Mưa là anh, nắng cũng là anh - Quỳnh Dao Pages Previous 1 2 3 4 Next    
Chương 14

Hai người trẻ tuổi đưa nhau đi. Lần đầu tiên được đi dạo trên đường đại lộ lớn nhất của Đài Bắc, Minh Thư cảm thấy vô cùng thích thú. Trước đây con đường của nàng là từ nhà đến trường và ngược lại. Cô gái nhỏ ḥa ḿnh vào những sinh hoạt rộn rịp cùa thành phố và khám phá ra một thớ giới sống động khác hẳn với miền quê Kỳ Sơn vắng vẻ của nàng.

Trung Hữu chọn cho Minh Thư chiếc áo dạ hội màu ngọc bích ôm sát thân người và sâu chuỗi đeo cổ cũng cùng màu. Nàng choáng váng khi thấy chàng phải bỏ một số tiền lớn để mà mua nó. Bộ dạ phục lỗng lẫy và xâu nữ trang thượng đẳng đă làm cho Minh Thư trông lộng lẫy như một bà hoàng. Người chủ tiệm muốn hoa cả mắt khi thấy cô gái xinh như mộng từ pḥng thử áo bước ra. C̣n Trung Hữu th́ ngây ngất khi nh́n sự thay đổi thần kỳ của người con gái mà chàng thầm yêu. Thời trang đă góp phần trong việc làm tôn lên cái nhan sắc vốn đă xinh đẹp của nàng. Chàng chọn luôn cho nàng bông tai, giày và ví cùng màu. Minh Thư ch́m đắm trong hạnh phúc, cảm thấy ḿnh được chăm sóc và được trân trọng. Nhưng trên đường Trung Hữu đưa Minh Thư về nhà th́ nàng phải bẳt chàng phải hứa từ rày về sau không được mua sắm cho nàng như thế nữa v́ hiện tại nàng đang sống một cách đầy đủ, không thứ bất cứ thứ ǵ.
- Nếu mà anh không hứa th́ em sẽ không tới nhà anh nữa! - Nàng đă đe chàng như vậy.
- Nhưng đến sinh nhật của Minh Thư th́ cũng cho phép anh tặng quà cho Minh Thư chứ?
- Sinh nhật th́ được......- Nàng mỉm cười.
- Nhưng anh đâu có biết ngày nào là ngày sinh nhật của em!
- Năm sau em mới nói cho anh biết. C̣n sinh nhật năm nay th́ xem như anh đă tặng quà cho em rồi.
- Em muốn nói là chiếc áo dạ hội này?
- Đúng vậy! Lúc năy anh cho em biết ngày tổ chức party, em kinh ngạc khi khám phá ra nó trùng vào ngày sinh nhật của em.
- Thế ư?Trung Hữu mừng rỡ nói - Đó gọi là bất chiến tự nhiên thành. Trời cũng thương anh nên đă run rủi cho anh mua một món quà đầy ư nghĩa để người con gái mà anh trân trọng nhất mặc đúng vào ngay ngày sinh nhật của nàng.
Hai người vui vẻ tṛ chuyện với nhau, chẳng mấy chốc xe đă đến gần biệt thự của Quân Vũ. Trung Hữu đột nhiên đề nghị :
- Anh có thể nào vô xem chỗ ở của em một chút không... để anh có thể yên ḷng là em đang sống một cuộc sống đầy đủ tiện nghi và thoải mái.
- Được chứ, anh vào nhà em đi! - Nàng liếc nh́n đồng hồ - Mới có bốn giờ, thường th́ ít ra đến sáu giờ th́ anh Quân Vũ mới về. Nếu anh ấy có ở đây th́ em giới thiệu hai người biết mặt.
- Để hôm khác rồi anh gặp anh ta cũng chẳng muộn. Hôm nay anh chỉ muốn nh́n tận mắt xem em sống thế nào thôi.
"Chỗ ở của hắn cũng đồ sộ quá chứ! ", chàng vừa nói vừa quan sát ngôi biệt thự, "Nhưng chắc do cha mẹ để lại chứ hắn tài cán ǵ mà chỉ hăm mấy tuổi đầu đă có một sự sản thế này! ", Trung Hữu nhủ thầm.
- Vào đi anh! - Minh Thư vui vẻ nói - Nhà rộng thênh thang mà chỉ có em và anh ấy ở. Ngày thường th́ cảm thấy ấm áp một chút, c̣n hai ngày cuối tuần th́ quạnh hiu lắm v́ chỉ có ḿnh em!
- Vào cuối tuần anh ta không ở nhà hay sao?- Chàng hỏi, theo chân Minh Thư bước vào pḥng khách.
- Hai ngày cuối tuần anh ấy đi từ sáng đến tối mịt mới về. Bởi v́ anh ấy có rất nhiều bạn gái.
"Như vậy th́ tốt! ", Trung Hữu cảm thấy vui, " Điều này chứng tỏ hắn đă có ư trung nhân rồi và có lẽ hắn chỉ xem Minh Thư là đứa em gái nhỏ mà thôi. Nhưng ḿnh cũng lấy làm lạ khi thấy hắn hào phóng với Minh Thư như vây."
Chàng vừa nghĩ ngợi vừa quan sát căn pḥng khách rộng lớn, trần thiết thật trang nhă. Pḥng ăn cũng rộng răi, sang trọng không kém c̣n thư pḥng th́ giống như một thư viện nhỏ v́ không khí thanh tịnh, tỉnh mịt của nó. Biệt thự rất nhiều pḥng nhưng bốn năm căn pḥng c̣n để trống. Pḥng Quân Vũ sát pḥng của Minh Thư và khi khám phá ra điều đó Trung Hữu không khỏi cau mày.
- Thấy chỗ em ở được chứ?- Nàng hỏi khi đưa chàng vào pḥng của mịnh
- Đẹp lắm! Ngoài ra c̣n rộng răi và thoáng mát nữa - Trung Hữu đưa mắt nh́n quanh và rồi chú ư đến chiếc tủ áo đồ sộ của Minh Thư, trong đó bộ y phục nào cũng thanh nhă và sang trọng.
