Nghị Lực Người Đàn Bà   Barbara Taylor Bradford Pages  1  2  3  Next   
Phần I  -  Chương 1
Kỳ Nghỉ Lễ Tạ Ơn

Một lớp Sương mù bồng bềnh trải lên khắp cánh đồng, khiến cây cối lúc ẩn lúc hiện, thành những h́nh thù mờ ảo trên nền trời u ám.
Xa xa, trong bóng chiều tà, dăy núi Lytchfield đă chuyển sang màu tím, nhô lên trên làn sương mù, chỉ c̣n là những đỉnh núi bồng bềnh, nhấp nhô.
Toàn bộ cảnh vật đó nằm bất động trong gió chiều khiến người ta có cảm tưởng như cả thế gian ngưng lại.
Hồi mùa hè, khắp cánh đồng phủ cỏ xanh mướt, đây đó những cây hướng dương, hoa nở vàng rộm, mọi thứ tươi vui, nhưng bây giờ đă sang tiết thu, và vào buổi chiều thứ tư lạnh giá trong tháng mười một này, cảnh vật mờ ảo và u buồn biết bao.
Mọi khi Stevie Jardine ít chú ư đến thời tiết sương mù này,

Nguyên Tác: Power Of A Woman
Dịch Giả: Vũ Đ́nh Pḥng

bởi nó dễ gợi cho nàng những kỷ niệm trong quá khứ, những kỷ niệm về miền đất Yorkshire hoang vu và về trang ấp cổ xưa của tổ tiên nàng. Tuy nhiên hôm nay khí trời lạnh giá đến mức Stevie cảm thấy như cái lạnh lọt vào đến tận xương tủy.
Đột nhiên Stevie bỗng thấy một cảm giác rờn rợn rất lạ. Khép chặt tà áo choàng bằng vải len vào người, nàng rảo bước, cố gạt đi cái linh cảm mơ hồ kia. Bất giác Stevie rùng ḿnh. Nàng tưởng như có ai đang bước qua trên mộ chàng, và nàng rùng ḿnh lần nữa. Nàng ngước mắt nh́n lên.
Bầu trời cao và lạnh giá đang chuyển sang màu xanh lục nhạt rất đặc biệt. Một cảm giác kinh hoàng xâm chiếm tâm hồn nàng, thế là Stevie vội rảo bước nhanh thêm, gần như chạy, để mau về đến nhà. Nàng hết cả hào hứng đi dạo chơi ngoài thiên nhiên. Mới lúc năy thôi, thời tiết c̣n dễ chịu đến thế, vậy mà sao sương mù kéo đến nhanh làm vậy và trời tự nhiên tối sầm lại một cách rất lạ.
Stevie đă quá quen thuộc lối đi trên cánh đồng và chân nàng bước thoăn thoắt như cái máy. Xuống đến chân đồi, sương mù lại càng nhiều. Stevie rùng ḿnh một lần nữa và nàng khép chặt thêm tà áo choàng vào người.
Lát sau con đường thoai thoải lên dốc và sương mù cũng bớt dầy đặc, Stevie thấy dễ chịu hơn đôi chút. Nh́n thấy ngôi nhà của ḿnh nằm thu ḿnh dưới thung lũng, nàng thở phào nhẹ nhơm. Khói bay lên cuồn cuộn từ các ống khói. Các cửa sổ le lói ánh đèn. Không trung ấm áp như chào đón nàng.
Stevie bỗng thấy sung sướng đă về đến nhà.

o0o

Trang ấp này rất cổ, đă hai trăm tuổi, xây từ năm 1796, tọa lạc trong một thung lũng hẹp và dài, dưới chân dăy núi Lytchfield của miền Connecticut. Lần đầu tiên nh́n thấy nó cách đây năm năm, nàng thấy có thứ ǵ xót xa: trong mấy chục năm qua, người ta đă nối vào đó những gian vẩy thêm làm xấu cả ṭa nhà. Nàng đă phải tiến hành cả một cuộc sửa sang và phục hồi công phu mới lấy lại được vẻ đẹp ngày xưa của dinh cơ này.
Stevie bước nhanh qua băi cỏ đẫm sương, giẫm lên những bậc thềm rồi vào nhà theo lối cửa nách, đi thẳng vào pḥng để áo ngoài.
Treo xong tấm áo choàng đẫm sương lên mắc, Stevie bước vào gian sảnh lớn. Một đầu gian sảnh là cầu thang chính, rất rộng, dẫn lên tầng hai, c̣n đầu kia là sàn lát gỗ mun đen, đánh bóng lộn, soi gương được. Trần trang trí h́nh tṛn với các nan quạt x̣e ra. Những cửa bằng gỗ sồi dầy, nặng và những cửa sổ kiểu cổ nói lên tuổi tác của ṭa nhà.
Xưa nay Stevie vẫn cho rằng gian sảnh này là trung tâm của ngôi nhà, v́ các pḥng châu tụ xung quanh nó. Từ lúc nàng dọn về sống ở đây, gian sảnh này được dùng làm pḥng sinh hoạt chung, mọi người gặp gỡ nhau tại đây. Các ngọn đèn đều được bật lên, tỏa xuống một làn ánh sáng hồng đầm ấm, mời mọc. Một chiếc thảm lớn, cổ kính trải trước ḷ sưởi, những bàn và tủ đóng từ hai thế kỷ trước, bằng gỗ mun đen, chạm trổ tinh vi. Những chiếc xô pha nệm rộng, phủ thảm len màu xanh ngọc và rất nhiều ghế nệm đặt quay mặt vào ḷ sưởi đang đỏ lửa.
Lúc Stevie đi ngang qua gian sảnh, khuôn mặt nàng đột nhiên sáng lên. Không khí thật ấm cúng và thanh b́nh. Một khúc củi lớn đang cháy rừng rực trong ḷ sưởi, mùi gỗ thông thơm tỏa ra ngọt ngào cộng với mùi khói và mùi táo chín. Từ gian bếp đưa sang mùi bánh đang nướng trong bếp ḷ.
Đứng lại trước ḷ sưởi, Stevie đưa hai bàn tay ra hơ trước ngọn lửa. Đột nhiên tiếng cười bật lên từ trong cổ họng nàng và Stevie bắt đầu cười vang. Nàng tự cười giễu bản thân ḿnh. Vậy mà mới lúc năy, ở ngoài trời nàng đă hoảng sợ, tưởng như vừa mới có chuyện ǵ bất hạnh xảy ra. Nào có thứ ǵ khiến nàng phải sợ hăi đâu? Cái linh cảm về điều chẳng lành kia chỉ là một hoang tưởng vô căn cứ. Stevie lại phá lên cười lần nữa.
Sau vài phút, Stevie quay ra chỗ cầu thang lớn để lên gác. Nàng yêu mọi ngóc ngách trong ṭa nhà cổ kính này, đặc biệt là pḥng giấy nhỏ nằm bên cạnh pḥng ngủ của nàng. Khi đẩy cánh cửa và bước vào bên trong, Stevie không thể không tŕu mến ngắm nghía căn pḥng. Mọi thứ đều cân đối, hài ḥa, từ cái trần kiểu trần nhà thờ, mấy cửa sổ cao nằm ở một mặt tường và một ḷ sưởi lớn nằm ở mặt đối diện, hai mặt tường c̣n lại chật kín những giá đựng sách.
Stevie đă thuê hẳn một họa sĩ để sơn căn pḥng này, ông ta phủ lên các bức tường nhiều lớp sơn màu hổ phách rồi mới đánh bóng. Cách xử lư kiểu Venetia này tạo cho các bức tường như được thếp vàng, như lúc nào cũng có ánh nắng chiếu vào đến tận các góc kín đáo nhất.
Những bức họa quư, được lựa chọn sau bao nhiêu năm tháng, rồi một loạt tấm ảnh gia đ́nh lồng trong khung bằng bạc, vô số kỷ vật và những cuốn sách được ưa thích là những thứ làm cho căn pḥng này đúng là của Stevie, thuộc về riêng nàng.
Củi đă xếp sẵn trong ḷ sưởi, Stevie quỳ gối, đánh diêm châm vào một tờ giấy, thế là chỉ vài giây sau lửa đă bùng lên, reo tí tách khắp bên trong ḷ sưởi, các lưỡi lửa hướng lên phía ống khói.
Stevie đứng dậy, đi ngang qua căn pḥng, đến ngồi bên chiếc bàn giấy h́nh bầu dục kiểu Georgia, kê bên phía hàng cửa sổ. Nhưng nàng chỉ liếc nhanh nh́n chồng giấy tờ xếp ngăn nắp trên bàn, bao hào hứng làm việc đă tan biến đâu hết. Rồi nàng quay đi, ngả người lên lưng ghế, thả cho đầu óc bay bổng tận đâu xa lắc.
Stevie lơ đăng đưa cặp mắt lướt qua những đồ đạc nàng đặc biệt ưa thích. Chiếc đèn bàn h́nh dạng quái đản theo trường phái Tân Nghệ thuật nàng mua được ở chợ Trời Paris rẻ đến mức gần như cho không; chiếc lọ mực bằng bạc kiểu Georgia mẹ nàng cho từ ngày xưa, rồi cả một loạt những bức ảnh người thân mà nàng hết sức yêu quư; cái ống bút Meissem màu kem, tạc h́nh con Rồng Đỏ của bà nội nàng, cắm đầy những bút ch́ nhỏ xinh xắn; đến ḍng chữ viết theo kiểu thư pháp một câu châm ngôn ấn Độ cổ đại rồi được khắc trên một tấm xà cừ...
Stevie lại nh́n rất lâu vào ḍng chữ đó, dễ đến lần thứ mấy ngàn không biết : “Mua được một viên kim cương tức là sở hữu được một mẩu của vĩnh hằng".
Câu châm ngôn cổ xưa ấy được Ralph viết kiểu chữ cổ rất đẹp, và chàng đă tặng nàng ít lâu sau khi họ cưới nhau. Do chàng luôn nhắc lại câu này như thể đó là điều đúc kết những cảm nghĩ của chàng về kim cương. Kim cương là mặt hàng kinh doanh của Ralph và chàng đặc biệt yêu quư chúng. Chính thông qua chàng, Stevie đă hiểu biết được rất nhiều điều về thứ đá đặc biệt quư giá này.
Cặp mắt xanh lục pha chút màu tro của Stevie dừng lại trên tấm ảnh Ralph và nàng, chụp đúng hôm họ cưới nhau vào tháng mười một năm 1966, cách ngày hôm nay tṛn ba mươi năm chẵn. Chính v́ lẽ đó mà suốt từ sáng sớm đến giờ Stevie luôn nhớ đến chàng. Bây giờ lại một lần nữa nàng đắm ch́m vào những kỷ niệm của thời kỳ đầu hai người chung sống.
Ralph là con người hoàn hảo, đáng quư nhất trong số những người đàn ông nàng biết. Chàng yêu, thậm chí có thể nói mê vợ, và tận tụy với nàng ngay từ giây phút đầu tiên hai người quen nhau. Và hẳn chàng đă phải hết sức quyết tâm, v́ cha mẹ chàng kiên quyết phản đối cuộc hôn nhân với nàng, chống lại đến mức tàn bạo. Ông Bruce và bà Alfreda ngay từ đầu đă không công nhận nàng là con dâu, lấy cớ nàng c̣n quá trẻ. Và c̣n v́ nàng quốc tịch Hoa Kỳ, đấy là chưa kể gia đ́nh nàng không cao sang cũng chẳng giầu có ǵ, mặc dù chuyện quốc tịch và hai chữ tài sản họ không hề nói ra miệng một lần nào.
Tuy hai chữ đó không được thốt ra nhưng Stevie cảm nhận và hiểu ra rằng giá như nàng được quyền thừa kế một tài sản lớn và dùng nó làm của hồi môn th́ chuyện tuổi tác, quốc tịch của nàng không bị hai ông bà Jardine coi trọng đến thế, thậm chí có thể hoàn toàn không thành vấn đề đối với họ.
Stevie cảm thấy hiểu rất rơ cha mẹ Ralph. Họ đánh giá con trai họ hết sức cao, đặt bao nhiêu hy vọng về tiền đồ của chàng và nghĩ phải một cô gái như thế nào mới xứng đáng kết hôn với chàng. Nhưng Ralph lại không hề nghĩ như vậy. Là người suy nghĩ độc lập, chàng coi việc lấy Stevie là điều chàng đă quyết tâm thực hiện, không ǵ có thể lay chuyển. Ralph công khai chống lại cha mẹ, và việc này làm sụp đổ mọi hy vọng của hai ông bà Jardine Bruce và Alfreda về tương lai rực rỡ của con trai họ.
Từ nơi nào xa lắc, Stevie như nghe văng vẳng thấy giọng nói bằng thứ tiếng Anh quư tộc của ông Bruce thốt lên trong cơn giận dữ, bằng những từ ngữ xấu xa nhất, những câu chữi nàng không bao giờ quên được. “Ơn Chúa, anh đă hai mươi bảy tuổi rồi ? Hẳn anh đă nếm mùi lang chạ và đă hiểu ngủ với gái cần phải cẩn thận như thế nào rồi. Tại sao anh c̣n để con ấy có thai ? Mà đă lỡ rồi th́ phải thu xếp để nó hủy cái thai ấy đi chứ. Hăy đến gặp lăo Harry Axworth. Lăo ta là thứ người dám làm mọi việc vô đạo đức. Tất nhiên tôi không bảo anh giao du với lăo, nhưng lúc này, lăo là người duy nhất anh cần đến. Lăo sẽ giới thiệu anh với một bác sĩ nhận làm cái việc đó chỉ lấy năm chục bảng thôi."
Hôm đó Stevie đứng đợi Ralph trong gian tiền sảnh rộng thênh thang và sang trọng. Nàng ngồi ghé lên chiếc ghế, thần kinh căng thẳng, hai bàn tay run lẩy bẩy, nghe thấy câu nói của ông Bruce Jardine lọt ra qua khe cánh cửa gỗ mun dầy đóng kín.
Ralph không thèm thốt lên một lời nào để đáp lại cha. Chàng đi nhanh ra khỏi pḥng đọc sách, đến chỗ Stevie. Sau khi ôm chặt nàng một lúc lâu để trấn an, Ralph đưa nàng ra ngoài đường, rồi đi xa hẳn khỏi ṭa biệt thụ của ḍng họ Jardine trên đại lộ Wilton Crescent. Mặt Ralph tái nhợt đi v́ uất giận, và chàng không nói với nàng một lời nào cho đến khi họ đă vào đến bên trong căn hộ độc thân của chàng ở phố Mayfair. Tại đây Ralph nói chàng yêu nàng đến mức nào và chàng muốn được sống với nàng cho đến khi ĺa khỏi cơi đời.
Hai tuần sau, họ đăng kư kết hôn ở quận Marylebone. Lúc đó Stevie mười sáu tuổi kém Ralph mười một tuổi, và đă có thai được bốn tháng.
Hai ông bà Jardine vẫn không nhượng bộ, tỏ thái độ khinh bỉ và giận dữ bằng cách nhất quyết không công nhận cuộc hôn nhân của con trai. Cả Alyce, em gái Ralph, cũng vậy.
Nhưng mẹ nàng, bà Blair Connors xinh đẹp đă có mặt. Bà đă có thời là người mẫu nổi tiếng nhất thế giới, một "siêu người mẫu”, mặc dù thời bấy giờ chưa có cụm từ này.
Đi cùng với bà Blair buổi sáng hôm đó là ông chồng mới của bà, ông Derek Rayner, diễn viên sân khấu Anh nổi tiếng, được công chúng coi là người kế tục sự nghiệp của diễn viên đại tài đă quá cố Larry Olyvier.
Sau lễ cưới, ông Derek đưa họ đến ăn tại nhà hàng The Ivy, nhà hàng nổi tiếng nhất của giới nghệ sĩ sân khấu London, nơi những nghệ sĩ ưu tú của sân khấu và điện ảnh thường xuyên lui tới. Ăn xong đôi vợ chồng trẻ bay sang Paris hưởng tuần trăng mật.
Bị cha mẹ Ralph ruồng bỏ, Stevie và Ralph sống v́ nhau và coi toàn bộ thế giới bên ngoài như thể không có.
Stevie bất giác thở dài. Trong một thời gian dài, nàng đă nhận ra rằng những kỳ nghỉ cuối tuần và ngày lễ mà nàng về trang ấp nằm giữa miền Yorkshire hoang vu này chính là những quăng thời gian sung sướng nhất đối với nàng, thậm chí là những khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong suốt cuộc đời nàng. Điều đau xót là những ngày đó không bao giờ c̣n trở lại, niềm sung sướng kia nàng sẽ không bao giờ c̣n được hưởng nữa.
Ḿnh c̣n trẻ quá, Stevie thầm nghĩ, lúc bấy giờ ḿnh c̣n quá trẻ. Vậy mà đă là mẹ của ba đứa con: Nigel, ra đời lúc ḿnh vừa tṛn mười bảy, tiếp đến cặp con trai sinh đôi, Gideon và Miles, khi ḿnh mới mười chín.
Một nụ cười nở ra trên đôi môi Stevie khi nàng h́nh dung về những đứa con. Cả ba đứa trẻ tóc đều màu vàng rất nhạt gần như trắng, mắt xanh và trong vắt như nước suối giữa rừng. Nay chúng đă thành người lớn, trong khi mẹ chúng vẫn c̣n trẻ, mới bốn mươi sáu, nhưng đă lên chức bà, do Nigel sinh con cách đây hai năm.
Stevie cười thầm trong bụng. Bao nhiêu người đă tưởng lầm nàng là chị của các con và điều này khiến cậu con cả Nigel không vui. Anh ta không muốn thấy ai tưởng lầm như thế. Ngược lại, hai đứa em sinh đôi của anh ta lại coi đấy là điều chúng thích. Thậm chí chúng c̣n cố t́nh làm cho những người không biết tưởng chúng chỉ là em trai của Stevie. Chúng coi đó là một tṛ chơi lư thú, đánh lừa được người lạ.
Cặp sinh đôi Gideon và Miles lấy làm vinh dự thấy mẹ chúng vẫn giữ được dáng trẻ trung, vóc người mảnh mai và cử chỉ nhanh nhẹn, tràn đầy sức sống. Nigel th́ suy nghĩ ngược lại. Stevie có cảm giác mọi thứ ǵ của nàng đều làm con trai cả khó chịu. Khi nghĩ đến Nigel, nàng hơi cau mày. Đến khi nhận ra, nàng vội gạt cái ư nghĩ bực bội ấy đi.
Stevie yêu con trai cả, nhưng nàng biết rằng Nigel có nét nào đó thừa hưởng của ông nội nó. Mà ông Bruce th́ chưa bao giờ được nàng thật sự yêu quư mặc dù trong suốt những năm qua, ông ngày càng trọng thị con dâu hơn. Đặc biệt từ khi bà Alfreda qua đời. C̣n khi mẹ chồng nàng đang sống, mối ác cảm đáng sợ của ông đối với con dâu không hề thay đổi, nhất là khi trong mối quan hệ có đụng đến bà Alfreda.
Stevie lại bất giác thở dài, rồi quay mặt về phía ngọn lửa trong ḷ sưởi. Kư ức đưa nàng trở về với hai ông bà Jardine Bruce và Alfreda thời gian khi bà Alfreda c̣n sống...
Sau khi Ralph và nàng lấy nhau được bốn năm, cô em gái của chổng nàng, Alycia, chết v́ bệnh bạch hầu. Ông Bruce buộc phải xem xét lại t́nh thế và thực hiện một sự nhượng bộ, nhằm kết thúc vấn đề con trai và con dâu. Ralph và Stevie đă là bố mẹ của ba đứa cháu nội ông, những người sẽ thừa kế cơ nghiệp ḍng họ Jardine của ông, sẽ theo bước chân của ông và cha chúng, quản lư doanh nghiệp Jardine và Công ty ở London, công ty đă được nhận danh hiệu "Hăng Kim hoàn Hoàng gia" và nhận trách nhiệm trông nom, sửa sang, mua sắm, bảo dưỡng toàn bộ các đồ kim hoàn và trang sức của hoàng gia nước Anh.
Cuối cùng, tuy có phần miễn cưỡng, nhưng Stevie và Ralph đành chấp nhận thái độ nhượng bộ của cha mẹ chàng. Tuy nhiên hai vợ chồng nàng vẫn kiên quyết không chịu để hai ông bà can thiệp vào việc dạy dỗ các cháu nội của họ.
Cách hai vợ chồng thường làm mỗi khi cần tránh xa cha mẹ là thực hiện một chuyến đi nghỉ dài ngày ở trang ấp tại miền Yorkshire này, đưa cả các con đ́ cùng. Trang ấp này quá cũ kỹ, lúc nào cũng có chỗ cần được sửa chữa, nhưng lại là thiên đường đối với họ. Chỉ tại đây hai vợ chồng nàng mới cảm thấy hoàn toàn thoải mái và họ coi nơi này mới thật sự là “nhà" của họ. Và cũng chính tại đây Stevie mới thật sự hạnh phúc. Trong nhà luôn có những tiếng cười vui vẻ.
Tuy đă nhiều năm trôi qua, nhưng cho đến nay nhớ lại, Stevie vẫn thấy niềm hạnh phúc nàng có được trong những quăng thời gian sống ở Yorkshire chính là nhờ tính t́nh phúc hậu, cách cư xử yêu thương của chồng. Ralph đúng là người đàn ông tuyệt vời nhất trong số những người nàng biết.
Niềm hạnh phúc diệu kỳ của Stevie bên cạnh chồng con chỉ chấm dứt vào cái ngày Ralph qua đời. Lúc đó chàng mới ở tuổi ba mươi tư. C̣n quá trẻ.
Và mới hai mươi ba tuổi, Stevie đă trở thành góa bụa.
Cũng từ lúc đó cuộc sống của nàng bắt đầu gặp nhiều khó khăn.
Tất nhiên khó khăn nhiều nhất là do bố mẹ chồng gây ra cho nàng. T́m mọi cách gạt con dâu ra khỏi mọi chuyện trong nhà, không cần biết đến nỗi đau khổ và bất lực của nàng sau khi mất chồng và cũng mất luôn cả chỗ dựa dẫm, hai ông bà Bruce Jardine và Alfreda vẫn t́m mọi cách ly gián các con nàng với mẹ của chúng. Đó chỉ là điều mơ tưởng hăo huyền, làm sao hai ông bà thực hiện được điều đó. Stevie là người mẹ hoàn hảo, mẫu mực, không hề làm điều ǵ sai trái hoặc nóng vội dẫn đến căi cọ.
Người bạn thân nhất của Ralph, ông James Allerton, trước đây đă là đại diện hợp pháp của chàng th́ nay, sau khi chàng qua đời ông thành đại diện hợp pháp của nàng. Bây giờ Stevỉe coi ông là chỗ dựa chính yếu và mỗi khi cha mẹ chồng gây khó khăn ǵ cho nàng, Stevie đều t́m đến James hỏi ư kiến và nhờ ông chỉ dẫn cách đối phó.
Trong một lần gặp hai ông bà Jardine, ông James đă gần như cười giễu họ và nói toạc ra rằng họ thật tồi tệ, tất nhiên ông nói bằng những từ ngữ lịch sự hơn. Nguyên về mặt pháp lư, quyền thừa kế tài sản của gia tộc Jardine đă thuộc về Stevie, nhưng trong trường hợp này c̣n có cả di chúc của Ralph. Trong văn kiện đó, chàng bầy tỏ rất rơ t́nh cảm của chàng đối với nàng, không chỉ t́nh yêu và ḷng mến phục, mà cả niềm tin tưởng nàng sẽ dạy các con chàng nên người. Ralph nói rơ trong chúc thư rằng mọi thứ ǵ thuộc chàng sở hữu đều truyền lại cho Stevie. Chàng cũng nói rơ ư nguyện của chàng là nàng được quyền độc lập, không phải phụ thuộc vào cha mẹ chồng.
Tài sản của Ralph sẽ thừa kế cho các con của chàng và chàng chỉ định Stevie là người thực hiện di chúc.
Do James đă nói rơ từng điều với hai ông bà Jardine cho nên Stevie có được mọi chủ bài trong tay và trở thành người chiến thắng. Cha mẹ chổng nàng đành bó tay, chịu thất bại.
Chính nỗi căm ghét cha mẹ chồng đă giúp ích nàng rất nhiều trong năm 1973. Stevie sử dụng nỗi uất giận đó theo hướng có lợi cho nàng và càng quyết tâm giữ chặt các con luôn bên ḿnh.
C̣n một điều nữa hồi đó Stevie chưa nhận ra, đó là chính ḷng uất giận kia đă đẩy tham vọng của nàng lên cao và giúp nàng làm được những việc mà trước kia nàng tưởng không làm nổi. Trong óc Stevie h́nh thành cả một kế hoạch, nhằm tạo cho ḿnh thành người mà ông Bruce Jardine không thể thiếu trong công việc kinh doanh, đồng thời nhằm giữ vững được quyền kiểm soát con cái cho đến khi chúng trưởng thành, có thể tự sống. Năm đó, do bị cha mẹ chồng gây khó khăn và do nỗi đau đớn chưa nguôi, nàng chưa thực hiện được kế hoạch, nhưng nó đă chín dần trong tâm trí nàng, giống như một hạt giống đă được gieo, sẽ đến ngày nẩy mầm bén rễ.
Bản chất Stevie là người thực tế. Nàng không lúc nào quên rằng tất sẽ đến một ngày các con nàng tiếp thu công việc kinh doanh của gia đ́nh, v́ vậy chúng cần được giáo dục chu đáo, chuẩn bị cho công việc đó. Hăng Kim hoàn Jardine thành lập từ năm 1787. Cụ tổ vốn là một thợ kim hoàn xứ Scotland, khi chuyển ra sống ở kinh đô London đă mở tại đây một cửa hiệu kim hoàn nhỏ. Từ ngày đó đến nay, hăng Jardines bao giờ cũng do một người mang họ Jardine làm chủ.
Thế là phải đến năm 1974, Stevie mới bắt đầu lấy lại được thăng bằng đă bị mất sau cái chết của Ralph. Nàng khôi phục lại mối quan hệ với cha mẹ chồng, lấy cớ để gần gũi với gia đ́nh bên nội, tất nhiên nàng có nhờ James nói lót hộ để việc đó thuận tiện và hợp lư. Bà Alfreda vẫn giữ thái độ thù địch và bà luôn t́m ra được dịp để gây khó khăn cho con dâu.
Tuy nhiên Stevie hiểu rằng đă đến lúc các con trai nàng phải gần gụi ông bà nội chúng, đặc biệt là ông nội, ông Bruce Jardine, bởi ông chính là ch́a khóa để mở ra tương lai cuộc đời cho chúng. Phải làm sao để ông Bruce huấn luyện chúng, truyền cho chúng những kinh nghiệm trong kinh doanh, để đến khi ông không làm việc được nữa, chúng có thể tiếp nối công việc quản lư cái doanh nghiệp to lớn này.
Doanh nghiệp Jardines được công nhận là hăng Kim hoàn Hoàng gia từ thời Nữ hoàng Victoria trị v́. Phải làm sao để các con trai nàng tinh thông nghề nghiệp.
Chuông điện thoại reo làm Stevie sực tỉnh, và khi nhấc máy, tâm trí nàng đă quay về với hiện tại.
"Alô! "
“Xin cho tôi gặp bà Jardine.”
“Tôi đây."
“Chào Stevie. Tôi là Matt Wilson đây."
Ngạc nhiên quá đỗi, nàng kêu lên, “Chào anh Matt. Anh ở đâu gọi đến đấy ?" Nàng liếc nh́n đồng hồ đeo tay. Năm giờ ba mươi. “Không phải ở Paris chứ? Bên ấy lúc này hẳn đă là đêm khuya lắm rồi.”
Matt cười to, “Không, tôi đang ở Los Angeles. Cùng với ông chủ. Hai chúng tôi đến đây để gặp một khách hàng. Ông khách hàng này ngỏ ư muốn gặp bà. Thế là tôi quay số điện này ngay.”
“Cảm ơn anh Matt.”
Lát sau tiếng ông già André Birron đă vang lên ở đầu dây bên kia.”Stevie, Stevie thân mến, cô vẫn mạnh khỏe chứ?"
“Tôi khoẻ, cám ơn ông.” Stevie nói, và nàng cười thích thú khi nghe thấy giọng nói quen thuộc. Vào tuổi bảy mươi lăm, ông già André đă thành một trong những nhà kim hoàn nổi tiếng, thậm chí có thể nói nhà kim hoàn nổi tiếng nhất thế giới. Là vua trong nghề kinh doanh kim hoàn, từ lâu ông André đă thân với Stevie. Mỗi khi nàng cần đến ông giúp đỡ, ông đều tận t́nh.
“Rất vui được nghe giọng nói của cô, cô Stevie ạ", ông ta nói, "Và nếu được gặp th́ tôi c̣n thích thú hơn nữa. Tôi đă đến New York cách đây khoảng chục ngày rồi. Để dự buổi bán đấu giá của hăng Sotheby. Tôi tin rằng cô cũng sẽ đến đó.”
“Vâng, thế nào tôi cũng đến. Và tôi hy vọng ông thu xếp được thời giờ để đi ăn tối với tôi một bữa. Hoặc ăn trưa cũng được, ông André ạ.”
“Tối hay trưa tôi đều sẵn sàng, mà nếu cả hai bữa th́ càng tốt ấy chứ, cô bạn trẻ thân mến ạ.” Ông ta ngừng một giây rồi nói tiếp, "Cô dự định sẽ t́m cách mua bằng được viên Nữ Hoàng, có phải không đấy ?"
“Vâng, đúng thế.”
“Tôi cho rằng cô nên cố mua. Tôi biết xưa nay cô vẫn khao khát có nó.” Ông ta cười khúc khích.”Cô vẫn luôn nằm mơ thấy nó, đúng không Stevie?"
“Quả là tôi rất ao ước có được nó, ông đoán chính xác.” Stevie đáp và cũng cười khúc khích. “Ông hiểu thấu ruột gan tôi đấy, ông André ạ. Nhưng ai mà chẳng mơ ước có được nó ? Tôi nghĩ nó là viên kim cương quư giá nhất thế giới đấy?"
“Cô nói đúng. Nhưng tôi th́ không tính mua nó, cô Stevie ạ. Không phải v́ nhường cô đâu. Mà v́ tôi không đủ sức. Chắc chắn giá của nó sẽ leo thang lên đến những khoản tiền khổng lồ. V́ số người ao ước có nó không phải ít. Mà họ đều giàu sụ. Vả lại tôi cũng không yêu nó đến mức như cô yêu đâu, mặc dù tôi rất thán phục nó. Nó là viên kim cương mà cô, và chỉ cô, mới xứng đáng sở hữu.”
“Cảm ơn ông đă cho tôi biết là ông sẽ có mặt trong buổi bán đấu giá nó. Tôi cho rằng mua được nó cũng ngang như bay lên trời cao đấy. Ông đồng ư với tôi không, thưa ông André?"
“Đồng ư. Viên kim cương này từ thập niên năm mươi chưa thấy xuất hiện trên thị trường, cho nên lần này đem ra rao bán, tôi tin rằng nó sẽ được rất nhiều người quan tâm. Đấy chính là lư do tôi gọi điện cho cô ngày hôm nay, cô Stevie bé bỏng của tôi ạ. Chỉ cốt để cô biết sẽ không có sự tranh chấp giữa cô và tôi. Và tôi c̣n rất vinh hạnh được tháp tùng cô đến dự buổi bán đấu giá, nếu cô cho phép.”
“Tôỉ lại rất mong được như thế, ông André ạ. Xin cảm ơn ông.”
"Và sau buổi bán đấu giá, chúng ta sẽ cùng đi ăn tối. Bữa ăn đó sẽ là một sự ăn mừng.”
Stevie cười vang. ”Nhưng chỉ là ăn mừng nếu tôi đoạt được viên Nữ Hoàng ấy, thưa ông André quư mến.”
“Tôi th́ tin rằng cô sẽ đoạt được nó, Stevie".

