào pḥng vệ sinh sau khi Hoàng Nhi tắm xong th́ anh cứ hít lấy mùi hương của táo c̣n loang tỏa trong pḥng. Rất tiếc mấy người con gái mà anh quen biết, hay xài nước hoa nên anh không phân biệt được mùi tóc của họ. Đôi lần Khải Minh muốn dùng... ké dầu gội đầu của em gái, nhưng lại sợ con trai mà có mùi hương của trái cây th́ đúng là "ái nam, ái nữ" mất, chừng đó chắc chắn đừng ḥng có người đẹp nào lai văng đến gần anh.
Ngồi vào xe, Tường Linh kín đáo lấy xắc tay che lại, luồn tay phải vào trong áo rồi nhanh nhẹn mở nút quần Jean cho dể thở một chút. Cô cũng không buồn thắt dây an toàn, v́ sợ làm bụng ḿnh khó chịu. Trong khi đó, Khải Minh vặn nhạc lên, tức th́ một điệu "rap" của da đen nghe muốn nhức óc: "Bad boys, bad boys... What you gonna to do when they come for you... Bad boys, bad boys... " Bực ḿnh, Tường Linh bấm núp cho dĩa nhạc chạy ra và tiện tay lục một dĩa khác bỏ vào, và cô cũng không ngờ được đó là CD cải lương "Xin Một Lần Yêu Nhau" đang tới đoạn...
Minh Phụng: Tiểu thơ hăy gọi tên nào mà tiểu thơ yêu mến nhất.
Lệ Thủy: Âu Thiên Vũ !
Minh Phụng: Âu Thiên Vũ !
Lệ Thủy: Ông cũng biết tên Âu Thiên Vũ ?
Minh Phụng: Trong những ngày tháng hành khuất, tôi có gặp một kẻ ăn mày mang tên Âu Thiên Vũ. Hắn có dạy tôi bài ca "Tống Biệt".
Lệ Thủy: Bài ca "Tống Biệt" !
Minh Phụng: Xin tiểu thơ hăy nán lại vài giây để đóng trọn vai tṛ người yêu, để nghe tôi hát trọn bài ca "Tống Biệt"... Ta đưa tiễn ai bước lên xe hoa về đâu.
Lệ Thủy: Trông theo bước ai bao ḍng lệ máu tuôn rơi. T́nh đôi nơi
Minh Phụng: Ḿnh đôi nơi. Người ơi ! T́nh ta giờ đôi nơi. Tiễn đưa người nghe sầu...

Đúng lúc Lệ Thủy sắp sửa lên một câu giọng cổ thật mùi th́ Khải Minh đột nhiên tắt máy và một tiếng rít của bánh xe vang lên, nghe muốn điếc cả ráy tai Tường Linh. Bây giờ cô mới biết, anh chàng luật sư Trần Khải Minh này chẳng những keo kiệt, nhỏ mọn, thù dai, và c̣n... chảnh nữa chứ. Có cần xoáy bánh cho thiên hạ chú ư chiếc xe đẹp của ḿnh bằng cách đó không nhỉ ?
Thay v́ chạy ra "highway" để về nhà cho mau th́ Khải Minh đảo ở mấy đường nhỏ phía trong. Gặp mấy đèn đỏ, chẳng những anh không rà thắng từ từ mà chạy nhanh hơn rồi mới đạp thắng một cái rụp khiến Tường Linh bao phen chúi nhủi về phía trước. Được chừng năm sáu cái đèn đỏ, bỗng Khải Minh thấy Tường Linh đưa tay lên ôm miệng th́ anh vội hỏi han:
− Nè, nè... Cô sao thế ? Có phải muốn ói không ?
Tường Linh gật đầu lia lịa khiến Khải Minh quưnh lên:
− Đợi tôi tấp vô lề cái đă, tôi kỵ nhất là ai ói trong xe tôi đó.
Vừa bước xuống đường là Tường Linh cúi gập người nôn thốc nôn tháo đến xanh cả mặt mày.
