Lộ Mặt   Sidney Sheldon Pages Previous  1  2  3  Next   
Chương 8

- Anh uống ǵ chứ?
Mc Greavy ủ rũ lắc đầu, chăm chú nh́n Judd. Judd tự rót ly rược mạnh thứ hai trong lúc Mc Greavy nh́n ông không chớp mắt. Tay Judd vẫn c̣n run rẩy cho đến khi hơi ấm của rượu chảy qua người, ông mới bắt đầu thư thái.
Mc Greavy đến văn pḥng hai phút sau khi có điện lại, theo sau là một hạ sĩ cảnh sát phớt lạnh đang ghi chép vào quyển sổ tốc kư của hắn.
Mc Greavy nói:
- Hăy xem lại vấn đề một lần nữa nào, bác sĩ.
Judd hít thở sâu, cố giữ giọng thong thả và b́nh tĩnh.
- Tôi khoá cửa pḥng và đi xuống thang máy. Đèn hành lang vụt tắt. Nghĩ là tầng dưới vẫn có đèn, tôi đi xuống cầu thang.
Judd ngập ngừng, nỗi sợ hăi vẫn c̣n phảng phất.

Nguyên Tác: The Naked Face  

- Tôi trông thấy có người cầm đèn đi lên cầu thang, tôi gọi v́ nghĩ đó là bác gác cổng Bigelow, nhưng không phải.
- Ai vậy?
- Tôi đă nói là tôi không biết, chúng không trả lời.
- Điều ǵ làm ông nghĩ rằng họ đến giết ông?
Cơn giận trào lên đến miệng Judd, ông cố nén. Cần phải làm cho Mc Greavy tin ông.
- Chúng theo tôi trở lại văn pḥng.
- Ông nghĩ là có hai kẻ trong bọn chúng?
- Ít nhất là hai - Judd nói - Tôi nghe chúng th́ thào.
- Ông nói là khi ông vào pḥng khách, ông đă khoá cửa ngoài dẫn ra hành lang, đúng không?
- Vâng.
- Và khi vào pḥng trong, ông cũng khoá cửa dẫn vào pḥng tiếp khách.
- Vâng.
Mc Greavy đi qua giữa cửa pḥng tiếp khách và pḥng tranh của Judd.
- Chúng có phá cửa này không?
- Không - Judd thú nhận. Ông nhớ lại ḿnh đă bối rối bao nhiêu lúc ấy.
- Được rồi. Mc GReavy nói - Khi ông khoá cửa pḥng tiếp khách trở ra hành lang th́ phải có ch́a khóa đặc biệt mới mở từ ngoài vào được chứ ǵ?
Judd do dự. Ông biết Mc greavy đang hướng về điều ǵ.
- Vâng.
- Ai giữ ch́a khóa đó?
Judd cảm thấy mặt ông đỏ rần.
- Carol và tôi.
Giọng Mc Greavy dịu dàng:
- C̣n những người quét dọn th́ sao? Họ vào bằng cánh cửa nào.
- Chúng tôi sắp xếp thời khoá biểu riêng cho họ. Một tuần, Carol đến sớm ba buổi sáng để cho họ vào quét dọn, và phải xong trước khi bệnh nhân đầu tiên đến.
- Nghe có vẻ tiện lắm đấy. Tại sao không để họ dọn dẹp như những văn pḥng khác quanh đây?
- Bởi v́ những hồ sơ tôi cất giữ ở đây phải tuyệt đối bí mật. Tôi không thích có người lạ vào pḥng khi không có ai trông coi.
Mc Greavy nh́n viên hạ sĩ để xem anh ta có ghi đầy đủ chi tiết không? Vừa ư, ông ta quay sang Judd.
- Khi chúng tôi vào pḥng tiếp khách, cửa không khóa mở chẳng khó khăn ǵ - chẳng có khóa.
Judd không nói ǵ.
Mc Greavy tiếp tục:
- Ông vừa nói là chỉ có ông và Carol giữ ch́a khóa. Chúng tôi có ch́a khoá của Carol đây. Nghĩ lại xem bác sĩ, c̣n một ai khác giữ ch́a khoá nữa không?
- Chẳng c̣n ai.
- Thế ông cho rằng bọn chúng vào bằng cách nào?
Judd chợt hiếu.
- Chúng đă in lại ch́a khóa của Carol khi giữ cô ấy.
- Có thể - Mc Greavy thừa nhận. Một nụ cười lạnh lẽo thoáng trên môi hắn - Nếu chúng in lại th́ chúng tôi sẽ t́m thấy vết parafin trên ch́a khóa của cô ấy. Tôi sẽ cho thử nghiệm kiểm tra lại.
Judd gật đầu. Ông thấy như ḿnh vừa ghi được một điểm thắng nhưng chẳng măn nguyện được bao lâu.
- Vậy theo cách nh́n của ông - Mc Greavy nói - chúng tôi giả sử không có đàn bà dính líu đến nhé. Hai người có một ch́a khoá và chúng in ra thêm v́ thế chúng vào được pḥng ông và giết ông, đúng không?
- Vâng, đúng - Judd nói.
- Giờ ông nói rằng khi ông vào văn pḥng, ông đă khoá cửa trong, thật không?
- Thật - Judd nói.
Giọng Mc Greavy hết sức nhẹ nhàng.
- Nhưng chúng tôi thấy cửa này cũng không khoá nốt.
- Bọn chúng có ch́a khoá và đă mở cửa vào rồi.
- Thế sao khi đă mở được rồi, tại sao chúng không vào giết ông?
- Tôi đă nói rồi. Chúng nghe giọng nói trong băng ghi âm và...
- Có hai kẻ giết người táo bạo đă vượt qua bao nhiêu trở ngại - cúp điện, gài ông vào pḥng, đột nhập được vào trong rồi vừa tan biến trong lớp không khí loăng mà không hề chạm đến chân tơ kẽ tóc của ông? - Giọng hắn ta có vé chế giễu.
Judd giận tím người.
- Anh muốn ngụ ư ǵ vậy?
- Tôi sẽ vạch cho ông thấy, bác sĩ à. Tôi nghĩ là chẳng có ai vào đây và tôi cũng tin là chẳng có người muốn giết ông đâu.
- Anh chẳng đếm xỉa ǵ đến lời nói của tôi sao? - Judd giận dữ - C̣n điện cúp th́ sao? Bác gác cổng Bigelow th́ sao?
- Bác ta ở hành lang.
Tim Judd như ngừng đập.
- Chết hả?
- Khi chúng tôi đến, không có bác ta ở đó. Trong công tơ chính bị đứt một sợi dây nào đó nên bác Bigelow phải xuống tầng hầm để nối dây lại. Khi tôi đến, bác đă nhờ nối xong.
Judd điếng người nh́n anh ta, cuối cùng mới thốt lên được một tiếng "ồ".
- Tôi chẳng biết là ông đang chơi tṛ ǵ đây, bác sĩ Stevens ạ. - Mc Greavy nói - nhưng từ giờ trở đi, xin lỗi đừng gọi tôi nữa nhé. - Ông ta đi ra cửa - Hăy chiếu cố dùm tôi, đừng gọi tôi lần nữa nhé. Tôi sẽ gọi lại cho ông.
Viên hạ sĩ gấp sổ lại, theo Mc Greavy ra ngoài.
Hơi nóng của rượu đă tan, trạng thái hưng phấn đă hết, Judd bị bỏ lại với một nỗi chán nản tột cùng. Ông chẳng biết ḿnh phải làm ǵ nữa đây? Ông đang bị rối như tơ ṿ không có cách gỡ. Ông cảm thấy ḿnh như một đứa bé kêu gào " chó sói" đến, ( trừ phi bầy chó sói chết), chúng như bóng ma vô h́nh, mà mỗi lần Mc Greavy đến, chúng như tan biến. Ma hay... c̣n một khả năng nào khác nữa, nó khủng khiếp đến độ ông không dám đặt ra trong đầu nhưng đành phải nh́n nhận nó.
Ông phải đối diện với khả năng là ḿnh bị bệnh hoang tưởng.
Tâm trí quá căng thẳng có thể sinh sản ra ảo tưởng. Nói chung, dường như nó là sự thật. Ông đă làm việc quá sức tưởng tượng. Nhiều năm nay ông đă không nghỉ hè. Có thể cái chết của Hanson và Carol là chất xúc tác làm tâm trí ông đến bờ vực thẳm hiểm nguy, cho nên mọi biến cố có khuynh hướng bị thổi phồng khủng khiếp và đứt đoạn. Những người mắc bệnh này lên sống ở vùng đất mà mỗi ngày có những chuyện hết sức b́nh thường thay vào chỗ những kinh hoàng không tên. Một tai nạn xe cộ. Nếu là tổ chức cố t́nh giết ông, chắc chắn tài xế sẽ ngoái xem cho chắc rằng ông đă chết hay chưa. Và c̣n hai người đă đến đây tối nay, ông không biết bọn chúng có súng hay không? Một bệnh nhân hoang tưởng không thể cho rằng chúng đến đây để giết ông sao? Chúng là những tên trộm- một điều hợp lư, dễ tin hơn. Khi nghe thấy tiếng người nói trong pḥng, chúng đă chuồn êm. C̣n nếu chúng là kẻ sát nhân, chắc chắn chúng sẽ mở cửa vào giết ông. Làm thế nào để t́m ra sự thật? Ông biết rằng nếu có cầu cứu cảnh sát nữa th́ cũng vô ích. Ông chẳng biết phải trông mong vào ai nữa!
Một ư tưởng chợt loé lên trong đầu ông, nảy sinh từ sự tuyệt vọng, nhưng càng suy ngẫm ông càng thấy hợp lư. Ông cầm quyển danh bạ điện thoại lên và lật t́m trên những trang giấy ngả màu vàng.

Chương 9

Bốn giờ chiều hôm sau, Judd rời khỏi văn pḥng, lái xe đến một địa chỉ trên bờ hạ lưu sông phía Tây. Đó là một căn nhà cổ kính, có nhiều pḥng vách đá đă xuống cấp. Khi dừng xe trước căn nhà xập xệ ấy, Judd nghĩ ḿnh lầm địa chỉ. Nhưng tấm bảng hiệu ở cửa sổ tầng trệt đập vào mắt ông:
NORMAN Z.MOODY
Thám tử tư
Bảo đảm hài ḷng quí khách

Judd xuống xe. Một ngày gió rét căm căm bào hiệu cơn mưa tuyết vừa xảy đến. Ông rón rén băng qua lề đường lạnh ngắt, bước vào pḥng trước của ngôi nhà, và ngửi thấy mùi thức ăn đang xào nấu lẫn mùi nước tiểu. Ông nhấn nút có ghi "Norman Z.Moody I" một lát sau có tiếng đáp lại. Ông bước vào t́m thấy pḥng I, trên cửa có ghi:
NORMAN Z.MOODY
Thám tử tư
Xin nhấn chuông và bước vào

Ông nhấn chuông và bước vào.
Rơ ràng, Moody không phải là người xứng đáng để ông tiêu phí tiền của. Nh́n vào văn pḥng, nó được bài trí rất phản mĩ thuật. Đồ đạc kê cái tḥ ra, cái thụt vào rất hỗn loạn. Ở một góc pḥng, một bức mành Nhật Bản rách tả tơi, cạnh đấy là một cái đèn kiểu Đông Ấn, ở phía trước một cái bàn chi chít sẹo kiểu Đan Mạch, báo và những tạp chí cũ bừa băi khắp pḥng.
Cửa pḥng chợt mở, Norman Z.Moody xuất hiện. Ông ta cao khoảng 1,65m và phải cỡ trên 130 kư, ông ta đi như lăn, gợi cho Judd cảm giác như trông thấy một tượng phật sống. Ông ta có gương mặt tṛn xoay, vui vẻ, với đôi mắt xanh thẳm to tṛn toát lên vẻ trân thành. Đầu ông ta trông như quả trứng hói, khó mà đoán được tuổi ông ta.
- Chào ông Stevenson - Moody mở lời chào đón.
- Bác sĩ Stevens, thưa ông - Judd trả lời.
- Ngồi xuống, nào ngồi xuống đây.
Ông Phật với giọng Nam lè nhè.
Judd nh́n quanh t́m chỗ ngồi.
Ông xê dịch một đống tạp chí khoả thân cũ mèn trên chiếc ghế bành bọc da đầy những vết trầy xước rồi rón rén ngồi xuống.
Moody vừa đặt khối lượng khổng lồ của ḿnh xuống một cái ghế quá khổ vừa nói:
- Nào, bây giờ ông bạn cần ǵ ở tôi đây?
Judd biết là ḿnh đă phạm sai lầm. Qua điện thoại, ông đă cẩn thận cho Moody biết rơ tên ḿnh một cái tên đă ở trang đầu mỗi tờ báo New York trong mấy ngày qua. Và ông đă chọn một nhà thám tử tư độc nhất ở thành phố này mà ông chưa bao giờ nghe danh. Ông bèn xoay sở t́m cách cáo từ.
- Ai giới thiệu anh đến tôi vậy? - Moody gợi chuyện.
Judd do dự, không muốn làm mất ḷng Moody.
- Tôi t́m được tên anh trong sổ niên giám.
Moody phá lên cười, rồi nói:
- Tôi không biết là tôi làm được ǵ nếu không có quyển sổ niên giám đó. Một sáng kiến vĩ đại nhất. Ha ha... ha...
Judd đứng dậy. Ông gặp phải chuyện vô cùng ngốc nghếch. Ông nói:
- Tôi xin lỗi đă làm mất th́ giờ của ông, ông Moody. Lẽ ra tôi phải suy nghĩ kĩ trước khi tôi...
- Được rồi, được rổi - Tôi biết mà - Moody nói - dù sao anh cũng sẽ phải trả thù lao cho tôi mà.
- Tất nhiên - Judd nói. Ông tḥ vào túi lấy ra vài tờ chi phiếu. - Bao nhiêu ạ?
- Năm mươi đô la.
- Năm mươi đô la à? - Judd giận dữ, nuốt nước miếng, rút mấy tấm chi phiếu dúi vào tay Moody, Moody đếm cẩn thận từng tờ.
- Cảm ơn nhiều - Moody nói.
Judd bắt đầu đi về phái cửa thấy ḿnh như một thằng ngốc.
- Bác sĩ...
Judd quay lại. Moody nh́n ông vửa mỉm cười rộng, vừa nhét tiền vào túi áo ghi lê:
- Anh đă bỏ ra 50 đô la - ông ta nói dịu dàng - tốt hơn là anh nên ngồi xuống đây nói cho tôi biết vấn đề ǵ đó của anh. Tôi luôn cho rằng nếu anh trút ra được tâm sự ǵ th́ tự nhiên anh sẽ nhẹ nhơm hẳn đi đấy!
Những câu triết lư ấy, thốt ra từ lăo mập ngớ ngẩn này làm Judd suưt cười phá lên. Cả đời Judd sinh ra chỉ để nghe thiên hạ tâm sự. Ông ngắm nghía Moody một lúc, th́ ông có mất ǵ đâu? Biết đâu hắn giúp được ḿnh. Ông chầm chậm trở lại ghế ngồi lúc năy.
- Trông như anh đang gánh cả trời ấy, bác sĩ ạ. Tôi luôn cho là phải 4 vai mới tốt hơn 2 vai đấy.
Judd nghĩ không biết Moody triết lư đến bao giờ th́ ḿnh có thể về được.
Moody chăm chú nh́n ông.
- Chuyện ǵ đă đưa anh đến đây? T́nh hay tiền? Tôi luôn cho rằng nếu anh dẹp được hết cả t́nh lẫn tiền, anh sẽ giải quyết được hết phần lớn các vấn đề trên đời này ngay tức khắc.
Moody nh́n ông và chờ câu trả lời.
- Tôi... Tôi nghĩ là có kẻ đang cố t́nh giết tôi.
Đôi mắt xanh nhấp nháy.
- Anh nghĩ vậy à?
Judd gạt vấn đề sang một bên.
- Có lẽ anh nên giới thiệu cho tôi một chuyên viên điều tra về loại này.
- Tất nhiên - Moody nói - Norman Z Moody, giỏi nhất nước.
Judd thở dài thất vọng.
- Tại sao không nói cho tôi nghe vậy, bác sĩ? Moody gợi ư - để xem nào, hai chúng ta có thể sắp xếp câu chuyện lại một chút.
Judd đành phải mỉm cười với ông ta. Mỉa mai thay, nghe như đấy là những câu chuyện của ông thường nói với bệnh nhân - Hăy nằm xuống và nói tất cả điều ǵ anh nghĩ đến - Mà tại sao lại không nhỉ? Ông hít thở sâu, thật vắn tắt ông kể cho Moody nghe biến cố mấy ngày qua. Ông nói say sưa hầu như quên cả sự ccủa Moody ở đó. Ông thật sự nói với chính ḿnh, diễn tả những vấn đề rối rắm ra thành lời. Ông thận trọng không nói ǵ cho Moody biết ḿnh sợ hăi và mất tinh thần. Sau khi nói xong Moody nh́n ông sung sướng.
- Ở đây tôi thấy vấn đề của anh ở nước đôi đấy, hoặc có ai đó muốn giết anh, hoặc là anh sợ ḿnh bị mắc bệnh hoang tưởng đấy.
Judd nh́n lên ngạc nhiên. Norman Z. Moody ghi một bàn thắng.
Moody tiếp tục:
- Anh nói trong trường hợp này, có hai thám tử, anh có nhớ tên họ không?
Judd ngập ngừng, ngần ngại phải đi sâu vào chi tiết với người này. Ông thật sự chỉ muốn thoát khỏi đây thôi.
- Frank Angeli - ông trả lời - và trung uư Mc Greavy.
Hầu như không có ǵ thay đổi trong cách diễn đạt của Moody.
- Nguyên do nào mà kẻ đó muốn giết anh vậy bác sĩ?
- Tôi không có ư niệm ǵ. Bấy lâu nay, tôi không có bất kỳ kẻ thù nào.
- Ồ! Nào ta tiếp tục. Mọi người đều có những kẻ thù nào đó quanh quẫn. Tôi luôn luôn cho rằng kẻ thù xát một ít muối vào miếng bánh ḿ trong cuộc đời ta.
Judd cố che giấu nỗi sợ hăi.
- Ông có vợ chưa?
- Không. - Judd đáp.
- Ông có đồng tính không?
- Xem nào – Judd thở dài. – Tôi đă trải qua tất cả những câu hỏi như thế này với cảnh sát…
- Vâng, chỉ khi ông trả tiền để tôi giúp ông – Moody thản nhiên nói – Ông có khoản nợ tiền với người nào không?
- Chỉ có các hóa đơn thường lệ hàng tháng.
- C̣n các bệnh nhân của ông th́ sao?
- Họ th́ có vấn đề ǵ?
- Được. Tôi luôn nói: nếu anh muốn t́m vỏ ṣ, hăy đi ra bờ biển. Một số bệnh nhân của ông là người điên, đúng không?
- Sai – Judd độp lại – Họ chỉ là người có vấn đề.
- Những vấn đề cảm xúc mà họ không thể tự giải quyết. Có phải một trong số họ có vấn đề liên quan tới ông? Ồ không phải v́ nguyên nhân cụ thể nào. Nhưng biết đâu ai đó có mối bất b́nh tưởng tượng chống lại ông.
- Có thể. Ngoại trừ một điều. Hầu hết bệnh nhân của tôi được tôi chăm sóc hàng năm trời hay hơn nữa. Trong khoảng thời gian dài như vậy, tôi đă biết rơ họ như con người ta có thể biết nhau.
- Họ chưa từng nổi điên với ông à? – Moody ngây thơ hỏi.
- Đôi khi có. Nhưng chúng ta không t́m ai đó giận dữ, mà đang t́m kẻ hoang tưởng giết người, kẻ đă giết ít nhất hai người và đang cố t́m cách giết tôi mấy lần. - Judd ngần ngại, rồi cũng tiếp tục - Nếu tôi có một bệnh nhân kiểu đó mà không biết, th́ ông đang t́m thấy một bác sĩ tâm lư kém cỏi nhất c̣n sống.
Ông ta nh́n lên và thấy Moody đang ḍ xét ḿnh.
- Tôi luôn nói – Moody vui vẻ - Việc đầu tiên chúng ta phải làm là t́m ra có hay không ai đó cố hạ sát ông, hoặc có hay không ông bị mất trí. Phải không bác sĩ? Ông ta chấm dứt với nụ cười bao dung, gỡ bỏ sự xúc phạm trong lời nói của ḿnh.
- Là sao? – Judd hỏi.
- Đơn giản lắm, vấn đề của ông là: ông đang đứng đập bóng trên sân nhà, và ông không biết có ai đó nẫng bóng đi. Trước tiên chúng đi t́m liệu sắp có một trận đấu bóng, và rồi chúng ta đi t́m ai là đấu thủ của ông. Ông có xe hơi không?
- Có.
Judd đă quên phắt việc bỏ đi t́m một thám tử tư khác. Ông ta ư thức rằng, đằng sau gương mặt ngây thơ, dịu dàng và thân h́nh thô kệch của Moody là một khả năng thông minh, trầm tĩnh.
- Tôi nghĩ rằng ông đă bị một phen căng thần kinh – Moody nói – Tôi muốn ông đi nghỉ ngơi ít ngày.
- Khi nào?
- Sáng mai.
- Không thể được – Judd phản đối – Tôi đă lên lịch hẹn với bệnh nhân…
- Hủy hẹn đi. - Moody gạt ngang.
- Nhưng mà thật tệ…
- Bộ tôi dạy ông cách kinh doanh sao? - Moody hỏi – Khi ông ra khỏi đây, tôi muốn ông tới ngay một dịch vụ du lịch. Bảo họ giữ chỗ cho ông – ông ta nghĩ ngợi một lúc - ở Grossinger’s. Đó là một cuộc đi chơi bằng xe hơi thú vị băng qua Catskills… Có garage nào ở gần chung cư nơi ông ở không? Tốt. Bảo họ bảo dưỡng xe ông cho cuộc du hành. Ông không muốn bất kỳ trục trặc nào xảy ra trên đường.
- Tôi không thể hoăn lại tuần sau à? Ngày mai lịch đă đầy…
- Sau khi ông đă đi đặt chỗ, ông trở lại văn pḥng và gọi cho tất cả bệnh nhân. Bảo họ ông có một ca khẩn cấp và ông sẽ trở về sau một tuần.
- Thật sự tôi không thể - Judd nói – Nó ngoài sự…
- Tốt hơn là ông cũng nên gọi cho Angeli, tôi không muốn cảnh sát truy lùng ông khi ông đi vắng.
- Tại sao tôi phải làm vậy? – Judd hỏi.
- Để bảo toàn 50 đô la của ông. Nó cũng nhắc tôi rằng: c̣n thêm 200 đô nữa đang chờ. Và cộng thêm 50 đô mỗi ngày để chi phí.
Moody kéo mạnh thân h́nh nặng nề của ông ta ra khỏi ghế xích đu – Tôi có thể đến đó trước khi trời tối.
- Ông có thể ra đi vào bảy giờ sáng mai không?
- Tôi… tôi cứ cho là vậy. Tôi sẽ t́m thấy ǵ khi đến đó?
- Một chút may mắn, một bảng ghi điểm thể thao.
Năm phút sau, Judd đă ngồi trong xe hơi. Ông ta đă bảo Moody rằng ḿnh không thể bỏ chạy và bỏ rơi bệnh nhân của ḿnh với một thông báo vắn tắt như vậy. Nhưng ông ta biết rằng ḿnh sẽ phải đi. Ông ta đúng là đă phó thác mạng sống của ḿnh vào tay một gă thám tử tư báo mập hài hước. Khi ông ta lái xe ra đường, mắt ông ta đập vào tấm bảng của Moody trên cửa sổ:
BẢO ĐẢM HÀI L̉NG KHÁCH HÀNG
Mong là ông ta đúng, Judd nghĩ một cách cứng rắn.

