Biệt Ly Ơi! Chào Mi!    -  Quỳnh Dao Pages  1  2  3  4  Next      
Chương 1

Ngôi nhà mà Bảo Lâm cần t́m là một biệt thự rộng, có đôi cổng sắt với hàng rào phủ kín. Từ ngoài nh́n vào, Bảo Lâm thấy rất rơ khu vườn, với những cây cảnh được chăm sóc chu đáo. Mùi thơm của hoa tươi. Con đường trải sỏi trắng. Chưa đưa tay lên bấm chuông mà Bảo Lâm đă thấy ngài ngại, v́ trước kia Bảo Lâm chỉ biết Tạ Thắng là một luật sư nổi tiếng, chứ đâu ngờ ông ấy c̣n giầu có thế này? Mà ngườ́ giầu có thường hay phách lối!
Mưa vẫn rơi. Chiếc dù bông của Bảo Lâm ướt đẫm. Những hạt mưa phùn đều đặn, thỉnh thoảng theo gió phất vào mặt vào người Bảo Lâm. Một cảm giác mát lạnh chạy khắp toàn
Nguyên Tác: Kim Tiền Hoa Dịch Giả: Liêu Quốc Nhĩ

thân. Đứng ngoài cổng chần chờ, Bảo Lâm lưỡng lự không biết có nên bấm chuông không.
Rồi có tiếng chó sủa. Một con chó thật to mầu đen từ trong nhà chạy ra. Loại chó săn hung dữ. Nó chồm lên cổng sắt như định vồ Bảo Lâm. Nàng sợ hăi lùi ra sau. Con chó vẫn nhe răng. những cái răng nhọn trắng thật đáng sợ. Có tiếng nói to từ trong vọng ra.
--Mực! Mực. Im nào! Đừng ồn ào!
Mực? Th́ ra con chó tên “Mực”. Sau đó là một người đàn ông cao lớn từ trong chạy ra nắm lấy sợi dây trên cổ chó kéo xuống. Anh ta ngẩng lên nh́n Bảo Lâm quan sát:
--Cô là Bảo Lâm?
Lâm chăm chú nh́n người thanh niên trước mặt đáp.
--Vâng.
Một người trẻ tuổi đẹp trai, mày sậm, mũi cao. Da hơi ngăm đen. Giống như một người lại. Ở anh ta, có nét đẹp khác với người Châu Á, có lẽ chừng quá 30 tuổi, nàng thầm đoán, người thanh niên vừa mở cửa vừa nói.
--Mời cô vào.
Đẩy con chó lùi ra xa, anh ta nh́n Bảo Lâm và nói với thái độ rất lễ phép.
--Luật sư Thắng đang chờ cô bên trong.
Nh́n dáng dấp và cách ứng xử cua anh ta, Bảo Lâm nghĩ đây không hẳn là người làm b́nh thường. Nhưng cũng không hẳn là chủ. Bảo Lâm thắc mắc tự hỏi không biết vai vế của anh ta trong gia đ́nh này thế nào.
--Xin lỗi, ông là....
Tú Mẫn vừa nói vừa cười.
--Toi là Tú Mẫn, thư kư riêng của ông luật sư Thắng.
Nụ cười thật lôi cuốn, ánh mắt bén như nh́n thấu cả sự thắc mắc mới xuất hiện trong đầu Bảo Lâm. Mẫn nói.
--Tôi ở luôn tại đây. Nào, bây giờ mời cô vào, tôi xin được dẫn đường.
Tú Mẫn vỗ vào đầu con Mực! Chàng buông tay và chú chó Mực ngoan ngoăn chạy ngay vào trong nhà. Mẫn nói:
-đdừng sợ nó. Bao giờ quen, cô sẽ thấy là nó dễ thương vô cùng.
Bảo Lâm liếc nhanh về phiá Mẫn. Đây là thư kư riêng của luật sư Thắng? Đúng là một chuyện la. Từ lâu Bảo Lâm cứ nghĩ là những người có sự nghiệp lớn thường mướn nữ thư kư thôi, thường không những giỏi mà c̣n phải đẹp nữa.
Theo chân Mẫn vào trong, Bảo Lâm đi qua một vườn hoa rộng. Con đường trải sỏi đủ xe hơi ra vào. Hai bên đường được trồng rất nhiều loại hoa. Vườn hoa đẹp với những hàng cây tùng, cây bá được cắt xén khéo. Ngoài ra, c̣n những bụi trúc, hoa hồng và các loại hoa khác mà Bảo Lâm không nh́n rơ.
Bóng tối với ánh sáng lờ mờ khiến Bảo Lâm không thấy hết. Bất giác nàng liên tưởng đến chiếc sân nhỏ nhắn chật hẹp ở nhà ḿnh, có một khoảng cách thật xa.
Nhà của Bảo Lâm thuộc diện công thư. Cha là công chức nên được nhà nước cấp nhà cho ở. Một ngôi nhà trệt chật hẹp cất bằng vật liệu nhẹ, có sân nhỏ. Nhưng biết làm sao? Cả một đời công chức nhỏ như cha th́ làm ǵ có được nhà cao cửa rộng? So với rất nhiều người khác, được như vậy là may mắn lắm rồi. Bảo Lâm cứ thế suy nghĩ.
Đi măi rồi cũng tới trước cửa nhà. Một biệt thự hai tầng mầu trắng. Ngôi nhà hơi cũ nhưng nó cũng giống như một cũng điện nhỏ. Bậc tam cấp và hành lang đều cẩn đá cẩm thạch trắng. Bảo Lâm thấy tim ḿnh đập mạnh. Nàng chợt hồi hộp không biết rồi công việc có thích hợp với ḿnh không? Cô tiểu thư nhà giầu, thi rớt đại học, phải chăng v́ quá được nuông chiều? Một cô gái hẳn khó tính, khó nết. Đi dạy kèm mà gặp những học tṛ như thế này th́ quá gay. V́ miếng cơm manh áo, chứ thật t́nh nàng chả muốn tí nào.
Bước qua mấy bậc tam cấp. Họ đứng trước hai cánh cửa gỗ chạm hoa văn. Tú Mẫn không gơ, đẩy cửa nhỏ nhẹ bảo Bảo Lâm:
--Cô vào đi, ông ấy đang đợi.
Bảo Lâm bước vào, để dù nơi kẹp cửa. Bên trong là một pḥng khách rộng, đèn đuốc sáng choang. Tú Mẫn nói với vào trong:
--Thưa luật sư, cô giáo đă đến.
Bảo Lâm bước vào pḥng. Có một người đàn ông đang ngồi trên ghế dài. H́nh như ông ta đang hút thuốc. Khói thuốc đang tỏa trong không khí. Căn pḥng khách rộng, trải thảm mầu sữa. Bất giác Bảo Lâm nh́n xuống chân. Đôi giày của nàng đẫm ướt nước mưa, lại dính phớt một ít đất, không biết có làm bẩn thảm không? nàng chưa biết phải làm ǵ, th́ người đàn ông kia đă đứng dậy hướng về phía Bảo Lâm.
Tạ Thắng, một luật sư tên tuổi, không những nổi tiếng trong giới tư pháp mà c̣n cả trên thương trường và báo chí. Lúc chưa gặp, Bảo Lâm đă h́nh dung ông ta phải có dáng dấp bệ vệ, bụng to, đầu sói, hơi lùn một tí, có đôi mắt sắc bén và đôi môi mỏng để biện hộ như một số luật sư nàng quen biết. Vậy mà bây giờ trước mặt nàng, hoàn toàn là một h́nh ảnh khác.
Một người đàn ông dong dỏng cao. Có lẽ trên cả thước tám. Đôi mắt đen, mái tóc bồng. Khuôn mặt có ngạnh với đôi kính cận trên mũi. Trông ông ta thật trẻ, chắc chỉ khoảng trên ba mươi một chút. Ăn mặc chải chuốt, đẹp trai. Bảo Lâm không dám tin một người c̣n trẻ như vậy lại có con gái thi rớt đại học. Hay là ta đă lầm chăng?
Giữa lúc Bảo Lâm chăm chú đánh giá luật sư th́ h́nh như ông ta cũng để ư nh́n nàng. Bảo Lâm không biết cái ấn tượng đầu tiên của ông ta về nàng ra sao có điều Bảo Lâm thấy hơi ngượng. Nàng ăn mặc giản dị quá, một chiếc áo đầm đen với chiếc áo khoác cùng mầu. Trang điểm lại sơ sài, có lẽ nàng giống một người đàn bà có tang. Người đàn ông lên tiếng, giọng nói ấm nhưng đầy quyền lực:
--Mời cô, mời cô đến đây ngồi.
Bảo Lâm bước tới như một người máy, nàng gần như quên cả anh chàng Mẫn! Nhưng khi nàng quay lại, th́ Mẫn cũng không c̣n ở đấy. Bảo Lâm ngồi xuống ghế. Ông Tạ Thắng--Nếu đúng ông ta là Tạ Thắng--cũng ngồi xuống phía đối diện .
--Tôi nghĩ là...
Bảo Lâm nói với một chút căng thẳng, v́ nàng nghĩ là người đan ông trước mặt chắc không phải là Tạ Thắng đâu, mà là em trai hoặc một người bà con nào của ông thôi.
--Tôi nghĩ là ông Tạ Thắng sẽ đích thân nói chuyện với tôi chứ?
Người đàn ông trước mặt hơi ngạc nhiên:
--Th́ chính tôi nói chuyện với cô đây.
--Vậy ông là luật sư Thắng?
--Vâng, chính tôi là luật sư Tạ Thắng.
Bảo Lâm thấy bối rối. Sao ông ta trẻ thế. Nàng vặn hỏi:
--Nghe ông hiệu trưởng nói là ông cần một giáo viên dạy kèm cho con gái?
--Vâng.
--Thế con gái ông năm nay bao nhiêu tuổi?
--18
Bảo Lâm lắc đầu.
--Tôi thấy ở đây có cái ǵ không phải. Ông làm ǵ có con gái lớn như vậy. Ông c̣n quá trẻ.
Ông luật sư nh́n lên. Đôi mắt ông rất sáng:
--Cô khéo nói lắm. Có lẽ cô rất cần việc làm này phải không?
Bảo Lâm bàng hoàng. Nàng chợt thấy ḷng đầy tự ái, má nóng lên. Th́ ra ông ta đă nghĩ là v́ quá cần việc làm nên Bảo Lâm đă trổ tài tâng bốc!
-Tôi không phải là chú chó con sẵn sàng ngoắc đuôi khi có cục xương. Tôi không phải là tay hề. Mặc dầu tôi nghèo, nhưng tôi vẫn là tôi. Đúng là con người cao ngạo nàng nghĩ thầm. Bảo Lâm ngồi thẳng lưng lại. Nghèo đói, cô đơn không hẳn là cái xấu. Nàng nh́n thẳng vào mắt luật sư Thắng. Bảo Lâm nghiêm nghị nói:
--Ông đă lầm rồi, luật sư ạ tôi không ngờ ông lại nhạy cảm và suy diễn hơi xa với cái tiếng “quá tre?” đó. Vậy ông chỉ là một con người b́nh thường, quá b́nh thường. Thú thật, lúc đầu tôi rất bất ngờ trước cái bề ngoài trẻ trung của ông, nhưng ông chỉ được cái bề ngoài trẻ tươi, đẹp trai có. C̣n bên trong, con người ông th́ già nua, cố chấp, cao ngạo, lại tàn nhẫn. ông cứ tưởng...
Bảo Lâm đứng dậy nh́n thẳng Tạ Thắng:
--Xin lỗi, tôi đă làm mất th́ giờ của ông, bây giờ xin kiếu ông, nhờ ông tim` người khác cho.
Bảo Lâm quay lưng định đi về phía cửa.
--Cô Bảo Lâm!
Tạ Thắng gọi giật lại, Bảo Lâm quay sang.
--Cô quay lại đi, tôi muốn nói chuyện với cô một chút.
Bảo Lâm không muốn ở lại, nhưng không hiểu sao, lúc này nàng vẫn không bỏ đi được.
--Nếu tôi vô t́nh làm cô tự ái th́ cho tôi xin lỗi. Những lời ban năy của cô dành cho tôi cũng khá nặng nề. Tôi mong là chúng ta huề nhé?
Bảo Lâm chợt thấy bối rối. Đôi má ửng đỏ. Thật vậy, không hiểu sao hai năm nay, Bảo Lâm thấy ḿnh thay đổi khá nhiều. Dễ giận, dễ xúc động, vui cũng rất bất chợt, mà buồn cũng đôi lúc hết sức vô cớ. Có lẽ nhiều thứ dồn nén trong ḷng, làm cho Bảo Lâm thay đổi như thế.
Bảo Lâm cúi xuống nh́n xuống, giọng hơi thấp, nói:
--Xin lỗi. Thật ra th́ tôi cũng không cố t́nh muốn nói với ông như vậy. Có điều tôi không chịu nổi chuyện người khác nghĩ sai về ḿnh.
Luật sư Thắng bước tới đứng trước mặt Bảo Lâm. Ông hỏi giọng rất điềm đạm.
--Bây giờ th́ coi như thử ḥa được chứ? Có that tôi trẻ hơn số tuổi tôi có không?
--Thật.
Ông ta cười nói:
--Vậy cảm ơn cô. Tôi cũng cho cô biết tôi chỉ là một người b́nh thường, chứ không như lời đồn đại bên ngoài đâu.
Bảo Lâm ngẩng lên, không biết phải nói ǵ. Một chút hồ nghi, nàng không hiểu ông luật sư tên tuổi kia nói thật hay là lời nói trả đũa. Luật sư Thắng nghiêm chỉnh.

--Tôi lấy vợ không sớm lắm. Năm 23 tuổi cưới vợ, 24 có con. Bây giờ con tôi 18 tuổi. Chác hẳn cô đoán ra số tuổi tôi rồi chứ?
Ông ngẩng lên nh́n Bảo Lâm, tiếp:
--Năm con gái tôi, Trúc Vỹ được 10 tuổi, th́ chẳng may mẹ nó qua đời. Nhờ tôi ở chung với me ruột, nên Trúc Vỹ có bà nội chăm sóc nuôi lớn. Năm ngoái, nó thi rớt đại học, tôi muốn năm nay nó thi lại. Thú thật, cháu nó học kém lắm. Không có môn nào khá. Tôi biết cô chuyên dạy môn Văn và Sử, nên tôi cũng có mời thêm 1 giáo viên khác kèm cháu các môn Toán, Lư, Hóa. Cháu sẽ học môn này vào các đêm 2, 4, 6, c̣n cô th́ dạy vào các ngày 3, 5, 7. được chứ?
Bảo Lâm ngồi lên. Nàng chưa định được tâm. Từ lúc bước vào đây tới giờ, nàng cảm thấy làm sao ấy.
Luật sư Thắng, một luật sư giỏi, nhưng không hiểu sao Bảo Lâm lại thấy không ưa những người quá giỏi. Phải chăng v́ cái nhạy bén của họ? Cái tự hào “đặt để” của họ? Có lẽ, ông ta đa nghĩ là sớm muộn ǵ Bảo Lâm cũng phải nhận việc. Qua lời của ông ta, Bảo Lâm lại biết thêm một sự kiện khác. Cô học tṛ sắp dạy như một chú ngựa hoang mất mẹ từ nhỏ, sống với nộị như thế chắc chắn phải cứng đầu, cứng cổ, khó dạỵ không dễ nuốt đâu, tốt nhất nên từ chối, có lẽ từ chối là tiện nhất.
Luật sư Thắng bước tới bàn lấy thuốc châm một điếu.
--C̣n nữa, c̣n một điều tôi quên nóị tôi đề nghị lương cô là năm trăm ngàn 1 tháng. Tôi cũng biết là mẹ cô bệnh phải có người chăm sóc nên cha cô phải về hưu sớm. Cô cần tiền để phụ giúp gia đ́nh, v́ vậy tôi trả cho cô cao hơn giáo viên dạy kèm khác.
