Thung Lũng Khủng Khiếp  - Arthur Conan Doyle Pages Previous  1  2  3
Chi Nhánh 341 Ở Vermissa

Ngay hôm sau, Móc-đô dọn đến nhà một bà goá chồng tên là Namara ở ven thị trấn. Can-lân ít lâu sau cũng có việc về Vermissa nên hai người đến ở chung với nhau.
Bà chủ trọ đă già, tính kín đáo và biết điều. Móc-đô và Can-lân ở đó không có ai khác cùng trọ nên có thể ăn nói, hoạt động rất tự do. Cụ Sáp cũng đồng ư để cho Móc-đô khi nào muốn, cứ đến nhà dùng cơm, thành ra quan hệ của anh với Ettie không bị đứt đoạn, mà trái lại cứ ngày càng chặt chẽ, thân thiết hơn.
Móc-đô bày những cái khuôn dập bạc giả ra. Một vài môn huynh của chi nhánh được phép bí mật đến nhà anh, và khi ra về th́ túi nặng những đồng bạc mới. Những người cùng làm với anh thường thắc mắc tại sao anh có tài như vậy, mà lại chịu hạ ḿnh đi làm công. Anh trả lời rằng nếu anh không có những nguồn thu nhập chính đáng, th́ cảnh sát sẽ điều tra về đời sống của anh ngay.
Sau cuộc gặp mặt lần đầu tiên với Ganh-ty, anh thường lui tới quán rượu để biết "những chàng trai". Đó là cái tên rất dễ thương mà bọn quỉ sứ trong khắp vùng này tự đặt cho ḿnh. Móc-đô nổi tiếng trong bọn chúng v́ sự nóng nảy và về cách nói táo tợn của anh.
Một buổi tối, khi quán rượu đang đông khách, th́ có một người bước vào. Người đó mặc binh phục màu xanh và đội mũ lưỡi trai của cảnh sát vùng mỏ. Đây là một đơn vị đặc nhiệm đă được ban điều hành của các công ty hoả xa, mỏ than và mỏ sắt cùng dựng lên để yểm trợ cho cảnh sát dân sự. Khi người đó vừa mở cửa vào, th́ cả pḥng bỗng im bặt, cả mấy trăm con mắt đều đổ dồn nh́n như xiên vào mặt anh ta. Ganh-ty đứng sau quầy, không tỏ ra một chút ngạc nhiên nào khi thấy viên thanh tra ngồi vào giữa đám khách quen của ông ta.
- Một ly uưt-ki nguyên chất. à, ông hội đồng, h́nh như chúng ta chưa gặp nhau lần nào?
- Anh là đại uư mới đến đây phải không?
- Chính tôi. Chúng tôi kêu gọi ông và tất cả mọi công dân, hăy giúp đỡ chúng tôi giữ vững pháp luật và trật tự trong thị trấn này. Tôi là đại uư Mavin của Công ty than và sắt.
- Không có ông, chúng tôi thu xếp c̣n tốt hơn đấy. Bởi v́ chúng tôi có đội cảnh sát riêng. Ông chỉ là một công cụ tư bản, đến đây để quất roi gân ḅ và bắn giết những người công dân nghèo mà thôi.
Viên sĩ quan cảnh sát cười:
- Không nên căi vă với nhau.
Anh ta uống cạn ly rượu và sắp đi ra th́ chợt trông thấy Móc-đô đang đứng cười gằn gần đó. Anh ta vừa nh́n Móc-đô từ trên xuống dưới vừa vui vẻ gọi:
- À, một người quen cũ đây.
Móc-đô lảng ra.
- Tôi chưa bao giờ là bạn của ông.
Đại uư Ma-vin phá lên cười:
- Một người quen không nhất thiết phải là một người bạn. Anh là Móc-đô, ở Chicago.
Móc-đô nhún vai, đáp lời nagy:
- Tôi không chối tên tôi, Anh tưởng tôi xấu hổ v́ cái tên tôi à?
- Nếu anh có cảm thấy xấu hổ về cái tên của anh, th́ cũng có lư thôi.
Móc-đô đă nắm chặt lại thành hai nắm đấm và gầm lên:
- Tôi yêu cầu ông phải giải thích những điều ông vừa mới nói?
- Đừng có lên mặt anh chị với tôi. Trước khi tôi đến đây, tôi là một quan chức ở Chicago, và khi tôi trông thấy một thằng lưu manh của Chicago, tôi phải nhận ra được nó chứ.
Móc-đô tái nhợt người, thốt lên:
- Chắc ông không phải là Ma-vin của Sở cảnh sát trung ương ở Chicago chứ?
- Tôi luôn luôn vẫn là Ma-vin ấy đấy. Chúng tôi cũng vẫn chưa quên được cái thằng Pinto đă bị giết.
- Tôi không giết nó.
- Thế à? Thế th́ cũng hơi lạ đó. Bởi v́ cái chết của nó đỡ cho anh biết mấy. Nó mà khai ra được trước toà, th́ anh đă vào chảo rang lâu rồi. Nhưng thôi, không nói chuyện quá khứ nữa. Này, tôi nói riêng với anh một chuyện đáng lẽ tôi không đươc phép nói ra: cái vụ ấy mà, về phần anh không có ǵ là rơ ràng đâu. Ngày mai anh có thể trở về Chicago, nếu anh muốn. Anh sẽ không bị phiền đâu.
- Tôi ở đây tốt rồi, chẳng phải đi đâu cả.
- Ờ th́ tuỳ, tôi đă mách nước cho anh, đáng lẽ anh nên có một lời cảm ơn mới phải.
Móc-đô trả lời một cách lạn nhạt:
- Th́ cứ cho là ông muốn làm cho tôi vui ḷng đi, cám ơn.
- Chừng nào mà tôi c̣n thấy anh trên con đường tốt th́ tôi sẽ không nói ǵ. Nhưng nếu anh lại muốn dở tṛ, th́ lúc đó sẽ là câu chuyện khác đấy. Thôi, chào anh. Chào ông hội đồng!
Ma-vin bước ra khỏi quán rượu. Tin tức nhanh chóng loan ngay đi rằng Móc-đô đă tác yêu tác quái ở Chicago. Trước đây, khi có người hỏi anh ta về việc này anh ta chỉ tránh né với nụ cười của một người không muốn ai làm rùm beng quá khứ của một câu chuyện chẳng đáng ǵ. Bây giờ câu chuyện đó đă được xác nhận chính thức. Những khách quen đến bao quanh và âu yếm bắt tay anh ta. Từ nay trở đi, anh đă có một vị trí xứng đáng trong tập thể.
Một tối thứ bẩy, Móc-đô được đưa ra tŕnh diện trước hội viên trong chi nhánh.
Cuộc họp được triệu tập trong một căn buồng rộng ở nhà hội quán. Khoảng 60 hội viên có mặt. Họ chỉ là một phần rất nhỏ của tổ chức thôi v́ có nhiều chi nhánh khác hoạt động ở trong thung lũng cũng như ở phía sườn núi bên kia. Trong tất cả khu mỏ này, tổng số hội viên như vậy không dưới năm trăm tên.
Những người tới họp, tập trung quanh một chiếc bàn dài trong căn buồng hoàn toàn trơ trụi, không có bất cứ một thứ trang trí nào.
Ở một phía có một cái bàn khác trên xếp đầy rượu và ly. Một số môn huynh đă để mắt liếc nh́n về phía đó.
Ganh-ty ngồi ở một đầu bàn, đầu đội một cái mũ b́nh thiên bằng nhung đen, vai khoác một tấm áo cḥang bằng nhung đỏ.
Những vị chức sắc cao cấp nhất của chi nhánh, trong số đó có Ted, bao quanh ông ta.
Người nào cũng có đeo một cái đay hay một huy chương chỉ rơ ngôi thứ và chức vụ. Phần đông trong số họ là những người tuổi, số c̣n lại gồm những thanh niên từ 18 đến 25 là những tay chân thừa hành. Trông mặt của các hội viên già, người ta cũng đoán thấy bên trong là những tâm hồn tàn bạo và bất trị, nhưng khi nh́n đến những người trẻ tuổi, th́ không ai có thể ngờ được rằng những thanh niên này lại họp thành băng nhóm tội phạm. Đồi truỵ đến tận gốc rễ, chúng cho rằng có xin xung phong đi thủ tiêu những người chưa bao giờ động chạm ǵ đến chúng, th́ mới gọi là có can đảm và có tinh thần hiệp sĩ. Hồi đầu, chúng c̣n giữ bí mật về những hành động của chúng, nhưng vào thời xảy ra câu chuyện này th́ chúng công khai khoe khoang thành tích. Trong mười năm chưa một đứa nào trong bọn chúng phải chịu một án sát phạt nào.
Móc-đô đă được báo trước là sẽ có những lễ nghi chờ đợi anh ta. Anh được hai môn huynh đưa vào một căn buồng biệt lập. Qua tấm vách ngăn bằng ván, lọt vào tiếng ồn ào của nhiều người nói trong căn buồng hẹp. Một hay hai lần ǵ đó, anh nghe thấy nói đến tên anh. H́nh như người ta đang kháo nhau về sự chấp nhận anh vào chi nhánh hội. Rồi một người bảo vệ, bước vào căn pḥng anh đang đứng đợi và truyền cho hai người môn huynh biết:
- Ngài trưởng toán ra lệnh hăy trói người này lại, bịt mắt và đưa vào tŕnh diện.
Cả ba người lột áo anh ra, vén tay áo sơ mi bên phải lên và trói giật cánh khuỷu anh ra đằng sau. Rồi họ đội lên đầu anh một chiếc mũ lưỡi trai may bằng thứ vải đen dày, và ấn sâu xuống cho đến che hết phần trên của mặt, anh được dẫn vào pḥng họp.
Anh có cảm giác là đêm tối đen như mực. Anh nghe tiếng th́ thào của những người dự họp, rồi tiếng nói của Ganh-ty:
- Móc-đô, anh đă là hội viên của Hội những Người Tự Do chưa?
Móc-đô gật đầu.
- Chi nhánh của anh có phải là số 29 ở Chicago không?
Móc-đô lại gật đầu.
- Những đêm đen tối rất khó chịu...
-... cho những người lạ mặt phải đi lại.
- Những đám mây đều nặng nề
- Một cơn băo sắp lại gần.
- Các môn huynh đă thoả măn chưa?....
Có một tiếng ŕ rầm chứng tỏ sự đồng ư.
- Môn huynh, anh đă đáp đúng được mật hiệu, chúng tôi biết anh thật sự là ngườ trong hội. Nhưng chúng tôi cũng muốn anh biết rằng trong khu vực này, chúng tôi có những nghi lễ và những điều bắt buộc đ̣i hỏi phải có ḷng dũng cảm. Vậy anh có sẵn sàng để chịu đựng không?
- Có.
- Anh có can đảm không?
- Có.
- Hăy tiến lên một bước.
Vừa nghe đến đây th́ anh cảm thấy có hai mũi nhọn, cứng ở đằng trước mắt. Hai mũi nhọn này ấn vào hai mắt anh khiến anh có cảm giác là nếu tiến lên thêm th́ hai mắt sẽ bị đâm thủng. Mặc dầu vậy, anh vẫn tiến lên một bước, và hai mũi nhọn biến mất. Anh nghe thấy những lời khen ngợi kín đáo.
- Anh can đảm đấy. Nhưng liệu có chịu được sự đau đớn không?
- Không kém bất kỳ ai.
- Hăy thử thách.
Móc-đô đă phải sử dụng tất cả nghị lực mới không kêu thét lên: một sự đau đớn khủng khiếp vừa xiên qua cánh tay anh, suưt làm anh ngất xỉu.
- Tôi có thể chịu được hơn thế nữa.
Lần này th́ tiếng vỗ tay nổ vang lên. Chưa bao giờ chi nhánh ở đây thấy một người mới nhập hội cương quyết hơn thế. Người ta nhấc cái mũ ở trên đầu xuống, và vỗ vào lưng anh đồm độp. Anh vẫn đứng im, chớp chớp mắt cười trong khi các môn huynh tới chúc mừng anh.
Ganh-ty nói:
- Môn huynh Móc-đô. Anh đă tuyên thệ giữ bí mật và trung thành, nhưng chắc anh biết rằng ai phản bội lời thề đó sẽ bị án tử h́nh tức khắc chứ?
- Tôi biết.
- Và anh có tuân theo lệnh của người toán trưởng trong bất kỳ hoàn cảnh nào không?
- Có.
- Vậy th́, nhân danh chi nhánh 341 của Vermissa, tôi mời anh được tham dự vào những nghi lễ và những đặc quyền của Hội. Môn huynh Can-lân, hăy cho chúng ta uống rượu đi.
Có một người đem trả lại cho Móc-đô chiếc áo vét. Trước khi mặc vào, anh xem xét lại chỗ cánh tay phải vẫn c̣n đau như xé: Một cái ấn bằng sắt nung đỏ đă in lên đấy h́nh một tam giác nằm trong một đường tṛn. Những người đứng xung quanh cũng vén tay áo lên và chỉ cho anh xem dấu ấn của họ.
- Chúng tôi cũng đă được nhận dấu ấn này, nhưng không ai dũng cảm được bằng anh đâu.
- Ồ, cũng không có ǵ ghê gớm lắm. - Móc-đô trả lời.
Mấy tuần rượu mừng lễ nhập hội đă xong, chi hội bắt đầu bàn đến một số vấn đề thường vụ. Ganh-ty tuyên bố:
- Việc thứ nhất của buổi họp đêm nay là bức thư của vị trưởng hạt Win ở Merton, chi nhánh 249. Bức thư như sau: "Quí vị thân mến, có một việc nhỏ cần làm đối với Adrew Rae, ở công ty Rae Sturmash, chủ những mỏ bên cạnh. Chắc các vị chưa quên là chi nhánh các vị c̣n nợ chúng tôi về việc chúng tôi đă cử hai môn huynh đến để giúp các vị trong vụ tên cảnh sát, mùa thu vừa qua. Nếu các vị cử đến cho chúng tôi hai người t́nh nguyện, th́ họ sẽ được người thủ quỹ Hi-gi của chi nhánh chúng tôi trông nom chu tất, và sẽ hướng dẫn họ cách hành động, ở đâu và lúc nào. Chào huynh đệ. Kư tên J.Win."
Ông Win chưa bao giờ từ chối cho chúng ta vay một hoặc hai người khi chúng ta cần, th́ bây giờ chúng ta cũng không thể từ chối ông ta.
