Con Đường Đêm  Janet Dailey Pages Previous  1  2  3  Next   
Chương 12

Ngồi bên cạnh, Lana quan sát người đàn ông đang cầm lái. Mái tóc đen của anh lấp lánh như đá quư. Anh mang vết sẹo nhỏ trên mũi. G̣ má anh nhô cao kéo liền với những nếp nhăn sâu từ mũi xuống miệng. Miệng anh nhỏ, cằm cùng gương mặt anh nhắc nhở người khác thận trọng.

Nhưng đáng chú ư nhất là đôi mắt anh. Màu xanh thăm thẳm của đôi mắt tương phản lạ lùng với mái tóc đen và màu da nâu của anh. Đôi mắt có thể long lanh đầy châm biếm vui nhộn, có thể nh́n sắc như dao hoặc có thể lấp lánh phẳng như gương và không phản chiếu ǵ cả. Nếu con mắt là cái gương của linh hồn th́ anh không có linh hồn.
 

Đầu cô nhức như búa bổ. Cô c̣n cảm nhận được rượu champage đă uống. Cái căng thẳng trong xe cứ mỗi lúc một tăng. Cô phải nói chuyện với anh:

- Anh làm việc cho bác John... cho ông Faulkner à? - cô hỏi.

Anh quay đầu nh́n cô rồi trả lời:

- Không hẳn là vậy.

- Hay anh là bạn của gia đ́nh? - Lana tin rằng anh phải là một trong hai trường hợp ấy th́ Chad mới tin cậy đến như vậy.

- Có thể nói như thế được - anh gật đầu.

Lana bối rối. Cô muốn nói chuyện, muốn quên nghĩ tới bác John và bệnh viện. Tại sao Chad không tự đưa cô về nhà? Cô cố nhớ lại anh con trai nào của John đă có gia đ́nh, cậu anh hay cậu em? Chad không đeo nhẫn cưới.

- Anh rẽ vào đây - cô nói - Chad làm tôi nhớ tới cha anh ấy, lịch thiệp, đáng yêu và hơn hẳn mọi người.

- Đúng, anh ấy biết nói ra điều thích hợp vào thời điểm thích hợp - Câu trả lời nghe không phải lời khen. Anh cho xe đi chậm lại khi cô nói.

- Đây, chúng ta tới nơi rồi.

Hawk đi theo cô cho tới tận cửa nhà. Khi cô đang t́m ch́a khoá, bà Morgan mở cửa đối diện.

- Cô từ bệnh viện về rồi à? - bà ta hỏi - Ông ấy thế nào? bạn cô b́nh phục rồi chứ?

- Mọi cái đều tốt đẹp, bà ạ - Hawk trả lời bà láng giềng và mở cửa cho Lana. Họ bước vào nhà.

- Để tôi hỏi bà Morgan xem điện thoại tôi có reo không? - Lana th́ thầm một ḿnh - Có thể Chad đă gọi điện. Hay tốt hơn là tôi gọi điện tới bệnh viện.

- Không - tay anh giữ cô lại - Tôi sẽ gọi điện. Trong lúc ấy cô pha cafe đi!

- Anh định ở lại đây à? - Thần kinh cô run rẩy.

Anh đă đi về phía điện thoại trong bếp. Câu hỏi của cô bị làm ngơ. Cô ngập ngừng rồi đi theo anh vào bếp. Cô đặt ấm nước mới lên bếp. Cô cố nghe cuộc nói chuyện nhưng anh nói quá nhỏ.

Khi đổ bột cafe vào cốc, tay cô run run làm cho cafe đổ văi ra ngoài.

- Chị để đó tôi làm. - Hawk đứng bên cạnh nói - Chị ra pḥng nghỉ đi, tôi làm được mà.

- Tôi không thể làm được - toàn thân cô run lên bần bật - Bệnh viện....họ nói ǵ?

- Chưa có ǵ mới cả.

- Chờ đợi mới khủng khiếp làm sao! Nó làm tôi phát điên lên mất - cô nhắm nghiền mắt.

- Chị đau đầu à?

- Vâng! - cô bật cười về câu hỏi này.

Trong đầu cô vang tiếng ong ong như tiếng sấm. Cô nghe tiếng chân anh đi vào pḥng tắm mở lục tủ thuốc. Anh trở lại với một ống aspirin.

- Tôi vừa mới mua giấy dán tường mới cho pḥng tắm - Lana nhớ lại - Đó là quà sinh nhật tôi tự tặng ḿnh. Tôi vừa hỏi John xem thứ Bảy tới có giúp tôi dán tường được hay không th́ nghe tiếng ông ấy ngă xuống. Khi ông ấy... - tiếng thở dài buồn bă kết thúc câu nói.

Anh đưa cô hai viên và rót đầy ly nước cho cô. Cô nuốt chửng viên thuốc.

Ấm nước sôi sùng sục. Anh đổ vào hai cái cốc. Rồi anh đem coffee lên pḥng, một cốc cầm tay, c̣n cốc kia để trên bàn salon.

- Chị ngồi xuống nghỉ đi - anh yêu cầu.

Lana rơi ḿnh xuống ghế sofa.

- Có cần gọi bà láng giềng sang đây ngồi cùng chúng ta không?

- Không, giờ tôi không chịu đựng được tính bẻm mép của bà ấy.

Cô tự hỏi phải anh đă nói “cùng chúng ta”.

- Anh không cần phải ở lại - cô nói - Tôi tự lo liệu được.

Ánh mắt của anh lướt qua người cô:

- Nếu không nghe được tin Chad, chắc chắn chị sẽ gọi điện cho bệnh viện. Khi ấy khó giải thích được người phụ nữ trẻ bên điện thoại là ai. Tốt hơn để tôi gọi.

- Tôi hiểu - Lana th́ thầm - V́ thế anh ở lại đây - cô hiểu ra anh không định giúp cô mà chủ yếu để gia đ́nh bệnh nhân bớt khó khăn - Tôi thấy anh đến cùng bà Faulkner.

- Đúng! - Hawk ngồi duỗi chân trên ghế bành. Anh chăm chú nh́n cô.

- Ông John nói bà ấy đi xa, đến một điền trang nào đó ở phương Bắc. Anh đưa bà ấy đến đây à?

- Đúng thế! Khi được bệnh viện báo tin, bà ấy đă đề nghị tôi lái máy bay đưa đến đây.

Điều ấy có nghĩa là anh là phi công.

- Điền trang ấy của ông John à?

Cô phần nào vẫn chưa thể tin được ông ấy không phải là người gác đêm mà là một trong những người đàn ông giàu nhất đất nước này.

- Đúng thế!

- Trước đó ông ấy có sống ở đấy không? Một lần ông ấy nói đă lớn lên ở phương Bắc - cô chợt hiểu ḿnh biết về ông ít ỏi nhường nào.

- Có, nhưng từ nhiều năm nay ông ấy đă không sống ở đó nữa. Mùa hè họ về lại nơi ấy vài lần - Hawk để tâm tới cốc coffee hơn là tới cuộc nói chuyện.

Lana bắt đầu kể về thời gian cô quen biết John. Cô muốn nói về ông. Kỷ niệm làm thức dậy tất cả những ǵ họ cùng làm, những điều họ cùng trao đổi. Đột nhiên cô nhận ra ḍng nước mắt tuôn dài trên má.

- Xin lỗi đă làm anh thấy tẻ nhạt. - cô nói và đặt cốc coffee uống cạn sang bên - Ông John và tôi là bạn bè, bạn bè rất thân.

- Tôi tin điều ấy - anh lạnh lùng nói.

- Trước đó th́ không - cô thẳng thừng đáp lại.

- Chị ngạc nhiên à?

- Không, thực ra không. Anh có thể gọi điện lần nữa được không?

Anh đi lại máy điện thoại và quay số, rồi nói vào máy.

- Chưa có tin ǵ mới - anh nói khi trở lại.

- Không thể thế được. Phải có tin mới chứ! Bệnh t́nh của ông ấy tiến triển chứ?

- Họ là những y tá, nhưng họ không nói ǵ cả. Chị cần phải nghỉ. Sao chị không đi ngủ đi. Sáng mai...

- Không! - cô bác bỏ ngay lập tức đề nghị của anh. - Tôi không thể đi ngủ được. Điều này anh không thể hiểu nổi. Anh không thân thiết với ông John như tôi.

Lana ràn rụa nước mắt. Môi cô mím chặt. Vai rung lên bần bật. Cô khóc nức nở.

Một bàn tay chạm vào cánh tay cô, cô cố gạt nó ra. Anh đưa tay ôm cô và cô gục đầu vào người anh. Nước mắt cô ướt đầm áo anh. Anh ôm chặt lấy cô. Lana b́nh tĩnh lại.

- Tôi đoán chắc anh căm thù những người phụ nữ khóc - cô thổn thức.

- Chị thực sự hợp với anh Chad - Hawk nói châm biếm, nhưng không nghĩ như vậy.

- Đợi lâu quá. Dù tôi đă tự nhủ không tin tức có nghĩa là tin tốt lành rồi. Nhưng...

Chuông điện thoại reng.

- Để tôi nghe.

Nhưng anh cố ấn cô ngồi xuống ghế bành. Chắc là Chad, không ai ngoài anh ta gọi cô vào giờ này.

Anh nhấc ống nghe. Mọi cơ bắp của cô căng lên. Cô lắng nghe, nhưng không hiểu được ǵ từ những câu trả lời của anh. Cả nét mặt anh cũng không biểu lộ thái độ cảm nhận ǵ. Cô nín thở khi anh đặt ống nghe xuống và quay về phía cô.

- Chị để rượu whisky ở đâu?

- Whisky? - Lana nhắc lại từ này. Rượu whisky dính líu ǵ tới việc này? - điện thoại của anh Chad phải không? Anh ấy nói ǵ hả anh? Ông John thế nào rồi? Sức khoẻ ông ấy đă khá hơn chưa?

- Nếu J.B. thường xuyên đến ăn cơm chỗ chị, như chị đă kể, th́ ở đây phải có rượu whisky. Ông ấy rất thích uống một ly trước khi ăn - Hawk thản nhiên nói tiếp - Rượu để ở đâu?

- Trong tủ - Lana trả lời, ngoài ra cô không được biết ǵ thêm - Tôi muốn biết sức khoẻ ông John thế nào? Ông ấy đă tỉnh lại chưa?

Hawk mở tủ lấy ra một chai rượu c̣n nửa và một cái ly. Anh không trả lời. Anh đi lại phía cô, một tay cầm gọi chai rượu và cái ly.

- Ông ấy chết rồi - anh nói thẳng, không vào đề ṿng vèo. - ông ấy chết lúc 1.20 a.m.

Lana cảm thây nghẹn thở, cô đưa tay lên bịt miệng, mặt cắt không c̣n giọt máu, và cảm giác khó chịu buồn nôn cứ dâng trào lên trong người. Đầu cô như bị búa bổ. Ánh mắt sợ hăi của cô không rời khỏi đôi mắt xanh lạnh lùng của Hawk. Cô chờ đợi anh sẽ nói thêm rằng đó chỉ là cách đùa ác ư. Nhưng điều ấy là sự thật.

Vai cô run lên bần bật và cái run rẩy ấy truyền khắp người cô. Đầu gối cô bỗng như lỏng ra. Hawk nhào tới đỡ lấy cô. Anh d́u cô lại sofa.

- Không đúng. Ông ấy không chết. - cô nói, nghe như chỉ th́ thầm khe khẽ.

- Chị uống đi - anh nói và áp ly rượu whisky vào môi cô.

Cô ngoan ngoăn uống, nghẹn nấc đưa tay định đẩy ly rượu ra, nhưng không c̣n sức lực nữa.

- Uống nữa đi - Anh ra lệnh và cô tuân theo.

Nước mắt chảy ràn rụa trên má cô. Toàn thân cô run rẩy. Cô không biết được những ǵ xảy ra xung quanh nữa. Rượu whisky bắt đầu làm mờ đục cảm giác của cô.

- Ông John nói có phương thuốc chữa bệnh chuột rút, ông ấy định cho tôi phương thuốc ấy v́ tôi uống nhiều champagne quá. Trời ơi, mới chỉ là tối qua thôi. Trời ơi, có phải chỉ mới tối qua hay không? - cô gào lên và khóc nức nở.

Anh đỡ tay ngang lưng cô, tay kia luồn dưới gối.

- Anh làm ǵ thế? - cô ngạc nhiên hỏi.

- Chị phải đi ngủ! - anh nói và bế bổng cô lên.

Cô quá mệt mỏi để chống cự lại. Anh đặt cô đứng trong pḥng ngủ và bật đèn. Lana đứng đó như bị tê liệt, bất động. Anh cởi zipper váy cô và kéo nó quá đầu. Cô không giúp anh, cũng chẳng chống cự lại. Rồi anh cởi áo cô.

Ư nghĩ chạy ngược trong cô. Cô lại là đứa trẻ ngủ trong nôi, và cha cô ru cô ngủ. Áo nịt vú bị cởi ra, rơi xuống vai. Xi líp bị kéo xuống dưới tụt khỏi mông.

- Váy ngủ chị để đâu? - Hawk hỏi.

Lana đáp lại ánh mắt của anh ta. Cô thường mặt quần áo ngủ. Anh không biết bộ quần áo ngủ của cô để ở dưới gối hay sao? Miệng anh mỉm cười lại thành một vệt mỏng. Anh lật chăn, bế cô đặt xuống khăn đệm trải giường và đắp lại chăn cho cô.

Ánh sáng chợt tắt ngấm khi anh ấn công tắc. Gian pḥng ch́m đắm trong bóng tối. Cánh cửa vào quá khứ đóng sập lại. Lana nhớ lại tất cả những ǵ đă xảy ra trong đêm nay và cô vô cùng hoảng hốt.

- Anh Hawk - cô sợ hăi kêu và nhỏm dậy.

Dáng anh đứng thành bóng sẫm trong khung cửa.

- Ǵ vậy? - anh trả lời.

- Anh đừng đi, đừng để em một ḿnh - cô xưng hô thân mật, nhưng vô cùng sợ hăi.

Anh quay trở lại, nh́n thẳng vào gương mặt tái nhợt và đôi mắt sợ hăi mở to.

- Em ngủ đi - anh khuyên nhủ.

- Em sợ - Lana khẽ khàng nói. Rồi cô tiếp lời - Chắc anh biết cô đơn như thế nào? em không có ai cả, em sợ.

Tấm đệm giường lún xuống dưới sức nặng của người đàn ông.

- Em nằm dịch ra - Hawk ra lệnh.

Lana xích lại tận phía kia của giường, dành chỗ cho anh. Anh nằm xuống cạnh cô, đưa tay kê dưới cổ cô. Cô ép sát người vào anh, cảm nhận sự gần gũi của anh như một món quà tặng của số phận. Cô để tay lên ngực anh, áp trán vào má anh.

- Em biết, nghe th́ thật là điên rồ - cô th́ thầm - nhưng trong em hoàn toàn trống rỗng và em sợ hăi vô cùng.

Hơi thở của cô vuốt ve da thịt anh. Đầu anh cựa quậy. Anh quay mặt về phía cô. Đôi môi cô nhận cảm những đường nét rắn rỏi của miệng anh. Hơi thở của anh hoà lẫn hơi thở cô.

Nụ hôn tưởng như vô tận. Bàn tay anh bắt đầu mơn trớn thân thể cô. Mọi giác quan trong cô thức dậy, cảm giác bao trùm lên cô, những cảm giác vừa mới đây cô ghi nhận nỗi đau khổ của cô giờ được thức tỉnh cho cuộc sống mới. Da thịt cô nóng bừng. Cô nghe tiếng tim anh đập th́nh thịch. Lana cảm nhận cơ thể vạm vỡ của anh. Nam tính của anh lớn dậy trong cô một cảm giác hạnh phúc mới. Từng bước, từng bước cô bị sự hiện diện của anh bao trùm, chinh phục. Cô quên ḿnh ngay trong ṿng tay anh.

Những bóng đen của sợ hăi nhường chỗ cho ngọn lửa của sự đam mê. Thăng trầm hoà nhập vào anh. Bàn tay anh trượt khắp cơ thể cô. Miệng anh hút dính môi cô. Những tia chớp vào người lan khắp người cô khi anh đưa cô tới đỉnh cao của khoái cảm. Khi tỉnh dậy, cô quá mệt mỏi nên không nhận biết được ǵ nữa. Cô chỉ muốn nghỉ chốc lát nhưng lại ch́m vào giấc ngủ kiệt lả.

Trời đă rạng khi Hawk ra khỏi giường. Trong ánh sáng chập choạng của buổi sáng b́nh minh, anh quan sát gương mặt nhợt nhạt với mái tóc nâu vàng của cô. Anh đưa ngón tay vuốt môi cô và nhớ lại những nụ hôn đam mê của cô. Anh đắp chăn cho cô và mặc quần áo.

***.

Lana tỉnh dậy, chân tay nặng như ch́. Ánh mặt trời rọi thẳng vào giường cô.

“Sao ḿnh uống nhiều champagne thế nhỉ?” cô tự hỏi và đẩy cái gối sang bên. Chợt cô giật ḿnh. Ông John đă chết. Cô ngồi thẳng dậy. Những sự việc hôm qua lại sống dậy trong cô. Chuyện ǵ đă xảy ra trước khi cô ngủ thiếp đi? Lana quay đầu nh́n qua vai xuống chiếc giường trống không. Cô mơ chăng? Hawk đă yêu cô, đă ân ái với cô ở đây chăng? Cô chỉ có thể nhớ lại rất mơ hồ đă xin anh đừng để cô ở lại một ḿnh. Cô chắc rằng anh đă ở lại. Nhưng anh đă ngủ với cô sao?

Lana nhớ tới rượu champagne, thuốc aspirin và rượu whisky Hawk đổ vào miệng ḿnh.