Bảo Lâm ngạc nhiên nh́n ông Thắng chưa biết xử trí ra sao. Nàng chợt thấy tức giận.
--Th́ ra trước khi tôi đến đây ông đă điều trạ.. ông c̣n biết ǵ về gia đ́nh tôi nữa chứ?
--Tôi c̣n biết cô có 1 vị hôn phu tên là La Dũng cậu ấy đi du học đă 4 năm, và cô đang đợi chờ.
Trời đất! Mắt Bảo Lâm mở to. Chỉ để chọn một cô giáo dạy kèm cho con gái mà phải điều tra lư lịch kỹ càng như vậy. Hơn cả sự nghiên cứu 1 vụ án! Thật quá lắm.
Bảo Lâm nói như hét, giọng run lật bật v́ tức giận:
--Một sự xúc phạm không thể chịu được. Đủ rồi ông luật sư a. Xin ông hăy điều tra một cô giáo khác. Công việc hôm nay tôi xin không nhận.
Bảo Lâm lại quay đi.
--Làm ǵ thế? không lẽ điều đó lại chạm đến ḷng tự ái của cô? Đâu phải tôi làm một cuộc điều tra ǵ về cô đâu? Tất cả những chi tiết mà tôi biết được đó, đều do ông hiệu trưởng trường cô cũng cấp. Ông ấy rất quư mến cô, thương cô, sợ tôi không chọn cô nên cho tôi biết hết hoàn cảnh gia đ́nh cô. Không lẽ chuyện đó cũng làm cho cô tự ái?
Bảo Lâm không quay lạị nàng nói:
--Mỗi người đều có những riêng tư thầm kín cần giấu.
Khi nghĩ đến cái tên La Dũng là tim Bảo Lâm tư nhiên đau nhói. Ông luật sư hỏi:
--Nghĩa là cô vẫn không muốn nhận việc?
--Không.
Lâm bước tới xoay nắm cửa, nàng chợt nghe tiếng cửa bên hông pḥng khách mở, và tiếng nói lớn của luật sư.
--Trúc Vỹ vào đây, cha đă làm cô giáo giận, con vào thuyết phục thử xem.
Bảo Lâm quay lại hoàn toàn do sự ṭ ṃ. Nàng muốn biết đứa con gái nuông chiều quá lắm kia ra sao, vóc dáng, tính t́nh thế nào.
Chợt nhiên, Bảo Lâm như lặng người đi. Có một cánh cửa mở ở góc pḥng khách. Pḥng bên kia đầy sách, có lẽ là thư pḥng. Một cô gái bước ra. Cô gái có đôi mắt đen như đêm đen, nhưng lại long lanh như viên ngọc sáng. Thân h́nh thon gầy, khuôn mặt đẹp. Đôi mi thanh tú, sống mũi thẳng, như người trong tranh. Những bước chân nhẹ nhàng không nhuốm bụi trần. Cô bé mặc chiếc áo mầu thiên thanh rộng, trông giống như hoa sóng trên biển, như mây thu, như mơ. Nói chung, là một cô bé đẹp, nh́n mà không chán mát. Bảo Lâm bị thu hút bởi vẻ đẹp thanh thoát của cô bé. Nàng không dám tin là có một cô gái đẹp lôi cuốn như vậy, đẹp đến độ ngay người cùng phái như nàng phải mê. Trúc Vỹ, cái tên cũng đẹp như người. Cô gái đă bước tới gần Bảo Lâm. Đôi mắt sáng lặng lẽ, nhất là cái miệng nhỏ nhắn xinh xinh. Giọng cô bé thật nhỏ nhẹ, dễ thương, nói như vẫn xin.
--Nếu cô chịu dạy, em sẽ cố gắng hết sức để học.
Bảo Lâm chợt thấy xúc động. Nàng nh́n lên, rồi liếc nhanh về phía ông Tạ Thắng. Nàng bát gặp nụ cười, có lẽ ông ta đă hiểu được những ǵ xảy ra trong ḷng cô, nên hỏi.
--Sao? Cô chịu dạy ba ngày thứ ba, năm, bảy chứ?
Bảo Lâm yên lặng gật đầu.
--Từ bảy giờ đến 10 giờ, có quá dài không?
Bảo Lâm lắc đầu.
--Vậy th́ bắt đầu tuần sau nhé? Cô yên tâm đừng lo chuyện xe cộ. Tôi sẽ cho xe đến đón cô.
Bảo Lâm lại gật đầu. Quay lại, nàng bắt gặp ánh mắt của Trúc Vỹ. Cô bé đang nh́n nàng cười. Nụ cười của cô bé như những cơn xoáy nhỏ trên nước. Có một cái ǵ vừa dễ thương vừa nên thơ. Bất giác Bảo Lâm cũng phải cười theo, một nu cười rất thật, thể hiện sự bằng ḷng của ḿnh.

Chương 2

Ông Trọng Nhàn là một người thành công trong giới kinh doanh thương. Ông là một chủ hăng điện tử lớn, có một bà vợ đảm đang hiền hậu và bốn đứa con vừa giỏi vừa chăm chỉ siêng năng.
Bây giờ, ngoài cô gái út tên Thùy Tâm c̣n học ở đại học ra, ba đứa kia đều đă ra trường. Thúy B́nh, cô con gái lớn lấy Lê Vinh con trai của một quan chức cao cấp trong chính quyền. Thúy Du th́ sắp lấy Từ Kính, một thanh niên ưu tú đang có trọng trách ở đài truyền h́nh. C̣n cậu con trai Từ Sâm th́ sao? Đúng ra ở vị trí đứa con trai duy nhất trong nhà, một cục cưng th́ nếu không hư đốn cũng ngang tàng, ngạo ngược. Nhưng ở đây Từ Sâm hoàn toàn khác.
Từ Sâm lúc học, học rất chăm, tốt nghiep Đại học Kiến trúc. Sau khi thi hành nghĩa vụ quân sự xong, Sâm cũng không lợi dụng uy thế của cha, chàng thi vào một công ty kiến trúc và như có ḍng maú di truyền, Sâm rất say mê với sự nghiệp. Chàng chiếm được t́nh cảm của giám đốc qua sự siêng năng, trẻ tuổi, tài năng. Dù chưa “độc lập” được nhưng Sâm đang học cách đê? “độc lập” để tự làm chủ bản thân ḿnh.
Hôm nay là một ngày nhộn nhịp. Buổi tối cả nhà tập trung vào việc chuẩn bị hôn lễ cho Thúy Du. Chỉ trừ có Từ Sâm đang giam ḿnh trong pḥng riêng. Chàng đang để tâm thiết kế một đề án hóc búa. Từ Sâm quên cả là đă sắp đến đám cưới của chị gái.
Từ Sâm đă hủy bỏ hết bốn bản vẽ. Lần này không thể để sai nữa. Nhưng chàng lại thấy bản vẽ mới này vẫn chưa được hài ḷng. Một đề án quá phức tạp. ông giám đốc đă ra một bài toán khó giải quyết. Chỉ có một khoảng đất rộng 40m vuông mà đ̣i hỏi phải thiết kế một ngôi lầu bốn tầng, phải có đủ các yếu tố đặc biệt, hiện đại, phong cách độc đáo, và chuẩn hướng ánh sáng phải bảo đảm.
Từ Sâm đă vắt hết óc, vẽ măi mà nh́n đi, nh́n lại thấy nó chẳng khác mấy so với ṭa nhà chung cư của nhà nước tí nào. Từ Sâm dùng thước tỉ lệ đo đạc, rồi lùi ra sau ngăm'. Chàng không quên “phải tận dụng mọi góc độ có thể tận dụng được” lời của ông giám đốc đă dặn ḍ. Gay thật! Hay là ông giám đốc định thử tài ḿnh. Nếu không vẽ được ông ta sẽ mời chàng đi nơi khác chơi? Từ Sâm đưa tay lên găi đầu, tóc chưa mọc dài. Bất giác Từ Sâm quên đi chuyện đề án. Chàng bước tới bên kiếng, ngắm người ḿnh qua gương. Mái tóc quá ngắn, ngắn thật! Xấu quá, quê quá! Cả thế giới này, chỉ cần ngắm mái tóc dài chưa khỏi ba phân của Từ Sâm là biết ngay chàng vừa mới từ quân trường trở về. Muốn tỏ ra “bụi” một chút cũng không được. V́ vậy, ông giám đốc và ca kỹ sư trưởng của công trường, họ đều coi chàng như đứa con nít mới lớn. Ngay ông kiến trúc sư trưởng ở cùng pḥng cũng gọi Sâm là “cậu bé”. Bây giờ cái biệt danh “cậu bé” đă trở nên phổ biến trong công trường.
Đúng là một sự sỉ nhực đối với Từ Sâm. Dù sao thân cũng cao thước bảy, đường đường một đấng nam nhi! vậy mà bị gọi là “cậu bé”. Tất cả chỉ tại cái mái tóc ngắn ngủn này thôi.
Trong lúc Từ Sâm đứng ngắm ḿnh trong gương th́ cửa xịch mở. Thuỳ Tâm giống như cơn gió ùa vào, nó vừa chạy vừa hét:
- Anh Tư ơi, anh Tư, cả nhà đang chờ anh kià, anh làm ǵ mà giam ḿnh trong pḥng thế? Chi. Du muốn anh ra thử áo phù rể xem. Nhà may vừa mang lại, nhanh lên... Ồ!
Thùy Tâm chợt thấy Từ Sâm đứng bên kiếng, nó chựng lại kinh ngạc.
- Anh làm ǵ thế, tưởng anh bận làm việc, không ngờ lại đứng soi kiếng. Cho anh biết nghen! Anh có soi thế nào đi nữa, cũng không đẹp trai lên được tí nào đâu.
Từ Sâm xấu hổ nói:
- Nào, mi có im không? Mi ra nói với chi Ba, kiếm người khác làm phù rể đi, tao không làm đâu?
Thùy Tâm tṛn mắt nói:
- Anh muốn đùa ư? Quần áo đă đo theo kích thước của anh. Bây giờ anh muốn làm eo ǵ nữa?
Từ Sâm nói như hét:
- Vậy chứ em xem mái tóc anh này, xấu thế này làm phù rể được ư? Anh cứ tưởng tới ngày cưới của chi Du nó phải dài kha khá, không ngờ nó cứ ́ ra một chỗ. Cụt ngủn, làm phù rể không được đâu.
Thùy Tâm giậm chân nói:
- Anh thạt lộn xộn. Anh cứ tưởng bở ư? Lúc đám cưới, người ta ai cũng nh́n cô dâu chú rể chứ ai thèm ḍm tới cái mái tóc của anh đâu mà lo. Anh đi ra không nào? Anh không ra em xé bản thiết kế này cho xem.
Thùy Tâm vừa nói, vừa chụp lấy bản vẽ trên bàn của Từ Sâm chạy ra ngoài. Từ Sâm đuổi theo, cả hai chạy ṿng ṿng trong pḥng khách, không để ư đến ai cả, Từ Sâm vừa đuổi vừa hét:
- Cái con qủy, mi mà làm hư bản đồ án của ta là tao lột da mi ra. Trả đây không? Trả đây!
Thùy Tâm vừa chay vừa cười:
- Anh có quyền chửi, dù sao th́ em cũng không có được mái tóc nhà quê của anh.
Từ Sâm tức tối:
- Tao sẽ lột da mày!
Thúy Du đứng dậy:
- Hai đứa bây làm ǵ thế? Có thấy trong nhà có khách không? Sâm, mi cũng giỡn nữa à? Lớn rồi chứ nhỏ nhít ǵ. Đứng lại không? Mi có nhớ chi Bảo Lâm không?
Từ Sâm vội vă đứng lại, quay sang, th́ ra Bảo Lâm đang cùng ngồi với Thúy B́nh và Thúy Du tren ghế salon dài. Từ Sâm nhận ngay ánh mắt ṭ ṃ của Bảo Lâm. Ánh mắt khiến chàng bối rối. Bảo Lâm đối với Từ Sâm không xa la. Ngay từ lúc chàng c̣n nhỏ, đa thấy Bảo Lâm đến chơi với hai chị Đặc biệt Bảo Lâm rất yêu thích Từ Sâm, coi anh chàng như một cậu em nhỏ.
Từ Sâm nhớ có lần Bảo Lâm đến giữa lúc Từ Sâm đang cắn bút với bài luận “Tả con ve”. Chú ve sầu th́ có ǵ đáng để tả đâu? Mà thầy giáo lại ra cái đề kỳ cục. Bí quá Từ Sâm đă hỏi Bảo Lâm, c̣n bị Bảo Lâm la:
- Bài làm của cậu, cậu hỏi tôi làm ǵ? tôi nào phải nhà sinh học đâu.
Tuy nói vậy, nhưng rồi Bảo Lâm cũng giúp. Chỉ cần ba mươi phút là Từ Sâm đă có một bài văn chải chuốt.
Bài văn hôm ấy Từ Sâm đă được diểm rất cao, lại được thầy khen ngợi. Măi đến bây giờ Sâm vẫn nhớ. Chín năm đa trôi qua. Lúc đó Sâm đang học lớp 9 c̣n Bảo Lâm và chị Du học lớp 10.
Nhanh thật! Từ Sâm thấy ngỡ ngàng. Lâu lắm rồi không gặp lại Bảo Lâm. Đúng rồi từ lúc học đại học, rồi thụ huấn quân sự bạn bè của Thúy Du có khá nhiều chứ không phải chỉ có một ḿnh Bảo Lâm. Mấy năm xa cách quên bẵng, nhưng bây giờ gặp lại là Sâm nhận ra ngay. Mặc dù có nhiều thay đổi, không c̣n khuôn mặt với mái tóc búp bê, bộ đồng phục trung học nữa.
Ai cũng đổi khác. Bà chị cả đă từ một thiếu nữ vươn vai thành thiếu phụ. Chi Du sắp sửa lấy chồng. C̣n Bảo Lâm! Sâm chợt thấy bâng khuâng. Thời gian đối với gia đ́nh họ Ngô của chàng, như những cây bút mầu. Thời gian có trôi qua thế nào th́ mầu sắc vẫn là thứ công cụ làm cho cuộc sống như phong phú thêm.
C̣n với Bảo Lâm! H́nh như nó chỉ là những nhát dao, những nhát dao đó khắc sâu. Nó hiện rất rơ tren khuôn mặt, nó làm cho Bảo Lâm có vẻ buồn hơn, muĩ thẳng hơn, cằm nhọn, má hóp. Nó làm cho chiếc miệng của Bảo Lâm có vẻ khinh bạc hơn. Vâng, muĩ dao của thời gian qủa thật tàn nhẫn. Nó đă biến Bảo Lâm từ một nữ sinh ngây thơ thành một pho tượng đậm đầy gió bụi. Duy chỉ c̣n đôi mắt là vẫn long lanh. Du gọi to:
- Từ Sâm. Mi làm ǵ mà thẫn thờ ra như vậy? Bữa nay mi làm sao thế?
Bảo Lâm lên tiếng với nụ cười:
- Tôi biết rồi. Cậu ấy bây giờ đă quên tôi. Thúy Du, cô đừng khó dễ cậu ấy. Có bao giờ em trai mà nhớ đến bạn bè của chị ḿnh đâu?
Từ Sâm bước tới chiếc ghế đối diện ngồi xuống. Mặt vẫn không rời Bảo Lâm:
- Ồ, chị lầm rồi! tôi làm sao quên được chi Bảo Lâm? Chính chị đă dạy cho tôi làm văn, bài văn “ve sầu” măi đến bây giờ tôi vẫn nhớ cơ mà.
Bảo Lâm ngẩn ra. Dạy Từ Sâm làm văn? Bao giờ thế? chuyện đó chắc có, nhưng phải xảy ra lâu lắm rồi. Bảo Lâm ngắm người thanh niên trước mặt. Hàm râu cằm lún phún, mái tóc ngắn, đôi mát sáng. Không phải là thanh niên loại đẹp trai, nhưng dễ thương. Một thanh niên vừa qua giải đoạn “vỡ tiếng”. Một thanh nien ngập đầy sức sống, vui khỏe.