Ganh-ty ngừng lại, đưa mắt nh́n khắp căn pḥng.
- Ai xung phong đi làm công việc này?
Mấy thanh niên cùng giơ tay một lượt. Ông trưởng toán mỉm cười đồng ư.
- Hổ Cóc-mắc, anh sẽ đi. Nếu anh cũng làm ăn tốt như lần trước th́ mọi việc sẽ b́nh thường cả thôi. Cả anh nữa, Uyn-xơn.
Người xung phong đó thắc mắc:
- Nhưng tôi không có súng lục.
- Đây là trận đầu tiêm của anh, có phải không? Thế th́ phải bắt đầu bằng lễ chịu lửa đă. C̣n súng lục, đến nơi sẽ có. Khi nào trở về, sẽ có ăn mừng trọng thể.
- Thế c̣n tiền thưởng, lần này th́ sao? - Cóc-mắc hỏi.
- Tiền thưởng không phải là quan trọng. Anh ra tay v́ danh dự mà. Khi nào công viẹc xong xuôi, người ta cũng sẽ vét được ở đáy két bạc một đôi đồng đô-la cũ rích nào đó để trao cho anh.
Wil hỏi:
- Cái người đó đă làm ǵ?
- Chuyện đó không dính dáng ǵ đến chúng ta, công việc của chúng ta, là thay họ thanh toán nó, cũng như họ đă thay ta ở đây vậy. à cũng nhân đây nói luôn; tuần lễ sau sẽ có hai môn huynh của chi nhánh Merton đến đây để làm thay cho chúng ta một công việc nhỏ.
Có người hỏi:
- Ai đến thế?
- Đừng nên đặt những loại câu hỏi như vậy. Anh chỉ cần biết đây là những người rất chịu chơi.
Ted kêu lên:
- Ở đây đang cần có những loại người ấy đấy. Dân chúng ở đây đă bắt đầu hơi coi thường rồi đó. Trong tuần trước ba người của chúng ta đă bị tên đốc công La-cơ đuổi không cho làm nữa. Chúng ta mắc nợ với cái thằng này từ lâu rồi, bây giờ phải hoàn lại đủ cả vốn lẫn lăi cho nó thôi.
Móc-đô th́ thầm vào tai người ngồi bên hỏi:
- Hoàn vốn như thế nào?
Người này phá lên cười:
- Bằng một viên đạn súng săn chứ c̣n bằng cái ǵ nữa. Anh thấy những phương pháp của chúng tôi thế nào, môn huynh.
Móc-đô tỏ vẻ tán thành những phương pháp của cái hội giết người này.
- Phương pháp hay quá. Một chàng trai không phải thỏ đế th́ ở đây tốt quá đi chứ.
Những người ngồi bên vỗ tay tán thưởng. ở đầu bàn đằng kia, ông toán trưởng hỏi với lại.
- Cái ǵ thế?
- "Thưa ông", vị môn huynh nói, "Móc-đô thấy phương pháp làm việc của chúng ta hợp với khẩu vị của anh ấy lắm".
Móc-đô đứng phắt ngay lên, trịnh trọng nói:
- Thưa thầy kính mến, tôi muốn nói rằng, nếu thầy cần đến một người để làm một việc ǵ đó th́ tôi sẽ tự coi như có danh dự lớn, nếu được thầy cho làm.
Nhiều tiếng vỗ tay. Chỉ có một vài môn huynh trong hội là thấy anh ta đi có hơi quá nhanh.
Viên thư kư Ha-ra, một lăo già râu xám ngồi bên cạnh toán trưởng, can thiệp ngay:
- Tôi đề nghị là môn huynh Móc-đô chờ đợi khi nào chi nhánh cần đến.
- Tất nhiên. Đó chính là điều mà tôi muốn nói. Tôi hoàn toàn thuộc quyền sử dụng của chi nhánh. - Móc-đô đáp lại.
Toán trưởng nói một cách an ủi:
- Rồi sẽ đến lượt anh thôi, môn huynh. Chúng tôi nhận thấy anh là một con người cương nghị, và tin chắc rằng anh sẽ làm được những việc xuất sắc. Tối nay, nếu anh muốn, anh có thể tham dự vào một công việc nhỏ thôi.
- Tôi xin chờ.
- Bây giờ, trước hết tôi yêu cầu thủ quỹ cho chúng ta biết bản hạch toán tiền nong. Phải trả một số tiền kha khá cho người vợ goá của Jim.
Một người ngồi bên Móc-đô giải thích cho anh ta hiểu:
- Jim đă bị giết tháng trước trong khi đang định hạ sát Wil-co.
Thủ quĩ mở sổ sách ra trước mặt, nói:
- Quỹ hiện nay rất phong phú, Max và công ty ông ta đă trả 500 đô-la. Hai anh em Wan-cơ gửi đến 100 đô-la, nhưng tôi đă tự ư gửi trả lại họ, đề đ̣i 500 kia. Nếu từ nay đến thứ tư sau, mà tôi không có tin tức ǵ th́ bộ cầu trục của họ có thể sẽ bị tai nạn. Năm ngoái chúng ta đă bắt buộc phải đốt cháy cái máy nghiền quặng của họ. Hiện nay chúng ta có vốn đủ để có thể đương đầu với bất cứ một yêu cầu nào.
- Thế c̣n cái vụ Win-đô th́ sao?
- Nó đă bán hết gia sản và đi khỏi khu vực rồi. Cái thằng quỷ già đó có để lại cho chúng ta một bức thư nói rằng thà nó đi làm nghề quét đường ỏ Nữu-Ước c̣n thú vị hơn là làm một chủ mỏ lớn để bị một băng cướp tống tiền khống chế. Quân chó đẻ, cũng may là nó đă đi khỏi đây trước khi bức thư đến tay chúng ta.
Một người đă đứng tuổi, mặt mũi nhẵn nhụi có dáng hiền lành hỏi:
- Thưa ông thủ quỹ, tôi có được phép xin ông cho chúng tôi biết ai đă mua cái lô đất của người mà ta vừa đuổi chạy khỏi khu này không?
- Được, môn huynh Mô-rít. Lô đất ấy đă do công ty Hoả xa ở Merton mua.
- Và ai đă mua lại những mỏ của Tod và Lee đem bán đấu giá, năm ngoái cũng v́ những lư do trên.
- Cũng lại công ty Hoả xa.
- Và ai đă mua lại những ḷ rèn của Man-sơn và Su-man khi họ bỏ lại để chạy trốn.
- Tất cả đều được công ty mỏ tổng hợp Gilmerton mua lại hết.
Toán trưởng can thiệp, hỏi lại:
- Môn huynh Mô-rit, tên tuổi của những người đă đứng tên mua không làm cho chúng ta phải quan tâm, v́ không thể bê những cái bể là đó ra khỏi vùng này được kia mà.
- Thưa thầy kính mến, với tất cả ḷng tôn kính của tôi đối với thầy, tôi vẫn nghĩ rằng vấn đề này phải được chúng ta quan tâm nhiều hơn nữa. Như thế là trong mười năm nay, chúng ta vẫn tiếp tục dùng có một phương pháp thôi. Đó là chúng ta dần dần đuổi hết những nhà thầu nhỏ ra khỏi nơi đây. Kết quả là thế nào? Họ được thay thế bởi những công ty lớn, mà những giám đốc của các công ty đó th́ ngự ở Nữu Ước hay Philadenphia, và hoàn toàn coi thường những lời đe dọa của chúng ta. Những chú nhỏ không thể làm ǵ chúng ta được. Nhưng, khi những công ty lớn thấy chúng ta là vật chướng ngại giữa họ và số lăi, th́ họ sẽ không từ bất cứ một cố gắng nào, để đưa chúng ta ra pháp luật.
Mọi người im bặt, nét mặt sa sầm xuống. Từ trước đến giờ họ vẫn cảm thấy họ có uy lực đến mức không ai dám khiêu khích họ, và họ cho rằng họ vững như thành đồng. ư kiến của môn huynh đă làm dựng chân lông những con người bất trị nhất.
Diễn giả nói tiếp:
- V́ vậy, ư kiến của tôi là, chúng ta nên nới bớt tay đối với các chủ nhỏ. Ngày nào mà họ bắt buộc phải trốn chạy đi hết, th́ ngày ấy quyền lực của Hội sẽ bị tan vỡ.
Không phải sự thật nào cũng nên nói ra. Khi môn huynh Mô-rit ngồi xuống, những tiếng kêu giận dữ đă nổi lên. Ganh-ty đứng dậy, vừng trán bừng bừng.
- Này môn huynh Mô-rit, anh từ trước đến nay vẫn là người chuyên nói những điều gở dại. Chừng nào mà tất cả hội viên trong chi nhánh vẫn sát cánh với nhau, th́ không có một thế lực nào làm hại đến chúng ta, những công ty lớn cũng sẽ cảm thấy được là trả tiền cho chúng ta sẽ đơn giản hơn là chọi với chúng ta. Và rồi họ cũng sẽ làm theo như các công ty nhỏ thôi. C̣n bây giờ, thưa các môn huynh...
Ganh-ty bỏ cái mũ nhung đen và tấm đai xuống.
-... Chi hội chúng ta đă bàn xong mọi công việc tối nay, chúng ta chỉ c̣n một việc nhỏ nữa cần phải nói trước lúc chia tay. Nhưng bây giờ đă đến lúc chúng ta nghỉ xả hơi giải khát một chút và vui hát với nhau, như anh em trong một nhà.
Móc-đô có một giọng hát nam cao rất hay, anh hát bài "Em Mari, anh ngồi dưới dàn nho" và bài "Trên con sông lớn" và hốt hết các t́nh cảm của khán giả. Ai cũng đoán rằng rồi đây anh ta sẽ tiến bước lên những chức vụ cao nhất trong hội. Nhưng muốn làm một Người Tự Do trong cái hội này, cũng đ̣i hỏi phải có một vài đức tính khác nữa, Móc-đô đă hiểu ra được điều đó trước khi buổi họp tối hôm ấy kết thúc. Chai rượu uưt-ki đă được truyền tay đi mấy lần. Các chàng trai mặt đỏ như gấc, đă chín mùi để có thể làm bất cứ một việc ǵ. Ông trưởng toán tiếp tục:
- Các cậu ơi, trong thành phố có một người đang cần một bài học. Đó là lăo James của tờ báo Herald, gần đây hắn lại bắt đầu há cái mồm to tướng ra để chống lại chúng ta.
Một tiếng ŕ rào đồng t́nh đáp lại, pha lẫn đâu đó là một vài câu chửi thề thô tục. Ganh-ty rút ở trong túi áo ra một mẩu nhật tŕnh, đọc bài Pháp luật và Trật tự.
"Sự khủng bố đang ngự trị trong vùng than và sắt. Mười hai năm đă trôi qua từ khi xảy ra những vụ ám sát đầu tiên chứng tỏ có sự hiện diện của một tổ chức tội ác trong vùng chúng ta. Từ ngày đó đến nay, những vụ án mạng không một lúc nào ngừng và bây giờ đă lên đến một quy mô làm cho chúng ta trở thành một mối ô nhục của thế giới văn minh. Một t́nh trạng khủng bố và vô chính phủ sẽ được thiết lập dưới bóng thiêng liêng của lá cờ tự do hay sao? Người ta biết rơ những tên cầm đầu. Chúng đă hoạt động công khai trước mắt mọi người. Chúng ta sẽ c̣n phải chịu đựng t́nh trạng này bao nhiêu lâu nữa. Chúng ta sẽ sống...".
Ông trưởng toán vứt mảnh báo xuống bàn.
- Thôi đọc cái thứ văn chương này như thế là đủ rồi. Đó, nó nói về chúng ta như vậy đó. Câu hỏi tôi muốn đặt ra cho các bạn là:
Chúng ta sẽ nói ǵ với nó.
Hàng tá tiếng thét hung dữ nổi lên:
- Giết mẹ nó đi!
Môn huynh Mô-rit, cái người có bộ mặt hiền lành đó lại đứng lên, căi lại:
- Tôi đă nói với các môn huynh rằng: bàn tay chúng ta đập quá nặng xuống thung lũng này, và cũng chẳng c̣n lâu nữa sẽ đến cái ngày mà tất cả công dân trong vùng họp nhau lại để đè bẹp chúng ta. James là một ông già. ông ta được người trong thành phố và trong vùng kính trọng. Nếu các anh giết người này, th́ cả nước sẽ náo động, cho đến khi chúng ta bị tiêu diệt hết mới thôi.
Ganh-ty rống lên:
- Chúng tiêu diệt chúng ta bằng cách nào, thưa ngài Thỏ đế. Bằng cảnh sát chăng? Coi nào, một nửa số cảnh sát ăn lương của chúng ta, nửa kia th́ sợ chúng ta như sợ cọp. Bằng toà án chăng? Chúng ta đă thử nhiều lần rồi đó, hỏi có đi đến đâu không?
Môn huynh Mô-rit đáp lại:
- Có một quan toà tên là Lynch có thể tuyên án.
- Tôi chỉ cần giơ một ngón tay lên, là có thể đưa về đây hai trăm người để dọn sạch thành phố này từ đầu đến cuối - Ganh-ty nói Rồi bỗng ông ta chồm người về phía trước, vầng trán nhăn lại một cách dữ tợn, nói dằn từng tiếng:
- Nghe đây, môn huynh Mô-rit, tôi theo dơi anh từ lâu rồi. Bản thân anh không có một chút can đảm nào, nhưng anh lại cứ cố gắng phá hoại ḷng can đảm ở người khác. Môn huynh Mô-rit, khi nào mà tên anh được ghi trên chương tŕnh nghị sự, th́ ngày ấy sẽ là một ngày không tốt cho anh.
Mô-rit mặt nhợt nhạt, ngă ngồi xuống ghế, hai đầu gối nhũn ra như bông. Ông ch́a một bàn tay run rẩy ra cầm lấy ly rượu uống cạn một hơi trước khi trả lời:
- Thưa thầy tôn kính, tôi xin thầy thứ lỗi cho. Tôi xin tất cả các môn huynh thứ lỗi cho, nếu như tôi đă quá lời. Tôi là một hội viên trung thành và trung thực, tất cả các môn huynh đều biết chính v́ sợ một biến cố có thể xảy ra, nên tôi mới phát biểu ư kiến như vậy. Nhưng tôi tin tưởng ở sự phán xét sáng suốt của thầy tôn kính hơn là tin tưởng ở sự nhận thức của tôi... Tôi xin hứa là từ giờ trở đi, tôi sẽ không bao giờ dám làm phật ư thầy nữa.