- Tất cả là do anh ta sắm cho em đó hả?Trung Hữu ṭ ṃ hỏi.
- Lúc đầu khi em đến nhà này th́ đây chỉ là chiếc tủ áo trống không. Nhưng mỗi ngày anh ấy lại mang về một bộ mà bộ nào anh ấy chọn th́ cũng đẹp cả. Em có bảo anh ấy đừng tiêu tiền cho em như vậy nhưng anh ấy trả lời một câu mà em cũng không biết phải nói sao.......
- Anh ta bảo ǵ?
- Anh ấy nói không muốn cho em gái của ḿnh thua kém bất cứ người nào.
- Anh chàng cũng cao thượng nhỉ! - Trung Hữu cắn môi một lúc rồi khẽ hỏi - Minh Thư, em hăy nói thật cho anh yên ḷng: anh chàng hoàn toàn không lợi dụng em chứ?
- Không hề! Anh ấy c̣n muốn vun vén hạnh phúc cho em. Và cách đây vài ngày th́ anh ấy đă làm như vậy.
- Quân Vũ làm ǵ?
- Bắt em phải mặc chiếc áo đẹp nhất, sang trọng nhất để đến dự buổi tiệc nhỏ ở nhà một người bạn học của em. Gia đ́nh của Thiệu Vỹ rất giàu. Ba mẹ anh ấy đều là bác sĩ thẩm mỹ. Biệt thự của anh ấy cũng to không thua ǵ biệt thự này. Quân Vũ nói cho em biết giới thượng lưu ở Đài Bắc rất chú trọng đến bề ngoài nên anh ấy muốn em xuất hiện trước mặt họ dưới h́nh thức hoàn hảo nhất. Mà anh ấy nói rất đúng. Gia đ́nh ấy quư em ra mặt và những lời nói bóng gió của họ cho em thấy họ rất muốn em trở thành người bạn đời của con trai họ.
- Thiệu Vỹ là bạn thân của em hở?
- Vâng! Trong lớp hai đứa ngồi cạnh nhau và cùng chăm học nên trở nên thân. Cách đây vài ngày, gia đ́nh Thiệu Vỹ mời em và anh Quân Vũ đến thăm nhà họ. Thấy gia đ́nh họ cũng rất là bề thế nên anh Quân Vũ có ư muốn vun vén cho em và Thiệu Vỹ.
- Em thích Thiệu Vỹ chứ?
- Em quư anh ấy như một người bạn ngoài ra chẳng có t́nh cảm ǵ đặc biệt. Em nghĩ c̣n quá sớm để nghĩ đến chuyện kết hôn!
Nghe Minh Thư nói thế, Trung Hữu cảm thấy như cất được gánh nặng trong ḷng. Cái anh chàng Quân Vũ này cũng hào hiệp thật. Qua lời Minh Thư kể th́ anh ta chỉ hành xử như một người anh. Chàng cảm thấy hối hận khi đă nghi ngờ ḷng tốt của người khác.
- Quân Vũ chắc là giàu có lắm hở Minh Thư?
- Sao anh hỏi vậy?
- Nh́n tủ áo của em là anh biết ngay. Toàn là những hàng đắt tiền của Âu châu. Anh nghĩ mỗi bộ cũng vài trăm đô!
- Minh Thư sửng người ra v́ kinh ngạc :
- Vậy ư? Em th́ không rành về thời trang nên chỉ biết nó đẹp thôi chứ không biết nó đắt tiền như vậy.
- Chắc lương anh ta cũng cao lắm nên mới có thể tiêu xài một cách tự do như vậy!
- Em cũng không biết nữa nhưng ấy thuộc loại người hoang phí Quân Vũ nói với em từ nhỏ anh ấy đă sống như thế v́ trước kia ba mẹ anh ấy rất giàu.
- Vừa lo cho bồ bịch vừa lo cho em gái chắc anh chàng tháng nào cũng cạn túi. Những người xuất thân công tử như anh chàng Quân Vũ đều có nếp sống như nhau. Họ thích hưởng thụ và không cần biết ngày mai bởi v́ họ nghĩ họ có tất cả!
- Anh th́ khác họ sao?
- Đương nhiên là khác rồi! Anh có thể sắm một biệt thự to không thua ǵ họ nhưng anh không làm như vậy. Nghề của anh cũng hái ra tiền nhưng anh tiêu xài chừng mực bởi v́ anh muốn gây dựng một cơ ngơi để người vợ mà anh cưới về sau này không phải lo toan ǵ cả.
- Người nào được anh chọn chắc là hạnh phúc lắm. Thực sự mẫu người như anh là niềm mơ ước của nhiều phụ nữ. Bất cứ người phụ nữ nào cũng thích có một người chồng biết lo chu đáo cho gia đ́nh. Anh đă t́m được người phụ nữ mà anh thích rồi chứ?
- Anh t́m được rồi nhưng không biết người ta có thích anh không?
- Chàng nói rồi nh́n Minh Thư bằng ánh mắt đắm đuối khiến cô gái ửng hồng cả mặt và cuối đầu v́ e thẹn.
- Trung Hữu nán lại thêm mười phút nữa rồi từ giả Minh Thư ra về bởi chiều nay chàng có việc bận ở đài truyền h́nh. Bây giờ c̣n làm đạo diễn nên giờ giấc của chàng tương đối tự do nhưng Trung Hữu biết khi chấp nhận cái vị trí phó giám đốc th́ chàng không c̣n rảnh rỗi giây phút nào nữa.