Ngồi ở trong xe, Khải Minh lầm bầm: "Ăn cho dữ rồi ói tùm lum." Nhưng khi Tường Linh trở vào trong, đầu tựa hẳn ra sau ghế, mắt nhắm nghiền kín mít, mặt tái nhợt, hơi thở mệt mỏi th́ Khải Minh không khỏi chạnh ḷng. Cái kế hoạch định làm cho Tường Linh sợ đến mức chỉ cần nghe tới tên anh thôi phải chạy dài trăm cây số xem chừng nên tạm dừng tại đây rồi. Anh mà c̣n ra "chiêu" nữa, đến tai mẹ, chắc chắn "chủ tŕ" sẽ giảng kinh sám hối đủ 30 ngày cho anh nghe lắm à.
V́ vậy, Khải Minh đành xuống nước, anh ch́a giấy "kleenex" rồi khều nhẹ tay Tường Linh. Đợi cho cô ta lau miệng xong, Khải Minh hỏi khẽ:
− Cô đỡ mệt chưa ?
Tường Linh gật đầu:
− Ói ra hết, tôi thấy dễ chịu hơn nhiều.
"Trời ạ, nói chuyện dịu dàng như vậy có phải dễ thương không !" Khải Minh chỉ dám nghỉ chứ không dám nói, sợ là ḿnh bị mừng hụt. Nhưng khi anh định khởi máy th́ Tường Linh lại vịn tay anh:
− Anh đừng thắng xe kiểu... cà giựt đó nữa nghen, tôi thấy hơi nhức đầu một chút.
Khải Minh mím môi để khỏi cười và chỉ gật nhẹ đầu. Đúng lúc đó, anh nghe có tiếng xe thắng rít bên tai và một giọng tiếng Anh vang lên:
− Chào anh bạn ! Có muốn đua không ?
Khải Minh nh́n sang phía tay trái, đó là một thanh niên da đen, đầu trọc lóc, và bên cạnh anh ta là một cô gái cũng cùng một màu da. Thấy Khải Minh lắc đầu từ chối, gă thanh niên tiếp tục khiêu khích:
− Đua đi ! Xe của anh bạn ngon lành thế mà sợ cái ǵ ?
Khải Minh lịch sự đáp:
− Xin lỗi, tôi không có hứng.
Bấy giờ cô bạn gái mới chịu lên tiếng:
− Nhát quá vậy, anh Trung Quốc !
Bắt gặp nụ cười nửa miệng của Khải Minh, cô ta chợt nổi cáu:
− Thằng Trung Quốc kia, mày cười ǵ chứ ?
− Tôi cười v́ cô gọi sai gốc gác của tôi.
Ṭ ṃ, cô gái hỏi tiếp:
− Thế gốc anh là ǵ ?
Khải Minh đáp gọn lỏn:
− Việt Nam.
− Đồ Việt Nam nhát gan !
Khải Minh bắt đầu thấy máu nóng dồn lên từ từ trong khi con bé người da đen vẫn tiếp tục giọng chế giễu:
− Đồ Việt Nam mũi nhỏ, da vàng. Đồ Việt Nam nhát như... gà...
Trước khi Khải Minh kịp hiểu ra điều ǵ th́ cả một thân người đang nằm dài trước mặt anh kèm theo tiếng hét điếc cả tai:
− Ê, con da đen kia ! Mày nói ai mũi nhỏ, da vàng ?
Mô Phật ! Th́ ra Tường Linh đang... ḅ sang qua chỗ anh ngồi và cố trườn cái đầu ra cửa kính để căi lộn với người ta. Tường Linh làm anh ngạc nhiên thật sự và cứ ngồi thừ người v́ có cựa quậy được ǵ đâu khi anh đang bị cô... đè lên đùi.
Con bé da đen sau khi trấn tĩnh cũng lớn tiếng quát lại:
− Tao nói mày chứ nói ai, đồ Việt Nam ngu ngốc. Ngon th́ đua với tao đi !
− OK ! Đồ da đen... thúi !
− Ê, ra "highway" đua không ?
− Đồng ư !
Dứt lời, Tường Linh ngồi ngay lại:
− Chạy đi anh Minh !
Khải Minh phân vân:
− Nhưng cô bảo đảm là không ói trong xe tôi chứ ?