Cái lạnh lẽo trỗi dậy trong cô và cô run rẩy toàn thân. Đột nhiên cô nhận ra ḿnh đang trần truồng. Sao cha không mặc quần áo ngủ cho ḿnh khi bế ḿnh lên giường? Không, không phải cha cô, mà là Hawk. Lana nhớ ra đêm qua đă nhầm lẫn hai người đàn ông này. Có thể Hawk đă ân ái với cô thực sự. Nếu không tại sao cô lại mơ như vậy?

Tại sao cô không chống cự lại? Cô không phải là loại người ngủ với bất cứ ai, cô quá mệt chăng nên không chống đỡ nổi? Đầu cô rối bời.

Tiếng gơ cửa làm cô giật ḿnh ngồi thẳng dậy. Có lẽ bà Morgan, cô nghĩ.

Ở ngoài không phải bà Morgan. Lana ngạc nhiên nh́n Chad Faulkner. Đôi mắt sáng của anh ta trượt theo thân thể cô, lên mái tóc rối bời của cô.

- Chào anh - Cô nói - Tôi vừa tỉnh dậy - Cô đưa tay vuốt tóc ra sau tai.

- Khi thấy chị không trả lời tôi lo quá - Anh ta mặc bộ comple sẫm màu, mỉm cười nh́n cô - Tôi được phép vào nhà không?

- Tất nhiên rồi! - cô bước sang bên để anh ta vào nhà - Xin chân thành chia buồn cùng anh! - Cô lúng búng.

- Cám ơn chị - Ánh mắt anh ta nh́n thẳng ḍ xét vào gương mặt tái nhợt của cô - Hôm nay chị có khoẻ không?

- Khoẻ như dung nhan của tôi bây giờ - Cô pha tṛ.

- Chị là người phụ nữ có sức hấp dẫn đặc biệt - Chad nói - nhưng điều ấy chẳng là ǵ đối với chị.

Lana ngượng ngập. Từ khi cắt đứt và chia tay với người bạn trai gần đây nhất, cô không thấy khao khát ǵ về t́nh dục. Sau đêm qua, sau cuộc ái ân với Hawk - nếu đó là thật - những khao khát này đă trở lại. Chad chính là kiểu người có khả năng thức tỉnh những khao khát ấy trong cô. Ánh mắt cô lướt qua bàn tay không đeo nhẫn của anh ta.

- Cám ơn đêm qua anh đă gọi điện cho tôi - cô nói - Mời anh uống cốc cafe với tôi.

- Cám ơn chị, tôi không uống đâu - anh ta trả lời - Tôi xin lỗi đă đánh thức chị. Đêm qua khủng khiếp quá đối với chị, có phải không? - Anh đi theo cô vào bếp và thấy chai rượu whisky trên bàn.

- Rượu đă giúp tôi quên đi - Lana nói và cất chai rượu đi - Khi anh Hawk ra khỏi đây, tôi vẫn c̣n quá mệt mỏi. Tôi chưa cám ơn anh ấy đă bên tôi - Rồi cô nghĩ ra anh đă ở lại không t́nh cảm - Tôi hiểu việc anh ấy không muốn tôi gọi điện tới bệnh viện.

- Đúng đó chỉ đúng một phần. Điều tôi muốn nhất là chị không cô đơn những giờ phút ấy - Anh ta đứng rất gần cô. Mùi nước hoa đắt tiền của anh ta toát lên cái nam tính rất mạnh.

- Tôi rất cảm động thấy anh quan tâm tới tôi như vậy, anh Faulkner ạ - Cô như bị tắt nghẹn trong họng - Vào thời điểm này chắc chắn anh có nhiều việc khác quan trọng hơn phải làm.

- Đối với tôi chị là quan trọng, và tôi rất vui nếu chị gọi tôi là Chad. Chị đă rất thân thiết với bố tôi. Tôi hy vọng rồi đây chúng ta sẽ hiểu nhau nhiều hơn.

Một niềm vui loé lên trong cô. Nếu thế cô không bị cô đơn nữa. Cô vui mừng về việc anh ta không mắc mối ràng buộc gia đ́nh.

Anh ta đưa tay vào túi, lấy ra một danh thiếp:

- Đến nay, trên báo chí không đưa tin ǵ về chị cả. Nếu phóng viên có đến, xin chị đừng nói ǵ cả. Chị hăy gọi điện cho tôi, để tôi có thể giải quyết ổn thoả việc ấy giúp chị.

Ngoài ông John, chưa có ai quan tâm lo lắng tới thanh danh của cô. Cô thấy thật dễ chịu. Khi cô nhận tấm danh thiếp, tay anh ta giữ chặt ngón tay cô. Cô nh́n anh ta.

- Tôi không muốn chị bị tổn thương v́ bất kỳ cái ǵ, chị Lana, tôi chỉ làm những ǵ lẽ ra bố tôi cũng làm - Miệng anh ta chạm vào môi cô trong một nụ hôn anh em, không đam mê, mắt anh ta nh́n cô ḍ xét.

- Xin lỗi chị! - đột nhiên anh ta xin lỗi - Tôi không nên làm việc ấy th́ hơn. Giờ tôi hiểu ra v́ sao bố tôi thấy bất lực trước sự hấp dẫn của chị!

- Chúng tôi là bạn bè, không hơn không kém - Lana buồn rầu việc anh ta hối hận là đă hôn cô. Cô đă vui thích với nụ hôn này.

- Tôi biết, tôi biết - Nụ cười mỉm vội vă trượt qua mặt anh ta - Bây giờ khi ở gần bên chị, điều ấy không chỉ thức tỉnh những cảm xúc về tinh thần ở trong tôi.

Cô hơi bối rối quay mặt đi. Nhưng cô không cảm thấy khó chịu.

- Khi nào lễ mai tang được tổ chức? - cô hỏi anh ta - nếu được phép tôi rất muốn tới dự.

- Tất nhiên chị được phép. V́ bố tôi nổi tiếng như vậy nên sẽ có lễ mai táng rất to. Nếu có ai hỏi, tôi nghĩ sẽ không xảy ra trường hợp này, chị cứ nói là quen biết thành viên trong gia đ́nh và muốn tới chia buồn. Ví dụ như chị quen tôi. Bây giờ tôi phải đi. Chị ở lại một ḿnh có sao không?

- Không sao - cô quả quyết.

Chad ngập ngừng.

- Tôi có được phép gọi điện cho chị vào đầu tuần tới không? Khi xong xuôi tất cả mọi thứ?

Anh ta muốn gặp lại cô!

- Tôi rất vui ḷng nếu anh làm việc ấy! Thường các buổi tối tôi đều ở nhà.

- Tôi sẽ gọi điện cho chị.

Một nụ cười hiện ra trên môi Lana khi anh ta đi khỏi. Bây giờ trông thế giới lại hoàn toàn khác.


Chương 13

Hawk dừng xe trước ngôi nhà lớn xây bằng gạch đỏ và đi về phía cánh cửa. Anh rung chuông.

Carol ra mở cửa. Cô vận bộ váy đen đắt tiền tô điểm thêm cho thân h́nh của cô.

- Anh Hawk, mời anh vào! - cô đón chào.

Mái tóc màu nâu sáng của cô được uốn bồng bềnh làm cô trông trẻ hơn mấy tuổi. Như mỗi lần họ gặp nhau, trong mắt cô luôn có một lời cầu xin khẩn khoản vô định. Có lẽ cô muốn xin lỗi, cho dù sau đă ngần ấy năm trời.

Anh theo cô đi vào pḥng đợi.

- Anh đang trên đường ra sân bay. Anh bay trở về điền trang.

- Anh có trở lại dự tang lễ hôm thứ hai tới không? - Cô hỏi.

- Không, tang lễ như vậy không phải là cách vĩnh biệt người quá cố của anh - Anh nói.

Tom Rawlins hiện ra trong khung cửa pḥng ở:

- Mày làm ǵ ở đây? - ông hỏi.

Chú Tom ngày nào đă trở thành một ông già, gương mặt nhăn nhúm.

- Tôi không tới để chia buồn đâu - Hawk châm biếm đáp lại - Tôi tới chỉ để thông báo rằng tôi bay trở về. Ở điền trang có nhiều người muốn tới dự tang lễ. Nếu tôi về đó th́ sẽ thêm một người có thể tới dự tang lễ?

- Vậy mày c̣n ở đây làm ǵ, sao không cút ngay đi? - Rawlins chỉ tay ra cửa.

- Cha, con xin cha - Carol bối rối th́ thầm.

Hawk thản nhiên như không:

- Chú Tom, chú đừng ra lệnh cho tôi. Nếu không tôi sẽ thay đổi dự định của ḿnh đấy.

- Cha ơi, đây không phải là nơi để tranh căi nhau - Carol trấn an bố.

Ông già nh́n Hawk hằn học rồi đi vào pḥng.

- Em xin lỗi - Carol nói.

- Chuyện ấy đă từ lâu không c̣n quan trọng nữa rồi - Anh trả lời.

Cô định phản đối:

- Giá như có thể làm những ǵ đă xảy ra không xảy ra... - Cô bị gián đoạn bởi tiếng trẻ con.

Một cậu bé chạy lại. Nó là h́nh ảnh của J.B thu nhỏ lại, từ mái tóc nâu thẫm tới đôi mắt xanh trong như lúc nào cũng cười. Chỉ thân h́nh mảnh dẻ của nó được thừa hưởng từ Carol.

- Cháu chào chú Hawk - cậu bé chào anh - Ông ngoại nói chú sắp về điền trang. Cháu có được đi cùng không?

- Johnny! - giọng Carol ngạc nhiên - thứ hai tới là ngày tang lễ J.B. Người ta sẽ nói những ǵ nếu đứa cháu trai duy nhất của ông không có mặt?

- Ôi trời, mẹ ơi - cậu bé 12 tuổi căi lại - Con chưa cưỡi được ngựa bố vừa tặng. Sau tang lễ con lại phải tới trường học.

- Đúng thế cháu ạ - Hawk cười châm biếm - Những ǵ người ta nghĩ là quan trọng. Cháu nên nghe lời mẹ. Trong những việc này mẹ cháu rất hiểu biết!

- Nhưng chú có dự tang lễ đâu? - Cậu bé trả lời.

- Sự khác nhau là ở chỗ không ai quan tâm tới việc chú có dự hay không. Đó là sự thật.

Anh cầm tay nắm cửa khi nghe có tiếng chuông. Anh mở cửa và nhận ra người đàn ông béo lùn là Benjamin Calder, một trong những luật sư của J.B. Người đàn ông này làm như không chú ư ǵ tới Hawk.

- Tôi có hẹn đến - ông ta nói khi nh́n thấy Carol ló đầu ra.

- Vâng, ông vào đi, ông Calder!

Vô t́nh, Hawk nép bóng bên cánh cửa lúc nghe thấy tiếng bước chân xuống cầu thang. Từ khi đưa Katheryn vào bệnh viện anh chưa gặp lại bà.

- Đợi măi ông mới đến - bà sỗ sàng chào vị luật sư. Cả bà cũng mặc đồ đen và trông rất lịch sự. Bà không trông thấy Hawk - Sao lại có di chúc mới? Không thể phi lư thế được?

Luật sư tái nhợt như khi bị tấn công vậy:

- Không phải phi lư, thưa bà Faulkner! - ông đáp lại - Cách đây một tháng J.B cho làm di chúc mới.

- Ai thừa kế chính? - bà muốn biết - Có chúa trời chứng giám, nếu ông ấy làm bất lợi cho Chad để có lợi cho tên vô lại lai căng khốn nạn kia th́ tôi sẽ... - bà nín bặt khi nh́n thấy Hawk từ bóng tối bước ra.

- Bà cứ nói tiếp đi, bà Katheryn - Miệng anh nhếch lên - Mọi việc bắt đầu trở nên thú vị.

- Mày sẽ không nhận được một cent nào hết - sự căm giận bốc lên trong mắt bà - Tao thề như vậy, con chó đẻ người Navajos đă sinh ra mày không là cái ǵ khác ngoài một con đĩ. Tao sẽ kiếm hàng tá đàn ông mắt xanh như mày, có cùng nhóm máu với mày để chúng cam đoan rằng đă ngủ với mẹ mày. Đó sẽ là phiên toà lâu dài nhất mà mày có thể tưởng tượng được.

- Bây giờ, khi J.B. chết rồi, bà có thể nói ra tất cả những ǵ bà chỉ dám nghĩ trong bao nhiêu năm - Hawk không rung cảm ǵ. Không có ǵ làm tổn thương anh được.

Vị luật sư mặt đỏ bừng lúng túng bước một bước về phía mọi người.

Cái b́nh tĩnh của Hawk càng làm Katheryn tức tối.

- Lẽ ra Rawlins nên giết chết mày khi mày cưỡng hiếp con gái ông ấy - bà làm ngơ thái độ sợ hăi của Carol.

Hawk nhận ra sự bối rối trong con mắt cậu bé Johnny. Sớm muộn ǵ cậu bé cũng biết câu chuyện này. Hawk chỉ hơi thông cảm với nó về việc điều ấy xảy ra bây giờ và trong bối cảnh này.

- Xin lỗi bà, thưa bà Faulkner - luật sư ngập ngừng lên tiếng - Tôi không biết anh này là ai, nhưng...

- Xin phép ông cho tôi tự giới thiệu - Hawk bước lên một bước. Mắt anh long lanh tức giận - Tôi là Jim Blue Hawk, và tôi nghĩ là bà Katheryn đă giải thích cho ông đủ hiểu tôi là ai!

Luật sư ngập ngừng bắt tay anh, ánh mắt của ông ta t́m bà Katheryn.

- Anh này... anh Hawk không phải là người thừa kế chính. Trong di chúc có một điều khoản nói về anh. Anh được thừa hưởng một nửa điền trang và một ít tiền mặt, một nửa điền trang kia thuộc về Chad, nhưng...

- Nhưng cái ǵ, Ben... - bà Katheryn muốn biết ngay. Cơn thịnh nộ của bà đă lắng xuống dần.

- Phần lớn các công ty kinh doanh bất động sản của ông ấy ở Phoenix, ngoài những phần để cho bà, thân nhân gia đ́nh bà và một số nhân viên, được để lại cho chị Lana Marshall thừa kế.

Tất cả mọi người như hoá đá!

Hawk ngửa đầu ra đằng sau, cười sặc sụa. Anh cười ḿnh, cười những người khác và cười J.B., người chắc chắn sẽ cười nhiều nhất nếu được chứng kiến toàn cảnh này ở đây.

Hawk vẫn c̣n cười khi đi ra chiếc xe thuê đậu bên đường. Một chiếc xe khác vừa đậu ở sau. Chad bước xuống xe, bối rối nh́n Hawk.

- Em đến đây có việc ǵ? - Anh ta hỏi.

Tiếng cười của Hawk tắt ngấm. Mắt anh long lanh:

- Em đang định đi, ông anh ạ. Rất tiếc em không được thấy bộ mặt anh khi biết ḿnh không được thừa kế nữa!

- Mày nói ǵ? - Chad gầm lên hỏi lại.

Nhưng Hawk đă lên xe và phóng vọt đi!

***.

Một ngọn gió khô thổi trành qua nghĩa trang. Lana đứng phía sau, lẫn trong khách dự tang lễ. Cô không có bộ đồ đen nên đành phải mặc bộ màu nâu rất hợp với mái tóc của cô.

Nh́n qua đầu và vai những người khác, cô thấy rất rơ chiếc quan tài được đánh bóng, bao bọc xung quanh bằng nhiều ṿng hoa và bó hoa. Hương hoa thoảng tới tận chỗ cô. Quay sang bên chút ít, cô thấy thân nhân gia đ́nh ông.

Chad đứng đó, tay buông thơng và đau đáu nh́n chiếc quan tài. Tóc anh ta bị gió thổi rối bời. Lana nhận ra sự mất mát qua cái chết của người cha và cái mệt mỏi trên gương mặt anh ta. Như thể cảm nhận được ánh mắt của cô, anh ta ngước lên nh́n và hướng về phía cô. Mặt anh ta thoáng giật giật.

Mẹ anh ta đứng cạnh, mảnh khảnh trông bà rất yếu đuối trong bộ váy đen. Gương mặt bà bị che khuất bằng tấm mạng đen dày.

Người phụ nữ đứng cạnh Chad ở phía bên kia cũng mặc bộ đồ đen. Cô ta đội cái mũ đen nhỏ lên mái tóc màu nâu sáng. Bàn tay cô ta nắm lấy tay một cậu bé mặc comple sẫm màu. Trông cậu bé rất giống John, tới mức Lana biết ngay đó là cháu trai của ông. Cạnh đó là một người đàn ông nữa đứng quay lưng về phía Lana. Chắc là người con trai thứ hai, đă có gia đ́nh. Lana không thể tập trung lắng nghe vị linh mục nói những ǵ. Cô luôn nghĩ tới người đàn ông được về nơi anh nghỉ cuối cùng ở đây? Cô không thấy Hawk. Anh không dự tang lễ hay sao? Cô nghĩ anh cũng là người thân thích của gia đ́nh.

Khi tang lễ xong xuôi, cô băn khoăn không biết nên tới gặp gia đ́nh để chia buồn hay thôi. Cuối cùng cô nghĩ không gặp tốt hơn nên bước về chiếc xe volkswagen của ḿnh trông khác biệt đến lạ lùng giữa dăy xe to dài sang trọng.

Cô nghe tiếng bước chân sau lưng. Cô quay lại và nhận ra Chad. Cô muốn nói câu ǵ đó nhưng không t́m ra từ thích hợp trong khung cảnh này.

- Tang lễ to quá - cô chỉ nói ra được vậy.

- Đúng thế, ông thị trưởng có mặt, cả đại diện của thống đốc bang và thượng nghị sĩ cũng tới - Chad nói - Chị lại đây, tôi muốn giới thiệu chị với gia đ́nh.

Anh ta dẫn cô tới gặp thân quyến người đă khuất:

- Đây là con trai tôi, Johnny Faulkner và vợ tôi, Carol!