o0o

Cuộc du hành trơn tru. Judd ghé lại dịch vụ du lịch trên Đại lộ Madison. Họ đặt một pḥng cho ông ta tại Grossinger’s và cho ông ta một bản đồ đường bộ với nhiều tờ bướm giới thiệu Catskills. Rồi ông ta gọi Dịch vụ trả lời điện thoại và ủy thác cho họ gọi đến bệnh nhân của ông để hủy bỏ mọi cuộc hẹn cho đến khi có thông báo mới. Ông gọi đến trạm cảnh sát khu vực 19, xin gặp thám tử Angeli.
- Angeli bệnh ở nhà - một giọng vô cảm trả lời – ông muốn lấy số điện thoại nhà không?
- Có.
Một lát sau, ông gọi được cho Angeli. Qua giọng nói, ông thấy Angeli đang bị cảm lạnh nặng.
- Tôi quyết định tôi cần đi khỏi thị trấn trong vài ngày – Judd nói – Tôi sẽ đi vào sáng mai, tôi muốn hỏi ư kiến ông.
Có một khoảng lặng khi Angeli đang suy nghĩ – Không tồi. Ông đi đâu vậy?
- Tôi cho rằng tôi sẽ lái xe đến Grossinger’s.
- Được, không có ǵ phải lo, tôi sẽ báo lại Mc Greavy – ông ta ngập ngừng – tôi nghe có chuyện xảy ra ở văn pḥng ông tối qua.
Có nghĩa là ông nghe lời thuật của McGreavy.
- Ông có nh́n thấy mặt kẻ muốn giết ông không?
Nghĩa là, ít ra Angeli đă tin ông.
- Không.
- Không có ǵ để giúp chúng ta nhận dạng chúng à? Màu da, tuổi, chiều cao?
- Tôi rất tiếc – Judd nói – Trời quá tối.
Angeli hít một hơi – Được, tôi sẽ theo dơi việc này. Không chừng tôi sẽ có tin tốt cho ông khi ông trở về. Hăy bảo trọng, bác sĩ ạ.
- Vâng – Judd cảm thấy dễ chịu, gác máy.
Kế đến, ông ta gọi cho sếp của Burke và giải thích vắn tắt t́nh h́nh của Burke. Không có lựa chọn nào khác ngoài việc phải giam giữ Burke càng sớm càng tốt. Sau đó, Judd gọi Peter, giải thích rằng ông ta phải rời khỏi thị trấn trong một tuần, và nhờ Peter có những trợ giúp cần thiết cho Burke. Peter đồng ư.
Công việc đă xong.
Việc làm cho Judd bối rối nhất là ông ta không thể gặp Anne vào thứ Sáu. Có lẽ ông sẽ không bao giờ gặp lại cô nữa.
Khi lái xe về căn hộ, Judd nghĩ đến Norman Z. Moody. Ông ta có một khái niệm về những việc mà Moody sắp xếp. Bằng cách thông báo đến tất cả bệnh nhân của Judd rằng ông ta rời khỏi thị trấn, Moody đoan chắc rằng nếu kẻ giết người là một bệnh nhân của Judd – nếu có một kẻ giết người trong số họ - th́ một cái bẫy dùng Judd làm con mồi sẽ dành cho hắn.
Moody chỉ thị cho Judd để lại địa chỉ mà ông ta sẽ đến với số điện thoại liên lạc cho người gác cửa căn hộ. Ông ta đoan chắc rằng mọi người sẽ biết nơi mà Judd đang đi đến.
Khi Judd leo lên đến trước cửa căn hộ, Mike đă ở đó đón ông ta.
- Tôi sẽ lên đường vào sáng sớm – ông ta thông báo cho Mike – Anh giúp tôi mang xe đi bảo dưỡng ở garage và đổ đầy b́nh xăng nhé?
- Mọi thứ sẽ đâu vào đấy, bác sĩ Stevens. Ông cần chiếc xe vào mấy giờ vậy?
- Tôi sẽ đi lúc bảy giờ - Judd cảnh giác rằng Mike dơi theo ḿnh khi ông ta bước vào căn hộ.
Khi bước vào căn hộ, ông ta khóa tất cả cửa ra vào và kiểm tra các cửa sổ. Mọi việc dường như đúng trật tự của nó.
Ông ta uống hai viên thuốc ho, thay đồ và tắm nước nóng, thận trọng nhẹ nhàng ngâm thân thể đau rêm của ḿnh vào nước, cảm giác sức căng khi ngâm đến lưng và cổ. Ông ta nằm trong bồn tắm thoải mái, thư thái và suy nghĩ. Tại sao Moody cảnh báo ông ta không để cho xe trục trặc dọc đường. Bởi v́ có khả năng ông ta sẽ bị tấn công ở đâu đó trên con đường độc đạo đến Catskills. Và Moody sẽ có thể làm ǵ nếu Judd bị tấn công? Moody đă từ chối kể về kế hoạch của ông ta – nếu có một kế hoạch. Judd càng nghiệm, càng thấy rằng ông ta đang đi vào một cái bẫy. Moody từng nói, ông ta lập bẫy cho kẻ theo đuổi Judd. Nhưng hễ khi nào ông ta nghĩ sâu vào việc này, câu trả lời cũng vẫn vậy: cái bẫy dường như là dành cho Judd. Tại sao vậy? Moody có lợi lộc ǵ khi dẫn Judd vào chỗ chết? Ôi trời! Judd nghĩ. Tôi chấm một cái tên ngẫu nhiên từ những trang vàng trong cuốn Danh bạ điện thoại Manhattan và tôi tin rằng hắn muốn giết tôi. Tôi là kẻ hoang tưởng.
Ông ta cảm thấy mắt ḿnh sụp xuống. Những viên thuốc và tắm nóng đă phát huy tác dụng. Ông ta mệt mỏi lết ra khỏi bồn tắm, cẩn thận thấm khô thân thể bầm tím của ḿnh bằng chiếc khăn lông mượt rồi khoác lên bộ pyjama. Ông ta lên giường và đặt chiếc đồng hồ điện reo vào lúc sáu giờ. Ông ta nghĩ, Catskills, một cái tên thích hợp hoàn cảnh, và ông ta ch́m vào giấc ngủ sâu đắm.
Sáu giờ, Judd thức dậy ngay khi đồng hồ reo. Mặc dù không có sai sót nào cả, ông ta chợt nghĩ, Tôi không tin rằng có một loạt trùng hợp ngẫu nhiên. Tôi không tin rằng một trong số bệnh nhân của tôi là kẻ giết người hàng loạt. vậy th́, tôi là kẻ hoang tưởng, hoặc tôi chính là hắn. Cái ông ta cần là nhờ một bác sĩ tư vấn tâm lư khác ngay không chậm trễ. Ông ta sẽ gọi cho bác sĩ Robbie. Ông ta biết rằng điều đó sẽ kết liễu sự nghiệp của ḿnh. Nhưng không c̣n lối thoát nào khác. Nếu ông ta đang bị hoang tưởng, họ sẽ phải bắt giam ông ta. Moody có ngờ răng ông ấy đang gặp phải một ca tâm thần không nhỉ? Và tại sao ông ta đề nghị ḿnh đi nghỉ? Không phải v́ ông ta tin bất kỳ ai phía sau cuộc sống của Judd, mà bởi v́ ông ta có thể nh́n thấy dấu hiệu của sự suy nhược thần kinh? Có lẽ bài học khôn ngoan nhất là nghe theo lời khuyên của Moody và đi đến Catskills vài ba ngày. Một ḿnh, gỡ bỏ mọi áp lực, ông ta có thể b́nh thản cố tự đánh giá bản thân, t́m ra nguyên nhân đầu óc của ḿnh bị chơi khăm, khi ông ta bắt đầu mất khả năng cảm nhận sự thật. Rồi khi ông ta trở về, ông ta sẽ lấy cuộc hẹn với bác sĩ Robbie và giao bản thân ḿnh cho cho ông ấy chăm sóc.
Đó là một quyết định đau đớn, nhưng cần phải làm, để cho Judd cảm thấy đỡ hơn. Ông ta thay đồ, chuẩn bị một vali nhỏ có đủ quần áo cho năm ngày và xách xuống thang máy.
Eddie chưa đến ca trực và thang máy ở chế độ tự phục vụ. Judd đi xuống tầng hầm để xe, ông ta nh́n quanh t́m Wilt, người phục vụ, nhưng không có ai. Garage hoang vắng như sa mạc.
Judd chưng cái xe của ḿnh trong góc đối diện với bức tường xi măng. Ông ta đi ṿng qua nó, đặt vali vào ghế sau, mở cửa trước và nhẹ nhàng ngồi sau tay lái. Khi ông ta với tay vào ch́a khóa công tắc, một bóng đàn ông từ đâu xuất hiện lù lù bên cạnh. Judd giật thót tim.
- Ông thật đúng giờ như kế hoạch. – Đó là Moody.
- Tôi không biết ông đang giám sát tôi – Judd nói.
Moody tươi cười nh́n Judd, bộ mặt hiền hậu của ông ta chảy thành nụ cười khổng lồ:
- Tôi không có ǵ hay hơn để làm, và lại tôi không buồn ngủ.
Judd chợt thấy biết ơn cho cách thức khéo léo mà Moody xử lư t́nh huống. Chưa nói đến sự thật là Judd sắp lái xe về miền quê để nghỉ ngơi, ít nhất ông ta có thể an tâm rằng mọi việc đang diễn ra b́nh thường.
- Tôi chắc rằng ông đă đúng. Tôi sắp lái xe đi và h́nh dung rằng tôi sẽ ghi phiếu điểm cho cú bóng của ḿnh.
- Ồ! Ông không cần phải đi đâu cả. – Moody nói – Tất cả là để pḥng ngừa thôi.
- Tôi không hiểu. - Judd nh́n ông ta ngơ ngác.
- Rất đơn giản. Tôi luôn nói, khi anh muốn khám phá dưới đáy của việc ǵ, anh phải đào bới nó lên.
- Moody, ông …
Moody cúi xuống cửa xe: - Ông có biết cái ǵ làm cho tôi thích thú về vấn đề nhỏ của ông không bác sĩ? H́nh như là cứ mỗi năm phút là có ai đó đang muốn giết ông, có lẽ thế. Và bây giờ “có lẽ” nó lôi cuốn tôi. Không có ǵ mà ta phải chiến đấu cho đến khi ta t́m ra hoặc là ông đang suy sụp hay là thật sự ai đó đang cố biến ông thành xác chết.
- Nhưng c̣n Catskills …- Judd nh́n vào ông ta và nói yếu ớt.
- Ồ! Ông sẽ không bao giờ đi Catskills, bác sĩ à? – Ông ta mở cửa xe và nói - Bước ra đây nào.
Judd bối rối bước ra khỏi xe.
- Ông thấy đấy, mới chỉ là quảng cáo thôi. Tôi luôn nói là nếu anh muốn bắt cá mập, anh phải cho máu vào nước trước.
Judd nh́n chăm vào mặt ông ta.
- Tôi e rằng ông sẽ không phải đi Catskills – Moody nói nhẹ nhàng. Ông ta đi ṿng qua cốp mũi xe, lần ṃ tay nắm, dở cốp lên. Judd đi về phía ông ta. Đính vào bộ phân phối khí là ba thanh thuốc nổ. Hai sợi dây điện mảnh đang đung đưa ḷng tḥng từ bộ đánh lửa.
- Một cái bẫy vụng về - Moody nói.
Judd nh́n ông ta, giọng lạc đi.
- Nhưng làm sao mà ông …?
Moody cười nhăn cả mặt – Tôi bảo với ông rồi, tôi là kẻ khó ngủ. Tôi đến đây vào khoảng nửa đêm. Tôi đưa tiền cho người dọn rác đêm để ông ta ra ngoài vui vẻ tí chút, và tôi chỉ cần chờ trong bóng tối. Người dọn rác đêm sẽ đ̣i hai mươi đô la – ông ta thêm vào – Tôi không muốn ông thấy khó chịu.
Judd cảm thấy một luồng ảnh hưởng bất ngờ về phía người đàn ông to béo.
- Ông có thấy ai làm việc này không?
- Không. Nó đă được thực hiện trước khi tôi đến đây. Lúc sáu giờ sáng nay, tôi h́nh dung là không có ai xuất hiện nữa, nên tôi làm một cuộc kiểm tra. - Ông ta chỉ vào hai sợi dây lủng lẳng. - Bạn bè ông thật là tinh khôn. Họ cài một cái bẫy thứ hai, nên nếu ông dở nắp cốp lên hết mức, sợi dây này sẽ kích khối thuốc nổ. Cùng kết quả sẽ xảy ra nếu ông bật công tắc đề máy nổ. Có đủ thuốc đạn để băm nát nửa cái garage.
Judd bỗng cảm thấy bao tử sôi lên. Moody nh́n ông ta thông cảm.
- Vui vẻ đi – ông ta nói – hăy nh́n đoạn đường ta đă trải qua. Chúng ta đă biết hai việc. Trước nhất, chúng ta biết ông không có điên. Và thứ hai, - nụ cười vụt tắt trên mặt ông ta – chúng ta biết rằng có ai đó làm Chúa Quyền năng khao khát hạ thủ ông, bác sĩ Steven à.