- Bảo Lâm, hai bà chị của tôi coi như đâu đă vào đấy, c̣n Bảo Lâm? Bao giờ mới cho thiên hạ uống rượu mừng?
Thúy Du trừng mắt:
- Này Sâm, tại sao mi lai gọi tên trỏng như vậy? Phải gọi là chị Lâm mới phải phép chứ?
Từ Sâm kêu lên:
- Ồ, sao chị lai bày đặt lễ nghĩa ở đây làm ǵ? Ở nhà này ta goi loạn xạ đă quen rồi. Nhiều lúc tôi c̣n kêu chị bằng “bà” nữa mà, quên sao?
Thúy B́nh chen vào:
- Thế mới là vô lễ, có hôm hắn c̣n gọi Vinh là cái anh chàng kinh kông họ Lê nữa cơ đấy.
Lê Vinh là chồng của Thúy B́nh, rơ ràng là một kinh kông.
- Goi như thế có ǵ là vô lễ đâu?
Từ Sâm hỏi, rồi đột nhiên như nhớ ra điều ǵ nói:
- Ồ, chị cả, làm sao không thấy anh chàng của chị đến vậy? Chị phải cẩn thận đấy. Tôi nghe người ta nói là ông xă của chị lăng nhăng ǵ ở ngoài đấy.
- Ư hư.
Có tiếng tằng hắng ở sau lưng Từ Sâm, anh chàng giật ḿnh quay lai. Ông anh rê? Lê Vinh đang đứng sau lưng chàng với nu cười ngượng ngùng:
- Thôi được rồi chú Tư, chú đừng xuyên tạc lộn xộn, bà ấy thật thà nghe theo chỉ có tôi là chết. Tôi phải quỳ cả đêm khổ lăm'.
Từ Sâm lẩm bẩm:
- Anh ở đâu chui ra thế? Làm tôi hết hồn. Anh bảo tôi xuyên tạc à? không đâu. Có người nói với tôi là chính mắt trông thấy anh với cái cô có biệt hiệu là... là Tiểu..
Lê Vinh bấu mạnh vào vai Từ Sâm đồng thời cười giả lả với chị em Thúy B́nh:
- Có chuyện ǵ cần anh phụ nữa không, nói nhanh đi. Xe hoa này, đặt tiệc ở nhà hàng này, trang trí pḥng lễ này. Tất cả coi như xong cả. Thiệp th́ cũng đă gởi đi rồi.
Thúy B́nh trừng mắt nh́n chồng:
- A! Lạ thật! Hôm nay ông này làm ǵ mà sốt sắng thế? Anh đánh lạc hướng ư? Bộ ông tưởng tôi không biết chuyện ǵ ông đă làm bên ngoài ử không cần thằng Từ Sâm nó nói, cũng đă đến tai tôi rồi.
- Đừng có nghe thiên hạ đồn bậy bạ!
Vị hôn phu của Thúy Du không hiểu từ đâu cũng xuất hiện. Anh chàng Từ Kính nói như cứu bồ cho Lê Vinh:
- Cậu Sâm muốn nói đến cô nàng minh tinh điện ảnh biệt danh “con cáo nhỏ” đấy mà. Hôm ấy tôi cũng có mặt nơi đó. Tôi được ông Lư nhờ nói hộ với cô ấy, để cô ấy hợp tác đóng phim. Đang lúc cụng ly trong nhà hàng th́ anh Vinh đi vào, nên chúng tôi kéo nhau ngồi chung vậy thôi.
- Hừ!
Bây giờ đến phiên Thúy Du. Đôi mắt cô ta tṛn xoe nh́n Kính:
- Th́ ra anh đến để hỗ trợ cho anh Vinh phải không? Hai người âm mưu nhau từ bao giờ? C̣n anh, anh quen với cô ta bao giờ sao tôi không biết? nói đi! Quen từ bao giờ?
Thùy Tâm đứng gần đấy có dịp vỗ tay:
- A Ha! Hai ông anh rể của tôi. Nào bây giờ có tội th́ thành thật khai báo đi là vừa.
Lê Vinh quay lai vỗ vai ông bạn sắp là bạn cột chèo, làm ra vẻ thiểu năo:
- Từ Kính! Mi thấy đấy, mấy cô con gái nhà họ Ngô này nổi tiếng là hung dữ. Tôi th́ đă lỡ leo lưng cọp rồi, lỡ làm lễ cưới rồi, đành chịu. C̣n cậu ngày cưới c̣n một tuần nữa mới tới. bây giờ nghĩ lại c̣n kịp, sao chẳng dừng ngựa quay đầu đi, kẻo sau này khổ cả đời, rồi ân hận?
Từ Kính lắc đầu làm ra vẻ khí khái:
- Không được, không được! tôi quyết định rồi. V́ đại nghĩa không lùi bước.
Thùy Tâm tṛn mắt:
- Mấy người đừng có ṿng vo tam quốc nhé!
Từ Kính nói:
- Ṿng vo ư? Không bao giờ. Em biết v́ sao anh cưới chị Du của em không?
- V́ sao?
Thùy Tâm ngạc nhiên, trong lúc Từ Kính nhún vai:
- Nếu anh không chịu xuống địa ngục, th́ có ai dám xuống?
Từ Sâm cười lớn:
- Ối trời! Ông thật khí khái, ông giống như tráng sĩ Kinh Kha vậy. Thật hùng hồn, thật bi tráng. Ha! Từ Kính
“Phong tiêu tiêu hề...
Dịch thủy hàn...
Tráng sĩ nhất kết hôn hề...bất phục hoàn”
(Gió vi vu hề...
Nước sông Dịch lạnh...
Tráng sĩ quyết lấy vợ hề...
không trở về.)
Thúy Du vừa cười vừa rủa:
- Đồ mắc dịch!
Lê Vinh cũng ôm bụng cười, vừa cười vừa tiến gần đến cạnh Thúy B́nh, ôm lấy cổ vơ. Hai vợ chồng cùng cười và B́nh như quên cả chuyện thắc mắc ban năy.
Pḥng khách ngập đầy không khí vui vẻ.
Cô bé giúp việc Xuân Mai đứng bên kẹt cửa, bà Ngô đang bưng thức ăn điểm tâm ra, ông Ngô Trọng Nhàn vừa bước xuống cầu thang lầu cũng cười theo. Tiếng cười như phủ kín từng góc pḥng khách.
Bảo Lâm lặng lẽ nh́n chi em nhà họ Ngô. Nàng như ngỡ ngàng trước không khí ấm cúng và hạnh phúc đó. Cái không khí đầm ấm lây lan đến với nàng. Nàng thèm thuồng và ao ước.
Bất giác Bảo Lâm nghĩ đến gia đ́nh ḿnh. Người mẹ nằm yên trên giường bệnh. Người cha âm thầm với mái tóc bạc phơ. Đứa em trai duy nhất lại chết sớm. Ôi! Sao bất công thế này. Cũng đồng thời là gia đ́nh sao lai khác nhau thế? Tại sao gia đ́nh Bảo Lâm lại phải gánh lấy bao nỗi khắc nghiệt phũ phàng của cuộc đời? Tại sao bao nhiêu điều bất hạnh lai tập trung ở gia đ́nh Bảo Lâm? Tại sao ông trời không san sẻ bớt cho nhà nàng một chút may mắn, hạnh phúc ở đâu? Tại sao? Bảo Lâm ngẩn ra nghĩ, quên cả ḿnh hiện đang ở đâu, măi đến lúc mẹ của Thúy Du gọi to:
- Bảo Lâm!
Bảo Lâm mới giật ḿnh, quay lai trố mắt nh́n bà Trọng Nhàn:
- Dạ
Bà Trọng Nhàn mỉm cười nh́n nàng nói:
- Sdến bao giờ cho bác uống rượu mừng con?
Bảo Lâm lúng túng:
- Dạ chuyện đó...
Bảo Lâm đỏ mặt, nghĩ đến La Dũng. La Dũng... Anh ấy cũng đă từng thề non hẹn biển. Thề sống chét suốt đời bên nhau. Anh ấy đă từng mang đến cho Bảo Lâm niềm vui, nỗi nhớ, đă từng cùng nàng vẽ lên tương laị vậy mà... vậy mà anh Dũng. Anh ở đâu? Bên kia đại dương. Xa quá! Xa quá! Trái tim anh hiện để nơi nào. Bất giác Bảo Lâm trở nên thẫn thờ.
Thúy Du lay lay vai mẹ, cô nàng vẫn như cô bé c̣n nũng nịu bên mẹ ngày xưa:
- Mẹ có biết không? Bảo Lâm là đứa bạn tuyệt nhất trong đám tụi con đấy me. Cô ấy chọn bạn cũng hay nữa. Một người đầy tài năng, và ngay thời học năm thứ ba, hai người đă làm lễ hứa hôn với nhau. Bấy giờ anh Kính c̣n chưa quen với con nữa là.
Bà Trọng Nhàn ngac nhiên nh́n Bảo Lâm:
- À! Tụi con đă đính hôn với nhau lâu như vậy sao không lấy nhau?
Thúy Du đỡ lời cho bạn:
- Anh Dũng chồng chưa cưới của Lâm hiện ở nước ngoài mẹ à.
Từ Sâm chăm chú nh́n Bảo Lâm:
- Ở nước ngoài ư?
Khuôn mặt Bảo Lâm đang từ mầu hồng biến ra trắng.
Từ Sâm hỏi tiếp:
- Anh ấy ở nước ngoài làm ǵ?
Thúy Du trừng mắt nhin Từ Sâm:
- Đi học. Anh ấy đang làm luận án tiến sĩ. Người ta chứ đâu ai giống cậu đâu. Anh Dũng thề là nếu không lấy được bằng tiến sĩ sẽ không lấy vợ đấy!
Quay lại nh́n Bảo Lâm, Thúy Du thành thật hỏi bạn:
- Đúng không vậy hở Lâm? Anh ấy học hành ra sao rồi? Có định trở về nước không? Theo tao thấy th́ chỉ cần bằng thạc sĩ là về đây lập gia đ́nh sinh sống được rồi. Hay mi viết thư hối thúc anh ấy về đi. Tao nôn ăn cưới của mày quá.
Bà Trọng Nhàn tiếp lời:
- Đúng thế con a. Bác không hiểu đám con gái chúng bây thời bây giờ nghĩ ngợi làm sao? Mỗi lần nói đến chuyện chồng con là y như nói đến chuyện ở tù. Hỏi tới là cứ lánh đi. Lúc bác ở tuổi con bây giờ, bác đă là mẹ của ba đứa con rồi đấy.
Bảo Lâm bỗng cảm thấy chóng mặt. Có lẽ v́ trong pḥng nhiều người quá. Nói chuyện nhiều quá. Tim như nhói đau. Tay chân lạnh hẳn. Không thể ngồi lai được, Bảo Lâm đứng dậy nói nhanh:
- Xin lỗi hai bác và các bạn, đă đến giờ con phải về.
Thúy Du ngạc nhiên:
- Sao vậy? Ngồi thêm một chút nữa đi, chúng ḿnh c̣n nhiều chuyện chưa nói cơ mà.
Bảo Lâm cố nở nụ cười:
- Không được! Bữa khác đi, sau tuần trăng mật đi nhé! bây giờ tao phải về sửa bài, mai c̣n giờ dạy.
- Đợi một chút hăy về. ngồi thêm đến 10 giờ đi, chúng tôi cũng về, thuận đường đưa Lâm về luôn, được không?
Bảo Lâm lắc đầu, yếu ớt nói:
- Không được! Tôi có chuyện cần về ngay cơ mà.
Từ Sâm nói:
- Thôi thế này nhé. Tôi đang cần ra phố một chút, để tôi đưa chị Lâm đi một quăng đường.
Bảo Lâm không có lư do ǵ từ chối, đành gật đầu. Nàng không nghĩ ǵ hết. Miễn làm sao lánh nhanh khỏi đây, tránh khỏi cái không khí quá hạnh phúc một cách đau ḷng.
Bảo Lâm chào mọi người vội vă bước nhanh ra khỏi pḥng khách. Từ Sâm lặng lẽ theo sau. Họ ra khỏi nhà một quăng đường dài. Họ đi bên nhau thật lâu không nói ǵ. Lâu lắm rồi, phải, lâu lắm rồi, Bảo Lâm mới đi ngoài phố với một người con trai như thế này. Tâm hồn nàng lúc này đang bấn loạn bởi bao nhiêu chuyện tưởng đă có thể chôn chặt đấy ḷng, phút chốc lại trở về bởi một sự gợi nhắc vô t́nh.
Từ Sâm hỏi:
- H́nh như chị có chuyện buồn? Anh ấy không về nữa chứ?
Bảo Lâm giật ḿnh. Dưới ánh đèn đường và cả dưới ánh trăng. Bảo Lâm quay sang. Đôi mắt có đôi mày rậm kia đang chăm chú nh́n nàng. Khuôn mặt thật âu lo. Một cái nh́n thân thiết mà khi bị nh́n, ta không làm sao giấu được sự thât. khiến nàng như muốn san sẻ nỗi buồn của ḿnh. Bảo Lâm hỏi:
- Tai sao Sâm biết?
Từ Sâm đáp một cách thành thật:
- Ở nhà tôi có tất cả ba chị em gái. Như vậy tôi đă trưởng thành giữa đám con gái kia. Chính nhờ vậy, tôi đă hiểu và thấy được cả nụ cười hạnh phúc của họ. Mỗi lần nhắc đến bạn trai, đến hôn nhân, những bà chị tôi mắt sáng hẳn lên, họ vui sướng ra mặt. C̣n Lâm th́ tôi không trông thấy điều đó trong ánh mắt. Tôi thấy Bảo Lâm có vẻ buồn làm sao. V́ vậy tôi nghĩ là cái anh chàng La Dũng kia hẳn không trở về đây nữa.
Bảo Lâm chớp mắt, rồi nh́n thẳng mặt Từ Sâm, không thể như vậy được! Không lẽ tâm sự thầm kín của ta lại phơi bày hết trước mắt một anh con trai mới lớn này ư? Bảo Lâm nh́n chăm chăm. Trước mắt nàng là một khuôn mặt that thà lo lắng. Bảo Lâm chợt thấy mắt ươn ướt, nàng nh́n xuống. Bảo Lâm nói không ra lời:
- Sâm nghĩ đúng! Anh ấy sẽ không trở về. Mà có trở về, th́ cũng không c̣n là của tôi.
- Sao vậy?
Bảo Lâm chớp chớp mắt, rồi nh́n lên:
- Năm ngoái anh ấy đă cưới vợ, cưới một người con gái khác.
Từ Sâm mở trừng đôi mắt, miệng mím lại. Dưới ánh đèn, mái tóc ngắn của anh ta với vầng trán rộng, trông Từ Sâm có ve ngớ ngẩn làm sao. Cái ngớ ngẩn thật thà, dễ thương, chứ không phải là ngu đần, lại càng không phải là cái kiểu đóng kịch của người từng trải.
- Xin lỗi nhé, đúng ra tôi không nên đề cập đến. Thật ra tôi không ngờ La Dũng lai tệ như vậy.
Bảo Lâm vội cắt ngang:
- Khỏi phải lỗi ǵ cả. Đâu phải là lỗi của cậu? Thật ra tôi phải đối diện với sự thật này lâu rồi. Tôi phải cho tất ca bạn bè biết. Nhưng mà...
Bảo Lâm trở nên buồn buồn:
- Tôi cứ lưà dối chính ḿnh, tôi cố thuyết phục bản thân là sẽ có một ngày rồi Dũng sẽ chán, sẽ quay trở lại với tôi.
Từ Sâm buột miệng kêu lên:
- Trời đất! như vậy là Lâm vẫn c̣n yêu anh ấy?