Lana sợ hăi đến đứng tim.

- C̣n đây là cô Lana Marshall.

- Chào cô Marshall - Vợ anh ta nói, đưa bàn tay mảnh dẻ ra bắt và mỉm cười thân thiện.

Khó có thể nh́n vào đôi mắt xanh của cô ta mà không nghĩ tới Chad đă hôn ḿnh.

Lana cảm thấy bối rối và phần nào có lỗi.

- Thưa mẹ! - Chad quay về phía người đàn bà mặc đồ đen - Con xin giới thiệu với mẹ, cô Lana Marshall! Đây là mẹ tôi, Katheryn Faulkner!

- Thưa bà Faulkner, giá mà chúng ta được làm quen với nhau trong những điều kiện ít buồn đau hơn thế này. - Lana nói và đưa tay ra. Cô không thể nhận ra gương mặt bà quả phụ sau tấm mạng dày. Nhưng cô cảm nhận được sự dè dặt nhất định trong cái bắt tay lạnh lùng.

- Tôi nghe cô quen biết chồng tôi? - người đàn bà đáp lại.

- Vâng, chúng tôi là bạn bè thân thiết của nhau.

- Tất nhiên rồi - bà quả phụ trả lời. Rồi bà khẽ mỉm cười - Xin lỗi cô, tôi muốn nói chuyện thêm với linh mục.

- Vâng - Lana th́ thầm.

Cô nh́n Chad. Hóa ra anh ta là người con trai đă lập gia đ́nh. Cô không thể tin được.

- Em trai anh đâu? - cô hỏi.

- Cô biết ǵ về nó? - anh ta quay phắt lại.

Lana ngạc nhiên về thái độ này:

- Tôi chẳng biết ǵ. Ông John nói có hai người con trai, nhưng ở đây tôi không thấy ai ngoài anh. - Người đứng quay lưng lại phía cô lúc trước là ông Rawlins, bố của Carol mà cô vừa làm quen.

Chad ngần ngừ không muốn trả lời.

- Cậu ta không có mặt ở đây. Bố tôi có quan hệ t́nh ái với một người đàn bà khác. Cô hiểu cho, mẹ tôi rất nhạy cảm trong vấn đề này.

- Tất nhiên rồi - cô hiểu ra người con trai khác của ông John là đứa con ngoài giá thú.

Bà Faulkner trở lại, nh́n Chad.

- Con nói cho cô ấy biết chưa? - bà hỏi.

- Cho tôi biết cái ǵ? - Lana hơi hốt hoảng.

- Chưa! - Câu trả lời cộc lốc của anh ta nghe như anh ta lấy làm tiếc mẹ anh ta đă đặt câu hỏi đó.

- Cô là người thừa kế, cô Marshall ạ, J.B. đă để lại cho cô cả một gia tài.

- Cái ǵ? – Cô bối rối t́m từ - Chắc có sự hiểu lầm thôi - Cô bàng hoàng nh́n Chad.

- Không có sự hiểu lầm nào cả - Nụ cười mỉm của anh ta như nói cô nên vui mừng về tin này - Rồi đây cô sẽ được công chúng thông báo chính thức. Gia đ́nh đă biết nội dung di chúc của J.B. Vừa qua là cuối tuần, nên cô chưa biết ǵ cả.

- Nhưng… - Lana như tê liệt, quên bẵng ḿnh định nói ǵ.

- Cô đưa ch́a khoá xe cho tôi. Chú Tom sẽ đi xe ấy về - Chad đề nghị - Cô có thể đi cùng chúng tôi. Rồi tôi sẽ giải thích tất cả cho cô hay.

Lana đưa cho anh ta ch́a khoá.


Chương 14

Cú sốc tiêu hao sức lực cô, đầu tiên là cái chết của John. Rồi dồn dập điều bất ngờ này đến điều bất ngờ khác. Chad đă có gia đ́nh, người con trai thứ hai của John là đứa con ngoài giá thú và cuối cùng là việc John để lại cho cô thừa kế phần lớn gia sản của ông.

Sau tang lễ, Lana bị cảm nằm liệt ba ngày.

Cô ốm suốt hai tuần sau đó, không đủ sức đi làm việc. Cô không rời khỏi nhà, nhưng chính v́ thế ở nhà cô càng nhộn nhạo rối bời. Điện thoại réo chuông không ngừng, phóng viên các báo muốn t́m hiểu nhiều hơn quan hệ giữa cô và J.B. Faulkner cũng như về việc thừa kế tài sản, những tổ chức từ thiện muốn cô quyên góp tiền… tất cả hỗn độn, nháo nhào cho tới khi cô có số điện thoại bí mật.

Chad đề nghị cô thuê luật sư làm đại diện và giúp cô chọn luật sư. Tại mọi cuộc tiếp xúc anh luôn luôn có mặt ở phía bên kia với tư cách là đồng sự của cô. Chad cũng là người giảng giải cho cô hiểu những ngóc nghách làm ăn kinh doanh không b́nh thường, giúp cô kiến thức về pháp luật, thuế tài sản. Trong khi ấy cô luôn luôn bị đau đầu, đau họng v́ cảm cúm. Kể cả ba tuần sau, khi sức khỏe đă khá hơn cô vẫn chưa quen được với hoàn cảnh mới của ḿnh.

Cô đă đắn đo nên trang trí lại căn hộ hay không. Rồi cô chợt nghĩ ra rằng giờ có thể mua được toàn bộ căn nhà. Cô lại có thể tiếp tục tới trường đại học và tốt nghiệp khoá quản lư kinh tế. Cô đă giàu, cô chẳng cần làm việc để sống nữa. Cô có thể lắp đặt hệ thống điều hoà nhiệt độ vào xe volkswagen của ḿnh. Thực ra cô có thể mua cả xe Rolls-Royce nếu muốn!

Ngoài ra c̣n gia đ́nh Faulkner. Trong thâm tâm, Lana nghĩ họ sẽ cự tuyệt cô, và điều này cũng dễ hiểu. Carol thân mật với cô một cách lịch sự. Cả cách cư xử của Katheryn cũng không có ǵ phải chê trách cả. Nhưng với Chad, cô có mối quan hệ tốt nhất.

Lana đưa tay vuốt vuốt lớp bọc ghế, và nh́n Chad ngồi sau tay lái. Cô tự hỏi sao ḿnh nhận lời tới điền trang của gia đ́nh họ. Cô được mời tới đó một tháng để nghỉ ngơi.

Nhưng người mời cô thật hào hoa phóng túng. Cô được đối xử như một người bạn của gia đ́nh. Cô thấy thoải mái và hy vọng có mối quan hệ tốt với gia đ́nh Faulkner như với ông John trước đây.

- Tại sao ông ấy làm như thế? - cô hỏi Chad điều ḿnh luôn tự hỏi ḿnh - Tại sao J.B cho tôi thừa kế phần lớn tài sản của ông? Anh không khó chịu về việc này à? - Cô ngạc nhiên hỏi.

Anh ta ngần ngừ, nh́n cô ḍ xét:

- Lúc đầu tôi rất bực - Anh ta nói - Nhưng sau đó càng nghĩ tôi càng không tức tối nữa. Tôi cũng không nghèo - Anh ta mỉm cười - Sinh thời bố tôi đă chuyển giao cho tôi cổ phần của nhiều công ty khác nhau. Ông đă để lại cho mẹ tôi và con trai tôi một tài sản lớn. Ông đă phân phát sớm sự giàu có của ḿnh.

- Anh định nói đă nhận được phần ḿnh trong tài sản của bác? - Lana hy vọng cô hiểu không sai Chad.

- Điều đó đúng về những phương diện nhất định. Chúng ta c̣n là đồng sự của nhau trong nhiều công ty.

- Tôi c̣n phải học hỏi nhiều về quản lư kinh tế - Lana thở dài, nhắm nghiền mắt.

- Cô tiếp thu rất nhanh - anh ta nhận xét.

Lana để ư anh ta nói ra điều ấy nhanh gọn. Cô thấy không có sự tức giận trong câu trả lời của anh ta.

Nhưng anh ta phải tập trung để ư vào xe cộ giao thông trên đường phố.

- Sau khi ốm dậy, cô cần phải nghĩ ngơi yên tĩnh - Anh ta nói tiếp, giọng thản nhiên - Tránh xa cái ồn ào hỗn độn xung quanh không dễ ǵ thoát được.

- Nghỉ ngơi yên tĩnh... nghe thấy đă thích rồi - Lana hài ḷng thở dài.

- Tôi chỉ ở lại vài ngày. Nhưng Carol và Katheryn sẽ quan tâm tới cô. Cuối tuần tôi sẽ về - Anh ta nói.

- Mọi thứ sẽ xa lạ với tôi khi anh không ở bên - Thực ra cô không muốn nói lộ ra điều ấy.

Khi ánh mắt anh ta t́m kiếm ánh mắt cô, cô không thể tránh đi được:

- Lana, chúng ta xa cách một thời gian tốt hơn - ngoài ra anh ta không nói ǵ thêm.

- Có thể đúng. Tôi đă quá dựa dẫm vào anh!

Đột nhiên anh ta cầm tay cô:

- Lana ạ, cô luôn có thể dựa vào tôi được - Anh ta vuốt ve ngón tay cô.

Họ đă tới sân bay, Chad lái xe đến bên chiếc máy bay hai động cơ đang đỗ. Lana nhận ra ngay dấu hiệu gắn trên máy bay. Nó giống dấu hiệu trên chiếc xe tải ông John đă lái ngày nào. Bên cạnh dấu hiệu c̣n vẽ hai đường kẻ, chắc để miêu tả cánh bay.

Chad hiểu ánh mắt ḍ hỏi của cô:

- Máy bay này là của điền trang. Điền trang được đặt tên là "F Flight", v́ vậy trên cánh vẽ dấu hiệu này - anh ta nhăn trán - Nó t́m kiếm cái ǵ ở đây nhỉ? - Anh ta th́ thào giữa hai hàm răng.

Lana nh́n theo ánh mắt của anh ta thây người đàn ông mặc áo màu san hô sẫm màu đứng dựa vào tường nhà điều hành sân bay. Cô biết ngay đó là Hawk. Anh ta đi lại phía họ. Khi bốn mắt gặp nhau, cô hơi đỏ mặt. Cô nhớ lại.

- Jake Sanchez đâu? Anh nghĩ cậu ta sẽ bay - Chad hỏi.

- Ở điền trang. Em đi thay cậu ta - Ánh mắt anh bao trùm lấy Lana - Là người thừa kế, cô thấy thế nào cô Marshall? - Hawk quan sát sự thay đổi nét mặt cô.

- Hơi rối bời và dồn dập - cô nói - Tôi chưa có thời gian để nghĩ về việc ấy!

- Tôi chẳng nói với cô rằng J.B. sẽ trả tiền cho cô theo cách của ông ấy hay sao? - Giọng Hawk sắc và đầy châm biếm.

- Nó nói ǵ thế? - Chad ngạc nhiên hỏi.

- Chẳng quan trọng đâu - Lana gạt phắt đi.

- Đồ đạc c̣n ở trong xe - Chad quay về phía Hawk.

- Sau đấy chúng ta có thể bay được ngay.

Hawk xách hai cái vali mới của cô c̣n gắn kư hiệu người sáng chế ra máy bay. Lana khoác túi đồ trang điểm của ḿnh. Cô cảm giác được sự căng thẳng giữa hai người đàn ông và điều nay làm cô hết sức ngạc nhiên. Cô nghĩ qua lần làm quen với họ trong bệnh viện th́ họ phải thân thiết gắn bó với nhau. Nhưng rơ ràng họ không ưa nhau.

- Cô đă đi máy bay lần nào chưa, cô Marshall? - Hawk hỏi khi cả ba người ra tới sân bay.

- Tôi chỉ đi máy bay hành khách thôi, c̣n chưa bao giờ đi máy bay tư nhân cả - Cô trả lời.

- Chúng ta sẽ có một chuyến bay rất đẹp. Cô được nhiệt liệt mời làm phụ lái cho tôi trong cabin. Từ trong pḥng lái cô có thể nh́n xuống dưới, ngắm phong cảnh hơn là ngồi trong máy bay.

Bề ngoài, lời mời của anh thuần tuư phép lịch sự nhưng Lana biết đó là câu trả lời cho nguyện vọng không thành của cô là được nói chuyện riêng với anh.

- Rất nên đấy cô ạ - Chad khích lệ - Tôi c̣n phải làm việc để có thời gian dẫn chị đi thăm khi tới điền trang.

Cô trèo lên khoang lái, thắt dây an toàn. Lên cao trên không, anh lập tức đi vào vấn đề ngay:

- Cô đă phát hiện ra Chad có năng khiếu an ủi những phụ nữ đang buồn chưa? - Lana sợ hăi nh́n quanh - Cô đừng sợ, anh ta không nghe thấy chúng ta nói đâu.

- Chad rất nhiệt t́nh giúp đỡ tôi - cô trả lời.

- Không ai lạ ǵ điều đó cả - Hawk thích thú tiếp.

- Đêm hôm ấy.... - Lana t́m từ thích hợp.

- Nếu cô cho rằng chúng ta thoả măn một nhu cầu của cả hai bên. Thế là đủ. - Anh ta hướng chú ư của cô vào phong cảnh tuyệt vời bên ngoài. Và cô rất biết ơn anh.

Máy bay chuẩn bị hạ cánh. Giờ có thể trông thấy rơ nhà cửa ở điền trang. Hawk đáp máy bay xuống. Carol chạy đến. Cô ta đến băi đỗ bằng xe con. Lana loay hoay mà không tháo được dây an toàn, Hawk giúp cô. Tay họ chạm nhau làm Lana giật thót bụng.

Carol lại chào đón cô:

- Cô bay có sao không, chuyến bay thế nào?

- Rất tốt. Cám ơn cô. - Lana đưa mắt về phía Hawk đang chuyển đồ đạc lên xe.

- Cô phải vào nhà nghỉ ngơi chốc lát đi. - Carol khuyên và nh́n chồng - Anh Chad, anh đưa cô ấy đi nhé.

- Được, cô có thể ngồi trên cùng tôi, Lana ạ - Anh ta nói như ra lệnh.

- Không được, để tôi ngồi sau - cô từ chối. Cô không muốn chiếm chỗ của Carol - Carol ngồi cạnh anh rồi c̣n ǵ...

- Không đâu - Carol cười - ngồi phiá sau tôi có thể thưởng thức tốt hơn nghệ thuật lái xe của chồng tôi. - cô ta tiếp - Ngôi nhà sẽ làm chị thích thú. Nó rất cổ, đă qua mấy thế hệ rồi.

Khi Chad dừng xe trước một ngôi nhà lớn, trải dài, Lana hiểu được Carol định nói ǵ. Ngôi nhà xây gạch, cột xà gỗ, trông thật vững chăi và rất phù hợp với bầu không khí thôn dă xung quanh.

Chad đi ṿng quanh xe, mở cửa cho Lana, giúp cô ra khỏi xe, rồi đỡ vợ xuống xe. Carol bước tới lối vào có mái ch́a ra, nhưng Lana ngần ngừ.

- C̣n đồ đạc th́ sao? - Cô hỏi Chad.

- Sẽ có người đem lên - Anh ta nói và khoác tay cô dẫn qua cánh cửa gỗ sồi nặng.

Bức tường dày giữ cho không khí trong nhà mát lạnh. Lana cảm giác ngay sự thay đổi nhiệt độ khi bước vào hành lang lát đá hoa. Bức tường trắng làm gian pḥng rộng và sáng sủa hơn. Những tấm cửa dẫn sang pḥng bên và hành lang lân cận. Pḥng đợi kê rất ít đồ gỗ. Trên tường treo một tấm chăn đệm của người Navajos. Trên cái bàn nhỏ bằng gỗ cây hạt dẻ là một lọ hoa cỏ khô. Lana nhận ra ở đây bao trùm bầu không khí thiên nhiên và văn hoá người Navajos.

- Mẹ ơi - Carol gọi - Anh Chad và cô Lana đă tới.

Cô ta đi qua ṿm cửa bên trái. Chad cũng dẫn cô qua đó.

Nổi bật trong pḥng khách là ḷ sưởi lớn xây bằng gạch nâu vàng. Katheryn mỉm cười ư tứ. Từ cuộc gặp gỡ đầu tiên tới nay, sự dè dặt giữa họ vẫn không mất đi. Lana không dám chắc bà tin rằng giữa cô và ông John chỉ là bạn bè, không hơn không kém. Có người đàn bà này ở bên, cô cảm thấy không thoải mái. Cô không biết nhận lời mời đến nghỉ ở đây có phải là quyết định đúng đắn hay không.

- Tôi hy vọng cô có chuyến bay thú vị. Cô uống cafe hay trà? - Katheryn hỏi.

- Cám ơn bà. Tôi không uống ǵ. Tôi không cần ǵ cả - Lana đáp lại. Cô ư thức được vị trí đặc biệt của ḿnh với tư cách là bạn gái của ông John trong nhà vợ ông.

- Mẹ cho con cốc cafe - Chad nói.

- Em đem lại cho anh - Carol nhận.

- Cô ngồi xuống đi, Lana - Chad nói, và chỉ tay về phía chiếc ghế bành màu vỏ quế.

- Hay tôi dẫn cô về pḥng trước đă - Katheryn gợi ư khi thấy Lana ngần ngừ - Chắc cô muốn rửa ráy đôi chút.

- Vâng, đúng thế! - Lana vội nhận lời.

- Cô đi theo lối này - Katheryn đi qua cánh cổng ṿm ra một hành lang rộng. Có nhiều hành lang khác và cửa ở hai bên đến mức Lana sợ đi lạc. Rồi Katheryn dừng lại và mở một cánh cửa.

- Đây là pḥng khách của chúng tôi. Pḥng khách có nhà tắm riêng và cửa đi ra sân nhà - Katheryn giả thích khi họ bước vào - Tôi hy vọng gian pḥng này vừa ḷng cô.