Chương 10

Họ đang ngồi nói chuyện trong pḥng khách trong căn hộ của Judd, thân h́nh quá khổ của Moody tràn ra khỏi cái đi văng lớn. Moody đă cẩn thận đặt các thứ lỉnh kỉnh của quả bom đă vô hiệu hoá vào trong cốp xe của ḿnh.
- Sao ông không để nguyên đó cho cảnh sát đến điều tra về chúng? – Judd hỏi.
- Tôi luôn nói rằng việc nhầm lẫn nhất trên thế giới là có quá nhiều thông tin.
- Nhưng nó sẽ chứng minh với Trung Uư McGreavy là tôi đă kể lại sự thật.
- Có chắc không?
Judd thấy tiêu điểm của ḿnh: Khi mà McGreavy bị dính vào, Judd có thể phó thác sự việc cho ông ấy. C̣n nữa, ông cảm thấy kỳ quặc khi mà một thám tử tư lại giành đi vật chứng với cảnh sát. Ông ta có cảm giác rằng Moody giống như một tảng băng trôi khổng lồ. Hầu hết bản chất người đàn ông được che đậy dưới vẻ ngoài, dưới vẻ mặt lịch thiệp, sự rụt rè tỉnh lẻ. Nhưng bây giờ, khi ông ta nghe Moody nói, ông ta được bơm đầy vẻ phấn chấn. Ông ta không bị mất trí và thế giới không phải th́nh ĺnh xuất hiện đầy những sự trùng hợp ngẫu nhiên man rợ. Có một sát thủ ngoài ṿng pháp luật. Một sát thủ máu lạnh. Và v́ lư do nào đó, hắn chọn Judd làm nạn nhân chủ đích. Ôi trời, Judd nghĩ, những “cái tôi” bị tiêu diệt dễ dàng làm sao.Vài phút trước đây, ông ta sẵn sàng tin ḿnh bị hoang tưởng. Ông ta nợ Moody một món nợ không trả nổi.
- Ông là bác sĩ – Moody đang nói – c̣n tôi là thám tử già. Tôi luôn nói là khi anh muốn có mật ong, anh phải đi kiếm tổ ong.
Judd bắt đầu hiểu biệt ngữ của Moody.
- Ông muốn tôi cho ư kiến về loại người đàn ông, hay những người, mà chúng ta đang t́m kiếm à.
- Đúng vậy. – Moody sáng mắt lên – Có phải chúng ta đang đối đầu với kẻ giết người điên dại, kẻ đào thoát từ nhà thương điên…
“Viện tâm thần” – Judd chợt nghĩ một cách vô thức
- … hay là chúng ta đi sâu vào sự việc ngay tại đây?
- Đào sâu vào đi – Judd nói ngay tức khắc.
- Sao ông lại nghĩ vậy, bác sĩ?
- Đầu tiên, hai người đàn ông đột nhập vào văn pḥng của tôi đêm trước, tôi có thể chấp nhận giả thuyết đó là kẻ điên, nhưng hai kẻ điên cùng làm việc với nhau là quá nhiều.
Moody gật đầu đồng ư.
- Được lắm, tiếp đi.
- Thứ hai, một tâm thần bất ổn có thể có nỗi ám ảnh, nhưng nó dựa trên một nền tảng rơ ràng. Tôi không biết tại sao John Hanson và Carol Roberts bị giết, nhưng nếu tôi không lầm th́ theo tŕnh tự tôi là nạn nhân thứ ba và cuối cùng.
- Cái ǵ làm ông nghĩ ông là nạn nhân cuối cùng? – Moody ṭ ṃ hỏi.
- Bởi v́ – Judd đáp - nếu c̣n có những nạn nhân khác, th́ khi lần đầu giết tôi thất bại, họ sẽ phải tiếp tục giết ai khác nữa theo danh sách của họ. Nhưng ngược lại, họ đang cố sát chỉ ḿnh tôi.
- Ông biết không – Moody đồng ư – ông chính là một thám tử bẩm sinh đó.
Judd nhăn mặt:
- Có một vài sự việc vô lư.
- Như là ǵ …
- Đầu tiên là động cơ – Judd nói – Tôi không biết có ai …
- Chúng ta sẽ lại bàn sau. C̣n ǵ nữa?
- Nếu ai đó thật sự khao khát giết tôi, khi chiếc xe tải tông ngă tôi, gă tài xế chỉ c̣n phải quay xe lại và cán chết tôi. Tôi đă bất tỉnh rồi.
- À! Đó là nơi mà ông Benson đă đến.
Judd nh́n ông ta ngơ ngác.
- Ông Benson là người làm chứng cho vụ tai nạn của ông. – Moody thương hại giải thích - Tôi lấy tên ông từ báo cáo của cảnh sát và đă gặp ông ta sau khi ông ra khỏi văn pḥng tôi. Vậy là mất 150 đô la tiền taxi, đồng ư nhé?
Judd gật đầu không nói ǵ.
- Ông Benson là người bán đồ da, tiện thể nói luôn, Chúng thật đẹp. nếu ông có muốn mua ǵ cho người phụ nữ của ḿnh th́ tôi có thể giới thiệu để ông được giảm giá. Dù sao th́, tối Thứ Ba này, hôm xảy ra tai nạn, ông ta đang đi đến toà nhà văn pḥng nơi bà chị dâu của ông ta đang làm việc. Ông ta mang đến vài viên thuốc cho anh trai Mathew, người đi bán Kinh Thánh, đang bị cảm cúm. Bà chị dâu sẽ mang thuốc về nhà cho ông anh.
Judd đè nén sự thiếu kiên nhẫn của ḿnh. nếu Norman Z. Moody thích ngồi đó và đọc thuộc ḷng toàn bộ Bản Tuyên Bố Nhân Quyền, ông ta cũng sẽ lắng nghe.
- Ông Benson giao thuốc xong và bước ra khỏi toà nhà th́ thấy chiếc Limousine đâm thẳng về phía ông. Dĩ nhiên, lúc đó ông ta không biết đó là ông.
Judd gật đầu.
- Chiếc xe thật sự bị tạt về một bên, từ góc nh́n của Benson, nó trông giống như đang bị trượt đi. Khi ông ta thấy nó đụng vào ông, ông ta liền chạy đến để coi có giúp ǵ được không. Chiếc Limousine quay trở lại tính cán ông một lần nữa. Hắn thấy ông Benson và chạy thoát như con dơi băng ra từ địa ngục.
- Thế nếu ông Benson không xuất hiện ở đó… - Judd há hốc.
- Phải – Moody nói chậm răi – … th́ tôi và ông sẽ không bao giờ c̣n gặp lại nhau. Những gă đó không phải đang chơi game đâu. Họ đang truy sát ông đó bác sĩ à.
- C̣n cuộc tấn công tại văn pḥng của tôi th́ sao? Sao chúng không tông cửa vào.
Moody yên lặng trong một lúc và suy nghĩ.
- Đó là một câu đố. Chúng đă có thể phá cửa, giết ông và bất kỳ ai đang ở cùng ông và chạy thoát mà không ai nh́n thấy. Nhưng khi chúng nghĩ rằng ông không ở đó một ḿnh th́ chúng bỏ đi. Tôi chưa ráp được chỗ này với phần c̣n lại của sự việc. – Ông ta ngồi đó, liếm cặp môi trễ - Ngoại trừ… - ông ta nói tiếp.
- Ngoại trừ cái ǵ.
Một cái nh́n phán đoán lướt qua mặt Moody.
- Tôi ngạc nhiên… – ông ta thở dài.
- Cái ǵ?
- Dừng tại điểm này, tôi có một ư kiến, nhưng tôi không chắc cho đến khi t́m ra một động cơ.
Judd nhún vai hờ hững.
- Tôi không biết bất kỳ ai có động cơ để giết tôi.
Moody suy nghĩ một lúc.
- Này bác sĩ, ông có bí mật nào mà ông tiết lộ cho bệnh nhân của ông John Hanson và Carol Roberts không? Một điều ǵ đó mà chỉ có ba người các ông biết.
Judd lắc đầu.
- Bí mật duy nhất mà tôi có là những bí mật về bệnh nhân của tôi. Và không có một việc đơn lẻ nào trong bất kỳ quá khứ nào của họ có thể biện hộ cho kẻ giết người. Không ai trong số bệnh nhân của tôi là điệp viên hay gián điệp ngoại quốc, hay tù vượt ngục. Họ chỉ là nhưng người b́nh thường: nội trợ, kỹ sư, viên chức ngân hàng, những người có vấn đề mà họ không thể đối phó được.
Moody nh́n ông ta một cách thô thiển.
- Ông có chắc là ông không che dấu một kẻ giết người hoang tưởng trong cái thế giới nhỏ bé của ông không?
Giọng của Judd cứng rắn.
- Chắc chứ. Ngày hôm qua, tôi có thể c̣n chưa chắc. Nói thật với ông là, tôi có lúc nghĩ rằng tôi đang bị hoang tưởng và ông đang giễu cợt tôi.
Moody mỉm cười với ông ta và nói:
- Ư nghĩ thoáng qua đầu tôi, sau khi ông gọi điện hẹn gặp tôi, tôi đă kiểm tra về ông. Tôi đă gọi cho vài người bạn thân làm bác sĩ của tôi. Ông đúng là có danh tiếng. Thế cho nên Ngài Stevenson đă trở thành đồng hành với gă Moody nhà quê thô kệch này.
- Nếu bây giờ chúng ta báo cảnh sát, - Judd nói - với những ǵ chúng ta biết, ít nhất ta có thể làm cho họ bắt đầu điều tra ai đứng đằng sau những việc này.
Moody nh́n ông ta với vẻ kinh ngạc dịu dàng.
- Ông nghĩ vậy à? Chúng ta thật sự chưa có đủ bằng chứng để tiếp tục, đúng không nào bác sĩ?
- Đúng vậy.
- Tôi chưa chịu thua đâu. – Moody nói – Tôi nghĩ, chúng ta đă đi đúng hướng. Chúng ta đă thu hẹp phạm vi sự việc một cách tốt đẹp.
Một sự rùng ḿnh thất vọng trong giọng nói của Judd:
- Chắc là kẻ đó có thể là bất kỳ ai trên lục địa nước Mỹ.
Moody ngồi yên một lúc, ngửa mặt ngắm trần nhà. Cuối cùng ông ta lắc đầu, thở dài:
- Những người thân.
- Những thân nhân sao?
- Bác sĩ à, tôi tin ông khi ông nói ông biết rơ bên trong những bệnh nhân của ông. Nếu ông bảo tôi họ không thể làm bất cứ việc ǵ như thế này, th́ tôi đă có 10 giờ đồng hành với ông. Đó là tổ ong của ông và ông là người bảo vệ cho những con ong. – Ông ta ngă người trên đi văng. – Nhưng hăy kể cho tôi vài điều. Khi ông chữa cho bệnh nhân, ông có hỏi về gia đ́nh họ không?
- Không. Đôi khi gia đ́nh không hề biết rằng bệnh nhân đi khám bác sĩ tâm thần.
Moody bật trở lại, thoả măn.
- Chính là ở đó. – Ông ta nói.
Judd nh́n ông ta:
- Ông nghĩ rằng thành viên nào đó trong già đ́nh các bệnh nhân đang cố giết tôi?
- Có thể lắm.
- Họ c̣n có ít động cơ hơn là bệnh nhân. Ít khả năng lắm.
Moody đau khổ nh́n vào chân ḿnh:
- Ông c̣n chưa biết sao bác sĩ? Hăy làm những ǵ tôi yêu cầu. Cho tôi danh sách tất cả những bệnh nhân mà ông đă gặp trong bốn hay năm tuần vừa qua. Được không?
Judd ngần ngại.
- Không. - Cuối cùng ông ta dứt khoát.
- Đó là bí mật giữa bệnh nhân và bác sĩ phải không? Tôi nghĩ đă đến lúc phải lái nó đi một chút. Mạng sống của ông đang bị đe doạ.
- Tôi nghĩ ông đi sai hướng rồi. Điều đang xảy ra không có liên quan ǵ đến các bệnh nhân và gia đ́nh của họ. Nếu có ǵ điên rồ ở thân nhân của họ, th́ họ đă phải đến bác sĩ tâm lư rồi. – Ông ta lắc đầu – Tôi rất tiếc, ông Moody, tôi phải bảo vệ bệnh nhân của ḿnh.
- Ông từng nói, trong hồ sơ bệnh nhân không có ǵ quan trọng.
- Không quan trọng đối với chúng ta. – Ông ta nhớ đến một số chi tiết trong hồ sơ: John Hanson đón những thuỷ thủ trong quán rượu trên Đại lộ số 3. Teri Washburn làm t́nh với các cậu trai trong nhóm 14 tuổi Evelyn Warshak, những đứa chuyên măi dâm ở lớp chín… - Tôi rất tiếc – ông ta lập lại.
Moody nhún vai:
- Thôi được rồi. bây giờ ông sẽ phải làm phụ tá cho tôi.
- Ông muốn tôi làm cái ǵ?
- Lấy ra hết những cuộn băng mà ông có trong ṿng một tháng trở lại đây. Nghe thật kỹ từng cái một. Riêng lần này không nghe theo kiểu bác sĩ, mà nghe theo kiểu thám tử, t́m cho ra cái ǵ đó không b́nh thường.
- Tôi sẽ làm vậy. Đó là nghề của tôi mà.
- C̣n nữa, hăy mở to con mắt cảnh giác. Tôi không muốn mất ông khi chúng ta chưa giải quyết xong chuyện này. – Ông ta với lấy cái áo khoác và xỏ vào, trông giống như con voi múa ba lê. Judd nghĩ, những người đàn ông mập mạp có vẻ phong lưu, ngoại trừ ông Moody này. – Ông có thấy điều khác thường nhất trong câu chuyện quái quỷ này không? – Moody hỏi thận trọng.
- Cái ǵ vậy?
- Chính ông đă phát hiện điều này trước, khi ông nói có hai gă. Có lẽ chỉ cần một gă cũng đủ hạ đo ván ông - vậy tại sao có hai?
- Tôi không biết.
Moody ngắm nghía ông ta chăm chú.
- Lạy trời - Cuối cùng ông ta thốt lên.
- Chuyện ǵ vậy?
- Tôi mới động năo. Nếu tôi không lầm, có hơn hai người đển giết ông.
Judd nh́n chằm chằm vào Moody ngờ vực:
- Ông muốn nói có cả một nhóm sát thủ đằng sau tôi? Vô lư quá.
Có một cái nh́n kích động nổi lên trên mặt Moody.
- Này bác sĩ, tôi có ư kiến ai có thể là trọng tài cho tṛ chơi này. – Ông ta nh́n Judd mắt sáng lên – Tôi chưa biết như thế nào hay tại sao, nhưng tôi biết đó là ai.
- Ai vậy?
Moody lắc đầu:
- Chúa gởi tôi tới nhà máy nghiền tôi ra nếu tôi nói cho ông biết. Tôi luôn nói: nếu anh sắp ngậm miệng lại th́ anh phải chắc là nó đă ngậm được cái ǵ. Để tôi làm một cuộc kiểm tra nhỏ, nếu tôi đi đúng hướng, tôi sẽ nói với ông.
- Tôi hy vọng ở ông. – Judd nói tha thiết.
Moody nh́n ông ta một lúc.
- Không, bác sĩ à. Nếu ông xem rẻ mạng sống của ḿnh là tôi sai.
Rồi Moody bỏ đi.
Ông ta đi taxi tới văn pḥng.
Giờ là trưa thứ Sáu, chỉ c̣n hơn ba ngày mua sắm nữa là đến Noel, đường phố đầy những người đi mua sắm quấn đầy áo ấm chống lại cơn gió lạnh quét từ sông Hudson. Cửa sổ các tiệm được trang trí đèn, quấn đầy các cây thông Noel và h́nh tạc Chúa hài Đồng. Hoà b́nh trên trái đất. Lễ Noel. Và Elizabeth cùng đứa con trong bụng. Một ngày gần đây - nếu ông ta c̣n sống – ông ta sẽ tự tạo hạnh phúc của ḿnh, tự giải thoát khỏi quá khứ chết chóc và đi tới. Ông ta biết rằng, với Anne, ông có lẽ … Ông ta tự dừng lại dứt khoát. Đâu là sự si mê điên cuồng về người đàn bà có chồng, bỏ đi với chồng cô ta, cô ấy yêu ai hơn?
Taxi đă đến trước cửa toà nhà văn pḥng. Judd bước ra, căng mắt nh́n quanh. Ông ta t́m kiếm cái ǵ? Ông ta không có khái niệm ǵ về vũ khí giết người là cái ǵ, và ai sẽ sử dụng chúng.
Khi đến văn pḥng, ông ta khoá cửa ngoài, đi tới kệ chứa các cuộn băng và mở ra. Các cuộn băng được sắp xếp theo thứ tự thời gian với tên của từng bệnh nhân. Ông ta lựa những cuộn băng gần đây nhất và mang tới máy ghi âm. Nay th́ các cuộc hẹn trong ngày đă bị huỷ, ông ta sẽ có thể tập trung vào việc cố t́m coi có dấu hiệu nào có thể liên quan đến bạn bè hoặc thân nhân của bệnh nhân của ông. Ông ta cảm thấy đề nghị của Moody là xa vời, nhưng ông có đủ kính trọng ông ấy để không làm ngơ yêu cầu đó.
Khi chạm vào cuộn băng đầu tiên, ông ta nhớ lại lần cuối cùng sử dụng máy. Dường như mới tối hôm qua? Ông ta nhớ lại những pha kinh hoàng trong ác mộng. Ai đó đă chuẩn bị giết ông trong pḥng này, nơi họ đă giết Carol.
Ông ta th́nh ĺnh nhận thức rằng, ông ta đă không nghĩ đến những bệnh nhân ở pḥng khám miễn phí mà ông làm việc một buổi sáng mỗi tuần. Có khả năng những kẻ giết người đă điều nghiên văn pḥng này kỹ hơn bệnh viện. Dừng một chút.., ông ta đi ṿng qua cái thùng gắn nhăn “pḥng khám”, nh́n qua mớ băng và cuối cùng lựa lấy nửa tá. Ông ta bỏ cuộn đầu tiên vào máy ghi âm.
Rose Graham.
- … một tai nạn, thưa bác sĩ.. Nancy khóc nhiều, nó luôn luôn là đứa bé nhỏng nhẻo, nên tôi đánh nó, đó là muốn dạy nó, ông biết không?
- Bà có bao giờ t́m hiểu coi tại sao Nancy khóc nhiều chưa? - Giọng Judd hỏi.
- Bởi v́ nó hư quá. Cha nó làm hại nó rồi bỏ đi mất. Nancy luôn nghĩ nó là con gái của cha, nhưng Harry thật sự yêu con được bao nhiêu khi mà anh ấy bỏ đi như vậy.
- Bà và Harry chưa cưới nhau phải không?
- Vâng … theo lẽ thường, tôi đoán ông sẽ nói vậy, chúng tôi chuẩn bị kết hôn.
- Các người sống chung bao lâu rồi?
- Bốn năm.
- Sau khi Harry bỏ đi rồi bà bẻ găy tay Nancy đến nay là bao lâu?
- Khỏang một tuần, tôi đoán vậy. Tôi không muốn làm găy tay nó. Tôi chỉ muốn nó ngừng quấy khóc, nên cuối cùng tôi rút cây mắc màn và đánh con bé.
- Bà có nghĩ Harry yêu Nancy nhiều hơn yêu bà?
- Không, Harry phát điên với tôi ấy chứ.
- Vậy bà nghĩ v́ sao anh ta bỏ đi?
- Bởi v́ anh ấy là đàn ông. Và ông không biết đàn ông là ǵ sao? Là súc vật! Tất cả các ông. Lũ các ông đáng bị giết thịt, như heo ấy. - Tiếng khóc thổn thức.
Judd tắt máy và nghĩ về Rose Graham. Bà ấy là kẻ ghét người loạn trí, bà ta hầu như đánh con gái nhỏ sáu tuổi của ḿnh gần chết bởi hai nguyên cớ khác nhau. Nhưng kiểu mẫu của kẻ giết người không phù hợp với tâm trí của Rose Graham.
Ông ta bỏ cuộn băng kế tiếp từ pḥng khám vào máy.
Alexander Fallon.
- Cảnh sát nói ông tấn công ông Champion bằng một con dao, ông Fallon.
- Tôi chỉ làm những ǵ người ta bảo.
- Ai đó bảo ông giết ông Champion à?
- Ông ta bảo tôi làm vậy.
- Ông nào?
- Chúa.
- Tại sao Chúa bảo ông giết ông ta?
- Tại v́ Champion là người xấu. Ông ta là diễn viên. Tôi thấy ông ta trên sân khấu. Ông ta hôn cô này, nữ diễn viên này. Trước mặt toàn thể khán giả, ông ta hôn cô ấy và …
Im lặng.
- Tiếp đi.
- Ông ta sờ ngực cô ấy.
- Việc này làm ông căm giận à?
- Dĩ nhiên! Nó làm tôi thất vọng khủng khiếp. Ông không hiểu đó có nghĩa là ǵ à? Ông ta đă ăn nằm với cô ấy. Khi tôi ra khỏi nhà hát., tôi cảm thấy như đang đến từ Sodom và Gomorrah, những tội đồ của Chúa. Họ phải bị trừng phạt.
- Vậy là ông quyết định giết ông ta?
- Tôi không quyết định. Chúa quyết định. Tôi chỉ thực hiện lệnh của Ngài.
- Chúa có thường nói chuyện với ông không?
- Chỉ khi có việc cần làm, Ngài chọn tôi làm công cụ của Ngài, bởi v́ tôi thuần khiết. Ông biết cái ǵ làm cho tôi thuần khiết không? Ông có biết rằng việc thuần khiết nhất trên thế giới là ǵ không? - Giết những kẻ tội lỗi.
Alexander Fallon. Ba mươi lăm tuổi, giúp việc bán thời gian cho tiệm bánh. Ông ta đă từng ở trong viện tâm thần trong sáu tháng, sau đó được cho ra. Có thể nào Chúa bảo ông ta tiêu diệt Hanson, kẻ đồng tính, và Carol, một kẻ mại dâm trước đây, và Judd, ân nhân của cả hai? Judd cả quyết rằng không phải như vậy. Ư nghĩ của Fallon diễn tiến với những cơn co giật ngắn và đau đớn. C̣n kẻ giết người có kế hoạch và có tổ chức tŕnh độ cao.
Ông ta nghe thêm vài cuộn băng nữa từ pḥng khám, nhưng không có ai trong số họ khớp với kiểu cách mà ông đang t́m kiếm. Không, không phải là bất kỳ bệnh nhân nào ở pḥng khám.
Ông ta lướt qua những hồ sơ ở văn pḥng và một cái tên đập vào mắt ông ấy.
Skeet Gibson.
Ông bỏ băng vào máy.
- Buổi sáng, bác sĩ à, thật là thích thú làm sao khi tôi nấu bữa ăn cho ông trong ngày đẹp trời này?
- Ông đang cảm thấy ngày tốt lành.
- Nếu tôi cảm thấy tốt hơn, lẽ ra họ nên cản tôi lại. Ông có thấy sô diễn của tôi tối qua không?
- Không, rất tiếc, tôi đă không thể.
- Tôi chỉ là một kẻ thất bại. Jack Gould gọi tôi là “diễn viên hài đáng yêu nhất trên thế giới”. Mà tôi là ai mà lại đi tranh cải với một thiên tài như Jack Gould. Ông hăy nghe tiếng khán giả! Họ đang vỗ tay cho màn diễn xuất sắc. Ông có biết đó nói lên điều ǵ không?
- Rằng họ có thể đọc tấm thẻ “Vỗ tay”.
- Ông sắc xảo, ông quái quỷ, ông… Đó là điều mà tôi thích, một bác sĩ tâm thần với tính hài hước. Điều cuối cùng tôi gặp phải là một trở ngại. Một tin đồn làm tôi khó chịu.
- Tại sao?
- Bởi v́ đó là một quư cô.
Có tiếng cười lớn.
- Vào lúc đó, tôi như con gà trống già. Không đùa, một điều làm cho tôi cảm thấy phần khởi là bởi v́ tôi vừa cam kết một triệu đô la.- hăy tính đi: một triệu đô - để giúp đỡ những đứa trẻ ở Biafra.
- Không có ǵ ngac nhiên nếu ông cảm thấy tốt.
- Ông đánh cuộc với con lừa của ông á. Chuyện đó đăng trên trang nhất các báo trên thế giới.
- Điều đó có quan trọng không?
- Ư ông là sao? Có quan trọng không à? Có bao nhiêu gă cam kết cho công tác từ thiện đó. Ông có thôi tù và của ông chưa, Peter Pan. Tôi vui sướng có đủ khả năng để đóng góp tiền.
- Ông luôn nói “cam kết”, đó có nghĩa là “cho” phải không?
- “Cam kết” hay “cho” có ǵ khác nhau? Ông cam kết một triệu, cho vài ngàn đô la, và họ hôn vào đít ông… Tôi có kể với ông hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của tôi chưa?
- Chưa. Xin chúc mừng.
- Cám ơn. Mười lăm năm qua. Đó là ả điếm ngọt ngào nhất mà tôi từng dạo qua trên trái đất của Chúa. Tôi thật sự may mắn với hôn nhân của ḿnh. Ông có biết thế nào là nỗi đau trong cái lỗ đít phối ngẫu có thể chịu đựng? Sally có hai anh trai Ben và Charley. Tôi có kể với ông về họ. Ben là người viết kịch bản cho sô của tôi trên Tivi và Charley là nhà sản xuất chương tŕnh. Họ là những thiên tài. Tôi đă biểu diễn trên Tivi bảy năm nay. Và chúng tôi chưa bao giờ ra khỏi top ten trên bảng xếp hạng của Nielsen. Tôi rất thong minh khi kết hôn với gia đ́nh như thế, đúng chứ hả? hầu hết phụ nữ mập lên và luộm thuộm từ khi lấy chồng. Nhưng Sally, chúa ơi, c̣n mảnh khảnh hơn từ sau ngày cưới. Ôi đàn bà… Ông có thuốc là không?
- Đây. Tôi cho rằng ông nên bỏ thuốc.
- Tôi chỉ muốn tự phô trương. Tôi đă có nghị lực, nên tôi bỏ thuốc. bây giờ tôi hút lại bởi v́ tôi muốn… Tôi có hợp đồng mới với hệ thống ngày hôm qua. Tôi thật sự đă phỉnh họ. Hết giờ chưa?
- Chưa. Sao ông không nghỉ ngơi, Skeet?
- Để kể với ông sự thật, cưng à. Tôi đang có triển vọng vĩ đại, tôi không biết v́ cái quái quỷ ǵ mà tôi đang kiếm tiền ở đây nữa.
- C̣n ǵ nữa không?
- Tôi ấy à? Thế giới là con hàu của tôi và tôi là Diamond Jim Brady. Tôi đă giao nó cho ông. Ông đă thật sự giúp đỡ tôi. Ông là người đàn ông của tôi. Với kiểu kiếm tiền của ông, có lẽ tôi nên kinh doanh bằng cách mở pḥng khám của riêng ḿnh, được chứ hả? … Điều này nhắc tôi một chuyện lớn khi một gă đi đến pḥng mạch, nhưng hắn quá căng thẳng nên hắn chỉ nằm trên đi văng mà không nói ǵ. Một giờ sau, bác sĩ tâm thần nói:” Hết năm mươi đô la”. Ồ, việc này kéo dài cả hai năm mà gă bần tiện không nói một lời. Cuối cùng ngày nọ thằng kia mở miệng nói:” Bác sĩ, tôi muốn hỏi một câu?”. “Được.” bác sĩ trả lời. và gă kia nói “ Ông có cần phụ tá không?”.
Có tiếng cười lớn.
- Ông có uống một liều aspirin hay ǵ đó phải không?
- Dĩ nhiên. Nó dùng để trị nhức đầu mà?
- Không có ǵ qua khỏi mắt tôi, ông bạn già … Cám ơn, đó là tṛ chơi khăm.
- Ông nghĩ ǵ mà đem chứng nhức đầu ra đây?
- Chỉ là sự căng thẳng khi có sô tivi b́nh thường… chúng tôi đă đọc kịch bản hồi chiều này.
- Việc đó làm ông căng thẳng à?
- Tôi à? Quỷ tha ma bắt. Không! Làm sao tôi có thể căng thẳng được? Nếu câu chuyện đùa dở tệ, tôi làm mặt khỉ, nháy mắt với khán giả, và họ thích thú ngay. Không có vấn đề sô diễn hay dở ra sao, lăo già nhỏ bé Skeet vẫn sẽ thơm nức như hoa hồng.
- Vậy tại sao ông nghĩ ông bị nhức đầu mỗi tuần?
- Tôi mà biết chó ǵ? Giả sử ông là bác sĩ, ông phải nói cho tôi biết chứ. Tôi đâu có trả tiền cho cái đít mập của ông ngồi đây hàng giờ để hỏi những câu ngu xuẩn. Thề có Chúa, nếu thằng ngốc như ông không chữa được chứng nhức đầu đơn giản, th́ họ không nên để cho ông chạy quanh cuộc đời của những người bị lẩn quẩn đầu óc. Ông lấy bằng y khoa ở đâu vậy? Tại một trường thú y à? Tôi không tin tưởng những con điếm của tôi với ông. Ông là tên lang băm chết tiệt. Lư do duy nhất mà tôi tới chỗ ông là bởi v́ Sally bón phân vào mặt tôi, đó là cách duy nhất tôi có thể làm cho cô ấy quay trở lại. Ông có biết định nghĩa của tôi về Địa ngục không?Là kết hôn với con ngựa gầy nhom, xấu xí trong mười lăm năm. Nếu ông đang t́m vài con nai tơ để lừa gạt, th́ hăy tóm lấy hai thằng anh trai của cô ấy. Ben và Charley. Ben, nhà biên kịch của tôi, hắn không biết đầu nào của cây bút ch́ có ch́ trong đó. Và anh của nó lại càng ngu hơn. Tôi ước ǵ cả bọn họ chết hết đi. Tôi sẽ thoát khỏi họ. Ông nghĩ là tôi thích ông à? Ông quá kinh tởm. Ông là tên bảnh chọe chết tiệt, ngồi đó mà trông xuống người khác. Ông chưa gặp vần đề ǵ, hả?Ông biết tại sao không? Bởi v́ ông không thật ḷng. Ông bàng quang. Tất cả những ǵ ông làm là ngồi trên cái đít mập của ông suốt ngày và chôm tiền của người bệnh. Được, tôi sẽ tóm lấy ông, đồ chó đẻ. Tôi sẽ báo cáo ông với AMA (Hội Y Dược Mỹ)…
- Tôi ước ǵ tôi không phải đi tới cuộc điều trần chết tiệt đó.
Một khoảng lặng.
- Được, hăy vui vẻ đi nhé. Gặp lại ông tuần sau nhá cưng.
Judd bấm nút tắt máy. Skeet Gibson, diễn viên hài Mỹ được yêu thích, lẽ ra phải được đưa vào viện mười năm trước. Tật xấu của ông ta là thích đánh đập những cô gái trẻ tóc vàng và căi cọ trong quán bar. Skeet là người đàn ông nhỏ thó, nhưng ông ta khởi nghiệp là một vơ sĩ đấu để kiếm tiền, và ông ta biết thế nào là nỗi đau. Môn thể thao yêu thích của ông ta là vào quán bar của kẻ đồng tính, thuyết phục một kẻ đồng tính ngây thơ vào pḥng dành cho đàn ông và đánh hắn cho đến bất tỉnh. Skeet bị cảnh sát bắt mấy lần, nhưng sự rắc rối luôn được bưng bít. Trên hết, ông ta là Skeet, diễn viên hài Mỹ được yêu thích có đủ hoang tưởng để có ư định giết người, và ông ta có đủ khả năng giết người trong cơn thịnh nộ. Nhưng Judd không nghĩ ông ta có máu lạnh đủ để thực hiện kế hoạch tắm máu này. Trong t́nh h́nh đó, Judd cảm thấy chắc chắn, đưa đến mấu chốt cho giải pháp. Bất kỳ ai đang cố giết ông ta, và đang thực hiện điều đó không phải trong cơn giận cuồng nộ, mà là có phương pháp và có máu lạnh. Một gă điên.
Ai mà không điên.