Chương 2

Mặc dù đă thuộc ḷng chi tiết về những viên kim cương nàng yêu thích, Stevie vẫn không cưỡng lại được ư muốn xem lại đoạn nói về viên kim cương được người ta đặt tên cho là viên “Nữ Hoàng Trắng". Sau khi chào tạm biệt ông già André Birron và gác máy, nàng lập tức lấy trong cặp tài liệu ra cuốn catalô của hăng mỹ phẩm nổi tiếng Sotheby.
Lật nhanh những trang sách, Stevie t́m ngay được trang nói về viên kim cương lừng lẫy này. Nàng ngắm nghía hai h́nh chụp nó. H́nh chụp và in rất đẹp, nhưng c̣n xa mới nói lên được vẻ đẹp đích thực của nó.
Nữ Hoàng Trắng, Stevie lẩm bẩm nhắc lại cái tên này và nàng cho rằng nó hoàn toàn xứng đáng với cái tên ấy. Viên kim cương hoàn hảo đến mức không có bất cứ một khiếm khuyết nhỏ nào. Trong vắt, không màu và rực sáng cho nên gọi là "Trắng”. Nó lại tuyệt đối hiếm ở chỗ vô cùng đẹp và được xếp vào hàng “kim cương cỡ lớn" cho nên đáng được đặt tên là “Nữ Hoàng”.
Bất giác Stevie đưa mắt sang trang bên trái, đọc phần chú giải về viên kim cương độc nhất vô nhị này. Tuy đă thuộc ḷng những điều nêu lên trong này, nàng vẫn đọc lại một cách thích thú. Viên kim cương này nặng 427 cara, có màu sắc độc đáo, được t́m thấy năm 1954 tại mỏ Số Một tại Nam Phỉ.
Vẫn giữ nguyên dạng thô như lúc t́m thấy, năm 1956 viên kim cương này được bán cho ông Harry Winston, một nhà kim hoàn Hoa Kỳ nổi tiếng, với giá tám triệu bốn trăm ngàn đô la. Ông Winston đem chế tác ra thành mấy viên nhỏ, viên to nhất trong vắt, ông chế tác thành h́nh mũi tên và đặt tên là "Nữ Hoàng Trắng". Harry Winston đặt nó vào một sợi dây chuyền được đặt làm riêng, và ngay trong năm đó ông bán cho một doanh nhân âu châu.
Ngày nay, sau bốn chục năm thuộc sở hữu của một gia đ́nh, viên kim cương này được đưa ra bán. Hăng kim hoàn Sotheby tổ chức một cuộc bán đấu giá nó tại pḥng bán đấu giá của họ trên Đại lộ York tại New York vào đầu tháng mười hai.
Stevie nh́n lại h́nh chụp một lát rồi khép cuốn catalô lại, cho vào cặp như cũ. Nàng suy nghĩ về ông André. Tuy ông không tham gia trả giá cho viên kim cương lần này, nhưng sẽ có rất nhiều người khác tham gia và tất nhiên giá của nó sẽ bị đẩy lên rất cao, như t́nh trạng thường thấy trong những cuộc bán đấu giá các vật quư.
Có thể giá sẽ vọt lên như tên lửa đây, Stevie thầm nghĩ lúc ngồi ngả ra lưng ghế và cau mặt lại. Không phải “có thể" mà chắc chắn sẽ như thế. Nàng không hồ nghi một chút nào về chuyện đó. Và nàng quyết định sẽ theo đuổi đến cùng, mua bằng được viên kim cương đó mới thôi, dù nó bị nâng giá lên cao đến đâu đi nữa.
Stevie h́nh dung ra con số có bảy chữ số. Sáu triệu, bảy triệu. không vẫn c̣n thấp quá. Tám triệu, Stevie nghĩ, mắt nàng nheo lại, tính toán. Vẫn c̣n quá thấp, nàng nghĩ. Đột nhiên nàng tin rằng giá của viên kim cương ấy phải lên đến tám chữ số. Mười triệu, nàng lẩm bẩm. Liệu có thể lên đến cái giá ấy không ?
Đúng lúc đó, Stevie biết rằng nếu phải mua th́ nàng đành bỏ ra số tiền khổng lồ đó. Nàng khao khát làm chủ viên kim cương ấy, tất nhiên không phải cho riêng nàng mà cho chi nhánh của hăng Jardine mà nàng vừa mới lập ra tại New York.
Một khi mua được nó, Stevie sẽ giữ nó trong ṿng một hoặc hai năm, tổ chức triển lăm, tạo cho nó thành vật trung tâm trong bộ sưu tập thường xuyên của cửa hàng. Nàng không định tái chế tác nó, cưa ra thành nhiều viên kim cương nhỏ, hoặc thay đổi h́nh dạng của nó. Nàng thấy rơ rằng viên Nữ Hoàng Trắng là một khoản đầu tư lớn, sẽ là một chiêu bài quảng cáo cho cửa hàng và đem lại cho hăng Jardine nhiều lợi ích khác nữa.
Tất nhiên giá viên kim cương đó sẽ không bao giờ xuống mà chỉ có lên và Stevie tin tưởng chắc chắn là khi cần bán nó, nàng sẽ bán một cách dễ dàng. Trên thế giới có bao nhiêu quư ông quư bà ao ước sở hữu những viên kim cương và đá quư lớn, một số đă thành khách hàng của nàng và họ sẵn sàng mua viên kim cương đẹp nhất thế giới này. Hơn nữa, viên kim cương Nữ Hoàng Trắng nay đă được coi là viên kim cương lịch sữ.
Có Nữ Hoàng Trắng trong bộ sưu tập của ḿnh sẽ là một vinh hạnh lớn của hăng Jardine. Stevie thích thú với ư nghĩ này. Nàng lập ra chi nhánh ở Hoa Kỳ đă được tám năm, và tuy việc này có được ông Bruce, cha chồng nàng đồng ư, nhưng sự đồng ư ấy vẫn có phần nào miễn cưỡng. Thậm chí cho đến ngày hôm nay ông vẫn chưa thật sự coi trọng cái cửa hàng chi nhánh ấy.
Ngay từ lúc khai trương, cửa hiệu trên đại lộ Số Năm ở New York đó đă là một thành công to lớn. Tuy Stevie biết việc ḿnh đề ra và thực hiện này là đúng, nhưng về một ư nghĩa nào đó, nó có phần mang cả tính trả thù, bởi lợi nhuận hàng năm của cửa hiệu hết sức lớn, nhưng vẫn chỉ là tính theo từng năm.
Hôm Stevie nói với cha chồng, là nàng muốn mở cho hăng Kim hoàn Hoàng gia của gia tộc Jardine ở London một chi nhánh ở New York, ông già Bruce đă gầm lên phản đối. Và ông tiên đoán đấy sẽ là một thất bại lớn. Stevie đă phải dùng lời lẽ hết sức khôn khéo để thuyết phục ông đồng ư.
Ngay từ hồi đó, Stevie đă hiểu ra lư do khiến cha chồng phản đối ư định của nàng chuyển sang làm việc ở chi nhánh bên Hoa Kỳ, đó là v́ ông muốn giữ con dâu bên cạnh ông, ở cửa hiệu tại London. Sau này ông có thú nhận là chính v́ cái lư do ấy mà ông đă phản đối. Ông thấy đă không thể quản lư được cửa hiệu ở London nếu thiếu nàng. Tuổi tác ngày càng cao, ông càng phải dựa nhiều vào con dâu.
Khi ông Bruce đă nguôi cơn giận dữ và b́nh tĩnh trở lại, Stevie bèn nói rằng ông có một cháu đích tôn đă trưởng thành, có đủ khả năng giúp ông quản lư công việc thay nàng. Nigel đang nóng ḷng muốn được tự ḿnh quyết đoán mọi việc, chứ không phải phải tuân theo ư của mẹ nữa.
Stevie thuyết phục cha chồng, "Cháu Nigel sẽ làm được tốt công việc ở đây". Ông Bruce cũng biết như thế, nhưng ông không muốn chấp nhận điều đó. Và ông lại một lần nữa bùng lên phản đối việc mở của hiệu bên New York. Thế là Stevie lại phải giảng giải, ôn tồn nhưng kiên quyết, rằng một cửa hiệu chi nhánh tại New York sẽ đem lại lợi nhuận rất lớn cho hăng.
”Nhưng cha rất cần đến con, Stevie ạ", ông Bruce nói khẽ, khi nghe nàng tŕnh bầy kế hoạch thành lập chi nhánh mới tại New York. Một câu ngắn ngủi đó chứng tỏ tuy miễn cưỡng phải đồng ư, nhưng ông đă quyết định sẽ ủng hộ nàng. Và ông đă làm đúng như thế, mặc dù ông vẫn luôn nhắc lại với Stevie rằng ông chưa thấy việc mở chi nhánh bên Hoa Kỳ là đúng.
Chuyện ấy xảy ra năm 1987. Một năm sau, năm 1988, cửa hiệu chi nhánh của hăng kim hoàn Jardine ở New York được khai trương. Thế là sau hơn hai mươi năm, Stevie lại được về sống ở thành phố chôn nhau cắt rốn. Nàng rời quê hương sang London năm mười bốn tuổi, sau khi mẹ nàng tái giá, lấy ông Derek Rayner. Sau đó, tuy thỉnh thoảng có sang New York, nhưng nàng vẫn cảm thấy nó chỉ là một thành phố xa lạ. Măi đến bây giờ chuyển sang sống hẳn ở New York Stevie mới lại thấy đây đúng là "quê hương” của ḿnh. Và chỉ sau vài tuần lễ, đảo Manhattan đă trở lại thành thân thiết, ruột thịt đối với nàng.
Stevie đứng dậy, bước đến gần ḷ sưởi. Nàng cho thêm vài thanh củi vào, rồi ngồi ngả người lên lưng ghế nệm, nhắm mắt lại. Hôm nay tâm trí nàng toàn quay lại quá khứ, phải chăng v́ là ngày hai mươi bảy tháng mười một chăng ? Đó là một ngày đặc biệt trong kư ức nàng. Ngày cưới của nàng. Nếu như Ralph c̣n sống, th́ hôm nay là ngày kỷ niệm ba mươi năm ngày cưới của họ.
Stevie chưa tái giá. Một số bè bạn cho như thế là không b́nh thường, nhưng nàng th́ không, không hề không b́nh thường chút nào. Đấy là chuyện hết sức b́nh thường. Nàng chưa gặp được người đàn ông nào đủ phẩm chất để nàng muốn kết hôn. Thật ra nói thế chưa phải đă hoàn toàn đúng, nàng thấy phải sửa lại cái câu ấy. Sau khi chồng chết, có một lần nàng đă yêu một người, trong một thời gian ngắn ngủi, và chuyện ấy cách đây đă lâu rồi. Cuộc t́nh ấy không dẫn đến hôn nhân, không phải v́ quan điểm của người đàn ông kia mà do nàng. Stevie biết rằng anh ấy chỉ cần nói một câu là nàng nhận lời ngay, nhưng anh ấy đă không nói. Một số điều kiện đă không xuất hiện. Và nói cho cùng, đâu phải ta muốn ǵ là có thể đạt được cả.
Nhưng khi trẻ, chúng ta thường cho là muốn ǵ có thể được nấy, nàng thầm nghĩ. Tuổi trẻ dễ lầm tưởng muốn là được, cuộc sống là măi măi. Tuổi trẻ dễ ảo tưởng về khả năng và sức mạnh của bản thân. Khi c̣n trẻ chúng ta dể tưởng rằng cứ quyết tâm là cái ǵ cũng có thể đạt được. Nhưng đâu phải thế. Nhiều khi cuộc đời đẩy con người ta đến những cách xử lư ḿnh không muốn. Cuộc đời quật chúng ta xuống, kéo chúng ta lên, gây cho chúng ta bao nỗi khổ đau. Nó là đ̣n bẩy và là cái cào san bằng mọi thứ.
Tuy nhiên cuộc đời của ḿnh chưa đến nỗi tồi tệ lắm, Stevie tự nhắc nhủ, cố nh́n vào những cái được. Và nàng thường làm như thế, cố nh́n vào mặt tích cực của mọi thứ. Các con nàng lớn lên tương đối tốt. Không đứa nào nghiện ma túy hoặc nát rượu. C̣n nàng, từ tay trắng đă xây dựng cho ḿnh thành một doanh nhân khá thành đạt. Nói cho cùng, nàng đâu có năng khiếu, tài ba bẩm sinh nào để làm đ̣n bẩy phát triển lên. Tất cả những ǵ nàng có được chỉ là một đầu óc thực tiễn, một tấm ḷng độ lượng, một cái đầu biết tưởng tượng và biết xoay chuyển t́nh thế.
Đă một lần Stevie nói như thế với ông André. Nhà kim hoàn già người Pháp đă ngạc nhiên nh́n nàng, kêu lên, “Nhưng cô cũng hiểu biết nhiều về các thứ đá quư này đấy chứ, cô bạn trẻ thân mến. Ralph đă truyền cho cô hầu hết những hiểu biết của cậu ấy về kim cương và đá quư". Thế là Stevỉe lại nghe thấy như văng vẳng bên tai những câu nói của Raph ngày trước, "Em nghĩ thế là đúng đấy, Stevie ạ. Hăy đến với cha, em sẽ thấy cha nghe theo em cho mà xem. Lập luận của em rất vững. Đúng là phải làm như thế.”
Tâm trí của Stevie quay trở lại quá khứ, vào năm 1976, và nàng nhớ lại dáng h́nh của ông Bruce Jardine, cha chồng nàng, ngày đó. Cao lớn, tóc màu sẫm, đẹp trai theo kiểu lực điền, nhưng lúc nào cũng bướng bỉnh và cứng nhắc. Một con người không chịu khuất phục ai bao giờ.
Stevie nhớ rất rơ cách ăn nói thẳng thừng, tiếng cười thô lỗ không chút màu mè của ông, khi nghe con dâu ngỏ ư muốn làm việc, muốn tham gia vào công việc kinh doanh của hăng kim hoàn Jardine.
Trước khi để cha chồng trả lời, Stevie điềm đạm nói rằng nàng muốn ông dạy nàng cách quản lư công ty. Ông Bruce không đáp, chỉ nh́n nàng bằng cặp mắt nghi ngờ. Chuyện ấy xảy ra đă bao nhiêu năm rồi, nhưng Stevie c̣n nhớ ông đă hỏi nàng, “chị có điên không đấy?”
Hai mươi năm về trước. Vậy mà đôi khi Stevie tưởng như chuyện mới xảy ra ngày hôm qua. Vào mùa hè năm ấy nàng chỉ là một góa phụ trẻ, mới hai mươi sáu tuổi, đúng ba năm sau cuộc mổ ruột thừa tai hại của Ralph. Nỗi uất ức của nàng về sự kiện bi thảm đó, phải rất lâu sau này mới dịu đi, chứ lúc đó vẫn c̣n rất mạnh. Nàng không thể ngờ Ralph lại chết đột ngột và vô lư đến thế. Một cái chết hoàn toàn không đáng có. Và nàng đă uất ức biết chừng nào.
Và lại thế này nữa, bệnh của chồng nàng hoàn toàn không phải viêm ruột thừa mà là thủng dạ dầy. Bác sĩ phẫu thuật không chẩn đoán đúng căn nguyên những cơn đau bụng của Ralph mà vẫn tiến hành mổ cắt ruột thừa. Và ông ta đă phải mổ lần thứ hai để xử lư chỗ thủng. Hoành cách mô bị viêm nặng và đă làm Ralph chết. Mọi người đều biết đấy là một cái chết đáng lẽ không xảy ra.
Sau khi con trai chết một cách bất ngờ như vậy, ông Bruce trở thành thành viên nam giới duy nhất trong doanh nghiệp của ḍng họ Jardine. Ông anh của ông, ông Malcolm tuổi quá cao, lại hay đau ốm, đă từ lâu không c̣n tham gia công việc kinh doanh nữa. Thế là ông Bruce phải một ḿnh cáng đáng toàn bộ công việc điều hành kinh doanh của hăng kim hoàn Jardine.
Thế rồi, không có ǵ báo hiệu trước, đột nhiên ông bị một cơn nhồi máu cơ tim vào tháng hai năm 1976. Khi qua khỏi, ông rất yếu sức, thần kinh luôn bị kích động, thường không giữ được b́nh tĩnh.
Điều thứ hai này, Stevie nhận ra ngay và nàng hiểu tại sao ông hay bẳn tính. Tuy lúc đó c̣n trẻ nhưng nàng rất am hiểu tâm lư con người, biết tại sao họ cáu kỉnh, cái ǵ thúc đẩy họ làm chuyện này hay chuyện kia. Và như có một ánh chớp lóe lên trong óc nàng, Stevie t́m ngay ra được cách  ứng xử thích hợp, và trong trường hợp này, nàng hiểu được ông Bruce đang băn khoăn vấn đề ǵ.
Chính Stevie là câu trả lời cho nỗi băn khoăn đó.
Thế là nàng tiếp thu lời góp ư của ông già André. Và một buổi chiều thứ năm ấm áp của tháng Bảy, nàng chủ động đến gặp cha chồng mà không báo trước, tại văn pḥng của ông ở cửa hiệu kim hoàn trên phố Bond. Khi thấy con dâu xuất hiện, ông Bruce rất ngạc nhiên. Ông đă định không tiếp v́ không được báo trước, nhưng vốn chịu ảnh hưởng nặng của quy tắc lịch sự theo kiểu cổ, và bản tính lịch thiệp, ông mời nàng vào pḥng tiếp khách thân t́nh ở phía trong.
”Cha hăy dạy con về cách thức kinh doanh", Stevie nói giọng tha thiết. ”Bây giờ cha chỉ c̣n có con là người duy nhất mang họ Jardine. Cháu Nigel và hai đứa sinh đôi Gideon và Miles th́ c̣n nhỏ. Hăng Jardine nhà ta sẽ ra sao nếu như cha bị một cơn nhồi máu cơ tim thứ hai? Hoặc cha ngă bệnh? Hoặc cha mệnh hệ nào?"
Nghe con dâu nói toạc ra như thế, ông Bruce rất ngạc nhiên. Ông choáng váng không thốt ra được một lời, chỉ chăm chăm nh́n con dâu.
Stevie bèn tŕnh bày ngay. “Cha thấy đấy, không ai muốn nghĩ về cái chết, nhất là cái chết của bản thân, con hiểu Chứ. Nhưng cha th́ phải nghĩ về chuyện đó. Khi c̣n sống, chồng con thường nói với con rằng cha là nhà kinh doanh rất giỏi, am hiểu và tỉnh táo. Vậy bây giờ cha hăy suy nghĩ tỉnh táo đi. Suy nghĩ một cách khách quan không để cảm xúc cho phối. Cha cần phải có một người mà cha có thể tin cậy, một người có khả năng quản lư và điều hành doanh nghiệp của gia đ́nh ta, trong trường hợp lúc nào đó cha không c̣n khả năng quản lư nữa. Cần có một người nào lo lắng đến quyền lợi của các cháu nội cha. Người đó phải là con, v́ con là mẹ của chúng. Cha cần có con. Cha hăy nh́n thẳng vào thực tế. Con là thành viên duy nhất của gia đ́nh Jardine mà cha có thể tin cậy và giao phó công việc.”
Ông Bruce thấy được lời lẽ của con dâu là chính đáng. Stevie là người lớn duy nhất của gia đ́nh Jardine mà ông có thể tin cậy và giao phó công việc, do đó nàng là câu trả lời duy nhất cho những băn khoăn của ông hiện giờ. Hơn nữa, tính thẳng thắn, niềm tha thiết và nhiệt t́nh của con dâu đă thuyết phục được ông. Quả là Stevie tha thiết muốn giúp ông và muốn được ông dạy cho nghề kinh doanh. Thế là ông Bruce quyết định cử nàng làm trợ lư cho ông và ông mong nàng sẽ không làm ông thất vọng.
“Khi nào đạt được một vài kết quả, con sẽ thấy yêu thích công việc này", ông Bruce luôn nhắc lại câu này trong suốt mấy năm đầu tiên Stevie bắt đầu làm việc trong văn pḥng hăng kim hoàn Jardỉne. Đồng thời nàng cũng nhanh chóng nhận ra rằng ḿnh yêu thích công việc này, yêu thích mỗi khía cạnh của nó.
Stevie yêu các loại đá quư, đặc biệt là kim cương. Và nàng yêu thích khía cạnh sáng tạo của công việc kinh doanh những mặt hàng ấy. Rồi tính phức tạp trong tài chính, cũng như tính liên kết cũng làm nàng say mê. Trong sáu tháng đầu tiên làm việc cho hăng kim hoàn Jardine, Stevie đă bộc lộ tài năng về các con số, cộng với tài năng cửa một nhà kinh doanh khôn ngoan. Ông Bruce vừa vui mừng vừa ngạc nhiên.
Thế là tự nhiên Stevie trở thành người mà cha chồng nàng thấy không thể thiếu. Mới ngày nào c̣n là kẻ thù của con dâu, chỉ trong một thời gian rất ngắn ông đă thấy phải đối xử thân thiện với nàng. Ông công nhận tài năng, sự khôn khéo, nhanh trí trong xử lư các mắc mớ trong công việc và khả năng làm việc liên tục nhiều giờ liền không cần nghỉ của nàng. Năm tháng trôi qua, ông đâm ra kính phục con dâu, và càng ngày ông càng phụ thuộc vào nàng hơn.
Sau khi Stevie đă làm việc cho hăng được năm năm, mối căm giận con dâu đă hoàn toàn tan biến.
Nhưng mặt khác, mẹ chổng nàng, bà Alfreda, th́ không bao giờ yêu quư được con dâu. Bề ngoài, bà tin vào mọi cách giải quyết công việc của chồng và bà hiểu rằng con dâu bà là người họ có thể tin cậy v́ nàng là mẹ ba đứa cháu nội của họ, những người sau này sẽ thừa kế quyền làm chủ doanh nghiệp của gia đ́nh Jardine. Nhưng bà vẫn giữ cách nghĩ cổ hủ và không bao giờ chịu thay đổi thái độ hằn thù đối với con dâu. Bà Alfreda mất năm 1982, cách đây đă gần mười lăm năm, nhưng cho đến lúc nhắm mắt, bà vẫn không bao giờ chịu thân thiện với con dâu và chịu nói với nàng một câu nào dịu dàng.
Stevie đứng dậy, quay lại bàn giấy, ngồi xuống, nhấc tấm ảnh cưới lên, nh́n chăm chú một lúc lâu. Hồi đó Ralph và nàng mới trẻ trung làm sao, nhất là nàng, chỉ như một thiếu nữ mới lớn. Lúc đó ḿnh mới mười sáu tuổi, Stevie thầm nghĩ. Chỉ là một đứa trẻ con. Bấy giờ ḿnh c̣n trẻ hơn con Chloe bây giờ.
Ôi Ralph, hẳn anh không thể ngờ lại có chuyện đó. Anh không thể ngờ cha anh lại lấy em vào làm trợ lư kinh doanh cho cha. Anh cũng không thể ngờ một ngày nào đó em lại là người lănh đạo cao nhất của doanh nghiệp gia đ́nh Jardine trên cả hai bờ Đại Tây Dương. Ngay bản thân Stevie cũng không ngờ cuộc đời xoay chuyển đến mức khó ai tưởng tượng nổi. Ḿnh làm được nhiều công việc và đạt được nhiều kết quả như thế này chính là nhờ những người bạn tốt đặc biệt là ông già André Birron. Nàng biết rằng ông André đă dạy nàng nhiều không kém ǵ ông Bruce về kinh nghiệm kinh doanh đá quư. Xét về nhiều mặt, ông André là người thầy và người bạn tốt, gần như một người cha của nàng.
Bao giờ ông André cũng đem đến cho nàng những lời khuyên chính xác nhất. Năm Stevie hai mươi bảy tuổi, sau bốn năm góa bụa, nàng lại sa vào ṿng t́nh ái. Một năm sau, nàng phát hiện ḿnh có thai và người nàng t́m đến để hỏi ư kiến chính là ông André. Nàng đă bay sang Paris gặp ông, kể hết ra với ông, tuy nhiên vốn tính thận trọng, nàng không kể ra tất cả. Về người yêu, cha của cái thai trong bụng nàng, Stevie chỉ kể rất ít. Thậm chí khi thấy nàng sắp kể đến chỗ đó, ông André đă giơ tay lên như để ngăn nàng lại.
“Cô đừng kể với tôi anh ta là ai. Tôi không cần biết. Cô hăy nhớ kỹ điều tôi sắp nói, cô Stevie thân mến. Một điều bí mật khi đă thổ lộ ra với một người khác th́ nó không c̣n bí mật nữa". Ông già André từng trải đă cảnh báo Stevie như thế.
Mà bản thân Stevie cũng luôn kín đáo. Đó là bản tính của nàng. Không ai biết được người t́nh của nàng là ai, và cũng không ai hy vọng có thể biết. Thậm chí Chloe cũng không biết cha nó là ai.
Choe. Nét mặt Stevie thay đổi, dịu dàng hơn khi nghĩ đến đứa con gái mười tám tuổi này. Bây giờ nó đă thành một viên kim cương trong vắt. Hoàn hảo.
Bỗng Stevie bật cười khúc khích. Kể ra nói thế cũng quá. Nói "gần như hoàn hảo" th́ chính xác hơn. Không thể nói người nào đó là tuyệt đối hoàn hảo. Và cũng không ai cần đến một vẻ tuyệt đối đạo đức. Những kẻ đó không thật và không đáng quư ǵ.
Chloe hẹn sẽ đến đây vào cuối buổi chiều nay, hy vọng kịp bửa ăn tối, và hai mẹ con sẽ được hưởng một buổi tối bên nhau. Ngày mai mẹ và dượng của Stevie sẽ bay từ New York sang đây để cùng với hai mẹ con nàng hưởng kỳ nghỉ lễ Tạ ân và kỳ nghỉ cuối tuần. Stevie đang hồi hộp chờ đến lúc đó và nàng đoán Chloe cũng nóng ḷng mong đợi nó.
Dượng nàng, ông Derek, được Nữ hoàng Anh phong danh hiệu quư tộc cách đây vài năm, từ đó dượng và mẹ nàng, bà Blair, được gọi là Huân tước Derek và Huân tước phu nhân Rayner. Đúng như từ lâu người ta đă tiên đoán, ông Derek nay đă thành nghệ sĩ biểu diễn sân khấu cổ điển lớn nhất của nước Anh và đến tuổi sáu mươi tám này ông trở thành một huyền thoại sống. Ông rất quư và đối xử tốt với mẹ nàng, nàng và các con trai của nàng.
Ông Derek và mẹ nàng không có con cho nên ông giữ vai tṛ người cha và người ông của gia đ́nh này. Đặc biệt ông rất quư Chloe.
Cậu Miles, con trai út của Stevie, cùng đi với hai ông bà đến Connecticut. Thực ḷng, trong ba con trai, Stevie yêu Miles nhất, mặc dù nàng giấu kín sự chênh lệch về t́nh cảm ấy để hai con trai lớn khỏi suy nghĩ này nọ. Nàng cho rằng việc cha mẹ phân biệt con này con kia là hoàn toàn không thể chấp nhận.
Miles là một họa sĩ có tài và một nhà thiết kế mỹ thuật tuyệt vời. Nơi cậu sống thường xuyên là New York và cậu hay nhận thiết kế mỹ thuật cho nhiều tiết mục sân khấu ở Đại lộ Broadway, đại lộ trung tâm và là nơi tập trung hoạt động sân khấu lớn nhất của Hoa Kỳ. Khác với hai anh, Nigel và Gideon, Miles chưa bao giờ tỏ ra muốn tham gia vào công việc kinh doanh của hăng kim hoàn Jardine, tuy nhiên do có con mắt nghệ sĩ, Miles đánh giá rất cao vẻ đẹp của những đồ kim hoàn cũng như những mặt hàng trang sức khác mang nhăn hiệu “Hăng Jardine chế tác".
Bất chấp việc Miles không thích hoạt động kinh doanh, ông nội cậu vẫn kiên quyết đ̣i cậu giữ một chân giám đốc, v́ cậu có số cổ phần cao nhất trong Công ty Jardine. Cậu lập tức thi hành điều đó. Miles sẽ thừa kế hăng kim hoàn Jardine và xưa nay hăng vẫn là một phần quan trọng trong cuộc sống của cậu. Mẹ cậu đă nh́n trước thấy là như thế.
Trong gia đ́nh, Gideon mới chính là nhà kim hoàn đích thực. Stevie đă phải nhận ra điều đó ngay khi cậu c̣n là một đứa trẻ. Gideon thừa hưởng được những ưu điểm của cha nó, Ralph. Cậu thật sự có tài, cần cù nhẫn nại và mê các thứ đá quư đặc biệt là kim cương. Giống như cha cậu, Gideon có con mắt sành sỏi và hai bàn tay khéo léo trong việc chế tác đá quư. Là một trong những thợ lành nghề và nhẫn nại nhất của hăng kim hoàn Jardine, chính cậu là tác giả của nhiều đồ trang sức tuyệt vời, những mặt hàng khiến hăng Jardine nổi tiếng trong nhiều thế kỷ.
Nigel th́ giỏi về kinh doanh giống như ông nội cậu, ông Bruce, nhưng khác ông về khá nhiều mặt. Cậu được Stevie giao phụ trách hoạt động kinh doanh của hăng dưới sự điều khiển của nàng.
Nhưng Nigel lại muốn được toàn quyền, không phải chịu sự điều khiển của bất cứ ai.
Gần đây Stevie mới phát hiện ra điều đó. Có những lúc nàng cảm thấy cậu con cả tiến hành những cuộc vận động ngầm nhằm gạt nàng ra khỏi công ty, bằng cách làm giảm uy tín của mẹ.
Stevie chậm chạp đứng lên quay lại chỗ ḷ sưởi. Nàng thở dài buồn bă. Dựa lưng vào thành ḷ sưởi, tâm trí nàng tập trung vào cậu con cả.
Stevie không có chứng cứ nào cụ thể mà hoàn toàn chỉ là cảm giác của một người tinh ư, và nàng linh cảm thấy Nigel đang chống lại nàng. Lâu nay nàng đă nhận xét thấy Nigel rất giống ông Bruce hồi ông c̣n trẻ: lạnh lùng, tính toán và ôm rất nhiều tham vọng.
Tham vọng không phải là xấu, nếu nó hướng về phía tốt. Stevie hoàn toàn chấp nhận sự có tham vọng. Nhưng điều đáng buồn là tham vọng của Nigel lại hướng về phía chống lại mẹ. Nói cho cùng th́ rồi công việc kinh doanh sẽ thuộc về nó. Tất nhiên nó sẽ chia sẻ công việc với hai em nhưng nó vẫn giữ vai tṛ quan trọng nhất, v́ là anh cả đă đành, nhưng c̣n v́ nó giỏi về kinh doanh hơn.
Stevie muốn gạt nỗi nghi ngờ ấy ra khỏi tâm trí. Nàng muốn gạt đi ư nghĩ cho rằng Nigel muốn đẩy mẹ đi để độc chiếm việc điều hành kinh doanh tại cửa hiệu ở London. Th́ hiện giờ nàng đă sang New York rồi, có c̣n ở London nữa đâu?
Một sự không may cho nó, Stevie lẩm bẩm, là ông nội nó, ông già Bruce, lại rất không muốn như thế. Năm nay cha chồng nàng đă tám mươi hai, lại mắc bệnh gút từ nhiều năm rồi nên luôn trong t́nh trạng đau ốm. Nhưng ông vẫn tỉnh táo như xưa, không thể hiện chút nào tật lẫn cẫn của người già. Những lúc không bị cơn đau hành hạ, ông vẫn rất nhanh nhẹn, nhạy bén. Stevie biết ông rất quư nàng, mặc dù ít khi ông để lộ điều ấy ra ngoài.
Hơn nữa, ông già tuyệt đối tin tưởng ở con dâu trong công việc điều hành công ty. Stevie đă chiếm được ḷng tin ấy ở ông, và đă chứng tỏ bằng những công việc cụ thể là nàng xứng đáng được ông tin cậy. Nàng làm việc có kết quả, thậm chí rất có kết quả. Nếu cha chồng nàng biết có mối tranh chấp giữa hai mẹ con nàng, chắc chắn ông không bao giờ để yên cho Nigel mưu đồ những điều sai trái. Ông thường gọi căn bệnh của đứa cháu đích tôn là "thói ương ngạnh của tuổi trẻ". Và ông sẽ đứng về phía nàng.
Gạt phắt những ư nghĩ về con trai cả ra khỏi đầu óc, Stevie đi nhanh ra khỏi pḥng giấy, rảo bước theo hành lang trên tầng hai. Tầm thước và mảnh mai, Stevie Jardine là một thiếu phụ đầy quyến rũ, với mái tóc quăn màu sẫm, cặp mắt xanh đen và khuôn mặt linh hoạt. G̣ má hơi cao và mũi nhỏ tạo cho nàng một dáng vẻ riêng biệt. Stevie có duyên ngầm của một người lịch thiệp, hiểu biết, nàng thường mặc quần len và áo chui đầu màu xanh lục khiến màu sắc này ánh lên cặp mắt nàng một cách thích hợp.
Stevie bước chân thoăn thoắt xuống thang gác, nhận ra rằng ḿnh đă mất quá nhiều thời gian vào những kỷ niệm xưa với Ralph và vào đứa con trai cả Nigel. Mai nhà có khách, và tuy toàn là người thân nhưng nàng vẫn phải chuẩn bị đón tiếp. Nhất là bà Blair mẹ nàng, vốn quen sống đài các do là vợ của một ngôi sao sân khấu và điện ảnh nổi tiếng.
Xuống đến gian sảnh, chiếc đồng hồ treo tường lớn bỗng đánh chuông. Sáu giờ đúng. Hẳn Chloe đă về đến nhà được một tiếng đồng hồ rồi. Một nụ cười hài ḷng hiện lên trên mặt Stevie khi nghĩ đến chuyện đó. Nàng nóng ḷng muốn gặp con gái.
Một cánh cửa gần đó bỗng mở toang và một luồng gió lạnh ùa vào gian sảnh lớn. Có vẻ luồng gió từ phía pḥng kính. Đoán thế, Stevie đi nhanh qua cửa ṿm, hướng về phía đó của nhà. Một cánh cửa bị bật ra, lắc lư mạnh, đụng vào một chiếc ghế gỗ.
Stevie ra đóng, nhưng rồi nàng đứng lại ở cạnh cửa nh́n ra ngoài. Đêm tối om, bầu trời đen kịt và những v́ sao nhấp nháy. Một vệt sáng phát ra từ phía pḥng kính, soi sáng cổng chính và bức tường hoa phía sau nó. Luồng sáng làm bóng đêm bớt đen.
Stevie bước ra ngoài trời, vào giờ này nàng thường làm như thế, để hưởng không khí yên tĩnh, im ắng ngoài sân. Sau những ngày náo nhiệt ở New York, không khí im ắng này làm nàng rất thích, nhất là vào lúc đêm khuya.
Stevie ngước mắt nh́n khá lâu lên bầu trời cao rồi quay sang nh́n cảnh vật xung quanh. Nàng nhận thấy sương mù lúc ban tối bây giờ đă tụ lại chỗ giếng nước. Sương đă quánh lại, đọng trên các cành cây và nhỏ giọt xuống, tạo nên những vệt ướt trên những ghế dài bằng đá, trên thành bể phun nước và trên các luống hoa. Đêm nay cảnh vật mới đẹp làm sao, Stevie thầm nghĩ. Nàng quay gót bước nhanh vào nhà.
Khi đă vào đến bên trong, một cảm giác rất lạ xâm chiếm tâm trí Stevie. Linh tính mách bảo nàng một điều ǵ đó và nàng bỗng thấy nghẹt thở. Linh cảm này rất giống linh cảm nàng đă thấy lúc ban chiều, nhưng mạnh và rơ rệt hơn.
Stevie gạt cái linh cảm ấy ôi, rồi lại cười vang tự giễu ḿnh, giống như lúc ban chiều. Xưa nay nàng không tin vào những điềm báo và không bao giờ mê tín, vậy mà hôm nay nàng lại linh cảm thấy như sắp xảy ra chuyện ǵ đó chẳng lành. Đúng là dở hơi. Nàng tự nhủ rồi lại cười vang.
Sau đây vài tháng, Stevie sẽ nhớ lại cái linh cảm hôm nay và sẽ lấy làm lạ.