- Đẹp tuyệt vời, thưa bà! - căn pḥng rộng gần bằng cả căn hộ của Lana. Ngoài giường ngủ rộng c̣n có cả bộ bàn ghế ngồi nghỉ và bàn viết - Tôi hy vọng không quấy rầy bà - Lana cảm thấy có lỗi và xin lỗi - Tôi hiểu, trong thời gian để tang bà không cần đến khách khứa ǵ nhiều. V́ thế xin bà đừng quá bận về tôi.

- Cô không quấy rầy tôi đâu - Katheryn quả quyết - Chad cho rằng cô cần phải nghỉ ngơi. Tôi sẽ rất vui nếu chị chọn đây làm nơi nghỉ.

Lana vẫn không yên tâm dù bà nói rất thân thiện. Tiếng động bên ngoài làm Lana bước lại cửa. Hawk đứng đó, tay xách đồ đạc của cô.

- Đem đồ của cô Marshall vào để ở đây, Hawk - Katheryn nói với anh như với gia nhân. Anh nhếch mép làm theo lệnh và đặt đồ đạc của cô vào giữa pḥng - Tôi sẽ cho người đến giúp cô xếp đồ - Katheryn nói.

- Không cần đâu, cám ơn bà - Lana từ chối - Tự tôi làm được việc ấy mà - Cô không quen việc người khác làm những việc ấy cho ḿnh.

- Tuỳ cô thôi - Katheryn đáp lại.

Nỗi lo ngại hồi hộp của Lana trở về với cô khi Katheryn ra khỏi pḥng. Hawk làm cô nhận ra anh vẫn c̣n ở đó.

- Tôi để đồ đạc của chị ở đâu bây giờ?

- Để chỗ nào cũng được - cô bối rối khẽ nói - Tốt nhất là cạnh giường.

Hawk đặt mấy vali xuống cạnh chân giường:

- Cô đừng rối trí v́ bà ấy.

- Anh nói ǵ thế? - cô nhăn trán v́ nhận xét của anh.

- Người ta chẳng thích cô ở đây như tôi - Anh đáp lại.

Lana muốn phản đối, nhưng chính cô cũng cảm thấy ngoài Chad ra chẳng ai chân thành thích cô cả.

- Chad là kẻ tồi tệ nhất - Anh nói như thể đoán ra được suy nghĩ của cô - Anh ta sẽ làm tất cả để giật lại những ǵ cô đă nhận được.

- Không đúng! - Lana bàng hoàng phản đối.

- Tôi cảnh cáo cô hăy cẩn thận - Hawk nhún vai, như thể bàng quan việc cô tin hay không tin - Tôi hy vọng cô chú ư cẩn thận mỗi khi đặt bút kư bất kỳ văn kiện nào.

- Phải chăng anh định cho rằng Chad t́m cách lừa gạt tôi? - Lana ṭ ṃ hỏi.

Sự ṭ ṃ của cô h́nh như làm anh thích thú:

- Tôi chẳng cho rằng cái ǵ hết cả. Tôi chỉ nói anh ta sẽ giật lại tất cả những ǵ cô đă nhận được, nếu cô ngu dại tới mức để anh ta làm được việc đó.

Anh nhịp nhịp tay vào thành mũ cao bồi rộng của ḿnh và gật đầu với cô. Ở anh, cử chỉ lịch sự là không b́nh thường.

Cô hít một hơi thở sâu, nhưng Hawk đă đi khỏi. Lana nắm chặt tay, ấn móng tay vào sâu ḷng bàn tay, bực tức. Hawk đă gieo rắc hoài nghi trong cô, và cô tức giận anh về việc ấy.


Chương 15

- Chào cô - Carol ngồi một ḿnh bên bàn khi Lana bước vào pḥng ăn sáng ngập tràn ánh mặt trời - Tôi cứ tưởng là người duy nhất ngủ quên hôm nay. Trông cô như chưa thật tỉnh hẳn.

- Có lẽ thế! - Lana thú nhận và uống ly nước cam cạnh bàn - Tôi mệt mỏi hơn ḿnh tưởng.

- Tôi rất vui không phải ăn sáng một ḿnh. Chad đang ở trong pḥng làm việc và mẹ tôi đang viết bức thư cám ơn mà chúng ta phải gửi đi - Carol giải thích - Cô đă quen ở đây chưa?

- Tôi bị lạc lối mấy lần. Rất may bà Katheryn hôm qua đă chỉ dẫn tôi đi thăm nhà, nếu không chẳng biết đâu mà lần - Lana đưa mắt nh́n các loại bánh trái, thức ăn bày biện ở đây.

- Cô thích dùng ǵ xin cứ tự nhiên. Bà Roseanne biết làm loại bánh trứng kiểu Tây Ban Nha rất tuyệt vời. Tôi nói bà ấy làm cho cô một cái nhé? - Carol đề nghị.

- Không cần, cám ơn cô. Đối với tôi, ly cà phê và bánh ḿ là đủ. Tôi phải để ư đến h́nh thể của ḿnh - Lana ghen tị với Carol về thân h́nh mảnh khảnh của cô ta và về cái bánh trứng, bánh ngọt và bánh mận trên dĩa cô ta.

Rồi Lana gắp một cái bánh chiên nhân mứt dâu, rót ly cà phê và lại ngồi bên chiếc bàn ăn sáng bằng mây.

- Anh Chad có nói phải làm việc bao lâu không? - Lana hỏi, rồi cô giải thích - Tôi đă hy vọng anh ấy dẫn tôi đi thăm điền trang.

- Anh ấy không nói ǵ cả - Carol tập trung trí lực vào đồ ăn trên dĩa - Tôi tin chắc nếu chị đề nghị, anh ấy sẽ dẫn chị đi xem.

Có chút ǵ đó trong giọng nói của Carol làm Lana phát ghen. H́nh như cô ta quá nhạy cảm.

- Tốt hơn là tôi không nên đề nghị anh ấy - Cô quyết định và cắt bánh chiên - Tôi đă làm phiền anh ấy quá nhiều và quá đủ rồi.

- Ồ, anh Chad không phản đối ǵ đâu - Carol vội khẳng định.

- Nhưng c̣n chị - Lana thốt lên. Cô cố tự lư giải ḿnh định nói ǵ - Nếu anh ấy chỉ ở đây có vài ngày th́ chắc chị muốn ở gần anh ấy nhiều như có thể được. Điều ấy cũng dễ hiểu mà.

- Đúng là chúng tôi có ít thời gian dành cho nhau. Nhưng việc ấy có lư do của nó. Và anh Chad biết tôi hiểu điều đó - Carol nói - Trong khoảng thời gian ngắn quen anh ấy, chắc chị đă phải nhận anh ấy là con người tuyệt vời, là người chồng tuyệt vời. Mặc dù... - Carol ngừng lời, bận rộn với cái bánh trứng trong chốc lát.

Lana lặng người lắng nghe:

- Dù sao?

Lúc Carol ngẩng nh́n lên, Lana nhận ra nỗi buồn trong đôi mắt cô ta:

- Mặc dù tôi không thể sinh thêm con được nữa cho anh ấy - Cô ta khẽ nói, rồi gượng cười - Anh ấy nói, dù vậy cũng không sao. Chúng tôi có cháu Johnny, nó là một đứa trẻ khoẻ mạnh và tuyệt vời. Nhưng tôi biết anh Chad muốn có thêm con. Anh ấy căm thù việc nó là đứa con duy nhất. Nhưng sau nhiều lần sẩy thai, bác sĩ nói chúng tôi không thể có con thêm nữa.

- Cô có thể nhận con nuôi - Lana gợi ư và tự hỏi phải chăng đă phát hiện ra điểm làm hai người xa lạ nhau.

- Hai việc không giống nhau - Carol bác bỏ, lắc đầu. Ánh mặt trời làm tóc cô ta sáng lấp lánh - Anh Chad đă từng nghĩ tới. Nhưng tôi không muốn nuôi dậy con người khác. Điều đó có thể lạ lùng đối với chị.

- Không, tôi nghĩ tôi hiểu được ư cô - Nhưng, trong thâm tâm Lana nghĩ họ đă cướp đi của nhau cái họ cùng nhau làm được.

- Anh Chad cũng hiểu điều ấy. Và chính đó là cái làm anh ấy thành con người tuyệt vời - Nụ cười mỉm của Carol trượt qua những nét đầy c̣n khắc khổ của cô ta - Tôi thực sự không phản đối ǵ việc anh ấy dẫn cô đi thăm điền trang.

- Tôi không hề muốn anh ấy chỉ cho xem tất cả - Lana cố giải thích - Tôi đă h́nh dung được điền trang lớn đến nhường nào khi hôm qua lúc đang bay anh Hawk chỉ cho thấy ranh giới của nó. Tôi chỉ định xem quanh sân nhà đây và vùng xung quanh thôi. Tôi đi một ḿnh cũng được, nhưng tôi nghĩ làm vậy không hay. C̣n nếu anh Chad bận, tôi nhờ ai khác cũng được!

- Cha tôi sẵn ḷng làm việc ấy. Nhưng hôm qua ông ấy có nói hôm nay có việc bận phải đi vào thành phố. Anh Hawk sẽ dẫn cô đi. Anh ấy thông thạo từng bước chân ở đây như túi áo ḿnh - Carol quyết định.

- Thế... - Lana thở hắt ra. Cô thấy đề nghị này không tốt. - Thế th́… tôi không thích đi với anh ấy.

Câu trả lời làm Carol ngạc nhiên:

- Tôi không nghĩ cô có mặc cảm? Chắc tôi đă lầm - Cô ta nói ngắn gọn.

- Mặc cảm? định kiến? Tôi không có đâu. Sao lại có định kiến được?

- Nhiều người khinh thường anh ấy v́ anh ấy lai người Navajos. Tại sao cô khác họ? - Carol chăm chú nh́n Lana ḍ hỏi.

- Tôi không biết anh ấy lai da đỏ. Tôi cũng không có nghi vấn ǵ phương diện này - Cô ngả người ra sau ghế. Tin này không hề làm cô sửng sốt - Đấy có phải là lư do v́ sao anh Chad không ưa Hawk?

Khi ngẩng lên, Carol chăm chú nh́n cô:

- Cô thực sự không biết anh Hawk là ai à? J.B. không hề kể ǵ cho chị nghe về anh ấy à?

- Ông John? Không! Ông kể cho tôi nghe để làm ǵ? - Lana càng bối rối hơn.

- V́ anh Hawk là con trai ông ấy.

- Thật vậy không? - Lana nh́n người phụ nữ ngồi đối diện ḿnh và đang quay nh́n đi nơi khác. Cô hiểu điều đó là sự thật và tự hỏi sao Chad hay Hawk đều đă không kể ǵ cho cô hay.

- Thật! Mẹ anh Hawk là người Navajos, là người t́nh của J.B. trong bao nhiêu năm dài. Ngày ấy tôi c̣n là một đứa trẻ, v́ thế tôi không biết chi tiết cụ thể ngoài những ǵ nghe được - Carol trở nên đăm chiêu hơn khi tiếp lời - Mẹ anh Hawk chết trong một cơn băo tuyết. J.B. không muốn để Hawk ở lại chỗ họ hàng anh ấy, v́ nếu vậy anh sẽ trưởng thành như một người da đỏ. Ông đưa anh về điền trang, nhưng tất nhiên không dám để Katheryn nuôi dạy anh.

- Bà Katheryn có biết ǵ về chuyện này không? - Lana hỏi.

- Có chứ - Carol gật đầu - Điền trang là một cái làng. Người này biết hết về người khác. Tôi không tin J.B. đă nói cho Katheryn biết việc ấy. Ông rất tế nhị. Nhưng bà ấy biết hết. Có mặt bà, không ai nói ǵ tới Hawk cả, mọi người đều nói anh ta là đứa trẻ mồ côi.

- Nhưng ai chăm sóc, nuôi dưỡng anh ấy? - Lana hỏi.

- J.B. đề nghị cha mẹ tôi chăm sóc, nuôi dưỡng anh ấy, J.B. và cha tôi là bạn bè thân thiết với nhau. Hawk ở với chúng tôi. Trên thực tế chúng tôi lớn lên như anh chị em với nhau.

- Chuyện ǵ đă xảy ra giữa Chad và Hawk? - Lana ṭ ṃ hỏi - H́nh như họ chả hề ưa ǵ nhau?

- Trong điều kiện như vậy th́ điều đó rất dễ hiểu. Cô xem, Chad được chiếm hữu tất cả. Anh ấy là con trai hợp pháp của J.B trong khi Hawk chưa bao giờ được công nhận là con trai của ông cả. Đúng là J.B. đă trả tiền cho mẹ cha tôi nuôi dưỡng anh ấy, ông trả tiền cho anh ấy học đại học. Nhưng việc ấy thực ra đáng là bao nhiêu. Thực tế anh ấy không được công nhận chưa phải là cái tồi tệ nhất. Anh c̣n là đứa con lai, dù bố anh có là J.B. Faulkner th́ mẹ anh vẫn chỉ là người Navajos.

- Tôi hiểu có sự thù địch nhất định, kể cả trong t́nh cảm. Nhưng không thích nhau tới mức - Những ǵ Carol vừa kể không làm cho Lana tin tưởng hoàn toàn - Căm thù nhau tới mù quáng. Tôi không tin chẳng có lư do nào cho chuyện này.

- Có một lư do - Carol thở dài và gạt dĩa ăn c̣n nửa sang bên - Là tôi!

- Cô? - Lana muốn được giải thích rơ hơn.

- Đúng. Cô nhớ cho, Hawk và tôi cùng lớn lên. Anh luôn là người anh trai, c̣n tôi cô em gái, ít ra tôi cũng tưởng thế. Vào mùa hè năm ngoái tôi 18 tuổi, tôi đă nhận ra Hawk muốn cưới tôi. Anh đă yêu tôi. - Carol ngừng lời uống ngụm cà phê - Lúc ấy anh Chad đă là người yêu của tôi. Tôi không muốn lấy bất cứ ai ngoài anh Chad.

- Và cô cự tuyệt Hawk?

- Đúng thế! Anh ấy không hiểu điều đó. Anh ấy khiêu khích Chad, họ đánh nhau rất ghê rợn. Chad khoẻ hơn và việc này làm cho sự việc tồi tệ hơn - Carol bặm môi - Tôi đă cố giải thích cho Hawk nghe tất cả. Nhưng anh không muốn nghe ǵ cả. Anh ấy nghĩ tôi không muốn lấy anh ấy v́ anh ấy là con lai và do đó không xứng đáng với tôi. Anh ấy cũng tin là bị khắp nơi lừa dối.

- Giờ tôi đă hiểu tất cả - Lana giải thích - Tôi đă thừa kế một phần lẽ ra thuộc về anh ấy. Ông John để lại cho anh ấy thừa kế cái ǵ không? Ông có công nhận anh ấy không? - Cô không thể cho rằng John chẳng cho Hawk thừa kế ǵ.

- J.B. để lại cho anh ấy một nửa điền trang. Nhưng tôi biết, ông không công nhận anh là con trai của ḿnh. Anh được thừa hưởng cả tiền mặt, chúng tôi không biết được bao nhiêu - Carol t́m gặp ánh mắt cô - Cô Lana ạ, thật t́nh tôi nghĩ rằng, Hawk có quyền thừa kế hơn cô!

- Đúng thế! - Lana đồng t́nh với quan điểm của Carol, nhưng không biết phải làm ǵ. Phải chăng đó là sai lầm của cô? Phải chăng đó là vấn đề của cô là sửa chữa sai lầm đó? Có thượng đế chứng giám cho, cô không hề muốn John để lại cho cô tài sản của ông. Tại sao ông lại cho cô chứ không cho ḍng máu mủ của ḿnh thừa kế? Nếu John đă không muốn cho anh ấy thừa kế th́ nên chăng cô hành động trái với di chúc của ông và đưa lại cho anh?

Mọi cái rối như tơ ṿ. Cô không biết điều ǵ đúng, điều ǵ sai. Quá nhiều sự việc xảy ra trong một thời gian ngắn. Cô mệt mỏi về thể xác và tinh thần. Chad đưa cô đến đây để nghỉ ngơi. Nay mới ngày đầu tiên mà cô thấy mệt hơn là khoẻ hơn.

Cô uống ngụm cà phê:

- Cà phê nguội quá - cô nói và đứng dậy - Cô có muốn uống ly cà phê khác không, Carol?

- Không, cám ơn cô - Carol đáp lại và đẩy ghế đứng dậy - Tôi đang viết dở thư cho Johnny. Giờ tôi muốn viết cho xong để gởi bưu điện - cô ta đi ra cửa - Cô Lana ạ, nói ra điều này, tôi không muốn làm cô tổn thương.

- Không sao cả - Lana quả quyết.

- Vậy rất tốt. V́ tôi muốn chúng ta trở thành bạn bè của nhau - Carol mỉm cười.

- Tôi cũng muốn điều đó - Lana đồng t́nh.

- Hẹn gặp chị sau - Carol vẫy tay và biến mất sau khung cửa.

Lana rót ly cà phê mới và trở lại ghế của ḿnh. Cô hết cảm thấy đói. Rồi cô nghe tiếng chân bước, Lana nhận ra Chad trong khung cửa.

- Chào cô. Tôi vừa gặp Carol. Cô ấy có nói cô ở đây - Anh ta rót cà phê - Tôi sẽ tiếp chuyện chị!

- Anh xong việc rồi à? - cô hỏi.

- Phần lớn công việc đă giải quyết xong - Anh ta ngồi xuống ghế bên cạnh cô. Đôi mắt nâu vuốt ve cô.

- Cô ngủ không ngon à? Trông cô mệt mỏi. Đẹp và mệt mỏi.

- Rơ khéo nịnh đầm - Cô đỏ mặt – Tôi đă ngủ như con gấu mùa đông. Tôi không nhớ khi nào đă từng ngủ say đến như vậy?