Chương 11


Có tiếng chuông điện thoại. Đó là dịch vụ trả lời tự động của ông ta. Họ đă có thể liên hệ đến tất cả bệnh nhân ngoại trừ Anne Blake. Judd cám ơn điện thoại viên và gác máy. Vậy là Anne sẽ đến đây hôm nay. Ông ta bối rối về niềm hạnh phúc vô lư của ḿnh khi nghĩ đến việc gặp bà ta. Ông ta phải nhớ rằng, bà ta chỉ đến theo lời hẹn của ông ta, v́ ông ta là bác sĩ. Ông ta ngồi đó nghĩ về Anne. Ông ta biết về bà ấy nhiều, ít ra sao… Ông ta đặt cuốn băng của Anne vào máy và bắt đầu nghe. Đó là một trong những lần khám đầu tiên của bà ấy.
- Cứ tự nhiên bà Blake.
- Vâng, cám ơn ông.
- Bà thấy thoải mái không?
- Vâng.
- Bà đang nắm chặt tay đấy.
- Có lẽ tôi hơi căng thẳng một tí.
- Về việc ǵ vậy?
Một khoảng yên lặng kéo dài.
- Hăy kể cho tôi về cuộc sống gia đ́nh của bà. Bà kết hôn được sáu tháng à?
- Vâng.
- Tiếp tục đi.
- Tôi kết hôn với người đàn ông tuyệt vời. Chúng tôi sống trong ngôi nhà đẹp đẽ.
- Đó là loại nhà kiểu ǵ?
- Kiểu nông thôn Pháp, nó là một nơi cũ kỷ đáng yêu. Có một con đường ô tô dài và quanh co dẫn tới đó. Cao tít trên mái có con gà trống già bằng đồng thau đă rơi mất củ tỏi. Tôi nghĩ tay thợ săn nào đó đă bắn rơi nó từ lâu. Chúng tôi có khoảng năm mẫu Anh, chủ yếu trồng gỗ rừng. Tôi đi bộ xa. Giống như là sống ở nông thôn. - Bà có thích nông thôn không?
- Thích lắm chứ.
- Chồng bà cũng vậy chứ?
- Tôi nghĩ cũng vậy.
- Một người đàn ông b́nh thường không mua năm mẫu đất ở nông thôn ngoại trừ anh ta thích ở đó.
- Ông ấy yêu tôi. Ông ấy sẽ mua nó cho tôi. Ông ta rất phóng khoáng.
- Chúng ta hăy nói về ông ấy.
Yên lặng.
- Ông ta có đẹp trai không?
- Anthony đẹp trai lắm.
Judd cảm thấy một cơn đau nhói không rơ lư do, một sự ganh tị ngoài chuyên môn.
- Hai người hợp nhau chứ?
Nó giống như cái lưỡi rà kiếm cái răng đang đau nhức.
- Vâng.
Ông ta biết những trạng thái của bà ta ở trên giường: phấn chấn, yểu điệu và hiến dâng.
Chúa ơi, ông ta nghĩ, lạc đề rồi.
- Bà có muốn có con không?
- Ồ, có chứ.
- C̣n chồng bà?
- Vâng, dĩ nhiên.
Một khoảng yên lặng kéo dài ngoại trừ tiếng sè sè của băng. Rồi Judd nói:
- Bà Blake, bà đến gặp tôi v́, như bà nói, bà gặp phải một vấn đề không giải quyết được. Nó liên quan đến chồng bà phải không?
Lại yên lặng.
- Thôi được, tôi giả sử là vậy. Từ những điều bà mới kể cho tôi. Ông bà yêu nhau, ông bà trung thực, ông bà muốn có con, hai người sống trong ngôi nhà đẹp, chồng bà thành công, đẹp trai và đem bổng lộc cho bà, và hai người chỉ vừa mới cưới được sáu tháng. Tôi e rằng, việc này hơi giống như một truyện tiếu lâm.
- Tôi có vấn đề ǵ, thưa bác sĩ?
Lại yên lặng, ngoại trừ tiếng xào xào vô can của cuộn băng. Cuối cùng bà ta lên tiếng:
- Thật…thật khó cho tôi khi kể về điều đó. Tôi nghĩ tôi có thể bàn bạc với người ngoài, nhưng… - ông ta nhớ một cách sinh động cái cách mà bà ta vặn vẹo trên chiếc đi văng để nh́n lên ông ta với đôi mắt to đầy bí ẩn. – Thật khó quá, ông thấy đấy. – bà ta nói nhanh hơn, cố vượt qua rào cản đă làm cho bà ta phải yên lặng. – Tôi nghe trộm được điều ǵ đó và tôi…tôi dễ đi đến một kết luận sai lầm.
- Có việc liên quan đến đời tư của chồng bà à? Phụ nữ chăng?
- Không,
- Về công việc của ông ấy?
- Vâng.
- Bà nghĩ ông ta nói dối điều ǵ? Hoặc cố lấn lướt ai đó trong kinh doanh?
- Đại loại như thế.
Judd cảm thấy có cơ sở chắc chắn hơn.
- Và nó làm bà giảm đi sự tin tưởng vào ông ta. Nó chỉ cho bà thấy một khía cạnh khác của ông ấy mà bà chưa từng thấy trước đây.
- Tôi … tôi không thể bàn về việc này. Tôi thấy ḿnh như phản bội ông ấy khi có mặt ở đây. Xin đừng hỏi tôi thêm điều ǵ nữa trong hôm nay, bác sĩ Stevens.
Đă kết thúc buổi khám bệnh. Judd tắt máy.
Vậy là chồng của Anne đă giở thủ đoạn trong kinh doanh. Ông ta có thể trốn thuế. Hoặc dồn ai đó đến chỗ phá sản. Anne, hiển nhiên sẽ thất vọng. Bà ta là người nhạy cảm. Sự trung thực làm bà ta sốc về chồng của ḿnh.
Ông ta nghĩ về chồng của Anne như một kẻ t́nh nghi. Hắn làm trong ngành xây dựng. Judd chưa bao giờ gặp hắn, nhưng bất kỳ vấn đề kinh doanh nào hắn ta liên quan tới, bao gồm bất kỳ sự tưởng tượng méo mó nào, cũng không thể có liên hệ đến John Hanson, Carol, hay Judd.
Nhưng c̣n bản thân Anne th́ sao? Có thể nào bà ta mắc chứng đa nhân cách? Một kẻ giết người điên loạn? Judd ngă lưng xuống ghế và cố nghĩ về bà ta một cách khách quan.
Ông ta không biết biết ǵ hơn ngoài những điều bà ta đă kể. Câu chuyện của bà ta có thể là hư cấu. Bà ta có thể thổi phồng nó lên, nhưng làm vậy để được lợi ǵ? Nếu đây là tṛ chơi ô chữ dàn dựng công phu để che đậy vụ giết người, th́ c̣n phải có một động cơ. Tâm trí ông ta tràn ngập sự nhớ nhung gương mặt và giọng nói của bà ấy, và ông cũng biết rằng bà ta không việc ǵ phải bận tâm đến ḿnh. Ông sẽ đánh cược cuộc đời của ḿnh vào việc này. Ông ta phá lên cười về sự suy diễn châm biếm của ḿnh.
Ông ta bước qua để lấy cuộn băng của Teri Washburn. Có thể có điều ǵ trong đó mà ông đă bỏ sót. Teri đă có những phiên khám bệnh ngoại lệ theo yêu cầu riêng của bà ta. Có phải bà ta đang chịu một số áp lực mới mà bà ta chưa giải bày với ông? V́ những mối ưu tư triền miên của bà ta về vấn đề t́nh dục, khó xác định một cách chính xác t́nh trạng cùa bà ấy hiện nay. C̣n nữa, tại sao bà ấy yêu cầu nhiều thời gian với ông ta một cách khẩn cấp, bất ngờ như vậy? Judd bốc ngẫu nhiên một cuộn băng của bà ta và bỏ vào máy.
- Chúng ta hăy nói về hôn nhân của bà, Teri. Bà đă kết hôn năm lần rồi.
- Sáu, nhưng ai mà đếm chứ.
- Bà có thành thật với những người chồng của bà không?
Có tiếng cười rền.
- Ông đi vào vấn đề rồi đấy. Không có người đàn ông nào trên thế giới có thể thỏa măn được tôi. Nếu mà có một vấn đề cơ thể.
- Ư bà muốn nói sao về “vấn đề cơ thể”?
- Ư tôi đó là cái mà tôi đă được tạo ra. Tôi có một cái chỗ nóng, mà nó sẽ được làm đầy mọi lúc.
- Bà tin như vậy à?
- Rằng nó có được lấp đầy không à?
- Rằng bà là sự khác biệt với bất kỳ phụ nữ nào khác, về mặt cơ thể.
- Dĩ nhiên rồi. Tay tiến sĩ xưởng phim bảo tôi vậy. Nó là về tuyến … hay ǵ đó.- Ngưng một lúc – Hắn là một tay nói dối bần tiện.
- Tôi đă xem mọi biểu đồ của bà. Về mặt sinh lư, cơ thể của bà là b́nh thường về mọi khía cạnh.
- Biểu đồ chết tiệt, Charley. Sao ông không đi t́m cho chính ông đi.
- Bà có bao giờ yêu ai chưa Teri? - Tôi có thể đang yêu ông.
Im lặng.
- Bỏ cái ánh mắt đó đi. Tôi đă bảo là tôi không thể cứu văn. Đó là cái mà tôi đă được tạo ra. Tôi luôn luôn thèm khát.
- Tôi tin bà. Nhưng không phải là cơ thể bà thèm khát, mà nó là xúc cảm của bà.
- Tôi chưa bao giờ ngủ với ai v́ xúc cảm của ḿnh. Ông có muốn cho vào một cơn lốc không?
- Không.
- Vậy ông muốn ǵ?
- Giúp bà thôi.
- Sao ông không bước qua đây và ngồi xuống bên tôi?
- Hôm nay thế là đủ.
Judd tắt máy. Ông ta nhớ lại cuộc nói chuyện của họ khi Teri kể về nghề nghiệp của ḿnh đang là ngôi sao tỏa sáng và ông ta hỏi bà tại sao rời bỏ Hollywood.
- Tôi đă tát mấy cú tá hỏa vào tên say rượu tại bửa tiệc. – Bà ta kể - Và hắn ta lại trở thành Ông chủ lớn. Hắn ta quẳng tôi ra khỏi Hollywood như một con điếm Ba lan.
Judd chưa thăm ḍ sâu hơn, v́ lúc đó ông ta quan tâm đến ḥan cảnh gia đ́nh của bà ta, và vấn đề chưa bao giờ được nhắc lại. Và bây giờ ông ta cảm thấy mối nghi ngờ nho nhỏ mà lẽ ra ông ta phải khám phá sâu hơn. Ông ta chưa bao giờ quan tâm đến Hollywood ngoại trừ theo cách mà bác sĩ Louis Leakey hay Margaret Mead quan tâm đến thiên nhiên của vùng Patagonia. Có ai biết về Teri Washburn, ngôi sao quyến rủ?
Norah Hadley là người nghiện xem phim. Judd đă thấy bộ sưu tập tạp chí điện ảnh ở nhà họ và đă chơi khâm Peter về chúng. Norah mất cả buổi tối để biện hộ cho Hollywood. Judd cầm ống nghe lên và quay số.
Norah trả lời điện thoại.
- Xin chào. – Judd nói.
- Judd đấy à! - Giọng bà ấy ấm áp và thân mật. - Hăy báo cho tôi khi nào ông sẽ đi ăn tối.
- Chúng ta sắp đi rồi đấy.
- Nhớ đấy nhé. – Tôi đă hẹn với Ingrid rồi – Cô ấy đẹp lắm.
Judd tin là cô ấy đẹp, nhưng không phải cái đẹp như của Anne.
- Ông đă hủy cuộc hẹn với cô ta một lần rồi và chúng ta sẽ có chiến tranh với Thụy Điển.
- Tôi không dám nữa đâu.
- Ông đă thoát nạn rồi à?
- Ồ, vâng.
- Thật là kinh khủng làm sao.
Có sự ngập ngừng trong giọng nói của Norah.
- Judd … ngày lễ Noel này, Peter và tôi mong anh chung vui với chúng tôi. Tôi xin đấy.
Judd cảm thấy cảm xúc gia đ́nh ngày xưa thắt nghẹn trong ngực. Chúng xuyên qua đấy mỗi năm. Peter và Norah là bạn thân nhất của ông ta và họ ghét cách mà Judd đón Noel một ḿnh, đi dạo và đánh mất bản thân trong những đám đông xa lạ, đi trong vô thức cho đến khi tâm tư cạn kiệt. Mặc dù ông ta đang kỷ niệm những sự kiện đen tối chết người, làm chotai họa của ông ta sở hữu và xé tan ông ta thành từng mảnh, xé nát và hạch tội ông ta trong những nghi lễ cổ xưa vượt khỏi sự kiểm soát của ông ta. Ḿnh đang đóng kịch chắc, ông ta tự nhủ một cách mệt mỏi.
- Judd.
Ông ta hắng giọng.
- Tôi xin lỗi, Norah. – Ông ta biết Norah lo lắng làm sao. - Có lẽ đến Giáng sinh tới.
Bà ấy` cố giữ niềm thất vọng không bộc lộ qua giọng nói.
- Chắc nhé, tôi sẽ báo lại Peter.
- Cám ơn. – Ông ta th́nh ĺnh nhớ lại lư do mà ḿnh gọi điện thoại – Norah, bà có biết Teri Washburn là ai không?
- Teri Washburn, ngôi sao điện ảnh? Tại sao ông hỏi vậy?
- Tôi … tôi thấy bà ấy trên đại lộ Madison sáng nay.
- Người thật à? Thật chứ? Bà ta đă từng là một đứa trẻ háo hức. Bà ta trông ra sao? Già? Trẻ? Mập? Ốm?
- Bà ấy đẹp. Bà ta đă từng là một ngôi sao sáng xinh đẹp, đúng không?
- Ngôi sao xinh đẹp à? Teri Washburn là ngôi sao xinh đẹp nhất – và về mọi mặt, nếu ông hiểu tôi muốn nói ǵ.
- Điều ǵ đă khiến một cô gái tốt như vậy rời khỏi Hollywood?
- Chính xác là không phải bà ấy từ bỏ. Mà bị tống đi.
Vậy là Teri đă kể cho Judd nghe sư thật. Ông ta cảm thấy khá hơn.
- Bác sĩ các ông giữ cái đầu vùi trong cát, đúng không? Teri Washburn đă liên quan tới một trong những x́ căng đan nóng bỏng mà Hollywood đă từng có.
- Thật vậy sao? – Judd ngạc nhiên – Chuyện ǵ xảy ra vậy?
- Bà ấy đă giết bạn trai của ḿnh.