Bảo Lâm giật ḿnh quay lại. Ta hôm nay làm sao thế? Tại sao lai đem nỗi ḷng thầm kín của ḿnh ra để nói hết cho một gă con trai mới lớn nghe? Bảo Lâm bối rối vội đứng lại, nói thật nhanh:
- Thôi được rồi! Từ Sâm, cậu quay về đi, chỉ c̣n mấy bước nữa là tới nhà tôi. Không cần cậu đưa thêm nữa.
- Nếu chỉ có mấy bước, th́ hăy để tôi đưa tới tận nhà có hay hơn không?
- Cậu nghe tôi nói này.
Bảo Lâm giở giọng bà chị, nàng có cảm giác như đang nói với đứa con:
- Cậu về đi, tôi thích được đi một ḿnh thôi.
Từ Sâm đứng lai một chút rồi chợt nói:
- Bảo Lâm hăy quên hắn. V́ nếu hắn phản bội lại lời thề, hắn không biết trân trọng t́nh cảm của Bảo Lâm dành cho hắn, th́ hắn không xứng đáng để được Lâm yêu.
Nói xong, Từ Sâm quay người bỏ đi dưới ánh trăng. Bảo Lâm đứng thật lâu nh́n theo, rồi mới quay lại. Bỗng dưng Bảo Lâm ngước lên nh́n trời. Ánh trang thật tṛn đang treo lơ lửng trên trời cao. Hôm nay 15, 16 rồi. Trăng lại tṛn, lại tṛn. Thế c̣n con người? Bảo Lâm cúi xuống, không hiểu sao tự nhiên nước mắt chảy ràn rụa trên má. Trăng khuyết rồi tṛn, bèo tan rồi hợp, không lẽ t́nh yêu của ta măi măi là nỗi cô đơn, buồn tủi như thế này sao. Bảo Lâm để mặc cho nỗi đau trôi theo hai ḍng nước mắt.

Chương 3

Hôm ấy là ngày chúa nhật. Nắng đầu hạ không oi nồng mà chỉ chiếu nhẹ nhàng. Nắng như chưa tỉnh giấc xuân, nắng trải dài trên cây lá trong vườn, trừ những khoảnh sân được các tán cây dầu, hoặc lùm trúc che phủ. Những hàng liễu xanh rũ lá bên hồ không đủ chặn các giọt nắng lăn tăn trên nước. Nắng lấp lánh, nhảy nhót trên lá sen, trên mặt hồ, trên thảm cỏ, trên cả con đường trải sỏi trắng phau.
Trúc Vỹ ngồi bên hồ sen.
Nàng mặc chiếc áo cánh mỏng để lộ chiếc cổ thon trắng. Chiếc váy đầm mầu hồng, càng nổi bật trên khung cảnh ở đây. Ngồi trên mỗi tảng đá nhô ra trên hồ sen, hai tay bó gối, đôi hài đỏ nằm lăn trên cỏ như hai đóa hoa mồng gà nở giữa cỏ xanh, cô bé vẫn ngồi đó.
Bên cạnh Trúc Vỹ là quyển Quốc văn lớp 12 và một xấp tài liệu luyện thi đại học. Đúng ra là Trúc Vỹ đang học bài. V́ tối qua, cô giáo Bảo Lâm bận việc, cô có điện thoại đến xin nghỉ một buổi và hẹn sẽ dạy bù lại vào sáng nay. Trong điện thoại cô giáo có dặn ḍ Trúc Vỹ hôm nay phải học thuộc ḷng bài “đàm cung” trong “Lễ Kư”, va cô sẽ hỏi một số câu để Trúc Vỹ giải thích.
Ngay từ sáng sớm, Trúc Vỹ đă mang sách ra đây, nàng định sẽ cố học để không phân tâm, Trúc Vỹ dặn ḍ nội và vú Ngô là ngoại trừ cô giáo ra, không cho bất cứ một ai ra đây quấy rầy nàng.
Nhưng rồi, sau đấy mặt trời thức dậy, ánh náng nhảy nhót trên lá sen, những hạt sương long lanh trong nắng, mấy đoá hoa sen đang hé nụ... Tất ca như một phép lạ thần kỳ, hé môi mỉm cười với nàng. Tất cả những thứ này làm cho đầu óc Trúc Vỹ như loăng ra, không thể nào tập trung chú ư được. Tất cả khiến cho Trúc Vỹ bị lôi cuốn một cách thích thú. Sự nhiệm mầu và sinh động của đời sống, với nàng có sức cuốn hút đặc biệt.
rồi con Mực nhảy tới. H́nh như nó không biết đến cái lệnh cấm “không được quấy rầy”. Nó chạy đến bên Trúc Vỹ, cái thân h́nh của nó to lớn như một con bê. Bộ lông mướt, hâm hấp nóng trong nắng. Nó vẫy vẫy đuôi mừng rỡ, làm Trúc Vỹ không thể không buông quyển sách xuống để ôm lấy nó. Một đôi mắt “dă thú” nhưng lại tràn ngập t́nh người. Mực thích được ve vuốt và phục tùng. Chính cái đó làm Trúc Vỹ thích thú, và Trúc Vỹ bắt đầu nói chuyện với con Mực. Nó nằm dài trên băi cỏ nhưng đầu lại tựa lên đùi của Trúc Vỹ.
Qua lời chỉ dẫn của vú Ngô, khi Bảo Lâm đến bên bờ hồ sen th́ nàng trông thấy một bức tranh tuyệt mỹ: Áo và tóc của Trúc Vỹ đang bay phất phơ theo gió, khuôn mặt nhỏ nhắn với nụ cười rạng rỡ của cô nàng đẹp như mơ. Hoa sen đang đua nở, c̣n liễu th́ lay theo gió. Cỏ non xanh tươi với người đẹp...
Bất giác Bảo Lâm thở dài. Rơ ràng, Trúc Vỹ đang tận hưởng trọn vẹn cái kỳ diệu của cuộc sống. Cuộc sống thực mà như mơ. C̣n Lâm? Ta sắp mang đến một thực tế rất đỗi b́nh thường! Một thực tế sẽ phá vỡ thế giới mộng mơ tươi đẹp của cô bé.
Bảo Lâm bước tới. Con Mực giật ḿnh, nhỏm dậy. Nó hướng về phiá Bảo Lâm với cái ve thân thiện. Dù sao qua hơn hai tháng làm quen, con vật này đă trở thành bạn rồi. Bảo Lâm vỗ nhẹ đầu nó mấy cái như ngầm nói:
- Nào đi chỗ khác chơi đi Mực, đừng quấy rầy ta với cô chủ của ngươi nữa.
Con chó như hiểu ư, nó quay đi, nhưng không đi xa lắm, chỉ đến dưới rặng liễu, rồi nằm xuống, hai cẳng trước duỗi dài, đẵ.t mơm lên đấy.
Trúc Vỹ đứng dậy, tà váy phất phơ. Nàng đẹp một cách kiêu sa, nụ cười điểm trên môi. Bảo Lâm thầm nghĩ:
- Đẹp! Đẹp quá! Trẻ tuổi, đẹp lai giầu có thế này th́ coi như Trúc Vỹ có đủ cả mọi thứ rồi c̣n ǵ nữa.
Bảo Lâm vừa cười vừa nói:
- Ồ! Trúc Vỹ, em đă chọn được “Điểm học” rất lư tưởng!
Nàng đảo mắt nh́n quanh. Đây là lần đầu tiên Bảo Lâm đến đây giữa ban ngày. Khu vườn quá rộng, bao quanh ngôi nhà, hồ sen này nằm ở phiá sau ngôi biệt thự. Bên cạnh hồ sen không có cây cổ thụ nhưng lại rất nhiều hoa và những tảng đá lớn. những cánh hoa đủ mầu sắc nằm chen nhau trên cỏ.
- Cô mới đến ạ!
Trúc Vỹ chào khẽ. Nụ cười vẫn trên môi. Dưới ánh nắng nhạt, khuôn mặt Trúc Vỹ đẹp rạng rỡ. Cô bé nói như giải thích:
- Em đă ra đây từ sáng sớm.
- Tôi biết chuyện đó rồi! Nội em vừa cho tôi biết rằng trời vừa tờ mờ sáng là em đă ra đây. Nội bảo em đă ôn bài mấy tiếng đồng hồ.
Khuôn mặt Trúc Vỹ đỏ hồng, cô bé có vẻ ngượng ngập:
- Vâng em ra đây rất sớm, em định học nhiều thứ nhưng mà học chưa được bao lâu th́ có nhiều điều khiến em bị phân tâm. Em nghĩ là chắc em cũng chưa học được nhiều, thưa cô.
Nữa rồi! Lại có những lư do. Tóm lại là Trúc Vỹ sẽ không thuộc bài? Bảo Lâm hỏi:
- Thế cái ǵ đă chi phối tâm trí em thế?
-đạ...mặt trời mọc. rồi hoa sen nở. những cành liễu lay động trong gió. Con Mực nó cười với em.
- Chó mà biết cười ư?
- Vâng, nó biết chứ.
Trúc Vỹ đáp một cách ngây thơ. Khuôn mặt cô bé tươi nhứ đóa hoa hồng buổi sáng.
- Thế rồi c̣n ǵ nữa?
Trúc Vỹ nói nhỏ:
-đạ.. C̣n nhiều thứ rất dễ thương. như những hạt sương cứ lăn trên lá, tiếng chim sẻ hót trên cành cao. Những chú cào cào núp trong lá lén nh́n em, rồi con Mực nó nói chuyện với em nữa.
- Thôi đủ rồi!
Bảo Lâm ngồi xuống cỏ, cầm những quyển sách lên. Nàng cố tạo cho ḿnh một nét mặt nghiêm v́ rơ ràng Bảo Lâm đă bị những lư do không đâu của Trúc Vỹ làm cho tâm hồn nhạy cảm của nàng bị xao động. Cái giọng nói nhẹ nhàng như ru của con bé khiến người khó tánh đến đâu cũng khó mà tức giận. Nhưng dù ǵ th́ cũng không thể yếu mềm. Phải xiết chặt một chút. Bây giờ đă là đầu tháng năm, chỉ c̣n hai tháng nữa là kỳ thi vào các trường đại học sẽ bắt đầu. Bảo Lâm chỉ c̣n có vỏn vẹn saú mươi ngày. Vậy mà không thấy một kết quả nào đáng kể.
Bảo Lâm bảo Trúc Vỹ:
- Bây giờ em hăy mang bài sử ra đây, đọc tôi nghe.
Trúc Vỹ có vẻ miễn cưỡng, ngồi xuống trước mặt Bảo Lâm, tay lật sách, Bảo Lâm ngăn lại:
- Đừng mở sách, em đọc thuộc ḷng cho tôi nghe.
Trúc Vỹ ngẩng lên nh́n bầu trời, những chiếc răng nhỏ nhắn của cô gái cắn nhẹ lên môi. Cô suy nghĩ thật lâu mới bắt đầu đọc.
Trúc Vỹ có lẽ đọc hết ra chữ, cứ ngập ngừng măi. Cuối cùng cô ta thở dài:
- Thưa cô... Sao người xưa họ lắm chuyện như vậy? Cách nói của họ cầu kỳ, đầy điển tích, điển cố.
- H́nh như thế.
- Thế tại sao chúng ta sống ở thời đại này lại phải học cách nói chuyện phức tạp xưa cũ đó làm chi?
- Bộ giáo dục muốn em nhận thức được tư tưởng trong câu chuyện chứ đâu phải học cách nói của người xưa.
Như sực nhớ ra điều ǵ, Bảo Lâm hỏi:
- Thế em hiểu nội dung của câu chuyện nói về cái ǵ không?
Trúc Vỹ lắc đầu một cách thành thật:
- Em thấy cứ ông này viết thế này, viết thế nọ măi, em nhức cả đầu.
Bảo Lâm nói:
- Nhưng tôi đă giải thích cặn kẽ rồi!
Nhưng rồi suy nghĩ một chút, nàng thấy là phải thay đổi cách dạy.
- Cũng tại tôi không đúng, tốt nhất là phải dẫn giải toàn bộ câu chuyện cho em rơ, thay v́ câu nệ vào từng câu, từng chữ. Thôi bây giờ em chú ư nghe nhé. Tôi sẽ kể nội dung câu chuyện cho em rơ, rồi giải nghĩa từng đoạn sau.
Bảo Lâm ngồi ngay ngắn lại, tay ṿng qua gối bắt đầu giảng giải tại sao lại có chuyện vua cha và ba đứa con trai của ông đă lập mưu ám hại nhau v́ một ngôi baú.
Bảo Lâm chưa kể hết, đă thấy Trúc Vỹ rùng ḿnh:
- Tại sao ta lại học chi những thứ như vậy? Cuộc sống này có bao nhiêu điều tốt đẹp. Bao nhiêu cái đáng yêu, đáng quí? Sao lại học chuyện ganh ghét. Con định giết cha, cha giết con làm ǵ. Cuộc sống hoà b́nh trên quả đất không hay hơn sao?
- Nhưng đấy là sự kiện lịch sử đă xảy ra. Nó có thât. Cần phải t́m hiểu ư nghĩa của nó.
- Con người đă sống xaú xa vậy ư? Kém hơn cả cây cỏ.
Bảo Lâm trố mắt nh́n Trúc Vỹ. Vừa xúc động vừa kinh ngạc. Chợt nhiên Bảo Lâm thấy hiểu ra. Sách vở đối với Trúc Vỹ quả thật khó hiểu và phức tạp, v́ con người của Trúc Vỹ quá đơn giản và hiền lành. Đơn giản đến độ không chấp nhận được sự hiềm tỵ nho nhỏ, huống hồ chi nói đến chuyện tranh chấp giữa anh với em, giữa cha với con, những chuyện tranh quyền đoạt lợi.
Trúc Vỹ có thế giới riêng, có triết lư sống và đạo lư riêng của nàng. Trong thế giới đó chỉ toàn chuyện tốt lành, không có điều ác điều xấu. Vậy th́, ta dạy cho cô bé này cái ǵ? Dạy những điều xa lạ hàng trăm năm, vô nghĩa với Trúc Vỹ. Dạy Trúc Vỹ học để Trúc Vỹ có được một mảnh bằng đại học? nhưng mảnh bằng đó có giúp ích được ǵ cho Trúc Vỹ chứ?
Bảo Lâm như ngẩn ra nh́n cô gái. Trúc Vỹ cúi đầu nói lí nhí:
- Xin lỗi cô. Đúng ra em không nên thắc mắc mấy chuyện đó. Có lẽ v́ không thuộc bài nên em hay ṿng vo. Hay là để em đọc lại. Có thể sẽ thuộc.
Bảo Lâm đưa tay ngăn lại:
- Thôi không cần nữa.
Nàng im lặng một lúc rồi nói tiếp:
- Tôi đang suy nghĩ điều em vừa nói đấy, em có cái lư của em đó chứ. Câu chuyện này không c̣n thích hợp với thời đai chúng Tạ Mà này, h́nh như em c̣n có một cô giáo khác kèm các môn toán, lư, hóa cho em nữa phải không?
Trúc Vỹ ngập ngừng:
- Vâng.
- Thế những môn đó em học ra sao?
Trúc Vỹ yên lặng. Bảo Lâm hỏi tiếp:
- Chắc cũng không khá cho lắm?
Trúc Vỹ thở dài nói:
-đạ! Mấy cái chữ X và chữ Y lúc nào cũng như đối lập với em. Công thức th́ khó nhớ quá. Học măi không thuộc. Cô Nguyễn giáo viên dạy toán cho em, bảo là em chỉ như một con búp bê.
Bảo Lâm ngạc nhiên:
- Búp bê?
- Vâng. Búp bê có cái vỏ bên ngoài đẹp lắm, nhưng trong đầu chỉ có rơm với cỏ.
Trúc Vỹ nói xong cúi xuống sờ lấy mấy bông hoa đỏ trên cỏ.
- Em nghĩ, có lẽ cô ấy rất ghét em. thế c̣n cô? Cô có ghét em không?
Bảo Lâm nói:
- Không! tôi không hề ghét em, nói đúng hơn, tôi rất thích em.