Chương 3

Ai cũng bảo. Chloe là người đặc biệt, khác mọi người trong nhà.
C̣n bản thân cô, khi đă lớn đến mức đủ hiểu những điều đó, th́ không tán thành, mặc dù biết rằng ḿnh không giống những người khác trong gia đ́nh. Cô không giống họ ở chỗ cô là đứa con ngoài giá thú.
Chloe mang họ Jardine chỉ v́ đó là họ của mẹ cô, nhưng từ lâu cô đă hiểu ra rằng cô không phải thành viên của ḍng họ Jardine.
Mẹ cô không hề giấu Chloe về nguồn gốc ngoài giá thú của cô. Và khi cô lên tám tuổi, Stevie đă thận trọng giảng giải cho con gái hiểu hoàn cảnh ra đời của cô. Chính v́ thế mà Chloe đă chấp nhận thực tế một cách hết sức tự nhiên. Ba anh cùng mẹ khác cha của cô cũng xử sự như vậy. Ngay cả “Già Bruce” theo cách gọi của Miles và cô, h́nh như cũng chấp nhận cô một cách thoải mái và không phản đối việc
Chloe mang họ Jardine. Ông cũng để cô gọi ông là "ông", không hề phản đối, và ông c̣n đối xử với cô không khác ǵ với các cháu nội của ông.
Hồi Chloe c̣n nhỏ, cô chưa có ư muốn ḿnh "khác". Cô muốn được đối xử giống như mọi người trong nhà.
Đến lúc lên mười, một lần Chloe đă hỏi Miles tại sao người ta lại bảo cô "khác". Nghe xong, cậu đă giương cặp mắt xanh biếc nh́n chằm chằm vào cô một lúc lâu, rồi mỉm cười thân thiết, nói, "Bởi v́ em là một đứa con gái tṛn trĩnh, dễ thương, Quả Bí ạ. Và lúc nào em cũng cười. Đấy là nguyên do thứ nhất. C̣n nguyên do thứ hai th́ v́ em xinh đẹp, đẹp cả tâm hồn lẫn h́nh dạng. Nguyên do cuối cùng là... là v́ em... dễ thương, có vậy thôi, Quả Bí ạ".
Nghe anh Miles nói thế, hôm đó Chloe đă cau mặt.”Có thật như vậy không ?"
Miles cười vang, "Thật chứ. Những người như em trên đời này có ít lắm.”
Miles là người anh Chloe quư nhất trong số ba người anh của cô. Miles dễ gần và cũng quư cô hơn hai người anh kia, Gideon và Nigel. Bất cứ đang làm ǵ, nhưng hễ Chloe muốn gặp và hỏi điều ǵ là Miles ngừng công việc, đáp ứng ngay. Cậu thân thiết với Chloe mặc dù hơn cô những chín tuổi.
Tuy Miles đă giải thích tại sao người ta lại bảo cô “khác", nhưng vẫn không làm Chloe thỏa măn. Cô biết rằng Miles chưa nói thật hết, mà chỉ dùng cách nói vui để cô yên tâm. Cô biết ḿnh "khác" mọi người v́ cô là con riêng, con ngoài giá thú của mẹ Stevie. Ngoài ra không có nguyên do nào khác.
Chloe không hề ngượng ngùng về hoàn cảnh ra đời của cô, và cũng không nghĩ nhiều về chuyện ấy. Khi cô lớn, cô chỉ muốn biết thêm về cha cô. Trong giấy khai sinh, chỗ “Tên cha" được ghi là "John Lane". Chloe không tin lắm rằng đấy là tên thật của cha cô, v́ mẹ cô giữ rất kín về cha cô.
Gần đây, những suy nghĩ về cha đă len lỏi vào đầu óc Chloe và cô nghĩ ra bao nhiêu câu hỏi muốn đặt ra với mẹ, nhưng cô không dám.
Trong hai năm gần đây, cứ mỗi lần Chloe đề cập đến cha là Stevie chỉ nhắc lại một cách đơn giản điều mà nàng vẫn thường nói: cha tên là John Lane, đă qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi.
V́ mỗi lần hai mẹ con đụng đến chuyện này, Chloe thấy mẹ thay đổi hẳn sắc mặt, miệng méo xệch đi và mắt rơm rớm nên cô không dám hỏi thêm. Gần đây cô khao khát được biết nhiều hơn về cha, và cô dự định lần này về Connecticut và trong thời gian nghỉ lễ Tạ ân ở đây, sẽ năn nỉ mẹ kể chi tiết về con người cũng như tính t́nh của cha, nhưng cô không biết ḿnh có dám hỏi không.
Lúc này Chloe đang đứng trước tấm gương trên bàn trang điểm trong pḥng ngủ của cô, soi nhưng không chăm chú lắm. Cô đang nghĩ về mẹ, người mà cô hết ḷng yêu quư và mến phục. Chloe tin rằng trên đời này không thể có ai tuyệt vời như Stevie Jardine. Mẹ cô là người độc nhất trên đời giầu ḷng thương yêu, độ lượng, thông minh và phúc hậu vô cùng. Khi xét đoán con người, mẹ cô bao giờ cũng t́m ra được mặt tốt đẹp nhất của họ. Ngay cả với ông Bruce một ông già khắc nghiệt và nhiều lúc tàn nhẫn.
Stevie đă nuôi Chloe một cách tận tụy và thương yêu, tôn trọng những quyền lợi chính đáng của con. Có một lần “Già Bruce" đă nói như vậy với Chloe. Giữa hai mẹ con là một t́nh thân, gần gụi nhau như bạn, và rất nhiều bạn cùng lớp của Chloe ở Beverly ao ước có được người mẹ như thế. Đứa bạn thân nhất của Chloe tên là Justine luôn bảo cô: “Mẹ đàng ấy hết ư đấy!” Mà nó nhận xét như thế là chính xác. Trong suốt ngần ấy năm trời, Stevie cư xử với Chloe như người chị đồng thời bà cũng giữ kỷ luật rất nghiêm đối với con gái. Chloe luôn phải tuân theo những quy định do mẹ cô đề ra.
Đột nhiên Chloe nhận ra rằng cô sẽ không đủ can đảm để hỏi mẹ về cha trong thời gian nghỉ lễ Tạ ân ở Connecticut. Nếu như Stevie vẫn chỉ nói rằng cha cô tên là John Lane và đă qua đời cách đây hơn mười tám năm th́ chỉ càng làm Chloe rối thêm đầu óc, v́ cô tin rằng những điều đó là bịa đặt, không phải sự thật. Chloe nghĩ đến một khả năng khác là hỏi ông Derek Rayner. Ông rất thân với Chloe và luôn đối xử với cô như với người lớn, mặc dù cô mới chỉ là đứa trẻ. Hẳn ông có thể soi sáng cho Chloe được một số chi tiết nào đó.
Nghĩ ra được cách đó, Chloe thấy tràn đầy hy vọng, và bao nhiêu băn khoăn bỗng tan biến sạch. Nghiêng người về phía trước, Chloe nhấc cái lược bằng bạc lên, chải làn tóc đen dài xuống đến dưới vai. Rồi cô sửa lại cổ của chiếc áo dài mặc trong nhà màu đỏ sậm.
Chloe lùi lại để soi được cả người. Cô thấy tấm áo dài màu đỏ sậm này rất hợp. Cô cao một mét sáu mươi tám, nhưng tấm áo dài này làm cô có vẻ cao hơn và mảnh mai hơn. Cô rất thích nó. Bơm một chút nước hoa lên mái tóc, đeo đôi hoa tai bằng vàng tây rồi ra khỏi pḥng, cô chạy xuống thang gác.
Nửa giờ trước đây, lúc về đến ngôi nhà này, Chloe nh́n thấy mẹ đang đi xuống bếp, cho nên bây giờ cô cũng đi theo xuống đó.
Chloe thấy mẹ ngồi bên chiếc bàn ăn lớn bằng gỗ sồi, nói chuyện với bác Cappi, quản gia kiêm đầu bếp. Thấy Chloe chạy vào, hai người phụ nữ ngừng nói chuyện, quay ra nh́n cô gái.
“Chào cô Chloe!” bác Cappi reo lên, cười toác miệng, rơ ràng bác ta rất vui thấy cô đă về.
“Chào bác Cappi!" Chloe chào đáp lại, rồi chạy tới ôm chặt người quản gia. Bác Cappi đă làm cho gia đ́nh cô được tám năm, trở thành như người thân trong nhà. Chloe rất quư bác, và rơ ràng bác cũng rất yêu cô gái mười tám tuổi này.
Chloe nhăn mũi nói, “H́nh như cháu ngửi thấy mùi cái món cháu thích nhất th́ phải"
“Đúng thế. Gà hầm dành cho cô bé yêu quư của tôi đấy.”
“Bác chiều cháu quá đấy, bác Cappi ạ.”
“Tôi chiều cô tức là chiều tôi đấy, " bác đầu bếp đáp lại rồi cười vang.
“Mẹ thấy con mặc bộ này hợp đấy. Rất đẹp, " Stevie mỉm cười nói. Nàng thấy con gái ḿnh gần đây cao vổng lên, trông ra vẻ người lớn lắm rồi. Và Chloe rất đẹp, với cặp mắt đen, làn tóc dầy và nước da nơn nà.
“Cảm ơn mẹ. Mẹ hôm nay cũng rất đẹp, như bông hoa mới nở ấy, đúng như con đă nói hôm đến đây lần đầu”.
“Cảm ơn, con yêu của mẹ”.
"Bao giờ th́ mọi người đến ạ?" Chloe hỏi.
"Sáng mai, vào khoảng gần trưa.”.
“Anh Miles có đưa bạn gái anh ấy đến không ạ?"
Stevie ngạc nhiên ngả người ra lưng ghế hỏi : "Mẹ không biết. Chắc là không, v́ nếu mang th́ nó phải báo trước chứ? Mà mẹ không biết nó có bạn gái đấy. Ít ra th́ cũng chưa phải là người yêu.” Nàng nh́n thẳng vào mắt con gái, rồi không thấy Chloe trả lời, nàng giục, “Hay Miles có người yêu rồi ?"
Chloe nhún vai, đứng dựa vào thành bàn, nói giọng ngập ngừng, "Con không biết.” Rồi cô bĩu môi, "Chắc không phải người yêu. Anh Miles có vẻ thân với chị Allyson Grainger, nhưng anh ấy kín lắm, không nói lộ ǵ ra với con cả.”
“Allyson Grainger là đứa nào nhỉ?" Stevie hỏi, lông mày hơi dướn lên một chút.
”Chị ấy làm họa sĩ thiết kế thời trang và đă có lần cộng tác với anh Miles cùng làm phần mỹ thuật cho một vở kịch. Mẹ đă có lần gặp chị ấy rồi. Cái chị tóc đỏ và mặt đầy tàn nhang ấy.”
“Thế th́ mẹ nhớ ra rồi. Nó khá đẹp đấy chứ.” Hai lông mày của Stevie nhích lại gần nhau.”Con có cho là hai đứa đă yêu nhau rồi không ?"
“Con chưa tin, " Chloe đáp, rồi phá lên cười. ”Nhưng con đoán rằng chỉ vài ba tuần nữa thôi. Chắc cũng chỉ được một thời gian ngắn rồi lại thôi nhau ấy mà. Mẹ biết tính hai anh Miles và Gideon đấy. Kiểu quan hệ với phụ nữ của hai anh ấy rất giống nhau.”
“Nghĩa là sao?"
“Khi thích một chị nào, lúc đầu các anh ấy rất thắm thiết, nhưng chỉ được vài ba tuần lễ là chán và lại bỏ người ta. Bởi các chị xinh đẹp cứ vây quanh hai anh ấy thôi. Anh Miles c̣n nói rằng cái ǵ chứ về số lượng th́ khá đủ.”
Stevie cười. Th́ ra con gái nàng hiểu rất rơ tính nết các anh nó.”Mẹ nghĩ Miles sẽ về đây một ḿnh, bởi chắc nó bỏ cô ta rồi”
“Nếu thế con cũng chẳng lấy ǵ làm lạ," Chloe nói rất khẽ, rồi quay sang bác Cappi.”Cháu đến có làm đứt cuộc tṛ chuyện giữa mẹ cháu và bác không đấy.”
“Không. Tôi chỉ trao đổi với bà chủ về thực đơn, mà cũng xong rồi.”
Bác Cappi nói tiếp, "Tôi tính sẽ bầy...”
"Ôi, chuyện ấy bác đừng băn khoăn, " Stevie ngắt lời bác quản gia. ”Tối nay ta sẽ ngồi ăn trong pḥng khách nhỏ. Ở đấy thoải mái mà lại lịch sự hơn nhiều. Chỉ cần đặt hai chiếc bàn nhỏ gần ḷ sưởi là đủ. Cảm ơn bác, Cappi".

o0o

Tối hôm ấy, lúc mọi người đang ăn tráng miệng th́ Chloe đặt nĩa xuống, ngước mắt nh́n mẹ, nói: "Con có câu chuyện muốn hỏi mẹ".
Thấy giọng con có phần căng thẳng, Stevie liếc nhanh nh́n con gái rồi đáp. “Được thôi, con yêu! Con muốn hỏi ǵ?"
“Về chuyện năm tới, mẹ ạ. Về chuyện sau khi tốt nghiệp Trung học ở trường Brearley, con sẽ thi vào Đại học ấy. Nếu mẹ thấy...” Giọng Chloe kéo dài và cặp môi mím chặt, cô đăm đăm nh́n mẹ.
“Vậy con muốn thế nào, Chloe?"
“Con không muốn học Đại học.”
Stevie ngồi thẳng người lên, nh́n con gái. “Con định nói là con không muốn học Đại học ở Hoa Kỳ này hay không muốn học Đại học nói chung?”
“Con không muốn học lên Đại học.”
“Kể cả Đại học Oxford? Con vẫn hay nói đến trường Đại học ấy và lần nào con cũng nói sôi nổi kia mà. Mới cách đây vài tháng con vẫn c̣n bảo mẹ, con rất nóng ḷng muốn vào trường Đại học ở Oxford, đúng không nào.”
“Thưa mẹ, đúng. Nhưng bây giờ con đă thay đổi ư kiến. Con muốn vào làm ở công ty kim hoàn của nhà ta. Con muốn được làm việc cho hăng Jardine.”
Stevie hết sức ngạc nhiên. Nàng biết Chloe rất thích cửa hiệu kim hoàn ở New York. Nàng thận trọng nói, “Mẹ rất hài ḷng thấy con ngỏ ư muốn làm việc cùng với mẹ ở cửa hiệu kim hoàn Jardine, nhưng mẹ muốn con học xong Đại học đă. Tốt nghiệp Đại học, khi đă hai mươi mốt, hai mươi hai tuổi, con hăy vào làm việc với mẹ th́ hơn.”
Chloe lắc đầu vẻ kiên quyết, “Thú thật với mẹ, con rất không muốn học Đại học. Con muốn đi làm th́ tại sao không được ạ. Con tin rằng mẹ và những người khác đều hiểu tại sao con muốn làm việc. Mẹ làm việc hết sức vất vả nhưng mẹ lại được hưởng niềm vui của mỗi phút làm việc.”
“Điều ấy con nói đúng. Và mẹ hiểu tại sao con cũng muốn như vậy, nhưng mẹ vẫn muốn con trau dồi học vấn cho đến đầu đến cuối đă. Điều ấy rất quan trọng đấy, con ạ.”
“Nhưng mẹ có cần học Đại học đâu.”
“Mẹ tiếc rằng mẹ không được học Đại học.”
“Nếu có vào Đại học th́ mẹ học thêm được cái ǵ ở đấy kia chứ? Con muốn nói rằng về cái nghề kinh doanh kim hoàn này này. Mẹ có học Đại học cũng chẳng hơn được ǵ. Chẳng cần tốt nghiệp Đại học mẹ vẫn kinh doanh rất giỏi, mẹ am hiểu thấu đáo về kim cương và các loại đá quư khác. Mẹ... Thôi được... Anh Gideon bảo rằng mẹ là hiện tượng hiếm có trong lĩnh vực kinh doanh này. Chưa học Đại học không ảnh hưởng ǵ đến mẹ, và cũng không ngăn mẹ trở thành như ngày hôm nay.”
“Đúng thế. Nhưng đấy là do mẹ học được vô số điều ở chồng mẹ, ông Ralph, trong những năm chung sống với ông ấy. Về sau ông Bruce lại dạy mẹ thêm bao nhiêu nữa. Làm việc với ông Bruce có giá trị bằng học bao nhiêu trường Đại học. Ông là người thầy giỏi nhất. Rồi bác André. Mẹ cũng học được bao nhiêu điều ở bác ấy.”
“Con cũng sẽ học được bao nhiêu điều ở anh Gideon bên London. V́ vậy con muốn sang bên đó làm việc cùng với anh ấy ở cửa hiệu trên phố Bond.”
Stevie sửng sốt khi nghe con gái nói thế. Không biết đối đáp ra sao, nàng im lặng một lúc lâu. Sau đó nàng mới chậm răi nói, giọng không quả quyết lắm. “Nhưng tại sao con không muốn làm việc với mẹ ở New York này? Mẹ chưa hiểu đấy...” Nàng nói chưa hết câu đă dừng lại, chăm chú nh́n con gái.
Chloe vội đáp, con muốn làm việc với mẹ ở New York lắm chứ, nhưng là sau này, c̣n bây giờ con muốn bắt đầu làm việc ở London đă, v́ anh Gideon là người hết sức cần cù, tỷ mỹ, anh ấy có thể dạy con được rất nhiều. Ngoài ra, cửa hiệu ở London lớn hơn cửa hiệu ở New York nhiều. Con nghe bước đầu nên làm việc bên đó. Bên đó c̣n có cả Già Bruce nữa. Tuy ông đă yếu, không làm việc nhiều nữa, mỗi tuần lễ chỉ ra cửa hiệu hai ngày, nhưng con nghĩ ông có thể dạy con được rất nhiều thứ.”
“Mẹ hiểu.”.
"Mẹ không giận khi nghe con nói thế chứ ạ?"
Stevie lắc đầu.
"Con biết mẹ giận con, nhưng con phải nói. Và con xin mẹ hăy cho phép con làm theo điều con muốn.”
“Mẹ không giận đâu, mẹ nói thật đấy, Chloe ạ.”
"Không giận nhưng sao ạ?"
"Mẹ thất vọng, có lẽ thế.”
“V́ con không muốn học Đại học phải không ạ ?”
“Đúng. Nhưng mẹ thất vọng c̣n v́ con không muốn làm việc với mẹ ở New York. Tất nhiên những cửa hiệu kim hoàn của công ty Jardine bên London lớn hơn rất nhiều. Đúng lả như thế. Nhưng cửa hiệu ở đây cũng không nhỏ. Và cửa hiệu trên Đại lộ Số Năm ở đây c̣n có cả bác Marc Sylvester và nhiều thợ kim hoàn khác, đều rất giỏi, rất cần cù và khéo tay nữa. Họ có thể dạy con không kém ǵ những người ở London.”
“Nhưng con muốn học anh Gideon.”.
"Mẹ biết con rất thân với nó.”
"Thực ra con thân với anh Miles hơn, nhưng con quư anh Gideon v́ anh ấy là một ông thầy tuyệt giỏi. Hồi nghỉ hè, con đến xem anh ấy làm việc, anh ấy đă dạy con được một số điều về nghề kim hoàn và các loại đá quư.”
“Gideon quả là người nhẫn nại và tỷ mỹ, nhất là trong khi hoàn thiện các chế tác. V́ vậy khi con bảo Gideon là người thầy dạy tuyệt vời, mẹ tin. Mẹ có thể thấy được ưu điểm đó của nó.” Steve nh́n con gái khá lâu bằng cặp mắt soi mói và đăm chiêu, rồi nàng b́nh thản hỏi, "Con đă trao đổi chuyện này với Gideon rổi à ?"
Chloe lắc đầu.”Chưa, mẹ ạ. Con đâu dám làm thế khi chưa xin ư kiến của mẹ.” Chloe dướn người về phía trước, năn nỉ và tha thiết. ”Mẹ nói đi, mẹ cho con sang London chứ ạ?”
“Hiện giờ mẹ chưa suy nghĩ kỹ. Đấy là một bước đi quan trọng đối với con đấy, Chloe ạ. Sang London và ở bên đó một ḿnh.”
“Nhưng con có phải một ḿnh đâu, mẹ? Bên ấy con có hai anh và một chị dâu, rồi có cả ông Bruce. Và hai ông bà bên ngoại nữa. Bà Blair và ông Derek sẽ thay mẹ coi sóc con.”
“Nếu mẹ đồng ư, đấy là nếu, mẹ cần có một người không chỉ theo dơi con, Chloe ạ. Con phải sống cùng với một thành viên của gia đ́nh.”
Nghe nói thế, Chloe lập tức ỉu x́u, Stevie nh́n thấy ngay. Cô buồn bă nói, mẹ không muốn để con sống trong căn hộ của mẹ trên Quảng trường Eaton ạ?”
“Tất nhiên là không. Tại đấy không có ai cai quản con.”
"Có hai cô chú Gladys.”
“Vợ chồng Gladys chỉ đến đó vài lần mỗi tuần lễ để quét dọn. Không, không được. Nếu mẹ có đồng ư cho con sang làm việc bên đó th́ con cũng không thể sống ở đấy được.”
“Hay con ở với anh Gideon. Anh ấy sẽ rất thích con đến ở cùng.”
“Không được. Nó không thích đâu. Một đứa con trai độc thân hai mươi bảy tuổi, rất nhiều bạn gái, theo như con nói, sẽ không thích có một đứa con gái nhỏ tuổi cùng ở. Sẽ chỉ vướng chân nó thôi.”
“Hay con ở với anh Nigel? Anh ấy th́ thích v́ đă có vợ, mà chị Tamara lại rất quư con.”
“Mẹ biết Tamara quư con, nhưng vẫn không tiện. Đôi vợ chồng trẻ mới cưới đời nào thích có người ở cùng cho vướng chân?“
“Anh chị ấy đă có hai con rồi, à mẹ?"
Stevie bật cười thấy cách suy nghĩ trẻ con của Chloe. Rồi nàng nói, cho dù như thế đi nữa th́ vợ chồng Nigel và Tamara cũng không muốn phải chịu trách nhiệm trông nom con. Họ đă quá vất vả trông nom hai đứa trẻ rồi.”
“Con không muốn ở nhà với ông Bruce trên phố Wilton Crescent, nếu như mẹ nghĩ đến khả năng đó. Cái nhà ấy quá to nhưng lạnh lẽo, giống như nhà tù vậy. Mẹ đừng bắt con ở đó, mẹ nhé.”
"Nhưng mẹ đă đồng ư cho con sang London đâu?"
"Bà ngoại có thể muốn con ở cùng với bà và ông Derek, và mẹ thừa biết hai ông bà rất quư con.” Chloe đưa ra ư kiến mới.
Hai ông bà quư con thật, nhưng con làm thế là kéo cày trước trâu đấy. Mẹ phải suy nghĩ về chuyện này thêm nữa. Mà không phải ngay được đâu. Mẹ rất không muốn quyết định điều ǵ hấp tấp.”
”vậy bao giờ mẹ cho con biết quyết định của mẹ ạ?"
“Mẹ chưa biết.”
“Nhưng, mẹ ạ...”
”Không nhưng ǵ cả, con yêu của mẹ," Stevie ngắt lời con gái. ”Con nói với mẹ con muốn thế nào, và bây giờ mẹ phải suy nghĩ cân nhắc đă chứ. Mẹ đề nghị con cũng cần suy nghĩ thêm, Chloe ạ. Con hăy nghĩ xem nếu không học Đại học th́ con có bỏ phí mất thứ ǵ không? Hăy nghĩ xem ba năm học ở Đại học Oxford sẽ đem lại cho con những bổ ích ǵ? Không phải chỉ học ở trường mà chủ yếu là học ở bè bạn. Và mẹ nói thật, mẹ quá ngạc nhiên thấy xưa nay con vẫn tha thiết muốn học Đại học Oxford, vậy mà bây giờ con lại đột ngột thay đổi ư kiến. Hay có chuyện ǵ tác động đến con ?"
“Chỉ đơn giản là con thay đổi ư nghĩ thôi, mẹ ạ.”
“Hăy hứa với mẹ là con sẽ suy nghĩ kỹ thêm về chuyện này.”
“Vâng, con sẽ suy nghĩ thêm.” Chloe đáp rất khẽ, lộ vẻ thất vọng.
Stevie liếc nhanh nh́n con rồi lạnh lùng nói "Con đừng giận dỗi như thế, Chloe. Hôm nay mẹ thấy con không giống con mọi khi đấy.”
Mặt Chloe đỏ bừng và cô mím chặt môi lại. Rồi cô đẩy chiếc bàn ra, đứng dậy, đến ngồi ghế xô pha bên cạnh mẹ.
Cầm bàn tay mẹ, cô bóp chặt rồi dướn người lên hôn vào má mẹ.”Mẹ đừng giận con, mẹ nhé.”
Nghe giọng lo lắng và nh́n cặp mắt băn khoăn của con gái, Stevie dịu dàng khẽ nói, "Mẹ không giận con đâu, Chloe. Nhưng mẹ cần phải làm những ǵ có lợi nhất cho con, và con phải hiểu như thế. Vả lại chuyện này hẳn con đă suy nghĩ cân nhắc khá lâu trong khi mẹ mới nghe thấy lần đầu... cho nên con cho mẹ vài ngày để làm quen với cái ư kiến ấy đă. Và để mẹ bàn thêm với anh Gideon. Rồi cả với bà ngoại và ông Derek nữa.”
Chloe gật đầu và mặt cô bừng lên niềm vui, nghĩa là mẹ chưa hẳn đă phản đối?"
“Tất nhiên là chưa...” Hiện lên nụ cười hiền dịu trên môi nàng. ”Mẹ chỉ định nói... cũng có thể.”