Chương 12

Trời lại bắt đầu có tuyết rơi. Từ phía dưới mặt đường số Mười Lăm, tiếng ồn xe cộ vọng lên văng vẳng, bị át đi bởi những làn bông tuyết trắng trong làn gió phương Bắc. Trong một văn pḥng sáng đèn ở bên kia đường, ông nh́n thấy khuôn mặt mờ nhạt của một thư kư thấp thóang dưới cửa sổ.
- Norah, bà có chắc không?
- Khi nhắc đến Hollywood, là ông đang nói chuyện với một bộ bách khoa toàn thư biết đi đó bạn yêu quí. Teri đă sống với sếp của phim trường Continental, nhưng bà ấy c̣n cặp với một trợ lư đạo diễn ở bên cạnh. Đêm nọ, Bà ta phát hiện hắn lừa ḿnh và bà đă đâm hắn tới chết. Sếp phim trường đă giật dây và đấm mơm nhiều người làm cho vụ đó ch́m xuồng như một tai nạn. Phần cuối của sự giàn xếp là bà ấy bị tống cổ khỏi Hollywood và không bao giờ trở lại. Không bao giờ.
Judd nh́n chằm chắm vào những phím bấm điện thoại.
- Judd, ông c̣n đó không?
- Tôi đây mà.
- Ông đang đùa hả?
- Bà nghe những điều đó ở đâu vậy?
- Nghe ǵ? Nó được đăng trên tất cả báo và tạp chí hâm mộ. Mọi người đều biết mà.
Mọi người, ngoại trừ ḿnh.
- Cám ơn Norah. Gửi lời chào đến Peter. – Ông ta gác máy.
Vậy mà nói là “xô xát thông thường”. Teri Washburn đă giết một người đàn ông và chưa bao giờ kể với ông. Và nếu bà ấy đă giết được một người …
Một cách thận trọng, ông ta lấy một miếng giấy nhỏ và viết ra “Teri Washburn”.
Chuông reo, Judd giở ống nghe.
- Bác sĩ Stevens… chỉ là kiểm tra để biết là ông vẫn an toàn.
Đó là thám tử Angeli. Giọng ông ta vẫn c̣n khản đặc v́ cúm.
Một cảm giác biết ơn tràn ngập Judd. Có người đứng về phía ông ta.
- Có tin ǵ mới không?
Judd ngần ngại. Ông ta thấy rằng không có lư do ǵ để giấu chuyện về quả bom.
- Họ lại cố sát lần nữa. – Judd kể cho Angeli về Moody và quả bom được gài trong xe ông ta và kết luận. – Việc này sẽ làm sáng mắt thanh tra McGreavy.
- Quả bom đâu rồi? – Giọng Angeli tỏ vẻ ngạc nhiên.
Judd ngập ngừng.
- Nó đă được tháo gỡ.
- Cái ǵ vậy chứ? – Angeli hỏi một cách ngờ vực – Ai đă làm việc đó?
- Moody làm. Ông ta nghĩ việc đó không thành vấn đề.
- Không vần đề à? Vậy ông ta nghĩ nhiệm vụ của Sở Cảnh Sát là làm cái ǵ? Chúng tôi lẽ ra đă có thể khám phá ai đă gài bom chỉ bằng cách nh́n vào hiện trường. Chúng tôi có hồ sơ lưu về “phương thức tội phạm”.
- “Phương thức tội phạm”?
- “Phương thức tội phạm” nghĩa là: con người ta rơi vào lối ṃn thói quen. Khi mà họ làm việc bằng phương thức ǵ lần đầu, có khả năng là họ làm giống vậy lần sau. Tôi đâu có nhiệm vụ phải kể hết với ông.
- Không đâu mà. – Judd thận trọng nói. Chắc chắn Moody phải biết điều này. Hẳn là ông ta có lư do để không muốn nộp quả bom cho McGreavy.
- Bác sĩ Stevens. Sao ông giấu chuyện Moody?
- Tôi biết ông ta qua những trang vàng. – Nghe có vẻ buồn cười khi mà ông ta nói vậy.
Ông ta có thể thấy giọng bực tức của Angeli.
- Ồ. Ông không biết chút ǵ về ông ta đâu.
- Tôi biết rằng tôi tin ông ta. Th́ sao?
- Ngay lúc này – Angeli nói – Tôi nghĩ là ông không nên tin bất kỳ ai.
- Nhưng Moody không thể có khả năng liên quan đến bất kỳ điều ǵ trong chuyện này. Lạy Chúa! Tôi bốc ông ta trong cuốn danh bạ, ngẫu nhiên thôi.
- Tôi bất chấp ông gặp ông ta từ đâu. Có điều ǵ đó ám muội. Moody nói ông ta đặt bẫy để bắt ai đó ŕnh rập ông, nhưng ông ta không đóng bẫy lại khi sự an toàn đă được thực hiện. Vậy nên chúng tôi không thể bắt gị bất kỳ ai. Rồi ông ta chỉ cho ông thấy bom ở trong ô tô mà có lẽ do ông ta tự đặt vào trong đó và đạt được sự tin cậy của ông. Đúng không nào?
- Tôi cho là ông có thể nh́n nhận sự việc theo cách đó. Nhưng mà…
- Có lẽ ông bạn Moody của ông chơi ṣng phẳng, cũng có lẽ ông ta đang điều khiển ông. Tôi muốn ông xử lư đẹp và điềm tĩnh cho đến khi chúng tôi t́m ra sự thật.
Moody chống lại ḿnh sao? Thật khó tin. Nhưng ông ta nhớ lại ḿnh đă từng có thoáng nghi ngờ khi ông ta nghĩ rằng Moody đưa ḿnh vào cuộc phục kích.
Judd hỏi.
- Ông muốn tôi làm ǵ bây giờ?
- Ông nghĩ sao về việc rời khỏi thị trấn? Ư tôi là thật sự đi khỏi.
- Tôi không thể bỏ mặc bệnh nhân của ḿnh.
- Bác sĩ Steven…
- Bên cạnh đó – Judd thêm vào – Điều đó thật sự không giải quyết được ǵ, đúng không? Tôi không h́nh dung là tôi chạy trốn cái ǵ. Khi tôi quay lại, nó sẽ trở lại như cũ.
Có một chút yên lặng.
- Ông có lư. – Angeli buông tiếng thở dài rồi chuyển sang tiếng kḥ khè. Giọng ông ta kinh khủng. – Chừng nào Moody lại gặp ông nữa?
- Tôi không biết. Ông ta nghĩ ông ấy có vài nhận định về kẻ đứng đằng sau mọi việc.
- Ông có chợt nghĩ rằng kẻ đứng đằng sau việc này có thể trả cho Moody nhiều hơn ông trả hay không? – Có sự khẩn thiết trong giọng nói của Angeli. – Nếu ông ta hẹn gặp ông, hăy báo cho tôi biết. Tôi sẽ c̣n nghỉ dưỡng bệnh trong một hai ngày tới. Dù làm bất cứ điều ǵ, cũng đừng gặp ông ta một ḿnh nhé, bác sĩ.
- Ông đang đặt một trường hợp ngoài dự tính. - Judd phản đối – Chỉ v́ Moody tháo bom trong xe tôi…
- Có nhiều điều đáng nói hơn - Angeli nói – Tôi có linh cảm ông t́m sai người rồi.
- Tôi sẽ điện cho ông nếu ống ta gọi. – Judd hứa.
Ông ta gác máy, lắc đầu. Liệu Angeli có nghi ngờ quá đáng không? Đúng là Moody có thể nói dối về quả bom để đạt được ḷng tin của Judd. Rồi những bước kế tiếp sẽ thuận lợi hơn. Việc c̣n lại phải làm là ông ta sẽ hẹn gặp ông ở một nơi hoang vắng lấy cớ là có những bằng chứng dành cho ḿnh. Và rồi … Judd rùng ḿnh. Có lẽ nào ông hiểu sai về tính cách của Moody? Ông ta nhớ lại phản ứng của ḿnh khi lần đầu tiên gặp Moody. Ông đă nghĩ rằng ông ta bất tài và không thông minh lắm. Rôi ông nhận ra rằng sự thô kệch bên ngoài của ông ta che đậy cho sự nhanh nhẹn và sắc xảo. Nhưng điều đó không có nghĩa là Moody có thể tin tưởng được. Vả lại … Ông ta nghe tiếng người bên ngoài cửa và nh́n đồng hồ. Đó là Anne! Ông ta nhanh chóng khóa tủ đựng băng, đi ṿng qua cửa hành lang riêng và mở ra.
Anne đang đứng trong hành lang. Bà ta mặc bộ complê màu xanh biển được may khéo léo và đội một cái mũ nhỏ vừa với khuôn mặt. Bà ta đang mơ màng trong vô thức, không nhận ra Judd đang đứng nh́n ḿnh. Ông ta chăm chú nh́n, cảm nhận vẻ đẹp của bà, cố t́m điểm nào chưa hoàn hảo, vài lư do nào đó để tự nhủ rằng bà ta không hợp với ḿnh, rằng một ngày nào đó ông ta sẽ t́m thấy một người khác thích hợp với ḿnh hơn. Con cáo và những chùm nho. Freud không phải là cha đẻ của môn tâm thần học. Mà chính là Aesop cơ.
- Xin chào – Ông ta lên tiếng.
Bà ta nh́n lên, giật ḿnh một cái, rồi mỉm cười.
- Xin chào.
- Vào đi bà Blake.
Bà ấy lướt ngang qua ông ta đi vào văn pḥng, cơ thể rắn chắc của bà ta cọ vào ông ấy. Bà ta ngoảnh lại nh́n ông với đôi mắt màu tím lạ thường.
- Họ đă t́m ra gă tài xế đụng ông rồi bỏ chạy chưa?
Có sự quan tâm trên mặt bà ta, một sự quan tâm chân thực và lo lắng.
Ông ta lại cảm thấy sự thôi thúc điên cuồng để kể cho bà mọi việc. Nhưng ông ta biết rằng ḿnh không thể. May ra th́ đó chỉ là tṛ lừa gạt rẻ tiền để có sự thông cảm của bà ấy. Nếu tệ hơn, th́ nó sẽ lôi kéo bà ấy vào những mối nguy hiểm không lường trước được.
- Chưa đâu - Ông ta chỉ vào chiếc ghế.
Anne quan sát gương mặt ông ta.
- Ông trông mệt mỏi quá. Sao ông trở lại công việc sớm vậy?
Ôi trời. Ông ta không nghĩ ḿnh lại có bất kỳ sự đồng cảm như vậy. Lại là ngay lúc này, mà lại là của bà ấy nữa chứ. Ông ta nói:
- Tôi khỏe rồi. Tôi đă hủy những cuộc hẹn ngày hôm nay. Người của tôi đă không thể liên lạc được với bà.
Một thoáng băn khoăn lộ trên nét mặt bà ấy. Bà ta nghĩ rằng ḿnh quá đường đột.
- Tôi thật xin lỗi. Có lẽ tôi nên về thôi…
- Xin đừng… - ông ta nói nhanh – Tôi mừng là họ không báo được cho bà…
Đây sẽ là lần cuối cùng ông gặp bà ấy.
- Bà cảm thấy thế nào?
Bà ta ngập ngừng, muốn nói ǵ đó, rồi bà ta chuyển giọng.
- Có một chút nhầm lẫn.
Bà ấy nh́n ông một cách kỳ quặc, và có điều ǵ trong ánh mắt ấy chạm đến một nỗi niềm sâu kín mờ ảo mà ông ta c̣n nhớ được trong tiềm thức. Ông ta cảm thấy một luồng hơi ấm từ bà ta, một niềm khát khao vật chất mănh liệt – và ông ta th́nh ĺnh nhận ra ḿnh đang làm ǵ. Ông ta đang dồn hết t́nh cảm của ḿnh cho bà ấy. và trong một khoảnh khắc, ông ta trở thành ngốc ngếch như một gă sinh viên khoa tâm thần học trong năm thứ nhất.
- Khi nào bà sẽ đi Châu Âu? – Ông ta hỏi.
- Vào sáng ngày Chúa Giáng Sinh.
- Chỉ có hai ông bà thôi à? – Ông ta cảm thấy ḿnh giống một thằng khờ nói lắp, thốt lên lời sáo rỗng. Một gă đánh mất chính ḿnh. - Ông bà sẽ đi những đâu?
- Stockholm - Paris - London - Rome.
Judd nghĩ, tôi muốn hướng dẫn bà đi chơi ở Rome. Ông ta đă trải qua một năm thực tập ở đó, trong một bệnh viện Mỹ. Có một khách sạn cổ hấp dẫn tên là Cybele ở gần khu vườn Tivoli, nằm tít trên đỉnh núi là ngôi đền thờ đa thần giáo cổ xưa, nơi mà bà có thể ngồi lúc hoàng hôn và quan sát hàng trăm con bồ câu hoang dă điểm đen trên bầu trời phía trên những vách đá lởm chởm.
Và Anne đang trên đường tới Rome với chồng bà ta.
- Đó sẽ là tuần trăng mật thứ hai – bà ta nói.
Có một sự căng thẳng trong giọng nói của bà ta. Rất mờ nhạt để ông có thể tưởng tượng thấy. Một cái tai không thành thạo, sẽ không cảm nhận được.
Judd nh́n vào bà ta kỹ hơn. Trên mặt bà ta dường như b́nh thường, tĩnh lặng, nhưng trong sâu thẳm ông ta cảm nhận một sự căng thẳng. Nếu đây là một bức tranh về một cô gái trẻ đang yêu, đi Châu Âu trong một tuần trăng mật thứ hai, th́ một mảnh của bức tranh đă bị thiếu mất.
Và ông ta đột nhiên nhận ra đó là ǵ.
Anne không bị kích động. Hoặc giả nếu có, th́ nó rất mờ nhạt bị che khuất bởi t́nh cảm mạnh mẽ. Sư đau buồn? Niềm hối tiếc?
Ông ta nhận ra ḿnh đang chú tâm vào bà ấy.
- Ông bà sẽ đi trong bao … bao lâu? - Thằng ngốc nói lặp lại nổi lên.
Một cái mỉm cười hé trên cặp môi của bà ta, bà ta biết rơ ông ấy đang làm ǵ.
- Tôi không chắc. – bà ta trả lời nghiêm túc. - Kế hoạch của Anthony không cụ thể.
- Tôi hiểu. – Ông ta ngó xuống tấm thảm, đau khổ. Ông ta phải đặt dấu chấm hết cho hành động này. Ông ta không thể để Anne ra đi với cảm nghĩ ông ta giống như một tên hề. Phải tiễn bà ấy đi thôi.
- Bà Blake… - Ông ta lên tiếng.
- Vâng.
Ông ta cố giữ giọng thanh thản.
- Thật ra, tôi hẹn bà trở lại đây là hơi quá đáng. Bà không cần thiết phải trở lại tái khám. Tôi chỉ muốn nói… nói lời tạm biệt.
Trong trạng thái kỳ quặc, bối rối, sự căng thẳng dường như được rủ bỏ khỏi bà ấy.
- Tôi biết – Bà ta th́ thào – Tôi cũng muốn nói lời tạm biệt với ông.
Có ǵ đó trong giọng nói của bà ta cuốn lấy ông lần nữa.
Bà ta nhón chân lên.
- Judd…
Bà ta nh́n ông. Hai đôi mắt nh́n thẳng vào nhau. Và ông ta thấy trong mắt bà, những điều mà bà ấy phải thấy được trong mắt ḿnh. Đó là sự phản chiếu tương hợp trong khoảnh khắc, rất mạnh mẽ và bao trùm cả cơ thể. Ông ta bắt đầu tiến về phía bà ấy, rồi dừng lại. Ông ta không thể để cho bà ấy dính líu đến những nguy hiểm đang vây quanh ḿnh.
Khi ông ta bắt đầu lên tiếng, giọng ông ta đă b́nh thản trở lại.
- Hăy gửi cho tôi một bưu ảnh từ Rome.
Bà ta nh́n ông một lúc lâu.
- Hăy bảo trọng, Judd.
Ông ta gật đầu, không biết nói ǵ.
Và bà ta đă đi rồi.
Điện thoại reo ba hồi rồi Judd mới nghe, ông ta cầm máy.
- Bác sĩ hả - Đó là Moody, giọng ông ta rền vang ra khỏi ống nghe, rổn rảng với sự kích động. – Ông đang ở một ḿnh phải không?
Có một dấu hiệu kỳ quặc trong sự kích động của Moody mà Judd không thể xác định rơ. Đề pḥng? Sợ hăi?
- Bác sĩ, ông có nhớ tôi kể với ông là tôi có linh cảm ai có thể đứng đằng sau vụ này?
- …
- Tôi đă nói đúng rồi đấy.
Judd cảm thấy một luồng điện chạy qua ḿnh.
- Ông biết ai đă giết Hanson và Carol?
- Vâng. Tôi biết là ai. Và tôi biết tại sao. Ông là người kế tiếp đó, bác sĩ.
- Cho tôi biết …
- Không phải qua điện thoại. – Moody nói - Tốt nhất là ta nên gặp nhau ở đâu đó để nói chuyện. Một ḿnh ông thôi.
Judd nh́n chằm vào ông nghe trên tay.
MỘT M̀NH ÔNG THÔI!
- Ông có nghe không đấy? - Giọng Moody hỏi.
- Vâng – Judd nói nhanh.
Angeli đă nói ǵ? Dù có làm ǵ đi nữa, th́ đừng có gặp ông ta một ḿnh.
- Tại sao chúng ta không thể gặp nhau ở đây? – Ông ta hỏi sau khi ngưng một lúc.
- Tôi nghĩ tôi đang bị theo dơi. Tôi phải cắt đuôi họ. Tôi gọi từ Công Ty Bao B́ Thịt Năm Sao, trên đường số Hai Mươi Ba, phía tây đại lộ Số Mười, gần bến cảng.
Judd vẫn chưa tin rằng Moody đang cài bẫy ông ta. Nên ông ta quyết định kiểm tra.
- Tôi sẽ dẫn theo Angeli.
Giọng Moody cứng rắn.
- Đừng mang ai theo, chỉ ḿnh ông thôi.
Vậy đó. Judd nghĩ về ông Phật bé bự đang ở đầu dây bên kia. Ông bạn thô kệch của ông ta tính phí năm mươi đô la một ngày và c̣n các chi phí khác nữa để đưa ông vào cái bẫy giết người của ḿnh.
Judd giữ giọng b́nh thản.
- Được lắm. Tôi sẽ tới đó ngay. – Ông ta cố thử lần nữa – Ông có chắc là ông thật sự biết ai đứng đằng sau vụ này không, Moody?
- Chắc như đinh đóng cột, bác sĩ à. Ông đă từng nghe nói đến Ngài Vinton chưa? – Và Moody gác máy.
Judd đứng đó, cố dằn lại cơn băo cảm xúc đang đua ngang qua ḿnh. Ông ta t́m số điện thoại nhà Angeli và gọi. Chuông reo năm lần, và ḷng Judd tràn đầy nỗi hoang mang sợ hăi nếu Angeli không có ở nhà. Liệu ông ta có dám đi gặp Moody một ḿnh không?
Rồi ông ta cũng nghe giọng mũi của Angeli:
- Xin chào.
- Judd Stevens đây. Moody vừa mới gọi.
Giọng Angeli sôi nổi hẳn lên.
- Ông ta bảo sao?
Judd ngập ngừng, một chút cảm giác c̣n lại của bản chất trung thực và - phải, sự ảnh hưởng - từ gă mập đầy tự kiêu, người đă lập mưu để giết ông ta một cách lạnh lùng.
- Ông ta hẹn gặp tôi tại Công Ty Bao B́ Thịt Năm Sao, trên đường số Hai Mươi Ba gần Đại lộ số Mười. Ông ta bảo tôi tới một ḿnh.
Ông ta cười buồn.
- Tôi cá là ông ta muốn vậy. Đừng đi đâu khỏi văn pḥng nha bác sĩ. Tôi sẽ gọi trung úy McGreavy. Chúng tôi sẽ tới đón ông.
- Được. - Ông ta từ từ gác máy.
Norman Z. Moody. Ông Phật vui vẻ từ những trang vàng. Judd cảm thấy một nỗi buồn đột ngột không thể giải thích. Ông thích Moody, và tin tưởng ông ấy.
Và Moody đang chờ để giết ḿnh.