Trúc Vỹ ngẩng lên, cảm động:
- Cô không thấy là em ngu lắm ư?
Bảo Lâm nói:
- Thật ra th́ em cũng không ngu lắm đâu. Em biết độc lập suy nghĩ, có óc phân tích, vậy th́ không ngu được. Có thể em quá khôn nữa là khác. Có điều biện pháp giáo dục này h́nh như không c̣n thích hợp với em.
Bảo Lâm nh́n Trúc Vỹ. Cô nàng đang đùa với những cánh hoa mầu đỏ. Lâm chợt nghĩ, hay là Trúc Vỹ giống như những cánh hoa đó? Nó chỉ nở cho riêng nó, chứ không cho người khác. Có ai ngắm hay không cũng mặc.
- Trúc Vỹ, em có thật sự muốn vào đại học không?
Trúc Vỹ yên lặng.
- Em nói cho tôi biết đi!
Trúc Vỹ lặng lẽ lắc đầu.
- Như vậy tai sao em cứ phải thi măi như vậy?
Trúc Vỹ thở dài nói:
- Đó là ư của cha. Cha không chịu nổi chuyện em thi rớt. Cha thông minh, năng động như vậy, không hiểu sao lại có một đứa con gái ngu dốt như em. Nhưng mà cô ạ, cha làm thầy, con bán sách cũng là chuyện b́nh thường thôi phải không cô?
Trúc Vỹ nh́n lên, rồi chợt nhiên hoảng hốt:
- Ồ! đến rồi kià.
Bảo Lâm không hiểu:
- Ai? Ai đến?
- Cha đấy!
Bảo Lâm quay lại. Đúng là ông Tạ Thắng. ông ta đang từ bụi trúc đi qua băi cỏ hướng về phiá nàng và Trúc Vỹ. Hôm nay mặc dù là ngày nghỉ, ông vẫn chỉnh tề trong bộ âu phục thẳng nếp. Bảo Lâm vội đứng dậy. Làn đầu tiên, Bảo Lâm thấy ông Thắng ban ngày. Dưới những tia nắng ấm, ông Thắng không trẻ như lúc dưới ánh điện mầu trang trí. Nàng có thể trông rơ những nếp nhăn ở dưới đuôi mắt, ở trên môi ông. Nhưng thật lạ lùng, những nếp nhăn đó lại không khiến ông ta xấu đi mà chỉ tạo nên nét già dặn, chín chắn vững chăi của một nhà thông thái.
- À!
Ông Tạ Thắng cười, như một thói quen đưa tay lên nâng cao cặp kính.
- Hai thầy tṛ cô kiếm được một điểm học lư tưởng quá hở. Nhưng mà nắng càng lúc càng gắt, hai người không thấy nóng ư?
Trúc Vỹ đứng lên, cười với cha:
- Không nóng đâu cha ạ.
- Thế cha có phá rối chuyện ôn bài của con không?
Ông Tạ Thắng hỏi con gái rồi cúi xuống nh́n những quyển sách trên cỏ. Bảo Lâm yên lặng nh́n hai cha con ông Tạ Thắng rồi chợt nhiên nói:
- Trúc Vỹ, hôm nay chúng ta học bấy nhiêu đó đủ rồi, em xếp sách vở rồi vào nhà nghỉ đi, tôi có chuyện cần nói riêng với cha em.
Ông Tạ Thắng có vẻ ngạc nhiên nh́n Bảo Lâm:
- Cô là thầy bói ư?
Bảo Lâm ngạc nhiên:
- Sao thế?
Ông Tạ Thắng nh́n Bảo Lâm cười nói:
- Làm sao cô biết được là tôi ra đây định nói chuyện với cô?
Bảo Lâm cười:
- Th́ ông cứ coi như tôi sẽ hành nghề thầy bói vậy.
Trúc Vỹ cúi xuống lượm mấy quyển sách. Con Mực cũng chạy đến vẫy đuôi. Trúc Vỹ liếc nhanh về phiá Bảo Lâm rồi nh́n về phiá cha. Nàng biết câu chuyện mà cô giáo và cha cô sắp nói đương nhiên là có dính dấp đến nàng. Hơi lo lắng, nhưng rồi Trúc Vỹ cũng cùng chó Mực bước vào trong.
Nh́n theo bóng Trúc Vỹ trên lộ trải sỏi, Bảo Lâm nói:
- Ông có một đứa con gái tuyệt vời.
Ông Tạ Thắng với nụ cười nhẹ:
- That vậy ư? Chúng ta vừa đi vừa nói chuyện nhé? Tôi đă dặn vú Ngô làm thêm phần ăn, để giữ cô lại dùng cơm trưa nay, dù ǵ bây giờ cũng gần 12 giờ rồi.
Bảo Lâm không biết làm ǵ khác hơn. Nàng cùng ông Tạ Thắng bước dọc theo con đường trải sỏi. Hai bên đường là hoa: hoa phù dung, hoa nhài, hoa hồng... đang tỏa hương thơm ngát. Vườn hoa này có nhiều loại hoa quá.
Ông Tạ Thắng chợt nói:
- Cô định hỏi tôi điều ǵ?
Bảo Lâm giật ḿnh quay lại:
- Muốn nói với ông điều mà ông muốn hỏi.
Ông Thắng nh́n Bảo Lâm với nụ cười:
- Cô Lâm này, tôi nghĩ là cô chọn nghề luật th́ hay hơn làm cô giáo đấy. Nhạy bén như cô, sẽ dễ thành luật sư giỏi thôi.
Bảo Lâm đề cập thẳng vấn đề:
- Tôi nghĩ là ông khoan nói về phản ứng nhạy bén. Tôi biết ông cần gặp tôi là v́ chuyện khác. Có phải ông định hỏi tôi về sự tiến bộ của Trúc Vỹ sau hai tháng học, phải không? Gần kề ngày thi rồi. Khả năng thi đậu của Trúc Vỹ được bao nhiêu chứ? Triển vọng thi đậu như thế nao?
Ông Tạ Thắng gật gù:
- Thôi được, cô đă giúp tôi đặt câu hỏi rồi, thế cô thấy sao?
Bảo Lâm nh́n lên:
- Ông cần Trúc Vỹ thi đại học lắm ư? Ông đă biết cô ấy rất khó đậu. Tại sao cứ bắt cô ấy phải đối đầu với sự thất bại măi thế?
Ông Tạ Thắng đứng lại, nh́n thẳng vào mắt Bảo Lâm:
- Cô nói sao? Đó là cau trả lời của cô đấy ư? Ư cô muốn nói tŕnh độ nó quá kém, không đủ khả năng vào đại học? Tất cả công lao bấy lâu nay dạy kèm của cô cũng chỉ có nghiă là vô ích thôi sao?
Bảo Lâm nói:
- Tŕnh độ nó không kém, nhưng mà việc dạy kèm của tôi rơ là vô ich', không tác dụng.
Nàng đứng lại tựa người bên bụi trúc:
- Ông Thắng, tôi nghĩ là ông hiểu con gái ông hơn tôi.
Ông luật sư nói nhanh:
- Đương nhiên là tôi hiểu! Nếu ư cô muốn nói là chaú nó ngu th́ tôi được xin phep trả lời là chaú nó không kém lắm, trái lại, nói không phải khen, nó c̣n thông minh nữa là khác.
Bảo Lâm cắt ngang:
- Không! không. Ông hiểu lầm rồi! Đúng, Trúc Vỹ rất thông minh, không những thông minh thôi mà c̣nnhạy cảm. Cô ấy hiền lành, trong trắng, ngây thơ một cách dễ thương. Tôi dạy ở trong trường, cũng có rất nhiều học tṛ giỏi và dễ thương như vậy, nhưng thú thật chưa thấy ai dễ thương như nó. Một cô bé đơn giản, thật thà. Tôi bị lôi cuốn trước sự trong trắng đến độ ngây thơ của cô ấy. Thú thật với ông đây là lần đầu tiên tôi có cảm giác như vậy.
Ông luật sư nh́n thẳng vào mắt Bảo Lâm, ông e dè:
- Cảm on lời khen ngợi của cô! Tôi mong rằng những lời vừa nói của cô là thật.
Bảo Lâm gật đầu:
- Tôi đă nói thật đấy chứ.
Ông Tạ Thắng đứng lại nh́n nàng, thắc mắc:
- Vậy th́ tại sao cô lại cho là chaú nó không thể vào đại học?
Bảo Lâm quả quyết:
- Bởi v́ cô ấy không muốn như thế!
Ông Tạ Thắng có vẻ ngạc nhiên:
- Không thể được. Tôi đă nói chuyện với nó rồi cơ.
Bảo Lâm hỏi ngay:
- Ông đă nói hay ông ra lệnh? Ông có biết không, trong lúc nói chuyện ông hay vô t́nh ra lệnh hơn là tâm t́nh. V́ vậy với Trúc Vỹ cũng thế, nhiều khi ông tưởng là ông đă nói chuyện với con gái thật ra là ông đă ra lệnh. Tính của Trúc Vỹ th́ yếu đuối, rụt rè. Nó lại sùng bái ông, kính nể ông nên không bao giờ dám phản kháng. Mặc dù Trúc Vỹ không thích học, nhưng vẫn phải v́ ông mà học. Không muốn thi văn phải thi. Cô ấy có đủ ca cá tính riêng, nhưng trước mặt ông vẫn không dám bộc lộ cá tính.
Luật sư Thắng nhíu mày:
- Cô định trách tôi ư?
Bảo Lâm lắc đầu:
- Không dám.
- Không dám à? Thế cô vừa nói ǵ thế? Cô mới vừa kết án tôi là ngược đăi con gái tôi bằng tinh thần.
- Ông Thắng, nhiều lúc quá yêu cũng có thể tạo nên sự ngược đăi.
- Hở?
Ông Tạ Thắng lại chau may, ông có vẻ giận nhưng rồi đôi mày kia lại giăn ra thật nhanh.
- Thôi được rồi, coi như là tôi ra lệnh cho con gái tôi phải thi đai học đi, nhưng cô cho tôi biết chuyện ra lệnh kia tốt hay xấu? Xấu lắm ư?
- Đương nhiên đó là v́ muốn tốt cho con.
- Và chuyện đó cũng đâu ngoài tŕnh độ của nó.
- Vâng.
- Cô cũng cho là nó thông minh kia mà?
- Vâng.
- Thế tại sao nó lại học là v́ tôi? Nó chịu học chứ?
- Vâng.
- Nó vừa thông minh vừa chịu học, tại sao cô bảo là cô có dạy cũng vô ích?
Bảo Lâm nh́n ông Tạ Thắng, rồi chợt cười phá lên:
- Tai sao cô cười?
Bảo Lâm nói:
- Xin lỗi ông luật sư nhé! Trúc Vỹ đầy thông minh và chịu học thật. Nhưng cô ấy không nhớ bài vở đâu. Thật tôi không biết phải giải thích với ông chuyện đó ra sao? Tôi nghĩ ông là cha Trúc Vỹ, đương nhiên bằng trực giác ông nắm được điều đó.
Ông Tạ Thắng có vẻ suy nghĩ:
- Tôi phần nào hiểu được ư cô. Nhưng cô Lâm ạ, con tôi dù sao rồi nó sẽ lớn, nó sẽ phải sống một cách độc lập, tôi muốn nó vào đại học, học nên người nó có thể sống một cách tự chủ như cô vậy.
- Như tôi?
Ông Thắng nói:
- Vâng. tôi rất quư cô. Tôi thích cô. Nhất là bản tích độc lập, cứng cỏi. Cô biết nhiều thứ. Cô nói năng khéo léo, phản ứng nhanh nhẹn.
Bảo Lâm lác đầu nói:
- Ông đă lầm rồi! Tất cả những thứ đó, tôi nào có học được ở đại học đâu? Mà là học ở trường đời, một trường đời đầy đau khổ, đầy trắc trở.
Bảo Lâm hướng mắt về phía cành trúc trên cao.
- Ông đừng bao giờ để Trúc Vỹ giống tôi, thế giới của cô ấy là thơ mộng, là tờ giấy trắng, là thần thoại là cổ tích. Nó đẹp lắm. Ông cần phải trân trọng nó và nhiệm vụ của ông hăy giúp Trúc Vỹ hưởng được cuộc sống hạnh phúc đó.
Ông Tạ Thắng chăm chú nh́n Bảo Lâm. Lần đầu tien ông hiểu được nhiều thứ về Bảo Lâm. Ngoài những khó khăn về vật chất, Bảo Lâm c̣n có một quả tim yêu, đầy t́nh người. Nhưng t́nh cảm dễ làm cho con người khổ hơn vui thôi. Ông không biết Bảo Lâm quư Trúc Vỹ cỡ nào. Nhưng ông hiểu là không thể tiếp tục về đề tài học của Trúc Vỹ nữa. Ông nắm lấy tay Bảo Lâm hướng về phía nhà nói:
- Thôi chúng ta đừng nói chuyện đó nữa nhé. Bây giờ vào nhà. Chúng ta đă đến giờ ăn. Cô cũng cần phải mập ra một tí. Tôi mong là sẽ được cô đến đây dùng cơm luôn.
Bảo Lâm không lên tiếng phản đối. nàng lẳng lặng đi theo ông luật sư vào nhà. Nàng đi dật dờ như một chiếc bóng.

Chương 4

Hai tháng nay nhờ số tiền lương hậu hĩnh của luật sư Thắng trả cho việc dạy kèm ở tư gia, Bảo Lâm đă kiếm được người làm phụ công việc cho cha. Bà này, mỗi buổi sáng tám giờ đến và măi tám giờ tối mới rời nhà. Bà lo công việc lặt vặt trong nhà. Sáng nay bà đến trễ, Bảo Lâm tự pha sữa cho me bịnh không ngờ cái ly bị vỡ cứa vào tay nàng một cái.
Bước vào pḥng tắm, Bảo Lâm mở vết thương ra, vết cứa vừa sâu lại vừa rộng, nàng lấy bông và băng vải ra quấn vội vết thương, xong, thay áo bước ra ngoài. Hối hả vậy mà cũng gần tám giờ sáng.
Rời nhà, Bảo Lâm thẳng bước về phiá trạm xe buưt.
Trời nóng quá. Mùa hè ở đây vừa mới sáng là mặt trời đă leo lên tận mái nhà. Cái nắng như muốn thiêu đốt mọi vật. Nắng chói chang đă làm Bảo Lâm hoa mắt. nàng sửa lại chồng sách trong tay, tựa lưng vào cột đèn nghỉ một chút cho đỡ mệt. Có một cái ǵ đó làm đầu như nặng ra, làm cơ thể như chao đảo, toàn thân nàng mệt mỏi một cách lạ kỳ.
Bảo Lâm chưa lấy lại được thăng bằng, th́ chợt có tiếng rú của tiếng xe tăng tốc đô. Quay lại, nàng đă thấy chiếc xe gắn máy lại bởi một người đàn ông trẻ đang lao thẳng về phía nàng. Bảo Lâm giật ḿnh muốn tránh. Nhưng không kịp. Thôi rồi! hôm nay quả là một ngày xui xẻo, Bảo Lâm nghĩ. chiếc xe thắng két một tiếng, rồi nó dừng lại chỉ cách Bảo Lâm có mấy phân. Bảo Lâm bàng hoàng chưa kịp nh́n kỹ, th́ có tiếng cười:
- Sao thế? Giat ḿnh ư? Làm ǵ mặt mày tái mơ tái mét vậy? Sợ à?
Bảo Lâm úp những quyển sách vào ngực, nh́n kỹ th́ ra là Từ Sâm. Mấy ngày nay, không hiểu sao sáng nào Bảo Lâm cũng gặp Từ Sâm. Có lẽ v́ Công ty Xây dựng của cậu ấy ở gần đây. Thỉnh thoảng, Từ Sâm cũng đến nhà đ̣i đưa Bảo Lâm đi làm, nhưng nàng nghĩ con gái mà ngồi sau xe con trai th́ kỳ quá, nên cứ khăng khăng từ chối. Từ Sâm cũng không ép. Nhưng mỗi lần Bảo Lâm đến trạm xe buưt, th́ Từ Sâm cũng chạy chầm chậm theo một quăng đường. Bảo Lâm không vui nói:
- Bậy thật! Cậu cứ làm như trẻ con không bằng, tôi tưởng chừng sắp gặp tai nạn đến nơi!