Có chứ, đă có lần. Vào buổi sáng hôm John mất. Nhưng cô không đề cập đến. Nếu nhớ được Chad cũng không sửa lại cho đúng.

- Cái đó cần thiết đối với cô - Anh ta nhấp ngụm cà phê và nh́n bánh chiên chưa ăn hết trên dĩa cô - Đây là toàn bộ bữa sáng của cô à?

- Tôi không đói - Cô nghĩ thầm: đúng ra không đói nữa. - Tôi phải tập luyện để ăn uống cho ngon miệng.

- Cô đến đây để nghỉ ngơi - Anh ta nhắc nhở cô.

- Nhưng như vậy buồn tẻ lắm - Cô mỉm cười phản đối.

- Có thể! Nhưng hăy để những ngày đầu qua chậm thôi.

- Anh nói như bác sĩ - Lana nói - Thật ra tôi có ư định đề nghị anh dẫn đi thăm điền trang.

- Để làm ǵ? - anh ta mỉm cười thích thú.

- Để xem mọi cái ở đây hoạt động như thế nào? - cô nhún vai - Điều đó thú vị quá đi chứ.

- Điền trang tự hoạt động. Rawlins quản lư rất tuyệt vời. Mọi cái hoạt động theo thông lệ và rất tẻ nhạt. Tôi không tin là nó làm cô thích thú.

- Tôi nghĩ xem phong cảnh cũng rất hay. Từ nhiều năm nay thôi không hề cưỡi ngựa. Chắc phải thú vị lắm.

- Việc ấy có thể được - Chad đồng ư - Tôi sẽ nói người buộc yên ngựa cho hai con ngựa để cho chúng ta. Ăn xong chúng ta có thể khởi hành ngay.

- Nghe thích quá - Cô gật đầu nói, rồi ngập ngừng.

- Điều ǵ làm cô lo ngại? Cô định trao đổi với tôi việc ǵ chăng? - anh ta ḍ xét.

Lana cầm ly cà phê lên:

- Tôi vừa nghe nói Hawk là con trai của ông John.

- Cô nói thằng vô lại kia phải không? - Chad hỏi lại và quay đi chỗ khác để tự chủ bản thân - Xin lỗi, nó chính là một kẻ như vậy - Khi quay người lại nh́n cô, anh ta mỉm cười tỉnh bơ - Bây giờ, sau khi phát hiện ra xác chết trong tầng hầm của gia đ́nh Faulkner, cô có thấy ǵ khác không?

- Khác rất nhiều - Lana vội vàng giải thích - Anh ta là... con trai của ông John, tôi thừa kế những ǵ lẽ ra anh ta được thừa hưởng, lẽ ra thuộc về anh ấy.

- Lẽ ra? sao chị lại nghĩ cái đó lẽ ra thuộc về nó? Một đứa con lai làm ǵ có số tài sản đó? John biết ḿnh đă làm ǵ khi để lại tài sản cho cô. Hawk không phải là ǵ khác ngoài một tên tha phương cầu thực. J.B đă quẳng tiền của ḿnh qua cửa sổ khi t́m cách tạo nên một người đàn ông da trắng từ đứa con lai này. Hắn ta không hề có một chút chí thú nào trong người. Hắn làm việc chút ít rồi trở về với bọn người hoang dại của hắn, rồi lại làm việc chút ít. Hắn là một con người không giá trị, không xứng đáng hưởng những ǵ ḿnh đă nhận được.

- Nhưng h́nh như anh ta thông minh...

- Thông minh? Hắn được nuôi dưỡng giáo dục tốt. J.B. đă trả tiền cho tất cả, đă cho hắn ăn học tại trường đại học tốt nhất ở miền đông. Và cái ǵ xảy ra? Sắp đến khi tốt nghiệp thi, Hawk bỏ học. Số tiền đầu tư coi như mất toi vô ích. Thế mà là thông minh? - Chad nhíu cao mày.

- Tôi không biết!

- Cô đừng thương xót hắn ta làm ǵ, chỉ mất thời gian của cô thôi. J.B. định đưa hắn ta vào làm ăn kinh doanh. Nhưng tất cả những ǵ Hawk cần là quần áo, một cái yên ngựa và một cái xe.

- Tôi hiểu.

- Tôi hy vọng thế - Chad nói gọn. Nét nhăn trên mặt phẳng lại. Anh ta lại làm cô bàng hoàng bằng một nụ cười.

- Chiều nay cô c̣n định đi ngựa cùng tôi hay không? Tôi hứa sẽ không giáo huấn cô nữa.

- Có. Tôi rất vui mừng - cô đáp lại nụ cười mỉm của anh ta - Nhưng tôi không muốn lạm dụng quá nhiều thời gian của anh. Có lẽ ta nên mời cả mẹ anh và Carol cùng đi.

- Có nghĩa là tôi phải chia sẻ sự hiện diện của cô với người khác, đúng không? - anh ta đùa bỡn - Nếu chị muốn, tôi sẽ hỏi họ - Anh ta nói vẻ không phấn khởi lắm. Anh ta uống hết ly cà phê, đứng dậy đi - Tôi phải gọi điện đă. Chúng ta sẽ gặp nhau vào bữa trưa.

Khi đi ngang qua ghế cô, anh ta đặt tay lên vai cô rồi rời khỏi pḥng.

Lana suy nghĩ lung tung. Cô không hiểu nổi Chad. Điều ǵ anh ta nói nghiêm túc, điều ǵ không? Làm thế nào cô biết được anh ta nói thật hay không?

- Quỷ thật, anh Hawk ạ, sao anh làm em nghi ngờ đến mức này - cô lầm bầm lên một ḿnh.

Cả buổi chiều, cô cưỡi ngựa cùng gia đ́nh Faulkner. Mọi người đều vui vẻ. Cô rất thích thú. Nhưng buổi tối, cơ bắp cô đau như dần. Cô không quen cưỡi ngựa.

Ngay cả đến những giai điệu dịu dàng của nhạc sĩ Braw do Katheryn chơi cũng không làm cô quên được cái đau đó.

- Tôi nghĩ có lẽ phải uống thuốc aspirin, ngồi một giờ trong bồn nước nóng rồi chui vào chăn - Cô cố gắng pha tṛ với bộ mặt nhăn nhó.

- Cô tự làm được không? Hay cần tôi giúp sức? - Chad thích thú xung phong.

- Tôi c̣n đủ sức làm việc ấy - Lana khô khan nói.

- Lẽ ra ta không nên cưỡi ngựa đi lâu như thế - Carol nói - Tôi hy vọng sáng mai chị thấy khỏe hơn.

- Chắc chắn vậy! Chúc ngủ ngon - Cô chúc tất cả và mọi người trả lời cô.

Khi Lana rời pḥng. Katheryn chuyển sang chơi một giai điệu khác.

Lana mở nước nóng bốc hơi chảy vào bồn tắm, đổ dầu thơm vào. Rồi cô cởi quần áo, trườn vào bồn. Cái nóng sưởi ấm người cô làm cô thấy khoan khoái. Máu chảy giật trong những nơi đau trên cơ thể cô. Cô nhắm nghiền mắt. Tắm xong, cô chui vào người bộ đồ trong nhà màu bạc xám. Cô cảm thấy khỏe lại, chưa muốn đi ngủ, nhưng cũng như không muốn mặc quần áo và đến ngồi với những người khác.

Họ vẫn ngồi trong pḥng khách. Qua cánh cửa ra sân lúc mở. Lana nghe tiếng nhạc bản Sonat, Katheryn đang chơi. Cô đi ngang pḥng, định đóng cửa lại để côn trùng không bay vào nhà khi bật đèn. Vừa chạm vào tay, nắm cửa, cô ngần ngừ. Hương vị tươi mát sạch sẽ của buổi tối tràn qua cửa.

Cô bước ra sân, khẽ khép cửa lại từ bên ngoài. Sàn đá trên sân c̣n ấm bởi cái nóng bức ban ngày. Cô thưởng thức cảm giác khoan khoái lan truyền từ bàn chân trần của ḿnh. Cô bước hẳn ra chỗ lan can và nh́n vào màn đêm trời cao mây lặng. Những v́ sao sáng long lanh, gần tới mức cô tưởng chừng đưa tay ra với hái được. Không có ánh sáng và hơi khói nào của thành phố làm tổn hại tới màn tŕnh diễn tuyệt vời này của thiên nhiên.

Con mắt của Lana di chuyển tới những bụi cây thẫm đen trong đêm, nơi có con chim ăn đêm khe khẽ lên tiếng gáy. Bóng tối được một que diêm cháy chiếu sáng rồi tắt ngấm ngay. Một điểm đỏ định h́nh trong đêm. Điểm cháy sáng của điếu thuốc lá.

Điểm sáng di động. H́nh dáng một người đàn ông dần hiện ra.

Lana biết ngay đó là Hawk. Và cô ngạc nhiên sao cổ họng ḿnh đột nhiên khô cứng.

Khi anh đến gần cô hỏi:

- Anh làm ǵ ngoài này?

- Tôi nghe nhạc - anh gẩy tàn trên điếu thuốc. - Katheryn muốn trở thành nghệ sĩ chơi dương cầm trước khi quen J.B. Rồi bà từ bỏ sự nghiệp để lấy ông John. Cô không biết điều đó à?

- Không! - cô nói, giọng phần nào lạc hẳn đi. V́ cô đă biết được điều khác. Cô biết anh là ai.

Im lặng hồi lâu, cả hai lắng nghe tiếng nhạc. Lana nh́n thẳng, ư thức được rằng anh đang chăm chú ngắm thân thể ḿnh.

- Cô biết điều đó, đúng không? - Hawk hỏi.

- Không. Tôi thực sự không biết rằng Katheryn đă có ư định trở thành nghệ sĩ dương cầm - Lana quả quyết.

- Tôi không nói việc ấy. Ai đó đă kể cho cô biết tôi là ai, đúng không? - Anh hỏi.

- Nói anh là con trai ông John chứ ǵ? Có, tôi biết điều ấy.

Cô nói dối để làm ǵ. Ánh mắt cô bối rối nh́n qua lại tránh nh́n thẳng vào mắt anh. Anh nghiêng đầu nh́n sang bên lắng nghe.

- Cô nghe thấy không? - anh hỏi. Ánh mắt sắc của anh trở lại với cô. Nụ cười thoáng hiện trên môi anh. - Tôi biết bà ấy sẽ chơi sang giai điệu này - Lana hiểu ra anh đang nói tới "Điệu nhạc Valse ở Vienne", vọng lại từ xa.

Anh dập tắt điếu thuốc vào gót giày. Cô chưa kịp hiểu ra anh định làm ǵ th́ bàn tay anh choàng ngang lưng cô, và tay phải của cô nằm trong tay trái của anh. Giây lát sau, anh dẫn cô theo nhịp nhạc lướt dọc ngang sân. Anh nhảy rất tuyệt, quay tung cô tít mù. Lana vấp. Tay anh giữ chặt lấy cô. Giác quan cô tiếp nhận nhiều hơn ngoài âm nhạc và ánh sao đêm. Cô hỏi:

- Làm sao anh biết Katheryn sẽ chơi điệu nhạc đó?

- V́ đó là điệu nhạc tôi ưa thích nhất, và bà ta biết rơ điều đó - Hawk quan sát gương mặt cô qua ánh mắt hé mở - Khi nghĩ tôi đang ở ngoài này, bà ấy luôn chơi điệu nhạc đó dành cho tôi để nhắc nhở tôi nhớ rằng tôi phải ở lại ngoài này.

Lana t́m kiếm nét cay đắng trên mặt anh nhưng không thấy ǵ cả.

- Việc ấy có làm anh bực ḿnh không? - Bước đi của cô cứ ngắn dần. Rồi họ đứng lại ở góc sân.

- Đối với tôi, bà ấy chơi điệu nhạc v́ lư do ǵ cũng thế. Tôi thích giai điệu này. Giờ cô thất vọng à?

- Tại sao?

- Tôi nghĩ cô chờ đợi thấy tôi uống rượu mạnh, nhảy theo nhịp trống người da đỏ, chứ không phải nhảy với một phụ nữ xinh đẹp mỹ miều theo điệu valse dưới trời sao và say đắm bởi những ǵ nhận cảm được trong ṿng tay của nàng!

Những lời nói dịu dàng của anh như lửa than cháy khắp người cô. Cô cố tự giải thoát khỏi ṿng tay anh để kiềm chế được cảm xúc của ḿnh. Trái tim cô đập loạn hoang dại.

- Cô ngạc nhiên về những ǵ tôi nói chăng? Hay về cảm xúc của tôi? - anh muốn biết rơ. Giọng nói của anh khẽ khàng và dịu dàng.

- Thường lệ anh chả nói ǵ cả. Rồi những lời nói ấy. Đúng, tôi rất ngạc nhiên - cô ngượng nghịu công nhận. Hai người đứng sát bên nhau. Cô có cảm giác cái hông xương xẩu của anh. Hơi ấm cơ thể anh truyền sang cô. Cô cảm thấy bị đe doạ, bị đẹ doạ nhưng khoan khoái.

- Cô ngạc nhiên thấy tôi có thể diễn tả nổi ư của ḿnh phải không? - anh trêu chọc.

- Tôi biết anh có học - cô tự bào chữa.

- Đúng là có học.

Lana cựa quậy trong ṿng tay anh vẫn bao quanh cô. Cô muốn chuyển đề tài câu chuyện.

- Sao anh không tới dự tang lễ ông John, anh Hawk?

Mí mắt sẫm màu của anh che khuất đôi mắt xanh. Anh kéo cô lại gần hơn.

- Tôi quan tâm tới cơ thể sống nhiều hơn tới cơ thể chết - Anh đưa tay vuốt tóc cô.

- Sao anh không nghiêm chỉnh được nhỉ? - Lana phản đối - Ông John là cha anh!

- Về mặt sinh học th́ đúng thế. Ông đă đảm nhận trách nhiệm tài chính cho tôi, như thế, người Navajos không thể nói được rằng ông đă cướp tôi đi - Anh giải thích - Có thể tôi không dự tang lễ v́ bản chất người Navajos không thích thú ǵ người chết hằn quá sâu trong tiềm thức sâu xa của tôi. Sự thật là trong tôi có nhiều máu da đỏ nên tôi không thể trở thành người da trắng thực sự, đồng thời cũng lại có quá nhiều máu da trắng nên tôi cũng không thể là người da đỏ thực thụ. Tôi yêu thích cái phần thoải mái, hưởng thụ của thế giới người da trắng - nhạc cổ điển, rượu cognac đắt tiền, giường êm ái, ư thức cuộc sống có văn hoá và đàn bà đẹp. Nhưng tôi cần khoảng không gian sống, cần cái mênh mông bao la của tự do đất rừng.

- Có phải đấy là lư do anh bỏ học trước kỳ thi tốt nghiệp không? - Lana thấy cổ họng khát khô khi nói ra điều này và anh dịu dàng vuốt ve cằm cô.

- Cả điều ấy cô cũng biết à? - Lông mày anh nhíu lên h́nh ṿng cung - Ngày ấy tôi nghĩ rằng như thế là trừng phạt được cha tôi v́ tôi phát hiện ra ông ấy đă xấu hổ v́ tôi. Nhưng bây giờ tôi không tin vậy nữa.

- Tại sao?

- V́ tẻ nhạt quá.

Mái tóc dài của cô rơi buông xuống lưng. Anh gạt tóc sang bên và dịu dàng chạm vào cổ cô.

- Sao anh trở lại đây, nơi không ai ưa thích anh cả?

- V́ đất này là quê hương tôi. Sao tôi lại để họ đuổi ra khỏi đây!

Tay gạt cổ áo cô sang bên, anh cúi đầu, hôn lên cổ cô, nơi môi anh nhận cảm được nhịp chảy của mạch máu. Cô muốn đưa tay đẩy ngực anh ra. Nhưng sức phản kháng của cô bị tê liệt. Với những cái cắn nhẹ, anh làm cô bị kích thích hưng phấn. Anh gạt cái váy trong nhà của cô xuống vai. Lana rùng ḿnh khoan khoái.

- Người em thơm nức và sạch sẽ quá - anh th́ thầm bên cô.

- Em vừa tắm xong - cô nghe thấy nỗi khao khát trong giọng nói của chính ḿnh và bối rối để bị chinh phục như thế.

Tay anh cởi bộ đồ trong nhà của cô. Ngực cô phồng lên dưới bàn tay xoa bóp của anh trong khi môi anh mơn trớn hai tai cô.

Lana quay đầu, t́m đôi môi làm cô bốc lửa đến vậy. Nụ hôn làm cô nóng ấm và đam mê.

Anh ôm chặt cô hơn và kéo cô vào sát hơn. Đôi vú trần của cô cọ vào lớp vải dày của áo anh.

Tiếng động vọng ngoài sân. Lúc đầu Lana tưởng tiếng tim ḿnh đập trong lồng ngực. Rồi một giọng phụ nữ gọi tên cô. Hawk ngẩng đầu:

- Họ t́m em - anh nói - Chỉ giây lát nữa họ sẽ tới đây!

“Họ” có nghĩa là Carol và Chad. Cô bàng hoàng nghĩ tới chuyện ǵ sẽ xảy ra nếu Chad thấy cô trong trạng thái thế này. Cô nhớ tới cuộc ẩu đả Carol đă kể cho nghe. Lana không muốn gieo rắc thù hằn giữa hai người anh em.

- Anh Hawk - Cô sợ hăi kêu lên.

- Em ngồi xuống chiếc ghế dựa này. Nếu Chad đến, cứ nói em vừa ngủ thiếp đi.

- Nhưng c̣n anh?

- Anh ta sẽ không thấy anh đâu - Anh nói làm cô yên tâm rồi nhẹ nhàng biến vào bóng tối.

Cánh cửa pḥng ngủ của cô mở ra phía sân.