Trung Hữu ra về rồi, Minh Thư bắt tay vào làm cơm chiều. Ôn tập bài vở xong, Quân Vũ vẫn chưa về. Minh Thư có thói quen đợi chàng về để cùng dùng cơn chung nhưng đến mười một giờ cũng chưa thấy bóng dáng chàng đâu. Nàng nằm trên giường nghĩ ngợi về những chuyện đă xảy ra trong mấy ngày nay, thấy đời ḿnh không khác nào một vở kịch mà vui buồn, đau khổ và hạnh phúc luôn luôn xen lẫn với nhau. Mới cách đây vài ngày nàng đă nghĩ nàng phải rời xa vĩnh viễn người đàn ông mà nàng thầm yêu và cũng không c̣n hy vọng ǵ t́m ra người bạn thân thiết trước kia của ḿnh. Thế rồi hai người cùng xuất hiện trở lại trong cuộc đời nàng, cùng yêu quư nàng dù bằng những t́nh cảm khác nhau nhưng hai người đều mang đến cho nàng rất nhiều hạnh phúc. Đối với Quân Vũ, Minh Thư không c̣n bất cứ hy vọng ǵ về việc chàng sẽ đ áp lại t́nh nàng. Hầu như trong ḷng chàng, nàng chỉ là một người em gái không hơn, không kém.
Minh Thư chỉ c̣n cách chấp nhận cái vị trí mà chàng dành cho nàng và tiếp tục thầm lặng yêu chàng dù cho chỉ là một t́nh yêu vô vọng.
C̣n đối với Trung Hữu, mọi sự đều ngược lại. Chàng can đảm bày tỏ trong t́nh yêu dù là một sự bày tỏ rất khéo léo v́ chàng sợ Minh Thư phật ḷng khi chàng tiến tới quá nhanh như vậy. Chàng có đầy đủ những điều kiện mà một cô gái trên đời này ao ước và nàng chỉ cần gật đầu là nàng sẽ có tất cả trong tay.
Minh Thư không hiểu nổi v́ sao t́nh cảm của ḿnh lại phức tạp đến như vậy. Nàng đă đi một ṿng thật xa để yêu một người đàn ông không bao giờ hồi đáp lại t́nh cảm của ḿnh, c̣n một người đàn ông khác, sinh trưởng ở một nơi giống như nàng, mở rộng ṿng tay để chào đón nàng vào cái thế giới b́nh yên của người ấy th́ nàng vẫn chưa chấp nhận. Thế gian này vốn đă phức tạp và t́nh cảm của con người cũng phức tạp không kém. Nàng bàng hoàng khi khám phá ra nàng sẳn sàng chấp nhận bất cứ mọi nổi đau nào để có thể ở bên cạnh người đàn ông mà nàng yêu dù ngày tháng có tạm bợ thế nào đi nữa. Rồi chàng cũng sẽ chọn một người tương xứng và lập gia đ́nh như những người đàn ông khác nhưng nàng vẫn muốn ở cạnh bên chàng có đến giây phút cuối cùng mà nàng được cho phép.
Minh Thư không bao giờ quên những giây phút mà nàng và Quân Vũ đi dạo dưới ánh trăng, giây phút được nằm trên tay chàng và thủ thỉ những điều mà nàng muốn nói. Nàng cũng không quên cái buổi chiều cô đơn nhất của cuộc đời ḿnh, khi nàng buồn rũ người ra trên lưng con Hoàng mă và nghĩ rằng măi măi nàng sẽ không c̣n cơ hội để gặp lại chàng lần nữa th́ chàng đă đột nhiên xuất hiện trong ánh nắng rực rỡ của buổi chiều tà với một gương mặt mà nàng không thể nào quên được dù cho đến phút cuối của cuộc đời ḿnh. Gương mặt sáng rực như thiên thần đó, đôi mắt sâu long lanh lúc nào cũng như ẩn những nước mắt của mùa thu, vầng trán cao cương nghị, nụ cười làm bừng nở trong ḷng nàng vô số giấc mơ kỳ diệu... gương mặt tuyệt vời đó, giây phút đáng nhớ đó, hương cỏ non dậy lên khi nàng ngồi cạnh chàng bên ḍng suối mơ... măi măi và măi măi sẽ khắc sâu trong ḷng nàng. Những mũi khắc có lúc làm nàng đau nhói khi chàng không c̣n là Quân Vũ của nàng mà là của một người đàn bà khác nhưng nàng bất chấp, vẫn muốn nó hằn sâu trong ḷng nàng thành một dấu ấn không thể nào quên. Nếu chàng là mùa đông nàng sẽ yêu những bông tuyết trắng, nếu chàng là mùa hè nàng sẽ yêu những giọt nắng long lanh, chàng là mùa xuân nàng sẽ yêu những cơn mưa phùn bay qua cửa sổ, nếu chàng là mùa thu nàng sẽ yêu những chiếc lá vàng rơi. Dù chàng biến đổi như bốn mùa, nàng sẽ măi măi yêu thương chàng như thế, dù chàng dịu dàng, dù chàng cuồng nộ, nàng vẫn t́m ra những cái để yêu... bởi v́ chàng là Quân Vũ của nàng mà không phải ai khác.
Đồng hồ đă gơ mười hai tiếng, những tiếng gơ làm dậy lên nổi nhớ thương trong ḷng nàng... mới hôm qua chàng vẫn ở cạnh bên nàng nhưng mỗi phút xa chàng cái cảm giác chờ mong vẫn không thể nào nguôi đươc. Minh Thư chờ Quân Vũ cho đến mỏi ṃn và không chịu đựng được nữa, nàng lấy quyển nhật kư ra và bắt đầu ghi lại những ḍng đầu tiên về mối t́nh thầm lặng của ḿnh. Mai mốt đây hai người không c̣n cơ hội bên nhau, nàng sẽ măi măi giữ quyển nhật kư này bên cạnh nàng dù có đôi khi đọc nó, chắc chắn nàng sẽ rơi nước mắt.
Không gian càng sâu, đêm càng lặn, nổi mong nhớ càng dậy lên trong ḷng Minh Thư. Quân Vũ, bây giờ anh ở đâu? Nàng tự hỏi và ḷng thầm đau khổ. Thời gian rơi từng giọt... từng giọt... nàng đếm nó một cách đầy khổ sở... đêm nay đối với nàng là một đêm dài vô tận.
Cho tới bốn giờ sáng nàng vẫn không chợt mắt. Trái tim nàng run lên v́ vui mừng khi nghe tiếng khóa tra vào ổ và tiếng chàng bước chệnh choạng vào nhà.
- "Anh ấy sao rồi?", nàng như một cơn gió vụt bay ra bên cạnh chàng v́ không thể đợi chờ thêm phút giây nào nữa.