Từ Sâm cười, nụ cười của anh chàng rất tự nhiên. Nắng như lấp lánh trong ánh măt'.
- Xin lỗi nhé! Bảo Lâm không tin tưởng tài nghệ lạí xe của tôi ử không lẽ tôi có thể đụng Lâm được à?
Rồi nh́n vào đồng hồ, Từ Sâm nói:
- Hôm nay chắc Lâm trễ giờ mất rồi.
- That vậy ư?
Bảo Lâm bối rối bước nhanh, cố gắng tới trạm xe buưt càng nhanh càng tốt.
- Nếu bây giờ mà Lâm c̣n ở đây chờ xe buưt nữa th́ chắc là phải trễ thật. Thôi lên đây bảo đảm chỉ mười phút sau là Lâm sẽ đến trước cổng trường ngay.
Bảo Lâm nh́n Từ Sâm hơi do dư. Sâm thấy vậy vội kéo cánh tay Bảo Lâm về phiá xe.
- Ui da!
Bảo Lâm bất giác hét lên v́ Từ Sâm đă vô t́nh nắm trúng cánh tay đau của nàng. Từ Sâm tái mặt, buông lỏng cánh tay Bảo Lâm ra.
- Làm sao thế?
Chàng đă nh́n thấy vét maú loang ra cả áo. Từ Sâm kéo Bảo Lâm đến gần, kéo tay áo lên cao, maú rịn ra ngoài lớp băng vải. Từ Sâm rùng ḿnh, chưa kịp phản ứng th́ Bảo Lâm đă lảo đảo nói:
- Từ Sâm, tôi... tôi sắp ngất xỉu đấy!
Từ Sâm giật ḿnh nhảy xuống xe. Một tay đỡ lấy Bảo Lâm, tay kia kéo xe vào sát lề đường. Chàng thấy không thể chậm trễ được, vội vẫy tay gọi taxi. Kéo Bảo Lâm lên xe, Từ Sâm nói như ra lệnh:
- Lên nhanh, tôi đưa Lâm đến bệnh viện.
Bảo Lâm lưỡng lự:
- Nhưng tôi c̣n phải lên lớp.
- Không lớp liếc ǵ cả.
Từ Sâm hét và đẩy Bảo Lâm lên taxi.
Ngồi tựa lưng vào nệm mà Bảo Lâm vẫn thấy choáng váng, tứ chi đau nhói, đau đến chảy nước mắt được. Tuy vậy nàng vẫn không quên chiếc xe gắn máy của Từ Sâm ở vệ đường:
- Cậu Sâm.
- Ǵ thế?
- C̣n chiếc xe, cậu chưa khoá. Coi chừng mất trộm đấy.
- Mặc nó!
Từ Sâm nói và leo lên xe ngồi cạnh Bảo Lâm. Chiếc xe lướt nhanh.
Bảo Lâm nghĩ có lẽ anh chàng đang giận ta. Ta đă làm anh ta trễ giờ mất. Bảo Lâm biết công việc của Từ Sâm khá quan trọng. Kiến trúc sư mà! Có lẽ những bản vẽ kia vẫn c̣n để trong cốp xe? Bảo Lâm thở dài, cố giữ vẻ b́nh thản nói:
- Cậu Sâm! Thật có lỗi, tôi đă làm cho cậu bị trễ giờ mất.
Máy điều hoà không khí trong taxi khiến nàng cảm thấy dễ chịu hơn.
- Thật ra th́ vết thương không nặng lắm đâu, cậu hăy để tôi xuống xe đi dạy, khỏi phải đến bệnh viện làm ǵ.
Từ Sâm quay lại quắc mắt:
- Cô nói ít một chút có được không? Tại sao lại bị thương nặng như vậy?
- Tôi bị té.
- Cha mẹ của Lâm không hay biết ǵ ư?
Từ Sâm nói, nhưng rồi chợt nhớ ra hoàn cảnh của Bảo Lâm nên ngưng lại.
Bảo Lâm th́ tựa đầu vào ghế. Lúc này có cái ǵ bềnh bồng trong đầu, khiến nàng cảm thấy buồn ngủ. Tối qua không ngủ được, sáng nay lại chưa ăn ǵ, rồi lại gặp chuyện bị thương. Hèn ǵ chẳng yếu chẳng mệt mỏi sao được. Bảo Lâm chợt thấy muốn có một chỗ nào đó nằm nghỉ một lúc, có lẽ khỏe hơn chứ bây giờ không phải chỉ có sự mệt mỏi ở thể xác, mà c̣n cả ở tinh thần.
Chiếc xe dừng lại trước cửa một bệnh viện, Bảo Lâm được đưa vào trong.
Ngồi trước mặt bác sĩ, Bảo Lâm mới nhớ ra, nói với Từ Sâm.
- Tôi không có mang tiền theo.
Từ Sâm nói nhanh:
- Đừng lo, tôi có đây.
Bác sĩ đă mở lóp băng vaỉ lộn xộn của Bảo Lâm ra, ông chau mày. Vết thương thật rộng, đang rỉ maú. ông quan sát kỹ rồi nói:
- Thế này làm sao cô ấy không đau cho được? C̣n mấy mảnh thủy tinh li ti nằm trong vết cắt này.
Bác si nói xong quay qua bảo Từ Sâm:
- Cậu ra ngoài ngồi chờ một chút, chúng tôi cần một khoảng thời gian để rửa vết thương và gắp mảnh chai ra. Có lẽ c̣n phải may thêm khoảng mười muĩ. rất tiếc. Cánh tay đẹp thế này mà phải mang sẹo.
Từ Sâm bước ra khỏi pḥng tiểu phẫu. Như vậy là Bảo Lâm không thể lên lớp sáng nay rồi. Chàng vội gọi dây nói đến trương` của Bảo Lâm xin phép, rồi lại gọi sang Công ty xây dựng xin cho ḿnh nghỉ một ngày.
Từ Sâm ngồi ở pḥng chờ. Hơn một tiếng đồng hồ sau, mới thấy Bảo Lâm bước ra với bác si.
Từ Sâm được dặn ḍ:
- Mai nhớ đưa cô ấy lại thay băng. một tuần lễ sau tháo chỉ. C̣n thuốc th́ bốn giờ uống một lần. Nếu tối không bị sốt th́ coi như không có ǵ đáng sợ nữa. C̣n nếu không th́ làm ơn gọi điện thoại cho tôi nghen.
Bác si ghi cho Bảo Lâm số điện thoại với một đống thuốc uống. Ông ta c̣n nói thêm:
- Cô cần phải nghỉ ngơi, nhớ không nên đe va chạm them vào vết thương. Cũng không nên đụng nước. Bằng không vết thương mà sưng vấy lên th́ cái sẹo nở to ra đấy. À! Cũng phải đề pḥng cả nhiễm trùng nữa đấy.
Từ Sâm trả tiền viện phí xong, hai người bước ra ngoài. Mặt Bảo Lâm vẫn xanh xao, Từ Sâm nghĩ có lẽ Bảo Lâm đau lắm, chàng nói:
- Tôi xin phép cho Lâm nghỉ hôm nay, thành thử đừng phải bận tâm ǵ về chuyện dạy dỗ nữa. Bây giờ để tôi đưa Lâm về nhà nhé?
Bảo Lâm nói nhanh:
- Thôi khỏi cần! Tôi không thể về nhà bây giờ, làm thế cha tôi sẽ lo lắng.
Bảo Lâm nh́n quanh rồi nói tiếp:
- Cậu Sâm, cậu biết nơi nào có thể ngồi lâu được không? tôi cần t́m một chỗ ngồi đến tan giờ dạy học mới về nhà được.
Từ Sâm nh́n nàng không đáp, vẫy tay gọi một chiếc taxi. Mười phút sau, họ đă có mặt ở một quán an Tây có tên là “Lan Tâm”. Chọn một góc vắng, họ ngồi xuống. ánh sáng vừa phải, ghế nệm êm, khung cảnh thỏai mái khiến Bảo Lâm thấy dễ chịu.
Trên tường là một bức họa lớn, vẽ một thiếu nữ cỡi ngựạ trên bàn bày một chậu thủy tinh, trên có đóa hoa hồng tươi mầu đỏ.
Bảo Lâm ngồi tựa lưng vào ghế, chưa bao giờ Bảo Lâm bước chân vào nơi sang trọng như vậỳ. Có chăng chỉ một lần. Đó là lần cuối cùng chia tay với La Dũng. Nhưng chỉ là một quán cà phê nhỏ. Bảo Lâm c̣n nhớ La Dũng đă nắm chặt đôi tay nàng với những lời thề thiết tha:
- Tối đa là hai năm, Bảo Lâm! Hai năm nữa anh sẽ trở về. Dù có thi đậu hay không thi đậu, anh cũng phải trở về, anh không thể sống xa em. Bảo Lâm, em hiểu không, cứ nghĩ đến cảnh sống mà thiếu em, anh buồn muốn chét.
C̣n, c̣n nhiều nữa, La Dũng đă nói với nàng những lời mật ngọt như vậy.
thế mà hai năm đă trôi qua. Không phải hai năm. Bây giờ đă là 4 năm rưỡi. La Dũng không quay lại, Dũng cũng không chết mất. Trái lại, La Dũng đă sống một cuộc sống đầy hạnh phúc. Chàng đă cưới vợ. Tất cả những lời thề non hẹn biển trở thành lời nói chơi.
Chuyện trăm năm như một ảo ảnh.
T́nh yêu! T́nh yêu! T́nh yêu là ǵ?
Bảo Lâm thầm nghĩ phải chăng chỉ là cái mà các nhà văn muá bút để lường gạt người đọc thôi? Giữa thời đại tên lửa này, cuộc sống thay đổi đến độ chóng mặt th́ t́m đâu ra một t́nh yêu chung thủy?
Chợt nhiên, Bảo Lâm cảm thấy có hai hàng nước mắt lăn xuống má.
Trên bàn, trước mặt có ly cafe đen. Ly cafe đă nguội mang ra từ bao giờ thế? Bảo Lâm ngẩn ra. Rồi nàng lại thấy có người kéo ghế đến ngồi sát bên cạnh nàng. Nắm lấy cánh tay không bị thương của nàng. Một giọng nói thanh niên, một giọng nói trẻ và ấm:
- Có đau lắm không? Có cần uống thuốc giảm đau không? Bác sĩ nói là Lâm sẽ thấy nhức nhối lắm, uống thuốc đi chứ?
Bảo Lâm giật ḿnh, nàng như mới tỉnh giấc, quay trở về thực tế sau giấc mộng xa xăm. Bảo Lâm mở to mắt ra. Nàng phát hien Từ Sâm đă kéo ghế từ vị trí đối diện đến cạnh bên nàng. Anh chàng đang nh́n nàng với đôi mắt to. Đôi mắt có chút lôi cuốn và đang nh́n nàng rất lạ. Lâu lắm rồi, Bảo Lâm cũng đă gặp ánh mắt giống như vậy. Đúng rồi! ánh mắt của La Dũng. Bảo Lâm giật ḿnh, hoàn toàn trở về thực tế. Bảo Lâm luống cuống, cố rút tay ra khỏi tay Từ Sâm nhưng không được. Nàng nói:
- À, cậu Sâm. tôi khỏe lắm, không thấy đau đớn ǵ cả. Cậu yên tâm.
Bảo Lâm lại cố rút tay ra nhưng vẫn không được. Từ Sâm nh́n trừng trừng vào mắt Bảo Lâm, giọng nói của cậu ta có cái ǵ đó đổi khác:
- Đừng nên thế! Tai sao lúc nào Lâm cũng như muốn trốn lánh tôi? Tai sao vậy? Giữ khoảng cách để làm ǵ? Không cho tôi cái diễm phúc được chăm sóc chiều chuộng Lâm à?
Bảo Lâm bối rối. Trời đất! chuyện ǵ sắp xảy ra đây? Không, không được. Hôm nay xảy ra bấy nhiêu chuyện, đủ rồi. Đầu óc như muốn nổ tung rồi. Không thể suy nghĩ, phân tích ǵ nữa được. Mọi thứ đang đau. Ta không có quyền nghĩ khác được.
Bảo Lâm lưỡi như cứng ra, môi như khô lại, nàng cố gắng nuốt nước bọt nói nhỏ nhẹ:
- Cậu Sâm, cậu nên tỉnh táo một chút nào! Cậu c̣n trẻ tuổi! Tôi lúc nào cũng coi cậu như em. Cậu biết đấy, nếu em tôi c̣n sống, nó cũng bằng cỡ tuổi cậu.
Mặt Từ Sâm đỏ hẳn, chàng nói nhanh, giọng nói có vẻ xúc động:
- Nhưng tôi đâu phải là em của Lâm đâu? Lâm cao lắm là lớn hơn tôi hai tuổi thôi! Khoảng cách thời gian như vậy đâu lớn lắm? Bảo Lâm, đừng ḥng nói với tôi là Lâm hoàn toàn không hiểu v́ sao, tôi cứ t́m cách xuất hiện trước cửa nhà của Lâm. Cũng đừng cho rằng, hoàn toàn không hiểu v́ sao tôi cứ quan tâm lo lắng. Cứ t́m măi lư do để gần gũi Lâm. Tôi muốn nói với Lâm rằng....
Bảo Lâm hoảng hốt, cố rút tay và thu người vào ghế:
- Đừng! Đừng... Cậu đừng làm tôi sợ, cậu Sâm, cậu c̣n trẻ. Có thể cậu chưa hiểu được cậu đang làm ǵ. Hăy quên đi, cậu Sâm. Đừng nói đến chuyện đó nữa, bằng không, một ngày nào đó cậu lớn lên, cậu trưởng thành, cậu sẽ thấy hối hận về những ǵ cậu vừa nói với tôi.
Từ Sâm mở trừng trừng đôi mắt. rồi tự nhiên nhắm nghiền lại. H́nh như cậu ta đang cắn nhẹ môi. Từ Sâm ngă người ra sau một chút. đă có một khoảng cách nhỏ. Khuôn mặt Từ Sâm không c̣n đỏ mặt nữa mà tái đi. Lập tức Bảo Lâm hiểu rạ nàng đă khiến cho Từ Sâm thấy tổn thương. Từ Sâm bị chạm tự ái.
Bảo Lâm bối rối, đặt tay ḿnh lên tay Từ Sâm, Bảo Lâm nói như giải thích phân bua:
- Cậu thấy đó cậu Sâm. Cậu không hiểu được tôi đâu.
Ngừng một chút, nàng tiếp:
- Tôi bây giờ già rồi. Tôi không xứng đáng với cậu nữa.
Từ Sâm cắt ngang:
- Thôi đừng nói ǵ hết!
Khuôn mặt chàng có nét giận hờn của trẻ con, chàng hất tay Bảo Lâm ra rồi thọc tay vào tóc với cái vẻ nũng nịu của tre con trông rất dễ thương.
Từ Sâm vừa lắc đầu vừa nói:
- Tôi hiểu rồi, Lâm không coi tôi ra ǵ ca, Lâm cho tôi chỉ là một đứa con nít, chưa trưởng thành chưa biết suy nghĩ. Lâm khi dễ tôi. Chưa bao giờ tôi nhận ra điều ấy và thấm thiá như lúc này.
Bảo Lâm vội vă nói. Nàng cũng không hiểu tai sao ḿnh lại nói như vậy:
- Không phải vậy đâu, hoàn toàn không phải.