Những nếp nhăn trên trán ngài trưởng toán dăn ra.
- Được rồi, môn huynh Mô-rit, tôi sẽ buồn nếu phải giảng cho anh một bài học, nhưng chừng nào mà tôi c̣n giữ chức vụ, th́ chúng ta sẽ giữ vững sự thống nhất trong chi nhánh về lời nói và việc làm. Và bây giờ, hỡi các chàng trai...
Ông trưởng toán nh́n một ṿng khắp mặt những người đứng xung quanh.
- Nếu James lănh đủ những ǵ mà hắn đáng phải nhận, th́ chúng ta sẽ bị phiền nhiều. Những thằng nhà báo kết với nhau lắm đấy. Nếu James bị hạ, tất cả các báo chí ở Hoa Kỳ sẽ đ̣i cảnh sát và quân đội can thiệp. Vậy các anh chỉ nên cho hắn một lời cảnh cáo nghiêm khắc mà thôi. Môn huynh Ted, anh có thể gánh vác việc này được không?
- Dĩ nhiên là được ạ. - Ted phấn khởi trả lời.
- Anh cần bao nhiêu người?
- Độ sáu người. Thêm hai người nữa để giữ cửa.
- Tôi đă hứa để cho vị môn huynh mới của chúng ta được tham dự vào trận ra quân này.- Ganh-ty nói.
Ted nh́n Móc-đô với một cặp mắt chứng tỏ hắn chưa tha thứ một tí ǵ. Hắn trả lời bằng một giọng chua như giấm:
- Th́ để anh ta đi. Công việc làm xong sớm chừng nào hay chừng ấy.
Hội nghị chia tay nhau giữa những tiếng la, hét và những bài hát say rượu. Quầy rượu bên ngoài vẫn c̣n đông khách, nhiều môn huynh cũng sà vào đó. Toán đi làm nhiệm vụ th́ chia nhỏ ra. Bên ngoài rét lắm. Một mảnh trăng lưỡi liềm le lói trên bầu trời giá buốt và đầy sao. Các chàng trai tụ tập trong một mảnh sân đối diện với một toà nhà lớn, giữa hai cửa sổ sáng choang có khắc hàng chữ vàng "Tuần báo Vermissa". Bên trong các máy in đang chạy đều đều.
Ted sẵng giọng hỏi Móc-đô:
- Anh kia, đứng đấy. Anh sẽ ở dưới này canh cửa và giữ đường thông suốt lúc chúng tôi ra. C̣n những người khác theo tôi. Đừng sợ ǵ cả.
Móc-đô cùng một người khác đứng dưới nhà. Họ nghe thấy ở tầng lầu một những tiếng thét, tiếng kêu cứu, tiếng chân người chạy, và tiếng đập phá đồ đạc. Một lát sau, một người tóc hoa râm chạy ra cầu thang. Nhưng chưa chạy xa được, th́ đă bị túm lại, và cặp kính rơi xuống chân Móc-đô. Một tiếng người té ngă, tiếp theo là những tiếng rên rỉ. Người đó nằm sấp, mặt úp xuống. Sáu cây gậy cùng một lúc đánh tới tấp xuống. Đánh chán một lúc sau, chúng mới ngừng tay, Ted vẫn ra sức đánh vào đầu nạn nhân. Máu đă chảy loang lổ cả vùng tóc bạc. Ted cúi xuống định đánh một đ̣n cuối cùng, Móc-đô nhảy bổ lên gác, gạt nó ra.
- Mày định giết ông ta à. Thôi!
- Cút. Mày làm ǵ thế này, lùi ra.
Nó giơ cao cây gậy lên. Nhưng Móc-đô đă rút súng, hét lên:
- Nếu mày động đến tao, tao bắn bể đầu mày ngay. Lúc năy ông trưởng toán đă ra lệnh là không được giết ông James.
Một đứa trong bọn chúng tán thành:
- Anh ấy nói đúng đó.
Người đứng gác dưới nhà gọi vọng lên:
- Thôi nhanh lên. Các anh muốn cả phố xông ra hay sao.
Đúng là lúc ấy ở ngoài đường đă nghe thấy nhiều tiếng người kêu gọi nhốn nháo. Bọn lưu manh chạy vội xuống và tẩu thoát ra lối cửa. Khi chúng về đến hội quán th́ một vài đứa lẩn ngay vào đám khách và th́ thào vào tai Ganh-ty. Những đứa khác, trong số đó có Móc-đô th́ tản ra trong các ngơ hẻm để về nhà.


Thung Lũng Khủng Khiếp


Sáng sớm hôm sau, khi tỉnh dậy, Móc-đô thấy đầu nhức như búa bổ. Cánh tay phải nơi dấu ấn sắt nung đỏ in vào bị cháy bỏng và sưng phồng lên, anh ăn điểm tâm rất trễ và không ra khỏi nhà. Anh viết một bức thư dài cho một người bạn. Rồi anh đọc lướt qua tờ Herald. Trong mục tin giờ chót "Toà soạn báo Herald bị tấn công. Chủ bút bị thương nặng". Theo sau là một bài tường thuật ngắn về những sự việc mà anh biết rơ hơn ai hết. Bài báo kết thúc như sau:
"Sự việc hiện nay đang được cảnh sát tra xét. Nhưng người ta cũng không hề hy vọng có kết quả ǵ hơn những vụ trước đây. Một số những tên côn đồ không phải là những người xa lạ. Chúng phải bị kết tội. Những bạn hữu rất đông đảo của James sẽ hết sức vui mừng khi nghe tin, tính mạng của ông không bị đe doạ".
Dưới bài báo, một mục tin nhỏ thông báo một đội canh gác của cảnh sát vùng mỏ được vũ trang bằng súng, từ nay sẽ bảo vệ toà soạn.
Móc-đô ném tờ báo xuống và đang đưa một tay lên đốt thuốc, th́ có tiếng gơ cửa.
Bà chủ trọ vào đưa cho anh một bức thư, mà một đứa nhỏ vừa cầm đến. Thư không kư tên, viết như sau:
"Tôi muốn nói chuyện với ông, nhưng nói ở bên ngoài nhà ông. Ông có thể gặp tôi ở cạnh cột cờ trên đồi Miller. Nếu ông đến ngay bây giờ, tôi sẽ nói cho ông hay một điều quan trọng đối với ông và tôi".
Móc-đô đọc đi đọc lại bức thư và không thể đoán được ai là tác giả. Anh chần chừ suy nghĩ rồi quyết định phải làm cho sáng tỏ vấn đề.
Đồi Miller là một công viên ở ngay trung tâm thành phố. Mùa hè có đông người dạo chơi, nhưng mùa lạnh th́ vắng ngắt. Đứng trên đồi, người ta nh́n thấy không những cả thành phố mà cả vùng thung lũng nữa. Móc-đô đi theo con đường dẫn lên một quán ăn, bên cạnh quán có một cột cờ, và dưới chân cột cờ là một người đàn ông mũ đội sụp xuống tận mắt, cổ áo khoác bẻ cao lên.
Khi người nay qua lại, Móc-đô nhận ra môn huynh Mô-rit. Hai người trao đổi với nhau nghi thức của Hội.
Ông già ngập ngừng nói như người đang ḍ dẫm đi lần từng bước.
- Tôi xin cảm ơn ông đă đến.
- Tại sao ông không kư tên dưới bức thư.
- Thưa ông. Trong cái thời buổi này, không ai biết trước được hậu quả của bất cứ một việc ǵ. Mà cũng không biết có thể tin cậy được vào ai.
- Dù sao cũng có thể tin cậy được ở các môn huynh trong cùng một chi nhánh chứ.
- Không. Không thể tin được. Dù chúng ta có nói ǵ, th́ tất cả đều đến tai của Ganh-ty cả.
Móc-đô nói một cách trang nghiêm:
- Tối hôm qua, tôi thề trung thành với ngài toán trưởng. Mà hôm nay ông lại đ̣i hỏi tôi phản bội lời thề đó sao?
Mô-rit buồn rầu nói thều thào:
- Nếu ông nh́n sự việc như vậy, th́ thôi, tôi rất tiếc đă quấy rầy ông. T́nh h́nh đă đi đến chỗ tồi tệ đến nỗi hai Người Tự Do không dám trao đổi những ư nghĩ của ḿnh với nhau nữa.
Móc-đô cảm thấy bớt căng thẳng hơn.
- Tôi là người mới tới đây, tôi không hay biết ǵ hết, nếu ông tin rằng việc ông định nói với tôi là có ích lợi th́ tôi đến đây chính là để nghe ông.
Mô-rit cay đắng tiếp theo:
- Để rồi mách lại tất cả với Ganh-ty.
Nhưng Móc-đô vội nói ngay:
- Ông đánh giá tôi không đúng. Tôi trung thành với chi nhánh Hội. Tôi đă nói dứt khoát với ông như vậy, nhưng tôi sẽ là một thằng khốn nạn nếu tôi đi kể lại với một người nào khác những điều ông tâm sự với tôi, nhưng ông chớ có mong ở tôi một sự giúp đỡ hay cảm t́nh.
- Tối hôm qua tôi có cảm tưởng là ông đang cố rập theo khuôn mẫu của những tên tệ hại nhất trong cái băng này. Dù ông có xấu đến đâu đi nữa, th́ ông cũng vẫn là một hội viên mới, lương tâm chưa bị đanh cứng lại. V́ vậy, mà tôi muốn nói chuyện với ông.
- Ông định nói ǵ với tôi?
- Khi ông gia nhập Hội ở Chicago, và khi ông tuyên thệ giữ ḷng nhân ái, trung thành th́ có bao giờ ông nghĩ, rằng điều đó sẽ dẫn ông đến tội ác không?
- Hăy giả thiết đó là tội ác.
Mô-rit la lên, giọng nói xúc động:
- Hăy giả thiết à?... Mới tối hôm qua đây thôi, đánh một người già bằng tuổi bố ông, như thế có phải là tội ác không? Nếu ông cho rằng đó không phải là tội ác, th́ là cái ǵ vậy?
- Có người nói đó là chiến tranh. Chiến tranh giữa hai giai cấp. Một cuộc chiến tranh tốc lực, không khoan nhượng.
- Thế khi ông xin gia nhập Hội những Người Tự Do ở Chicago, lúc đó ông có nghĩ đến cuộc chiến tranh ấy không?
- Không, lúc đó tôi không nghĩ như thế.
- Tôi cũng vậy, khi tôi gia nhập Hội ở Philadelphia, Hội chỉ đơn giản là một hội ái hữu tương tế, một nơi đến để gặp gỡ bạn bè.
Rồi tôi nghe nói đến vùng này. Tôi dọn đến đây với dự tính cải thiện hoàn cảnh của tôi. Vợ tôi và ba con tôi cũng đi theo tôi. Tôi mở một cửa hàng bán vải ở Phố Chợ và phát đạt lên. Rồi người ta biết tôi là một hội viên Hội những Người Tự Do, thế là tôi bắt buộc phải gia nhập vào chi nhánh ở địa phương. Tôi cũng có cái dấu hiệu ô nhục này trên cánh tay, và một cái ǵ c̣n tệ hại hơn nữa in bằng sắt nung đỏ vào tim. Tôi có thể làm ǵ được? Tất cả những ǵ tôi nói ra đều bị coi như một sự phản bội. Tôi không thể chạy trốn đi khỏi nơi này. Tất cả của cải của tôi là nằm trong cửa hàng. Nếu tôi xin ra khỏi Hội, th́ đó là tự kư vào bản án tử h́nh, rồi c̣n vợ và các con tôi.
Mô-rit úp mặt vào hai bàn tay, và cả người đều run lên trong những tiếng khóc nức nở.
- Ông quá yếu mềm đối với tṛ chơi này. Hoàn toàn không phải loại người thích hợp...
- Trước đây tôi có một lương tâm và một tôn giáo. Chúng đă biến tôi thành một tên tội phạm, tôi đă bị chỉ định vào một vụ án mạng. Nếu tôi từ chối, tôi biết cái ǵ sẽ chờ đợi tôi. Tôi đă tham gia vào vụ án đó. Đó là một căn nhà hẻo lánh, ở cách đây ba mươi cây số, ở bên kia núi. Chúng cũng đặt tôi ngoài cửa như ông đêm hôm qua. Chúng không tin tôi. Chúng xông vào nhà. Và khi trở ra, th́ tay chúng đầy máu. Chúng tôi bỏ đi, nhưng đằng sau tôi có tiếng một đứa trẻ la hét: Đó là một đứa bé trai, khoảng 5 tuổi, vừa chứng kiến bố nó bị giết ngay trước mắt nó. Tôi muốn ngất đi v́ khủng khiếp, nhưng tôi vẫn phải giữ nụ cười trên môi, v́ nếu không th́ lần sau, chúng từ nhà tôi trở ra cũng với bàn tay đầy máu. Khi biết tôi là một hội viên, vị thầy tu rút phép thông công.
Đó là t́nh trạng tôi bây giờ. Thế mà tôi thấy ông cũng đang trượt xuống cái dốc đó. Ông có sẵn sàng trở thành một tên giết người như chúng hay không. Hay chúng ta có thể làm được một cái ǵ để ngăn chặn chúng.
- Thế ông định tố cáo chăng?
- Ai mà dám làm một việc như vậy. Chỉ nghĩ trong đầu thôi cũng đă đủ mất mạng.
- Được. Tôi thấy ông nghĩ ngợi quá nhiều.
- Ông hăy nh́n thung lũng này. Ông có thấy những đám mây toả ra từ hàng trăm ống khói đang bao phủ trên nó không? Những đám mây tội ác c̣n nặng nề gấp hàng trăm lần: đang bao phủ trên những người dân. Đây là thung lũng của sự khủng khiếp.
Móc-đô trả lời một cách rất thản nhiên:
- Thôi được, để khi nào tôi thấy nhiều hơn, tôi sẽ nói cho ông biết tôi nghĩ ǵ. Nhưng có một điều chắc chắn là ông nên dẹp cái cửa hàng của ông đi, càng sớm càng tốt. Những điều ông nói với tôi, chỉ hai người, tôi với ông biết mà thôi. Nhưng nếu tôi nghĩ rằng ông là một người chỉ điểm...