- Minh Thư!
Chàng thốt lên hai tiếng ngắn ngủi rồi ngă người trên sofa.
"Anh ấy say không biết trời đất là ǵ nữa ", nàng than thầm, cố đỡ chàng lên.
- Anh ráng gượng dậy một chút đi để em d́u anh vào giường.
- Chàng gật đầu, tựa hẳn vào người nàng, khó khăn lắm nàng mới đưa chàng vào pḥng được.
- Anh cảm thấy buồn nôn... - Chàng nói trong vô thức, mệt mỏi như đứa trẻ khi ai đó bắt nó phải làm những ǵ vượt quá khả năng ḿnh.
Nàng chạy vội vào trong và mang thau ra. Chàng nôn thốc nôn tháo, mồ hôi rịn đầy trên trán.
- Minh Thư, anh mệt quá!
Chàng gọi tên nàng, t́m lấy tay nàng như t́m lấy một chút nương tựa. Nàng nh́n chàng, thương đến nỗi không thốt ra lời mà chỉ c̣n biết rơi nước mắt. Giờ này chàng giống như một đứa trẻ yếu đuối cần một ai đó chăm sóc cho ḿnh.
- Cũng v́ công việc của công ty....mấy người khách đă ép anh uống say... - Nghe tiếng chàng thút thít, chàng mấp máy môi, cố diễn tả ư thức như đang ngủ yên trong ḷng chàng - ... đó là công việc... em đừng có khóc như thế và cũng đừng có giận anh...
Nàng nào có giận chàng, chỉ muốn ôm chàng vào ḷng và nói chàng biết nàng yêu thương chàng lắm.
- Mai mốt em không cho anh về trễ như thế này nữa! - Nàng nói, lau nhẹ những giọt mồ hôi đang rịn trên trán chàng, rồi hoảng hốt :
- Anh Quân Vũ sao trán anh nóng thế này? Anh bị sốt rồi. - Nàng nói xong, định quay vào bếp để lấy đá chườm đầu cho chàng nhưng chàng cố nắm tay nàng lại và sau đó không đủ sức buông lơng xuống :
- Minh Thư... em đừng đi... anh muốn em ở lại với anh...
- Em không đi đâu cả, Quân Vũ... em chỉ đi lấy đá chườm trán cho anh và lấy thuốc cho anh uống. Trán anh nóng quá... anh bị sốt rồi.
- Em đi đâu cũng phải trở lại mau với anh... - Chàng nói, đôi mắt vẫn nhắm nghiền - khi anh bệnh... anh rất sợ ở một ḿnh...
- Minh Thư trở lại thật nhanh, nàng mang thuốc cho chàng uống để hạ nhiệt nhưng chàng lại gạt ra :
- Đắng quá... anh không muốn uống...
- Anh uống đi! Nàng năn nỉ và mỉm cười khi thấy chàng giống như đứa trẻ. Nàng yêu khi chàng cao ngạo nhưng nàng cũng thích ngắm chàng khi chàng tỏ ra yếu đuối. Cái yếu đuối đó khiến cho chàng có một vẻ đáng yêu đặc biệt.
- Minh Thư chườm trán cho Quân Vũ, một lát sau trán chàng mát dần. Nàng định dọn những đồ vật lỉnh kỉnh vào bếp rồi quay lại với chàng nhưng chàng như biết được, giọng chàng cất lên, nhẹ như hơi thở :
- Ở lại với anh... anh muốn em ở lại với anh... anh rất cần em, Minh Thư... em là người thân duy nhất của anh mà...
Câu nói của chàng làm nàng chạnh ḷng. Nàng kéo chiếc ghế lại sát cạnh giường rồi ngồi xuống nắm lấy tay chàng :
- Em không xa anh đâu, Quân Vũ... em suốt đời ở cạnh bên anh nếu như mà... - Nàng nhỏ giọng lại - ... anh cho phép em làm điều đó.
Nhưng chàng lần nữa lại ch́m vào cơn mê. Một lát sau nàng nghe tiếng thở đều. Quân Vũ của nàng đă đi vào giấc ngủ. Minh Thư ngồi nguyên đó, ấp bàn tay Quân Vũ lên má nàng. Nàng ngắm nh́n gương mặt của chàng dưới ánh đèn vặn nhỏ ngọn. Từng nét gương mặt đó, nàng nhắm mắt cũng có thể nh́n dung ra được nhưng không hiểu tại sao nàng ngắm măi bao nhiêu lần mà không hề chán. Nàng sờ tay lên trán chàng, thấy cơn sốt đă đi qua. Minh Thư định trở về pḥng ḿnh v́ Quân Vũ đă ngủ say nhưng trong vô thức, tâm trí chàng vẫn cảm thấy điều đó, khi nàng định đứng lên th́ những ngón tay ấm áp của chàng lại siết nhè nhẹ tay nàng, như đứa bé không rời người chăm sóc và yêu thương nó. Cử chỉ đầy ṿi vĩnh đó của chàng khiến nàng vừa thương nàng vừa xúc động. Nàng ngồi nguyên đó, tay vẫn trong tay chàng và đến một lúc quá mệt mỏi, nàng ngủ thiếp đi.
Khi những tia sáng đầu tiên len qua cửa sổ vào pḥng, Quân Vũ giật ḿnh tỉnh dậy. Chàng ngạc nhiên khi thấy Minh Thư ngồi đó, đầu ngă vào mép giường, mái tóc dài đen nhánh xơa ra. Tay cô bé vẫn nắm chặt lấy tay chàng, Quân Vũ lờ mờ nhớ ra mọi việc. Sau buổi thâu đêm với khách, chàng trở về nhà trong trạng thái say sưa. H́nh như Minh Thư đă d́u chàng vào pḥng, chườm trán chàng và cho chàng uống thuốc. Nàng đă nói với chàng một câu ǵ đó và khóc khi bây giờ chàng vẫn không nhớ rơ. Chàng cũng đă nói với nàng một câu...h́nh như bảo nàng đừng bỏ đi... và chắc v́ chàng đă bảo thế nên nàng mới ngồi suốt đêm bên chàng như vậy. Ḷng chàng chợt dâng lên một nỗi xúc động sâu xa kèm theo đó là một nỗi nghẹn ngào khi khám phá ra nàng đă lo lắm cho ḿnh và yêu thường ḿnh đến thế.