Từ Sâm buông tay xuống nh́n thẳng Bảo Lâm:
- Không phải sao? Có nghĩa là Lâm không coi tôi là đứa con nít, phải không? tôi dù sao cũng hai mươi bốn tuổi rồị tôi cũng đă đi làm đă có một vi trí trong xă hội nhất định. Nói tóm lại, tôi đă trưởng thành, đă có nghề nghiệp, có tŕnh độ và nhận thức rơ ràng những ǵ ḿnh đang làm. Vậy thử c̣n ǵ nữa, Lâm hăy cho biết đi! thế nào mới gọi là trưởng thành chứ?
Từ Sâm nhiú mày suy nghĩ. Đôi mắt chàng như van lơn, như cầu khẩn nh́n Bảo Lâm:
- Lâm hăy nói đi! Lúc Lâm nói chuyện t́nh yêu với La Dũng, bấy giờ hắn bao nhiêu tuổi?
Bảo Lâm mở to mắt. Nàng cảm thấy ngột ngạt khó thở. Nàng muốn nói với Từ Sâm:
- Cậu Sâm! Cậu biết không? Chính v́ có chuyện La Dũng mà tôi không muốn lầm lỡ không muốn sa chân một lần nữa. Cậu không hiểu đâu. Cậu không hiểu v́ sao tôi lại sợ tuổi trẻ như vậy, và v́ sao tôi lại già thế này. Tất ca cũng chỉ v́ t́nh yêu, v́ nỗi đau.
Đầu óc Bảo Lâm lúc này lan man bao ư nghĩ. Bất giác nàng nói:
- Cậu Sâm này!
Bảo Lâm tiếp tục rất khẽ:
- Thuốc giảm đau cậu để đâu, cho tôi. Tôi cảm thấy đau quá, đau quá...
Lập tức, ngón đ̣n khỏa lấp được hữu hiệu ngay. Từ Sâm như gác mọi chuyện qua một bên, vội vă t́m trong đống thuốc ra viên thuốc Bảo Lâm cần.
Từ Sâm nh́n Bảo Lâm. Viên thuốc được uống ngay với nước lọc. Nh́n khuôn mặt nhăn nhó của Bảo Lâm, Từ Sâm chợt như hối hận. Ḷng chàng buồn rười rượi. Đúng ra không nên, không nên nhắc đến tên La Dũng. Bảo Lâm đang bị đau vết thương ở tay, ta đành ḷng nào lại nhắc đến vết thương ở tim nàng. Rơ thật tàn nhẫn!
Bảo Lâm tựa đầu vào ghế nói:
- Bây giờ cậu hăy cho tôi nghỉ một chút nhé. Chuyện kia để hôm khác sẽ bàn đến, lúc nào tôi khỏe, tôi không c̣n đau, chúng ta sẽ có dịp bàn lại.
Từ Sâm nói nhanh:
- Lỗi tại tôi cả. Bảo Lâm nói đúng, tôi rơ ràng chưa trưởng thành. Tôi c̣n ích kỷ ngang ngạnh. Chưa biết cách chiều chuộng, chăm sóc.
Từ Sâm có vẻ đau khổ về những ǵ ḿnh làm không đúng lúc đă qua.
Bảo Lâm ngồi đấy, ngồi yên. Trong phút giây nàng chợt thấy ḷng ḿnh thoáng một chút xúc động, nhưng nàng vẫn im lặng.

Chương 5

Cuộc đời thường có nhiều dữ kiện đôi khi không giải thích nổi và bất ngờ thường hay dồn dập đến cùng một lúc. Chuyện đó cũng xảy ra với Bảo Lâm.
Bệnh của mẹ đang ở trạng thái “tỉnh”, đột ngột biến sang trạng thái “động”, thật ra th́ cũng không phải bất ngờ, v́ ngay từ đầu, bác sĩ đă từng cho ông Vĩnh Tú, cha Bảo Lâm và nàng biết:
- Nếu quư vị không đưa bà ấy vào viện tâm thần bệnh sẽ càng lúc càng nặng. Bước đầu chỉ là ảo giác tưởng tượng. Nhưng càng lúc sự tưởng tượng đó sẽ mang lại nguy hiểm. Bắt đầu nói nhảm, rồi đến đánh người, đập phá đồ đạc, la hét. Cái ǵ cũng có thể xảy ra, v́ vậy quư vị nên tỉnh táo một chút, suy nghĩ sáng suốt một chút. Đưa bà ta vào viện tâm thần trị liệu th́ hơn. Chứ đừng quá thương yêu bà ta mà nấn ná để ở nhà, tôi báo trước sẽ có chuyện không hay xảy ra.
Cha con Bảo Lâm không phải là không tỉnh táo, không biết suy nghĩ. Có điều họ không đành ḷng để bà Tố Trinh, mẹ. Bảo Lâm, vào nhà thương điên. Ở đấy có nhiều h́nh ảnh mà t́nh cảm gia đ́nh không thể chấp nhận được. Đó là chưa kể lúc mới bệnh, lúc mới bệnh bà Tố Trinh tỏ ra rất hiền lành. Bà chỉ ngồi lẳng lặng, suy tưởng nhớ tiếc đến đứa con trai đă mất. Hành vi như vậy nào có ǵ nguy hiểm đến ai! rồi sau đó, không hiểu nghe ai nói, bà biết được chuyện ḿnh sẽ bị đưa vô nhà thương điên. Thế là bệnh trở nặng ngay. Bà bệnh không phá phách mà chỉ là một sự đột qụy. Đôi chân yếu dần. Đi đâu cũng cần phải có người d́u. Mới hôm trước, bác sĩ đến khám, cho biết cơ thể không hề có bệnh ǵ ngoài vấn đề tâm thần. Chính tâm thần tác động làm bà đột qụy. Lúc tỉnh bà thường năn nỉ cùng chồng:
- Anh Tú, em đă sống chung với anh hơn hai mươi năm. Anh hăy thề đi! Thề là sẽ không bao giờ đưa em vào nhà thương điên nghen.
T́nh cảm, sự trung hậu, và lương tâm con người đă bắt ông Vĩnh Tú thề. Ông hứa, và năn nỉ mọi người đừng nhắc đến chuyện đưa bà vào nhà thương điên nữa.
Công việc nhà bây giờ rất bận rộn. Bảo Lâm tất bật với việc ở trường, việc đi dạy kèm. Người giúp việc chỉ làm những viêc. nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa. V́ vậy, để tiện việc chăm sóc, thuốc thang cho vợ, ông Vĩnh Tú đă xin về hưu non. Tưởng mọi việc sẽ êm, nhưng rồi bệnh của vợ ông càng lúc càng nặng ra. Không biết bát đầu từ bao giờ, Bảo Lâm đă trở thành mục tiêu la chửi, đây nghiến của bà. Con người b́nh thường cũng thế thôi, cũng cần phải có đối tượng nào đó để trút bỏ những uất ức, bực doc., đè nén. những bực dọc đó có thể là sự bất man~ trong sự nghiệp, sự cạnh tranh, giành giật, hay là kẻ thù, t́nh địch hoặc một kẻ gai mắt.
Tại sao bà ghét Bảo Lâm? Có thể phát xuất từ quan niệm trọng nam khinh nữ, cũng có thể v́ lúc đầu Bảo Lâm đă đồng ư để Bảo Hoà em trai nàng được giải phẫu và v́ thế mà đă không sống được?
Mặc dù biết tâm trí mẹ không b́nh thường, nhưng Bảo Lâm vẫn không làm sao giấu được sự đau khổ khi bị mẹ trút cơn giận dữ. Rất nhiều lần, nàng đă khóc v́ chuyện này. Và cũng rất nhiều lần, nàng tự hỏi v́ sao mẹ lại ghét bỏ nàng đến độ như vậy.
Có lần tuyệt vọng, Bảo Lâm đă hỏi cha:
- Cha ơi! Con có phải là con ruột của me con không? Hay chỉ là một đứa con nuôi? Có lẽ chỉ có Bảo Hoà là con ruột!
Ông Vĩnh Tú đă trừng mắt nh́n Bảo Lâm và nàng chưa bao giờ thấy cha giận dữ như vậy.
- Tại sao con có thể nói vậy được chứ? Dù sao mẹ con cũng đang bệnh, con phải hiểu và bỏ qua. Không lẽ cả con cũng điên ư? Ai lại để ư đến lời nói của người điên bao giờ!
Câu nói của cha khiến Bảo Lâm bừng tỉnh. không thể suy nghĩ bậy bạ, Bảo Lâm không c̣n thắc mắc và chỉ âm thầm chấp nhận sự dày ṿ đây nghiến của me. Nhưng Từ Sâm lại bày tỏ t́nh yêu, đó là một sự bất ngờ. V́ dù Bảo Lâm quen với Từ Sâm đă lâu, nhưng trong mắt Bảo Lâm, Từ Sâm vẫn là một đứa nhỏ mới lơn', một đứa em trai. Và đă có một khoảng thời gian h́nh như Bảo Lâm đă quên bẵng như không biết đến con người đó. Bây giờ đột nhiên Từ Sâm lại đột ngột xuất hiện, với t́nh cảm vồn vă gần như ngây thơ, Từ Sâm đă bày tỏ nỗi ḷng của ḿnh. Rơ ràng chuyện này mới rối rắm đă gây cho Bảo Lâm một tí xáo trộn.
Nhưng mà chuyện đó cũng không làm Bảo Lâm bất ngờ hơn chuyện khác. Đó là sự xuất hiện của La Duy Trâm. La Duy Trâm là em gái của La Dũng, nhỏ hơn Dũng bốn tuổi, khi Bảo Lâm gặp La Dũng trong buổi lễ đón sinh viên mới và họ đă yêu nhau. Lúc Bảo Lâm vừa chân ướt chân ráo bước vào ngưỡng cửa đại học th́ La Dũng đă là sinh viên năm thứ ba. C̣n Duy Trâm, một cô nữ sinh trung học mười bảy tuổi. Bấy giờ tuy mới lớn, nhưng Duy Trâm đă là trung tâm điểm chú ư của bao nhiêu chàng trai. Duy Trâm rất giống anh. Nàng có sức hấp dẫn lôi cuốn lại nói năng nhỏ nhẹ. Duy Trâm rất đẹp, một vẻ đẹp lồ lộ toát ra quanh người. Duy Trâm có một cuộc sống khá sôi nổi, không hiểu v́ Duy Trâm c̣n ngây thơ quá không, mà Bảo Lâm lại thấy Duy Trâm như đùa giỡn với bạn bè khác phái, đặc biet là hay nhởn nhơ như con cá vàng trong chuyện t́nh cảm. Với ai cô bé cũng tỏ ra mềm mại để chinh phục. V́ vậy, cả đám con trai đến bu quanh lấy cô.
C̣n chuyện học hành của Duy Trâm th́ không lấy ǵ sáng sủa lắm. Với cô, tốt nghiệp được cấp III đă là may mắn. Biết sức ḿnh Duy Trâm không vào đại học mà chọn nghề hát. Thế là đi làm ca sĩ, cũng được lên truyền h́nh, cũng được mấy tay đạo diễn háo sắc lăng xê. Kể ra, giọng hát của cô không có ǵ đặc biệt, cô được người ta chú ư trước hết là bởi sắc đẹp và cách ăn mặc. Mỗi khi lên sân khấu biểu diễn, Duy Trâm ăn mặc khá hớ hênh, theo lối học đ̣i phô trương thân thể nửa kín, nửa hở như mấy cô đào bên Tây nên bị ban bảo vệ thuần phong mỹ tục cấm hát. Buồn chán ít hôm, Duy Trâm tức giận bỏ nghề nhảy qua làm diễn viên điện ảnh. Ít lâu sau, Bảo Lâm được tin Duy Trâm đi đóng phim cho một hăng phim lớn ở thủ đô.
Trong khoảng thời gian này, La Dũng tốt nghiep đại học, cũng đă thi hành xong nghĩa vụ quân sự. Đó cũng là lúc lễ đính hôn đơn giản giữa La Dũng và Bảo Lâm được tổ chức. Ngày vui, Dũng và Lâm nhận được bưu thiếp của Duy Trâm đánh đi từ thủ đô, với những ḍng chữ ngắn gọn như sau:
“Mong anh chị suốt đời yêu nhau
T́nh yêu vạn tuế”
Khi nhận được những lời chúc mừng, cả hai người đều thích thú.
Lúc bấy giờ Duy Trâm đang đóng một phim ǵ đó ở tận thủ đô. Phim sau mấy ngày khai trương, không ăn khách lắm, sau đó lại bị cấm chiếu do tính chất lạm dụng phim t́nh dục của nó. Như vậy cũng có nghĩa là Duy Trâm không có duyên với cả điện ảnh.
Và từ khi La Dũng ra nước ngoài, rồi lấy vợ, mối dây liên hệ giữa Bảo Lâm và gia đ́nh họ. La gần như cắt đứt. Gần ba năm nay, có thể nói hầu như Bảo Lâm chẳng có tin tức ǵ về Duy Trâm. Thỉnh thoảng, đọc báo điện ảnh Bảo Lâm cũng không thấy nói ǵ tới Duy Trâm. Nên h́nh dáng của Duy Trâm gần như biến mất trong cuộc sống bận rộn của Bảo Lâm.
Vả lại, do hoàn cảnh đau yếu của mẹ, Bảo Lâm phải luôn đối đầu với bao nhiêu chuyện phức tạp, nên Bảo Lâm quên hẳn mất Trâm. Đùng một cái, Duy Trâm lại xuất hiện.
Hôm ấy là ngày thứ hai kể từ khi Bảo Lâm bị thương. Vết thương c̣n nhức khiến Bảo Lâm vô cùng mệt mỏi. Đúng ra phải nghỉ thêm một ngày, nhưng v́ Bảo Lâm sợ cha lo nghĩ nhiều không tốt. Vả lại, sắp đến kỳ thi cuối năm, Bảo Lâm phải ôn thi cho học sinh nên Bảo Lâm vẫn đến trường như thường.
Hết tiết thứ tư, Bảo Lâm vừa ôm sách ra khỏi pḥng học th́ có một học sinh vào thưa:
- Thưa cô, cô có khách.
Bảo Lâm giật ḿnh tưởng chừng là Từ Sâm, v́ Từ Sâm đă nói trưa nay sẽ tới đưa nàng đến bệnh viện tái khám và thay thuốc. Nhưng khi Bảo Lâm ra, nàng không khỏi ngỡ ngàng, người t́m nàng là một cô gái lạ.
Bảo Lâm không nhận ra Duy Trâm ngay, v́ cô bới tóc cao và tết loăn xoăn theo từng lọn nhỏ theo kiểu người Châu Phi, mắt tô đẫm, lông mi giả, phấn trát đầy, bên cạnh đó là chiếc áo đầm đỏ bó sát người, cổ hở chỉ cài ở nút số ba nên để lộ bộ ngực tṛn đầy quyến rũ.
Duy Trâm bước tới cười với Bảo Lâm:
- Ồ! Chị Bảo Lâm. Chị quên tôi rồi sao?
Bảo Lâm chăm chú nh́n, rồi sực nhớ ra:
- À! thật t́nh nh́n không ra, cô thay đổi nhiều quá, đẹp hơn trước nhiều!
- Chị nói khiến em nổ phồng muĩ cả lên!
Duy Trâm cười nói, nàng bước tới định nắm lấy tay Lâm, Bảo Lâm sợ trúng tay đau, nên rút tay ra sau, Duy Trâm ngạc nhiên hỏi:
- Chị làm sao thế? không muốn tôi chạm đến à?
- Không phải.
Bảo Lâm gượng cười, rồi đưa cánh tay bị thương lên cho Duy Trâm nh́n thấy:
- Tay tôi đang bị đau nên sơ. Trâm chạm phải thôi.
Duy Trâm ṿng tay qua nắm cánh tay không bị đau của Bảo Lâm, vừa bước vừa nói:
- Bảo Lâm, chị vẫn giống như ngày trước, không có ǵ thay đổi, chỉ hơi gầy một chút. Nhưng gầy là mốt hiện nay đấy. Chị hay thật, em làm đủ mọi cách mà nào có gầy đi được đâu.
Bảo Lâm cười nhẹ:
- Tôi thấy Trâm như thế là vừa người rồi, không mập lắm đâu. Nghe nói Trâm đang đóng phim ở thủ đô mà, về đây bao giờ thế?