o0o

Trước đấy khá lâu, Stevie đă học được cách khi khó ngủ th́ hăy dậy và làm thứ ǵ đó cho bận chân bận tay, nhất là khi đang có điều ám ảnh đầu óc. Nàng nghiệm thấy khi cẩn suy nghĩ, cân nhắc điều ǵ th́ nên vừa đi vừa nghĩ, hơn là nằm.
Khoảng mười một giờ, cả hai mẹ con đều về mỗi người một pḥng, Stevie đặt ḿnh là ngủ ngay, nhờ hai ly vang đỏ nàng uống trong bữa ăn tối.
Nhưng lác ba giờ sáng, Stevie thức giấc và không sao ngủ lại được nữa. Bốn giờ, nàng ngồi dậy, ra khỏi giường, tắm ṿi hoa sen, rồi mặc chiếc quần Jean xanh lam và áo len chui đầu, đi xuống thang gác.
Sau khi ăn một khoanh bánh ḿ khô và uống một tách cà phê, Stevie ra khỏi nhà. Nàng đi xung quanh. nhà, chọn một số gị phong lan đem vào pḥng cây xanh, bên cạnh pḥng giặt, rồi chăm chút tưới cho từng gị.
Ai cũng biết Stevie rất quư phong lan, và nàng hay nhận được quà bằng phong lan. Do đấy bộ sưu tập phong lan của nàng rất phong phú. Vài chục gị được treo rải rác khắp nhà, và trong ngôi nhà của nàng ở New York, số gị phong lan c̣n nhiều hơn nữa.
Đa sớm phong lan họ Phalaenopsis, hoa trắng hoặc vàng. Ngoài ra c̣n những gị phong lan nhỏ hoa nâu đỏ và nhiều loại khác nữa. Nhưng thứ nàng thích nhất vẫn là phong lan họ Phalaenopsis, và nàng c̣n học cách giữ cho hoa của chúng lâu tàn, có thể kéo dài hàng tháng. Ngôi nhà này là nơi lư tưởng để chúng sống và ra hoa: khí trời mát mẻ, hơi lạnh, bóng râm nhiều.
Hôm nay Stevie bê một gị phong lan Phalaenopsis ở pḥng cây xanh đem ra ngoài trời, treo chỗ có bóng râm, chính là vị trí ban đầu của nó.
Lúc quay về, Stevie nghiêng đầu ngắm nghía một lúc lâu, nhận thấy sao những bông hoa lan đẹp đến thế. Đẹp một cách cao quư trên nền trắng của bức tường. Đấy là chỗ giữa hai cửa sổ và là nơi hứng được nhiều ánh sáng nhất.
Sau đấy Stevie đi dạo xung quanh nhà khoảng một tiếng đồng hồ nữa, ghé vào các pḥng, sửa sang những cây trồng trong các chậu, bón bă cà phê cho chúng. Rồi nàng quay trở lại pḥng cây xanh.
Nàng đứng một lúc lâu dưới cửa sổ kiểu Pháp, nhấm nháp tách cà phê và hơ hai bàn tay lên trên. Trời bên ngoài lạnh giá và bầu trời màu ch́. Kiểu này ngày mai hẳn trời sẽ nhiều mây và không có nắng. Mùa này cây cối đă rụng lá và mặt đất phủ một lớp tuyết mỏng. Xem chừng kỳ nghỉ lễ Tạ ân năm 1996 này trời sẽ không được tươi sáng.
Rời khỏi vị trí dưới cửa sổ kiểu Pháp, Stevie ngồi xuống một trong những chiếc xô pha nệm rất dầy. Nàng đặt tách cà phê lên bàn rồi ngả lưng ra xô pha, đặt đầu lên lớp nệm dầy và mềm mại.
Phải xử sự thế nào đây? Phải trả lời con gái thế nào? Nó nói nhưng chưa phải đă thật sự tự tin. Bản thân nó có vẻ cũng c̣n ngập ngừng. Chloe đă làm nàng sửng sốt và thất vọng khi nó tuyên bố không muốn học Đại học, chủ yếu v́ trước đây nó luôn tỏ vẻ ao ước được học Đại học Oxford. Xưa nay Stevie rất muốn cho con gái có được một tŕnh độ học vấn cao, tốt nghiệp Đại học. Nàng không thể ngờ là nó lại xin làm việc ở công ty Jardine. Xưa nay chưa bao giờ Stevie thấy ở con gái một chút quan tâm nào đến nghề kim hoàn và kinh doanh đá quư, trừ một lần duy nhất hôm ở cửa hiệu tại New York.
Thôi, hăy tạm cho là Chloe quan tâm đến nghề kim hoàn, nhưng việc con gái nàng xin sang cửa hiệu ở London làm nàng rất ngạc nhiên và buồn. Lời thỉnh cầu của Chloe đúng là một cái tát vào mặt mẹ nó.
Stevie biết rằng Chloe có thể học mọi thứ ngay tại New York không cần phải sang London. Tại cửa hiệu trên Đại lộ Số Năm, trên tầng hai có cả một xưởng chế tác kim cương và đá quư và là một xưởng rất hoàn hảo. Thợ kim hoàn chính là Marc Sylvester, một người rất giỏi tay nghề. Chloe có thể học được rất nhiều ở ông ta, không kém ǵ học được ở Gideon hoặc ở Gilbert Drexel, thợ chế tác chính tại cửa hiệu London.
Phải chăng ḿnh ích kỷ, muốn giữ con gái bên cạnh, Stevie tự hỏi. Ḿnh nghĩ đến ḿnh nhiều quá chăng? Nếu quả là thành thật với bản thân th́ Stevie phải thấy rằng nàng có phần ích kỷ trong việc muốn giữ con gái luôn ở bên ḿnh.
Nhưng người mẹ nào chẳng muốn giữ con gái ở bên ḿnh càng lâu càng tốt? Và nếu không phải ngay sát bên cạnh th́ cũng trong cùng một quốc gia. Điều Chloe đề đạt, không phải chỉ là rời khỏi tổ mà là bay đi một nơi xa lắc.
Nghĩ đến con gái, Stevie bất giác thở một hơi dài. Chloe mười tám tuổi, nhưng c̣n ngây thơ hơn cái tuổi ấy nhiều. Nó chỉ hiểu đời ngang với đứa con gái tuổi mười lăm. Nguyên do v́ nó sống cấm cung và được nuông chiều quá, nhất là thời gian hai mẹ con sống ở London. Xung quanh Chloe chỉ toàn những người thân: ba người anh, hai ông bà... và đến tuổi đi học lại học ở trường tư của bà Eden, một trường dành riêng cho con gái các gia đ́nh quư tộc hoặc rất giầu có. Cuộc sống khó khăn bên ngoài hầu như không lọt được vào ư thức của nó.
Ngay trong tám năm sổng ở New York, Chloe cũng chỉ quanh quẩn hết ở trường lại ở nhà, không ra ngoài, không đi đến đâu. Nàng đă giữ con gái như giữ một vật sở hữu, Stevie nghĩ. Đến nay, ngần ấy tuổi rồi, nhưng Chloe vẫn là một đứa trẻ non nớt, thơ ngây, ủy mị, chưa xa nhà bao giờ. Nó chưa đủ hiểu biết về cuộc đời để có thể đi xa mẹ. Stevie tự nhủ, ḿnh sẽ trả lời nó là không được. Ḿnh phải bảo nó như thế. Ḿnh không thể để nó sang Anh. Nó có thể sang ở đó một năm, ngay từ bây giờ, nhưng với điều kiện phải vào học Đại học Oxford.
Quyết định xong, Stevie thấy như nhẹ bỗng đôi vai. Nỗi đau thắt trái tim mà nàng cảm thấy từ lúc bốn giờ sáng đă tan biến .

Chương 4

Cho dù bận đến mấy, Stevie vẫn cố t́m được một lúc rảnh rỗi để ghi nhật kư. Sáng nay cũng vậy, trong lúc chờ mẹ và dượng bà Blair và ông Derek, và cậu con trai sinh đôi Miles đến, nàng mở cuốn nhật kư ra, ghi: Kỳ nghỉ lễ Tạ ân 1996. Connecticut.
Rồi Stevie ngồi nh́n hờ hừng vào trang giấy, trí óc mơ màng.
Stevie đă ghi nhật kư đều đặn trong nhiều năm, hầu như từ khi c̣n rất nhỏ. Bây giờ nàng đă có được khá nhiều cuốn, cất trong tủ ly kê trong pḥng giấy, nơi hiện nàng đang ngồi bên bàn viết.
Những cuốn nhật kư này được ghi trong suốt ba mươi tư năm, từ lúc mẹ nàng đưa nàng xem cuốn nhật kư đầu tiên của bà viết năm bà mười hai tuổi. Đó là vào năm 1962. Bây giờ nghĩ lại thời đó thật quá xa xăm. Đă bao nhiêu sự kiện xảy ra trong cuộc sống của Stevie. Như thể nàng đă trải qua cả một cuộc đời, hoặc gần như thế.
Cuốn nhật kư đầu tiên Stevie ghi không nhiều nhưng cũng giúp nàng nhớ lại không khí bao quát của thời bấy giờ. Nhiều trang đă ố vàng và nét mực phai nhạt, nhưng vẫn đọc được.
Ḿnh giữ được như thế này là đă giỏi quá rồi, Stevie thầm nghĩ. Nàng đặt bút xuống, ngả lưng ra ghế, nghĩ đến mẹ nàng, bà Blair đă ghi nhật kư đều đặn hầu như trong suốt cuộc đời. Bà và Stevie hết sức thân thiết với nhau. Hồi nàng c̣n nhỏ, hai mẹ con sống dựa vào nhau. Cha nàng, ông Jerome Anderson, không hợp tính với mẹ nàng, và bản chất cũng không phải người tốt ǵ mấy, chính điều này càng khiến hai mẹ con gắn bó với nhau chặt chẽ hơn.
Là nhà báo, đa t́nh, ưa hưởng lạc và chỉ thính hợp với thành thị, ông Jerome không tha thiết ǵ với cuộc sống gia đ́nh là thứ mẹ nàng, trái lại, rất cần đến. Cô siêu người mẫu xinh đẹp tầm cỡ quốc tế, duyên dáng Blair Connors khao khát được làm người vợ, người mẹ. Mẹ nàng có được thành đạt lớn nhờ khuôn mặt và thân h́nh, cách bà chiếm lĩnh sàn tŕnh diễn và cách tạo cho ḿnh ăn ảnh, chứ bà hoàn toàn không có tham vọng nổi tiếng. Ngay thời gian đạt thành công to lớn nhất, bà Blair vẫn rất thích ở nhà, nấu bếp và nuôi dạy con. Bà rất thích được làm người vợ, người mẹ, và sẽ là một người vợ tốt nếu gặp một ông chồng thật sự là chồng. Đối với bà, cuộc sống gia đ́nh là hạnh phúc cao nhất. Ông Derek Rayner, nhà nghệ sĩ sân khấu tuyệt vời theo phong cách biểu diễn cổ điển, ngôi sao điện ảnh và thần tượng về những buổi biểu diễn ngắn ban ngày, trước kia tưởng như không thích hợp với vai tṛ bà Blair ép ông đóng vai. Hồi ấy bạn bè của bà Blair đánh giá ông là "người đàn ông không nên lấy làm chồng".
Nhưng rồi ông Derek lại đúng là "người đàn ông nên lấy”, người đàn ông lư tưởng đối với phụ nữ nói chung, người đàn ông hoàn hảo. Bà Blair và ông Derek lấy nhau đă được hơn ba mươi năm mà đến nay vẫn say mê nhau. Điều duy nhất khiến họ thất vọng là hai người không có con cùng nhau. Có lẽ đấy chính là một trong những nguyên nhân khiến không lúc nào họ rời xa nhau, ông Derek không bao giờ đi đâu mà không có người vợ xinh đẹp và hợp tính đi cùng.
Stevie rất vui khi biết mẹ và cha dượng sẽ đến Connecticut cùng nghỉ lễ Tạ ân với nàng. Trên máy điện thoại hôm qua, giọng nói của mẹ nàng lạc hẳn đi, điều này rất hiếm thấy ở bà Blair. Bà báo tin ông Derek, sau chuyến đi đóng phim tại bang Arizona kéo dài mười hai tuần lễ đă kiệt sức nhưng vẫn phải tiếp tục làm việc tại xưởng phim ở Los Angeles. Bộ phim ông tham gia đóng đă chiếm kỷ lục về thời gian công diễn trong các rạp chiếu phim trên Đại lộ Broadway, ngang với bộ phim Becket. Theo lời mẹ nàng, lúc này ông Derek cần được nghỉ ngơi hoàn toàn để phục hồi sức khoẻ.
Bà Blair nói, "Dượng sẽ không làm ǵ hết đâu đấy.”. Rồi bà nói thêm, "Dượng hy vọng sẽ được nghỉ ngơi thật sự một số ngày ở chỗ con, Stevie ạ, trước khi dượng và mẹ bay về London vào tuần sau. V́ vậy Stevie quyết định sẽ tạo cho mẹ và dượng nàng một ít ngày hoàn toàn vui vẻ và thoải mái. Nàng muốn mẹ và dượng được hoàn toàn yên tĩnh, thanh b́nh giữa khung cảnh lịch sự, tiện nghi, đầm ấm, được ăn ngon và nghỉ ngơi. Và tất nhiên không bị một sức ép nào hết.
Stevie bỗng nghĩ sang Chloe. Nàng tính sẽ phải nói chuyện với con gái, yêu cầu Chloe không thổ lộ những băn khoăn của cô với ông Derek. Chloe có tính thỉnh thoảng lại quấy rầy ông. Stevie cho rằng điều đó có thể hiểu được v́ ông Derek là người mà con gái nàng cho rằng biết nhiều về cha nó hơn mọi người quen biết khác của nó.
Tất nhiên cha chồng Stevie, ông Bruce, c̣n thân t́nh và yêu quư cháu hơn, nhưng ông cao tuổi hơn ông Derek, do đó ít năng động hơn, đồng thời cách ăn nói cũng thô thiển hơn. Không có ǵ lạ là Miles và Chloe đặt cho ông biệt danh là "Già Bruce".
Stevie biết con gái nàng quư ông Bruce bất chấp nàng phản đối và ông cũng rất yêu Chloe. Ông đă chiều nó rất nhiều thứ. Thấy vậy Stevie không hài ḷng nhưng nhiều lúc nàng lại thấy thích thú. Đặc biệt, Stevie rất biết ơn cha chồng ở chỗ ông coi con gái nàng cũng là một thành viên của gia đ́nh Jardine.
Ông Bruce không phải người dễ gần nhưng dần dần Stevie càng gắn bó thêm với ông, chỉ thỉnh thoảng mới xảy ra bất đồng hoặc to tiếng với nhau, tất nhiên đều do từ phía ông. Ngày nay nghĩ lại, Stevie thấy quăng thời gian dài ấy nói chung đă trôi qua khá phẳng lặng.
Đột nhiên Stevie nảy ra ư nghĩ, hay là nói chuyện với ông Bruce về thái độ của con trai cả nàng, Nigel? Nó cũng là cháu đích tôn của ông. Nàng với con gái sẽ sang London nghỉ lễ Noel, và thời gian đó sẽ là lư tưởng để gỡ rối cho nàng. Gỡ rối! Stevie ngạc nhiên thấy ḿnh dùng cái từ ấy. Có phải đúng là thái độ của Nigel làm ḿnh rối bời đầu óc không? Stevie thở dài thầm nghĩ, mà đúng là như thế.
Xưa nay đối với con trai cả, Stevie không phải chỉ yêu, mà c̣n phục, v́ Nigel có nhiều ưu điểm đáng cho nàng thán phục. Đó là một chàng trai có hai bàn tay tài hoa, cái đầu thông minh và đôi vai mạnh mẽ. Nhưng Nigel xấu bụng, xấu bụng một cách định mệnh. Biết ḿnh thông minh, tài ba hơn mọi người khác, Nigel tin rằng mọi ư kiến của nó đều chính xác, không bao giờ chấp nhận bị ai chê. Nó ương ngạnh, bướng bỉnh đến mức lố bịch, lúc nào cũng như muốn gây gổ với người khác. Điều làm Stevie vô cùng khổ tâm là Nigel không biết nhân nhượng là ǵ. Nó cứng nhắc trong mọi công việc.
Nigel rất giống tính ông nội của nó. Không, nó c̣n tồi tệ hơn cả ông Bruce, Stevie thầm nghĩ và nàng bật lên tiếng cười đau đớn. Nigel là bản sao của ông Bruce, giống hệt như ông nội nó hồi trẻ. Có thể nó c̣n vượt cả ông.
Thật khổ tâm phải nói với ông Bruce về bản sao của ông ấy Lại một nụ cười chua chát hiện lên trên môi Stevie. Nàng sẽ không nói với cha chồng về tính nết của con trai nàng, mà chỉ kể cho ông nghe về nỗi nghi ngờ của nàng rằng con trai cả của nàng mưu đồ gạt mẹ nó ra khỏi công ty. Nếu đúng như vậy, chắc chắn ông Bruce sẽ tập tức chặn ngay đứa cháu đích tôn.
Nhưng điều này th́ Stevie cũng có thể làm được. Nàng có thể sa thải Nigel được chứ.
Dù sao nó cùng là người làm công dưới quyền nàng.
Nó làm cho nàng.
Stevie là Giám đốc điều hành của cửa hiệu Jardine tại London, và là Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty Jardine tại New York, giống như ông Bruce là Chủ tịch Hội đồng quản trị của toàn công ty. Nigel chỉ là một trong các giám đốc của Công ty, giống như hai em trai của nó. Cả ba đều được giữ chân giám đốc do quyền thừa kế.
Nhưng Stevie có thể cách chức Nigel bất cứ lúc nào nếu nàng thấy cần thiết. Việc đó dễ như giở bàn tay.
Nhưng không dễ đến thế đâu, Stevie tự nhắc ḿnh. Nó là con trai ḿnh, đứa con đầu, ḿnh không muốn làm nó khổ, làm nó mất mặt, hoặc hủy hoại nó. Hơn nữa nó làm công việc hiện nay rất tốt. Tốt nhất.
Lúc này ḿnh chỉ cần cảnh báo cho nó thấy, mắng nó về cái thói tham vọng. V́ sau này, khi ḿnh không làm việc được nữa, nó sẽ là người kế tục lănh đạo Công ty Jardine.
Stevie bật cười. Nói dễ hơn làm, lúc này nàng c̣n đang ở bên này Đại Tây Dương... cách xa nước Anh hàng ngàn dặm.
Stevie chuyển sang nghĩ về Gideon, một trong hai đứa sinh đôi. Nó không có tham vọng, ít ra th́ cũng tham vọng về quyền lănh đạo Công ty. Tham vọng của nó chỉ là chế tác từ kim cương và đá quư thô thành những trang sức và đồ kim hoàn đẹp nhất. Điều làm ḿnh lo lắng là về mặt đời tư của nó, và điều này chỉ gần đây mới khiến ḿnh suy nghĩ nhiều. Gideon không hoạt bát, lúc nào cũng như mơ màng, lại hay nóng nẩy. Hôm gặp nó tại pḥng trưng bầy mặt hàng ở London vào cuối tháng Chín vừa rồi. Stevie nhớ mặt cậu ta xanh xao và cau có. Theo nàng hiểu th́ Gideon thành như thế từ khi mối quan hệ của cậu ta với cô Margot Saunders bị đứt đoạn. Phải chăng do lỗi của nó, đă không quan tâm đầy đủ đến con bé kia? Stevie định sẽ trao đổi với Miles về người anh sinh đôi của cậu ta trong dịp Miles về nghỉ cuối tuần ở đây.
Nét mặt Stevie đột nhiên thay đổi, mắt nàng ánh lên nỗi vui sướng. Miles là niềm tự hào và niềm vui của nàng, trong thâm tâm nàng sẵn sàng thừa nhận như thế.
Và Miles cũng sẽ giúp nàng thuyết phục Chloe. Nàng có thể giao phán việc này cho cậu ta. Giữa hai anh em xưa nay vẫn có một mối thân t́nh và hai đứa rất quư mến, tin cậy nhau. Miles rất quan tâm giúp đỡ đứa em gái cùng mẹ khác cha này. Nó khác với người anh sinh đôi, Gideon coi đứa em gái chỉ là thứ làm phiền ḿnh. Vậy mà bây giờ Chloe lại muốn học ở Gideon! Stevie lắc đầu. Con người ta quả là khó hiểu.
Stevỉe hay nghĩ, Gỉdeon và Miles là anh em sinh đôi h́nh dạng giống hệt nhau, mà sao tính nết khác nhau đến thế?
Miles điềm đạm, tươi vui, quan tâm đến người khác bao nhiêu th́ Gideon cau có, nóng nẩy, lạnh lùng với mọi người bấy nhiêu. Gideon c̣n ương ngạnh, bướng bỉnh, về mặt này cậu ta giống anh cả của cậu ta. Gideon c̣n khó tính, đ̣i mọi thứ đều phải tuyệt đối hoàn hảo, như một cô gái già không chồng. Tuy nhiên phải công nhận Gideon có phẩm chất của một nghệ sĩ. Cậu ta yêu mọi thứ ǵ đẹp, có thể là một phụ nữ, một bức họa, một pho tượng, cái cây, khu vườn, một viên đá quư vô giá, hoặc một tác phẩm kim hoàn. Gideon có cặp mắt tinh tế và một khiếu thẩm mỹ tuyệt vời.
Cầm cây bút lên, Stevie nh́n trang giấy thấy ḿnh chưa viết một chữ nào, ngoài mấy chữ thể hiện ngày tháng và địa điểm hiện giờ .
Nàng chậm răi viết, và khi đă kín cả hai trang, nàng đặt bút xuống, nhấc cuốn nhật kư lên, ngả người ra ghế, đọc lại.
Kỳ nghỉ lễ Tạ ân, 1996.
Connecticut
Khi nghĩ về các con và những thứ chúng làm, ḿnh cảm thấy chúng như những người xa lạ đối với ḿnh. Trừ Miles. Nhưng đó và v́ ḿnh yêu nó nhất và nó giống ḿnh về rất nhiều mặt. Tất nhiên ḿnh yêu tất cả các con, nhưng Miles bao giờ cũng là đứa ḿnh quư nhất, ngay từ thời nó c̣n nhỏ. Hay mọi người mẹ đều như ḿnh? Họ cũng yêu một đứa con nào đó hơn những đứa khác? Ḿnh cho rằng người mẹ nào cũng vậy, nhưng rất khó hỏi một người mẹ nào về vấn đề cốt lơi ấy. Và đám con cái có biết như thế không? Chúng có nhận ra hoặc cảm thấy điều đó không? Liệu chúng có biết trong số các con, một đứa được mẹ chúng đặc biệt yêu quư không?
Mỗi đứa con đều có tính nết riêng, không đứa nào giống đứa nào. Và ḿnh có thể nh́n thấy trong tính nết của chúng có nét nào đó của ḿnh, hoặc của Raph. Có cả những nét của ông Bruce, ông nội chúng. May mà chúng không đứa nào giông bà Alfreda, bà nội của chúng, và về mặt này ḿnh thành thật mà nói rằng ḿnh biết ơn chúng. Bà Alfreda sinh thời không phải một phụ nữ đáng mến; bà lạnh lùng, lúc nào cũng cay cú, giận hờn người khác. Chưa bao giờ ḿnh nghe thấy bà ta nói một lời dịu dàng với ḿnh cũng như với người dưới khác. Nhưng các con ḿnh có một người bà khác không giống bà Alfreda, đó là bà ngoại chúng, mẹ ḿnh, bà Blair. Choe thừa hưởng được ở bà ngoại nó nhan sắc, dóc dáng mảnh mai, tính t́nh hiền hậu và ḷng mong muốn mang niềm vui đến cho người khác. Miles th́ thừa hưởng được ở bà ngoại nó chất hài hước và tính độ lượng, chan ḥa.
Ḿnh yêu tất cả bọn chúng, yêu tất cả các con. Đó là sự thật. Có thể ḿnh quá yêu chúng. Tuy nhiên nh́n lại những năm tháng đă qua, ḿnh nhận thấy có lẽ ḿnh đă có lúc xúc phạm chúng vào những trường hợp không cần thiết. Nhưng mọi con người chúng ta có ai không có lúc sai, do bị cuộc sống làm chúng ta hư hỏng. Những người khác cũng làm chúng ta hư hỏng, và bản thân chúng ta cũng tự làm hư hỏng ḿnh. Hẳn là ḿnh đă có lúc làm cho chúng đau khổ, tổn thương. Và có lúc ḿnh đă xúc phạm t́nh cảm của chúng. Chúng ta hay dễ làm khổ những người chúng ta yêu quư nhất một cách vô ư thức và hoàn toàn không có dụng ư làm khổ họ. Và có thể ḿnh đă có những lúc lơ là, không quan tâm đến con cái, nhất là khi quá bận công việc làm ăn hoặc trong những chuyến đi công cán xa. Nhưng chưa bao giờ ḿnh ngừng yêu quư chúng.
Ḿnh luôn coi chúng là những đứa trẻ, nhưng tất nhiên hiện nay chúng không c̣n là trẻ con nữa. Chúng đă là người lớn. Đă trưởng thành. Đấy là những con người, không phải là những đứa trẻ, con ḿnh nữa. Chúng khác xưa về rất nhiều mặt. Chúng không c̣n phụ thuộc vào mẹ nữa. Ngay cả Chloe gần đây cũng lớn bồng lên và thành người lớn, biết tự suy nghĩ, và biết đ̣i được thực hiện điều nó ước muôn.
Chẳng bao lâu nữa, ḿnh sẽ không c̣n là một người mẹ, sẽ phải bỏ cách suy nghĩ của người mẹ. Khi đó ḿnh sẽ phải suy nghĩ theo kiểu nào đây? Bởi ḿnh vẫn c̣n ở đây v́ con cái. Khi nào chúng cần đến ḿnh. Mà liệu có lúc nào chúng cần đến ḿnh nữa không? Làm sao ḿnh có thể thôi không c̣n là mẹ chúng? Làm sao ḿnh có thể thôi không lo lắng cho chúng nữa? Có lẽ ḿnh không thể làm như thế. Liệu có ai bảo được cho ḿnh biết, phải làm thế nào để thôi không c̣n là người mẹ của các con cái ḿnh không?
Liệu ḿnh có t́m được cách nào xử sự đúng đắn hơn với các con của ḿnh không? Ḿnh tự hỏi ḿnh câu đó vào lúc nửa đêm, khi ḿnh choàng thức dậy. Ḿnh sẽ là người bà tốt đối với hai đứa cháu nội Natalie và Arnaud. Làm bà dễ chịu hơn làm mẹ, có người nói với ḿnh như thế. Bà ít đ̣i hỏi ở cháu hơn mẹ đ̣i hỏi ở con, ít có thái độ sở hữu hơn. Các đứa cháu nội của ḿnh hết sức đáng quư và Nigel hạnh phúc sinh ra được chúng, lấy được Tamara. Con dâu đầu của ḿnh là một người vợ tốt, một người mẹ tuyệt vời. Một thiếu phụ tốt.
Ḿnh nghĩ ḿnh đă bắt đầu giận Gideon về việc nó trêu chọc chị dâu nó, gọi Tamara là “người ngoại quốc". Cha Tamara là người Pháp, mẹ là người Nga. Nigel đă làm to chuyện đó. Để làm ǵ? Ḿnh không biết. Nhưng như thế là không tốt. Gideon bảo nó chỉ nói đùa, nhưng ḿnh cho rằng nó nghĩ như thế thật. Ḿnh không muốn nghĩ rằng Gideon lại hẹp ḥi đến thế, kỳ thị mọi người thuộc dân tộc khác, không phải dân tộc ḿnh. Nhưng ḿnh cũng biết Gideon cho rằng mọi thứ mà không phải của nước Anh th́ đều thấp kém. Ḿnh không hiểu tại sao nó có thể suy nghĩ kiểu như vậy. Lẽ ra ḿnh phải làm cho nó suy nghĩ công bằng.
Về Chloe. Ḿnh không thể cho phép nó đi London.  Một đứa con gái mới mười tám tuổi mà sống một ḿnh,  không có người coi sóc sao được? Không, không thể được. Ḿnh cho làm như thế là không khôn ngoan. Nó c̣n quá trẻ. Và nó cần phải học Đại học. Nó không thể bỏ dở việc học hành như thế.
Gia đ́nh ḿnh sắp đến đây với ḿnh rồi. Tuy chỉ vài người, nhưng cũng đủ làm ḿnh rất vui. Và một người trong chúng ḿnh đều có một loạt điều để có thể biết ơn cái tháng mười một năm 1996 này. Riêng ḿnh,  ḿnh tự thấy ḿnh là người may mắn. Ḿnh được hưởng nhiều thứ quá.
Stevie gấp cuốn sổ, cất vào ngăn kéo rồi khóa lại. Trong lúc đẩy ghế ra phía sau để đứng lên, nàng nghe thấy tiếng xe ô tô lăn bánh trên lớp sỏi bên ngoài.
Đi nhanh ra chỗ cửa sổ, Stevie kéo rèm, nh́n xuống phía dưới. Tim nàng đập rộn ràng khi nh́n thấy Miles bước trong xe ra.
Cậu ngước mắt nh́n lên cửa sổ, thấy mẹ. Cậu vẫy tay chào.
Stevie vẫy tay đáp lại, rồi buông rèm xuống, bước nhanh ra ngoài. Nàng gần như chạy xuống thang gác.