- Không.
- Thế th́ thôi, ta ngừng lại ở đây. Tôi tin rằng ông đă nói với tôi v́ có ư tốt. Bây giờ, tôi đi về đây.
- Xin ông cho tôi nói với ông một điều nữa trước khi ông ra về. Rất có thể là có người trông thấy chúng ta đứng đây, và người ta muốn biết chúng ta nói ǵ với nhau.
- Ồ! Đúng.
- Ông sẽ nói rằng tôi muốn mời ông vào làm công trong cửa hàng của tôi.
- Và tôi đă từ chối. Thôi môn huynh Mô-rit, thế nhé, một ngày khác ta gặp lại.
Buổi chiều hôm đó, trong lúc Móc-đô đang ngồi hút thuốc và tự lự bên cạnh ḷ sưởi th́ cửa mở, và trong khung cửa hiện lên cái bóng to tướng cả Ganh-ty. Hắn làm dấu hiệu chào của Hội rồi đến ngồi trước Móc-đô và nh́n anh trân trân không chớp mắt. Cái nh́n đó đă được đáp lại bởi một cái nh́n khác cũng không kém.
Một lát sau, Ganh-ty mới nói:
- Tôi đến đây, không phải là để thăm anh, mà đến để xác định với anh một việc.
Móc-đô tỏ vẻ rất hân hoan về việc tới thăm bất ngờ này. Anh đứng dậy, ra mở tủ lấy một chai rượu.
- Thưa ông Hội Đồng, tôi vui mừng được đón tiếp ông. Tôi không ngờ lại có vinh dự này.
- Cái tay thế nào?
Móc-đô nhăn mặt:
- Tôi sẽ không thể nào quên được. Nhưng việc đó cũng đáng ghi nhớ lắm.
- Đúng. Thật đáng ghi nhớ đối với những người trung thành, những người hết ḷng với Hội. Sáng nay anh nói ǵ với Mô-rit.
Câu hỏi đă được đặt ra một cách hết sức đột ngột cho nên phải trả lời ngay. Móc-đô phá lên cười ngặt ngẽo.
- Mô-rit không biết rằng tôi có thể làm ăn ở đây, ngay trong nhà này thôi. Mà cũng không nên để cho hắn biết, v́ tôi thấy hắn thắc mắc nhiều quá. Nhưng hắn là một lăo già tốt bụng. Hắn tưởng tôi không có công ăn việc làm, nên muốn mời tôi về làm công trong cửa hàng bán vải.
- Ồ, ra thế đấy.
- Vâng.
- Thế anh đă từ chối chứ.
- Dĩ nhiên. Tôi có thể kiếm được 10 lần hơn thế nữa với 4 giờ làm việc.
- Đúng thế. Nhưng tôi là anh, tôi sẽ không đi lại với Mô-rit.
- Sao thế?
- Bởi v́ tôi bảo anh là không nên đến, giải thích thế là đủ rồi.
- Có lẽ đối với phần đông những người khác th́ đủ đấy, nhưng đối với tôi th́ chưa đủ đâu. Nếu ông là một người biết người biết của, th́ ông phải hiểu điều đó.
Ganh-ty như nh́n đóng đinh vào mặt Móc-đô, bàn tay hắn bóp chặt ly rượu. Nhưng rồi hắn lại bật cười.
- Đúng, anh không phải là một loại người b́nh thường. Anh muốn biết lư do tại sao không nên đi lại với Mô-rit phải không?
Được. Thế Mô-rit có nói ǵ chống lại chi Hội không?
- Không.
- Có nói ǵ chống lại tôi không?
- Không.
- À, vậy là hắn không tin anh, hắn không phải là một người trung thành. Chúng tôi biết rơ hắn, và vẫn theo dơi hắn để chờ đến lúc nào đó sẽ cho hắn một bài học xứng đáng. Trong đàn cừu, không thể để một con cừu ghẻ lở như vậy được. Nếu anh đi lại với một tên phản bội, th́ chúng tôi có thể nghĩ rằng anh cũng là một tên phản bội. Anh thấy không?
- Tôi không thể nào gắn bó với hắn được, v́ tôi không thích loại người như hắn. C̣n cái chữ phản bội ông vừa gắn cho tôi nếu một người khác nói như vậy th́ anh ta sẽ không đến một lần thứ hai nữa đâu.
Ganh-ty uống cạn ly rượu:
- Đủ rồi đó. Tôi đến đây để cho anh một lời khuyên. Anh đă nghe lời khuyên đó rồi. Thế là xong.
- Tôi muốn biết, ông làm cách nào mà biết được rằng tôi đă nói chuyện với Mô-rit.
Ganh-ty mỉm cười:
- Đừng bao giờ quên rằng, cuối cùng rồi tôi cũng sẽ biết tất cả mọi việc. Thôi, đến giờ rồi, và...
Vừa lúc Ganh-ty đứng lên định đi th́ hai cánh cửa bị đẩy mạnh, bật tung ra, và ba cái đầu đội mũ lưỡi trai của cảnh sát, chăm chăm nh́n hai người. Móc-đô vùng đứng dậy, định rút súng ra, nhưng hai khẩu đă chĩa thẳng vào anh. Anh thả tay xuống. Một người mặc binh phục bước vào.
Đại uư Ma-vin ngúc ngắc cái đầu và mỉm cười nh́n Móc-đô.
- Tôi vẫn nghĩ rằng thế nào rồi ngài cũng giở tṛ mà! Ngài lưu manh Móc-đô. Thôi lấy mũ đội vào, rồi đi theo tôi.
Ganh-ty can thiệp:
- Đại uư sẽ phải trả giá đắt về cái tṛ bông đùa này. Sao ông dám tự tiện xông vào nhà người ta để doạ nạt những người lương thiện.
- Ông Hội đồng, ông không dính ǵ đến chuyện này. Chúng tôi chỉ có chuyện đối với tên Móc-đô này thôi.
- Đây là một người bạn của tôi, và tôi bảo lănh cho anh ta về những hành vi của anh.
- Theo tất cả những điều người ta nói về ông, th́ rồi một ngày nào đó, chính ông, ông cũng sẽ phải trả lời trước pháp luật... Tên này là một thằng lưu manh trước khi đến đây. Hiện nay nó cũng vẫn là một thằng lưu manh. Thượng sĩ, hăy nhắm súng vào nó, trong khi tôi tước vũ khí của nó.
Móc-đô lạnh lùng nói:
- Đây, súng của tôi đây.
- Trát bắt người của ông đâu. Tôi xin thề là ông sẽ biết tay tôi. - Ganh-ty đe doạ.
- Ông cứ hành động.
- Tôi bị buộc tội ǵ? - Móc-đô hỏi.
- Dính líu vào vụ hành hung ở toà soạn báo Herald.
Ganh-ty vừa cười vừa nói.
- Người này tối hôm qua ở trong quán rượu của tôi. Anh ta đánh bài đến nửa đêm mới ra về. Tôi có cả tá người làm chứng có thể xác nhận việc này.
- Đó là việc của ông. Ngày mai ông sẽ tŕnh bày trước toà. Móc-đô, đi thôi.
Ganh-ty cố thu xếp để nói riêng với Móc-đô mấy câu trước khi anh bị dẫn đi.
- Thế c̣n cái?...
Ganh-ty giơ một ngón tay cái lên để ám chỉ cái máy dập đô-la. Móc-đô đă giấu kỹ nó dưới sàn nhà nên trả lời.
- Yên trí.
- Chúng ta sẽ sớm gặp nhau thôi. Tôi đi t́m thầy căi. Chúng sẽ không giữ được anh lâu đâu.
Đại uư Ma-vin xen vào:
- Thượng sĩ, ông hăy canh gác kỹ tên tù này, và cho phép ông bắn bỏ nếu nó định giở tṛ ǵ ra, tôi đi khám buồng của nó.
Người sĩ quan không t́m thấy cái máy làm bạc giả. Khi ở trên lầu xuống, anh ra lệnh dẫn Móc-đô về đồn. Trời đă tối, gió thổi lạnh lẽo, đường xá vắng tanh. Chỉ có mổ vài người hiếu kỳ đi theo, và được bóng tối làm cho bạo dạn hơn, đă văng tục chửi thề tên tù đang bị dẫn đi.
- Hăy đánh chết cái thằng "Tiên phong" này đi! Đánh chết đi!
Họ cười đùa và nói khôi hài khi thấy cả đám bước vào trong đồn cảnh sát, Sau khi bị hỏi cung chiếu lệ, Móc-đô bị dẫn tới một pḥng giam. Anh gặp lại ở đây tên Ted và ba tên tội phạm khác.
Nhưng ngay ở trong bức thành tŕ của luật pháp này, bàn tay dài ngoằng của những Người Tự Do cũng vẫn vươn tới được. Buổi tối hôm đó, một người cai ngục mang rơm vào để chúng rải xuống sàn nhà ngủ cho ấm. Chúng moi từ bó rơm ra hai chai rượu, mấy cái ly và một cỗ bài. Chúng đă qua một đêm vui vẻ, không cảm thấy có một chút nào lo sợ đối với vụ xử án ngày hôm sau.
Tại toà, trước những chứng cớ đưa ra, vị quan toà đành chịu không thể tuyên án. Những người thợ nhà in công nhận rằng ánh sáng lúc đó nhấp nhem. Bản thân họ cũng không được tỉnh trí, nên họ ở trong t́nh trạng rất khó nói dứt khoát về nhận dạng những tên côn đồ... Đến khi họ bị ông luật sư hỏi vặn lại th́ họ lại càng ấp úng hơn nữa. Nạn nhân cũng đă khai rằng ông ta bị tấn công quá đột ngột nên không thể xác định được một điều ǵ ngoài việc thấy tên đánh đầu tiên vào ông có một bộ râu mép. Ông nói thêm rằng bọn chúng chỉ là "Những Người Tiên Phong" thôi, v́ ông ta không có ai khác là kẻ thù trong thành phố.
Mặt khác, những lời làm chứng quả quyết của sáu công dân, trong số đó có Ganh-ty đă chứng minh rằng những người bị buộc tội ở đây đă đánh bài tại nhà Hội quán đến tận một thời điểm sau vụ hành hung rất nhiều.
Chúng đă được tha bổng. Đại uư Ma-vin và ngành cảnh sát bị khiển trách.

Giờ Đen Tối Nhất


Sau phiên ṭa, Móc-đô càng nổi tiếng hơn. Những huynh trưởng trong chi nhánh bảo nhau: "Không ai có thể thay thế anh ta được khi có những vụ gay go". Ganh-ty cũng công nhận rằng Móc-đô là cánh tay đắc lực nhất. Hắn có cảm giác là đang nắm ở đâu đây một con chó săn cực kỳ hung ác. Tất nhiên để làm những việc lặt vặt th́ hắn không thiếu những con chó-con, nhưng nh́n xa trông rộng, hắn đă nh́n thấy trước được cái ngày mà hắn phải xua con chó dữ tợn này vào một con mồi xứng đáng với nó kia. Một vài môn huynh trong chi Hội, trong đó có Ted đă đem ḷng căm hờn, nhưng thầm lặng trong bụng.
Nếu Móc-đô đă chiếm được cảm t́nh của các bạn hữu, th́ ở một nơi khác, anh lại mất hết. Bố của cô Ettie không muốn trông mặt anh nữa và cũng không cho anh bước chân vào nhà nữa. Ettie th́ không từ bỏ anh được. Nhưng cô cũng tỉnh táo suy nghĩ về những hậu quả của một cuộc hôn nhân với một kẻ bị mọi người coi như một tên tội phạm. Một buổi sáng, cô quyết định đi gặp anh ta, cố gắng kéo anh ta ra khỏi những ảnh hưởng độc hại đang hút anh ta xuống vực thẳm.
Móc-đô đang ngồi trước bàn,quay lưng ra ngoài, trước mặt có một bức thư. Một ư nghĩ tinh nghịch thoáng qua đầu óc cô bé 19 tuổi này. Anh không nghe thấy cô mở cửa, nên cô nhón gót yên lặng đi đến sau lưng, nhẹ nhàng đặt hai tay lên vai anh.
Anh ta nhảy chồm lên như một con hổ, tay phải th́ nắm lấy cổ cô, tay kia th́ ṿ nát bức thư để trước mặt. Lúc đó anh mới kịp nh́n ra cô. Thế là sự ngạc nhiên và niềm vui tràn ngập đến thay sự hung bạo. Nhưng, sự hung bạo đă làm cho cô khiếp đảm phải lùi măi đến bức tường phía sau lưng.
Móc-đô vừa lau mồ hôi trán vừa nói:
- Em đấy à, lại đây, em yêu...
Móc-đô giang rộng hai tay ra phía trước.
- Anh phải đền em.
Ettie vẫn c̣n bàng hoàng v́ nét mặt của Móc-đô mà cô vừa phát hiện: Tất cả linh tính của phụ nữ đă mách bảo cho cô biết rằng đó không phải là sự sợ hăi b́nh thường của một người bị bất ngờ. Không, rơ ràng là sự sợ hăi của một người có tội. Cô la lên:
- Anh làm sao thế. Tại sao anh lại sợ em đến như vậy.
- Anh đang mải suy nghĩ về hàng trăm việc, th́ em đến nhẹ nhàng quá, như những bước chân của một nàng tiên.
- Không. Có cái ǵ hơn thế nữa kia.
Một thoáng nghi ngờ xuyên qua tâm trí cô.
- Hăy đưa cho em đọc cái thư anh đang viết đó.
- Anh không thể đưa em đọc được.
- Anh viết thư cho một người đàn bà khác rồi. Nếu không, tại sao anh lại không đưa cho em coi.
- Anh chưa có vợ, anh thề trên thánh giá.
- Thế tại sao anh không cho em coi thư.
- Anh đă có lời thề với những người khác là sẽ không cho ai đọc bức thư đó, anh cũng không muốn phản bội những người đă tin anh, như anh không muốn phản bội em. Đây là một công việc của chi nhánh Hội, một công việc bí mật, ngay cả đối với em nữa. Và anh hoảng sợ tưởng đó là bàn tay của cảnh sát...
Ettie tin lời Móc-đô. Những chiếc hôn nồng cháy của anh đă xoá sạch hết sợ hăi và nghi ngờ.
- Em hăy đến ngồi bên cạnh anh. Đây là một cái ngai vàng thật không xứng đáng với một nữ hoàng như em.