- Tôi về đây lâu rồi.
Duy Trâm dáp bằng một giọng thật trong, thật đàn bà. Duy Trâm đă lôi cuốn biết bao người đàn ông bằng giọng nói chết người đó. Hai người vừa đi vừa nói chuyện có vẻ thân mật hơn trước.
- Chị Lâm, em hỏi thật chi nhé: Tai sao chuyện của chị với anh Dũng lại tan vỡ thế?
Bảo Lâm chau mày, nàng cũng không muốn ai nhác đến cái tên đó lúc này:
- Tôi cũng không biết, có lẽ v́ Dũng t́m được một người đàn bà khác tâm đầu ư hợp hơn tôi.
Duy Trâm làm ra vẻ bất măn than văn:
- Hừ, làm sao bằng được chị Cái bà đó chằn lắm, lăng nhăng lắm. Em cũng không hiểu tại sao anh Dũng lại có thể lấy một người như vậy được?
Bảo Lâm hỏi với một chút hồi hộp:
- Làm sao cô biết? Họ đă về đây rồi à?
Duy Trâm đáp:
- Chưa! Nhưng tôi đă trông thấy ảnh. Mà anh Dũng có viết thư hỏi thăm chị nữa đó, chị Lâm ạ. tôi nghĩ có lẽ anh ấy chưa quên chị, vợ anh Dũng dữ lắm, hai vợ chồng cứ hục hặc nhau măị đầu năm nay mẹ tôi có sang ở ba tháng, lúc về, người cứ luôn mồm nhắc đến chị thôi. Ồ, chị Lâm, đúng ra th́ chị cũng thấy đấy, anh Dũng quá tệ với chị nói rơ hơn là gia đ́nh tôi có lỗi với chị. Nhưng chị cũng đừng v́ chuyện của anh Dũng mà tuyệt giao với gia đ́nh tôi. Chị cũng biết là cả nhà tôi từ cha đến mẹ, ai cũng mến chị Vả lại, biết đâu rồi t́nh cũ không rủ cũng tới!
Duy Trâm vừa nhún vai vừa nói tiếp:
- Biết đâu anh Dũng lại ly dị vợ, trở về đây, và chúng ta lại trở thành người nhà của nhau, phải không?
Bảo Lâm lại nh́n Duy Trâm. không lẽ Duy Trâm đến đây chỉ để đóng vai thuyết khách là minh giải cho Dũng. Bảo Lâm cảm thấy nghi ngờ những lời phê b́nh của Duy Trâm về bà chi dâu. Chằn quá, lại lăng nhăng cỡ nàỏ cùng lắm là như Duy Trâm thôi chứ ǵ?
- Cô Trâm, xin hỏi thật, cô t́m đến tôi có việc ǵ?
- À! Chị cũng thấy đấy, sau khi hủy hợp đồng với hăng phim, tôi nằm nhà, ở không hoài cũng chán, nên định t́m một việc ǵ để làm, nên...
Bảo Lâm ngac nhiên
- Cô định nhờ tôi t́m việc làm cho cô? Cô định làm cô giáo ư?
Duy Trâm nói:
-Dĩ nhiên là không phải vậy. Với người như tôi làm sao có thể làm cô giáo được chứ?
Bảo Lâm nh́n Duy Trâm, dù sao cô ta cũng tự đánh giá được ḿnh.
- Thế th́ t́m tôi làm ǵ? Duy Trâm cũng hiểu là môi trường tôi tiếp xúc chỉ là môi trường học thôi.
Họ đă ra đến ngoài cổng. Duy Trâm chợt nói:
- Chúng ta đi ăn cơm trưa nhé? vừa ăn vừa nói chuyện cũng được.
Bảo Lâm do dự:
- Tôi...
Nàng ngẩng lên, vừa kịp bắt gặp Từ Sâm đang từ bên kia đường bước qua.
- Tôi c̣n phải đến bệnh viện thay băng.
Bảo Lâm chỉ vào vết thương nói tiếp:
- Tôi bị mảnh thủy tinh cắt đứt khá rộng, nhưng mà Trâm cần tôi điều ǵ, cứ nói ngay ra đi. Nếu giúp được, tôi chẳng nề hà ǵ.
Duy Trâm vừa cười vừa nói:
- Thôi được, tôi nói, tôi nghe nói là chi có quen với ông luật sư nổi tiếng là Tạ Thắng phải không?
- À!
Bảo Lâm ngac nhiên chưa kip nói, th́ Duy Trâm tiếp:
- Chi có biết ông ta rất nhiều uy thế không?
Bảo Lâm nói, thoáng có một chút bực dọc trong ḷng:
- Thế ư?
Mấy năm nay không có liên hệ ǵ với nhau, chuyện hôn nhân gẫy đổ, Bảo Lâm đă nghĩ là giữa nàng và gia đ́nh ho. La đă hoàn toàn ngăn cách. Ai ngờ chỉ một việc Bảo Lâm quen với luật sư Thắng, gia đ́nh của La Dũng cũng biết, và c̣n định lợi dụng mối quan hệ đó nữa.
Bảo Lâm nói:
- Cái đó tôi không biết. Tôi chỉ có trách nhiệm dạy kèm bài vở cho con gái ông ấy, c̣n ngoài ra tôi không biết ǵ về ổng cả.
Duy Trâm vừa định nói thêm điều ǵ, th́ Từ Sâm đă đứng trước mặt hai người. Từ Sâm ṭ ṃ nh́n Duy Trâm. chàng tưởng đâu bạn đồng nghiệp của Bảo Lâm, nên có phần ngài ngại:
- Sao xong chưa? Chúng ta đến bệnh viện nhé?
Bảo Lâm ngac nhiên nh́n Từ Sâm:
- Sao? C̣n xe gắn máy của cậu đâu?
Từ Sâm cười giả lả:
- Tôi nói Bảo Lâm đừng giận nhé?
- Làm sao chớ?
- Xe đă mất, kẻ gian đă lấy mất.
Bảo Lâm không vui:
- Đấy cậu thấy không? Tôi đă bảo là đừng bao giờ bỏ xe ngoài đường. Thế c̣n mấy bản thiết kế th́ sao?
- Đương nhiên là mất luôn.
Bảo Lâm thở dài:
- Ồ! Tất ca tại tôi hết.
Từ Sâm nói:
- Thôi bỏ đ́ đừng nhắc tối nữa! Nếu không mất cái cũ th́ làm ǵ có cái mới.
Bảo Lâm nói:
- Cậu nói như giầu lắm đấy. C̣n mấy bản thiết kế th́ sao? Công tŕnh vẽ hết mấy ngày trời.
Từ Sâm cười:
- V́ vậy, tôi phải bỏ cả một buổi sáng nay ngồi vẽ, nhờ vậy mà đột nhiên cảm hứng lại đến. Tất cả mọi vấn đề tồn đọng mà hôm trước không giải quyết được, chợt nhiên t́m ra đáp số cả. Kết quả là tôi có bản thiết kế tuyệt vời. Ông giám đốc trông thấy c̣n phải ca ngợi. Tôi đă nói rơ rồi mà. Nếu cái cũ không mất th́ làm ǵ có cái mới.
Duy Trâm tằng hắng một tiếng, tṛn mắt nh́n Từ Sâm, rồi nói với Bảo Lâm:
- Bảo Lâm, sao chi không giới thiệu ǵ hết vậy? Đây là...
Bảo Lâm như nhớ ra, nh́n Duy Trâm rồi nh́n Từ Sâm.
- À! tôi xin giới thiệu với Sâm đây là cô Duy Trâm. C̣n Duy Trâm đây là Từ Sâm.
- Chào anh.
Duy Trâm đưa tay ra cho Từ Sâm bắt lấy. Từ Sâm quay lại. Bây giờ chàng mới nh́n rơ Duy Trâm. Một khuôn mặt đẹp, một thân h́nh bốc lửa. Từ Sâm chợt thấy lúng túng, mặt nóng ran.
- À! Chị Trâm. Chị cũng là giáo viên ở đây à?
Duy Trâm lấy tay che miệng. Mắt cô ta chớp chớp với Từ Sâm:
- Anh trông tôi giống cô giáo lắm ư?
Từ Sâm càng bối rối:
- À! vậy ra không phải, cô là...
- Tôi là em chồng của chi Bảo Lâm!
Duy Trâm nói. Giọng êm như ru. Từ Sâm kinh ngac:
- Chị nói sao?
Duy Trâm lặp lại với một nu cười, một nụ cười khiêu khích và đầy sức quyến rũ:
- Tôi nói tôi là em chồng của chị Bảo Lâm. không tin anh hỏi chi Lâm xem?
Từ Sâm quay lại nh́n Bảo Lâm, khiến nàng phải nói:
- Đừng có nói chơi như vậy. Cô ấy là em gái của La Dũng đấy.
Từ Sâm gục gặt đầu.
- À!
Chàng quay lại nh́n Duy Trâm, th́ ra Bảo Lâm vẫn con qua lại với nhà ho. La, hèn ǵ Bảo Lâm chẳng từ chối sự kết thân với chàng. Có lẽ Bảo Lâm vẫn c̣n yêu La Dũng. Bảo Lâm vẫn c̣n mong một ngày nào đó La Dũng sẽ trở về, dù hiện nay người ta đă có vợ, Từ Sâm chăm chú nh́n Duy Trâm, suy luận và đoán định xem La Dũng hấp dẫn cỡ nào!
Duy Trâm nói:
- Ồ! không lẽ chúng ta lại đứng dưới nắng thế này nói chuyện ư? Anh... Anh ǵ quên rồi?
Từ Sâm cười tươi:
- Sâm, Từ Sâm.
Duy Trâm nói, giọng thật quyến rũ:
- À... Anh Sâm. Cái tên anh khá đẹp, giống như con người anh. Anh đẹp trai theo kiểu đàn ông, lịch sự, phóng khoáng.
Từ Sâm thấy như bay bổng. Đột nhiên có người con gái đẹp, rất đẹp, đến và khen ngợi sự đẹp trai của ḿnh. Có nên tin đó là sự thật không?
Duy Trâm tiếp:
- Tôi biết là quư vị c̣n phải đến bệnh viện, nhưng mà chúng ta ăn cơm trưa xong đến bệnh viện cũng đâu có muộn ǵ? Đi nhé? tôi mời đấy. Đù ǵ tôi cũng đói rồi!
Không thể để con gái mời con trai dùng cơm được! thế là Từ Sâm nói nhanh:
- Tố mời, để tôi mời chớ?
Duy Trâm nh́n Từ Sâm với cái nh́n thật bén:
- Anh mời à? được rồi, tôi không dám giành với anh đâu. Dù ǵ anh cũng là đàn ông. Thế này nhé, bên kia đường có một quán cơm Tây, không khí ấm cúng mà thức ăn cũng ngon. Chúng ta sang đấy đi, bảo đảm là quư vị sẽ hài ḷng.
Thế là cả ba kéo nhau vào quán.
Đúng như điều Duy Trâm nói, ở đây không khí rơ ấm cúng. Cách bày trí lịch sư. Bảo Lâm ngac nhiên. Nàng dạy học ở đây đă mấy năm mà chẳng hề biết có một quán ăn lịch sự thế này, trong khi Duy Trâm lại rất rành rẽ.
Bồi bàn đă mang thức ăn ra. Từ Sâm để Duy Trâm chọn thức ăn trước. Cô ta gọi món cơm càri, một cà phê. Bảo Lâm hiểu Duy Trâm cố t́nh muốn chọn món rẻ tiền nhất nên bắt chước chọn theo. Từ Sâm hỏi:
- Mấy người định tiết kiệm cho tôi à? Sao không gọi bít-tết? Ở đây họ quảng cáo món bít-tết kỹ lắm cơ mà.
Duy Trâm nói với Từ Sâm:
- Ngoài anh ra ai dám gọi cái món béo bở đó! Anh có vẻ khỏe, chững chạc. Tôi rất thích những người có nước da đồng như anh. tôi ghét những anh con trai có nước da trắng mét, hoặc những anh chàng nói chuyện như gà mái eo ẻo la lả anh hiểu chứ? Anh Sâm.
Bảo Lâm lạ lùng nh́n Duy Trâm. Cô nàng có vẻ thật tự nhiên. nàng quay sang Từ Sâm xem thử phản ứng của anh chàng thế nào. Từ Sâm cười một cách khoái chí. Khuôn mặt trẻ thơ của anh như đực ra. Anh sướng rơn, lúng ta lúng túng.
Bảo Lâm chợt thấy buồn cười. Nàng ngồi ngả lưng ra sau ghế, lấy chiếc bật lửa trên bàn bốc lên rồi thả xuống. Bảo Lâm thầm nghĩ màn kịch mèo vờn chuột đang bắt đầu đây! Bảo Lâm hiểu Duy Trâm. Duy Trâm không ác ư. Duy Trâm chỉ hành động theo bản năng. Nàng thích đùa giỡn với đàn ông con trai. Cái đó chỉ để thỏa măn cái bản tính thích chinh phục. Nhất là... có thể Từ Sâm th́ ngơ ngác như nai tơ, c̣n cô nàng lại quá từng trải, không biết chuyện ǵ sẽ xảy ra đây.
Duy Trâm đă lầm tưởng Từ Sâm là người yêu của Bảo Lâm, vả lại, cái thói quen cướp đoạt người yêu của bạn với cô là một việc làm thích thú. Duy Trâm đang giương bẫy ra, chờ con mồi bị sập.
Từ Sâm chọn món bít-tết và một ly rượu vang. Theo yêu cầu của Từ Sâm, Duy Trâm cũng đóng góp gọi thêm một ly “cho vui”. C̣n Bảo Lâm? nàng chỉ cười nói:
- Anh đă biết là tôi không biết uống rượu, vả lại rượu cũng không tốt lắm đối với vết thương của tôi, maú lại có thể chảy ra do tim đập quá mạnh.
Từ Sâm đồng ư:
- Đúng như vậy.
Rượu mang ra, Duy Trâm nâng ly lên cụng với Từ Sâm. Có rượu họ nói chuyện thật cởi mở. Khi Duy Trâm biết được Từ Sâm là con trai duy nhất của tỉ phú Ngô Trọng Nhàn th́ mắt nàng như sáng hơn, long lanh hơn. Nàng cố nh́n Từ Sâm say đắm hơn:
- Tôi biết ngay mà. Vừa trông thấy anh là tôi biết ngay anh không phải là loại tầm thường. Từ cách ăn nói, cử chỉ, đến phong độ. tôi biết anh phải loại thượng lưu nhất xứ.
Câu chuyện đang vui. Hết ly này, lại tiếp vài ly khác. Từ Sâm như say khướt. Chỉ có mấy ly rượu mà chàng thấy trời đất như lăn quay. Nụ cười của Duy Trâm đẹp, đẹp mê hồn. Bảo Lâm ngồi đấy cũng nhận ra sức lôi cuốn của Duy Trâm. Mỗi cử chỉ của Trâm đều ngập đầy nữ tính. Trâm giống như một bó hoa viên măn, một bó đuốc rực rỡ.
Bảo Lâm yên lặng ăn phần cơm của ḿnh. nàng thầm nghĩ, gă con trai hôm qua gây phiền hà t́nh cảm cho nàng, hôm nay có lẽ không c̣n là vấn đề Bảo Lâm phải bận tâm nữa. Nhưng không hiểu v́ sao, cách được giải thoát phiền phức kia lại không làm Bảo Lâm vui. Trái lại, nó làm Bảo Lâm có cái cảm giác bức rứt khó chịu. Không phải nàng ghen nhưng đàn bà ai lại không ích kỷ, dù biết nàng không thể yêu Từ Sâm được. Và Bảo Lâm cảm thấy vết thương ở tay như đau hơn. Nàng chỉ mong cho bữa an chóng qua để nàng sớm vào bệnh viện nhờ bác sĩ thay băng.

o0o
 


Pages  1  2  3  4  Next