Chương 5

Miles Jardine có cảm giác như cậu và anh sinh đôi của cậu càng già đi th́ mẹ họ càng trẻ ra.
Sáng nay, lúc Stevie chạy xuống bậc thềm để đón con trai, cậu thấy trông mẹ cậu như chỉ mới ngoài ba mươi. Stevie mặc quần len màu ghi có sọc và sơ mi lụa trắng, xinh đẹp, tươi tắn lạ thường. Và vẫn lịch sự y hệt mọi khi.
Miles nghĩ rằng Gideon nói đúng khi anh ấy bảo rằng chẳng bao lâu nữa họ sẽ đuổi kịp vẻ già giặn của mẹ. Gideon c̣n nói, khi hai anh em ḿnh bốn mươi sáu tuổi th́ mẹ họ trông vẫn như chỉ bốn mươi sáu tuổi thôi, tất nhiên là nh́n vào dáng vẻ bên ngoài.
Nhưng có ǵ lạ đâu? V́ khi hai đứa con sinh đôi ra đời, Stevie mới mười chín tuổi, thêm nữa mẹ họ được hưởng cái gien trẻ măi. Bà ngoại của họ cũng thế, sắp tṛn sáu mươi bảy tuổi, vậy mà trông trẻ hơn cái tuổi ấy nhiều. Bà Blair trẻ lâu hơn tất cả những người Miles biết, vào tuổi sáu mươi bảy bà vẫn nhanh nhẹn, năng động và vẫn c̣n giữ được khiếu hài hước.
“Chào mẹ, " Miles nói lúc mẹ cậu đứng dừng lại trước mặt con trai. ”Trông mẹ tuyệt đẹp". Cậu cười toác miệng, buông hai túi xách xuống đất, ôm chặt Stevie.
“Mẹ rất vui thấy con đă đến đây, Mỉles yêu quư, " Stevie cười đáp "Và cảm ơn con về lời khen". Nàng gỡ con ra rồi bước xuống bậc thềm. Miles đưa mắt nh́n theo cho đến khi Stevie ôm hôn bà ngoại cậu rồi ông Derek, lúc này ông đang giúp người lái xe lấy hành lư ra khỏi ô tô.
Bỗng bác quản gia Cappi cùng hai phụ nữ trẻ đến giúp bác trong kỳ nghỉ cuối tuần này cũng chạy ra chào. Một chị giằng lấy chiếc valy bất chấp Miles phản đối, cậu bảo cậu tự xách lấy được. Chị ta không quan tâm đến câu nói đó, vẫn lẳng lặng xách valy lên nhà.
Miles nhún vai rồi đi theo bác quản gia Cappi và người phụ nữa trẻ thứ hai.
Nhưng khi cậu nghe thấy Chloe gọi tên cậu, Miles dừng lại, quay đầu nh́n. Lát sau cô gái đă gieo ḿnh vào trong ṿng tay của người anh.
”Chào Quả Bí," Miles reo lên rồi ôm chặt em gái.
”Cả sáng nay em mong anh, Miles. Sao anh đến muộn thế ?"
Miles nhe răng cười với cô em, “Anh lại cho rằng anh đến sớm ấy chứ. Hẹn mười hai giờ trưa, nhưng mới mười một rưỡi xe đă chạy vào cổng trang ấp rồi. C̣n những chuyện ở Romany thế nào rồi ?"
“Yên ổn, " chloe đáp vắn tắt. Cô dừng lại một chút rồi nói tiếp. “Nhưng em muốn...” Cô ngừng bặt, chắc là thay đổi ư kiến.
“Nói tiếp đi, Quả Bí. Em định nói ǵ với anh đấy?"
“Không. Không có ǵ... Không có chuyện ǵ quan trọng đâu, em nói thật đấy.”
Miles th́ không cho là như thế nhưng cậu không gặng hỏi thêm, v́ xưa nay cậu có tính ít nói. “Nếu vậy th́ ta vào giúp bác Cappi và chị Lola một tay đi. Ông bà ngoại đi đâu cũng vẫn giữ cung cách quư tộc, hành lư cồng kềnh quá sức.
”Mang cả chậu nhà bếp nữa, " Chloe cười khúc khích nói. “Mẹ bảo với em rằng, ông bà ngoại đi đâu cũng mang theo hàng hai chục chiếc valy và cả một cái chậu bếp nữa.”
“Mẹ nói quá lên đấy thôi, nhưng về cơ bản th́ đúng thế thật.” Miles tán thành, rồi cùng cười với em gái.
Hai anh em dắt tay nhau đi xuống bậc thềm. Chloe liếc nh́n Miles. “Anh không rủ chị Allyson cùng đến đây à?"
Miles cau mặt nh́n em gái: "Sao anh lại phải rủ cô ấy?"
“Rủ ai?" ông Derek hỏi lúc dang hai tay ra để đón Chloe và hôn cô gái.
Stevie nh́n con trai, chờ nghe câu trả lời của cậu.
Miles nh́n ông Derek, đáp: “Đấy không phải là người quan trọng đâu, ông ạ.”
Stevie thầm nghĩ, thế là ít ra ḿnh cũng thấy được thái độ của nó với con bé Allyson kia.
”Chào cháu của bà," bà Blair nhận cái hôn của Chloe. Lần này cái hôn của cô không được thoải mái như những lần trước, thậm chí c̣n không được tự nhiên như lúc cô hôn ông Derek. ”Allyson là ai?" bà hỏi và đưa mắt nh́n mọi người.
“Ḿnh đừng nh́n tôi, tôi có biết ǵ đâu?" ông Derek nói bằng cái giọng trầm và ngọt như mật của diễn viên lúc biểu diễn trên sân khấu. Rồi ông nhấc hai tay hai chiếc va ly bước lên bậc thềm. Stevie và bà Blair mỗi người xách mấy chiếc túi và hộp nhỏ đi theo ông.
Miles trả tiền boa và cảm ơn lái xe xong, cũng dắt tay Chloe bước lại chỗ chân bậc thềm. Cậu nói giọng quan trọng “Con lợn nhỏ không chỉ có đôi tai to mà c̣n có cái lưỡi liến thoắng nữa đấy”.
Chloe cười khúc khích.
“Sao em nói đến tên Allyson lúc có mặt đông đủ mọi người, nhất là trước mặt mẹ? Em đă biết mẹ đang muốn anh lấy vợ và đẻ ra cho bà một lô cháu nội nữa. Em hơi vô ư đấy, Chloe ạ".
”Em xin lỗi. Em nghĩ trong số bạn gái của anh có mấy người tên là Allyson kia mà, cho nên em tưởng...”, giọng cô hơi buồn và ân hận. Và bỗng Chloe cảm thấy lúng túng trước cái nh́n trách cứ của anh trai.
“Đấy là việc của anh, không phải việc của em.”
“Em tưởng mối quan hệ giữa anh với chị ấy đă gắn bó rồi ?"
“Chưa. Mà dù anh có gắn bó thật sự với cô nào đi nữa th́ đấy cũng là việc của anh, không phải của em hay của mẹ. Đây là chuyện t́nh cảm riêng tư, không phải thứ để đem ra bàn cả gia đ́nh.”
“Ôi”, Chloe dừng lại một lát rồi lo lắng nh́n anh trai. “Anh giận em phải không?"
"Không. Nhưng từ nay những chuyện riêng tư ấy chỉ hai anh em nói chuyện với nhau thôi, đừng để người khác nghe thấy. Em đồng ư chứ?"
“Đồng ư. Anh Miles ạ, em rất ân hận.”
“Thôi được. Nhưng em phải nhớ đấy. Em cũng bắt đầu phải biết kín đáo đấy. Đâu c̣n trẻ con nữa? Mười tám tuổi rồi. Em phải bắt đầu làm người lớn đi. Phải cư xử như người lớn ấy.”
Chloe gật đầu và lần đầu tiên mặt cô nghiêm lại.

o0o
 
Sau bửa ăn nhẹ gồm cà phê và bánh bơ nóng trước ḷ sưởi trong gian sảnh lớn, mỗi người tản ra một phía. Stevie sai bác quản gia Cappi, cô giúp việc Lola và Chloe lên giúp hai ông bà Blair và Derek mở hành lư xếp đồ đạc vào các ngăn tủ. Chị giúp việc thứ hai Shana th́ xách đồ đạc của Miles lên pḥng cậu. Stevie đi nhanh xuống bếp, bảo nhà bếp lật con gà tây đang quay trong ḷ.
C̣n lại một ḿnh, Miles lững thững rời gian sảnh lớn xuống pḥng ăn, rồi lại sang pḥng khách sát bên cạnh. Cậu không thể không ngắm nghía một cách thán phục khung cảnh mẹ cậu đă tạo ra cho ngôi nhà này. Một khung cảnh quyến rũ, đúng như cách trang trí của Stevie tại những nơi ở khác của nàng. Nhưng Miles thích nhất là gian sảnh Romany, rộng, thoáng đăng, ánh sáng bên ngoài ùa vào qua những ô cửa sổ lớn, chiếu xuống dưới và lên trên, rồi cả một loạt những tấm thảm mỹ lệ treo trên tường.
Mọi thứ đều rực rỡ, tươi vui. Lớp sơn tường tinh khiết, các cửa sổ sáng rực. Sàn bóng loáng. Không thấy một hạt bụi. Không góc nào tối, không có đồ đạc nào cũ kỹ, hoặc tấm thảm nào sờn. Mẹ cậu quả là loại người yêu cầu thứ ǵ cũng phải hoàn hảo tuyệt đối, và bà ǵn giữ ngôi nhà của bà bao giờ cũng ở mức độ cao nhất. Mỗi chi tiết đồ đạc, vật trang trí hoặc bức họa đều được đặt đúng chỗ và được ǵn giữ chu đáo.
Tuy được trang hoàng rất đẹp, nhưng sảnh Romany không có ǵ thừa hoặc rườm rà. Không khí ở đây thơm ngát nhờ những ngọn nến thơm, hoa phong lan và những giống hoa hiếm khác tỏa hương.
Miles không nán lại lâu trong pḥng khách mà đi tiếp sang Pḥng Xanh, nơi mỗi ngày ít nhất cậu phải vào đây một lúc trong suốt thời gian về nghỉ ở ngôi nhà này.
Cậu rất thích pḥng này v́ những bức tường sơn trắng, nền lát gạch men màu đất nung, và những màu sắc phối hợp xanh lam, đỏ, vàng của những nệm ghế và xô pha. Pḥng này mang tính chất rất Pháp, trần kẻ ṿng tṛn với những nan hoa giống như trần những nhà thờ lớn bên Pháp, đồ đạc th́ theo kiểu Provence miền Nam nước Pháp do mẹ cậu mua được tại tỉnh Loire hoặc tỉnh Alpes Mantimes. Thấy ánh sáng được bố trí theo một kiểu rất thích hợp để làm nổi giá trị của các bức họa, Miles quyết định mai sẽ mang giá vẽ và hộp màu xuống đây. Cậu bỗng thấy hứng vẽ vài bức tranh thuốc nước.
Khắp ngôi nhà này, chỗ nào cũng có phong lan, nhưng nhiều nhất chính là ở đây, gian Pḥng Xanh này. Mẹ cậu mê phong lan cho nên ngay từ nhỏ Miles đă mê những đường nét tinh vi, h́nh thù khác lạ và màu sắc phong phú của mỗi giống hoa phong lan.
Miles lớn lên giữa phong lan, và thuở nhỏ, trong trang ấp của gia đ́nh Jardine tại miền Yorkshire bên Anh có vô số phong lan. Mỗi tuần lễ một lần, cậu lại giúp mẹ tưới chúng.
Cậu c̣n nhớ hồi đó anh cả của cậu, Nigel, suốt ngày chế giễu “tính đàn bà con gái” của đứa em trai, chỉ v́ Miles chuyên giúp mẹ tưới hoa. Nhưng Miles không thèm chú ư. Ngay từ hồi đó, c̣n nhỏ nhưng cậu đă có tính độc lập, không cần quan tâm đến sự đánh giá của người khác. Nhưng một lần mẹ cậu nghe thấy đă phạt Nigel. Anh cả cậu được mẹ ưu tiên mọi thứ, do đó thành ích kỷ. Cái ǵ cũng đ̣i phần hơn những người khác. Tính ích kỷ đó tồn tại cho đến ngày hôm nay.
Miles mở cửa, bước ra thềm có mái che, rồi đi đến chỗ tường hoa, ngắm những ngọn đồi nhấp nhô phía xa. Miền đất Kent này là một trong những nơi phong cảnh đẹp nhất thế giới, với những ngọn đồi phủ kín cây rừng và những hồ nước trong như pha lê. Phong cảnh ở đây khiến Miles nhớ đến miền Yorkshire, nơi cậu đă sống những năm tháng tuổi thơ.
Bây giờ chủ yếu chỉ Nigel về đấy nghỉ cuối tuần mỗi khi anh có thể vắng mặt ở London, và tất cả các kỳ nghỉ lễ, khi anh không sang Pháp thăm gia đ́nh Tamara, vợ anh. Trang ấp ở Yorkshire là nơi tốt nhất để lập một tổ ấm gia đ́nh. Miles định khi về nước Anh, sẽ lên đó nghỉ ít ngày. Cậu dự định sẽ vẽ chân dung hai đứa cháu, con anh Nigel, bằng sơn dầu, và cậu sẽ vẽ chúng trên cái nền thiên nhiên, phía sau là đồi núi và thung lũng.
Lúc này, trong khi ngắm các ngọn đồi ở vùng Lytchfield này, cái ư định trên càng được khẳng định trong óc Miles. Cậu cảm thấy bàn tay ngứa ngáy như muốn cầm lấy cây bút vẽ. Cậu định mai sẽ bắt tay vào vẽ vài phác thảo chân dung hai đứa cháu Natalie và Arnaud, vẽ theo trí nhớ. Đấy sẽ là khởi đầu cho hai bức chân dung sơn dầu sau này. Nghĩ đến triển vọng đó, cậu thấy vui vui.
Miles nhích chân ra một quăng, nh́n xuống vườn hoa bên dưới. Sương mù xuống khá nhiều và vườn hoa hồng không c̣n chan ḥa ánh nắng như hồi mùa hè nữa. Màu xám phủ trên các luống hoa làm Miles nhận rơ thời tiết đă sắp chuyển lạnh. Cậu quay gót đi vào nhà.
Lên đến gian sảnh lớn, Miles ngồi một lúc trước ḷ sưởi đang cháy rừng rực. Cậu đăm đăm nh́n ngọn lửa và đột nhiên nghĩ đến Allyson Grainger.
Miles đă rất sửng sốt khi Chloe, em gái cậu nhắc đến tên cô Allyson trước mặt tất cả mọi người. Cậu rất không muốn bất cứ ai trong gia đ́nh, kể cả mẹ cậu suy nghĩ về người cậu yêu. Tuy nhiên, giống như mọi người mẹ khác, Stevie rất mong muốn con trai ḿnh ổn định cuộc sống.
Miles thích Allyson, thích về nhiều mặt, đó là sự thật. Cô là một con người đáng phục, một phụ nữ trẻ đáng yêu, và trong mấy tháng qua hai người đă có nhiều giờ khắc vui vẻ bên nhau. Nhưng Miles không muốn gắn bó cả cuộc đời với cô, chỉ v́ một lẽ đơn giản: cậu không thấy yêu cô.
Dù sao th́ hôm nay Miles cũng có được một bài học và cậu sẽ nhớ kỹ. Đó là không thể tin hoàn toàn vào Chloe. Có nhiều biểu hiện chứng tỏ em gái cậu có tính bép xép, điều này khiến cậu bực ḿnh. Chloe luôn nhúng mũi vào công việc của Miles và cậu thấy cần phải chấm dứt cái thói đó. Miles yêu em gái và không muốn làm điều ǵ để Chloe phải buồn, nhưng nó không biết cách xử sự đúng mức và giữ kín những ǵ thuộc về riêng tư của người khác. Phải chăng t́nh trạng đó chính do lỗi của Miles. Từ khi sang New York, cậu hay tâm sự đủ chuyện với Chloe. Cậu thầm nghĩ lỗi tại ḿnh và từ nay ngay bản thân ḿnh cũng phải giữ mồm giữ miệng. Ít nhất cũng trong những lúc có cô em nhỏ bé kia.

o0o
 
Lát sau, khi đă lên pḥng ḿnh, Miles hài ḷng ngắm bao quát căn pḥng: ngọn lửa cháy trong ḷ sưởi, chiếc bát to đựng hoa quả tươi, chai nước uống, bộ sưu tập báo, tạp chí và những cuốn sách mới nhất trên chiếc bàn đọc sách dài kê sau xô pha.
Mẹ cậu bao giờ cũng chú ư đến cả những chi tiết nhỏ nhất và tạo được không khí đầm ấm, tiện nghi trong các nơi ở của bà. Cây đèn đọc sách tuyệt đẹp được đặt sát chiếc ghế xa lông nệm êm ái, bên cạnh ngọn lửa ḷ sưởi. Một tấm khăn trắng bằng vải Ca-sơ-mia phủ trên lưng ghế xô pha. Chiếc gối nhồi lông vũ nằm ngang trên đầu chiếc giường đôi lớn. Và tất nhiên những chậu phong lan nở hoa đặt trên những bàn nhỏ ở mọi góc nhà.
Một người tỷ mỹ, chu đáo, Miles đột nhiên nghĩ. Mấy từ đó đúng là những ưu điểm của mẹ cậu. Hồi mấy anh em cậu c̣n nhỏ, Stevie đă có những ưu điểm đó, chú ư đến mọi thứ và chú ư một cách tỷ mỹ, chu đáo "Mẹ bảo bọc tất cả chúng ḿnh", Nigel, anh cả cậu, đă nói như vậy. Đến bây giờ Miles, như c̣n nghe thấy cái giọng Nigel nói câu ấy. Cậu cau mày, nghĩ đến người anh cả. Về sau Nigel học đâu được một kiểu giọng độc địa nghe rợn cả ngựi, mỗi khi anh ta gặp chuyện ǵ trái ư. Miles buồn bă, đi về phía ḷ sưởi, đứng quay lưng về phía ngọn lửa. Cậu nghĩ Nigel có phải chịu điều ǵ thiệt tḥi đâu. Anh ấy may mắn đủ mọi thứ, đúng thế. Lấy được người vợ xinh đẹp, thông minh, sinh được hai đứa con kháu khỉnh. Nigel lại thành đạt trong nghề nghiệp và có một tương lai hoàn toàn bảo đảm. Một ngày kia anh ấy sẽ thành chủ nhân của công ty Jardine, hăng Kim hoàn Hoàng Gia ở London. Nhưng xem chừng Nigel vẫn chưa cho thế là đủ. Anh ấy ôm quá nhiều tham vọng.
Miles thở dài, cố gạt Nigel ra khỏi đầu óc. Cậu đi về phía buồng tắm. Rửa tay xong, cậu lấy lược chải đầu rồi ngắm ḿnh trong gương. Cặp mắt cậu y hệt cặp mắt của cha mẹ cậu. Cậu thừa hưởng làn tóc màu sẫm và khuôn mặt thon nhỏ của mẹ, nhưng lại thừa hưởng cái mũi cao, dài và cặp mắt xanh của cha. Và tất nhiên cậu có cả những nét của Gideon, người anh sinh đôi của cậu.
Gideon. Gần đây Miles nghĩ nhiều đến người anh sinh đôi Cậu không sao hiểu nổi tại sao gần đây Gideon hay cáu kỉnh đến thế. Anh ta lúc nào cũng rầu rĩ, cau có. Tuần vừa rồi về London, Miles đă định nói chuyện với người anh sinh đôi nhưng tất cả những câu nói thốt ra từ miệng Gideon để đáp lại chỉ là những lời chê trách nặng nề, gay gắt. Cuối cùng, cặp mắt Gideon phóng ra những tia cảnh báo làm tiêu tan mọi ư định của Miles định góp ư. Đúng là đă có chuyện ǵ xảy ra với Gideon. Nói theo ông Derek, người luôn dẫn lời của Shakespeare, là: Hiện đang có sự thoái hóa nào đó diễn ra trong nhà nước Đan Mạch.

Chương 6

Diễn viên đang đảm nhiệm một vai quan trọng bỗng lăn ra ốm, đúng vào lúc bộ phim mới quay được một nửa. Mọi người đang bàn xem nên mời diễn viên nào đóng thay...”
Trong gian sảnh lớn, mọi người tụ tập nghe Huân tước Derek kể bao nhiêu giai thoại về những nghệ sĩ đương thời. Ông có một chất giọng trầm và vang kỳ diệu, mọi người nghe nội dung giai thoại nhưng đồng thời được thưởng thức chất giọng và nghệ thuật tŕnh diễn có một không hai của người nghệ sĩ lừng danh này.
”Bàn măi không t́m được ai thích hợp với vai ấy", ông Derek kể tiếp.”Tôi bỗng ngứa miệng nói: giá như được Greenstreet th́ tuyệt biết chừng nào? Ai ngờ chị trợ lư Giám đốc phim nghe thấy bèn nói ngay: Vậy th́ ta cử ngay người đi mời ông ấy!"
Tất cả cười rộ lên. Bởi nghệ sĩ Greenstreet đă mất từ lâu lắm rồi. Làm trợ lư Giám đốc phim mà không biết đến điều đó th́ thật hài hước.
Huân tước nghệ sĩ Derek vẫn tiếp tục kể, "Ai ngờ chị ta lại tăm tối đến mức đáng sợ như thế. Chị ta quá trẻ, chưa đủ kiến thức để làm cái việc trợ lư cho một Giám đốc phim và chị ta luôn bị mọi người trêu chọc về những thứ rất b́nh thường mà chị ta cũng không biết. Chị ta đâu có biết về những nghệ sĩ nổi tiếng một thời nhưng nay không c̣n trên đời này nữa. Tôi e có khi chị ta chưa nghe thấy tên Greenstreet bao giờ, và cũng chưa xem bộ phim Chim ưng đảo Malte do Greenstreet đóng vai chính.”
“Hoặc bộ phim Casablanca nữa chứ, " Chloe nói. “Cháu rất thích ông Greenstreet diễn trong bộ phim ấy.”
“Ông cũng thế, cháu yêu của ông ạ, " ông Derek tán thành vui vẻ nh́n cô cháu ngoại của vợ.
Chloe cũng vui vẻ nh́n ông.”Casablanca là bộ phim cháu thích nhất trong tất cả nhũng phim cháu đă xem. Một bộ phim dễ sợ.”
“Cháu cũng cho đó là bộ phim hay nhất trên đời", Miles nói rồi nh́n ông Derek, cậu nói thêm. “Cháu đă gặp một chuyện tương tự như vậy với một cô bán hàng ở hiệu Thời trang. Cháu bảo rằng Deborah Kerr là người đóng vai Anna xuất sắc nhất cho đến ngày hôm nay, vậy mà cô bán hàng nh́n cháu bằng cặp mắt giận dữ, như muốn ăn sống nuốt tươi cháu.”
Ông Derek gật đầu rồi thay đổi tư thế trên ghế, nói giọng nghiêm túc, “Ông rất quư thế hệ trẻ và luôn ca ngợi tài năng của họ, nhưng ông thấy một số thanh niên làm việc trong sân khấu và điện ảnh ngày hôm nay quá ít hiểu biết về quá khứ, thậm chí không phải quá khứ xa xăm mà quá khứ ngay gần đây.”
“Ông nói đúng quá, " Miles tán thành. “Họ như người từ hành tinh nào đó lạc vào hành tinh chúng ta ấy".
”Deborah diễn tuyệt vời trong bộ phim Hoàng Đế và tôi”, bà Blair nói rất khẽ.
”Cả Yul Brynner nữa. Ngày nay không c̣n thấy những ngôi sao như thế nữa", ông Derek b́nh thản nói.
”C̣n anh th́ sao.” Bà Blair mỉm cười nh́n chồng.
Ông Derek không đáp, chỉ nghiêng đầu, mỉm cười nh́n vợ.
Stevie nói, "Tất nhiên mẹ cháu nói thế là đúng, nhưng cháu hiểu dượng định nói ǵ. Rất nhiều nghệ sĩ cháu yêu quư nay đă nghỉ hoặc không c̣n sống nữa".
”Nhận xét của cháu nghe buồn quá đấy”. Ông Derek đáp. “Dượng cũng phải thừa nhận là dượng luôn thấy tiếc quá nhiều nghệ sĩ tài ba đă không c̣n nữa. Larry Olyvỉer, Jack Hawkins, Duke Wayne, Bill Holden, nhưng đặc biệt nhất vẫn là Rich. Ơn Chúa, dượng đă may mắn có được những quăng thời gian cùng làm việc với ông ấy. Rich quả là con người có một không hai, một tài năng thật sự khác thường. Dượng c̣n nhớ hồi ông ấy đóng trong tiết mục Hamlet vào thập niên năm mươi. Theo dượng nhớ là năm 1953, khi Rich làm cho nhà hát Old Vic. Nữ nghệ sĩ Clair cũng tham gia vở ấy, đóng vai Ophelya. Hai người đóng đôi với nhau tạo nên một cặp tuyệt vời. Dượng mất công ṃ lên tận thủ phủ Edỉnburgh để xem họ biểu diễn. Rich đóng hay không thể tưởng tượng nổi". Ông Derek ngưng lại một chút rồi trầm giọng xuống nói tiếp. “Các cháu biết không cho đến nay ông vẫn ghen với cái chất giọng tuyệt trần đời của ông ấy.”
“Ông mà lại nghĩ thế ạ?" Miles ngạc nhiên hỏi. ”Cháu thấy chất giọng của ông quá hay ấy chứ. Ai cũng hết lời ca ngợi chất giọng của ông đấy.”
“Cảm ơn cháu, Miles, nhưng chưa bằng chất giọng của Rich. Rich có một chất giọng từ xưa tới nay trên sân khấu nước Anh chưa ai sánh được. Chất giọng đó vang lên khiến người nghe xúc động lạ thường. Vang và truyền cảm hơn chất giọng của Larry, ít nhất th́ cũng theo ông nghĩ. Trong phát âm của Rich, có chất của dân tộc Celt tổ tiên, lại có chất của dân tộc Welsh. Ông rất thích cái chất Welsh này v́ ông vốn là người xứ Wales. Và v́ chất giọng này được người ta nói năng trong những thung lũng xứ Wales nên nghe như thể mỗi chiếc răng của họ đeo một cái chuông nhỏ. Thông thường người ta hay b́nh luận về điều này khi đánh giá các ca sĩ. Rich tuy là nghệ sĩ sân khấu, nhưng vẫn có được cái phẩm chất ấy. Chất giọng của Rich đúng là rung lên như chuông, xoáy vào tim gan người nghe, và ông có thể nghe cái giọng ấy hàng mấy tiếng đồng hồ liền không chán.”
“Cả những người khác cũng thế”, bà Blair nói.
Đột nhiên Stevie kêu lên, "Có lẽ con phải xuống bếp xem bác Cappi nấu nướng ra sao?" Nàng nói rồi đứng dậy đi nhanh qua gian sảnh lớn về phía bếp. ”Mà con cũng phải xem họ nấu đến đâu rồi, có cần giúp đỡ ǵ không.“
“Để mẹ cùng xuống với con, " bà Blair nói, rồi theo chân Stevie.
Chloe cũng nói, “Mẹ có cần con giúp một tay không ạ?"
“Không đâu, con yêu của mẹ ạ", Stevie đáp nhưng không quay đầu lại, liền sau đó nàng lấp sau cửa bếp.
Ông Derek đi từ từ đến khay đồ uống đặt trên mặt chiếc tủ lớn kiểu Pháp thời Jacobean, nhấc chai rượu vang trắng, quay sang nh́n Miles, trỏ cái chai, "Cháu uống không?”
“Thưa ông, không ạ.”
Ông Derek rót ra cốc, uống cạn rồi rót thêm cốc nữa, đem ra chỗ gần ḷ sưởi. Ông ngồi xuống xô pha, bên cạnh Chloe, đưa mắt nh́n Miles, hỏi, “Bộ thiết kế trang trí cho tiết mục Nhà Vua và Tôi thế nào ?"
“Thưa ông, được lắm ạ. Làm thiết kế mỹ thuật cho tiết mục ấy là công việc cháu rất thích thú. Cháu sử dụng rất nhiều mô típ ấn Độ cổ đại cho nên độc đáo và tạo không khí rất đặc sắc. Trang phục cũng vậy, ông ạ. Rất lạ, đặc biệt là bộ của Anna... trông như những mảnh vải bồng bềnh vậy.”
“Nghĩa là có tính nhạc. Mà cháu xử lư thế là đúng, v́ tiết mục này không phải người ta chỉ nghe lời thoại mà chủ yếu họ nh́n khung cảnh".
Đúng lúc ấy, bác quản gia Cappi đi nhanh vào, đến gần Chloe nói khẽ.”Bà chủ bảo mời cô xuống bếp giúp bà một tay. Không có ǵ phức tạp đâu, chủ yếu là có thêm người thôi.”
“Phức tạp th́ đă sao", Chloe nói và đứng lên. “Bác thừa biết tôi thích làm thứ phức tạp.”
Mọi người cùng cười vang. Ông Derek nói, cháu sẽ được toại nguyện đấy, Chloe.”
Khi c̣n lại hai ông cháu, Miles đứng lên, bê ghế lại gần ông Derek, rồi ngồi xuống bên cạnh. Cậu nói, cháu muốn hỏi ông một việc trước khi mẹ cháu lên đây.”
Ông Derek ngạc nhiên nh́n đứa cháu, chưa biết chuyện ǵ.”Cháu cứ hỏi, cháu Miles yêu quư. Ông nghe đây. Cháu đang băn khoăn chuyện ǵ à ? Ông đoán cháu chưa biết giải quyết ra sao một việc ǵ đó của cháu, đúng không nào? Bởi ông nh́n nét mặt cháu.”
“Vâng ạ. Cháu đang băn khoăn về anh Gideon.”
“Vậy à?” Ông Derek ngồi thẳng người lên chăm chú chờ đợi.
“Cháu biết ông đă gặp anh Gideon hôm anh ấy đến Los Angeles có công việc cách đây ba tuần lễ. Cháu muốn biết ông nghĩ ǵ, ư cháu là nghĩ về...”. Miles ngưng bặt, khẽ ho cho thông họng, rồi nói tiếp, cháu muốn hỏi ông nghĩ thế nào về anh Gideon? Về thái độ đối xử của anh ấy ạ?"
Không cần suy nghĩ ǵ nhiều, ông Derek trả lời ngay, thái độ nó đối với ông b́nh thường. Nhưng cháu hỏi thế là tuần lễ vừa rồi cháu có gặp anh ấy, lần cháu về London ít ngày, và... cháu... thú thật là cháu thấy anh ấy rầu rĩ và buồn bực chuyện ǵ đó".
“Ông hiểu. Tuy nhiên, cháu Miles ạ, ông phải thành thật mà nói, ông không nhận thấy có ǵ khác thường ở Gideon. Ông chỉ thấy hôm thứ hai, khi nó về nhà ăn bữa tối với hai ông bà, nó có vẻ lơ đăng thế nào ấy. Trí óc để tận đâu đâu. Bây giờ nhớ lại, ông thấy nó có vẻ đang bối rối về chuyện ǵ đó.”
“Lúc cháu ngồi nói chuyện với Gideon, cháu thấy anh ấy có vẻ buồn bă, chán nản,” Miles nói.
”Xưa nay nó vẫn khó tính, luôn không bằng ḷng chuyện này chuyện nọ đấy thôi, cháu Miles ạ. Nó vẫn c̣n có tính trẻ con ấy mà", ông Derek nói. “Hai cháu là anh em sinh đôi, h́nh dạng bên ngoài giống hệt nhau, nhưng tính nết th́ lại rất khác nhau.”
“Cháu hiểu. Nhưng thưa ông, lần vừa rồi cháu thấy anh Gideon buồn bă hơn hẳn mọi khi. Ông không nhận thấy thế ạ ?”, Miles chăm chú nh́n người ông, chờ câu trả lời.
Ông Derek lắc đầu, “Không. Cả bà ngoại cháu cũng không nhận xét thấy ǵ lạ ở Gideon. Bởi nếu không, bà ấy đă kể với ông. Như lúc năy ông đă nói, ông chỉ thấy nó có vẻ lơ đăng, như thể đang mải suy nghĩ chuyện ǵ đó. Bây giờ nghĩ lại, ông nhớ lúc đó ông cho rằng nó đang nghĩ đến công việc. Chỉ có vậy thôi". Cặp lông mày của ông nhíu lại. “Nhưng ông muốn biết tại sao cháu không muốn mẹ cháu nghe thấy câu chuyện trao đổi giữa hai ông cháu này?”
“Ông thừa biết là mẹ cháu đă có bao nhiêu thứ phải lo lắng rồi".
”Đúng thế, nhưng mẹ cháu biết cách lo đến mọi chuyện khi thấy cần thiết. Về mặt đó mẹ cháu có khả năng siêu phàm.”
“Ông nói đúng. Nhưng lúc này cháu chưa muốn đem chuyện anh Gideon ra làm mẹ cháu bận tâm thêm, nhất là đang kỳ nghỉ lễ Tạ ân. Ông biết không, đây là kỳ nghỉ lễ mẹ cháu thích nhất trong các kỳ nghỉ lễ. Cháu không muốn làm mẹ cháu phải suy nghĩ điều ǵ khiến mẹ cháu mất vui.”
Ông Derek bật cười, "Ông biết mẹ cháu thích nhất kỳ nghỉ lễ này, nhưng đâu phải chỉ mẹ cháu. Trong những năm qua, ông ăn số thịt gà tây của mẹ cháu nhiều hơn đă ăn trong suốt quăng đời trước khi quen mẹ cháu, mặc dù gà tây vẫn không phải thứ thịt ông thích nhất. Ông thích vịt, gà gô hơn. Nhưng mẹ cháu có chịu nghe ông đâu, ít nhất th́ cũng về chuyện gà tây.”
Miles cười, chưa biết nếu vậy có nên thổ lộ chuyện về người anh sinh đôi với mẹ không. Sau vài phút cân nhắc, Miles quyết định cứ nói, v́ ông Derek bảo như vậy, mà xưa nay cậu vẫn tin vào lời khuyên của ông. Miles chậm răi nói, “Mẹ cháu đă nói ǵ về anh Nigel với ông chưa ạ ?"
“Chưa, nhưng tại v́ ông và bà Blair không gặp mẹ cháu ở New York, mà từ Los Angeles ông bà chỉ ghé vào đấy có mấy ngày rồi đến thẳng đây. Vả lại ở New York mẹ cháu bận tối mắt tối mũi công việc của hiệu kim hoàn Jardine. Nhưng cháu thấy mẹ cháu có chuyện ǵ trục trặc về Nigel à?”.
“Không ạ. cháu không biết ǵ hết. Tuy nhiên mẹ cháu có thổ lộ với cháu một số điều... Mẹ cháu cho rằng anh Nigel...”
Miles ngừng bặt, do dự, rồi cao giọng, nói một hơi theo kiểu sân khấu, "chống lại mẹ cháu.”
“A, ông hiểu.” ông Derek dừng lại một chút theo đúng kiểu diễn viên trên sân khấu diễn những chỗ “ngừng". Rồi ông nh́n Miles, dằn từng tiếng, nói, "Khi đội vương miện vào cái đầu dễ bốc lửa lắm đấy!"
"Câu ấy đúng quá. Shakespear rất thấu hiểu tâm lư con người, phải không ạ ? Ông th́ thấy rơ hơn ai hết v́ ông đă diễn bao nhiêu kịch bản của văn hào đó.”
Một nét láu lỉnh hiện ra trên mắt nhà nghệ sĩ sân khấu lừng danh. Ông Derek im lặng một lúc rồi nói, “Cháu có cho là Nigel âm mưu chống lại mẹ cháu không?".
"Cháu... quả là cháu không biết.”
“Ông biết tính mẹ cháu. Mẹ cháu không phải loại người nghi ngờ hăo. Mẹ cháu rất thực tế, bao giờ cũng căn cứ trên những biểu hiện có thật. Cho nên khi mẹ cháu đă nghi Nigel âm mưu chống lại mẹ cháu th́ có nghĩa chuyện đó có thật. Tuy nhiên ông thú thật là ông chưa thấy động cơ nào thúc đẩy Nigel làm như thế. Nói cho cùng th́ sau này cả doanh nghiệp này sẽ nằm trong tay nó chứ c̣n ai nữa?"
"Có thể Nigel sốt ruột, muốn được nắm toàn quyền ngay.”
“Ông không nghĩ đó là nguyên nhân.”
“Cháu cũng vậy, ông ạ.”
Ông Derek thở dài. ”Tham vọng. Tham lam. Thèm khát quyền lực. Những thứ len vào những cái đầu đội vương miện, gây ra những vụ tàn sát trên quy mô lớn. Chỉ cần nh́n vào các vương triều Plantagenet và các vương triều của ḍng họ Tudor là đủ thấy". Ông lắc đầu và trên khuôn mặt rất đẹp hiện lên một nỗi buồn và đau xót. ”Cháu Miles ạ, ông luôn thấy Nigel có một nét ǵ đó mà ông không hiểu nổi, nó giống như một tính cách nhân vật bí hiểm. Hồi Nigel c̣n nhỏ, ông đă cảm thấy không hiểu nổi nó. Ông phải thừa nhận là như vậy, cháu Miles ạ. Rồi về sau, khi Nigel đến tuổi thiếu niên, ông cũng không hiểu được những hành động của nó. Nhưng như vậy có nghĩa nó vẫn như thế từ lúc nhỏ cho đến sau này, có phải thế không nhỉ?"
“Vâng, đúng là như thế. Cháu cũng không sao hiểu nổi tính nết anh ấy. Lúc thế này lúc thế nọ, rất khó nhận định thực chất anh ấy là người thế nào.”
Ông Derek quay mặt nh́n ra ngoài một lúc, như để nhớ lại thời gian xa xưa, rồi ông nói, cuộc sống vợ chồng của Nigel thế nào? Yên ổn, hạnh phúc chứ? Nó có trục trặc ǵ với Tamara vợ nó không ?"
“Theo cháu biết th́ không. Chị ấy là một phụ nữ hoàn hảo. Anh Nigel vô cùng may mắn có được một người vợ như thế và hai đứa con tuyệt vời".
“Nhưng liệu nó có hiểu là nó may mắn không?"
Miles nhún vai, giơ hai tay ư nói cậu không biết. Ông Derek quay mặt đi, đăm chiêu nh́n ngọn lửa trong ḷ sưởi ông đang mải suy nghĩ.
Một lát sau, Miles nói, trở lại chuyện anh Gideon, cháu đoán có thể anh ấy buồn về chuyện chị Margot. Nhưng chính anh ấy chủ động cắt đứt đấy chứ.”
“Có thể nó hối tiếc là đă cắt đứt, " ông Derek quay lại nh́n Miles nói.
”Cũng có thể là như thế. Nhưng thời gian cuối, hai người có c̣n thân với nhau đâu. Cháu cho rằng Margot làm anh Gideon bực. Tính chị ấy có tính nông nổi, nhẹ dạ, thích chơi bời giao du, trong khi anh Gideon th́ nghiêm túc, lúc nào cũng chỉ biết công việc". Miles thở ra rất dài. ”Ôi, cháu không biết nữa... mà ai biết được anh ấy nghĩ ǵ trong đầu kia chứ? Châu không thể hiểu nổi.”
“Cháu đă thử nói chuyện với nó chưa?".
Miles bật ngửa đầu ra lưng ghế cười lớn. ”Rồi ạ. Nhưng anh ấy chặn ngay, không cho cháu nói ǵ hết.”
“Rất có thể nó đang trong độ tuổi khó khăn mà ai cũng phải trải qua”, ông Derek nói, như đang suy nghĩ thành tiếng. ”Độ tuổi đi t́m bản thân ḿnh, vân vân và vân vân, và vân vân. Nhưng nỗi băn khoăn ấy thường của phụ nữ chứ không phải của nam giới.” Một bên lông mày ông dướn lên vẻ am hiểu. “Vào độ tuổi đó, con người ta nhiều khi buồn bă mà không hiểu v́ sao ḿnh buồn, v́ thực ra cũng không có nguyên do nào rơ rệt.”
“Cháu nghĩ có lẽ ông nói đúng".
Vài giây sau, Chloe hiện ra trên ngưỡng cửa. ”Ông và anh ơi! Gần ba rưỡi rồi và thức ăn đă bầy xong! Mẹ cháu bảo mời ông và anh Miles vào ăn. Ngay bây giờ, mẹ cháu bảo thế.”
“Ư muốn của mẹ cháu là mệnh lệnh đấy, cháu yêu ạ", ông Derek đặt cốc xuống rồi đứng lên.
Miles cũng làm theo.
Hai ông cháu đi đến bên Chloe rồi cả ba chậm răi bước sang pḥng ăn.