- Làm sao có thể yên tâm được khi biết rằng anh đă nhập bọn với một lũ tội phạm.
- Hăy tin rằng anh không đến nỗi xấu xa như em tưởng đâu. Bọn anh chỉ là những người đáng thương đang cố sức, thể hiện cách riêng của ḿnh, bắt người khác phải tôn trọng những quyền lợi của ḿnh.
Ettie quàng hai tay vào cổ người yêu:
- Hăy bỏ hết đi anh! V́ t́nh yêu, hăy bỏ hết đi!
Móc-đô ôm chặt cô vào ḷng.
- Làm sao anh có thể bỏ được, v́ như thế là anh sẽ phản bội, và bỏ rơi bạn hữu. Mà dù bây giờ anh có muốn bỏ nữa cũng không thể được. Không bao giờ chi nhánh Hội lại để cho một hội viên rời bỏ mang theo tất cả những bí mật của Hội.
- Em đă lo trước tất cả rồi. Ba có một ít tiền để dành được. Ba cũng ngán nơi này lắm rồi. Em sẵn sàng đi nơi khác. ở đó, chúng ta sẽ được an toàn.
Móc-đô bật cười:
- Chi nhánh Hội có cánh tay dài lắm. Em tưởng bọn chúng không thể với tay từ đây tới Philadelphia hay Nữu Ước sao?
- Th́ chúng ta đi về miền Tây, đi sang Anh Cát Lợi, sang Thuỵ Điển; đi bất kỳ đâu cũng được, miễn là ra khỏi cái Thung Lũng Khủng Khiếp này.
Móc-đô chợt nghĩ đến môn huynh Mô-rit.
- Đây là lần thứ hai anh nghe nói đến cái tên Thung Lũng Khủng Khiếp đó.
- Anh tưởng rằng thằng Ted đă tha chúng ta à? Nếu nó không sợ anh, th́ nó đă tiêu diệt chúng ta rồi. Mỗi lần gặp nó, chỉ cần nh́n đôi mắt hổ đói của nó, em phát run lên.
- Nếu mà anh bắt được những lúc đó, anh sẽ dạy cho nó biết lễ phép. Nhưng em gái bé bỏng. Anh không thể đi khỏi nơi đây được. Nhưng anh sẽ t́m cách thoát khỏi những sự việc này một cách có danh dự.
- Không có danh dự trong một việc như thế này đâu.
- Trong ṿng sáu tháng, anh sẽ t́m cách đi khỏi nơi đây mà không phải xấu hổ khi nh́n mặt người khác.
- Sáu tháng à, chắc chắn nhé.
- Có thể là bảy, tám tháng, nhưng tối đa, là trước một năm.
Ettie không thể đ̣i hỏi thêm được. Cô ra về. Kể từ khi Móc-đô xâm nhập vào đời cô, chưa bao giờ cô thấy trong ḷng vui vẻ, nhẹ nhàng như hôm nay.
Móc-đô tưởng rẳng khi ḿnh đă là một hội viên thực thụ, th́ anh có thể biết được tất cả những hoạt động của Hội, nhưng chẳng bao lâu sau, anh khám phá ra rằng tổ chức này rộng lớn và phức tạp hơn một chi nhánh rất nhiều, chính Ganh-ty cũng có nhiều chuyện không biết, v́ có một vị chức sắc cao cấp hơn gọi là Uỷ nhiệm vùng đóng ở phía dưới đường xe lửa, có toàn quyền đối với nhiều chi nhánh.
Móc-đô có gặp hắn một lần. Trông hắn như một con chuột chù, dáng đi th́ thậm thà thậm thụt, đôi mắt gian giảo chuyên nh́n ngang. Tên hắn là Ê-van
Một hôm Can-lân, người bạn cùng trọ với Móc-đô, nhận được mấy chữ của Ganh-ty kèm theo một lá thư của Ê-van. Ông "đại vương" báo cho Ganh-ty biết rằng ông ta phái đến Vermissa hai người tên là Lâu-la và An-đe, với đầy đủ chỉ thị để hoạt động trong vùng. Và ông toán trưởng phải chịu trách nhiệm bố trí cho hai người đó được ăn, ở chu đáo cho đến giờ hành sự. Ganh-ty viết thêm cho Can-lân là ông sẽ biết ơn Can-lan và Móc-đô nếu hai vị này thu xếp để cho họ tới ở nhà trọ của bà quả phụ Namara.
Họ đến ngay chiều hôm đó, mỗi người mang theo một cái bọc. Lâu-la là một người đứng tuổi, nét mặt khắc khổ, ít nói và dè dặt, có dáng của một tay đi giảng đạo rong. An-đe th́ giống như một đứa trẻ mới lớn lên, mặt mũi cởi mở, vui vẻ, không khác ǵ một cậu học sinh đi nghỉ hè. Cả hai chỉ uống nước lă, nhưng đều là những tên giết người có hạng. Lâu-la đă thực hiện mười bảy vụ, An-đe ba vụ.
Chúng kể lại những thành tích cũ của chúng với một thứ kiêu hănh giống như những người đă làm được nhiều việc tốt đẹp cho tập thể. Nhưng khi hỏi đến công việc chúng sắp làm, th́ chúng lại tỏ ra kín đáo.
- Chúng tôi đă được chọn đi, v́ cả tôi lẫn thằng bé không ai biết uống rượu, v́ thế chúng tôi sẽ không lỡ mồm lỡ miệng. Vậy các anh đừng giận chúng tôi, đó là v́ phải tuân theo lệnh của ngài Uỷ nhiệm vùng. - Lâu-la giải thích.
- Dĩ nhiên rồi.
Móc-đô vừa chửi thề vừa nói:
- Ở trong vùng này có gần nửa tá những đứa mà tôi sẵn sàng muốn cho đi ṃ giun. Không biết có phải thằng Jack là mục tiêu của các anh không? Tôi muốn trả giá rất đắt để được thấy nó lănh đủ những ǵ mà nó đáng được nhận.
- Không. Không phải nó đâu.
- Hay là thằng Hốc-man.
- Cũng không phải nó.
- Ồ thôi, chúng tôi không thể bắt buộc các anh nói được. Nhưng mà đối với tôi nó ngứa ngáy chân tay thế nào ấy.
Một buổi sáng, c̣n sớm lắm, Móc-đô nghe thấy hai thằng nhón gót bước nhẹ xuống cầu thang, anh vội đánh thức Can-lân dậy và hai người nhanh chóng mặc áo. Khi họ xuống đến dưới nhà th́ thấy cửa mở và hai thằng đi trước họ không xa. Họ liền thận trọng bước theo.
Nhà trọ ở vùng gần ven thành phố, đi một lát th́ đến một ngă tư ở giữa nông thôn. Có ba người đă chờ sẵn ở đó. Lâu-la và An-đe đứng nói chuyện với chúng một lát, rồi cả bọn lại kéo nhau đi. Từ ở chỗ đó có nhiều con đường dẫn đến những mỏ khác nhau.
Bọn chúng đi vào con đường dẫn đến đồi Crow là một cái mỏ lớn của người Jo-si, người xứ Tân Anh Cát Lợi.
Bây giờ trời đă sáng rơ. Thợ thuyền đang vội vă đi làm, hoặc đi lẻ tẻ hoặc nhập lại thành từng nhóm. Móc-đô và Can-lân đi lẫn vào với họ. Sương mù dày đặc bao phủ tất cả. Một hồi c̣i xé tan bầu không khí: Đó là hiệu lệnh mười phút trước khi những thang máy đưa thợ xuống hầm mỏ.
Khi họ đến khoảng trống trước miệng giếng xuống mỏ th́ ở đó đă có khoảng một trăm thợ mỏ đang đứng đợi, vừa đập chân vừa thổi các ngón tay cho đỡ rét. Bọn hung thủ đứng tụm lại trong bóng tối của nhà máy. Can-lân và Móc-đô trèo lên một đống than xỉ để có thể nh́n rơ quang cảnh. Họ nhận ra kỹ sư mỏ tên là Men-dai, từ trong nhà máy đi ra thổi một tiếng c̣i để ra lệnh cho thang máy xuống hầm. Vừa lúc đó, một người trẻ tuổi, cao lêu nghêu, tiến lại gần miệng giếng. Anh ta trông thấy đám người đứng im lặng cạnh nhà máy, mũ đội sụp xuống thấp, cổ áo th́ kéo lên che kín cả mặt. Anh ta hướng về phía những người lạ mặt khả nghi và lớn tiếng hỏi:
- Các anh là ai? Tại sao lại vào đây làm ǵ?
Không có tiếng trả lời. Chỉ có thằng An-đe tiến lên một bước và bắn một phát vào bụng người đó. Cả trăm người thợ như vừa bị tê liệt hẳn. Người giám đốc mỏ ấn hai tay vào vết thương ở bụng và gập đôi người lại, chuệnh choạng định chạy đi, nhưng một phát đạn nữa làm anh ta ngă nghiêng xuống, tay chân quờ quạng trên mặt đất. Kỹ sư Men-dai hét lên một tiếng, tay cầm mỏ lết xông vào, nhưng anh cũng lănh hai viên đạn và chết ngay dưới chân chúng. Lúc đó đám đông thợ mỏ mới rùng rùng lên như một đợt sóng. Một vài người xông về phía bọn sát nhân. Nhưng hai khẩu súng bắn chỉ thiên như trút đạn phía trên đầu họ. Thế là mọi người đứng sững lại, rồi lùi dần và bắt đầu tản ra. Một số chạy thẳng hẳn về nhà. Khi những người dũng cảm nhất tập hợp lại được và chạy tới nhà máy, th́ bọn sát nhân đă biến mất trong đám sương mù.
Can-lân là Móc-đô trở về nhà trọ. Can-lân có vẻ buồn rầu, Móc-đô im lặng, suy nghĩ.
Tối hôm đó có một buổi ăn mừng lớn ở chi nhánh Hội. Không những ăn mừng vụ ám sát người giám đốc và người kĩ sư mỏ ở đồi Crow, mà c̣n để ăn mừng một thắng lợi khác mà chi nhánh đă thực hiện được ở một nơi xa đây. Bây giờ mới rơ là Ê-van cử hai người xuống Vermissa, th́ đồng thời hắn cũng đ̣i hỏi Vermissa phải bí mật cử ba người lên trên hắn để thủ tiêu Hen-lơ, một trong những người chủ mẫu mực. Anh ta chỉ có cái tội là cứ thích có năng suất trong công việc nên đă đuổi một số tên sâu rượu và lười biếng, mà những tên này lại là hội viên của Hội.
Bản án vừa được thi hành xong. Ted hănh diện ngồi chễm chệ trên ghế danh dự bên phải ông toán trưởng. Bộ mặt đỏ dừ, hai con mắt đỏ sọc máu, chứng tỏ hắn vừa qua một đêm trắng và uống nhiều rượu. Chúng đă ŕnh nạn nhân trong khi người này đi về nhà vào buổi tối. Chúng phục trên đỉnh một quả đồi, đường đi khấp khểnh nên bắt buộc ngựa phải đi bước một. Nạn nhân mặc nhiều áo quá để chống rét nên không rút súng ra kịp. Cái xác đẫm máu được vứt lại trong đống tuyết để làm một lời cảnh cáo cho tất cả các ông chủ có trái tim sắt đá.
Đó là một ngày trọng đại cho tất cả những Người Tiên Phong. Bóng tối đè nặng hơn nữa lên thung lũng khủng khiếp. Ganh-ty đă nghĩ đến một trận tấn công mới chống những kẻ thù của ông ta. Đêm hôm đó, khi mọi người đă say sưa chia tay nhau ra về, ông ta ngoác Móc-đô lại và đưa anh ta vào căn pḥng gặp nhau lần đầu tiên.
- Hăy nghe đây. Bây giờ tôi mới có một công việc xứng đáng với anh.
- Tôi hănh diện v́ đă được ông chọn lựa.
- Chúng ta không thể nào yên tâm chừng nào vụ Wil-co chưa được giải quyết xong.
- Nó là ai vậy? Nó ở đâu?
Ganh-ty bỏ điếu x́ gà xuống, xé ở sổ tay ra một tờ giấy trên có vẽ một bản đồ sơ lược.
- Nó là thằng đốc công chính của công ty Đai-kơ, thượng sĩ cũ, đă có đi đánh trận về. Chúng ta đă hai lần định hạ nó, nhưng không được may mắn và Jim đă bị nó hạ lại. Đây nhà nó đây, ở chơ vơ một ḿnh tại ngă tư của công ty. Không nên đi đến đó ban ngày, nó có vũ khí, bắn nhanh và bắn giỏi. Nhưng ban đêm... Tóm lại, nó ở đó với vợ nó, ba đứa con và một người đầy tớ gái. Nếu đặt một gói chất nổ ở cửa nhà nó với một cái ng̣i, th́ xong hết mọi chuyện.
- Người này đă làm ǵ?
- Nó đă giết Jim
- Tại sao nó lại giết Jim?
- Một buổi tối Jim đi vào vùng nhà nó, thế là nó giết thôi.
- Ở đó có hai người đàn bà và ba đứa trẻ con. Có cần phải cho tất cả bọn này bay lên trời không?
- Tất nhiên rồi.
- Nhưng sợ con nó có tội ǵ đâu?
- Anh x́ hơi rồi hay sao?
- Hăy b́nh tĩnh, ông hội đồng. Tôi đă từ chối đâu.
- Thế anh có thi hành mệnh lệnh không?
- Tất nhiên.
- Bao giờ?
- Xin ông cho tôi một hay hai đêm, để tôi ḍ địa điểm cái nhà nó và lập một kế hoạch...
Ganh-ty ch́a tay ra bắt tay Móc-đô.
- Tôi trông cậy ở anh. Các đ̣n cuối cùng này sẽ bắt chúng nó phải quỳ gối hết.