Chương 13

Hai mươi phút sau, Judd mở cửa văn pḥng đón Angeli và trung úy McGreavy. Đôi mắt của Angeli đỏ và chảy nước. Giọng ông ta khàn khàn. Judd có một chút ray rứt khi phải lôi ông ta ra khỏi giường bệnh. Lời chào của McGreavy là một cái gật đầu cộc lốc và không có thiện cảm.
- Tôi báo cho trung úy McGreavy về cú điện thoại của Norman Moody. – Angeli nói.
- Phải. Chúng ta hăy t́m ra có cái quái quỷ ǵ trong việc này. – McGreavy nói chua chát.
Năm phút sau, họ đă ở trong một chiếc xe cảnh sát ch́m lao nhanh về hướng phía tây thị trấn. Angeli ngồi sau tay lái. Tuyết lác đác ngừng rơi và những tia sáng yếu ớt của buổi chiều tà bị lấn át bởi sự bao phủ của những đám mây băo quét ngang qua bầu trời Manhattan. Một tiếng sấm nổ lớn trong không trung và tiếp sau là một tia chớp như lưỡi kiếm ngoằn ngoèo sáng lóe. Những hạt mưa bắt đầu rơi tung tóe theo làn gió cuốn. Chiếc xe lướt ngang thị trấn, những ṭa nhà chọc trời cao vút lướt qua, rồi đến những căn pḥng trọ nhỏ cáu bẩn ḥa quyện lẫn nhau thành chỗ trú chống lại những cơn giá lạnh rét buốt.
Chiếc xe rẽ vào đường số Hai Mươi Ba, đi về phía Tây con sông Hudson. Họ đi vào khu vực những băi phế liệu, cửa hàng sửa chữa, và những quán bar xám xịt, băng qua đó tiến đến khu vực những garage, xưởng xe tải và các công ty vận tải. Khi chiếc xe đến gần Đại lộ số Mười, McGreavy bảo Angeli tấp xe vào lề.
- Được rồi, chúng ta xuống đây. – Rồi quay sang Judd – Moody có nói rằng ai sẽ đi với ông ta hay không?
- Không.
McGreavy mở nút áo khoác và chuyển khẩu súng lục từ bao súng vào túi áo khoác. Angeli bước theo sau.
- Hăy ở phía sau chúng tôi – McGreavy lệnh cho Judd.
Cả ba người đàn ông bắt đầu đi bộ, gục đầu xuống tránh làn mưa quất theo gió. Trên nửa đường đi đến khối nhà, họ thấy một ṭa nhà trông xác xơ với tấm bảng mờ nhạt treo trên cửa:
CÔNG TY BAO B̀ THỊT NĂM SAO
Không có chiếc xe hơi, xe tải hay ánh sáng ǵ. Không có dấu hiệu hoạt động nào.
Hai thám tử bước đến cánh cửa chết chóc. Mỗi người đứng một bên. McGreavy lay cửa. Nó đă bị khóa. Ông ta nh́n quanh mà không thấy chuông cửa. Họ lắng nghe. Không có âm thanh nào ngoài tiếng mưa rơi.
- Công ty trông như đóng cửa rồi. –Angeli nói.
- Có lẽ vậy – McGreavy trả lời – Ngày thứ Sáu trước lễ Giáng Sinh, hầu hết công ty đóng cửa từ buổi trưa.
- Phải có một lối vào chứ.
Judd theo sau hai thám tử trong khi họ bước cẩn thận về phía đầu kia của ṭa nhà, cố tránh những vũng nước trên lối đi.
Họ đến một ngỏ hẻm dành cho dịch vụ và nh́n vào, họ có thể nhận ra băi lên xuống hàng với những chiếc xe tải hiu quạnh đậu ở phía trước. Không có một hoạt động nào. Họ tiến lên về phía băi lên hàng.
- Được lắm. – McGreavy nói với Judd – Hăy hát lên đi.
Judd ngần ngại, cảm thấy một nổi buồn vô cớ khi ḿnh bị Moody lừa. Rồi ông ta lên giọng.
- Moody.
Lời đáp duy nhất là tiếng kêu ngao giận dữ của chú mèo đực bị làm phiền khi đi t́m chỗ trú ẩn khô ráo.
- Ông Moody!.
Có một cái cửa lùa bằng gỗ lớn ở phía trên cao của băi lên hàng, dùng để chuyển hàng trong nhà kho về phía những xe tải đậu. Không có bậc thang nào dẫn tới băi lên hàng.
McGreavy đu ḿnh lên, di chuyển với sự nhanh nhẹn đáng ngạc nhiên đối với một người to lớn như vậy.
Angeli theo sau, rồi đến Judd. Angeli đứng đợi ở đầu kia cánh cửa lùa và đẩy nó lần nữa. Nó bật ra. Cánh cửa mở ra, với tiếng rít lớn của con lăn như tiếng thét ở âm vực cao của cuộc biểu t́nh. Con mèo đực đáp trả đầy hy vọng, quên đi chỗ trú của nó.
- Ông có mang đèn pin không? - McGreavy hỏi Angeli.
- Không.
- Tệ thật!.
Một cách cẩn thận, họ bước từng bước một vào bóng tối mờ mờ. Judd kêu lên lần nữa.
- Ông Moody! Tôi là Judd Stevens.
Không một tiếng động, ngoại trừ tiếng cọt kẹt của sàn nhà khi họ băng qua căn pḥng.
McGreavy lục lọi trong túi của ḿnh và lấy ra một hộp diêm. Ông ta đốt một que và giơ lên. Que diêm kêu xèo xèo tỏa ánh sáng mờ nhạt trong cái quầng sáng màu vàng ở một nơi dường như là cái hang động trống rỗng khổng lồ. Que diêm lụi dần.
- T́m cái công tắc đèn chết tiệt đi – McGreavy nói – Đấy là que diêm cuối cùng của tôi đó.
Judd có thể nghe Angeli sờ soạng dọc theo các bức tường để t́m công tắc đèn. Judd vẫn tiến về phía trước. Ông ta không thể thấy hai thám tử. Ông ta gọi:
- Moody.
Ông ta nghe tiếng Angeli kêu lên từ đầu kia căn pḥng.
- Công tắc đây rồi.
Có một tiếng “tách”. Không có ǵ xảy ra.
- Cầu dao chính bị ngắt rồi. – McGreavy nói.
Judd va mạnh vào bức tường, khi ông ta đưa tay lên để chống vào đó, ngón tay ông ta sờ vào một cái chốt cửa. Ông ta đẩy chốt lên và kéo ra. Một cánh cửa nặng nề lúc lắc mở ra và một luồng gió lạnh lẽo phà vào ông ta.
- Tôi t́m thấy cánh cửa này. – ông gọi vọng ra.
Ông ta bước qua ngưỡng cửa và thận trọng tiến về phía trước. Ông ta nghe tiếng cánh cửa đóng sầm lại sau lưng ḿnh và trái tim ông ta bắt đầu đập th́nh thịch. Điều không thể tưởng, là ở đây c̣n tối hơn ở pḥng ngoài, dù vậy ông ta vẫn tiếp tục bước sâu vào bóng tối.
- Moody. Moody…
Một sự yên lặng nặng nề. Moody phải ở đâu đó quanh đây. Nếu ông ta không ở đây, Judd biết McGreavy sẽ nghĩ ǵ. Đó sẽ là cậu bé khóc lóc trước con sói.
Judd bước thêm vài bước về phía trước và bất ngờ cảm thấy một bàn tay thịt đập vào mặt ḿnh. Ông giật ḿnh né tránh trong sự sợ hăi, cảm thấy những sợi tóc ở sau gáy đang dựng đứng lên. Ông ta bỗng nhận ra cái mùi nồng nặc của máu và chết chóc đang vây quanh ḿnh. Có một kẻ ác trong bóng tối quanh đây đang chờ để kết liễu ông ta. Ông ta nổi da gà sợ hăi, tim đập mạnh dồn dập trong một cảm giác khó thở. Bằng những ngón tay run lẫy bẫy, ông ta sờ soạng trong túi áo khoác của ḿnh t́m thấy hộp diêm, lấy ra một que và quẹt lên. Trong ánh sáng lờ mờ, ông trông thấy một con mắt chết không lồ nổi lên trước mặt, ông bỗng sốc vài giây trước khi nhận ra rằng ḿnh đang thấy một con ḅ bị xẻ thịt đang đu dưa trên cái móc. Ông ta nh́n lướt qua các xác súc vật khác đang treo trên móc và định vị được một cái cửa ở góc xa trước khi que diêm tắt. Cánh cửa có lẽ dẫn tới một văn pḥng. Moody có lẽ đang ở đó đợi ông ta. Judd di chuyển sâu hơn vào trong cái hang tối đen như mực về phía cánh cửa. Ông ta cảm thấy cái đuôi lạnh lẽo của súc vật chết cọ qua lần nữa. Ông ta nhanh chóng bước tránh và bước thận trọng về phía cửa văn pḥng, và gọi:
- Moody.
Ông ta ngạc nhiên rằng cái ǵ đang cản trở Angeli và McGreavy, ông đi qua những súc vật bị giết mổ, cảm thấy như có ai đó với óc hài hước rùng rợn, đang bày tṛ đùa điên cuồng, khủng khiếp. Nhưng ai và tại sao là điều nằm ngoài sự tưởng tượng của ông ta. Khi gần đến cửa ông lại đụng vào một cái xác súc vật đang treo khác.
Judd dừng lại để trấn tĩnh. Ông ta đốt que diêm cuối cùng của ḿnh. Phía trước mặt ông ta, bị đâm xiên trên cái móc thịt và mồm há ngoác một cách tục tĩu là cái xác của Norman Z. Moody. Que diêm vụt tắt.