- Lana? - bị chói bởi ánh sáng bên trong nên Chad không nhận ngay ra cô.

- Tôi ở đây! - Cô nhỏm dậy - Chuyện ǵ vậy? Chắc tôi vừa ngủ thiếp đi! - Cô sử dụng lời nói dối của Hawk.

- Carol muốn gặp cô trước khi đi ngủ. Nhưng cô không trả lời. V́ thế chúng tôi lo ngại cô không được khoẻ. Cô làm ǵ ngoài này? Tôi tưởng cô muốn chui vào chăn cơ mà? - Anh ta nhếch mép nh́n cô.

- Tôi ra ngoài hít thở không khí tươi mát. Đêm tuyệt đẹp!

Chad bước lại gần:

- Đúng! đẹp thật. Cô muốn đi dạo không? - Anh ta cầm tay cô.

- Không! - cô rút tay khỏi tay anh ta - Giờ tôi mệt quá.

- Cô đừng làm như thế nữa nhé - Anh ta nói.

Cô không ưa giọng nói của anh ta và đáp lại vẻ hơi bực:

- Anh Chad, tôi chỉ mới ra sân thôi. Tôi chẳng cần phải hỏi ai trước đó để làm việc này.

- Tất nhiên rồi. Chỉ có điều, chỉ có… tôi rất lo cho cô - Anh ta ngượng ngập lảng đi.

- Chuyện ǵ có thể xảy ra được với tôi ở đây? Anh làm như tôi gặp nguy hiểm. - Cô cười hồn nhiên và đi vào – Chúc anh ngủ ngon, Chad!

- Chúc ngủ ngon, Lana!

Cô đóng cửa ra sân, mắt cô nh́n xuyên bóng tối. Cô chẳng phát hiện thấy ǵ và thả rèm xuống. Cô nh́n xuống giường ḿnh, tay đưa lên môi cô c̣n cảm giác nụ hôn của Hawk.


Chương 16

Lana thở dài, bước đến bên giường cởi bỏ bộ đồ đang mặc. Một bộ quần áo ngủ gập ở cuối chiếc giường đôi đột nhiên quá rộng và trống trải đối với cô. Cô lắc đầu cố gạt ư nghĩ vừa chợt đến bên th́ nghe thấy tiếng lách cách khe khẽ phía sau. Chẳng lẽ ḿnh chưa đóng chặt cửa ra sân sao? Cô mặc lại bộ đồ và bước ra phía cửa.

Hawk nhẹ nhàng lách qua tấm rèm, một tay cầm mũ, anh chăm chú nh́n khắp người cô:

- Em cứ nói thẳng nếu muốn anh đi khỏi đây - Anh nhíu cao mày nói.

Lana tiến về phía trước:

- Anh Hawk, anh đi đi. Em không muốn anh ở lại đây, v́ em không muốn anh gặp chuyện không hay ho ǵ. Chad không ưa anh. Em không muốn ḿnh là lư do để hai anh lại xung khắc với nhau.

Cô dừng lại trước mặt anh:

- Sao anh trở lại đây?

- V́ anh muốn bên em và anh nghĩ em cũng vậy - Anh bước lại gần cô.

Lana ngập ngừng không trả lời. Lát sau cô nói:

- Em không có rơ có muốn vậy không. Em chán ngấy những cuộc t́nh vụng trộm. Yêu nhau kiểu ấy em chẳng thấy hay ho ǵ.

- Anh không biết - Mũ anh bay xuống giường khi anh ôm vai cô. Anh gh́ chặt người cô, vùi đầu ḿnh vào mái tóc cô, th́ thầm - Anh thích cả lưng em!

Sự gần gũi với thân thể đàn ông của anh lại làm thức dậy trong cô mọi khao khát, mọi mong muốn lúc trước cô cố nén xuống, cô th́ thầm:

- Anh không hiểu em!

Hawk quay người cô lại đối mặt với ḿnh, vùi tay vào tóc cô. Lana bám chặt vào tay anh v́ đầu gối của cô muốn khuỵu xuống, cô dán mắt vào gương mặt màu đồng toả ra vẻ cao thượng và tự trọng của anh. Đôi mắt anh giữ chặt ánh mắt cô. Đôi mắt xanh thăm thẳm như màu đá Saphire tuyệt diệu nhất.

- Em suy nghĩ quá nhiều, Lana ạ - Hawk nói - Em chỉ cần cảm nhận thôi!

Tay Hawk kéo nâng cô kiễng chân lên đón gặp đôi môi anh. Nụ hôn làm cô nghẹt thở. Sức phản kháng của cô tan ra như băng đá trên bếp lửa hồng. Cô áp sát vào người anh. Môi hé mở dưới sức đẩy của cái lưỡi t́m kiếm sục sạo của anh. Cô không thể làm được ǵ nữa với sức lực của ḿnh, v́ chúng đă bỏ rơi cô. Rồi Hawk buông cô ra. Cô hỏi:

- Anh đi đâu thế!

Anh ngoảnh lại nh́n rồi đi về phía cửa:

- Anh ra đóng cửa lại và tắt đèn. Lúc này chúng ta không cần ai đó có thể ngạc nhiên thấy em vẫn thức nên ṃ đến.

Tiếng khoá dập cửa vang dội trong tai Lana. Rồi tiếng công tắc điện kêu lách tách và gian pḥng ch́m đắm trong bóng tối dày đặc. V́ rèm thả buông nên không tia sáng nào từ trời đêm đầy sao long lanh lọt được vào pḥng. Lana chẳng nh́n thấy ǵ. Cô nghe tiếng vải quần áo cọ vào nhau sột soạt, nhưng không biết nó phát ra từ hướng nào. Cô đứng lặng như mọc rễ nơi Hawk để cô lại.

Tiếng sột soạt ngừng bặt. Gian pḥng im lặng như tờ. Hawk lần tới chỗ cô đang đứng.

- Anh Hawk - Cô th́ thầm.

Bàn tay anh chạm vào cánh tay cô:

- Anh ở đây - Anh nói.

- Em chẳng nh́n thấy ǵ cả - Cô sợ hăi nói và ch́a tay ra trước.

Tay cô chạm vào da thịt để trần của anh. Cô tựa vào người anh. Bàn tay anh giữ chặt lấy cô. Anh lần mở nút cởi bỏ bộ đồ cô đang mặc. Cô để nó buông rơi xuống sàn nhà.

Một cánh tay choàng ngang hông cô. Rồi Hawk nhấc bổng cô lên trong ṿng tay ḿnh. Cô quàng chân áp chặt vào bụng anh, đưa tay ôm cổ anh để giữ thế cân bằng. Ngón tay cô chải vào mái tóc dầy của anh. Trong bóng tối, cô không nh́n thấy mặt anh. Nhưng cô h́nh dung được đường nét cơ thể anh. Đôi vú tṛn căng của cô cọ sát vào bộ ngực gân bắp khi anh bế cô lại giường. Anh đặt cô xuống nệm và nằm duỗi dài bên cạnh cô.

Đùi anh đè ngang người cô, giữ chặt cô ở dưới. Lưỡi anh mở môi cô ra cho một nụ hôn thèm khát. Nụ hôn này châm bùng ngọn lửa cháy trong cô. Cô muốn ngọn lửa này cho cô nhiều hơn. Tay cô vuốt ve những cơ bắp nổi cứng trên lưng anh. Cô gh́ chặt người anh. Một tay anh đặt lên ngực cô dồn dập xoa bóp cặp vú của cô, ngón tay cái của anh vuốt ve, ấn áp đầu vú khiến nó cương cứng lại. Miệng anh hôn trượt xuống cổ cô, rồi anh hôn vai cô, ngậm vú cô. Từ ngực cô thoát ra những tiếng thở hổn hển khoái lạc.

Bàn tay anh chu du khắp người cô, mơn trớn làn da bụng cô đang phập phồng theo những đợt khoái cảm, thám hiểm vùng cấm trên người cô. Móng tay cô như khoan sâu vào cơ thể anh. Cô ôm chặt lấy anh, phát hiện ra ở anh người t́nh tuyệt hảo nhất. Anh cũng siết chặt lấy cô, một đầu đầu gối chèn vào giữa hai đùi cô.

Lana tưởng như kiệt xỉu v́ khoái cảm, tưởng như chết ngất v́ hạnh phúc khi anh úp lên người cô và xâm nhập vào cơ thể cô. Những khao khát mọi mong muốn của cô quay cuồng hỗn độn trong nhau. Cô cảm thấy thoả măn vô cùng. Khi đạt tới tột đỉnh của khoái lạc, một cơn dông băo của sự thoả măn, của khoan khoái dậy trào trong cô. Cô nhận cảm niềm hạnh phúc không thể tả thành lời.

Khi môi Hawk áp lên môi Lana, cô thấy vị muối mặn của mồ hôi trên da thịt. Cơ thể cô nhận cảm cơn rùng ḿnh thoả măn đang lan truyền khắp người anh.

Anh hôn lên má cô:

- Em nhớ không, lần này cũng như lần trước - Giọng anh trầm và khàn, hơi thở của anh ngắt quăng.

- Em cứ nghĩ đấy là một giấc mơ - cô th́ thầm đáp - Nhưng đây không phải là một giấc mơ!

Hawk ngả người sang bên. Lana quay về phía anh. Cô đưa ngón tay vạch theo những nét trên mặt anh. Anh để một tay ở phần bụng dưới của cô như để bảo vệ sở hữu của ḿnh. Tay cô đặt lên hông anh. Tóc anh cuộn tṛn quanh ngón tay cô.

- Anh phải cắt tóc đi - Đột nhiên cô nói như ra lệnh.

- Để tóc dài tránh nắng - Anh trả lời.

Anh đưa cánh tay quàng quanh vai cô, kéo cô sát vào ḿnh. Lúc Lana cố để đùi phải của ḿnh lên đầu gối anh, cô thấy đau nhói v́ bị chuột rút.

- Ôi đau quá! - cô không kềm được rêu lên.

- Anh làm em đau à? - Hawk ngạc nhiên hỏi.

- Không! - Lana nằm lại cho ngay ngắn rồi giải thích - Hôm nay em cưỡi ngựa, có lẽ đi ngựa quá nhiều.

- Và giờ bị đau như dần phải không? - Hawk khẽ cười vào tóc cô - Em cần được xoa bóp.

- Rất không may là cô xoa bóp duy nhất mà em quen biết lại ở Phoenix. Cô ấy làm việc trong bệnh viện - Lana nói hơi châm biếm.

- Em có dầu xoa trong pḥng tắm không?

- Có, để làm ǵ vậy anh? - Cô bối rối hỏi, cô nhận ra gương mặt anh trong bóng tối.

Hawk buông người cô, Lana nhận ra qua tấm đệm giường là anh đứng dậy:

- Anh đă từng xoa bóp cho ngựa khoẻ lại. Cho nên bây giờ anh cũng có thể chăm sóc cho một con ngựa chân dài như em.

Cô nghe bước chân anh đi vào pḥng tắm. Đèn ở đó bật sáng ngay. Rồi cô nghe tiếng chai lọ va vào nhau lách cách.

Hawk để đèn sáng trong pḥng tắm khi trở ra. Anh cầm theo cả chiếc khăn tắm và cẩn thận trải nó ra giường.

- Em nằm lên đây, không dầu sẽ rớt ra giường - Anh nói.

Lana lăn vào nằm giữa tấm khăn và ngước nh́n lên anh. Cơ thể đàn ông của anh kích thích cô. Cô nhận cảm ánh mắt anh vuốt ve khắp người ḿnh mà chẳng thấy xấu hổ ngượng ngập.

- Em nằm sấp xuống đi - anh nói.

- Để làm ǵ vậy? Tại sao phải thế? - cô phản đối, v́ nếu thế cô không trông thấy anh.

- Thường phần mông sau hay bị đau khi cưỡi ngựa - Anh giải thích.

Lana hơi đỏ mặt, quay người nằm sấp, gối mặt lên tay. Cô cố nằm cho thoải mái. Nhưng gân bắp của cô cứng lại khi tấm đệm giường trĩu xuống dưới sức nặng của Hawk.

Anh bắt đầu từ chân cô. Anh đổ dầu lên da, xoa chân cô bằng những vệt xoa dài, đều. Lana yên lặng được dưới những chuyển động và cơ bắp của tay anh. Hawk xoa bóp ngón chân, bắp chân, đầu gối cô. Khi anh tiến gần tới phía trong đùi nơi thường đau nhất, cô co rúm người lại.

- Em phải nằm thật thoải mái - Anh ra lệnh.

- Nói th́ rất dễ - Cô trả lời giọng trách yêu. Nhưng cô không cưỡng lại được lại đôi bàn tay xoa bóp lúc mạnh, lúc nhẹ nhàng của anh. - Anh thật không có chí thú à? - Đột nhiên cô hỏi.

- Em định thuyết phục anh và cải tạo anh phải không? - Anh chuyển sang chân kia và xoa bóp từ bàn chân lên.

- Không! - cô mỉm cười vào ḷng bàn tay và cựa quậy theo nhịp xoa bóp. - Em không muốn anh khác với bản chất của anh. Em chỉ vừa chợt nhớ ra Chad mới đây đă nói với em điều đó. Nên em... em tự hỏi không biết vậy đúng hay sai. Anh chẳng thấy hứng thú lănh đạo một công ty hay sao? Anh thừa kế nửa điền trang. Anh định làm ǵ với phần thừa kế này?

- Theo em anh nên làm ǵ?

- Sao anh lại cứ dùng câu hỏi để trả lời câu hỏi của em? Anh như một nhà chính trị tồi - Lana cười - Anh đă học ǵ vậy?

- Quản lư kinh tế xí nghiệp và chút ít khoa học chính trị.

- Lẽ ra em phải đoán ra được điều đó. Anh có năng khiếu bẩm sinh.

- Người ta đă từng nói với anh như thế - Bàn tay anh lúc này đă xoa bóp tới đùi và mông cô.

- Ôi thích quá - Lana thều thào khi Hawk miết dọc cột sống của cô lên tới cổ - Em nghĩ Chad cho rằng ḿnh bị anh đe doạ. Có lẽ v́ anh có học và thông minh.

- Chad không bao giờ học suy nghĩ logic. Anh ta chỉ biết làm việc và làm việc như một con vật được dạy để làm việc. Trước tất cả mọi thứ anh ta đều cần đến bảng hướng dẫn sử dụng. Gặp điều bất ngờ, anh ta lâm ngay vào t́nh trạng hoảng hốt - Đó không phải là câu trả lời trực tiếp cho câu hỏi của cô - Nếu muốn nói chuyện, xin em hăy nói về bất cứ chuyện ǵ ngoài nói về Chad - Anh khuyên cô và bắt đầu xoa bóp hai bả vai cô. Lana im lặng thưởng thức cảm giác dễ chịu khi được xoa bóp.

Khi xoa bóp xong phần lưng Hawk ngồi thẳng dậy:

- Em nằm ngửa ra.

Lana quay người nằm ngửa. Anh xoa bóp bắp đùi cô. Lana nh́n cơ bắp hằn lên trên cánh tay anh. H́nh ảnh này làm cô mê hồn.

Sự thèm khát dần dần lại thức dậy. Cô lắc mông theo bản năng trong nhịp xoa bóp. Hawk không thể bỏ qua và chịu đựng được lâu nữa. Lửa lại bùng cháy trong cơ thể của cô.

- Anh Hawk - cô cầm tay anh kéo lên ngực ḿnh, rồi cô ôm chặt lấy anh.

Không cần nói thêm ǵ nữa, miệng anh áp chặt vào miệng cô với áp lực đ̣i hỏi, thèm muốn. Đam mê tràn phủ lên họ. Anh dấu môi ḿnh ở cổ và th́ thầm:

- Ngày mai nếu c̣n thấy đau mệt, em có thể nói cho những người khác tin rằng v́ cưỡi ngựa. Không ai biết được những ǵ chúng ta làm đêm nay.

Anh không đợi Lana trả lời. Cô cũng không thể trả lời anh được. Hưng phấn đưa cả hai tới thoả măn. Lana ngủ thiếp trong ṿng tay anh, nét mặt đầy vẻ hài ḷng.

Như lần trước, khi b́nh minh đến Hawk nhẹ nhàng mặc quần áo và lặng lẽ nhón chân đi qua sân.

Lúc Lana tỉnh giấc, mặt trời đă mọc cao. Cô thất vọng v́ cô đơn một ḿnh, nhưng rất hạnh phúc v́ đêm qua Hawk đă ở bên cô.


Chương 17

Lana lách qua những thân cay to đổ bóng về dăy chuồng ngựa. Cô lắng nghe bầy chim đậu trên cành cây hót líu lo nhưng chẳng nh́n thấy con nào. Lá cây quá rậm rạp. Cô mặc quần ḅ đi ủng mới, mặc áo lụa màu kem. Mũ cô đội giống mũ người Argentina hơn là mũ người chăn ḅ ở miền tây hoang dă. Đến gần sân, cô nghe thấy nhiều giọng nói. Lana lắng tai nghe cố nhận ra có Hawk trong đó không. Nhưng đó là Chad, mẹ anh ta và Tom Rawlins đang đi về phía ngôi nhà chính.

Lana quay đi, sáng nay cô chưa gặp Chad và Katheryn. Cô muốn đi một ḿnh. Cả ba người đang tập trung vào câu chuyện của ḿnh. Cô hy vọng họ không nhận ra cô.

- Lana!

Nghe Chad gọi, cô quay lại vẫy tay:

- Chào anh! - rồi cô đi tiếp.

- Cô đợi tôi với!

Câu chào chưa đủ đối với Chad, anh ta chạy đuổi theo cô. Lana dừng lại khi nghe tiếng chân anh ta. Đang ở trạng thái vui vẻ, cô chẳng cảm thấy khó chịu mặc dù không hề muốn gặp anh ta lúc này. Trông Chad tươi tỉnh và lịch sự. Khi đến bên cô, trên mặt anh ta thoáng nụ cười ḍ hỏi:

- Cô đi đâu thế?