Ngay đêm hôm đó, một ḿnh Móc-đô đến đấy để nghiên cứu địa h́nh. Măi sáng bạch hôm sau mới trở về. Ngày hôm sau, anh hội ư với hai tên trợ thủ. Ngày hôm sau nữa, cả ba người tụ họp ở ngoài thành phố, mang theo đầy đủ thứ vũ khí. Một đứa mang theo một cái bọc đựng đầy thuốc nổ. Khoảng 2 giờ sáng th́ cả bọn đến trước nhà Wil-co. Hôm ấy gió to lắm. Mây bay như chạy dưới một mảnh trăng hạ thuyền. Chúng đă được báo trước là phải đề pḥng những con chó giữ nhà nên chúng rất thận trọng tiến lại gần. Nhưng không thấy có tiếng động nào khác ngoài tiếng gió rít và tiếng cây lá xào xạc. Móc-đô ghé sát tai vào cửa nghe, không thấy động tĩnh ǵ bên trong. Anh đặt gói thuốc nổ vào sát cửa, lấy dao thọc một lỗ và buộc ng̣i vào. Sau khi anh đă châm ng̣i, cả bọn vắt chân lên cổ mà chạy, được một quăng, vừa nằm rạp xuống một cái rănh, th́ nghe thấy tiếng nổ long trời lở đất, và căn nhà nọ sụp xuống. Công việc đă hoàn thành. Chưa bao giờ một sự thành công trọn vẹn như vậy được ghi nhận trong lịch sử biên niên của Hội. Nhưng than ôi Bọc thuốc nổ chỉ làm sụp đổ một căn nhà rỗng không, và người thượng sĩ già vẫn tiếp tục giữ vững trật tự trong các mỏ của công ty Đai-kơ.
Móc-đô tỏ vẻ bực tức lắm. Anh nói:
- Tôi thề là tôi sẽ hạ được nó.
Toàn thể chi nhánh bỏ phiếu biểu quyết tín nhiệm anh. Rồi vụ Wil-co cũng nguôi ngoai đi. Nhưng vài tuần lễ sau, khi báo chí đăng tin, Wil-co đă phải đấu súng trong một vụ phục kích, th́ ai cũng hiểu rằng đó là Móc-đô quyết tâm hoàn thành một công việc c̣n đang dang dở.
Đó! Hội những Người Tự Do đă lũng đoạn cả một vùng bằng sự khủng bố.
Bóng tối trùm kín thung lũng khủng khiếp.
Rồi mùa xuân đến với những bông hoa tươi thắm và tiếng hát của các con suối. Thiên nhiên bị bàn tay nặng nề của mùa đông giam giữ nay đă trỗi dậy. Nhưng không ở đâu có một tia hy vọng nào, cho những người đàn ông và đàn bà bị khống chế trong sự khủng bố. Trên đầu họ chưa bao giờ có những đám mây dày đặc sự đen tối và hăi hùng như vào đầu mùa hạ năm 1875 này.

Nguy Hiểm

Móc-đô đă được tôn lên địa vị của một phụ tá trong Hội. Anh đă trở thành tối cần thiết trong các buổi họp của Hội. Nhưng nếu anh càng nổi tiếng giữa đám Người Tự Do bao nhiêu, th́ khi ra ngoài đường phố ở Vermissa, anh càng phải chịu đựng những cái nh́n có ngụ nhiều ư nghĩa bấy nhiêu. Mặc dù vẫn khiếp sợ nhưng những người dân ở Vermissa bây giờ đă bắt đầu hợp đoàn với nhau. Chi nhánh đă biết tin là... có những cuộc họp bí mật được triệu tập tại toà soạn báo Herald, và những người bảo vệ pháp luật đă được phát đầy đủ súng ống. Ganh-ty và cả bọn đều coi thường những tin tức này. Chúng cậy đông người, gan lỳ và vơ trang tốt. Địch thủ của chúng th́ tản mạn, lại không có thế lực. Đó là ư kiến đánh gía của Ganh-ty, của Móc-đô và của những tay cứng khác trong chi nhánh.
Một buổi tối thứ bảy tháng năm, theo thường lệ, chi nhánh họp ở nhà hội quán, Móc-đô đang sửa soạn sắp đi, th́ môn huynh Mô-rit chợt đến t́m anh với vầng trán lo âu, đôi mắt hoảng hốt.
- Tôi có thể nói chuyện tự do với ông được không, ông Móc-đô?
- Dĩ nhiên.
- Tôi không quên rằng đă có lần tôi trút cả bầu tâm sự với ông, và ông đă giữ kín cho tôi.
- Nhưng sự yên lặng của tôi không có nghĩa là một sự tán thành những ư nghĩ của ông.
- Tôi biết. Nhưng tôi có một điều bí mật ở đây...
Anh ta để một tay lên ngực.
- Một bí mật ngày đêm gặm nhấm tim tôi. Nếu tôi nói nó ra, th́ chắc chắn nó sẽ gây thêm một vụ án mạng nữa. Nhưng nếu không nói, th́ nó sẽ là hồi chuông báo tử cho tất cả chúng ta.
Mô-rit đang run bần bật. Móc-đô rót một ly rượu uưt-ki và đưa cho ông ta.
- Đây là một liều thuốc cho ông. Bây giờ, ông hăy nói v́ sao ông lo sợ đến thế.
- Tôi nói một câu thôi: Có một thám tử đang ḍ theo dấu vết của chúng ta.
Móc-đô nh́n ông ta, kinh ngạc:
- Th́ ở đây lúc nào mà chẳng nhung nhúc những cảnh sát và thám tử.
- Không. Đây không phải là một người ở trong vùng này. Ông có nghe nói đến những người của Pin-ke không?
- Cái tên này có gợi cho tôi một cái ǵ đấy.
- Đó! Đây không phải là một tổ chức muốn làm được việc, muốn có kết quả kia. Nếu một người của Pin-ke đang theo dơi công việc của chúng ta, th́ chúng ta chắc chắn bị tiêu diệt mất.
- Tất nhiên,
- Nhưng tôi không phải là kẻ chỉ điểm người cần bị giết. Ôi! Tôi biết làm ǵ bây giờ?
Mô-rit đứng lên, đi đi lại lại trong pḥng, dáng điệu cực kỳ bối rối. Nhưng những lời nói của anh ta đă làm Móc-đô xúc động.
Anh nắm lấy hai vai Mô-rit và lắc mạnh.
- Không làm được ǵ cả, nếu cứ than khóc như một mụ già. Trước hết phải biết thằng đó là ai? Nó hiện ở đâu? Bằng cách nào ông lại biết nó có ở đây. Tại sao ông lại đến t́m tôi?
- Tôi đă nói với ông rằng trước khi đến đây, tôi đă có một cửa hàng ở miền đông, tại đó tôi có nhiều bạn tốt. Một người trong bọn họ hiện làm việc ở sở Bưu điện. Ngày hôm qua tôi nhận được thư của anh ta. Đây cái đoạn ở trên đầu trang này. Ông có thể đọc được.
"... ở vùng anh, bọn Tiên Phong hoạt động như thế nào? Chúng tôi đọc báo thấy nói nhiều về chúng nó lắm. Giữa chúng ta với nhau, tôi trông đợi tin tức của anh. Năm tập thể lớn và hai công ty hoả xa đă đứng ra gánh vác việc này, và họ làm đến nơi đến chốn lắm. Họ muốn có những kết quả thực sự. Theo lệnh của họ, đích thân Pin-ke chỉ huy chiến dịch này và đă phái đến đó, thám tử giỏi nhất của ông ấy là Bốc-đy. Người ta chờ đợi là ngày một ngày hai, cái bọc mủ ung nhọt ấy sẽ được chọc thủng ra".
- Bây giờ mời ông đọc thêm phần tái bút.
"Tất nhiên, tôi biết được những điều nói trên là v́ công việc của tôi, cho nên anh đừng cho ai biết nhé. Họ dùng một thứ mật mă riêng, mà anh có thể đoán cả ngày cũng không hiểu ǵ hết".
Móc-đô ngồi lặng đi một lát, tay vẫn không rời bức thư. Màn sương mù thế là vừa tan hết, để lộ ra một vực thẳm trước mặt anh.
- Có ai biết việc này nữa không?
- Tôi không nói với ai cả.
- Người bạn của ông có viết thư cho ai nữa không?
- Anh ta có biết một hai người ở đây.
- Hội viên của Hội à?
- H́nh như thế.
- Người bạn ông có thể cho họ biết nhân dạng của tên Bốc-đy này , và nhờ đó chúng ta sẽ có thể t́m ra nó.
- Có thể lắm. Nhưng tôi tin rằng người bạn của tôi không biết mặt tên Bốc-đy đó. Anh ta chỉ cho tôi biết những tin tức đă thu lượm được trong công việc của anh ta thôi.
Móc-đô nhảy dựng lên:
- Tôi nắm được nó rồi. Chúng ta may mắn quá. Chúng ta sẽ thanh toán nó trước khi nó có thể làm hại được chúng ta. Này, ông Mô-rit, ông có để tôi đảm nhiệm việc này không?
- Tất nhiên rồi.
- Ông yên tâm, cứ để một ḿnh tôi xử trí. Tôi coi như cái thư này gửi đến cho chính tôi. Như thế đối với ông đă được chưa?
- Tôi không dám đ̣i hỏi ǵ thêm nữa.
- Thế thôi, chúng ta ngừng ở đây nhé. Bây giờ tôi xuống hội quán để họp đây, và rồi chúng ta sẽ cho tên Pin-ke này có dịp than khóc.
- Ông không giết người thám tử đấy chứ?
- Ông càng biết ít càng tốt. Xin ông đừng hỏi tôi nữa.
Mô-rit lắc đầu buồn bă:
- Tôi có cảm giác là tay tôi đă vấy máu.
Móc-đô đáp lại với một nụ cười ghê rợn:
- Tự vệ không phải là ám sát. Hoặc nó, hoặc chúng ta.
Móc-đô tuy mồm có vẻ cứng cỏi, nhưng những hành động của anh lại tỏ ra là anh thấy sự đe dọa rất nghiêm trọng. Trước khi ra khỏi nhà, anh đă huỷ hết những giấy tờ ǵ có thể buộc tội anh. Nhưng h́nh như anh vẫn c̣n lo sợ một cái ǵ đó, nên trên đường đến hội quán, anh đă dừng lại trước cửa nhà trọ của cụ Sáp, khi anh gơ khẽ vào cửa th́ Ettie chạy ra. Nh́n dáng điệu trang nghiêm của anh, cô biết rằng một mối nguy hiểm đang gần kề.
- Có ǵ thế, anh đang bị nguy hiểm à?
- Chưa nguy hiểm lắm. Nhưng chúng ta nên đi khỏi nơi đây trước khi nó trở thành tệ hại hơn.
- Đi hả anh?
- Chiều hôm nay anh nhận được một số tin tức, và thấy nhiều nguy hiểm đang chờ anh.
- Cảnh sát à?
- Không, anh đă dính líu quá sâu vào rồi, và bây giờ anh muốn rút ra khỏi đây không chậm trễ nữa.
- Đó là con đường cứu nguy cho anh đó.
Không một lời nói, Ettie đặt bàn tay ḿnh vào tay người yêu.
- Tốt lắm. Nhiều sự việc sắp xảy ra dồn dập trong vùng thung lũng này. Nhiều người trong bọn anh phải tự lo lấy thân ḿnh. Nếu
anh ra đi, em phải đi ngay với anh.
- Em sẽ theo anh sau.
- Không, em đi ngay cùng với anh. Anh có quen biết một bà con rất tốt, anh sẽ đưa em đến đó để chờ ngày làm lễ cưới.
- Vâng, em sẽ đi.
Móc-đô đi tới nơi hội họp. Đến nơi, anh được chào đón một cách vui vẻ. Pḥng họp đầy nghẹt người. Qua màn khói thuốc lá, anh trông thấy cái bờm tóc đen của ông trưởng toán, bộ mặt độc ác của thằng Ted, cái tướng diều hâu của thư kư Ha-ra, cùng khoảng một tá những chức sắc cao cấp của chi nhánh. Anh mỉm cười khi nghĩ rằng tất cả bọn này rồi sẽ phải cuống cuồng lên v́ cái tin anh đem đến.
Ông chủ toạ cuộc họp tuyên bố:
- Chúng tôi vui mừng thấy anh đến họp, môn huynh Móc-đô. Chúng tôi đang bàn về một vụ rất khó phân giải.
Một người ngồi kế bên nói cho anh hay:
- Chuyện Lâu-la và An-ke đấy mà. Cả hai đều đ̣i tiền thưởng. Ai biết được đứa nào đă bắn viên đạn chủ yếu.
Móc-đô đứng dậy và giang tay ra. Nét mặt bất thường của anh chiếm hết sự chú ư của mọi người. Cả pḥng họp im phăng phắc,
Móc-đô trịnh trọng nói:
- Thưa sư huynh tôn kính, yêu cầu được thông báo khẩn cấp.
Ganh-ty nhắc lại:
- Môn huynh Móc-đô yêu cầu được thông báo khẩn cấp. Theo nội qui của chúng ta, th́ đây là một quyền ưu tiên phải tôn trọng. Bây giờ môn huynh, chúng tôi nghe anh nói.
Móc-đô rút cái thơ ở trong túi ra.
- Thưa sư huynh tôn kính, và thưa các môn huynh, hôm nay tôi mang đến đây những tin tức không tốt. Tin đó là những công ty có quyền lực nhất, và giàu có nhất của xứ này đă họp nhau lại để tiêu diệt chúng ta. Ngay lúc này đây, một thám tử của Pin-ke, một người mang tên là Bốc-đy đang hoạt động trong thung lũng, thu nhập những chứng cớ có thể tiêu diệt hết chúng ta. Đó là t́nh trạng mà tôi yêu cầu bàn bạc khẩn cấp.
Cả hội nghị ngồi chết lặng đi, không ai nói câu nào. Một lát sau, chủ toạ mới lên tiếng:
- Anh có chứng cớ ǵ không?
- Chứng cớ ở trong bức thư này...
Anh đọc đoạn thư cần thiết, rồi nói tiếp:
- Đây là một vấn đề danh dự của tôi. Tôi không thể cho biết chi tiết hơn về bức thơ này, cũng không thể để cho mọi người chuyền tay nhau cùng đọc được.
Một môn huynh đă có tuổi đứng dậy, nói:
- Thưa ông chủ toạ, xin cho phép tôi được phát biểu. Tôi đă có nghe nói đến cái tên Bốc-đy. Nó là phụ tá đắc lực của Pin-ke.
- ở đây ai biết mặt nó? - Ganh-ty hỏi.
- Có. Tôi biết. - Móc-đô trả lời.
Một tiếng ŕ rầm ngạc nhiên truyền đi trong pḥng họp. Móc-đô tiếp tục nói với một nụ cười đắc thắng trên môi.
- Nếu chúng ta hành động khôn ngoan và nhanh chóng th́ chúng ta có thể thoát ra được bước nguy hiểm này. Nếu tôi có được sự tin tưởng và sự hỗ trỡ của chi nhánh th́ các vị không có ǵ phải lo sợ nhiều nữa.