Chương 14

Các nhân viên điều tra vụ chết người đă hoàn thành công việc và ra về. Xác của Moody đă được lấy xuống, mọi người đă đi khỏi ngoại trừ Judd, McGreavy và Angeli. Họ đang ngồi trong căn pḥng nhỏ của giám đốc, được trang trí với vài h́nh lịch khỏa thân gợi cảm, một cái bàn cũ, một cái ghế xoay, và hai tủ hồ sơ.
Đèn đă bật sáng và máy sưởi đang hoạt động.
Giám đốc nhà máy, ông Paul Moretti, đă được t́m kiếm và lôi ra khỏi bữa tiệc mừng trước Giáng sinh để trả lời vài câu hỏi. Ông ta giải thích rằng v́ là ngày nghỉ lễ cuối tuần, ông đă cho nhân viên nghỉ từ lúc trưa. Ông đă khóa cửa lúc mười hai giờ rưỡi, và theo ông ta biết rơ th́ đă không c̣n ai ở lại cơ sở vào lúc đó. Ông Moretti đă ngà ngà say, và khi McGreavy nhận thấy rằng không thể khai thác ǵ thêm, ông cho người đưa ông ta về nhà. Judd hoàn toàn ư thức được những ǵ xảy ra trong pḥng. Ông ta suy nghĩ về Moody, ông ta niềm nở làm sao, sống tận tâm làm sao và cái chết của ông ta thật nghiệt ngă tàn bạo làm sao. Và Judd tự trách ḿnh. Nếu ông ta không cầu cứu Moody, th́ gă thám tử nhỏ bé này vẫn c̣n sống đến hôm nay.
Đă gần đến nửa đêm, Judd chán nản kể lại câu chuyện về cú điện thoại của Moody đến lần thứ mười. McGreavy ngồi cúi gập trong chiếc áo khoác của ḿnh, quan sát Judd, nhai nát điếu x́ gà. Cuối cùng ông ta nói:
- Ông có đọc những chuyện trinh thám không?
- Không, sao vậy? – Juss nh́n ông ta ngạc nhiên.
- Tôi sẽ bảo ông tại sao. Tôi đă nghĩ ông là kẻ quỉ quái để có thể nói ra sự thật, bác sĩ Stevens à. Ngay từ đầu, tôi đă nghĩ rằng ông đă rất liều lĩnh trong việc này. Và tôi đă bảo ông thế nào? Rồi cái ǵ xảy ra? Th́nh ĺnh ông đổi thành mục tiêu thay v́ kẻ giết người. Đầu tiên, ông khiếu nại có kẻ chạy xe đụng ông và …
- Một chiếc xe thật ra đă cán phải ông ta. – Angeli nhắc McGreavy.
- Một tân binh cũng có thể lư giải điều đó. – McGreavy độp lại – Nó có thể được sắp xếp bởi ai đó cùng phe với bác sĩ. – Ông ta quay sang Judd. – kế đến ông gọi cho thám tử Angeli với con mắt củ khoai về việc hai gă đàn ông phá cửa văn pḥng và cố giết ông.
- Họ đă đột nhập vào đó chứ. – Judd đáp.
- Không hề - McGreavy độp lại
- Họ dùng ch́a khóa đặc biệt.
Giọng ông ta cứng lên.
- Ông nói chỉ có hai cái ch́a khóa văn pḥng dành cho ông và Carol Robert.
- Đúng vậy, tôi đă bảo ông rồi, họ dùng bản sao ch́a của Carol.
- Tôi đă nghe ông nói. Tôi đă kiểm tra chất sáp trên ch́a khóa. Ch́a của Carol chưa bao giờ được sao chép bác sĩ à. – Ông ta dừng lại trấn tĩnh – và khi tôi thu ch́a khóa của cô ấy, chỉ c̣n lại cái của ông, đúng không nào?
Judd nh́n vào ông ta không nói ǵ.
- Khi tôi không tin cái lư thuyết điên cuồng lỏng lẻo, ông thuê một thám tử tư từ những trang vàng, và ông ta tiện tay t́m ra quả bom cài trên xe hơi của ông. Chỉ có điều, tôi không thể thấy nó, bởi v́ quả bom chưa bao giờ xuất hiện ở đó. Rồi ông quyết định đă đến lúc quẳng cho tôi một cái xác khác. V́ thể ông đi huyên thuyên với Angeli về một cú điện thoại hẹn gặp của Moody, người biết cái nút thắt bí ẩn này về kẻ muốn giết ông. Nhưng hăy đoán xem điều ǵ xảy ra? Chúng tôi tới đây và t́m thấy ông ta bị treo trên cái móc thịt.
Judd phang lại một cách giận dữ.
- Tôi không chịu trách nhiệm về những ǵ đă xảy ra.
McGreavy quẳng cho ông ta một cái nh́n khó chịu kéo dài.
- Ông có biết lư do duy nhất mà ông chưa bị bắt không? Bởi v́ tôi chưa t́m ra động cơ của tṛ đánh đố kiểu Trung Hoa này. Nhưng tôi sẽ biết, bác sĩ à. Tôi hứa như vậy.
Ông ta đứng lên. Judd th́nh ĺnh nhớ lại:
- Chờ một chút – Ông nói – Ông có nghe tên Don Vinton không?
- Ông ta làm sao?
- Moody nói Don Vinton là kẻ đứng sau mọi việc này.
- Ông có biết ai tên là Don Vinton không?
- Không – Judd nói – Tôi cho là có thể cảnh sát biết ông ta.
- Tôi chưa bao giờ nghe cái tên đó.
McGreavy quay sang Angeli, nhưng ông ta cũng lắc đầu.
- Được lắm. Hăy gửi yêu cầu thông tin về Don Vinton đến FBI, Cảnh sát quốc tế, Cảnh sát trưởng tại tất cả thành phố lớn của Mỹ. – Ông ta ngó Judd – Ông hài ḷng chứ?
Judd gật đầu. Bất kỳ ai đứng sau việc này phải có chút ǵ đó trong hồ sơ tôi phạm. Sẽ không quá khó để xác minh hắn ta.
Judd lại nghĩ đến Moody, với câu cách ngôn cửa miệng và trí óc nhạy bén của ông ấy. Chắc chắn ông ta đă bị theo dơi ở đây. Không biết là ông ta có nói với ai khác về cuộc hẹn ở đây không, bởi v́ ông ấy đă nhấn mạnh là phải giữ bí mật. Ít ra, bây giờ họ cũng đă biết tên của gă đàn ông mà họ đang t́m kiếm.
Praemonitus, praemunitas (tiếng La tinh)
Báo động, sẵn sàng chiến đấu.
Vụ giết chết Norman Z. Moody đă tràn lan trên trang nhất các tờ báo vào sáng hôm sau. Judd mua một tờ trên đường đến văn pḥng. Ông ta được nêu tên vắn tắt như người làm chứng đă nh́n thấy cái xác cùng với cảnh sát, nhưng McGreavy đă ngăn chận toàn bộ câu chuyện không được đăng báo. McGreavy đang chơi bài với lá bài tủ giấu kín. Judd tự hỏi về những điều Anne sẽ nghĩ đến.
Đó là một ngày Thứ Bảy, khi Judd đă xong một tua buổi sáng ở Pḥng khám chung. Ông ta đă bố trí bàn giao công việc cho người khác. Rồi đến văn pḥng của ḿnh. Ông ta đi một ḿnh trong thang máy và chắc chắn rằng không có ai nấp trong hành lang. Ông tự hỏi rằng, kể cả khi ông làm vậy, bất kỳ ai đó có thể sống như vậy trong bao lâu, trong tâm trạng trông đợi một kẻ ám sát đến tấn công bất kỳ lúc nào.
Hết một nửa khối thời gian trong suốt buổi sáng, ông đă định bốc điện thoại gọi thám tử Angeli để hỏi về Don Vinton, những mỗi lần như thế ông đều kiềm lại sự mất kiên nhẫn của ḿnh. Chắc chắn, Angeli sẽ gọi ngay cho ông khi ông ấy có thông tin mới. Judd bối rối về động cơ của Don Vinton là cái ǵ. Hắn có thể là một bệnh nhân mà Judd đă từng điều trị nhiều năm trước, có lẽ khi ông ta c̣n là bác sĩ tập sự. Người nào đó cảm thấy rằng Judd đă coi thường hay xúc phạm hắn bằng cách nào đó. Nhưng ông có thể nhớ không có bệnh nhân nào tên Vinton.
Vào buổi trưa, ông nghe tiếng ai đó mở cửa hành lang bên pḥng tiếp tân. Đó là Angeli. Judd không thể phát hiện ǵ qua biểu lộ của ông ta ngoại trừ trông ông ta hốc hác, phờ phạc hơn. Mũi ông ta đỏ ửng và sục xịt. Ông ta rảo bước vào văn pḥng và chán nản ngồi phịch xuống ghế.
- Ông có câu trả lời nào về Don Vinton chưa? – Judd hăm hở hỏi.
Angeli gật đầu.
- Chúng tôi đă nhận được những bức điện từ FBI, cảnh sát trưởng các thành phố lớn của Mỹ, và Cảnh sát quốc tế.- Judd chờ đợi, thở hồi hộp.- Không ai trong số họ từng nghe về Don Vinton.
Judd nh́n vào Angeli một cách hoài nghi, một cảm giác hụt hẩng đột ngột trong ḷng.
- Nhưng không thể nào … ư tôi là có ai đó phải biết hắn. Một gă đă làm bao nhiêu chuyện như vậy không thể đến từ hư không.
- McGreavy đă nói vậy – Angeli trả lời chán nản. – Bác sĩ à, tôi và người của ḿnh đă thức suốt đêm để kiểm tra mọi Don Vinton ở Manhattan và tất cả thành phố khác. Chúng tôi không bỏ sót New Jersey và Connecticut.
Ông ta rút một cuộn giấy ra khỏi túi và đưa cho Judd.
- Chúng tôi t́m thấy mười một người tên Don Vintons trong danh bạ đă đánh vần tên của họ là “ton”, bốn người phát âm “ten”, và hai người đọc “tin”. Chúng tôi cố xem như họ cùng tên. Lọc xuống c̣n năm người khả nghi và kiểm tra từng người một. Một người bị liệt. Một người là mục sư. Một người là phó chủ tịch thứ nhất của ngân hàng. Một là lính cứu hỏa đang làm nhiệm vụ khi hai trong số các vụ giết người xảy ra. Chỉ c̣n một người cuối cùng. Ông ta kinh doanh cửa hàng thú cưng và thật chết tiệt là ông ta gần tám mươi tuổi.
Cổ họng của Judd khô khốc. Ông chợt nhận ra ḿnh đă trông mong vào việc này đến cỡ nào. Chắc chắn Moody sẽ không cho ông cái tên chừng nào ông ta chưa khẳng định. Và ông ta không nói rằng Don Vinton là kẻ đồng lỏa; mà nói hắn là kẻ chủ mưu. Thật phi lư khi cảnh sát không có hồ sơ của một gă như thế. Moody đă bị giết v́ ông ta đang trên đường t́m ra sự thật. Và bây giờ khi Moody đă ra đi, Judd hoàn toàn cô độc. Bức màn bí mật càng đóng chặt hơn.
- Tôi rất tiếc –Angeli nói.
Judd nh́n người thám tử và chợt nhớ rằng Angeli đă không ở nhà cả đêm.
- Tôi ngưỡng mộ sự cố gắng của ông – Judd nói với ḷng biết ơn.
Angeli cúi về phía trước.
- Ông có khẳng định rằng ông nghe từ Moody là chính xác chứ?
- Vâng.
Judd nhắm mắt và tập trung nhớ. Ông ta đă hỏi Moody liệu ông ta có chắc là ai đứng đằng sau vụ này. Ông ta như nghe giọng Moody vang lại. Chắc như đinh đóng cột. Ông đă từng nghe đến tên Don Vinton chưa? Don Vinton. Ông ta mở mắt.
- Vâng – Ông lập lại.
Angeli thở dài.
- Vậy là chúng ta đi vào ngơ cụt – Ông ta cười buồn bă – Không có đầu mối nào.
Ông ta lại nhảy mũi.
- Tôt nhất là ông nên đi ngủ đi.
- Vâng, tôi cũng nghĩ vậy. – Angeli đứng lên.
Judd ngần ngại hỏi.
- Ông làm việc cùng với McGreavy trong bao lâu rồi?
- Đây là vụ làm chung đầu tiên. Có ǵ sao?
- Ông có cho rằng ông ta có thể khép tôi vào tội giết người?
Angeli nhảy mũi lần nữa.
- Tôi nghĩ có lẽ ông nói đúng bác sĩ. Tôi phải đi nghỉ thôi.
Ông ta rảo bước tới cửa.
- Tôi có thể có đầu mối. – Judd nói.
Angeli dừng bước và ngoảnh lại: - Nói tiếp đi.
Judd kể với ông ta về Teri. Ông nói thêm ḿnh cũng đang kiểm tra những bạn trai trước đây của John Hanson.
- Không có ǵ nhiều – Angeli nói bộc trực – Nhưng tôi cho rằng cũng c̣n hơn là không có ǵ.
- Tôi muốn bệnh và mệt mỏi khi làm mục tiêu. Tôi sẽ bắt đầu phản công. Tôi sẽ theo tới cùng.
Angeli nh́n ông ta.
- Chiến đấu với cái ǵ? Với những cái bóng à?
- Khi nhân chứng mô tả một kẻ t́nh nghi, cảnh sát có họa sĩ vẽ ra một bức tranh ghép lại tất cả những mô tả, đúng không?
Angeli gật đầu: - Một bức nhận dạng mô phỏng.
Judd bắt đầu tăng tốc sự kích động không ngừng.
- Tôi bắt đầu cung cấp cho ông nhân dạng mô phỏng về tính cách của gă chủ mưu những việc này.
- Ông làm sao được? Ông chưa bao giờ thấy hắn. Hắn có thể là bất kỳ ai.
- Không phải vậy – Judd chữa lại – chúng ta đang t́m một kẻ rất, rất đặc biệt.
- Một kẻ điên cuồng.
- Sự điên cuồng là từ ngữ bao quát. Nó không có ư nghĩa y học. Sự minh mẫn đơn giản là khả năng trí năo để điều chỉnh thực tại. Nếu chúng ta không thể điều chỉnh, chúng ta cũng không thể che dấu thực tại. Hoặc là chúng ta đặt bản thân ḿnh ở tầng trên cuộc sống, nơi chúng ta là siêu đẳng không cần tuân theo các qui tắc.
- Cái gă của chúng ta nghĩ hắn là siêu đẳng.
- Chính xác. Trong t́nh huống nguy hiểm, chúng ta có ba sự lựa chọn: bỏ chạy, thỏa hiệp hoặc tấn công. Gă của chúng ta là tấn công.
- Vậy hắn là kẻ mất trí.
- Không. Kẻ mất trí ít khi giết người. Thời gian tập trung của anh ta cực kỳ ngắn. Chúng ta đang đấu vởi kẻ phức tạp hơn nhiều. Hắn ta có thể là kẻ thô bạo, thiểu năng tâm thần, tâm thần phân lập, quẩn trí hay bất kỳ sự phối hợp của các yếu tố này. Chúng ta có thể đang đấu với kẻ bỏ nhà đi, chứng tạm thời quên dẫn tới những hành động phi lư. Nhưng điểm chính là sự xuất hiện và hành vi của hắn dường như hoàn toàn b́nh thường dưới mắt mọi người.
- Vậy chúng ta đâu có ǵ để nắm bắt.
- Ông sai rồi. Chúng ta có điểm hay để tiếp tục. Tôi có thể cho ông sự mô tả cơ thể của hắn ta. - Judd nói. Ông ta nhíu mắt lại tập trung. – Don Vinton cao trên trung b́nh, thân thể cân đối và từng có tập thể h́nh. Hắn gọn gàng khi xuất hiện và tỉ mỉ trong công việc. hắn không có tài nghệ sĩ. Hắn không thể vẽ tranh, viết văn hay chơi dương cầm.
Angeli nh́n xoáy vào ông ta, mồm há hốc.
Judd tiếp tục nói nhanh hơn, giọng ấm áp.
- Hắn không tham gia bất kỳ câu lạc bộ hay tổ chức xă hội, trừ khi hắn làm chủ. Hắn là loại người lănh đạo. Hắn tàn bạo và thiếu kiên nhẫn. Hắn nghĩ việc lớn. Ví dụ, hắn không bao giờ liên can tới những kẻ cắp vặt. Nếu hắn bị lưu hồ sơ, đó có thể là cướp ngân hàng, bắt cóc, giết người. – Sự phấn khích của Judd càng tăng lên, bức tranh trong đầu ông càng rơ nét hơn. – Khi ông bắt hắn, ông có lẽ sẽ biết rằng hắn có lẽ bị cha hay mẹ ruồng bỏ khi c̣n là cậu bé.
- Bác sĩ. – Angeli chen ngang – Tôi không muốn chọc bể quả bóng của ông, nhưng đó có thể là kẻ điên lang thang mà …
- Không. Gă mà chúng ta truy t́m không nghiện ngập – Giọng Judd khẳng định – Tôi sẽ kể thêm về hắn. Hắn chơi thể thao giao đấu trong trường như bóng đá hay khúc côn cầu. hắn không thích cờ vua, ô chữ hay ghép h́nh.
Angeli quan sát ông ta một cách hoài nghi.
- Có hơn một người như vậy – Ông ta phản đối – Ông nói chính ông đó.
- Tôi đang cho ông mô tả về Don Vinton. – Judd nói – Kẻ chủ mưu trong vụ này. Tôi sẽ kể thêm nữa về hắn. Hắn thuộc kiểu La tinh.
- Cái ǵ khiến ông nghĩ vậy.
- Nhờ vào phương pháp dùng để giết người. Một con dao, axit, một quả bom. Hắn ta là người Nam Mỹ, Ư hay Tây Ban Nha. – Ông ta lấy hơi – Đó là mô phỏng nhân dạng cho ông. Đó là kẻ gây ra ba cái chết và đang cố giết tôi.
Angeli nuốt nước miếng.
- Địa ngục nào khiến ông biết tất cả những điều này.
Judd ngồi xuống và nghiêng về phía Angeli.
- Đó là chuyên môn của tôi.
- Về mặt tâm thần, chắc là đúng. Nhưng làm sao ông có thể cho mô tả cơ thể của một gă mà ông chưa bao giờ gặp.
- Tôi đang chơi cá cược. Một bác sĩ tên là Kreischmer t́m ra rằng tám mươi lăm phần trăm người mắc chứng hoang tưởng đều mạnh mẽ, có thể h́nh tốt. Gă của chúng ta hiển nhiên là hoang tưởng. Hắn có ảo tưởng quyền thế. Hắn có hoang tưởng tự đại để nghĩ hắn đứng trên luật pháp.
- Vậy tại sao hắn không bị phát hiện thời gian dài trước đây.
- V́ hắn mang mặt nạ.
- Hắn là cái ǵ?
- Chúng ta đều mang mặt nạ đó Angeli. Từ lúc c̣n thơ, chúng ta được dạy bảo phải che dấu cảm xúc thật, giấu đi ḷng hận thù và sự sợ hăi. – Có uy lực trong giọng nói ông ta – Nhưng dưới cơn stress, Don Vinton làm rơi cái mặt nạ và lộ cái mặt thật của hắn.
- Tôi hiểu rồi.
- Cái “tôi” của hắn là điểm làm cho hắn bị tổn thương. Nếu bị đe dọa một cách thật sự, hắn sẽ điên loạn. Hắn đang ở đường biên mỏng manh. Sẽ không khó khăn để giúp hắn hoàn toàn vượt qua. – Ông ngập ngừng, rồi tiếp tục nói, như với chính ḿnh. – Hắn là kẻ MANA.
- Đó là ǵ?
- Mana. Đó là một thời kỳ mà người tiền sử dùng sự mê tín để gây ảnh hưởng đến người khác bằng ma thuật của ḿnh, một gă có tính cách áp đảo.
- Ông nói hắn không vẽ, viết hay chơi dương cầm. Làm sao ông biết vậy?
- Thế giới có đầy những nghệ sị bị tâm thần phân lập. Hầu hết họ kiểm soát được để sống cả đời mà không có vi phạm, bởi v́ công việc của họ cho họ con đường để tự khẳng định ḿnh. Gă của chúng ta không có con đường đó. V́ thế hắn giống như núi lửa. Cách duy nhất giúp hắn có thể thoát khỏi áp lực nội tại là phun trào vào Hanson – Carol -Moody.
- Ư ông đây là tội ác vô thức mà hắn gây cho…
- Không phải vô nghĩa đối với hắn. Mà là ngược lại… - Trong đầu ông diễn ra cuộc đua nước rút. Vài mảnh h́nh ghép c̣n lại bắt đầu rơi vào đúng chỗ, Ông tự nguyền rủa ḿnh đă quá mù quáng hay lo sợ để nh́n nhận điều đó. – Tôi là người duy nhất mà Don Vinton nhắm đến, là mục tiêu đầu tiên. John Hanson bị giết bởi v́ hắn lầm tưởng đó là tôi. Khi kẻ sát nhân biết ḿnh bị nhầm, hắn trở lại văn pḥng để làm lại. Nhưng tôi đă đi, và hắn gặp Carol ở đó. – Giọng ông ta giận dữ.
- Hắn giết cô ấy để cô ấy không thể nhận dạng hắn nhỉ?
- Không đâu. Gă mà chúng ta đang t́m không phải là kẻ ác dâm. Carol bị tra tấn v́ hắn muốn khai thác điều ǵ. Có thể là một bằng chứng buộc tội. Và cô ấy sẽ không có hoặc không thể giao nó cho hắn.
- Bằng chứng loại ǵ? – Angeli ḍ xét.
- Tôi chưa biết. – Judd nói – Nhưng nó là ch́a khóa cho cả sự kiện. Moody đă t́m ra câu trả lời và đó là lư do tại sao họ giết ông ấy.
- Có một việc tôi c̣n chưa thông. Nếu họ giết được ông trên đường, th́ họ cũng không thể lấy được bằng chứng. Nó không khớp với phần c̣n lại của giả thiết của ông. – Angeli vẫn cố chấp.
- Có thể khớp chứ. Chúng ta giả sử bằng chứng là một cuộn băng của tôi. Tự nó hoàn toàn vô hại. Nhưng nếu tôi gắn nó với một sự thật khác, nó có thể đe dọa họ. Nên họ có hai lựa chọn. Hoặc lấy nó từ tôi, hoặc trừ khử tôi để không tiết lộ nó với bất kỳ ai. Đầu tiên, họ cố trừ khử tôi. Nhưng họ nhầm lẫn và giết Hanson. Rồi họ đi đến sự lựa chọn thứ hai. Họ cố đoạt nó từ Carol. Khi thất bại, họ quyết định tập trung vào việc giết tôi. Đó là vụ đụng xe. Có lẽ tôi bị theo dơi khi tôi thuê Moody, và đến phiên ông ấy bị theo dơi. Khi ông ta t́m ra sự thật, họ giết ông ta.
Angeli nh́n Judd vẻ tư lự trên nét mặt.
- Đó là lư do tại sao kẻ giết người chưa dừng lại cho đến khi tôi chết. – Judd kết luận một cách thầm lặng. – Nó đă trở thành tṛ chơi chết người, và gă mà tôi đă mô tả đừng ḥng thắng cuộc.
Angeli chăm chú nh́n Judd, cân nhắc những ǵ ông ta nói.
- Nếu ông đúng. – Cuối cùng ông kết luận – ông cần phải được bảo vệ.
Ông ta móc khẩu súng lục ra, búng hộp đạn mở để chắc rằng nó được nạp đầy.
- Cám ơn Angeli. Nhưng tôi không cần khẩu súng. Tôi sẽ chiến đấu với những vũ khí của riêng tôi.
Có tiếng lắc cắc của cánh cửa ngoài mở.
- Ông đang đợi ai à?
- Không. - Judd lắc đầu – Tôi không hẹn bệnh nhân nào chiều nay.
Súng c̣n trong tay, Angeli di chuyển êm tới cánh cửa dẫn tới pḥng tiếp tân. Ông ta bước sang một bên và giất mạnh cánh cửa ra. Peter Hadley đứng đó, biểu hiện ngơ ngác trên mặt.
- Anh là ai? – Angeli độp ngay.
Judd vượt qua cửa.
- Không sao đâu. – Judd nói nhanh – Anh ta là bạn tôi.
- Ái chà! Quái quỉ ǵ vậy?
- Xin lỗi. – Angeli xin lỗi và cất súng.
- Đây là bác sĩ Peter Hadley, c̣n đây là thám tử Angeli.
- Đây là kiểu khám bệnh điên khùng ǵ mà các ông tiến hành ở đây? – Peter hỏi.
- Có một chút nhầm lẫn. – Angeli giải thích. – Văn pḥng bác sĩ Stevenson bị bẻ khóa và chúng tôi cho rằng kẻ đă làm việc đó có thể quay trở lại.
Judd chớp lấy cơ hội.
- Vâng, chúng chưa lấy được cái mà chúng đang t́m.
- Có liên quan ǵ đến vụ giết Carol không?
Angeli lên tiếng trước khi Judd có thể trả lời.
- Chúng tôi khôhg chắc. Thưa bác sĩ Hadley. Trong lúc này, Sở cảnh sát yêu cầu bác sĩ Stevenson không bàn bạc việc này.
- Tôi hiểu – Peter nói, ông ta nh́n Judd – Cuộc hẹn ăn trưa của chúng ta c̣n hiệu lực không?
Judd nhận ra ông đă quên bẳn việc này.
- Dĩ nhiên – Judd nói nhanh, quay sang Angeli – Tôi nghĩ chúng ta đă bàn đủ.
- Vậy th́ – Angeli đồng ư – Ông có chắc là ông không muốn … - Ông ta nh́n vào khẩu súng lục.
- Cám ơn – Judd lắc đầu.
- Được, hăy bảo trọng. – Angeli nói.
- Tôi nhớ - Judd lập lại – Tôi biết mà.
Judd bức rức suốt buổi ăn trưa. Peter không thúc giục ông ta. Họ nói về những người bạn, những bệnh nhân chung của hai người. Peter kể rằng ông đă nói với sếp của Harison Burke và họ đă âm thầm bố trí cho Burke một cuộc trắc nghiệm tâm thần. Ông ta đă được gởi đến một viện tâm thần tư nhân.
Sau khi uống cà phê, Peter nói.
- Tôi không biết ông gặp rắc rối ǵ, Judd à, nhưng tôi có thể giúp ǵ được chăng …
Judd lắc đầu.
- Cám ơn Peter. Đây là việc mà tôi phải tự ḿnh làm thôi. Tôi sẽ kể hết cho anh khi mọi việc đă xong.
- Hy vọng nó xong sớm. – Peter nói nhẹ nhàng, ngần ngại – Judd, anh gặp nguy hiểm phải không?
- Dĩ nhiên là không rồi –Judd đáp. Nếu không kể đến kẻ giết người hoang tưởng đă gây ra ba cái chết và xác định Judd là nạn nhân thứ tư của hắn.
Sau khi ăn trưa, Judd trở về văn pḥng. Ông đi với vẻ cẩn thận như thường lệ, kiểm tra để chắc rằng không tự phô ḿnh để ít bị tấn công.
Việc ǵ cũng làm hết sức ḿnh.
Ông ta bắt đầu nghe lại các cuộn băng. Nghe coi có ǵ có thể lần ra đầu mối nào. Điều đó giống như mở ra cả cơn lũ của những đối thoại phức tạp. Những cái guồng âm thanh tuôn trào đầy ắp ḷng căm thù… sự đồi bại… sự sợ hăi… sự tự cảm… hoang tưởng tự đại… sư cô độc… sự trống trải… sự đau khổ…
Sau ba giờ, ông ta chỉ t́m thấy một cái tên duy nhất để thêm vào danh sách của ḿnh: Bruce Boyd, cái gă mà John Hanson đă sống chung sau cùng. Ông lại bỏ cuộn băng của Hanson vào máy ghi âm.
- … Tôi cho rằng tôi đă yêu Bruce ngay lần đầu tôi gặp anh ta. Anh ấy là người đàn ông đẹp trai nhất mà tôi từng gặp.
- Anh ta là đối tác thụ động hay làm chủ vậy John?
- Làm chủ. Đó là điều lôi cuốn tôi đến với anh ta. Anh ấy rất mạnh mẽ. Thực tế, về sau, khi chúng tôi yêu nhau, chúng tôi thường căi cọ về việc đó.
- Tại sao vậy?
- Bruce không nhận ra anh ta thật sự mạnh đến thế nào. Anh ta thường đi ra sau lưng và kích tôi từ phía sau. Theo anh ấy đó là biểu lộ t́nh yêu. Nhưng ngày nọ, anh ta gần như làm găy xương sống của tôi. Tôi muốn giết anh ta. Khi anh ta bắt tay, anh ta có thể nghiền nát các ngón tay. Anh ta luôn luôn giả vờ xin lỗi, nhưng Bruce thích làm đau người khác. Anh ta không cần roi. Anh ta rất mạnh.
Judd dừng cuộn băng và ngồi đó suy nghĩ. Kiểu mẫu đồng tính không gắn ông ta vào nhận định về kẻ giết người, nhưng một mặt nào đó, Boyd đă dính líu đến Hanson và là kẻ bạo dâm lẫn tự tôn.
Ông nh́n vào hai cái tên trong danh sách: Teri Washburn đă giết một gă ở Hollywood và chưa bao giờ kể về điều đó; c̣n lại là Bruce Boyd, người yêu sau cùng của John Hanson. Nếu là một trong số họ th́ đó là ai?
Teri Washburn sống trong một căn hộ cao cấp ở Sutton Place. Toàn bộ căn hộ được trang trí bởi một màu hồng kinh tởm: tường, bàn ghế, màn. Có nhiều món đắt giá răi ra khắp pḥng, c̣n tường th́ phủ đầy tranh theo trường phái ấn tượng Pháp. Judd nhận ra hai của Manets, hai Degas, một Monet, và một Renoir trước khi Teri bước vào pḥng. Ông đă gọi điện trước để báo là ông muốn ghé qua. Bà ta đă sẵn sàng tiếp ông. Bà ta mặc một nùi màu hồng kết lại mà không có ǵ bên dưới.
- Ông đă đến thật rồi – Bà ta kêu lên vui sướng.
- Tôi muốn nói chuyện với bà.
- Chắc rồi. Uống chút ǵ nhé.
- Không, cám ơn.
- Em nghĩ rằng em làm cho ḿnh hấp dẫn vào ngày lễ kỷ niệm. – Teri nói và đi về phía quầy bar bằng san hô ở góc căn pḥng lớn.
Judd nh́n bà ta một cách tư lự.
Teri quay lại với đồ uống của ḿnh và ngồi cạnh ông trên cái salon màu hồng.
- Vậy là cuối cùng cái của quí của ông đă mang ông tới đây hả cưng. – Bà ta nói – Em biết ông không thể kiềm chế với Teri bé bỏng. Em thích ông, Judd à. Em sẽ làm mọi việc v́ ông. Ông muốn ǵ cứ nói. Ông đă làm cho mọi cây gậy núng nính mà em đă biết trong đời em trông giống như đồ bỏ.
Bà ta đặt đồ uống xuống và đặt tay lên quần tây của Judd. Judd cầm hai bàn tay bà ta.
- Teri – Ông nói – Tôi cần sự giúp đỡ của bà.
Tâm trí bà ta đang chu du theo lối ṃn cũ.
- Em biết, cưng à. – Bà ta rên rỉ - Em sắp làm t́nh với ông như là ông chưa từng làm t́nh trong đời.
- Teri. Hăy nghe tôi. Ai đó đang cố giết tôi.
Đôi mắt bà ta đọng lại sự ngạc nhiên chậm răi. Đóng kịch hay là thật đây. Ông nhớ lại một pha diễn mà ông đă xem bà ta diễn trong những sô ngày xưa. Là thật. Bà ta tốt, nhưng không phải một nữ diễn viên tốt.
- Lạy Chúa. Ai vậy? Ai muốn giết ông?
- Có thể là ai đó có liên quan đến một trong những bệnh nhân của tôi.
- Nhưng mà, Chúa ḷng lành, tại sao vậy?
- Đó là điều mà tôi đang cố t́m hiểu. Teri à, liệu có ai ở chỗ phục hồi sức khỏe của bà từng nói tới giết người hay kẻ bị giết? Có thể là trong bữa tiếc hay lúc cười đùa?
- Không có. – Teri lắc đầu.
- Bà có biết ai tên là Don Vinton không? – Ông ta nh́n bà ấy thật gần.
- Don Vinton à? Ồ, ồ. Tôi có nên không?
- Teri? Bà cảm thấy thế nào về vụ giết người?
Một cái rùng ḿnh nhỏ chạy ngang người bà ta. Ông đang cầm cổ tay bà ấy và ông cảm thấy nhịp tim bà ta nhanh lên.
- Việc giết người kích động bà à?
- Tôi không biết.
- Hăy nghĩ về điều đó – Judd khăng khăng – Việc nghĩ về nó có kích động bà không?
Nhịp tim bà ta bắt đầu nhảy loạn xạ.
- Không. Tuyệt nhiên không.
- Tại sao bà không kể cho tôi nghe về vụ giết người ở Hollywood?
Không cảnh báo, bà ta chồm tới và cào vào mặt ông bằng móng tay dài. Ông nắm lấy cổ tay bà.
- Đồ chó đẻ bẩn thỉu. Đă hai mươi năm rồi… Đó là lư do ông tới đây hả? Hăy cút xéo đi.
Bà ta đổ sụp trong cơn thổn thức cuồng loạn.
Judd nh́n bà ta một lúc. Teri có khả năng liên quan đến vụ giết người giật gân. Sự thiếu tự tin lẫn thiếu tự trọng sẽ khiến bà ta dễ làm mồi ai đó muốn lạm dụng bà ta. Bà ấy giống như miếng đất sét mềm trong đống cặn bă. Người lôi bà ta lên có thể nhào nặn bà thành một bức tượng đẹp hay thành vũ khí chết người. Câu hỏi là, ai đă lôi bà ta lên sau cùng? Don Vinton?
Judd đứng lên, nói.
- Tôi xin lỗi.
Ông ta bước ra khỏi căn hộ màu hồng.
Bruce Boyd sở hữu một căn nhà trong chuồng ngựa đă chuyển đổi bên ngoài công viên của làng Greenwich. Một người quản gia mặc áo khoác trắng ra mở cửa. Judd báo tên và được mời vào pḥng chờ. Người quản gia biến mất. Mười phút, rồi mười lăm phút trôi qua. Judd kiểm nghiệm sự bực tức của ḿnh. Có lẽ ông ta nên báo cho Angeli biết ḿnh tới đây. Nếu giả thiết của Judd là đúng, sự cố gắng tiếp theo trên mạng sống của ông ta sẽ có kết quả rất sớm. Và kẻ tấn công ông ta sẽ cố bám chắc sự thành công của hắn.
Người quản gia trở lại.
- Ngài Boyd sẽ gặp ông bây giờ.
Ông ta dẫn Judd lên lầu đến một pḥng làm việc được trang trí lịch thiệp, rồi dè dặt rút lui.
Boyd ngồi tại bàn làm việc, đang viết. Ông ta là mẫu người đàn ông đẹp, rắn chắc, có nét thanh tú, mũi khoằm, và cái miệng đầy đặn, khoái lạc. Ông ta có mái tóc vàng xoăn thành h́nh chiếc nhẫn. Ông ta đứng lên khi Judd vào. Ông ta cao khoảng một mét chín với ngực và vai của một cầu thủ. Judd nghĩ về mô phỏng nhân dạng của ḿnh về kẻ giết người. Boyd khớp với điều này. Judd ao ước thiết tha hơn bao giờ hết về việc ḿnh phải nhắn vài lời với Angeli.
Giọng Boyd nhẹ nhàng lịch thiệp.
- Xin lỗi v́ tôi đă để ông chờ, bác sĩ Stevens. – Ông ta nói lịch sự - Tôi là Bruce Boyd.
Ông ta ch́a tay ra.
Judd chồm tới để bắt và Boyd đấm ông vào mồm với cú đánh như đá tảng. Cú đ̣n hoàn toàn không đoán trước, và sự va chạm làm Judd ngă vào cây đèn có chân đứng, đánh bật nó ra khi ông ta ngă dài xuống sàn.
- Tôi xin lỗi, bác sĩ. –Boyd nói, nh́n xuống ông ta. – Ông đă đến, Ông là gă trai lẳng lơ phải không? Đứng lên và tôi sẽ đăi ông một chầu.
Judd lảo đảo lắc đầu. Ông ta bắt đầu gượng dây trên sàn. Khi ông ta đứng lên nửa chừng, Boyd đá vào háng ông ta bằng mũi giày và Judd ngă quằn quại xuống sàn trong sự đau đớn.
- Tôi đang chờ điện thoại của ông. – Boyd nói.
Judd nh́n lên qua những cơn đau quặn vào h́nh ảnh kẻ mạnh hơn hẳn ông. Ông cố nói, nhưng không thốt nên lời.
- Đứng cố nói – Boyd nói vẻ thông cảm - Nó phải đau. Tôi biết tại sao ông ở đây. Ông muốn hỏi tôi về Johnny.
Judd bắt đầu gật đầu và Boyd đá ông ta vào đầu. Qua màn đỏ mờ, ông ta nghe giọng của Boyd đến từ nơi xa xuyên qua một tấm vải lược, khi xa khi gần.
- Chúng tôi yêu nhau cho đến khi hắn ta tới gặp ông. Ông làm cho hắn cảm thấy giống như một kẻ đồng bóng. Ông làm cho hắn cảm thấy chúng tôi yêu nhau là đồi bại. Ông có biết ai làm cho nó bẩn thỉu không, bác sĩ Stevens? Là ông đó.
Judd cảm thấy vật ǵ cứng đâm mạnh vào xương sườn của ḿnh, đưa một cơn đau thấm thía xuyên qua tĩnh mạch. Ông ta nh́n thấy mọi vật đang trong những màu sắc đẹp đẽ, mặc dù cái đầu được lấp đầy những sắc cầu vồng lung linh.
- Ai cho ông quyền bảo người ta cách yêu như thế nào hả bác sĩ? Ông ngồi đó trong văn pḥng của ḿnh, giống như một loại Chúa trời, kết tội những kẻ không nghĩ giống như ông.
- Không phải vậy. – Judd đang trả lời đâu đó trong tâm trí ông. Hanson chưa bao giờ có sự lựa chọn trước đó. Tôi cho ông ta sự lựa chọn và ông ấy đă không chọn ông.
- Bây giờ Johnny đă chết. – Gă khổng lồ tóc vàng đè lên ông – Ông đă giết Johnny của tôi, và bây giờ tôi sẽ giết ông.
Ông cảm thấy một cú đá nữa đàng sau mang tai, và ông bắt đầu rơi vào vô thức. Một vài bộ phận rời xa tâm trí ông nh́n xuống với sự thú vị vô tư khi phần c̣n lại của ông bắt đầu chết.
Cái mảnh nhỏ cách ly của sự thông minh trong trí năo ông ta tiếp tục hoạt động. Nó thôi thúc làm lóe lên một mẫu yếu ớt của sự suy nghĩ. Ông ta tự trách ḿnh đă không tới gần hơn với sự thật. Ông ta mong chờ một kẻ giết người tóc sậm kiểu La tinh, và hắn ta tóc vàng. Ông ta chắc rằng kẻ giết người không phải đồng tính, và ông ta đă sai. Ông ta đă t́m ra kẻ giết người hoang tưởng, và bây giờ ông đang đi dần đến cái chết v́ điều đó.
Ông rơi vào vô thức.