Quân Vũ không dám gọi, để yên cho nàng ngủ. Chàng lặng ngắm gương mặt xinh đẹp đến tuyệt trần kia khiến cho ai thấy cũng phải động ḷng, vuốt khẽ mái tóc của nàng và cảm thấy nàng trở thành một cái ǵ thân yêu nhất của chàng.
Mặt trời lên cao, cô gái khẽ cựa ḿnh. Nàng mở mắt, trong ḷng có chút hoảng hốt, tự hỏi sao ḿnh lại ngủ quên ở đây. Một lúc sau nàng định thần lại và nhớ ra tất cả. Nàng cắn môi e thẹn khi thấy chàng chăm chú nh́n ḿnh :
- Anh định gọi em dậy nhưng sợ em c̣n mệt nên để em ngủ tiếp.
Nàng nhoài người tới, sờ tay lên trán chàng.
- Anh đă hết sốt rồi! - Nàng nói bằng giọng vui mừng - Hôm qua anh trở về, say đến chẳng biết ǵ nữa cả. Em thấy anh ra mồ hôi trên trán th́ lại nóng như lữa đốt nên em sợ quá chườm trán cho anh và cho anh uống thuốc. May quá bây giờ cơn sốt đă qua đi.
- Cảm ơn em, Minh Thư! - Chàng nói câu đó bằng giọng đầy âu yếm - Hôm qua anh đă bảo em đừng bỏ đi phải không? Cho nên em không dám trở về pḥng của ḿnh!
Nàng nh́n chàng, khe khẽ gật đầu. - Mai mốt anh có nói ǵ trong cơn say, em đừng có nghe theo anh! - Chàng thủ thỉ - Ai để cho em ngủ như thế này chứ... anh thật là trẻ con... mỗi khi anh say, anh vẫn thường trẻ con như vậy....
- Em thích nh́n thấy anh trẻ con như thế! Khi anh say anh rất dễ thương. Anh dịu dàng, nhỏ nhẹ, yếu đuối...em rất thích cái yếu đuối đó của anh!
- Tại sao vậy hở em?
- Có lẽ tại anh quá thập toàn thập mỹ nên anh không cần dựa vào bất cứ người nào, đó là em nói lúc b́nh thường. C̣n lúc anh say, anh trở thành một Quân Vũ hoàn toàn khác, anh ư thức được anh cần Minh Thư và lúc đó em thấy ḿnh quan trọng hẳn lên.
- Em lúc nào cũng quan trọng đối với anh nhưng lúc b́nh thường anh không nói ra điều đó. Sáng nay thức dậy thấy em v́ anh mà ngủ quên như vậy, anh rất là hối hận!
- Anh cần phải hối hận v́ em muốn được thức cho anh mỗi đêm như thế. Em muốn anh biết là em thương anh lắm nhưng ngoài những chăm sóc lặt vặt mỗi ngày cho anh, em chẳng có cơ hội để mà bày tỏ. Anh biết không, cuộc sống của con người chỉ hạnh phúc khi họ sống v́ người khác.
Nghe nàng nói, ḷng chàng ngập tràn hạnh phúc. Trước khi cô gái nhỏ này xuất hiện trong cuộc đời chàng, Quân Vũ thấy trong tâm hồn ḿnh như có một khoảng trống không thể lấp đầy mặc dù chung quanh chàng lúc nào cũng có nhiều bạn bè vây quanh.
- Hôm nay anh đừng có đi làm! - Cô nhỏ nh́n chàng, nói như năn nỉ - Anh chưa khỏe hẳn đâu, cần giữ một ngày để lấy sức.
- Anh đi làm cũng không nỗi nữa. Cả người anh như ră rời ra hết. Em lấy giùm anh cái phon tay để anh gọi điện thoại báo cho công ty biết.
- Nàng trao điện thoại cho chàng. Quân Vũ gọi đến công ty xin phép nghĩ một ngày rồi nhắc khẽ :
- Em cũng đi học đi kẻo trễ. Không c̣n sớm nữa đâu!
- Em sẽ nghĩ một ngày. Em không muốn để anh ở lại một ḿnh.
Chàng không nói ǵ chỉ nh́n nàng mỉm cười.
- Anh cười ǵ vậy?
- Anh cũng muốn em nghĩ một ngày để ở nhà săn sóc cho anh. Anh hư quá phải không và cũng ích kỷ nữa!
- Em muốn anh hư như vậy... - Nàng cười - ... muốn anh có một chút khuyết điểm ǵ đó để em có thể chiều chuộng anh hoặc làm bất cứ điều ǵ đó khiến anh vui.
- Em có những cách diễn tả khiến người ta phải cảm động, em cũng có những câu nói khiến người ta phải nhớ suốt đời.
- Đôi má nàng ửng hồng lên khi được chàng khen.
Suốt hôm đó họ có với nhau một ngày thật đẹp. Quân Vũ cảm thấy ḿnh như bồng bềnh trong hạnh phúc, được chăm sóc, được chiều chuộng, được yêu thương. Minh Thư thấy hôm nay là một ngày đáng nhớ của cuộc đời ḿnh. Một ngày rất riêng mà Quân Vũ là chỉ mỗi ḿnh nàng.
Ba hôm sau đó, khi Quân Vũ đang ngồi trong pḥng làm việc th́ điện thoại reo vang. Chàng ngạc nhiên khi nhận ra đó là Thiệu Vỹ.
- Sao em biết số điện thoại của anh ở công ty?
- Hôm anh đến nhà em, anh có đưa cho ba em một tấm danh thiếp nên em theo đó mà gọi
- Sao em không gọi lại nhà?
- Tại v́ em sợ gặp Minh Thư trong khi việc này em chỉ muốn nói với anh.
- Chuyện ǵ vậy Thiệu Vỹ?