Chương 7

Đây là một bữa cỗ ngày lễ.
Mọi người cười nói vui vẻ, và reo lên mỗi khi được tiếp một món ăn nào đó, bởi lúc này ai cũng rất đói.
Bác quản gia Cappi cùng hai cô giúp việc đă nấu một bữa tiệc ngày lễ Tạ ân không chê vào đâu được. Món trung tâm là con gà tây quay to béo ngậy, ăn kèm với cả một loạt món phụ và tất cả đều hết sức ngon: giăm bông, nấm, khoai tây nghiền, khoai tây rán, củ cải đỏ, rau thơm, vân vân và vân vân.
Ông Derek cảm thấy Stevie đă cố gắng hết sức cốt để ông chấm dứt quan niệm cho rằng gà tây nấu theo kiểu Anh không ngon bằng vịt hoặc gà gô nấu theo kiểu xứ Wales. Thật ra ông nói cái ư đó ra chỉ để trêu Stevie, kích động nàng cố gắng.
“Mỗi thứ một ít", ông Derek nói với bác đầu bếp Cappi đang chạy xung quanh bàn ăn, tiếp cho từng người, và người bác quan tâm nhất là hai ông bà Blair và Derek.
Miles th́ đi ṿng quanh, tay cầm chai vang đỏ Bordeaux, rưới lên những thức ăn thích hợp. Chai rượu này của hăng Saint Julyen là hăng cậu thích nhất. Và được sản xuất năm 1989, năm mà ông Derek bảo là năm tốt lành. Nghe thấy thế, Miles cười, nói : "Cháu chọn dành riêng cho ông đấy ạ". Rồi cậu nháy mắt vẻ như đồng lơa với ông già.
Chloe th́ đi theo chân anh, tay cầm b́nh nước lọc, rót vào các cốc cho từng người. Bà Blair truyền đi chiếc giỏ đựng bánh ḿ nhà làm thơm phức. Stevie tiếp nước sốt. Và khi mọi người đă được tiếp thức ăn đầy đủ theo ư thích, họ bắt đầu ăn.
Ông Derek ngồi ăn chậm răi, tận hưởng vị ngon của từng thứ, chỉ thỉnh thoảng mới nói một câu ngắn, c̣n hầu hết thời gian ông quan sát và lắng nghe mọi người tṛ chuyện.
Ông rất hài ḷng hôm nay có mặt ở đây, hưởng một chút nghỉ ngơi sau những ngày làm việc căng thẳng, và hưởng không khí gia đ́nh đầm ấm. Ông chỉ hơi tiếc Gideon không có mặt ở đây, cả vợ chồng Nigel và Tamara cùng hai đứa chắt của bà Blair, nếu không th́ hoàn toàn đông đủ, vui biết bao.
Đây là gia đ́nh thứ hai của ông. Trước đây khá lâu, ông c̣n cha, bà nội, hai người anh, Owen và David, và một người chị, Gwyneth. Đó là gia đ́nh ruột thịt của ông mà ông hết ḷng yêu quư, khi ông c̣n bé, sống ở một xứ đạo nhỏ trong vùng Rhondda. Vùng Rhondda... cái tên đó có một âm thanh khiến ông rất yêu, và khi đọc nó lên, người ta phải uốn lưỡi tṛn lại, rồi mới bật ra. Đó là nơi của trái tim ông... nơi những niềm hy vọng và mơ ước đầu tiên của ông nẩy mầm... Nơi đó khác hẳn những vùng khác của miền Nam xứ Wales với những thung lũng công nghiệp, chủ yếu là công nghiệp khai thác than.
Hầm mỏ. Cái hầm mỏ khủng khiếp, nơi tiêu hao sức khoẻ, tiêu hao sự sống.
Cha ông suốt cả cuộc đời làm việc trong hầm ḷ, từ lúc chỉ là đứa trẻ con đến ngày cụ mất. Bị hầm ḷ hút hết sức lực và tâm hồn. Hồi ấy đă xảy ra một vụ nổ trong ḷng đất làm chết bao nhiêu người và làm sập đổ nhà cửa của cả một thị trấn. Cha ông cùng nhũng người khác đă bỏ mạng khi thành hầm sập xuống và nước mạch tràn vào như thác.
Anh ông, tên là Owen, may thay không phải chịu số phận như cha, đă thoát được và thành người kiếm tiền nuôi cả gia đ́nh.
Chính nhờ ông Owen mà ông thoát được cuộc sống tăm tối ấy. Ông Owen và cả bà Gwyneth, chị ông, đă nh́n thấy ở cậu em một cái ǵ đó. Cuối cùng họ gọi đó là “năng khiếu trời cho". Nhờ khai thác đến cùng cái năng khiếu đó, ông đă leo lên đến tột đỉnh vinh quang, trở thành nhà nghệ sĩ lớn, nhưng bấy giờ ông đâu đă biết. Ông cũng như những người khác khi ấy c̣n chưa biết cụ thể cái “trời cho" ấy là cái ǵ. Anh và chị ông chỉ biết là cái đó khiến em họ khác mọi người và sẽ nâng nó lên cao, rất cao, lên trên đám đông tầm thường.
Về một nghĩa nào đó, đấy là sự hỗn hợp giữa tài năng biểu diễn, tài bắt chước dáng điệu cử chỉ người khác, giọng nam cao của tuổi thiếu niên mà ai cũng khen là nghe hay, tất cả trộn lẫn vào nhau. Ông anh, Owen, đánh giá cao sự chăm chỉ học hành của em, và nói, nguyên cái đó cũng đă là một may mắn rồi. Điều may mắn ấy đă khiến ông thoát khỏi số phận của những đứa trẻ cùng lứa ở miền Nam xứ wales trong thập niên 1940 là chỉ biết vào hầm ḷ làm thợ.
”Tôi không cho nó vào làm trong hầm ḷ”, ông Owen đă tuyên bố dứt khoát với bà Gwyneth như vậy. Và cả nhà, từ mẹ ông, chị ông, anh David nữa, đều nhất trí không nên “bỏ phí" cái thứ "trời cho" kia.
Ông anh Owen c̣n ngạc nhiên thấy em có tài đọc thơ. Em ông có tài bẩm sinh thích thơ và với trí nhớ đặc biệt, thuộc ḷng rất nhiều thơ. Rồi ông anh Owen c̣n ngạc nhiên thấy em ḿnh rất thích "diễn tṛ". Thế rồi mục tiêu Derek đặt ra là trở thành diễn viên biểu diễn.
Derek muốn ra ngoài, t́m đến một sàn sân khấu để hóa thân thành một người nào khác. Đúng thế, để diễn, và từ một đứa trẻ nhà nghèo biến thành một người nào khác. Khi đó cư dân ở đây, vốn sống giữa những ngọn đồi bị đào bới loang lổ, ít quan tâm đến ngôn ngữ, nhưng lại hết sức kính trọng chữ viết. Tổ tiên họ vốn là người Do Thái lang bạt sang đây nên họ c̣n giữ được truyền thống của cha ông là kính trọng chữ viết có lẽ hơn bất cứ thứ ǵ khác. Là một chàng trai, Derek thích hát trong nhà thờ vào các buổi lễ ngày Chủ Nhật và cả trong các lễ hội. Khi chàng trai này cất tiếng hát lên, mọi người đều khâm phục và thích thú lắng nghe.
Ngôn ngữ đầu tiên khi Derek c̣n nhỏ là tiếng Welsh, và anh thích nói thứ tiếng đó của xứ Wales quê hương. Nhưng về sau, anh học tiếng Anh và mê ngay thứ tiếng này, sự kết hợp hai thứ tiếng đă tạo cho Derek có một chất giọng độc đáo.
Anh và chị Derek, Owen và Gwyneth, đă cứu Derek thoát khỏi số kiếp làm việc trong hầm ḷ. Derek măi măi biết ơn họ về chuyện đó và hễ có dịp là anh lại cố đền đáp công ơn to lớn đó. Derek coi anh và chị là thế giới của ḿnh. Chính họ đă ban cho anh cuộc sống. Hoặc chí ít cũng cho anh khả năng được làm theo ư ḿnh, được bước lên sân khấu.
Gia đ́nh xứ Wales của Derek là gia đ́nh ruột. May thay cái gia đ́nh ấy vẫn nguyên vẹn, chỉ trừ mẹ ông đă qua đời cách đây hai chục năm. Bà đă chứng kiến sự thành đạt, niềm vinh quang của con trai, đă được xem con diễn vai chính trong cả hai kiệt tác Vua Henry IV và Vua Henry V của văn hào Shakespeare, đă được say mê theo dơi số phận của nhân vật Hamlet do con ḿnh thủ vai, được vỗ tay hoan hô vai vua Richard III do ông đóng, đă nhiều lần ngồi trong pḥng khán giả xem con trai bà mê hoặc công chúng.
Xứ Wales là quê hương của ông Derek, là gốc rễ, là hương hỏa của ông, và luôn luôn theo gót ông giống như lá cờ trong gió.
Khoan đă. Ông nói chưa đúng. Quả là ông nói chưa đúng. Không phải hai gia đ́nh mà là ba. Đă có một gia đ́nh thứ ba, cách đây lâu lắm rồi, đó là gia đ́nh nghệ sĩ, gồm một số ít diễn viên gắn bó với nhau vào đầu thập niên 1950.
Họ gồm ông Rich, tất nhiên, Stanley Baker, và ông, Derek. C̣n có thêm một số người nữa nhưng trên đường lưu lạc, họ rơi rụng mất dần. Nhưng tất cả có chung một gốc rễ, đều từ những thung lũng xanh rờn, thi ca, ca hát, nghèo đói và những cái hầm ḷ mà ra. Những chàng trai thuộc giai cấp lao động nhưng đă trở thành những anh hùng của giai cấp đó.
Vào thời ấy Derek, Rich và Stanley là những con người đích thực. Họ ca hát, đọc thơ, diễn kịch trong các quán hàng, các câu lạc bộ mỗi khi có dịp. Và cả ba đều chơi bóng đá, xem bóng đá và cổ vũ cho đội bóng xứ Wales.
Ôi tuổi trẻ của họ mới sôi động làm sao. Thế rồi cuộc đời khiến họ thành nổi tiếng ở London vào cuối thập niên 1950. Không may Rich qua đời vào tuổi năm mươi tám, tức năm 1984. Derek đă nhỏ mất bao nhiêu nước mắt, giống như ông và Rich đă khóc khi Stanley thiệt mạng lúc c̣n rất trẻ, năm 1976. Lúc đó Stanley đang nổi tiếng từng rẫy. Rich và Derek đă để tang, đă uất giận là sao bạn ḿnh chết trẻ thế, giữa lúc vinh quang, và để lại hai người bơ vơ.
Nhưng chỉ tám năm sau, Rich cũng lại qua đời, bị xuất huyết năo ngay tại nhà, trong pḥng ăn tại Hội trường Romany ở Kent, miền Connecticut, nơi cách rất xa xứ Wales quê hương.
Ông Derek nh́n Miles, bắt gặp luồng mắt của cậu và cậu mỉm cười. Ông cũng cười đáp lại, nhưng liền sau đó ông lại ch́m vào suy tư, nghĩ về gia đ́nh này, những con người này. Qua nhiều năm tháng, họ đă thành ḍng chính của cuộc đời ông.
Miles. Ông ít coi cậu là cháu mà gần như là con. Sau khi Ralph, cha nó, qua đời lúc c̣n rất trẻ, ông đă giúp Stevie nuôi dạy nó, tất nhiên chỉ khi nào ông được nàng cho phép. V́ Stevie rất tự lập, không muốn ai xen vào công việc nuôi dạy con cái của nàng.
Ông Derek đă t́m cách giúp Stevie cả trong việc nuôi dạy Nigel và Gideon nhưng nàng không chịu nhường cho ông một chút công việc nào. Stevie thường nói "Cháu tự lo được”, và đúng là nàng lo được, không ai có thể phủ nhận điều đó.
Từ nhỏ Gideon đă có tính âu sầu, nhưng cũng là một chàng trai tốt như Miles, em sinh đôi của nó và là một đứa ai cũng mến v́ tính t́nh ḥa nhă, cởi mở, dễ tính, thông cảm, hay giúp đỡ người khác. Đến nay lớn lên nhưng tính nết Miles vẫn như xưa, mà c̣n tốt hơn. Do tính t́nh như vậy và được một người yêu mến, tin cậy nên Miles luôn là người giữ chân ḥa giải trong gia đ́nh.
C̣n con trai cả của Stevie, Nigel, th́ chịu ảnh hưởng của ḍng họ Jardine: không nghe ai hết, kể cả mẹ nó, chỉ tự quyết định lấy. Nhưng anh ta lại là con người tự tin, quyết đoán, và nói chung, định làm ǵ đều đạt kết quả đă đề ra. Đối với ông Derek, Nigel có vẻ coi thường và không nghe lời ông bao giờ. Anh ta coi ông chỉ là một kép hát, sống không nghiêm túc, ít hiểu biết, và là chồng của bà ngoại nó thôi chứ không phải người ruột thịt. Nigel chỉ coi trọng một người duy nhất, là ông nội nó, ông Bruce Jardine. Và sự coi trọng, tôn sùng đó hoàn toàn mang tính tự phát, từ trong máu, không cần suy nghĩ. Nigel tự coi ḿnh mới thực mang ḍng máu Jardine và nhiều khi đứng về phía ông nội chống lại mẹ, một người chỉ mang họ Jardine do lấy chồng chứ bản thân không mang ḍng máu Jardine.
Ông Derek không bao giờ thật sự tha thứ cho Nigel về cái lối suy nghĩ ấy. Nhưng ông tự bắt ḿnh phải quên đi, bỏ qua cho Nigel cái tội đó, để đối xử với anh ta vẫn ḥa nhă. Bà Blair biết thế nên đă gọi thái độ của chồng là "sự tha thứ mang tính t́nh thế”.
Bà Bair. Là người phụ nữ ông yêu ngay từ phút đầu gặp gỡ. Mới nh́n thấy bà lần đầu, ông đă quên hết mọi người và mọi thứ, lao vào bà như con thiêu thân. Thế là mọi thứ xung quanh ông sụp đổ, nhưng ông không cần. Vợ ông lúc bấy giờ là Nina, không có con và lại đang không thỏa măn về chồng, thậm chí chống lại chồng khiến cuộc sống gia đ́nh của ông hết sức bất ổn. Bà ta nói với mọi người rằng chồng bà chỉ là một anh kép hát nát rượu. Thật ra ông không hề nát rượu, ông có thể có tính xấu này khác, nhưng “nát rượu” th́ hoàn toàn không.
Thế là ông kết hôn với bà Blair, và trái với dự đoán của mọi người, họ sống với nhau rất hạnh phúc. Bà là người vợ, người t́nh, nguồn cảm hứng, người phê b́nh chính xác nhất đồng thời cũng là người hâm mộ lớn nhất của ông.
Bà Blair lúc nào cũng ở bên ông, chăm sóc ông, băng bó những vết thương cho ông, quét dọn những nhơ bẩn, làm dịu những khổ đau của ông. Bà là toàn bộ những ǵ giúp cho ông. Giống như mẹ ông và chị ông xưa kia, bà là người phụ nữ được ông tôn sùng, cũng như đến nay ông vẫn tôn sùng chị ruột của ông, bà Gwyneth.
Bà Blair và ông không có con, nhưng điều đó không hề làm ông nghĩ ngợi. Ông đă có Stevie và ba đứa con của nàng, và c̣n hai đứa chắt, con của Nigel nữa. Ông yêu tất cả bọn chúng, kể cả Nigel, mặc dù anh ta ương ngạnh và đôi khi rất khó hiểu. Nhưng Nigel là một phần của Stevie, cũng là một phần của bà Blair, nên anh ta đáng được ông yêu mến, mặc dù anh ta coi thường, luôn nói xấu và chống đối ông.
Ông Derek đưa mắt nh́n Chloe, lúc này đang ngồi bên cạnh bà Blair. Kỳ lạ thật... Chloe có cặp mắt rất giống cặp mắt Blair, bà ngoại nó, khi bà c̣n trẻ. Đúng là Chloe mang gien của bà ngoại. Nh́n cô gái trẻ, ông thầm nghĩ, một ngày kia Chloe sẽ thành người phụ nữ làm tan nát trái tim nhiều người đàn ông. Nếu ông và bà Blair sinh con, và là con gái, chắc chắn đứa con gái đó sẽ giống hệt Chloe.
Chloe. Trông nó quá trẻ, trẻ hơn cái tuổi mười tám của nó bây giờ, hay ông nghĩ ra như thế thôi. Đám trẻ thời nay lớn nhanh hơn tuổi. Ông rất quư Chloe, quư nhất trong số các cháu. Và ông có khuyết điểm lớn là quá nuông đứa cháu gái này. Biết thế nhưng ông không thể sửa được.
Hết sức quư Chloe nên ông quyết định sẽ nói chuyện với Stevie cho nó đi học Đại học. Trường Đại học Oxford. Từ lâu Chloe vẫn ao ước theo học trường này. Mùa hè tới, sau khi tốt nghiệp Trung học, nó cần được sang Anh, ở với ông bà ngoại để thi vào trường đó. Chloe là đứa con gái thông minh, cũng có chất nghệ sĩ giống hai anh sinh đôi của nó, thêm vào đó, nó c̣n rất tinh tế, giống mẹ nó. Ông tin rằng cuộc đời nó sẽ hết sức thành đạt, vượt cả mẹ nó nữa.
Stevie. Là người phụ nữ ông quư nhất, ông luôn coi nàng như con gái ông đẻ ra, và nàng đúng như thế, bất chấp có mang ḍng máu của ông hay không. Khi ông quen và cưới bà Blair, Stevie mới mười bốn tuổi và tính nết ương ngạnh. Khi đó ông đă biết ngay rằng đứa con riêng của Blair lớn lên sẽ tháo vát, nhưng ông ít quan tâm đến điều đó. Điều ông mong muốn chỉ là nuôi nấng, chăm sóc Stevie như nuôi nấng chăm sóc con gái của chính ḿnh. Ông lấy Blair làm vợ tức là nhận luôn Stevie là con. Hai chuyện ấy chỉ là một và ông yêu quư cả hai mẹ con. Nhận Stevie làm con cũng làm ông sung sướng như nhận mẹ nó làm vợ.
Chỉ có điều trong hai năm đầu ông chưa có nhiều điều kiện chăm sóc Stevie. Thế rồi nó gặp Ralph Jardine và cưới ngay, chỉ trong ṿng một năm.
Lúc đầu ông Derek chưa thấy tin cậy Ralph, cho rằng một người đàn ông mà quyến rũ một cô gái mười sáu tuổi, c̣n thơ dại, kém ḿnh mười một tuổi th́ khó có thể là người tốt.
Nhưng cuộc hôn nhân của Ralph và Stevie đă tỏ ra hạnh phúc, và ông hiểu ra rằng Ralph thật sự yêu vợ. Dần dần ông yêu quư Ralph và khi Ralph không may qua đời, ông vô cùng thương tiếc. Ông Derek quay người nh́n Stevie và cặp mắt ông lộ vẻ tự hào. Tự hào về nàng, Stevie đă trở thành một phụ nữ xuất sắc, khác thường. Nghị lực về nhiều phương diện. Nghị lực trong lĩnh vực kinh doanh, trong thế giới kim hoàn, và cái nghị lực chứa đựng trong con người nàng khiến ông cảm phục. Ông luôn ngạc nhiên trước cái nghị lực ấy. Nghị lực của người phụ nữ này quả là ghê gớm.
Sau khi Ralph chết và nỗi đau thương dịu đi, Stevie đă nắm lấy toàn bộ công việc kinh doanh. Ông Bruce Jardine bị sa sút rất nhiều sau cái chết của đứa con trai thừa kế duy nhất. Sau cơn tai biến mạch máu năo đầu tiên, ông Bruce yếu hẳn và chỉ làm được một nửa công việc. Ông Derek nhận xét về bà Alfreda, mẹ chồng Stevie, thấy bà ta là một phụ nữ ngu đần, hết sức nông cạn và phù phiếm.
Ông Derek biết rằng chính Stevie đă đứng ra điều hành Công ty Jardine, quản lư chặt chẽ và giữ cho nó hoạt động b́nh thường, mặc dù vào thời điểm đó, nàng chưa có kinh nghiệm ǵ về kinh doanh. Stevie đă thừa hưởng ở mẹ trí thông minh và cả ḷng dũng cảm. Chính ḷng dũng cảm đă khiến mới hai mươi sáu tuổi, Stevie dám chủ động xin đảm nhiệm công việc chỉ huy cả một doanh nghiệp lớn như vậy. Ông Bruce rất có thể từ chối, bảo khi nào ông chết hăy hay, nhưng ông Derek biết rằng Stevie đă biết cách thuyết phục cha chồng chịu cho nàng tham gia vào công việc kinh doanh. Chính nhờ Stevie mà Công ty Jardine, Hăng Kim hoàn Hoàng Gia ở London vẫn tồn tại cho đến ngày hôm nay.
Lúc này ông Derek nh́n con gái riêng của vợ bằng cặp mắt đầy yêu thương. Ông chỉ buồn về chuyện nàng không chịu tái hôn. Ông thấy thương nàng phải sống cô đơn, và ông xót xa khi nghĩ đến lúc về già, Stevie vẫn không có người đàn ông nào bên cạnh cùng chia sẻ. Tất nhiên lúc này Stevie bận bịu công việc, suốt ngày lo việc điều khiển kinh doanh của Công ty Jardine, nhưng sẽ đến một ngày nàng phải rút lui, nhường công việc ấy cho con cả, Nigel.
Nigel. Trí óc của ông Derek chuyển sang hướng về anh con cả của Stevie. Không c̣n nghi ngờ ǵ nữa, đúng là anh ta đang âm mưu chống lại mẹ, nếu như Stevie thấy như thế. Nhưng tại sao? Chống lại mẹ để làm ǵ? Điều này ông Derek không hiểu được.