- Tôi ra chuồng ngựa. Tôi muốn đi ngựa một lát - May ra cô sẽ gặp Hawk - Tôi đă báo Carol biết rồi cơ mà!

- Nhưng sắp tới giờ ăn trưa rồi!

- Sáng nay tôi ngủ quên và vừa mới ăn sáng xong. Tôi sẽ bỏ bữa trưa nay - Cô vừa ngấu nghiến bữa sáng v́ quá đói bụng.

- Trông cô cũng không c̣n mệt mỏi nữa - Chad nói, ánh mắt đầy vẻ thán phục, khao khát - Sắc mặt cô đă lại hồng hào. Nghỉ ngơi làm cô khoẻ lại. Tôi rất mừng đấy!

- Đúng. Tôi thấy người rất khoan khoái - Cô lắc đầu, cười phá lên.

- Cô nhất định muốn cưỡi ngựa bây giờ à? Nếu cô đợi được tới sau bữa trưa th́ tôi sẽ đi cùng. À, c̣n chứng bị chuột rút sao rồi? - Ánh mắt anh ta lướt xuống đùi cô bó gọn trong chiếc quần ḅ chật.

- Tôi vẫn c̣n hơi đau - Lana đáp - nhưng tôi tin nếu hôm nay đi ngựa th́ cơ bắp lại giăn ra như thường. Cảm ơn anh. Nhưng tôi không thể nhận lời anh. Tôi đi một ḿnh được mà.

- Tôi nghĩ cô cưỡi ngựa một ḿnh không hay đâu. Rất dễ đi lạc ở vùng này đấy! Bây giờ điền trang chúng tôi có rất nhiều việc phải làm quá, nên không thể đủ người để lưu tâm đến cô.

- Tôi không hề nghĩ tới điều đó - cô bặm môi - Tôi đợi anh vậy!

- Cô vào nhà đi, và uống ly cafe hay trà trong lúc tôi ăn trưa - Bàn tay anh ta nắm cánh tay cô để kéo đi.

- Tôi muốn ở ngoài này! - Cô từ chối - Phong cảnh đẹp quá, không nên bỏ phí hoài.

Khi quay được định đi tiếp, cô thấy một người đàn ông đi lên:

- Ai ở kia đấy?

Chad nh́n theo ánh mắt cô:

- Trông giống người da đỏ - Anh ta nói, vẻ miễn cưỡng - Có lẽ anh ta t́m việc làm. Thằng ngốc này không được bén mảng tới đây. Rawlins sẽ đuổi hắn đi ngay bây giờ.

Khi người đàn ông tiến lại gần, Lana cố nhớ đă gặp người này ở đâu rồi.

- Tôi nghĩ tôi biết ông ấy - Cô th́ thầm.

- Cô quen ông ta? - Chad ngạc nhiên hỏi cô - Sao cô lại quen biết người da đỏ?

Cô chăm chú nh́n tấm khăn choàng bẩn thỉu quàng lên đôi vai gù của ông ta. Đúng ông ấy rồi. Cả cái lông xơ xác cài lên mái tóc muối tiêu. Điều khác duy nhất với ngày ấy là bây giờ người đàn ông này không say rượu.

- Tôi không quen biết trực tiếp ông ấy. Nhưng tôi gặp ông ấy một lần khi đi cùng bố anh.

- Cô gặp ông ta ở đâu? - Giọng hỏi sẵng của anh ta làm cô ngạc nhiên.

- Ở viện bảo tàng. Có sao không? - cô nhăn trán suy nghĩ về sự tức giận mà anh ta cố gắng che dấu.

Katheryn và Tom Rawlins theo sau cùng vừa đi đến nơi. Cả hai cùng nh́n về phía người da đỏ.

- Không. Tất nhiên là không có ǵ. - Chad quả quyết.

Lana quay đầu về phía người da đỏ đang tiến lại gần hơn. Ông ta bẩn thỉu. Khi nh́n cô đôi mắt ông ta đen sáng long lanh.

- Chào ông Bobby Con Chó Sủa - Lana nói tên ông ta, mỉm cười.

Ông ta ngạc nhiên nh́n cô:

- Tôi đâu quen biết cô.

- Tôi không nghĩ ông c̣n nhớ tôi - Cô nói - Cách đây hơn 1 tháng chúng ta đă gặp nhau. Ông có chuỗi hạt gỗ thông và muốn ông John, John Faulkner, mua tặng tôi.

- Có thể như vậy - ông ta nói và thẳng người dậy - Tôi đến thăm J.B. Faulkner.

- Ông ấy chết rồi - Chad nói thẳng, không ṿng vèo.

Con mắt ông ta mất hết mọi hy vọng. Ông ta rũ người, trông rất tội nghiệp.

- Rất tiếc! - Lana thông cảm nói với ông ta.

- Tôi biết, tôi biết mà. Bông Hoa Trắng đă đến dắt ông ấy đi trên con đường xa tắp tới thế giới bên kia. - Ông ta buồn bă nói.

Katheryn trừng mắt nh́n ông ta. Lana chăm chú theo dơi, nhưng Katheryn đă tách khỏi họ và đi ra xa.

- Ông ấy khuyên tôi nên về nhà - ông già nói, ngẩng gương mặt tiều tuỵ nh́n Chad - Tôi đi từ rất xa tới đây để thăm lại cố nhân.

- Ông đi bộ từ Phoenix đến đây à? - Lana ngạc nhiên hỏi.

- Tôi vẫy xe đi nhờ - Ông ta tiếp lời, vẻ mặt buồn rầu - Ở đây có chút ǵ cho người bạn già của ông ấy ăn không? Và có chỗ đủ ấm nào để ngủ không? Mặt đất cứng và lạnh quá. Khăn quàng của tôi lại thủng nhiều chỗ.

Câu hỏi được hướng về Chad. Và Lana cũng quay lại về phía anh ta. Nét mặt Chad trở nên thân thiện hơn:

- Tôi nhớ lại rồi, ông Bobby Con Chó Sủa ạ, cha tôi quen biết ông. - Chad nói - Rawlins sẽ đưa ông tới khu nhà ở của công nhân cho ông ăn ngủ ở đó. Ông có thể ở lại bao lâu tuỳ ông muốn!

Chiếc lông đỏ rách nát dập dờn khi ông già cúi xuống để cám ơn lời mời này:

- Cảm ơn anh. Anh là người con trai tốt. Cha anh sẽ rất tự hào về việc anh nghĩ tới 1 người bạn già của ông.

- Chú Tom ơi - Chad nói với ông quản lư điền trang - Chú dẫn ông này đi và cho ông ấy ăn và ngủ.

Rawlins h́nh như không vui mừng ǵ về mệnh lệnh này. Nhưng ông tuân thủ, ra hiệu cho người da đỏ đi theo ḿnh. Khi hai người đi được 1 đoạn, ông già da đỏ quay về phía ông quản lư điền trang:

- Ở đó có rượu whisky chứ? - ông già vội vă hỏi. - Tôi mang theo chuỗi hạt gổ thông, sản phẩm tuyệt vời của người Navajos đấy! Con bé cháu tôi đă làm. Hoặc không, tôi sẽ trả ông bằng một con mắt thần có h́nh phụ nữ khoả thân trong đó.

Lana quay lại nh́n Chad. Hai người đàn ông kia đi về phía khu nhà ở của công nhân:

- Tôi rất mừng việc anh cho ông ấy ở lại đây, anh Chad ạ!

- Có phải đó là người đă đóng phim ở Hollywood không? Tôi nhớ mang máng J.B. có lần kể về ông ấy.

- Đúng, chính ông ấy.

- Xin lỗi cô. Tôi phải xem có quần áo sạch cho ông ấy không. Tom phải cho ông ấy tắm rửa. Người ông ấy nặng mùi quá - Chad khẽ mỉm cười rồi đi theo hai người đàn ông kia.

Sự chu đáo của anh ta sưởi ấm con tim cô. Chad là như vậy.

Lana vừa định đi tiếp th́ trông thấy Hawk. Ánh mắt của anh dơi theo Chad và dán chặt vào người da đỏ. Lana nhớ ra hai người anh em chẳng ưa ǵ nhau và cả hai đều quấn lấy cô. T́nh trạng thật khó xử. Cô sẽ xử sự như thế nào nếu phải lựa chọn và chuyện ǵ sẽ c̣n xảy ra.

Khi lại gần, Hawk nh́n cô ḍ hỏi.

- Có phải ông Bobby Con Chó Sủa không?

- Phải. Anh biết ông ấy à? - Lana ngạc nhiên v́ Hawk biết tên ông trong khi Chad không nhớ ǵ.

- Anh đă giúp ông ấy mấy lần - Anh nhăn trán nh́n theo ba người đàn ông - Họ đưa ông ấy đi đâu vậy?

- Cho ông ấy ăn ngủ. - Lana giải thích - Chad đă nói với ông ấy rằng có thể ở lại đây lâu như ông ấy muốn.

- Thật ư? - Hawk nhíu mày cao hỏi.

- Ông Bobby là bạn cha anh, ông già muốn tới thăm cha anh. Nghe tin ông John đă mất ông ấy rất buồn và tuyệt vọng.

- Ông ấy không c̣n quê hương nữa. Họ hàng không cho ông ấy bước vào lều ḿnh v́ ông ấy xúc phạm đến họ hàng bằng hành động trộm cắp. Ông ấy cần quá nhiều rượu - Hawk giải thích cho Lana - Thật khó tin được. Chad đă mời ông ấy ở lại đây.

- Chad rất rộng lượng và thân thiện - Lana bảo vệ Chad - Anh ấy cũng luôn sẵn sàng giúp đỡ em.

- Nhưng chỉ chừng nào có lợi cho anh ta - Hawk khẳng định và nụ cười loé lên trong mắt anh - Chẳng lẽ chúng ta không nói được điều ǵ hay ho hơn sao? Sáng nay em có khoẻ không?

- Có - cô đáp - C̣n anh?

Hawk nh́n cô giây lát rồi nói:

- Cũng khoẻ.

- Không mệt à! - Cô hỏi với nụ cười mỉm và khiêu khích.

- Không hề mệt. Em đi đâu thế?

- Thực ra em muốn cưỡi ngựa. Nhưng… - Lana ngần ngừ nh́n qua rặng cây về phía nhà - Em nghĩ phải quan tâm chăm sóc Katheryn. H́nh như bà tức giận về điều ông Bobby đă nói khi năy.

Hawk nh́n về phía ngôi nhà:

- Em đi đi. Anh sẽ xem ông Bobby và anh Chad rộng lượng thân thiện của em làm ǵ?

Nụ cười của anh làm Lana bối rối. Cô muốn đứng dung hoà giữa hai người anh em, nhưng h́nh cô không làm nổi việc ấy. Cô quay gót đi lại phía ngôi nhà.

Mở cửa ngôi nhà, cô nghe thấy giọng Katheryn the thé tức giận dội ra từ pḥng khách. Giọng nói thật không xứng với vẻ bề ngoài của người đàn bà quư phái. Cô khẽ đóng cửa lại sau lưng.

- Mẹ muốn giết chết hắn ta. Mẹ thề sẽ giết chết hắn ta - Bà thét.

- Trong bệnh viện mẹ chịu đựng thế đă quá đủ rồi, Carol ạ. Khi J.B. đưa tay ra, mẹ nghĩ ông ấy t́m mẹ, mẹ nghĩ hoá ra ông ấy cũng t́m được đường trở lại với mẹ. Nhưng ông ấy th́ thầm tên mụ ta. Tên mụ ta!. Bây giờ lăo già da đỏ bẩn thỉu kia lại tới đây.

- Mẹ ơi, mọi việc qua rồi. Chuyện ấy đă qua rồi. - Carol an ủi.

- Không, chưa qua đâu.

- Mẹ có tức giận về việc này chẳng c̣n quan trọng nữa - Giọng nói Carol cũng không mang vẻ cáu kỉnh.

- Sao mẹ không c̣n quan trọng nữa?

- Suỵt!

Lana nhận ra hai người bắt đầu nghi hoặc, nên mở cửa lần nữa rồi lại đóng mạnh vào. Cô đă nghe đủ để biết rằng Katheryn vẩn c̣n ghen về quan hệ của ông John với mẹ Hawk, kể cả khi cả hai đều đă nằm dưới mộ.

Bước vào pḥng khách, Lana bỏ mũ. Hai người phụ nữ kia chăm chú theo dơi cử chỉ của cô:

- Tôi tưởng cô đi cưỡi ngựa cơ mà, cô Lana? - Carol hỏi.

- Sau bữa trưa mới đi, Carol ạ. Anh Chad sẽ đi cùng - Cô buông ḿnh xuống ghế bành, để mũ lăn xuống bên. - Có chuyện ǵ vậy? - Cô hết nh́n Carol lại nh́n Katheryn.

Người đàn bà cao tuổi hơn quay người đi:

- Tôi đau đầu quá! Có lẽ bởi đi nắng quá nhiều - Giọng bà trở nên hoàn toàn b́nh thường - Sáng nay tôi dại quá đă không đội mũ.

Lana hối hận đă hỏi vậy và buộc người phụ nữ phải nói dối. Cô nhỏm dậy, viện cớ đi khỏi pḥng:

- Tôi xem c̣n cafe không?

Câu chuyện vừa bị gián đoạn không được tiếp tục nữa. Cô thấy thương hại Katheryn. Cuộc đời bà đầy nỗi ghen tuông cay đắng. Chắc bà đă hành hạ ḿnh từng giây phút và giờ vẫn như vậy. Lana thở dài.


Chương 18

Ánh mắt Hawk hết nh́n cỗ bài lại nh́n về góc pḥng, nơi ông Bobby ngồi cùng với mấy người công nhân lớn tuổi. Ông già da đỏ kể cho nghe chuyện hồi ông ở Hollywood, về những bộ phim ông từng đóng với những minh tinh màn bạc. Ông sẵn sàng bán tất cả những ǵ ḿnh có để mua rượu whisky. Nhưng hôm nay ông c̣n rất tỉnh táo.

- Có đúng ông thực sự đóng nhiều phim đến vậy với John Wayne không? - Bill Short nghi ngờ nh́n ông hỏi.

- Anh ta luôn muốn đóng phim, muốn làm việc với tôi - Bobby gật đầu. Ông không quàng tấm chăn đỏ bẩn thỉu và đôi lông nữa. Thay cho áo quần cũ rách nát giờ ông mặc áo kẻ caro sặc sỡ và quần ḅ. Bộ quần áo mới làm mọi người thấy rơ thân h́nh gầy g̣ của ông - Tôi gọi anh ta là “sếp” và anh ta gọi tôi là Vâu Vâu.

- Ông đóng trong phim
Nàng đội dải băng vàng thật không? Tôi đă xem qua bộ phim này bốn lần mà không thấy ông đâu cả. - Người chăn ḅ khác nháy mắt làm hiệu với Bill Short - Những người da đỏ tôi trông thấy đều chết cả.

- Chính tôi đấy - Bobby giải thích. Ông cười nhe hết cả hai hàm răng - Chính v́ thế mà tôi là người da đỏ tốt trong phim, luôn luôn đóng vai người chết. Chính v́ thế mà sếp gọi tôi là Vâu Vâu, bởi lẽ tôi luôn nằm thẳng cẳng trong bụi cát - Ông cười và đám thính giả cũng phá lên cười.

- Chú định thế nào, chú em ? - Sanchez người Mexico nhắc Hawk chú ư hơn vào ván bài - Anh Dan đă nhắc bài rồi. Muốn tiếp tụ chơi, cậu cần ba điểm nữa. Chơi tiếp đi chứ.

Hawk nh́n bài ḿnh. Trong đĩa c̣n khoảng ba dollar. Anh có thể đánh bại Dan, nhưng một cảm giác lạ lùng làm anh bối rối, làm anh không chắc chắn, như nhận biết nguy hiểm đang ŕnh ṃ ở đâu đó. Đêm qua đă có lần anh gặp cảm giác như vậy.

Hawk buông bài đứng dậy.

- Tôi xin thôi - Anh nói.

Thực ḷng anh muốn lao ra ngoài thật nhanh, nhưng anh tự kiềm chế, chậm chạp bước ra khỏi pḥng. Ra tới bên ngoài, anh đứng dưới mái hiên, mắt quen dần với bóng tối. Ánh mắt anh bị thu hút bởi ánh sáng hắt ra từ cửa sổ căn nhà chính xuyên lọt qua hàng cây. Anh thấy người rạo rực. Vừa đi về phía ánh sáng kia một bước, anh bàng hoàng đứng phắt lại khi nghe thấy giọng nói vang ra từ bóng tối ngay bên cạnh.

- Cậu em hết chịu nổi khói thuốc trong kia chưa? - Luther Wilcox hỏi, làm như vô t́nh. - Tôi cũng phải ra ngoài này cho mát mẻ. Trong đó ngạt thở quá.

Hawk bối rối. Sao anh không phát hiện ra Luther đứng ở đây. Anh tự thú nhận rằng gương mặt Lana đă thu cuốn hết tâm trí của ḿnh. Anh đă chỉ nghĩ đến đôi mắt bồ câu và gương mặt đẹp xinh của cô.

Hawk chậm chạp quay người nh́n người đàn ông kia. Cùng với tuổi tác, Luther trở nên béo mặp, tóc đă ngả muối tiêu. Dù nói về bất cứ đề tài ǵ giữa họ bao giờ cũng có sự căng thẳng nhất định. Ngày ấy, chính Luther và Bill Short đă giữ người Hawk để Rawlins đánh đập anh tơi bời. Hawk không bao giờ quên việc ấy. Hai người kia cũng biết điều đó và rất thận trọng trong quan hệ với anh. Sóng ngầm đă cuộn dưới mặt nước phẳng lỳ.