- Cách đây vài hôm có một người đàn ông đẹp trai đến đón Minh Thư trước cửa trường. Em rất lo lắng, em không biết người đàn ông này là ai và có tốt hay không. Em muốn báo anh biết v́ anh là anh của cô ấy.
- Vậy ư?- Chàng cười thầm trong bụng, biết rằng cậu nhỏ này đang ghen nên muốn chàng điều tra giúp - Được rồi Thiệu Vỹ! Để anh hỏi Minh Thư xem đó là ai. Cảm ơn sự quan tâm của em!

Chương 15

Câu chuyện của cả hai dừng ở đó và v́ bận bù đầu với công việc ở công ty nên Quân Vũ quên bẵng đi chuyện ấy. Nhưng rồi một buổi tối cuối tuần đó, vào một lúc rănh rỗi, Minh Thư đă hỏi nhỏ chàng :
- Anh có thể dạy em khiêu vũ được không?
- Em thích khiêu vũ hả? Anh sẽ hướng dẫn cho em. Nhưng tại sao hôm nay em lại đề cập đến việc này?
- Em được một người bạn mời đi dự party. Em nghĩ là sẽ có tiết mục khiêu vũ nên em phải chuẩn bị trước.
- Dương Thiệu Vỹ mời em hả?
- Không phải Dương Thiệu Vỹ mà là một người bạn khác.
- Người bạn này cũng học chung với em chứ?
- Thưa không anh ấy là đồng hương. Trước đây anh ấy cũng ở Kỳ Sơn nhưng sau này lên Đài Bắc lập nghiệp. Lúc ở Kỳ Sơn, em và anh ấy đă quen thân nhau rồi.
- Anh ấy tốt chứ, Minh Thư?
- Trung Hữu rất tốt, anh ấy là người bạn thân nhất của em.
- Thân như Thiệu Vỹ chứ?
- Thân hơn rất nhiều, v́ em và anh ấy gặp nhau trong một hoàn cảnh khá đặc biệt.
- Em kể cho anh nghe đi!
- Sau khi em thắng cuộc đua ở làng Kỳ Sơn, một hôm đang cưỡi con Hoàng mă rong chơi trên thảo nguyên th́ em có cảm giác như một ai đó đang đuổi theo sau lưng ḿnh. Em dừng ngựa, quay lại và trước mắt em xuất hiện một người trông thật tuấn tú và cũng rất thư sinh. Anh ấy nói về Kỳ Sơn lần này, đi đâu cũng nghe người ta nói về chuyện của em. Trung Hữu bảo việc ấy thoạt nghe qua giống thần thoại nhưng không ngờ là chuyện thật. Và em và anh ấy quen nhau từ đó. Chúng em nói chuyện với nhau thật là tâm đầu ư hợp. Trung Hữu đă bảo anh ấy xem em như một người bạn thân nhất đời ḿnh.
Nghe MinhThu nói thế, Quân Vũ mới chợt nhớ tới câu chuyện hôm nào của Thiệu Vỹ :
- Anh chàng đó đă có lần đến đón em trước cổng trường vào lúc tan học phải không?
- Sao anh biết? - Minh Thư kinh ngạc hỏi.
- Thiệu Vỹ nói với anh. Giọng cậu ấy thật tội. Cậu ta chắc phải ghen và muốn t́m hiểu người đàn ông đó là ai. Anh chàng Trung Hữu mà em nói khoảng bao nhiêu tuổi rồi hở Minh Thư? Hôm đó em đi chơi với anh ta chứ?
- Anh ấy vào tuổi của anh. Hôm đó anh ấy chở em đến thăm nhà anh ấy. Trung Hữu sống cuộc sống tự lập và anh ấy cũng rất tài giỏi
- Anh ấy không phải làm việc hay sao mà đưa em đi vào giờ đó?
- Anh ấy có việc làm hẳn hoi chứ, nhưng giờ giấc là tùy theo công việc. Có lúc anh ấy rảnh rỗi ban ngày nhưng lại bận rộn vào buổi tối.
- Nghề nghiệp của anh ấy là ǵ?
- Anh ấy là đạo diễn đài truyền h́nh!
- Vậy ư?- Quân Vũ thốt lên kinh ngạc - Nghề nghiệp của anh ấy rất hiển hách quá nhỉ?
- Buổi party mà em nói lúc năy do đài truyền h́nh tổ chức nên anh ấy muốn em em tham dự cho vui. Em biết buổi dạ tiệc này có cả khiêu vũ nên em phải chuẩn bị trước. Bởi v́ nếu có ai đó mời em nhảy mà em lại không biết th́ thật là mất mặt lắm.
- Chừng nào buổi dạ tiệc ấy diễn ra?
- Cũng sắp tới rồi cho nên em mới muốn anh dạy cho em trước. Khiêu vũ có khó không anh?
- Không khó lắm! Khiêu vũ th́ đơn giản nhưng nhảy đẹp mới khó. Em chỉ cần học những bước căn bản là được rồi c̣n muốn thành thục chúng phải có thời gian.
Rồi chàng kéo tay nàng đứng dậy :
- Chúng ḿnh đi ngay bây giờ đi!
- Đi đâu hở anh?
- Chúng ta trở lại ngôi nhà hàng ở ven biển, ở đó khung cảnh khiêu vũ rất tuyệt vời. Trong khung cảnh như vậy th́ anh mới có hứng khởi để mà hướng dẫn cho em, khiêu vũ ở nhà chán lắm.
- Nhưng ở đó đông người nhưng em chưa biết khiêu vũ là ǵ! - Minh Thư lo lắng.
- Em đừng lo! Khi nhạc trỗi lên rồi th́ chúng ta chỉ tha hồn theo tiếng nhạc chứ ai chú ư đến kẻ chung quanh ḿnh. Nhưng nếu em sợ th́ anh sẽ hướng dẫn cho em một số bước căn bản của các điệu nhảy, sau đó th́ chúng ta đến đó... xem như là thực tập.
- Nhà hàng đó mở khuya chứ anh?