Chương 8

"Ông ơi! Ông ơi! Đợi cháu với. Đợi cháu với!”
Ông Derek ngoái đầu lại, thấy Chloe đang chạy trên băi cỏ về phía ông. Ông bèn đứng lại, chờ.
“Có chuyện ǵ thế, Chloe?" ông hỏi khi cô gái đă đến bên cạnh ông.
“Không có ǵ đâu ạ, " Chloe vừa thở hồng hộc vừa nói. ”Cháu chỉ muốn đi dạo với ông thôi.”
“Ông đă tưởng có chuyện ǵ khủng khiếp, v́ thấy cháu gọi ông như kêu chữa cháy vậy.”
Chloe nh́n ông và thấy cặp mắt xanh biếc của ông nheo lại vẻ đùa vui. Cô thở chậm dần rồi cười, nói: "Cháu đi với ông được không ạ?”
“Tất nhiên là được, nhưng sao cứ đứng thế này, ta đi chứ? Hôm nay trời vẫn hơi lạnh, ông định đi xuống nhà nghỉ mùa hè dưới kia rồi quay lại.”
Chloe gật đầu, khoác vào cánh tay ông cùng đi.
Ông Derek nói: "Cháu không được kêu to như vừa rồi, hại thanh đới đấy.”
“Cháu có định làm diễn viên đâu ạ?"
“Dù thế đi nữa, cháu cũng đừng tự làm hỏng cổ họng của cháu. Đă có lần ông gào to quá, bị viêm dây thanh đới và rất đau.”
“Đấy là bao giờ thế ạ?”
"Cách đây lâu lắm rồi, bấy giờ ông là một diễn viên trẻ, mới vào nghề. Lẽ ra phải phóng âm thanh th́ ông lại gào lên. Chẳng là ông muốn những hàng ghế sau cùng cũng nghe thấy mà. Sau đó ông bị viêm thanh đới, cổ họng rất đau. Ông được một bài học, từ đó ông tập cách phóng âm thanh ra xa mà không cần gào lên. Chính gào lên lại không đưa được âm thanh đi xa. Thế là ông t́m học một thầy dạy về phát âm, ông ấy dạy ông cách phát âm rành rọt và phương pháp cộng hưởng để những hàng ghế cuối cùng cũng nghe rơ mà không phải gào thét. Nhất là ông học được cách nhả âm rành rọt mà vẫn không để người nghe thấy rằng ḿnh dùng kỹ thuật.”
“Chắc lúc mới làm diễn viên ông thấy thích thú lắm đấy nhỉ.”
“Đúng thế, nhưng không phải chỉ lúc mới đầu mà bây giờ được biểu diễn ông vẫn thích thú, Chloe ạ. Cảm giác thích thú đó không phải chỉ do được bước ra sàn sân khấu và nói những câu đầu tiên trong kịch bản. Mà bây giờ mỗi khi biểu diễn, ông thấy xúc động mạnh mẽ, có lúc như lạnh người đi ấy.”
“Lạnh người kia ạ?"
“Chứ c̣n ǵ nữa! Giống như nhiều nghệ sĩ khác, tuy đă quen biểu diễn trên sân khấu, nhưng đôi khi ông vẫn thấy lạnh toát cả người, một nỗi sợ xâm chiếm làm ông run lên.“
“Ông ấy ạ?" Chloe tṛn mắt ngạc nhiên nh́n ông, rồi lắc đầu không tin. ”Cháu không tin! Ai th́ có thể chứ ông th́ không. Ông là Huân tước Derek Rayner, nghệ sĩ cổ điển lớn nhất của sân khấu Anh ngày hôm nay!”
Ông Derek khẽ mỉm cười. ”Ông không nói sai đâu, nhiều nghệ sĩ cũng bị những lúc lạnh người khi đứng trên sân khấu đấy. Một người bạn đă quá cố của ông, ông Rich, thậm chí có lúc c̣n run lên bần bật. Những nghệ sĩ khác, theo ông biết, bỗng buồn nôn, và ông già Larry Olyvier th́ bật lên tiếng cười điên dại khi đi những bước đầu tiên trên sân khấu. Mới vào nghề th́ như thế, nhưng về sau ông Olyvier cố giữ tiếng cười ấy trong ṿng kiểm soát, nhưng cũng không phải giữ được suốt trong thời gian trên sàn diễn.”
“C̣n ông th́ thế nào, thưa ông?"
"Ông run lên, thấy như lên cơn sốt, tưởng như ông sắp nôn mửa, rất lo ḿnh sẽ quên mất lời thoại và diễn lếu láo. Ông cho rằng nỗi sợ trên sân khấu là chuyện tất yếu, không ai tránh được khi đứng trước pḥng khán giả đông đúc, chật cứng.”
“Cháu hiểu. Thế th́ đáng sợ thật đấy”.
“Đúng thế. May thay, t́nh trạng ấy không kéo dài lắm đối với ông. Sau khi đă nói lên mấy câu thoại đầu tiên, ông nhập được vào nhân vật. Thế là vở kịch cuốn ông đi.”
“Đôi lúc cháu cũng muốn làm nữ diễn viên. Thậm chí một lần cháu đă kể với bà Blair về ư định ấy, nhưng bà lảng chuyện và đuổi cháu đi.”
Ông Derek nheo mắt cười, “Nhưng cháu cứ đi theo nguyện vọng của cháu, đừng để ai ngăn cản.”
“Ông đừng để mẹ cháu nghe thấy câu ông vừa nói nhé, mẹ cháu sẽ nổi điên lên với ông đấy.” Chloe cảnh báo.
”Cháu nói đúng. Nếu nghe thấy ông khuyên cháu như thế mẹ cháu sẽ cự lại ông mất. Nhưng ông tin mẹ cháu đủ tỉnh táo để hiểu rằng ông nói thế là đúng. Shakespeare từng viết: “Cái đúng là cái ḿnh mong muốn”. Cháu phải luôn luôn ghi nhớ điều đó. Làm theo cây gậy chỉ huy của người khác là sai lầm lớn đấy.”
“Nghĩa là Shakespeare bảo mỗi người nên làm theo điều ḿnh cho là đúng?"
“Chứ c̣n ǵ nữa? Cháu mười tám tuổi rồi, Chloe ạ và cháu đang lớn lên rất nhanh. Sắp đến lúc cháu vào Đại học rồi.”
“Vâng", cô gái vội đáp, rồi nín thở cân nhắc xem có nên tâm sự với ông Derek không.
“Chữ vâng của cháu sao khẽ thế? Và không có vẻ là của cháu. Sao vậy. Cháu nói như giọng con chuột nhút nhát nấp kín trong góc tường nhà thờ ấy".
Chloe không nhịn được, bật lên tiếng cười, "Câu đó không đúng là của cháu thật.”
“Vậy th́ sao? Ông vẫn đinh ninh cháu muốn vào học trường Đại học Oxford.”
Thấy cháu không đáp, ông Derek đứng dừng lại, nắm hai vai đứa cháu xoay lại phía ông. “Chloe ạ, Oxford là thành phố cổ kính, có những thành quách, nhà thờ, nhiều di tích cổ xưa, và có một thư viện số một thế giới đấy. Cháu nên biết, đó là nơi cháu cần phải đến, cháu yêu của ông ạ".
“Cháu không c̣n biết thế nào nữa, thưa ông", Choe đáp. Cô luôn thành thật với người ông mà cô biết là rất quư cô và quan tâm đến hạnh phúc của cô.
“Ông hiểu”. Ông Derek ngừng một lát rồi nói tiếp, “Nhưng trước đây cháu vẫn tha thiết khi lớn lên sẽ vào học Đại học Oxford kia mà?” Ông Derek nh́n đứa cháu gái, như xuyên qua mắt cô. “Có chuyện ǵ khiến cháu thay đổi ư kiến thế ?"
Chloe ngập ngừng một chút rồi b́nh thản đáp, “Không có chuyện ǵ đâu, ông ạ". Cô khẽ nhún vai.”Cháu nghĩ... thôi, cháu thú thật ra với ông vậy. Cháu không muốn học Đại học nữa, ông ạ. Cháu muốn làm việc... ở Công ty Jardine.”
“Lạy Chúa! Cháu không nói đùa đấy chứ?" Rồi không đợi Chloe nói ǵ thêm, ông nói ngay.”Nh́n mắt cháu ông biết cháu nói nghiêm chỉnh. Vậy có chuyện ǵ khiến cháu thay đổi ư thích thế, cháu yêu của ông?"
“Chính cháu cũng không biết. Cháu không thể lư giải.”
“Cháu nói chuyện này với mẹ chưa?"
Chloe gật đầu.”Rồi ạ, tối thứ tư, hôm cháu mới đến đây.”
“Chà... Thế mẹ cháu có vui ḷng cho cháu đến làm việc trong cửa hiệu không?"
Chloe cắn môi. “Mẹ cháu bảo phải hoàn tất việc học hành đă, phải vào Đại học. Mẹ cháu muốn cháu vào học trường Đại học Oxford.”
"Điều mẹ cháu nói hoàn toàn có thể hiểu được.”
Không gh́m được, Chloe nói luôn. “Cháu muốn làm việc với anh Gideon ở cửa hiệu bên London.”
Ông Derek sửng sốt, nhưng không để lộ ra. Ông nói, “Điều ấy th́ ông hy vọng cháu chưa nói ra với mẹ cháu.”
“Cháu nói rồi, ông ạ".
“Ôi, cháu yêu của ông... hẳn mẹ cháu bị choáng ghê gớm lắm.”
Chloe bặm chặt môi, lại gật đầu. Ông Derek cầm bàn tay đứa cháu gái, kẹp vào cánh tay ông, rồi họ cùng đi tiếp về phía bờ sông. Cả hai không ai nói một câu nào.
Cuối cùng, ông Derek lên tiếng trước, ông nói khẽ. “Ông tin chắc là nghe cháu nói thế, mẹ cháu hoang mang lắm, Chloe ạ".
“Cháu cũng đoán thế, " Chloe khẽ đáp.
“Ông không hiểu được cháu đấy," ông Derek kêu lên, và nỗi giận dữ hiện lên mặt ông. “Tại sao cháu muốn về London? Cháu cỏ thể học kinh doanh ngay tại New York. Không ai giỏi giang như mẹ cháu đâu. Nếu cháu chịu làm việc ở cửa hiệu trên Đại lộ Số Năm th́ hẳn mẹ cháu sẽ mừng lắm, ông tin là như thế.”
“Cháu nghĩ rằng cháu sẽ học được nhiều hơn về kim cương và đá quư cũng như về cách chế tác chúng nếu cháu làm việc ở London. Cửa hiệu bên London cũng lớn hơn, và ở đó có nhiều loại chuyên gia và thợ kim hoàn, chế tác đồ trang sức, thợ làm vàng, làm bạc. Hơn nữa không ai có thể dạy nghề cho cháu bằng anh Gideon. Anh ấy là một trong những những thợ kim hoàn giỏi nhất thế giới, và anh ấy lại là Thợ chính của hiệu Kim hoàn Hoàng gia, người duy nhất được phép đụng đến những trang sức của triều đ́nh Vương quốc Anh"
“Ông biết. Tất cả những điều đó ông biết," ông Derek bực tức kêu lên. “Nhưng cháu nên hiểu rằng cháu có thể làm việc trong Công ty Jardine, ở đây hoặc bên London, nhưng chỉ sau khi cháu học xong Đại học. Ông là người đầu tiên ngăn cháu thực hiện mơ ước kia, mặc dù lúc năy ông nói điều ngược lại. Nhưng tại sao cháu không muốn học Đại học? V́ bản thân cháu, v́ mẹ cháu, và cả v́ ông nữa, nhưng chủ yếu là v́ cháu. Hoàn thành học vấn là việc hết sức quan trọng đối với tương lai cua cháu đấy, bất kể cháu chọn con đường nào.”
Chloe chỉ hơi ngập ngừng một chút trước khi nói, "Cháu hứa sẽ suy nghĩ thêm, ông ạ?"
Hai ông cháu lại chậm răi đi tiếp, không ai nói với ai một lời nào, mỗi người đuổi theo một ư nghĩ riêng và vẫn theo hướng ra phía con sông chảy ngang qua khuôn viên ở cuối vườn cây. Ông Derek thấy hoang mang trong câu chuyện với Chloe và ông rất thông cảm với nỗi choáng váng của Stevie. Biết rơ con người nàng, ông h́nh dung được nàng thất vọng và đau buồn biết bao. Ôi, tuổi trẻ. Các người không biết rằng cách nói thẳng tuột của các người làm đau ḷng người lớn biết bao nhiêu. Các người nghĩ ǵ là nói luôn, không hề cân nhắc xem phải nói ra sao, nói thế nào. Tất nhiên các người không định làm ai khổ tâm. Tuổi trẻ ích kỷ, chỉ biết nghĩ đến bản thân minh. Nhưng ông chợt nghĩ, th́ hồi c̣n trẻ, ông cũng đă ích kỷ đấy thôi.
Năm nay ông sáu mươi tám tuổi, và về nhiều mặt ông cảm thấy ḿnh không hiểu ǵ hết, mặc dù ông đă từng trải và chứng kiến nhiều thứ. Ông thấy ḿnh càng già, càng thấy nhiều điều ông không hiểu, hay đấy chỉ là cảm giác? ông thường nói với vợ, bà Blair, rằng, bây giờ th́ ông không c̣n thấy điều ǵ làm ông ngạc nhiên nữa. Vậy mà ông vẫn cứ luôn bị ngạc nhiên. Vừa rồi chính Chloe đă làm ông ngạc nhiên.
Hai ông cháu đă đến ngôi nhà nghỉ mùa hè, náu ḿnh dưới hàng liễu, ngay sát bờ nước. Ông Derek bước lên bậc thềm, nói với lại phía sau, "Ta vào đây ngồi vài phút, ngắm quang cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp bên sông, và cũng để tránh gió. Vả lại ông cần nghỉ ngơi đôi chút, chặng đường đi bộ khá dài làm ông hơi mệt.”
Chloe ngoan ngoăn bước theo ông lên hàng bậc và ngồi xuống cạnh ông trên chiếc ghế dài bằng gỗ.
Cô chậm rải cởi khăn quàng cổ, bỏ mũ len ra, rồi vừa gạt tóc xơa xuống mặt, vừa ngắm cảnh.
“Cháu thấy sống ở đời có bao nhiêu điều phải lo lắng chứ ǵ, Chloe?”
Cô gái lắc đầu. Ông Derek chăm chú nh́n đứa cháu và ông nhận ra rằng Chloe rơm rớm nước mắt. Ông đưa tay nắm cánh tay cháu, dịu dàng nói. “Thôi nào! Cháu buồn chuyện ǵ kia chứ?"
“Không có ǵ đâu ông ạ.” Cô lắc đầu nói, rồi lấy bàn tay gạt nước mắt, gượng cười.
”Có ǵ để đến nỗi phải khóc đâu? Hay ông nói quá mạnh làm cháu buồn? Ông không định làm cháu buồn đâu.”
“Không đâu ạ. Ông có nói ǵ quá đáng đâu? Đấy là do cháu. Cháu hư, có lẽ thế.”
“Hư về cái ǵ?"
“Cháu đă làm mẹ cháu choáng váng lúc cháu bảo sẽ không học Đại học, và cháu làm cả ông cũng không vui. Rồi cháu lại làm tổn thương t́nh cảm của mẹ cháu khi cháu bảo thích làm việc ở London. Cháu không muốn làm mẹ cháu buồn. Cháu nói thật đấy, và cháu cũng không muốn làm ai buồn hết, nhất là mẹ cháu.”
“Ông biết và ông tin mẹ cháu cũng biết. Giá như cháu nói đầu tiên cháu sẽ đi Oxford trước khi chọn một nghề nghiệp nào đó, nghề kinh doanh kim hoàn cho Công ty Jardine hoặc nghề khác. Nếu cháu nói thế hẳn mẹ cháu hài ḷng và sẽ vui. Ông cam đoan như thế.”
Chloe im lặng. Vài giây sau, cô gật đầu. Quay sang phía ông Derek, cô bặm chặt môi lại, chăm chú nh́n ông. Rồi hết sức bất ngờ, chắc do hối hận, Chloe ̣a khóc. Những giọt nước mắt từ từ lăn xuống má cô gái.
”Chloe! Chloe! Cháu làm sao thế ?" ông Derek hỏi, lo lắng nh́n đứa cháu. Và ông lại đưa tay ra nắm tay Chloe.
Thấy Chloe không trả lời, ông hỏi tiếp, "Cháu có muốn nói ǵ thêm với ông không? Cháu đang băn khoăn điều ǵ?"
Hít một hơi rất sâu, Chloe đáp, “Một trong những nguyên do cháu đuổi theo ông để đi cùng với ông là cháu muốn hỏi ông một điều...” Cô ngừng bặt và lại chăm chú nh́n ông Derek.
”Vậy cháu hỏi đi. Lần này ông sẽ không làm cháu buồn đâu.”
“Cháu muốn biết... biết về... cha cháu.”
“Về cha cháu?" ông Derek hỏi, mặc dù ông thừa biết cháu ông sẽ hỏi điều ǵ.
”Thật ra cha cháu là ai?"
Ông Derek thở ra rất dài. “Ông không biết. Ông nói thật đấy, Chloe ạ.”
“Nhưng nếu ông biết, ông có nói cho cháu nghe không?"
“Chắc là ông sẽ nói”.
“Cháu không cho là mẹ cháu thành thật với cháu. Bây giờ cháu đă là người lớn. Quả thật cháu đă biết cháu là con ngoài giá thú từ nhiều năm trước đây. Cháu nghĩ cháu phải được biết về cha cháu, về lai lịch của cha cháu, người là ai và trông h́nh dạng thế nào?”
“Ông tán thành, Chloe ạ.” Ông Derek đáp.
“Vậy ông giúp cháu biết đi, ông!"
“Giúp cháu bằng cách nào, cháu yêu của ông?"
“Ông hăy nói với mẹ cháu. Mẹ cháu luôn nghe lời ông. Ông bảo mẹ cháu là hăy kể mọi thứ về cha cháu cho cháu nghe.”
“Mẹ cháu sẽ không kể đâu.”
“Tại sao ạ?”
"Ông không biết.” Ông Derek lắc đầu. “Mẹ cháu giữ rất kín về cha cháu.”
“Thế ông đă gặp cha cháu chưa? Ông có biết cha cháu không?"
“Không, ông không biết cha cháu, Chloe ạ.”.
“Cả bà ngoại nửa?".
“Cả bà cũng chưa gặp cha cháu lần nào. Cha cháu cho đến nay vẫn là... một người đàn ông bí hiểm.”
“Thậm chí cha cháu h́nh dạng ra sao, trông giống như ai, cháu cũng không biết nữa," Chloe chua xót nói, rồi lại rơm rớm nước mắt.
”Cháu đừng khóc, cháu yêu của ông.”
“Cháu van ông đấy, ông hăy bảo mẹ cháu.”
“Trước tiên ta hăy về nhà và nói chuyện với bà ngoại cháu.”

Chương 9

Bà Blair đang đứng trong pḥng khách nhỏ, liền vách với pḥng ngủ của hai ông bà, nh́n ông Derek rồi nh́n Chloe. Bà kêu lên, "Hai ông cháu có vẻ mưu mô cái ǵ phải không?”
Ông Derek nói, ”Em hỏi cháu Chloe ấy", rồi ông đi ngang qua pḥng sang phía đối diện, đứng vào cạnh ḷ sưởi.
“Có chuyện ǵ đấy, cháu?" Bà Blair hỏi, mắt nh́n chằm chặp vào mắt đứa cháu, lông mày nhíu lại.
”Cháu muốn biết về cha cháu, tất cả những ǵ liên quan đến cha cháu. Mẹ cháu không kể ǵ với cháu cả. Bà ơi, bà kể cháu nghe đi, bà," Chloe nói thẳng ngay vào vấn đề. “Bà nói đi!”
Nỗi bất ngờ của bà Blair hiện ra trên mặt bà. Rồi bà gieo ḿnh xuống một chiếc ghế, nói, “Nhưng bà không thể kể với cháu cái ǵ hết, Chloe. Bởi một lẽ đơn giản là bà chưa hề gặp cha cháu. Bà cũng chưa nói chuyện với cha cháu cả trên điện thoại nữa.”
“Nhưng... mẹ cháu có kể ǵ đó với bà về cha cháu chứ.”
“Mẹ cháu không nói với bà bất cứ điều ǵ về cha cháu.”
“Nhưng... mẹ cháu có nói ǵ với bà về cháu chứ ạ?”
“Một hôm mẹ cháu đến gặp bà, bảo mẹ cháu có thai. Nghe thấy thế bà rất mừng v́ bà nghĩ vậy là mẹ cháu sắp lấy chồng.”
“Nhưng mẹ cháu đă không cưới cha cháu v́...” Chloe đang nói bỗng ngừng lại. Cô gieo ḿnh xuống xô pha, vẻ tuyệt vọng hiện trên nét mặt.
Ông Derek và bà Blair đưa mắt nh́n nhau. Ông Derek nói, “V́ sao, cháu yêu?"
“V́ cha cháu đă mất. Mẹ cháu bảo rằng cha cháu đă mất trong một tai nạn giao thông cho nên hai người không cưới nhau được.”
“Ra thế, " Bà Blair nói.
“Mẹ cháu không kể với bà ạ?"
Bà Blair lắc đầu.
"Vậy mẹ cháu kể với bà thế nào ạ?" Chloe cố lấy giọng b́nh thản hỏi.
“Hầu như mẹ cháu chẳng kể ǵ với bà hết, Chloe ạ". Bà Blair nói, rồi giảng giải. “Khi bà biết lờ mờ rằng mẹ cháu sắp đ́ bước nữa, bà mừng quá. Mẹ cháu bảo "Con sẽ không lấy anh ấy. Sẽ không có đám cưới". Bà c̣n nhớ rất rơ câu mẹ cháu nói với bà lúc đó, nhớ rất rơ cả hôm ấy thời tiết ra sao. Hôm ấy ở London trời mưa và bà nhớ lúc đó bà bước ra chỗ cửa sổ nh́n xuống vườn. Hồi đó ông bà ở phố Hampstead. Bà đứng đó, thần người ra, nh́n những cái cây ướt đẫm và những vệt nước chảy trên tường nhà. Và bà nghĩ, chúng giống như những ḍng nước mắt của bà, nước mưa giống như nước mắt.”
"Nghĩa là bà choáng váng, thưa bà?"
“Tất nhiên bà choáng váng. Bà rất thương mẹ cháu. Mẹ cháu mỗi năm một nhiều tuổi lên. Bà rất mong mẹ cháu được hưởng hạnh phúc với một người đàn ông nào đó, mong mẹ cháu có được một cơ may thứ hai trong cuộc đời, cơ may t́m được một người chồng khác.”
“Nhưng lại được cháu. Đứa con hoang.”
“Chloe! Cháu đừng nói cái giọng thế? Chưa bao giờ cháu bị đối xử như một đứa con không mời mà đến và bị ruồng rẫy. Không ai coi cháu là đứa con hoang. Cháu nói thế là quá oan, là bất công". Bà Blair cau mặt, giọng đanh lại và nét mặt lạnh lùng.”Cả nhà rất yêu cháu, kể cả ông Bruce. Và cháu cũng mang họ Jardine, cháu đừng quên điều đó. Trong suốt mười tám năm qua, không một ai thắc mắc về cha cháu, hỏi một câu nào về cha cháu là ai. Và c̣n một điều nữa cháu cần nhớ...” Bà Blair dừng lại một lát rồi nói tiếp, giọng dịu lại. ”Cháu đă đem lại cho tất cả mọi người trong nhà một niềm vui lớn, và cháu đă làm cho cuộc sống của tất cả mọi người trong nhà một sự mới mẻ. Như bà vừa nói bà rất yêu cháu, Chloe ạ"
Ông Derek kêu lên, "Tất nhiên cả hai ông bà đều yêu cháu. Cả nhà đều mong điều tốt cho cháu. Và người mong nhiều nhất là mẹ cháu.”
Chloe nói, "Trong giấy khai sinh của cháu, chỗ tên cha được ghi là John Lane. John Lane là ai ạ?"
“Bà không biết. Ông cũng không biết.” Bà Blair nói và nét mặt hiện lên vẻ nghiêm nghị. ”Măi đến ngày mẹ cháu nói là mẹ cháu có thai, bà mới biết mẹ cháu có một bạn trai. Mẹ cháu làm việc rất vất vả lại phải nuôi các anh cháu nên bà đinh ninh rằng mẹ cháu không c̣n thời gian để yêu đương. Mẹ cháu bận đến nỗi hầu như không c̣n thời gian cho những chuyện riêng tư nữa.”
“Nhưng mẹ cháu có ông John Lane, bà ạ. Bà hăy bảo mẹ cháu kể về người đàn ông ấy đi. Bà làm thế nào để mẹ cháu chịu nói ra. Cháu có quyền được biết về cha cháu chứ!"
“Bà hiểu tâm trạng của cháu, bà rất hiểu. Và bà sẽ lựa lời nói với mẹ cháu. Tuy nhiên bà không thể hứa là bà sẽ moi được ǵ ở mẹ cháu. Mẹ cháu là con của bà, cháu hăy nhớ là như thế, và bà hiểu mẹ cháu hơn ai hết. Mẹ cháu có tính đă quyết định điều ǵ th́ không thay đổi nữa, hoặc nếu có th́ cũng hết sức hiếm.”
Chloe thở dải. “Nếu như mẹ cháu thổ lộ ra với ai đó th́ người ấy chỉ có là bà, bà ạ.”
“Nhưng mẹ cháu có nói ǵ với bà về cha cháu đâu," Bà Blair vừa lắc mái đầu tóc vàng vừa dè dặt đáp. “Mẹ cháu giữ kín về nhân thân của cha cháu ngay từ khi cháu chưa ra đời, vậy làm sao bây giờ mẹ cháu lại chịu nói ra. Ngay ông André Birron cũng không biết ǵ về cha cháu hết. C̣n nếu mẹ cháu nói lộ ra đôi chút về cha cháu với ai, th́ người đó chỉ có thể là ông André. Mẹ cháu rất thân với ông ấy.”
“Bà đă trao đổi chuyện đó với ông André chưa ạ ?"
”Có một lần, cách đây đă lâu lắm rồi.”
"Ông ấy cũng không biết ǵ hết ạ?"
“Không. Ông ấy c̣n khuyên bà đừng hỏi ǵ mẹ cháu và hăy gác chuyện ấy lại. Ông André bảo bà rằng nếu bà gặng hỏi th́ đă không được ǵ mà đâm thành mâu thuẫn, thậm chí có thể mẹ cháu sẽ không muốn quan hệ với bà nữa. Bà không muốn giữa hai mẹ con xảy ra chuyện giận hờn nên bà đă làm theo lời khuyên của ông André.”
Ông Derek nói, "ông rất thông cảm với cháu, Chloe ạ. Và ông biết bà cũng thông cảm với cháu lắm. Việc cháu muốn biết thêm về cha cháu là chuyện đương nhiên. Nếu bà Blair đồng ư, ông sẽ nói chuyện với mẹ cháu, ngay trong kỳ nghỉ lễ này. Nhưng cháu phải hoàn toàn để mặc ông liệu, cháu đừng thúc giục ông. Ông sẽ chờ lúc nào thuận lợi nhất để ḍ hỏi mẹ cháu.”
“Ôi, cháu cảm ơn ông quá ông ạ," Chloe reo lên, rồi chạy đến bên ông, ôm chặt ông.
Ông Derek âu yếm giữ đứa cháu gái chặt trong ṿng tay. Cháu ông c̣n trẻ quá, non nớt quá. Ông nh́n vợ và bắt gặp cặp mắt của bà, ông bèn gượng cười và dướn đôi lông mày lên. Ông hiểu mắt bà muốn nói ǵ. Và điều đó cũng phù hợp với điều ông đang nghĩ: Stevie sẽ không chịu lộ ra thêm chút nào về cha Chloe .