Chương 16

(Trong nguyên bản tiếng Anh không có chương 15 - Có lẽ tác giả Sidney Sheldon không thích số 15 trong lần này - Nhưng các bạn sẽ xem tiếp không bị ngắt quăng với chương 16)

Một phần tách rời từ xa trong tâm trí ông ta đang cố gởi cho ông ta một thông điệp, cố liên lạc với điều ǵ thật quan trọng trong vũ trụ, nhưng mà trận đ̣n nặng nề táng sâu vào trong sọ ông ta quá đau đớn làm cho ông ta không thể tập trung vào bất kỳ điều ǵ khác. Đâu đó chung quanh, ông ta có thể nghe thấy tiếng bài hát tang cao vút, giống như con thú hoang bị thương. Thật chậm và cực kỳ đau đớn, Judd mở mắt ra. Ông ta đang nằm trên giường trong một căn pḥng xa lạ. Trong một góc pḥng, Bruce Boyd đang khóc tức tưởi không kiềm chế.
Judd gượng ngồi dậy. Cơn đau ră rời trong cơ thể ông cuốn vào trí óc ông gợi nhớ lại những ǵ đă xảy ra cho ḿnh, và ông chợt nổi lên cơn thịnh nộ man dại.
Boyd quay sang khi nghe Judd cử động. Ông tiến lại bên giường.
- Đó là lỗi của ông – Hắn rên rỉ thút thít. – Nếu không v́ ông, Johnny sẽ vẫn an toàn với tôi.
Không có chủ đích, bị thúc đẩy bởi bản năng báo thù đă chôn sâu từ lâu trong tiềm thức, Judd chộp lấy cổ họng của Boyd, những ngón tay ông siết chặt khí quản hắn, bấu chặt với tất cả sức mạnh của nó. Boyd không di chuyển để tự vệ. Hắn đứng đó, ḍng lệ tuôn trên mặt. Judd nh́n vào mắt hắn, giống như là nh́n vào cái hố sâu địa ngục. Tay ông từ từ buông xuống. Lạy Chúa, ông nghĩ, ḿnh là bác sĩ.
Một gă bệnh hoạn tấn công ḿnh, và ḿnh muốn giết hắn. Ông nh́n Boyd, và cái ông ta đang nh́n là đứa trẻ ngơ ngác bị khuất phục.
Bất th́nh ĺnh, ông nhận ra cái mà tiềm thức của ông cố báo cho ông biết: Bruce Boyd không phải là Don Vinton. Nếu là hắn, Judd không thể sống sót đến bây giờ. Boyd không hợp với kẻ gieo chết chóc. Vậy là ông đă đoán đúng rằng hắn không khớp với mô phỏng nhân dạng của kẻ sát nhân. Có sự an ủi mỉa mai nào đó trong việc này.
- Nếu không gặp ông, Johnny sẽ c̣n sống. – hắn thổn thức – Anh ấy sẽ ở đây với tôi và tôi đă có thể bảo vệ anh ta.
- Tôi không bảo John bỏ rơi ông. – Judd nói chán nản – Đó là quan điểm của anh ta.
- Ông là kẻ nói dối.
- Mọi việc đă đổ vỡ giữa ông và John trước khi anh ta đến gặp tôi.
Có khoảng yên lặng dài. Rồi Boyd gật đầu.
- Vâng, chúng tôi… chúng tôi căi nhau luôn.
- Anh ta cố t́m lại chính ḿnh, và tiềm thức của anh ta mách rằng anh ta muốn trở về với vợ, con ḿnh. Sâu trong bản chất, John muốn làm người có t́nh dục khác giới.
- Đúng – Boyd th́ thầm – Anh ta thường nói về điều đó mọi lúc, và tôi nghĩ đó chỉ là trừng phạt tôi. – hắn nh́n lên Judd. – Nhưng ngày anh ta bỏ đi, anh ta chỉ một mực bỏ đi, anh ta không yêu tôi nữa.
Có nỗi tuyệt vọng trong giọng nói của hắn.
- Anh ta không phải hết yêu ông. – Judd nói – không chỉ là bạn bè.
Boyd nh́n chăm vào ông ta, mắt dán chặt vào mặt Judd.
- Ông giúp tôi chứ? – Cặp mắt hắn đầy nỗi tuyệt vọng. – Giúp... tôi, ông phải giúp tôi.
Đó là tiếng khóc của nỗi thống khổ. Judd nh́n hắn một lúc lâu.
- Được, tôi sẽ giúp ông.
- Tôi sẽ b́nh thường chứ?
- Việc thế này không như b́nh thường. Mỗi người mang cái b́nh thường riêng đi theo bên ḿnh, và không có hai người nào là giống nhau.
- Ông có thể làm cho tôi trở thành người t́nh dục khác giới không?
- Điều đó tùy thuộc vào ông thật sự muốn ra sao. Chúng tôi có thể làm cho ông một cuộc phân tích tâm lư.
- Và nếu nó thất bại?
- Nếu chúng tôi nhận thấy rằng ông thật sự là người đồng tính, ít nhất ông sẽ thấy tốt hơn là điều chỉnh theo hướng đó.
- Khi nào ta bắt đầu được – Boyd hỏi.
Judd giật ḿnh trở về thực tại. Ông ta đang ngồi đây bàn về việc điều trị cho một bệnh nhân trong khi mà, theo những điều ông biết, ông sắp bị giết trong ṿng hai mươi bốn giờ tới. và ông vẫn chưa chắc t́m ra ai là Don Vinton. Ông ta loại trừ Teri và Boyd, kẻ t́nh nghi cuối cùng trong danh sách. Ông không biết ǵ hơn, bây giờ ông trở lại điểm khởi đầu. Nếu những phân tích về kẻ sát nhân là đúng, ngay bây giờ ông có lẽ phải tự thân chống lại cơn thịnh nộ tàn sát. Cuộc tấn công kế tiếp sẽ đến rất, rất sớm.
- Hăy gọi cho tôi vào ngày thứ Hai – Judd nói.
Một chiếc taxi chở ông về căn hộ của ḿnh. Judd cố ước lượng cơ hội sống sót của ḿnh. Thật là ảm đạm. Những ǵ ông biết được là Don Vinton quá liều lĩnh. Và ai là Don Vinton? Tại sao hắn không có trong hồ sơ tội phạm của cảnh sát? Hắn có thể dùng tên khác không? Không. Moody đă nói rơ là “Don Vinton”.
Thật khó để tập trung. Mỗi khi taxi dằn sốc, lại truyền đến cơn đau quằn quại trên thân thể tím bầm của ông. Judd nghĩ về những vụ giết người và vụ cố sát đă được thực hiện cho đến nay, cố t́m hiểu loại kiểu mẫu đă thực hiện. Một vụ đâm bắng dao, một vụ nhục h́nh, một vụ đâm xe bỏ chạy, một quả bom cài trong xe, một vụ bóp cổ. Không có kiểu mẫu nào ông có thể rút ra được. Chỉ có sự bạo lực tàn nhẫn, điên rồ. Ông không có cách nào biết được vụ kế sẽ được thực hiện như thế nào, và do ai làm. Nơi ẩn náu tốt nhất là ở văn pḥng hoặc trong căn hộ của ông. Ông nhớ lời khuyên của Angeli. Ông phải có ổ khóa vững chắc gắn trên cửa căn hộ. Ông sẽ bảo Mike, người gác cửa và Eddie, người giữ thang máy, để ư canh chừng. Ông có thể tin họ.
Taxi dừng lại phía trước ṭa nhà căn hộ của ông. Người gác cửa ra mở cửa taxi.
Hắn ta hoàn toàn xa lạ.


o0o

 

Pages Previous  1  2  3  Next