Tường Linh cau mày:
− Bộ anh không thấy hồi năy tôi ói đến năm phút à ?
− Điều ǵ làm cô cao hứng muốn đua với người ta vậy ?
− Ai biểu nó sỉ nhục tụi ḿnh là "small nose, yellow skin, chicken ass" chi. Tự ái dân tộc chịu không được.
Thấy Khải Minh cười cười, Tường Linh nổi nóng:
− Nếu anh sợ th́ đổi chỗ ngồi xem tôi đua với người ta.
Khải Minh đề máy, và phán một câu xanh dờn:
− Lúc tôi đua xe với mấy thằng bạn th́ không biết cô em đang ở đâu nữa đó.
Dứt lời anh phóng xe theo chiếc xe màu đen phía trước, miệng không khỏi thốt lên:
− Tụi nó đă đen mà c̣n lái xe màu đen nữa chứ. Chịu khó theo dơi tụi nó phụ tôi nhen Linh.
Linh hào hứng gật đầu:
− Chạy nhanh lên anh Minh. Nó rẽ sang "lane" khác rồi... Đúng rồi đó, vượt qua đi... đạp thêm ga đi anh Minh... qua rồi... trời ơi công nhận anh lái ngầu thiệt chứ... ăn đứt mấy thằng bạn trai lúc trước của tôi luôn... hihihi... ác đạn thiệt...
Đang khoái chí v́ được khen hết cỡ của một cổ động viên quá ư là nhiệt t́nh nên Khải Minh đạp hết ga, bỏ chiếc xe màu đen một khoảng thật xa. Khi phát giác Tường Linh không c̣n ḥ hét nữa, Khải Minh vội hỏi:
− Sao tự dưng im re vậy Linh ?
− Hum ! Um !
Khải Minh giảm tốc độ, quay sang phía bên phải, và anh hoảng hồn khi thấy Tường Linh đang dùng tay bịt miệng lại:
− Nè, đừng nói với tôi là cô mắc ói đó nhen.
Đáp lại câu hỏi của Khải Minh là vài cái gật đầu lia lịa.
− Sao cô nói là cô ói hết rồi mà...
Và lần này, Tường Linh không c̣n nhịn được nữa, cô phun một tràn văng tứ tung trong xe và cả lên người bên cạnh. Khải Minh kinh hoàng trước cảnh tượng này, anh bẻ nhanh tay lái về phía phải, chiếc xe mất đà đâm xuống hố, nghiêng qua một bên. May là Khải Minh đang giữ "lane" trong, nếu không chắc chắn sẽ gây thêm tại nạn cho người khác. Đầu Khải Minh đập mạnh vào vô lăng, và anh ngất đi không c̣n biết ǵ nữa.
Đáng lẽ Tường Linh sẽ vô sự nếu như cô có thắt dây an toàn. Đằng này v́ quên nên Tường Linh thấy ḿnh dồn xuống một bên, ngă chồng lên người Khải Minh. Trước khi "xỉu" cùng anh cho có bạn, Tường Linh c̣n ráng vớt vác một câu:
− Tôi quên nói với anh, lúc năy c̣n một món tôi chưa có ói ra: Súp bong bóng cá.
Chiếc xe màu đen trườn tới sau đích xe của Khải Minh, hai người ngồi bên trong mặt cắt không c̣n một giọt máu. Cô bạn gái làm dấu thánh giá:
− Chúa ơi ! Con vừa mới giết người !
Gă thanh niên chọc đầu căi lại:
− Là tự họ gây tai nạn chứ đâu phải tại ḿnh.
− Bây giờ làm sao đây ?
− Th́ gọi cho xe cứu thương tới, xong bọn ḿnh... dọt.
Cô bạn gái hỏi vặn lại:
− Chạy à ?
− Không chạy cho cảnh sát tóm v́ tội đua xe à ?
Nghe nhắc tới cảnh sát, cô ta bèn im lặng không nói ǵ. Miệng không ngớt đọc kinh khấn vái cho hai người kia đừng có... chết yểu.


o0o

 

Pages  1  2  3  Next