- Chúng tôi có ǵ phải lo sợ, Nó biết ǵ về công việc của chúng ta.
- Thưa ông hội đồng, ông có thể nói được như vậy nếu như ai cũng thanh liêm như ông. Nhưng người này có khả năng sử dụng hàng triệu bạc của bọn tư bản. Vậy ông thử nghĩ xem, ở trong tất cả các chi nhánh, há lại không có một môn huynh nào sa ngă trước bạc tiền? Tên thám tử này rồi ra cũng sẽ biết hết những bí mật của chúng ta. Chỉ có một môn thuốc để trị bệnh này mà thôi.
Ted nói dằn từng tiếng:
- Không để cho nó ra khỏi thung lũng.
Móc-đô tán thành nhiệt liệt:
- Hoan hô, môn huynh Ted, anh đă nói rất đúng.
- Bây giờ làm sao nhận ra nó? Móc-đô nói một cách trang nghiêm:
- Thưa ông trưởng toán. Đây là một vấn đề sinh tử, quá quan trọng để có thể đem ra bàn bạc rộng răi. Tôi không nghi ngờ bất cứ một người nào trong chúng ta ở đây, nhưng nếu một câu nói chơi lọt đến tai người ấy, th́ chúng ta không có một hy vọng nào khống chế được nó. Tôi muốn xin chi nhánh bầu ra một uỷ ban tín nhiệm. Tôi xin đề cử chính ông, ông chủ tọa, môn huynh Ted và năm môn huynh khác nữa. Lúc đo trước uỷ ban, tôi sẽ nói rơ về những ǵ tôi biết và các biện pháp nên theo.
Đề nghị của Móc-đô được chấp nhận ngay, và một uỷ ban được chỉ định. Ngoài Ganh-ty và Ted, c̣n có Ha-ra, Các-tơ, Hổ Cóc-mác và hai anh em Uyn-la.
Buổi họp hàng tuần chấm dứt sớm hơn mọi lần trong sự buồn rầu, lo sợ. Lần đầu tiên thấy hiện lên trên bầu trời trong sáng của họ những đám mây đen của pháp luật.
Khi mọi người đă ra về hết, trước mặt uỷ ban tín nhiệm, Ganh-ty ra lệnh:
- Móc-đô, nói đi!
Bảy người trong uỷ ban ngồi như những tượng đá lạnh lùng trong các ghế bành.
- Bốc-đy đang ở đây nhưng với cái tên khác. Nó lấy tên là Ti-vơ và hiện ở Hobson's Patch.
- Sao anh biết?
- Tôi ngẫu nhiên có nói chuyện với nó một lần mà không biết. Hồi đó tôi không nghĩ ǵ nhiều về Pin-ke, và có lẽ cũng đă quên hẳn cái tên ấy đi nếu không nhận được bức thư này. Nhưng bây giờ th́ tôi chắc chắn là nó rồi. Tôi đă gặp nó hôm thứ tư vừa rồi trên chuyến tàu. Nó nói nó là kư giả của tờ Nữu Ước thời báo. Tôi tin là thật. Nó muốn biết về những Người Tiên Phong, nói là để viết gửi về toà soạn. Tất nhiên là tôi không hở ra một chuyện ǵ. Nó nói với tôi rằng: "Tôi sẽ trả tiền, mà trả giá rất đắt để có những chi tiết có thể làm vui ḷng ông chủ báo của tôi". Tôi đă bịa ra cho nó nghe những điều mà tôi cho là nó sẽ thích thú. Sau đó nó đưa cho tôi một tờ giấy bạc hai mươi đô la và nói rằng: "Anh sẽ có mười lần hơn thế này, nếu anh t́m được cho tôi những thứ ǵ mà tôi cần".
- Thế anh đă kể những ǵ với hắn
- Tất cả những ǵ đến trong đầu tôi lúc ấy.
- Tại sao anh biết nó không phải là nhà báo?
- Khi xe chạy đến Hobson's Patch th́ nó xuống tàu. Tôi cũng xuống. Cùng ngẫu nhiên khi tôi bước vào pḥng bưu điện th́ thấy nó từ trong đó đi ra. Người đánh điện tín nói với tôi rằng: "Coi này, tôi nghĩ có lẽ phải bắt hắn trả gấp đôi mới đúng". - Tôi trả lời "Tôi cũng nghĩ như ông". Th́ ra nó đă viết được cả một tờ điện tín những câu đọc lên không ai hiểu ǵ cả. Người đánh điện nói ngày nào hắn cũng đánh đi những bức điện tối ṃ như thế.
- Anh nói có lư. Thế bây giờ chúng ta phải làm ǵ? - Ganh-ty nói.
- Tại sao không xuống dưới đó mà thanh toán mẹ nó đi? - Một người hỏi.
- Mà sớm chừng nào càng tốt chừng ấy.
- Tôi sẽ đi ngay tức khắc nếu tôi biết nó ở đâu. Nó ở Hobson's Patch, nhưng không biết ở nhà nào. Nhưng tôi đă có sẵn một cái bẫy này, nếu các ông chịu nghe tôi...
- Bẫy thế nào?
- Ngày mai tôi sẽ đi Hobson's Patch. Tôi sẽ nhờ người đánh điện tín chỉ dẫn cho, và tôi sẽ t́m ra nó. Tôi sẽ nói với nó rằng tôi cũng là một hội viên của Hội những Người Tự Do, và muốn bán những bí mật của chi nhánh, nó sẽ vồ ngay. Tôi sẽ nói rằng các tài liệu hiện để ở nhà tôi, nhưng nếu ban ngày mà đến đấy lấy, th́ thật là điên. Tôi sẽ hẹn đến mười giờ đêm. Chắc nó đến thôi.
- Rồi sao nữa?
- Sau đó th́ phần các ông muốn xử trí thế nào th́ tuỳ. Nhà trọ của bà quả Namara là một căn nhà hẻo lánh. Bà chủ trọ của tôi là người tin cẩn được. Nếu nó hứa chắc với tôi là nó sẽ đến, th́ tôi sẽ báo cho các ông biết và tôi muốn vào khoảng 9 giờ tối mai cả bảy ông phải có mặt ở nhà tôi. Nó sẽ sập bẫy.
Ganh-ty kết luận:
- Đồng ư về tất cả kế hoạch. Chín giờ tối mai, chúng tôi sẽ đến nhà. Anh chỉ việc đóng cửa sau lưng nó, c̣n để mặc chúng tôi.

Bốc-đy Sập Bẫy

Căn nhà nơi Móc-đô ở trọ nằm ở ven thành phố và xa đường cái đi lại. Trong những trường hợp khác, bọn chủ mưu chỉ việc đưa con mồi đến đấy, rồi trút đạn lên nạn nhân. Nhưng đây chính là một trường hợp ngoại lệ: c̣n cần phải rơ người kia đă biết những ǵ, làm cách nào mà biết, và đă truyền đi nhưng tin tức ǵ. Nếu người thám tử đă làm xong công việc thu thập tài liệu, th́ cần phải biết ai đă phản bội để xử trí tên ấy.
Móc-đô đi xuống Hobson's Patch như đă dự định trước. Buổi sáng hôm đó, h́nh như cảnh sát lại đặc biệt chú ư đến anh ta th́ phải. Đại uư Ma-vin định tới nói chuyện với anh, khi anh đứng đợi tàu ở sân ga. Anh quay mặt đi không thèm trả lời. Đến chiều th́ Móc-đô trở về và t́m ngay Ganh-ty ở nhà hội quán để báo tin:
- Nó sẽ đến.
- Hoan hô!
Ông trưởng toán vỗ tay reo mừng:
- Cậu có tin là nó biết ǵ nhiều lắm không?
Móc-đô gật đầu buồn bă:
- Nó đă ở đây ít nhất là sáu tuần rồi. Nếu nó cứ vung tiền ra trong suốt thời gian vừa qua, th́ nó cũng đă thu được không ít tin tức và đă gửi những tin ấy đi rồi.
Ganh-ty la lên:
- Nhưng trong chi nhánh, mọi người đều vững vàng như thành đồng luỹ thép cả. Chỉ có cái thằng Mô-rit ấy thôi. Nếu có một người nào đó đi tố gíac chúng ta th́ chính là nó. Tôi muốn cho hai đứa đến nhà nó ngay trước tối hôm nay để cho nó một trận và đồng thời cũng tra hỏi nó xem có biết thêm ǵ không.
- Tôi không giấu ông là tôi cũng có thương hại lăo ấy, mà nếu lăo ấy bị làm sao th́ tôi cũng có phần áy náy. Mặc dù lăo có những cách nh́n không giống ông và tôi, nhưng tôi có cảm gíac lăo không phải là một tên phản bội. Nhưng thôi, tôi đâu có dám can thiệp chuyện giữa ông và lăo.
- Tôi sẽ thanh toán nó.
- Nhưng xin ông hăy đợi cho đến ngày mai, không nên để cho người ta chú ư quá nhiều đến chúng ta trước khi giải quyết xong vụ Pin-ke.
- Anh nói có lư. Và chúng ta sẽ bắt thằng Bốc-đy phải khai rơ là nó đă nhận được những tin tức từ người nào. Dù chúng ta có phải moi tim ra để bắt nó nói, cũng phải làm cho kỳ được. Nó có cảm thấy là bị gài bẫy không?
- Tôi đă tóm được điểm yếu của nó. Nó sẵn sàng đi từ đây đến Nữu Ước, nếu có được những tài liệu tốt. Tôi đă cầm tiền của nó...
Móc-đô rút ở trong túi ra một xấp giấy đô-la
- Nó sẽ đưa cho tôi bấy nhiêu nữa khi nào nó thấy những tài liệu của tôi.
- Tài liệu nào?
- Tất nhiên tôi làm ǵ có tài tiệu. Nhưng tôi đă cho nó giỏ nước giăi ra khi nói đến những nội quy, những sổ thanh toán, những đơn xin nhập hội. Hắn tin chắc rằng, trước khi đi khỏi nơi đây, hắn sẽ ṃ được đến tận đáy của vấn đề.
Ganh-ty th́ thầm với một giọng dễ sợ:
-Ừ, nó cũng không nghĩ sai đâu. Thế nó có hỏi anh tại sao không mang những tài liệu đó đi theo luôn không?
- Ai dại ǵ mang theo trong ḿnh từng ấy tài liệu? Ngay mới buổi sáng hôm nay, đại uư Ma-vin c̣n muốn nói chuyện với tôi ở ngoài sân ga nữa ḱa.
- Ừ, người ta cũng đă có thuật lại với tôi như vậy. Tôi sợ rằng không khéo rồi cuối cùng chỉ có một ḿnh anh sẽ phải gánh chịu tất cả sức nặng của vụ này. Sau khi thủ tiêu nó trong một cái giếng cũ, chúng ta không thể gạt bỏ được hai sự kiện là nó th́ ở Hobson's Patch, mà hôm nay chính anh cũng đi Hobson's Patch.
- Ban đêm th́ sẽ không có một ai trông thấy nó vào nhà tôi, và tôi cuộc rằng sẽ không ai trông thấy nó ở trong nhà tôi đi ra. Bây giờ xin ông Hội đồng nghe kỹ tôi nói đây. Các ông sẽ đến đây đúng giờ đă quy định. Mười giờ th́ nó đến. Nó sẽ gơ cửa ba lần. Chính tôi sẽ ra mở cửa cho nó vào. Tôi đi đằng sau nó và sẽ khoá cửa lại. Thế là xong.
-Ừ, dễ như trở bàn tay thôi.
- Nhưng chuyện tiếp theo mới là cần suy nghĩ. Nó có vũ khí, ai cấm nó không biết cảnh giác và đề pḥng. Ông hăy cứ tưởng tượng rằng tôi đưa nó vào một căn buồng có bảy người đàn ông ngồi chờ nó, trong khi nó tưởng chỉ có một ḿnh tôi thôi. Thế là sẽ nổ ra một cuộc đọ súng, và có thể có những cái không may xảy đến cho một vài anh em chúng ta.
- Đúng.
- Và tiếng súng có thể làm cho tất cả bọn cớm trong thành phố này đổ xô đến đây.
- Anh nói có lư lắm.
- Cho nên tôi định xếp đặt mọi việc như thế này. Các ông sẽ ngồi tất cả ở căn pḥng lớn. Tôi mở cửa ngoài đường, đưa nó vào buồng khách nhỏ bên cạnh cửa. Tôi sẽ để nó ngồi đó trong khi tôi đi vào lấy tài liệu. Tôi sẽ trở lại với một vài tài liệu giả. Trong khi nó đọc, tôi sẽ nhảy vào ôm chặt tay nó. Các ông sẽ nghe thấy tiếng tôi gọi và chạy ùa sang, xin các ông chạy nhanh nhanh cho một chút.
- Kế hoạch thế tốt đấy. Chi nhánh Hội ta sẽ mang nợ anh nhiều lắm đấy.
- Thưa ông Hội đồng, dĩ nhên tôi không c̣n là một tên lính mới ṭ te nữa.
Khi về đến nhà, anh bắt đầu vào việc chuẩn bị cho cái buối tối ghê gớm này. Trước hết anh đem khẩu súng ra lau chùi, bôi mỡ và lắp đạn. Rồi anh kiểm tra lại căn buồng nơi sẽ giương bẫy. Cuối cùng anh kể hết mọi chuyện cho Can-lân nghe và nói thêm:
- Này Can-lân, đêm nay anh nên đi ngủ ở nơi khác. Trước sáng ngày mai, nơi đây sẽ có nhiều máu đấy.
- Tôi sợ chi nhánh đánh giá tôi không tốt, chứ tôi rất muốn theo lời khuyên của anh.
Bọn sát nhân đến đúng giờ đă định. Nh́n bề ngoài chúng có vẻ là những công dân ăn mặc đẹp đẽ, sạch sẽ. Nhưng nếu người nào biết xem tướng mặt, th́ sẽ hiểu rằng Bốc-đy ít có khả năng sống sót được.
Chủ nhà có để chai rượu uưt-ki trên bàn, nên chúng vội vă nốc rượu ngay cho ấm bụng. Ted và Cóc-mac đă chuếnh choáng say rồi. Rượu hun đốt thêm sự độc ác tự nhiên của chúng. Cóc-mac để tay gần cái bếp ḷ sưởi đă được đốt lên. Nó nói:
- Nóng thế này, được đấy.