o0o
 
Chiều hôm ấy, ông Derek đặt kịch bản đang đọc xuống rồi nh́n sang phía bà Blair, ông nói, "Em có cho rằng mọi gia đ́nh đều giống gia đ́nh chúng ta không?”
“Anh nói thế nghĩa là sao?"
"Là đều có những trục trặc.”
"Sao anh lại nói thế? Gia đ́nh nhà ḿnh có ǵ trục trặc đâu?”
“Chúng ta đang chuyển động theo cái chiều hướng ấy.”
“Em không tin"
“Hăy tin đi.” Ông Derek cười khúc khích.”T́nh trạng mỗi gia đ́nh đều có chuyện trục trặc đâu mới mẻ ǵ. Xưa nay vẫn như thế, từ thời Đồ đá". Ông liếc vào kịch bản đặt trên xô pha gần ghế ông ngồi. ”Lấy gia đ́nh Hoàng đế Henry Plantagenet làm thí dụ.”
Bà Blair há hốc miệng lắng nghe.
Ông Derek cười, thích thú với ư nghĩ về sự nhập nhằng giữa tin và không tin. Ông nói, "Em thử ngẫm xem, Hoàng đế Henry Plantagenet và Hoàng hậu Eleanor Aquitaine, ba hoàng tử con họ, Richard, Geoffrey và John, rồi Alais Capet, cô gái Pháp là nhân t́nh của Vua Henry. Đấy cũng là một gia đ́nh trục trặc. Sự việc không có ǵ thay đổi lớn từ năm 1183, khi Vua Henry II làm vua cả nước Anh và thêm một nửa nước Pháp.”
“Anh sắp diễn lại vở ‘Con Sư tử ở lâu dài Winter’ đấy à?" Bà Blair hỏi và đưa mắt nh́n vào kịch bản chổng đang đọc.
“Rất có thể. Đấy là một vở rất hay và trên Đại lộ Broadway từ năm 1966 không có nhà hát nào diễn. Lời đối thoại trong vở hay không chê vào đâu được. Thêm nữa, tác giả, ông James Goldmen, c̣n miêu tả rất hay nội tâm cả của Vua Henry lẫn Hoàng hậu Eleanor. Trong kịch bản này có cả chất triết lư, chất hài hước và chất kịch. Đầy đủ những yếu tố để anh có thể khai thác.”
“Nhưng vẫn là dựng lại chứ ǵ ? Anh quên rằng công chúng chưa quên bộ phim có Katharine Hepbun và Peter O’Tool đóng vai chính hay sao?“
“Anh thực ḷng mong họ c̣n nhớ, chính như thế họ càng muốn được xem lại kịch bản này diễn trên sân khấu.” Ông Derek ngừng lại một chút rồi b́nh thản nói tiếp, "Nhưng thôi, ta tạm gác cái năm 1183 kia lại mà nói đến cái năm 1996 này, và nói về những trục trặc trong gia đ́nh chúng ta, hơn là đến những trục trặc trong gia đ́nh Vua Henry và Hoàng hậu Eleanor... Em tính ta sẽ làm ǵ để giúp cháu Chloe nào?"
“Anh bảo sẽ nói chuyện với Stevie kia mà?"
“Nếu em tán thành.”
“Em tán thành," Bà Blair nói rất khẽ "Loại chuyện đó Stevie dễ thố lộ với anh hơn với em. Em mà đụng đến chuyện ấy là nó phản ứng dữ dội ngay. Nhưng anh th́ được, v́ xưa nay nó vẫn quư nể anh, chịu nghe những lời khuyên của anh.”
“Con bé rất bực tức.”.
“Chloe ấy ạ?"
“Chứ c̣n ai nữa?" Ông Derek đáp, hơi chuyển tư thế trên ghế. “Và anh có thể hiểu tại sao. Lẽ ra Stevie nên nói chi tiết thêm về John Lane với con gái từ cách đây vài năm rồi mới phải. Vậy mà chị ấy chỉ bảo con rằng nó là con ngoài giá thú.”
Bà Blair lắc đầu buồn bă. “Đúng thế, khi con Chloe đủ lớn để hiểu vấn đề th́ Stevie nên kể sự thật về cha nó cho nó biết mới đúng. Nói cho cùng th́ có ai thấy người đàn ông nào bên cạnh Stevie đâu? Nó lại là phụ nữ góa chồng.”
“Nó giữ bí mật về John Lane để làm ǵ nhỉ?" Ông Derek hỏi.
“Cách đây nhiều năm anh bảo em rằng cái tên đó không phải tên thật cha của con Chloe. Hay bây giờ anh nhận định khác rồi. Và anh lại cho đó là tên thật của anh ta hay sao?“
“Không, anh không cho đấy là tên thật của anh ta, Blair yêu quư ạ Đến nay anh vẫn cho đấy là tên bịa. Stevie đă bịa ra cái tên đó cho thuận tiện, khỏi ai nói ǵ.”
"Để không ai biết anh ta là ai chứ ǵ?" Bà Blair nói.
Ông Derek gật đầu.
“Nhưng anh ta là ai?" Bà Blair hỏi, vẻ băn khoăn.
Ông Derek dướn đôi lông mày để thể hiện thái độ. “Đúng thế. Cha con Chloe là ai? Anh vẫn cho rằng đó là một người chúng ta quen biết. Trước kia đă có lần anh nói với em như thế, nhưng em không chịu, bảo anh đoán sai.”
“Em không tin là chúng ḿnh biết anh ta. Không phải thế đâu. Cũng có thể đó là một người chúng ta quen biết, hoặc Stevie gặp thông qua chúng ḿnh. Bây giờ nhớ lại th́ hồi ấy Stevie không giao du với ai, chỉ quan hệ với vợ chồng ḿnh, ngoài ra nó toàn làm việc và nuôi con. Toàn bộ giao tiếp xă hội của nó đều thông qua hay vợ chồng ḿnh. Rất có thể anh ta là một trong số diễn viên giỏi của anh. Bởi người nó yêu phải là một người giỏi giang, tài ba, nổi tiếng. Nếu không, việc ǵ nó phải giấu kín đến như thế?”
“Em nói có lư.” ông Derek nói, rồi quay nh́n ra cửa sổ một lúc lâu.
Bà Blalr đưa mắt theo và nh́n chồng một cách khâm phục. Đối với bà, ông Derek là người tài ba nhất trong số những người bà biết. Tài năng của ông đă chinh phục công chúng trên toàn thế giới. Và điều làm bà Blair khâm phục nhất ở chồng là sự khởi đầu vào nghề. Khó mà tin được rằng mới ít tuổi như thế, ông đă dám bứt khỏi quê hương, thung lũng Rhondda, t́m đến giữa trung tâm sân khấu của thành phố London, nổi tiếng rất nhanh. Lúc đó ông c̣n rất trẻ, mới mười chín tuổi.
Điều làm bà khâm phục nữa là ông đă mầy ṃ học tập và rèn luyện để trở thành một nghệ sĩ theo khuynh hướng sân khấu cổ điển. Chắc chắn ông phải có ư chí vượt bậc. Sự ra mắt của ông trong vai Hamlet gây sửng sốt cho công chúng đến nỗi ngày nay ở khu Tây London người ta vẫn c̣n nhắc đến một cách thán phục.
Bên cạnh tài năng xuất chúng, ông Derek c̣n là một người yêu tha thiết và bền vững, một người thực tế và rất dễ thông cảm với người khác. Bà đánh giá rất cao những phẩm chất đó của ông mà bà tin rằng khó có thể t́m thấy một người đàn ông nào có được chúng.
Ông Derek sáu mươi tám tuổi nhưng trông ông khó ai đoán được ông ngần ấy tuổi. Thân h́nh ông rắn chắc, ngực nở, dáng cao và thẳng. Nhưng hôm nay trông ông có vẻ mỏi mệt, bà Blair thầm nghĩ. Khuôn mặt vẫn trẻ trung, cặp mắt vẫn linh lợi nhưng đă bắt đầu có một đường viền mảnh xung quanh, và tóc mai của ông đă bắt đầu có sợi bạc.
Bỗng nhiên bà Blair muốn ông thôi không biểu diễn nữa. Ông đă kiệt sức sau một đợt tŕnh diễn quá dài kịch bản Becket và đợt đóng phim vất vả vừa rồi ở bang Arizona. Bà hy vọng hai vợ chồng sẽ nghỉ được một đợt dài và thoải mái ở London nhưng xem chừng điều này ông khó thực hiện nổi.
Liệu ông có tha thiết muốn đóng vai Vua Henry II thật không? Một vai sôi động, ḥ hét liên tục sẽ làm ông tốn sức rất nhiều, vai mà vừa rồi ông đă phác họa trong kịch bản Becket. Nhân vật Vua Henry II có vẻ cuốn hút chồng bà rất mạnh, khiến ông say mê. Ông Derek đúng là một người thích bị trừng phạt.
Ông Derek cắt đứt ḍng suy nghĩ của vợ khi ông đang đứng nh́n ra cửa sổ bỗng quay ngoắt lại, nói. “Con Chloe đă mười tám tuổi rồi và nó khao khát muốn biết về cha nó là điều đương nhiên... cha nó là ai, dáng vẻ và tính nết ra sao? Nó muốn biết mọi thứ về cha nó để hiểu rơ thêm bản thân nó. Tuy nhiên, em ạ, anh sợ con Chloe c̣n có những băn khoăn khác, ngoài nhân thân của cha nó.”
“Anh cho là như thế ạ?"
“Trưa hôm nay, lúc ăn xong, đi dạo với anh, nó tâm sự bao nhiêu điều“
“Em cũng cảm thấy h́nh như thế. Nó trút lên đầu anh những băn khoăn ǵ nào?"
Ông Derek thở dài rồi vuốt mặt, “Nó bảo không muốn học Đại học.”
“Mới vừa rồi à? Lạ đấy nhỉ?" Bà Blair kêu lên. ”Nghe anh nói thế, em nghẹt thở đấy. Mới gần đây nó vẫn c̣n tha thiết vào Đại học Oxford. Mùa hè năm ngoái nó đ̣i em đưa nó đến đấy, rồi kéo em đi ṿng quanh khu trường Đại học và cả thành phố Oxford, hẳn anh c̣n nhớ. Và nó đă phấn hứng bao nhiêu khi nói đến việc một ngày kia sẽ vào học ở đó. Theo em tuy vừa mới rồi nó bảo không muốn học Đại học nữa, nhưng điều suy nghĩ đó rất dễ thay đổi. Tuổi trẻ luôn thay đổi ư thích ấy mà.”
“Anh rất muốn nó thay đổi, nhưng anh e không được.” Ông Derek nói khẽ, và giọng ông lộ vẻ tiếc rẻ. “Quả là đáng buồn nếu Chloe không học ở Oxford. Bởi những năm học ở đó sẽ là quăng thời gian tuyệt vời đối với nó. Quăng thời gian mà sau này nó c̣n nhớ măi suốt đời. Chưa kể việc Chloe không muốn học Đại học nữa đang làm Stevie rất buồn và lo lắng. Chị ấy rất khao khát thấy con gái vào học ở đó.”
“Chloe đă nói với mẹ nó rồi à?"
“Rồi. Nó c̣n bảo mẹ nó là nó muốn làm việc với anh Gideon nó.”
Bà Blair ngạc nhiên, lặng đi một lúc. Rồi bà nói nhanh. “Quả là không đúng với điều em hy vọng ở con bé. Nhưng điều sau có khi lại làm Stevie hài ḷng“
“Chloe muốn làm việc ở cửa hiệu Jardine tại London.”
“Ôi, và nó đă nói cả điều đó ra với Stevie?" Bà lair nh́n chồng vẻ ḍ hỏi.
“Đúng thế.”
“Hẳn nào lúc năy anh nói đến hai chữ trục trặc.”
“Hai chữ ấy là c̣n nhẹ đấy, em ạ.”
“Đừng, anh đừng nói thế. Tại sao con bé nỡ làm mẹ nó đau ḷng nhỉ?" Trên mặt bà Blair hiện lên vẻ hốt hoảng.
“Không chỉ chuyện cháu Chloe mà anh muốn nói cả về thằng Miles nữa.”
“Miles là đứa đúng mực nhất nhà."
“Đúng thế. Nhưng nó đang băn khoăn về anh sinh đôi của nó, thằng Gideon. Nó cho rằng Gideon đang gặp nhiều chuyện không vui. Theo Miles nói với anh th́ tinh thần Gideon hiện suy sụp lắm. Hôm chúng ḿnh gặp nó ở Los Angeles, Miles đă chẳng hỏi vợ chồng ḿnh nhận xét thế nào về Gideon đấy sao?”
“Gideon đăm chiêu và buồn bă" Bà Blair kêu lên.
Ông Derek liếc nhanh nh́n vợ rồi nói tiếp, "Hôm ấy anh c̣n bảo anh thấy Gideon có vẻ lơ đăng, dường như nó đang mải suy nghĩ điều ǵ đó, chắc là suy nghĩ về công việc.”
“Đăm chiêu và buồn bă, " bà Blair gật gù nhắc lại nhận xét của chồng.
Ông Derek nói luôn, “Không phải chỉ có thế.”
“Anh kể nốt đi.” Bà ngồi ngả người ra lưng ghế, chờ.
"Miles c̣n nói rằng mẹ nó cho rằng anh cả nó, thằng Nigel, đang âm mưu chống lại mẹ nó, t́m cách đẩy mẹ nó ra khỏi Công ty Jardine.”
"Stevie có cho là như thế thật ?"
Ông Derek chau mày, “Em không tin à?"
”Thú thật là em nghĩ chuyện ấy có đấy. Em hoàn toàn tin ở xét đoán của Stevie. Nó không xét đoán sai bao giờ.” Bà Blalr lộ vẻ lo lắng. Bà nh́n vào khoảng không một lúc rồi nói tiếp. ”Nếu Stevie cho rằng thằng con cả âm mưu chống lại nó th́ có nghĩa đúng là như thế. Vừa rồi anh so sánh với nội t́nh trong hoàng cung Vua Henry là có lư. Những âm mưu chống lại nhau bao giờ cũng hủy hoại gia đ́nh...”
Ông Derek cười lớn, “Liệu t́nh trạng gia đ́nh nhà ḿnh có tồi tệ đến mức như vậy không?"
Bà Blair tựa lưng lên chiếc gối thêu trên xô pha rồi không nói ǵ, chỉ chăm chú nh́n chồng. Sau đấy một lúc bà đột nhiên hỏi: “Phải chăng mọi gia đ́nh đều có những trục trặc như thế?”
“Anh không dám nói chắc. C̣n tùy nhiều thứ. Anh muốn hỏi em một chuyện khác, Blair. Nigel chống lại mẹ nó v́ cái ǵ? Bởi tất yếu sẽ đến ngày nó làm chủ toàn bộ doanh nghiệp Jardine.”
“Đúng là khó hiểu thật.” Bà Blair nhún vai nói. ”Em cũng không hiểu tại sao. Nhưng thằng Nigel xưa nay vẫn có tính lá mặt lá trái. Cả anh và em đều đă biết.” Bà nh́n thẳng vào mắt chồng. “Ngay khi nó c̣n bé, anh nhớ không? Nhưng bây giờ chúng ḿnh phải làm những ǵ?"
“Làm như mọi gia đ́nh đều làm... giải quyết các trục trặc đó theo khả năng tối đa của chúng ḿnh.” Ông Derek tiến đến gần ḷ sưởi rồi ngồi vào cái ghế lúc trước ông đă ngồi. Ông nhấc kịch bản Sư tử ở cung điện Mùa Đông nói về một thời kỳ trong hoàng gia ḍng họ Plantagenet, rồi bắt đầu đọc. Vài phút sau ông gấp kịch bản, ngả người ra lưng ghế chăm chú nh́n vợ.
Bà Blair ngồi buông thả trên xô pha, đang mải suy nghĩ. Mắt bà như nh́n tận đâu xa lắc và ông Derek biết rằng vợ ông đang nghĩ ngợi về gia đ́nh giống như bà vẫn thường nghĩ ngợi mọi khi.
Vợ ông là một phụ nữ tuyệt vời, điềm đạm, vững vàng, giỏi cách ứng xử với người xung quanh và là người đáng tin cậy trong mọi việc. Đặc biệt bà rất am hiểu tâm lư con người và những uẩn khúc trong đáy ḷng họ. Ông Derek biết rằng lấy một nghệ sĩ biểu diễn, lại là nghệ sĩ nổi tiếng, không phải chuyện dễ dàng đối với một phụ nữ. Ngược lại ấy chứ. Muốn giữ cho cuộc hôn nhân vững chăi và hạnh phúc, người vợ phải biết nhẫn nại và linh hoạt, phải chịu ḥa hoăn, nhượng bộ. Ông ngạc nhiên thấy hôm nay bà đẹp hơn mọi khi. Hồi mới quen bà, ông đánh giá là bà tập trung tất cả những nét đẹp của người phụ nữ Hoa Kỳ: dong dỏng cao, chân dài, nước da trắng mịn, làn tóc vàng óng, cặp mắt màu sẫm đa t́nh, hàm răng đều và trắng muốt. Bà Blair có khuôn mặt hết sức đáng yêu, và Chloe rất giống bà ngoại nó.
Ông Derek tự thấy hài ḷng về vợ. Nay bà đă có tuổi và giống như rượu vang lâu năm, nhưng vóc dáng vẫn mảnh mai và quư phái như xưa. Những thứ ở bà khiến ông yêu quư bà nhất chính là óc thông minh, khả năng hài hước và tấm ḷng nhiệt tâm.
Bà Blair nói, "Bao giờ vợ chồng ḿnh nói với Stevie về Chloe?"
Ông Derek nhún vai. ”Anh không biết. Ta phải xem lúc nào thuận tiện nhất. Hôm nay thứ bảy, mà chiều mai vợ chồng ḿnh đă đi rồi. Anh nghĩ có lẽ tốt nhất là tối nay. Sau bữa ăn là hay nhất". Ông lắc đầu, thở dài nói, "Anh có cảm giác Stevie không muốn nghe chuyện này. Em thừa biết nó ghét người khác can thiệp vào việc riêng của nó rồi đấy.”
“Có lẽ anh nên một ḿnh đến gặp nó. Xưa nay nó vẫn quư và tin cậy anh.”
“Anh chưa một lần nào nói với Stevie về John Lane.”
“Cái ǵ th́ cũng phải có lúc khởi đầu.”

Chương 10

"Dượng muốn chị hăy kể với cháu Chloe đôi chút về cha nó, Stevie ạ," ông Derek b́nh thản nói. "Dượng cho rằng cần nói ra một số điều nào đấy để làm dịu đi phần nào nỗi ṭ ṃ đang hành hạ nó.”
Thấy dượng nh́n ḿnh chăm chú, Stevie cũng chăm chú nh́n lại một lúc, rồi b́nh thản đi ngang qua pḥng giấy, đến tựa người vào thành ḷ sưởi. Nàng chậm răi đáp, "Con không thể làm thế được, dượng ạ. Dượng hiểu cho, chính bản thân con cũng không biết ǵ về anh ấy...” Stevie ngưng câu nói giữa chừng.
Ông Derek rất ngạc nhiên, rồi cặp lông mày nhíu lại ông nh́n Stevie. “Dượng không hiểu chị nói thế nghĩa là sao?"
Khẽ ho cho thông họng, Stevie nói rất khẽ, “Con chỉ biết sơ qua về anh ấy. Con nghĩ chỉ có thể cắt nghĩa điều đó bằng cách nói thật ra rằng đấy là một cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên và... rất ngắn ngủi. Con và anh ấy gặp nhau trong một tiệc rượu, cùng phát hiện ra rằng cả hai bị hút vào nhau, thế là chúng con cùng đi ăn tối ở một nhà hàng. Mấy hôm sau, chúng con lại gặp nhau lần nữa. Tại một khách sạn. Con ngủ với anh ấy. Thế là con có thai.”
“Sau đấy thái độ anh ấy ra sao, bởi dượng nghĩ rằng con có nói với anh ấy là con có thai chứ?" Ông Derek thận trọng hỏi.
”Vâng, con có nói, nhưng anh ấy không thể làm ǵ được, dượng ạ.”
“Anh ấy không muốn cưới con hay sao?"
Stevie lắc đầu. “Hai chúng con hiểu biết về nhau c̣n quá ít.”
“Vậy là anh ấy bỏ mặc con tự lo lấy?"
“Nếu dượng muốn dùng cách nói ấy th́, đúng là như thế.”
“Con người quư hóa đấy!"
Stevie im lặng, không đáp.
Ông Derek chậm răi nói, “Không phải là anh ấy chết trong một vụ tai nạn giao thông trước khi Chloe ra đời chứ?"
“Không ạ. Con bịa ra chuyện đó để kể cho Chloe v́ nghe có vẻ tin được. Đấy là cách giải thích tốt nhất con có thể. V́ con gái con cứ hỏi đủ thứ về cha nó khiến con rất lúng túng, thú thật với dượng là như thế.” Stevie lại khẽ ho. “Nhưng anh ấy đă mất rồi thật.”
“Và con không có thứ ǵ có thể đưa cho Chloe ư?"
“Thứ ǵ chẳng hạn ạ?".
“Một lá thư, bức ảnh, hoặc một thứ ǵ đó cụ thể.”
“Con đă nói với dượng rồi, con chỉ biết rất ít về anh ấy.”
“Anh ấy mất bao giờ?" ông Derek hỏi.
”Sau khi con sinh Chloe khoảng một năm.”
“Chết v́ ǵ?"
"V́ nguyên nhân tự nhiên thôi.”
“Chắc con có t́m hiểu về cái chết của anh ấy chứ?“
“Vâng.”
“Con t́m hiểu th́ ra sao?".
Stevie khó chịu nh́n dượng, rồi cười thành tiếng. “Ôi, dượng định làm Phán quan tra hỏi kẻ có tội đấy ạ? Là Torquemada hay sao ạ?"
“Xin lỗi" Derek vội nói và dừng lại. Ông lộ vẻ buồn rầu. “Dượng thấy ṭ ṃ như vừa rồi là không nên. Nhưng đây là lần đầu tiên dượng đề cập đến đề tài này.”
“Con biết. Trước đây lâu lắm rồi, con đă có lần cắt đứt cuộc tṛ chuyện với mẹ con xung quanh vấn đề này. C̣n dượng, chưa bao giờ dượng hỏi con, đây là lần đầu tiên.” Stevie lại cười lên thành tiếng.
“Nếu con không biết nhiều về con người ấy, cũng không giữ liên lạc với anh ấy, vậy làm sao con biết anh ấy đă chết?"
“Con đọc trên báo," Stevie bịa.
“Có nghĩa anh ấy là người nổi tiếng?"
”Vâng, cũng hơi một chút.”
“Tên anh ấy có thật là John Lane không?"
”Thật một phần ạ.”
“Con đổi họ anh ấy đi cho thuận tiện phải không?"
“Con nghĩ giữ cho anh ấy là người vô danh th́ thuận lợi hơn.”
“Dượng có biết anh ấy không?".
Stevie nh́n chằm chằm vào mắt ông Derek, lúc này đang ngồi trong chiếc ghế nệm cạnh ḷ sưởi.
“Anh ấy là nghệ sĩ biểu diễn phải không?” Ông hỏi nhưng Stevie không trả lời.
“Dượng ạ con rất không muốn tiếp tục câu chuyện này thêm nữa. Chuyện cách đây đă lâu lắm rồi. Mà anh ấy là ai th́ có ǵ quan trọng đâu ạ.”
“Chloe lại thấy quan trọng, " ông Derek nhắc khéo Stevie.
Nàng buông một tiếng thở dài buồn bă. ”Con không hiểu tại sao con bé bỗng nhiên lại băn khoăn về cha nó nhiều như thế để rối đầu rối óc? Bao nhiêu năm nay nó có hỏi ǵ con về cha nó đâu? Thế mà bây giờ nó lại làm phiền ông và làm phiền những ai nữa không biết. Cứ như chuyện ấy quan trọng lắm, tác động đến nhiều thứ cụ thể lắm. Chloe là đứa con gái có đầy đủ mọi thứ nó muốn. Vậy mà bây giờ nó lại c̣n muốn biết cha nó là ai nữa. Một người không cho nó bất cứ thứ ǵ, không đóng bất cứ vai tṛ nào trong cuộc sống của nó. Dượng à, chúng ta cần công bằng mà nói với nhau như thế.”
“Con nói hoàn toàn đúng, khốn nỗi tuổi trẻ là như vậy. Nó nghi ngờ con không thành thật, mà có điều ǵ khuất tất bên trong. Và xin con đừng giết sứ giả. Dượng chỉ là người truyền đạt những điều nó nói.”
“Dượng ạ, con đă nói thật hết với dượng. Đấy chỉ là chuyện một đêm! Con rất khó giải thích. Con đă nói với dượng rồi. Người phụ nữ góa bụa đă phải đau khổ sống cô đơn trong suốt ba năm trời, thế rồi một đêm không nhịn được và mắc luôn. Những câu chuyện như thế diễn ra từ cổ xưa. Từ khai thiên lập địa, bao nhiêu phụ nữ đă vấp phải... ngủ với một người đàn ông và mới lần đầu tiên đă có thai.”
“Dượng hiểu.”
“Dượng ạ, rất không may là con không thể kể ǵ thêm với dượng, với mẹ con và với Chloe về người đàn ông ấy, chỉ v́ t́nh thế bắt buộc.”
“Dượng biết. Nhưng con hăy nghe một lời này nữa. Con bảo gặp người đàn ông ấy trong một tiệc rượu. Liệu có thể ở nhà dượng không? Và chắc hẳn anh ấy là diễn viên. Nếu đúng như thế th́ chắc chắn dượng biết anh ta. Con hăy nói tên thật của anh ấy cho dượng nghe. Dượng sẽ có cách thích hợp nói với Chloe để nó bớt băn khoăn.”
“Con gặp anh ấy không phải ở nhà dượng. Dượng và mẹ con không biết anh ấy?" Stevie kêu lên, giọng đầy phẫn nộ, khuôn mặt nàng méo xệch đi. Ông Derek nh́n nàng chăm chú. Ông thấy rất rơ nàng đang nói dối.

o0o
 
Ông Derek ra khỏi pḥng rồi, Stevie thay sang bộ đồ ngủ rồi quay lại pḥng giấy bên cạnh. Nàng ngồi vào bàn, mở cuốn nhật kư và cầm bút.
Nhưng Stevie không viết, chỉ hờ hững nh́n vào trang giấy trắng và ch́m đắm trong suy nghĩ.
Bỗng tiếng gơ cửa làm nàng giật nảy người và ngồi thẳng dậy.”Ai thế?”
“Mẹ đây, " bà Blair nói và hiện ra trên ngưỡng cửa.
“Th́ ra lại một vị khách đêm khuya nữa.”
Bỏ qua câu nói châm biếm của con gái, bà Blair bước vào pḥng rồi đứng lại bên cạnh bàn giấy, đặt bàn tay lên vai Stevie. “Dượng nghĩ rằng đă làm con bị xáo động.”
“Không đâu ạ. Dượng không hề làm con xáo động, và dượng nên biết điều đó từ ba chục năm nay. Mẹ ạ, con biết dượng muốn làm điều tốt, nhưng...”
“Nhưng con đường đến địa ngục được trải bằng những ư định tốt.”
“Con không định nói thế, mẹ ạ.”
“Nhưng câu của con vừa rồi chính là hàm nghĩa đó. Con ngồi xuống đây với mẹ.”
Stevie đứng lên, đi theo mẹ, ngồi xuống xô pha bên cạnh bà. Nàng nói, "Con hy vọng mẹ vào đây không phải để lặp lại cuộc tṛ chuyện vừa rồi giữa dượng và con.”
“Tất nhiên. Mẹ cũng sẽ không hỏi con về những chuyện xảy ra cách đây đă quá lâu. Những chi tiết về mối quan hệ giữa con và John Lane. Hồi đó con đă thấy không muốn kể mẹ nghe rồi. Ngày nay mới nói th́ quá muộn, muộn mất mười tám năm.”
“Mẹ nghĩ như thế là đúng.”
“Dượng cũng nghĩ giống như mẹ. Ông ấy ân hận đă căn vặn con về chuyện đó, nhưng động cơ của dượng chỉ là v́ cháu Chloe. Chiều nay cháu tỏ ra quá băn khoăn. Đưa ra bao nhiêu câu hỏi về cha nó.”
“Có Trời biết tại sao bỗng nhiên nó lại băn khoăn nhiều như vậy? Con thực hiện bổn phận cả của cha lẫn mẹ của nó, và con nghĩ rằng con đă thực hiện tốt. Con đă chăm sóc nó, yêu thương nó, dạy dỗ nó. Hơn nữa, cả nhà yêu quư nó, nâng niu nó, thậm chí quá nuông chiều, làm hư nó. Nó có tất cả những ǵ mà một đứa con gái vào tuổi nó muốn có. Học vấn, tiền bạc, một tương lai bảo đảm. Vậy mà bây giờ, đột nhiên nó lại đi ḍ hỏi hết người này đến người khác: cha cháu là ai? Tại sao mẹ cháu không kể ǵ về cha cháu cho cháu nghe? Nó cuống cuồng lên như thế đấy.” Stevie lắc đầu và cau mặt nh́n mẹ nàng. ”Con không thể kể cho nó nghe bất cứ điều ǵ v́ con có liên lạc ǵ với cha nó đâu? Đấy chỉ là mối quan hệ một đêm. Anh ấy là một người hoàn toàn xa lạ đối với con.”
“Tất cả những điều đó dượng đă kể lại cho mẹ.” Bà Blair đáp rồi thở dài. “Mẹ biết con đă hy sinh rất nhiều cho Chloe, cho nên mẹ không hề ngạc nhiên thấy hôm nay con trách cứ nó.”
“Con không nghĩ đấy là sự hy sinh, mẹ ạ.” Stevie cau mặt nói khẽ.
”Mẹ th́ thấy đấy chính là hy sinh. Con đă tận tụy với nó, không hề nghĩ đến chuyện gặp một người đàn ông nào nữa, đến chuyện có một cuộc sống riêng tư, đến việc tái hôn. Mà con thừa sức có thể làm tất cả những chuyện đó, Stevie ạ. Hồi đó mấy đứa con trai học xong trường phổ thông và Chloe th́ đă có vú nuôi lo cho nó.”
Stevie không nói ǵ. Nàng biết tất cả những điều mẹ nàng nói là đúng. Nhưng hồi bấy giờ nàng cảm thấy có lỗi trong việc sinh ra Chloe, và nàng dường như chuộc tội với con gái bằng mọi cách. Nàng đă gạt bỏ khả năng hưởng t́nh yêu và hạnh phúc với một người đàn ông nào khác, và đă dồn mọi t́nh cảm và súc lực vào con cái và công việc.
”Tuổi trẻ thường rất ích kỷ, Stevie ạ.” Bà Blair nhận xét. “Nhưng mẹ nghĩ, tất cả chúng ta đều ích kỷ, bởi đó là điều kiện để sinh tồn. Những khi c̣n trẻ, người ta ích kỷ hơn. Mẹ nhớ lại hồi trẻ mẹ rất ích kỷ, cả con cũng vậy, khi con c̣n trẻ. V́ thế khi ít tuổi, con ngươi ta đều chỉ nghĩ đến những ǵ liên quan đến bản thân. Một cách đáng sợ. Khi chúng ta ở tuổi mười và hai mươi, chúng ta cho rằng chỉ mỗi bản thân chúng ta là quan trọng nhất trong cả cái thế giới này. Chloe hiện đang trải qua cái tuổi ấy, cái giai đoạn đó trong cuộc đời của nó. Nó nóng ḷng muốn biết càng nhiều càng tốt về người cha sinh học của nó, bởi nó muốn hiểu rơ bản thân nó. Không phải nó định làm cho mẹ nó buồn, hoặc muốn chống lại mẹ nó. Mẹ hy vọng con hiểu ra như thế.”
“Vâng, con nghỉ con có thể hiểu được. Vừa rồi con chỉ bực là nó đă thổ lộ ra mọi thứ, làm phiền ông ngoại nó, vào đúng kỳ nghỉ này. Con đang muốn tạo cho mẹ và dượng được nghỉ ngơi hoàn toàn, được thanh thản, vui tươi mấy ngày ở đây.”
“Nhưng mẹ và dượng chẳng được nghỉ ngơi là ǵ, và rất vui được nghỉ tại đây. Mọi thứ đều hoàn hảo, ấm cúng và mấy ngày nghỉ ở đây quả là tuyệt vời. Con đă chiều mẹ và dượng nhiều quá đấy.” Bà Blair hơi xoay người trên xô pha để nh́n thẳng vào mắt con gái. “Con có nghĩ rằng ông Derek có vẻ mỏi mệt không?"
Stevie cười, "Con đặc biệt quan tâm đến dượng v́ con biết biểu diễn một đợt dài và liên tục như thế hại sức lắm. Kỳ nghỉ lễ Noel sắp tới mẹ và dượng có định sang London không ạ?"
“Có năm nào mẹ và dượng bỏ đâu? Có họa trời sập cũng chưa chắc mẹ và dượng chịu bỏ qua một cơ hội nghỉ lễ Noel ở London.”
Sau một phút ngập ngừng, bà Blair nói, “Chloe bảo không muốn học Đại học là nó nói thật đấy chứ?”
“Quả thật con cũng không biết nữa, mẹ ạ. Con quyết định sẽ áp dụng cách chờ đợi. Cứ để hè sang năm nó tốt nghiệp Trung học xem nó nói thế nào đă.”
“Thế c̣n chuyện nó muốn làm việc cho Công ty Jardine?"
“Con hơi lạ đấy. Có vẻ hiện giờ nó rất muốn gần và học anh Gideon nó. Con chưa biết tại sao v́ Chloe thân với Miles hơn.”
“C̣n thằng Gideon th́ có chuyện ǵ đấy, Stevie? Miles bảo anh sinh đôi của nó có vẻ sầu năo chuyện ǵ đó. Nó bảo Gideon lúc nào cũng rầu rĩ.”
“Cháu Gideon xưa nay vẫn hay thế... Bản chất nó ít khi tươi. Thật buồn cười, hai đứa sinh đôi nhưng tâm tính rất khác nhau. Em điềm tĩnh, vui tươi bao nhiêu th́ anh lạnh lùng sầu năo bấy nhiêu. C̣n về tâm trạng buồn bă của Gideon hiện nay th́ con cho rằng chỉ do chuyện đàn bà thôi. Cụ thể là chuyện cô Margot. Mỗi lần con có dịp sang London, con đă nhận thấy mấy tháng nay Gideon như đứa thất t́nh. Con cho rằng đấy là sau khi nó và Margot cắt đứt quan hệ với nhau.”
”Chỉ có vậy thôi à? Nếu thế th́ chúng ta sẽ chữa cho nó khỏi ngay được thôi.”
Stevie cười lớn. ”Ôi, mẹ! Đúng là không ai được như mẹ. Mẹ bao giờ cũng tin rằng mẹ có thể chữa cho chúng con mọi bệnh tật.”

o0o
 
Sau khi bà Blair ra khỏi pḥng, Stevie quay lại bàn giấy và lại cầm bút. Nhưng nàng vẫn chưa viết được ǵ vào nhật kư. Nàng ngồi bất động, mải suy nghĩ về Chloe. Ḿnh không nên cứng rắn quá với nó. Mẹ nói đúng. Nó như thế không phải do ḿnh. Mà ở bản thân nó. Giá như ḿnh có thể kể vài chi tiết về cha nó cho nó nghe, nhưng ḿnh không thể.
Rồi Stevie chuyển sang nghĩ về người đàn ông đó. Nàng nhắm mắt lại và h́nh ảnh chàng nhẩy múa trong óc nàng, giống như đă nhiều lần trước đây. Nàng biết rằng nghĩ về “chàng” là điều vô ích, biết rằng có nhiều lần nàng không sao h́nh dung ra chàng được. Lúc này cũng thế. Cuộc đời nàng, cuộc đời hai người sẽ khác đi biết bao nếu nàng đủ can đảm... can đảm nói cho chàng biết sự thật. Bây giờ th́ đă quá muộn. Hối tiếc chuyện đă qua ích ǵ? Mẹ nàng lúc năy nói đúng, muộn mất mười tám năm.
Stevie dùng hết nghị lực đứng lên, ra lấy chiếc cặp, mở ra lấy chùm ch́a khóa. Nàng bước sang phía tường đối diện, mở tủ ly lớn, khom người tới chỗ để két sắt. Nàng mở sổ tay ra xem mă số rồi vặn núm. Tất cả các cuốn nhật kư của nàng được xếp thứ tự trong két. Nàng lấy ra cuốn nhật kư năm 1977, rồi ngồi vào xô pha trước mặt ḷ sưởi.
Stevie nh́n cuốn nhật kư một lúc lâu, chưa mở, chỉ lấy bàn tay vuốt con số mạ vàng trên b́a: 1977. Một năm thật đặc biệt. Bao kỷ niệm quay trở lại và h́nh ảnh chàng hiện lên khá rơ nét. Nhưng Stevie gạt đi những kư ức về chàng, lật nhanh đến trang ghi vào tuần đầu tiên của tháng mười hai. Đây rồi, cái ngày định mệnh ấy, cái ngày nàng đă quyết định. Nàng bắt đầu đọc.

Ngày 5 tháng mười hai 1977
London
Ḿnh đă nghĩ rất nhiều về t́nh trạng khó xử của ḿnh hiện nay. Quả là bao ngày nay ḿnh không c̣n nghĩ được thứ ǵ khác, ngoài chuyện ấy. Và tối nay,  ḿnh quyết định, ḿnh sẽ giữ cái thai và sinh thêm một đứa con.
Tuần lễ vừa rồi khi Jennifer Easton đưa ḿnh đi khám bác sĩ, ḿnh đă hoảng sợ khi ông ấy khẳng định rằng ḿnh có thai đă được tám tuần lễ, đúng như ḿnh dự đoán. Trên đường về nhà, ḿnh thấy rơ thực tế và ḿnh hoảng hốt. Jennifer nói sẽ đưa ḿnh đến một ông bác sĩ ở Mayfair. Một bác sĩ nổi tiếng bà lại quan hệ chặt chẽ với một bệnh viện. Jennifer nói rằng ḿnh chỉ cần đến cho ông ta khám và kể về hoàn cảnh có thai.  Ông ta sẽ đăng kư tên ḿnh vào bệnh viện rồi tiến hành hủy thai. Thế là xong. Ra khỏi bệnh viện ḿnh không c̣n mang thai nữa. Nhưng ḿnh không muốn phá thai.  Ḿnh muốn sinh con. Con của “anh ấy". Trước kia ḿnh đă tưởng ngoài Ralph ḿnh không thể yêu ai, nhưng ḿnh đă yêu. Ḿnh yêu “anh ấy". Hai đứa không thể chung sống nhưng ḿnh có thể có con với anh ấy. Nhiều người đâu có may mắn như ḿnh.
Jennifer hỏi ḿnh sẽ nói thế nào với mọi người nếu ḿnh liều lĩnh sinh con. Ḿnh đă quyết định sẽ không nói ǵ với họ hết. Họ không thể buộc ḿnh phải nói, và cũng không ai lại trói ḿnh, đặt vào bức tường rồi bắn, chỉ v́ ḿnh im lặng. Mẹ ḿnh và dượng Derek th́ dễ rồi. Bà Alfreda, mẹ chồng ḿnh, có thể gây chuyện, nhưng ḿnh bất cần bà ấy. Vả lại ḿnh nắm mọi chủ bài trong tay, đó là việc kinh doanh của công ty Jardine. Rồi ba đứa con trai là của ḿnh, thuộc quyền ḿnh. Chúng đều mang họ Jardine và là những người thừa kế của ḍng họ Jardine. C̣n với ông Bruce, cha chồng ḿnh, th́ ông ấy sẽ cố giữ quan hệ tốt với ḿnh. Ông ấy đang cần ḿnh để quản lư và điều hành Công ty Jardine. Ông ấy không phải người tốt bụng, đôi khi ông ấy có vẻ già hơn tuổi. Mỗi ngày ông ấy càng thêm phụ thuộc vào ḿnh hơn. Không, ḿnh sẽ không giải thích về ai hết. Và ḿnh cũng không nói cho anh ấy biết. Để làm ǵ kia chứ? Ḿnh phải cắt đứt  với anh ấy. Đó là việc khó khăn bởi ḿnh yêu anh ấy.

Stevie c̣n viết nhiều nữa, nhưng nàng chỉ đọc lại đoạn này. Rồi nàng gấp cuốn nhật kư, ngồi suy nghĩ, mắt lơ đăng đưa về phía bóng đêm đang trùm dần lên mọi thứ bên ngoài.
Đúng hay sai th́ đấy cũng là những quyết định của nàng và nàng đă bị những quyết định đó chi phối. Stevie cảm thấy buồn. Nỗi đau trong tim đă quá quen thuộc. Từ lâu nàng đă tập được cách quen dần với nỗi đau ấy.


o0o

 

Pages  1  2  3  Next