- Đúng, tôi cần không khi tươi mát - Hawk nói theo ư của Luther, đứng dựa vào khung cửa sổ phía sau người đàn ông này.

Đứng đây, anh quan sát được rất rơ những ǵ xảy ra trong pḥng, bên cửa ra vào, việc làm của ông già da đỏ. Ngoài ra c̣n để ư được ngôi nhà chính.

- Anh nên nghỉ thôi, anh Luther ạ, công việc bây giờ vượt quá sức anh rồi. - Đó là câu khẳng định thực tế hơn là lo ngại về sức khoẻ của người đàn ông này.

- Nghỉ hưu à? Không đời nào. Tôi là người chăn ḅ cho tới lúc chết, ngă lăn ra chết hoặc thành phế nhân. - Luther đáp lại tức tối - Nếu là phế nhân, người ta vẫn có thể nhấc tôi lên ngồi trên yên ngựa. Tôi không thể nghỉ việc được. Nếu nghỉ việc, tôi sẽ chết ngay.

Hawk trở nên sốt ruột, mặc dù không biểu lộ ǵ. Tiếng nói, cười từ trong dội vọng ra ngoài:

- Anh nên đi vào nhà nghe ông Bobby kể chuyện, ông ta đă có thời oanh liệt lúc anh c̣n thanh niên, đúng không?

Sự có mặt của người da đỏ này là việc khó hiểu trong đầu óc Hawk. Chad phải có lư do, dự định ǵ khi làm việc này. Lana có thể cho rằng anh ta tốt bụng, nhưng anh th́ không tin thế, dù chỉ trong giây phút.

- Tôi không hay vào rạp xem phim. Tôi không cho phép ḿnh phung phí đến vậy - Luther ho và khạc nhổ xuống đất - Lúc năy sau bữa tối, ông già gạ bán cho tôi kính viễn vọng, của ḿnh. Nhưng đó không phải kính viễn vọng, mà chỉ là cái hộp nh́n vào thấy h́nh người đàn bà khoả thân, đẹp lắm, trông cũng đủ sưởi ấm con tim bất cứ thằng đàn ông nào - Ông ta nhổ nước bọt rồi quay sang Hawk - Cô bạn gái mới của Chad có gương mặt và thân h́nh làm chao đảo bất cứ thằng nào. Cậu em có thấy vậy không?

- Tôi chưa được nh́n kỹ cô ấy - Chưa nh́n nhiều như anh muốn - H́nh như Chad không có ư định giới thiệu cô ấy - Chỉ nhắc tới tên Lana cũng làm anh phải liếc nh́n về ngôi nhà chính.

- H́nh như đêm nay bà ấy không chơi nhạc - Luther nhận xét- Tiếng nhạc của Katheryn nghe thấu tới tận đáy ḷng của người đàn ông.

- Bà ta chơi piano rất giỏi - Hawk đồng t́nh.

- Đêm qua, chắc bà ta đă chơi nhạc tới mức làm cậu em mê hoặc măi đến sáng mới chịu ṃ về nhà.

- Anh theo dơi tôi đấy à, anh Luther? - Hawk điềm tĩnh chấp nhận sự thách thức, mắt anh lạnh lùng.

Người chăn ḅ ngập ngừng bặm môi:

- Không - Ông ta lắc đầu - Không. Tôi không theo dơi anh - gương mặt sạm nắng của ông ta trông rầu rĩ - Tôi biết, cậu em không cần anh khuyên bảo, nhưng tôi nói thật, cậu em đang tự chuốc lấy phiền phức cho ḿnh đấy. Cậu em biết nhiều hơn là nên biết những ǵ liên quan đến ḿnh, đừng dính vào đó cậu em ạ, giờ chưa muộn đâu.

- Tôi không hiểu anh nói ǵ cả - Hawk vẫn tỏ ra thản nhiên như không.

- Tùy cậu em ! - người chăn ḅ nhún vai.

- Anh mệt mỏi rồi đấy, anh nên đi ngủ đi, anh Luther ạ, anh đứng ngoài này làm ǵ? - Hawk hỏi.

- Không ! tôi ra đứng ngoài này để bị mê hoặc. Tôi không ngủ ngon giấc được nữa. Về già cơ thể không cần ngủ nhiều.

Hawk yên lặng. Anh đưa mắt nh́n ánh sáng của ngôi nhà chính như đang vẫy gọi ḿnh.

- Tôi vào đây - anh nói - Chúc anh ngủ ngon.

- Chúc cậu em ngủ ngon!

Hôm sau, mặt trời đă gần lặn xuống khi Hawk cưỡi ngựa đi vào sân. Người anh đẫm mồ hôi, mệt mỏi và bẩn thỉu. Đêm qua anh khó ngủ, thức gần như cả đêm và luôn nghĩ đến niềm vui trên cái giường khác. Anh tức bực v́ không thể quên đi được điều đó. Anh tự trừng phạt bằng cách làm việc quần quật suốt ngày. Giờ anh muốn tắm rửa và có được cái ǵ đó tươi mát trên da thịt, như Lana chẳng hạn. Hawk bực tức nghiến răng.

Anh dừng ngựa, nhảy xuống tháo yên cương. Anh nghe thấy từ bên kia vang lại giọng hát run rẩy đơn điệu. Anh nín thở lắng nghe, cảm thấy rất lạ lùng.

Hawk buộc chắc dây cương ngựa vào cột, để ngựa đứng đó và lách người nhẹ nhàng đi về phía có tiếng hát dọc theo hàng rào. Đến góc nhà anh nhận ra ông Bobby ngồi ngắm mặt trời lặn và hát một ḿnh. Hawk dừng lại lắng nghe, anh nhíu mày, nhăn trán cố hiểu nghĩa của câu hát. Anh muốn nhận ra bài hát nhưng âm điệu kia rất xa lạ đối với anh.

- Bài hát ǵ vậy hả ông? - Hawk hỏi - Cháu không biết bài hát này, ông học đâu ra vậy?

Ông già Bobby nhiệt t́nh giúp anh:

- Trong phim “Những mũi tên lửa” năm 1949 đấy - Ông già hiền lành lắc lư cái đầu. Hawk thấy tay ông cầm chai rượu.

- Ông lấy rượu ở đây đấy? - Hawk tưởng ông bị cấm uống rượu - Ai cho ông rượu đấy?

- Ông đổi chác lấy rượu - Ông giải thích hơi bối rối v́ giọng nói có vẻ chê trách của Hawk - Đổi vị thuốc thần lấy chai rượu.

Hawk đoán thầm. Vị thuốc thần có lẽ là bức ảnh người đàn bà khoả thân mà ông già da đỏ muốn đổi chác đêm qua. Chắc sau đó ai đấy đổi cho ông.

- Ai đổi rượu whisky cho ông lấy vị thuốc thần? - Hawk hỏi.

Ông già da đỏ nhăn trán như thể cố nhớ lại:

- Người da trắng.

- Ở điền trang có nhiều người da trắng - Hawk th́ thầm tự nhủ. Rồi anh cất cao giọng - Ông biết tên Mỹ của người này không?

- Cô ấy đưa cho rượu whisky ngon - Ông tợp một ngụm, khoan khoái chép môi - Cháu uống không?

- Cô ấy? - Hawk không tin điều đó có nghĩa ǵ. Ông Bobby giờ nói theo bản năng xưa. Tiếng nói của người Navajos không phân biệt giống đực và giống cái, nên giờ ông nói tiếng Anh cũng vậy.

Dù thế, Hawk vẫn hỏi:

- Đàn bà hay đàn ông?

Rượu whisky ông già uống đă bắt đầu tác dụng. Ông lại im lặng nh́n quả cầu lửa đỏ ối ngả dần xuống và hát những câu khó hiểu, không trả lời.

Hawk lắc đầu bước đi. Anh quyết định bỏ qua việc ai đă cho ông già Bobby rượu whisky. Không ai cho, rồi ông già cũng sẽ t́m cách kiếm được rượu, v́ đó là phương cách duy nhất để ông lấy lại thời gian huy hoàng đă mất của ḿnh.

***

- Mẹ à, cháu Johnny đạt điểm cao nhất trong môn toán - Carol rời mắt khỏi khung thêu, nh́n lên, tay cầm kim thêu - Cháu viết trong thư hôm nay con vừa nhận được. Cháu rất tự hào về việc này.

- Chưa, con chưa kể cho mẹ nghe. Mẹ sẽ nhớ và gửi phần thưởng cho nó - Katheryn giải thích, tràn trề tự hào của bà đối với cháu.

- Trong trường học, cháu Johnny học giỏi như bố cháu.

Carol quay sang nh́n Lana. Cả hai ngồi trên sofa. Carol bận rộn thêu thùa, c̣n Lana lật giở tờ tạp chí.

- Chad đă rất cô gắng khi học đại học. Nó đă tốt nghiệp không phải v́ là người mang họ Faulkner. - Katheryn nói.

- Tất nhiên rồi - Carol đồng t́nh - Anh Chad rất thông minh. Ai cũng biết điều đó.

Lana cố làm ra vẻ quan tâm chú ư nghe. Nhưng câu chuyện này tẻ nhạt đối với cô chẳng khác ǵ mấy tờ tạp chí cô đang xem. Cô đưa bàn tay lên miệng che cái ngáp dài mệt mỏi.

- Cô không thích nghe tôi kể chuyện về cháu Johnny à? - Carol hỏi, vẻ xin lỗi.

- Không, hoàn toàn không phải thế. - Lana nói quả quyết - Tôi chỉ mệt quá. Đêm qua tôi ngủ không được ngon giấc.

Cả đêm cô trằn trọc trên giường, chập chờn và choàng tỉnh mỗi khi nghe bất cứ tiếng động nào v́ nghĩ rằng Hawk sẽ đến với ḿnh. Cô mong đợi anh, cả ngày cô thấy người mệt mỏi ră rời. Sau lần bị cảm cúm, cô vẫn chưa hồi phục hoàn toàn.

- Cô đi ngủ sớm đi - Katheryn khuyên.

- Có lẽ tôi nên thế thật - Lana thở dài, để tờ tạp chí sang bên và đứng dậy.

- Chúc bà và Carol ngủ ngon. Cô cho gởi lời chào đến anh Chad. Tôi không muốn quấy rầy anh khi đang làm việc.

- Cám ơn cô - Carol nói - nếu anh ấy không liệu sớm bước ra khỏi pḥng làm việc th́ tôi sẽ lôi anh ấy ra. Anh ấy làm việc quá sức mất.

- Cô muốn uống sữa nóng hay cacao không? - Katheryn mời.

- Không! Cám ơn - Lana đáp. Rồi cô ngập ngừng khi định ra khỏi pḥng.- Bà có loại trà hoa quả nào trong nhà không? Đấy là phương thuốc bí mật chữa bách bệnh của tôi.

Katheryn chỉ ngập ngừng giây lát rồi gật đầu:

- Tôi nghĩ là có. Tôi sẽ nói bà Roseanne đem trà lên pḥng cô.

- Cám ơn bà. Chúc bà ngủ ngon!

Cô đi ngang hành lang về pḥng ngủ của ḿnh.

Bước vào pḥng, ánh mắt cô tự nhiên bị hút vào cánh cửa kính mở ra sân. Cô dừng lại chốt lát rồi mới bước ngang qua pḥng, thả rèm của xuống. Nhưng bàn tay cô c̣n dừng lại khi chạm vào dây kéo rèm. Cô nh́n ra trời đêm. một vài ánh đèn le lói qua hàng cây. Cô ấn cả nút chốt cửa và kéo tấm rèm nặng lại.

Lát sau cô đă thoa kem lên mặt, đánh răng và chui người vào bộ quần áo ngủ.

Cô đi về phía giường ḿnh, lật chăn trải. Lúc ấy, có tiếng gơ cửa.

- Cô hầu pḥng đến - Carol cười nói.

Lana cũng mỉm cười:

- Cô vào pḥng đi - Lana lật chăn ra hẳn và xếp gối ngay ngắn.- Cô đừng làm thế, cô làm tôi ngại quá.

- Có ǵ đâu, cô Lana - Carol đặt chén và đĩa lót bằng chén sứ lên bàn cạnh giường ngủ của Lana.

- Cám ơn cô đă đem trà lại cho tôi - cô nói, tay cầm tách trà đưa lên uống. Cô hít ngửi mùi hương vị mạnh của tách trà.

- Chẳng có ǵ đâu - Carol nhún vai - Cô có khoẻ không? Thật chẳng hay ho ǵ nếu cô lại bị cảm đúng ở nơi chị đến nghỉ ngơi.

- Tôi chỉ mệt mỏi thôi - Lana quả quyết và uống thêm ngụm trà - Chắc đây là loại trà khác - Cô nhận xét rồi uống thêm một ngụm nữa - Ngon thật ! Cô biết đây là loại trà ǵ không?

- Không, mẹ Katheryn pha đấy ! Bà Roseanne đă ngủ rồi, v́ thế tôi đem trà lên cho cô !

- Cám ơn cô - Cô uống một ngụm nữa rồi đặt tách xuống.

- Cô mệt rồi. Tôi không bắt cô phải ngồi nói chuyện lâu nữa. - Carol đi về phía cửa pḥng - chúc ngủ ngon.

- Chúc Carol ngủ ngon - Lana ngồi ở góc giường, bật cái đèn ngủ nhỏ đặt trên bàn - Cô tắt đèn pḥng giúp tôi được không?

- Tất nhiên là được - Carol mở cửa, tay ấn công tắc đèn trần, mỉm cười đóng cửa lại.

Lana cầm tách trà, ngẩng lên khẽ cầu nguyện, tách trà ngon sẽ làm cô ngủ được ngon. Cô không muốn lại trải qua một đêm như đêm hôm qua. Cô ngáp dài, uống cạn tách trà, chui vào chăn và tắt đèn.

Vừa nằm xuống, cô thấy hơi khó chịu. Nhưng cảm giác này mất đi ngay và cô ngủ thiếp đi. Gần như cô nằm mơ ngay lập tức. Hawk ở đây, cùng trên giường với cô. Mắt anh xanh thăm thẳm, mănh liệt và như nạp điện. Cô có thể nhận ra màu sắc này rất rơ. Tóc anh đen hơn màu tóc trong trí nhớ của cô. Mái tóc mượt và lấp lánh phản chiếu làm cho cô ngay trong giấc mơ cũng phải nheo mặt lại để không bị chói nhoà.

Màu sắc nổ tung dưới mi mắt cô. Con tim cô đập mạnh tới mức Lana tưởng như nó ở ngoài lồng ngực ḿnh. Khi nh́n kỹ, cô thấy Hawk đang cầm giữ con tim cô trên tay anh. Cô xin anh trả lại con tim cho cô. Nhưng anh chỉ cười và đi mất. Rồi đột nhiên, Chad xuất hiện, hứa đem lại cho cô một con tim mới. Anh ta cam đoan với cô rằng cô sẽ nhận được con tim mới. Cô nghe thấy rất rơ giọng anh ta, nhưng gương mặt anh ta tan biến đi như một cái gương rơi vỡ tan tành trên đường đá.

Carol đến, kể cho cô nghe về bức thư của cậu Johnny. Lana cố giải thích rằng Hawk đă cướp đi trái tim cô. Nhưng Carol chỉ cười, quả quyết rằng không bao giờ Hawk làm những việc như vậy. Anh là người anh của cô ta. Cô ta đă chẳng cùng anh lớn lên như một đứa em gái hay sao?

Tất cả hiện về trong giấc mơ của Lana. Đầu tiên là Hawk, rồi Chad rồi Carol, sau đó là Katheryn lồng lộn ghen về John. Ông John cũng hiện về, từ túi ông rơi ra hàng cuộn giấy bạc loại ngh́n dollar. Ông ấn tiền vào tay cô, ép cô phải nhận. Cả ông già người Navajos cũng chao đảo đi qua giấc mơ của cô, ông vung tấm khăn choàng màu hồng bẩn thỉu, sủa như một con chó. Những ngón tay xương xẩu của ông như nanh vuốt bám chặt cánh tay cô. Ông đeo quanh cỗ chuỗi hạt gỗ thông.

Lana thở nặng nhọc, nghe không khí thổi qua phổi ḿnh. Cô đă có lại con tim, v́ cô nghe tiếng nó đập. Hawk đă trả lại con tim cho cô chăng? Hay đó là trái tim mà Chad đă hứa? Nếu trên đó có dấu vân tay th́ cô sẽ biết rơ. Dấu vân tay? Sao cô có thể nhận ra được dấu vân tay trên con tim ḿnh khi nó đang đập trong cơ thể cô? Hay đó không phải là con tim của cô mà là cái ǵ đó hoàn toàn khác.

Lana cố thoát ra khỏi giấc mơ, chạy ra khỏi cơn ác mộng này, nhưng chân cô không muốn thế. C̣n màu sắc... bao nhiêu là màu sắc. Rối bời.

Đó là tháng bảy, thứ tư. Cô lặng ngắm những v́ sao lung linh màu đỏ, xanh, vàng trong đêm pháo hoa của bầu trời. Nó nhảy múa, quay cuồng. Cô ở trong kính viễn vọng. Những h́nh ảnh mới h́nh thành rồi lại biến mất. Đá màu chàm, da cam, hồng, đỏ và xanh bao bọc quanh cô, đá quư, kim cương trùm phủ lên cô, chúng đều là những viên đá to, hàng trăm carat. Ai đó đă góp đống đá quư này cho cô và chôn vùi cô trong đống đá đó. Ngón tay cô đeo đầy nhẫn.

Cả đêm, cô sống giữa những giấc mộng tuyệt đẹp và những cơn ác mộng. Không có cái nào toàn vẹn và rơ ràng cả. Khi tỉnh lại, cô thấy rất tiếc, cô không muốn chia ly với những h́nh ảnh đẹp đẽ trong mơ ấy, cô nghe người khoẻ khoắn, phục hồi, nhưng đồng thời lại cảm thấy hơi chán nản.



o0o

 

Pages Previous  1  2  3  Next