Thằng Ted hiểu ngay ư nghĩa của câu nói đó, gật gù tán thành:
- Ừ, được, đem trói nó vào đây th́ sự thật nào cũng phải khạc ra hết.
Móc-đô nói:
- Đừng lo. Chúng ta sẽ bắt nó phải khai.
Móc-đô, con người này có lẽ có những dây thần kinh bằng thép hay sao ấy. Tất cả công việc khó khăn nguy hiểm này là đặt trên hai vai anh ta, mà anh ta vẫn b́nh tĩnh, như không có ǵ xảy ra cả.
Tên toán trưởng nói với Móc-đô:
- Một ḿnh anh sẽ thu xếp riêng với nó. Chừng nào mà tay anh c̣n chưa nắm được vào cổ nó, th́ nó sẽ chưa biết sự có mặt của chúng tôi.
- Có thể nó sẽ không đến. Có thể nó cảm thấy có có nguy hiểm. - Tên thư kư nói.
- Thế nào nó cũng đến. Nó ao ước được đến đây cũng không kém ǵ các ông ao ước được thấy nó. Này, nghe xem. - Móc-đô đáp.
Chúng sững người lại, đứng im lặng như tượng đá. Ba tiếng gơ cửa vang lên ở cánh cửa ngoài đường.
Móc-đô giơ một tay lên để căn dặn phải thận trọng. Cả bảy cặp mắt cùng lóng lánh chung một ánh đắc thắng, cả bảy bàn tay đều đặt lên vũ khí.
- Không được gây tiếng động nữa. - Móc-đô th́ thầm.
Rồi anh bước ra khỏi pḥng và đóng cửa kỹ lưỡng. Bọn sát nhân căng tai nghe ngóng. Chúng nhận thấy bước chân của Móc-đô đi trên hành lang, rồi thấy anh mở cửa ngoài. Có vài lời chào đón trao đổi qua lại, sau đó chúng nghe thấy tiếng bước chân của một người đi rụt rè trong nhà, và một giọng nói mà chúng không quen biết. Một lát sau, một cánh cửa đập mạnh và có tiếng ch́a khoá xoay. Thế là xong, con mồi đă sập bẫy. Hổ Cóc-mac phá lên cười ghê rợn. Ganh-ty vừa bắt nó im, vừa th́ thào:
- Đồ ngu, mày làm hỏng việc bây giờ.
Ở buồng bên, nghe có tiếng người nói chuyện, nói rất lâu. Rồi cửa mở. Móc-đô hiện ra, một ngón tay để lên môi ra hiệu.
Anh ta đi đến một đầu bàn và nh́n kỹ từng bộ mặt. Một sự thay đổi rất tế nhị xuất hiện ở anh ta, gương mặt lạnh lùng, rắn đanh lại, đôi mắt sâu đậm, long lanh sau cặp kính. Rơ ràng anh ta đă lột xác thành một người có uy quyền đối với người khác.
Bọn sát nhân ngắm anh không chớp mắt, nhưng anh vẫn không nói ǵ. Chỉ nh́n chúng bằng cặp mắt rất kỳ lạ.
Cuối cùng Ganh-ty phải lên tiếng:
- Thế nào. Thằng Bốc-đy có ở đây không?
Móc-đô chậm răi trả lời, dằn từng tiếng:
- Có. Tao là Bốc-đy đây.
Mười giây đồng hồ trôi qua, sự im lặng sâu đậm đến nỗi người ta tưởng căn pḥng này không có người. Bảy bộ mặt xám ngoét, quay nh́n về hướng con người đang chế ngự chúng. Trong tiếng kính bị bể vỡ, rèm cửa bị rứt tung và qua mỗi khung cửa sổ, những họng súng chĩa vào. Ganh-ty rống lên như một con gấu bị thương, nhảy bổ ra phía cửa. Hắn chạm ngay vào mũi súng và đôi mắt xanh của đại uư Ma-vin. Tên trưởng toán lùi lại, ngă ngồi xuống ghế.
Móc-đô gật đầu tán thành:
- Ông Hội đồng, ông ngồi chỗ ấy tốt đấy. C̣n mày, Ted, nếu mày không cất tay ra khỏi khẩu súng th́ mày sẽ không được gặp mặt đao phủ đâu. Bỏ tay ra. Đó. Thế được đấy. Có bốn mươi tay súng chung quanh ngôi nhà này. Ma-vin, hăy tước hết súng của chúng nó đi. Bọn giết người bị tước hết vũ khí. Kinh ngạc, sợ hăi, buồn rầu, chúng vẫn ngồi cả chung quanh bàn.
Người giương bẫy dơng dạc nói lớn:
- Tao muốn nói với chúng mày một vài lời trước khi chia tay. Tao chính là Bốc-đy của tổ chức Pin-ke đây, tao đến đây là để tiêu diệt chúng mày. Tao đă phải chơi một ván bài khó khăn và nguy hiểm.
Bảy bộ mặt tái nhợt, sững sờ. Bảy cặp mắt trong đó cháy bỏng một mối căm hờn không bao giờ có thể dập tắt được.
- Chúng mày tưởng là ván bài chưa kết thúc phải không? Nó kết thúc rồi: ở đây bảy đứa và ngay đêm nay, sáu mươi tay chân của chúng mày sẽ ngủ trong nhà tù. Khi đảm nhiệm vụ án này, tao không tin rằng trên đời này lại có cái hội như hội của chúng mày.
Tao tưởng đó chủ là những chuyện phóng đại của một số nhà báo. Người ta nói với tao rằng tao sẽ phải chạm trán với những "Người Tự Do" v́ thế tao đă đi đến Chicago đến trở thành một Người Tự Do. ở đó, tao thực sự tin rằng đúng là những chuyện phóng đại của báo chí, v́ tao thấy Hội không có ǵ xấu xa, mà trái lại là đằng khác. V́ phải làm cho trọn vẹn cuộc điều tra, nên tao đă đến thung lũng này. Khi đến đây tao mới hiểu rằng tao đă lầm. Cho nên tao đă ở lại đây để nghiên cứu vấn đề cho cặn kẽ.
Tao chưa hề giết một người nào ở Chicago, tao chưa bao giờ làm bạc giả. Những đồng đô-la tao đưa cho chúng mày tiêu, nói là bạc giả nhưng chính là bạc thật. Thế là tao được nhập vào cái chi nhánh địa ngục của chúng mày và cùng chúng mày bàn bạc những chuyện giết người. Cái đêm hôm tao được nhập vào chi nhánh, chúng mày đi hành hung cụ James. Tao không báo kịp cho cụ biết. Nhưng tao đă giữ tay mày lại, Ted, khi mày định giết ông cụ. Tao không cứu được anh bạn Men-đai ,v́ tao không rơ sự việc, nhưng tao sẽ treo cổ những tên giết hai người đó. Tao đă báo tin cho Wil-co, để có thể cùng vợ và các con ông ta thoát đi khỏi, trước khi tao đặt thuốc nổ. Cũng có nhiều vụ tao không thể báo trước cho nạn nhân biết. Nhưng rơ ràng đă có biết bao nhiêu lần những người mà chúng mày định ám hại đă trốn thoát.
Ganh-ty rít lên giữa hai hàm răng:
- Thằng phản bội.
- Ganh-ty! Mày gọi tao là "phản bội", nhưng sẽ có hàng ngh́n người khác gọi tao là "người tốt", đă xuống tận địa ngục để cứu họ lên, trong cái địa ngục này, tao cố sống cho đến khi nắm được tất cả từng đứa một, từng bí mật trong ḷng bàn tay này. Nhưng một bức thư đă khiến tao sắp bị lộ. V́ vậy tao phải hành động ngay tức khắc. Tao không c̣n nói ǵ thêm với chúng mày nữa. Thôi, bây giờ ông Ma-vin, ông hăy đem giam bọn này lại, Chuyện c̣n lại ta sẽ làm sau.
Can-lân được giao một chiếc phong b́ dán kín mà anh ta có nhiệm vụ phải đưa đến địa chỉ của Ettie. Sáng hôm sau, một cô gái trẻ đẹp và một người đàn ông khăn áo trùm kín người bước lên một chuyến tàu đặc biệt của công ty hoả xa dành riêng cho họ, mở hết tốc lực rời khỏi một vùng đất đầy nguy hiểm.
Mười ngày sau, họ làm lễ cưới ở Chicago. Cụ Sáp là người làm chứng trong cuộc hôn nhân đó.
Vụ xử án những "Người Tiên Phong" được tổ chức cực kỳ cẩn mật. Chúng cố chối căi. Nhưng vô ích. Ganh-ty và tám tên phụ tá, chết trên đoạn đầu đài, năm mươi đứa khác ngồi tù. Thắng lợi của Bốc-đy trọn vẹn và hoàn toàn.
Nhưng thằng Ted không phải lên đoạn đầu đài. Anh em thằng Uyn-la cũng thế. Và một vài thằng hung thần khác cũng thoát. Chúng bị giam giữ trong mười năm, rồi chúng t́m được tự do. Ngày chúng ra khỏi tù, Bốc-đy biết rằng ông bắt đầu gặp khó khăn. Chúng ám sát hai lần, nhưng ông đều thoát. Ông phải rời Chicago, đổi tên để sinh sống ở Cali. Tại đây, Ettie từ trần. Một lần khác ông lại suưt bị giết. Mang một cái tên mới là Du-gia, ông làm việc trong một hầm mỏ với một người hùn vốn tên là Bar, và trở nên giàu có. Có người báo rằng: bọn khát máu lại đánh hơi thấy dấu vết của ông rồi. Thế là ông vội vă xuống tàu trở về Anh Cát Lợi. Đổi tên là Jôn Du-gia, lấy vợ và sống như một nhà quư phái nông thôn tại vùng Sussex rồi sau đó tại lâu đài cổ này xảy ra câu chuyện như ta đă thấy.

Tác phẩm bậc thầy

Trước toà đại h́nh, Du-gia được trắng án v́ đă hành động trong hoàn cảnh tự vệ. Holmes viết thư cho bà vợ ông ta: "Bằng mọi giá, bà hăy đưa ông ấy đi khỏi nước Anh. ở đây có những tổ chức c̣n mạnh hơn gấp bội những tổ chức mà ông đă thoát được. Không thể nào có an toàn cho ông ở Anh Cát Lợi này".
Hai tháng đă trôi qua. Vụ án ch́m dần vào dĩ văng. Một buổi sáng, có một bức thư khó hiểu được nhét vào ḥm thư của chúng tôi.
"Ông Holmes đáng thương của tôi ơi! Ôi... ôi..."
Bức thư nặc danh chỉ có mấy chữ đó thôi. Tôi bật cười. Holmes th́ trở nên nghiêm trang:
- Quỷ quái thật.
Và anh ta ngồi lặng đi, vầng trán cau lại.
Tối khuya hôm đó, bà chủ nhà trọ bước vào, nói rằng có một vị khách muốn được gặp ông Holmes về một vấn đề quan trọng.
Người khách được mời vào ngay: Đó là ông Bar. Với gương mặt căng thẳng, đôi mắt hoảng hốt, ông nói:
- Tôi mang đến những tin tức xấu.
- Đó là những điều tôi đang sợ đây. - Holmes nói
- Ông nhận được một bức điện?
- Thư của người nhận được bức điện đó.
- Chuyện của ông Du-gia. Người ta nói với tôi rằng tên thật của ông ta là Bốc-đy. Hai ông bà ấy đă xuống tàu Panama đi Nam Phi từ ba tuần lễ rồi. Tối hôm qua, tàu đỗ lại ở bến Cáp. Sáng nay, tôi nhận được bức điện này của bà Du-gia: "Du-gia mất tích dưới biển trong một trận băo ngoài khơi Sainte-Helene. Không ai biết tai nạn xảy ra như thế nào.
- Th́ ra như vậy đó. Việc bố trí và dàn cảnh thật tuyệt vời. Holmes nói.
- Ông không tin đây là một tai nạn?
- Phải.
- Thế th́ Du-gia đă bị mưu sát?
- Phải.
- Tôi cũng nghĩ thế. Bọn Người Tiên Phong.
Holmes ngắt lời:
- Không phải đâu. Đây là một bàn tay bậc thầy kia. Đây không c̣n là một khẩu súng săn cưa ṇng, một khẩu súng lục. Mà là tác phẩm vĩ đại của một bậc thầy. Trông những nét bút tuyệt vời này, tôi có thể nhận ra ngay đây là tác phẩm của Mori. Vụ án mạng này không phải là sản phẩm của Mỹ quốc mà chính là của Luân Đôn đó.
- V́ sao vậy?
- V́ nó đă được thực hiện bởi một người "bất bại". Một bộ óc lớn và một tổ chức khổng lồ dùng để thủ tiêu một người mà thôi. Khác nào dùng búa tạ để đập một hạt dẻ. Một sự phung phí năng lực quá cỡ, nhưng hạt dẻ đă bị đập nát bét.
- Nhưng bậc thầy ấy sao lại dính líu vào vụ này được.
- Thằng Por chính là một trong những tay chân của bậc thầy đó, Người Mỹ rất khôn ngoan. Khi họ dự định đánh một trận ở Anh, th́ họ nghĩ ngay đến việc hợp tác với một chuyên gia lớn về tội ác ở Anh. Mới đầu Mori chỉ huy động bộ máy của hắn để t́m ra Du-gia. Rồi hắn chỉ dẫn cho hung thủ cách tiến hành công việc như thế nào cho tốt. Nhưng Ted đi từ Mỹ sang đây đă thất bại. Bấy giờ Mori tự đứng ra đảm nhận việc này, và đă giải quyết nó bằng một tác phẩm bậc thầy.
Bar đùng đùng nổi giận, nắm chặt bàn tay, tự đấm vào trán.
- Chúng ta bắt buộc phải chấp nhận điều đó ư? Sẽ không có ai lên đến ngang tầm của tên ma vương này sao?
Holmes chậm răi trả lời:
- Không. Tôi không nói rằng tên ma vương ấy sẽ không thể bị đánh bại. Nhưng ông phải để cho chúng tôi có thời gian... vâng, phải có thời gian.
Chúng tôi ngồi lặng im. Đôi mắt tiên tri của Holmes vẫn như đang muốn chọc thủng bức màn tương lai.


yeahhhhhhhhhh chấm hết.

 
Pages Previous  1  2  3