- Họ mở rất trễ, nhất là cuối tuần th́ mở suốt đêmBây giờ anh mở nhạc chúng ta tập thử. Nhưng một lát sau khi chúng ta tới đó, em phải ăn mặc thật đẹp. Nơi đó là nơi sang trọng, cho nên cũng phải chú ư bề ngoài một chút!
Một tiếng trôi qua sau khi Quân Vũ đă hướng dẫn các bước căn bản cho Minh Thư.
- Em thấy không khó chứ?- Quân Vũ khẽ hỏi.
- Em nghĩ là ḿnh nhảy được. Bao giờ chúng ta đi hở anh?
- Bây giờ chúng ta thay áo rồi đi ngay. Anh muốn em mặc chiếc áo soir ée màu đen có chiếc nơ dài ở thắt lưng mà anh mua cho em tháng trước. Vóc người của em cao, cân đối, mặc chiếc soirée đó sẽ rất hợp. Minh Thư, anh cũng muốn em trang điểm một chút, phơn phớt là được rồi, như lúc em lên sân khấu hôm nọ vậy. Em trang điểm vào trông rất tuyệt.
Mười lăm phút sau, nàng xuất hiện trước mặt chàng với một vẻ ngoài thật là quyến rũ. Chiếc áo này khi chàng mua nó tặng nàng, nàng đă thử, nàng thấy nó vừa khít ḿnh nhưng chưa mặc ra ngoài lần nào.
- Em trang điểm như thế này được chứ?- Nàng mỉm cười hỏi chàng.
Quân Vũ không trả lời, chỉ đứng lặng ra nh́n nàng với cái nh́n thật là ngây ngất. Chính chàng cũng không ngờ khi mặc chiếc áo này vào nàng lại trở thành nổi bật và đẹp một cách vô cùng lộng lẫy như vậy. Chàng sành về thời trang c̣n nàng là một người con gái trời cho đẹp, cho nên hai yếu tố phối hợp với nhau th́ không c̣n ǵ mà b́nh phẩm nữa. Thân h́nh người con gái trông kiều mị như một pho tượng, quyến rũ mà thanh thoát như chưa từng vướng bụi trần.
- Anh không thích hả?- Nàng hỏi có vẻ thất vọng.
- Anh thích chứ! - Chàng cố kềm hăm những cảm giác xao động đang dậy lên trong ḷng ḿnh - Minh Thư của anh mặc ǵ cũng đẹp.
Khi họ đến nơi th́ gần nữa đêm. Họ uống rượu khai vị, ăn khuya với nhau trước khi vào pḥng khiêu vũ.
- Em thấy nôn nóng muốn biết cái cảm giác thật sự khi khiêu vũ là như thế nào. Hầu hết bạn học trong lớp em, người nào cũng nhảy rất giỏi.
- Khiêu vũ rất cần thiết đối với đời sống con người, có khi để giao tế, có khi để giải trí và thư giản tâm hồn. Bây giờ chúng ta hăy đi rồi em sẽ biết cái cảm giác là khiêu vũ là tuyệt vời đến thế nào. Đừng lo lắng cô bé ơi, nhảy với anh một lúc rồi em sẽ quen đi.
Hai người bước vào pḥng khiêu vũ. Những ly rượu khai vị lúc năy hâm nóng tâm hồn họ dù không làm cho họ say đến ngất ngây. Nhưng c̣n có một thứ ngất ngây khác mà cả hai đều cảm thấy khi ở trong ṿng tay của nhau, khi má tựa má, vai kề vai và ṿng tay của chàng th́ ôm riết cái eo thon của nàng. Quân Vũ không thể trấn áp cái cảm giác ngây ngất đó, đây không phải là lần đẩu tiên chàng khiêu vũ với một người con gái đẹp nhưng đây là lần đầu tiên chàng được ôm ấp một thân h́nh kiều mị đến dường ấy trong tay. Từ người nàng tỏ ra một mùi hương trinh bạch và khi gương mặt xinh đẹp tuyệt vời đó ngước lên nh́n chàng, đôi mắt long lanh như hồ thu đă khiến trái tim chàng đập mạnh và cảm thấy rộn ràng như ḿnh mới biết yêu lần đầu. Và cùng lúc đó chàng khám phá ra một thứ t́nh cảm khác, mà chàng cho cô gái xinh đẹp này ngoài t́nh cảm anh em. Không phải nó xuất hiện trong đêm nay mà nó đă nhen nhúm lâu rồi và khi có cơ hội th́ nó bùng phát, nhanh hơn chàng tưởng tượng và mảnh liệt hơn chàng có thể nghĩ ra. Thân h́nh mềm mại của nàng tựa sát vào ḷng chàng khiến trái tim của chàng trở nên nóng bỏng. Chàng phải cố gắng thật nhiều mới có thể tự trấn tĩnh ḿnh. Chao ôi, Minh Thư! Sao em lại dễ dàng quyến rũ ḷng người đến thế? Hơn nữa năm sống chung với anh, thế giới của em là trường học và ngôi nhà chúng ta cùng chia sẻ với nhau. Nhưng mà mai đây khi bước ra ngoài đời, lộng lẫy như mặt trời, thanh thoát như một vầng mây, anh không nghĩ là anh sẽ giữ em được nữa. Và bây giờ anh bắt đầu sợ khi em quen biết với anh chàng đạo diễn tài hoa kia, ở buổi party mà hắn đưa em tới rồi việc ǵ sẽ xẩy ra? Sẽ có nhiều người đến tán tỉnh em, em có nhiều người ôm em trong tay khiêu vũ mà anh th́ không muốn thế. Bây giờ anh biết làm sao đây khi anh cứ hết lần này đến lần nọ nhắc đi nhắc lại cái điệp khúc "anh xem em như người em ruột thịt ". Bây giờ anh làm thế nào để tỏ t́nh với em để em khỏi cười ngạo anh là một tên đạo đức giả, đóng vai người anh kết nghĩa để lợi dụng, tán tỉnh và chiếm lấy em. Mặc dù những gương mặt như Lệ Hằng, Huệ Trinh đă ch́m dần trong kư ức của anh chỉ có em trở nên một v́ sao rực sáng th́ anh cũng khó ḷng mà mở miệng nói yêu em. C̣n nhớ hôm ấy đến nhà Dương Thiệu Vỹ anh đă mạnh miệng đến thế nào: "Thưa bác, cha mẹ mất sớm th́ người anh cả phải lo cho các em ḿnh là chuyện thường. Huống hồ khi thấy em gái cháu ham học như vậy, cháu làm sao mà không để ư chăm sóc cho nó được! " Anh đă tự cột chặt chân tay của ḿnh c̣n Trung Hữu th́ hoàn toàn tự do, có quyền yêu đương em, có quyền tán tỉnh em và có quyền đi xa hơn nữa.
Những ư nghĩ hỗn loạn trong tâm trí Quân Vũ khiến chàng cảm thấy trong ḷng càng ḿnh càng lúc càng rối rắm. C̣n Minh Thư th́ hoàn toàn không hiểu được những biến chuyển t́nh cảm xảy ra trong ḷng Quân Vũ nên nàng cứ tựa sát vào ḷng chàng, nhắm mắt lại để hưởng thụ cái ngây ngất khi được người đàn ông mà ḿnh yêu ôm chặt vào ḷng. Chưa bao giờ nàng gần chàng như vậy và cũng chưa bao giờ nàng cảm thấy hạnh phúc như đêm nay cho nên nàng cứ ước đêm măi kéo dài và mặt trời đừng lên để nàng có thể sống trong giấc mộng của ḿnh.
Hai giờ sáng họ mới về tới nhà. Tối đó Quân Vũ thao thức khi khám phá ra người chàng yêu lại chính là Minh Thư, c̣n những người đàn bà khác vây quanh chàng, đối với chàng chỉ là những bóng hồng trong một đoạn đời nào đó.
Ở pḥng bên cạnh, Minh Thư cũng trằn trọc cả đêm. T́nh cảm nàng dành cho Quân Vũ càng lúc càng sâu nặng, sâu nặng đến nỗi nếu nàng không làm một cái ǵ đó để mà phát tiết th́ tâm hồn nàng sẽ nổ tung ra mất. Tối hôm đó cô gái nhỏ bắt đầu làm thơ, bài thơ t́nh yêu đầu đời cho người đàn ông mà nàng yêu. Nàng đă viết đi viết lại và xóa rất nhiều lần, mỗi ḍng chữ mà nàng viết như mỗi ân t́nh mà nàng gởi đến cho chàng.

Nếu ai hỏi v́ sao em yêu anh
Làm sao em có thể cho họ một câu trả lời chính xác
Nếu ai hỏi v́ sao em yêu anh
Em sẽ trả lời em chẳng biết tại sao
Em yêu anh bởi anh... chính là anh
Là niềm đau của em và cũng là hạnh phúc
Là nổi vui, cũng là nước mắt của đời em
Nếu anh là mùa đông, em sẽ yêu hoa tuyết trắng
Nếu anh là mùa hè, em sẽ yêu giọt nắng long lanh
Nếu anh là mùa xuân, em sẽ yêu cơn mưa phùn bay qua cửa sổ
Nếu anh là mùa thu, em sẽ yêu lá vàng rơi
Yêu anh măi không thể nào nguôi được
Dù anh cho em nụ cười hay giọt lệ trên môi
Trong trái tim em, anh là người thứ nhất
Người cuối cùng, vĩnh viễn cũng là anh
Dù anh có là những bông tuyết trắng
Dù anh có là chiếc lá vàng rơi
Dù anh có là cơn mưa mùa hạ
Dù anh có là giọt nắng xuân tươi
Th́ em sẽ yêu anh trọn kiếp
V́ mưa là anh... mà nắng cũng là anh!


Cô gái ấp bài thơ vào ḷng, cảm thấy nó c̣n vụng về nhưng đó là tất cả ư nghĩ trong ḷng mà nàng dấu kín để hôm nay. Nàng muốn hét to lên cho cả thế gian này biết nàng yêu chàng, yêu đến muốn dâng cho chàng từng giây phút của đời ḿnh, yêu đến tận cùng trái tim đang run rẩy nhưng rồi nàng đă kiềm chế ḷng ḿnh bởi v́ chàng đă yêu và sẽ cưới một người đàn bà khác để rồi t́nh yêu của nàng chỉ c̣n là một giấc mơ.

Chương 16

Sáng hôm sau vẫn c̣n là ngày nghỉ. Quân Vũ và Minh Thư vừa dùng điểm tâm xong th́ chuông điện thoại đă reo vang. Minh Thư bắt phon và người bên kia đầu dây chính là Trung Hữu. Mới xa nàng chẳng bao lâu mà chàng đă nhớ nàng rồi.
- Minh Thư, sáng nay trời thật đẹp! - Giọng Trung Hữu vang lên có vẻ hân hoan - Anh muốn rủ em đi dạo phố với anh. Phố phường Đài Bắc chắc là em chưa biết hết nên anh muốn đưa em đi dạo một ṿng. Nhưng trước khi đi, anh muốn ghé qua nhà em một chút để làm quen với anh Quân Vũ. Anh ấy là anh kết nghĩa của em th́ cũng cần biết em giao ḥa với bạn bè như thế nào. Nếu hai bên đă quen nhau, sau này anh đến đón em đi chơi th́ anh ấy sẽ yên ḷng hơn.
- Em cũng muốn anh đến đây để gặp anh Quân Vũ. Hôm qua em có kể về anh cho anh Quân Vũ biêt rồi. Sáng nay anh ấy có vẻ rảnh rỗi, để em hỏi anh ấy một tiếng rồi sẽ trả lời anh.
Nàng đặt điện thoại xuống và bước đến bên cạnh chàng :
- Sáng nay anh Trung Hữu muốn đến thăm chúng ta, sau đó xin phép anh để đưa em đi chơi. Anh có bằng ḷng tiếp anh ấy không?
- Em cứ bảo Trung Hữu tới đi! - Quân Vũ nói ngay không cần suy nghĩ. Chàng muốn biết Trung Hữu là người như thế nào mà Minh Thư lúc nào cũng hết lời ca tụng. Chàng trai đó bây giờ đă trở thành một rắc rối lớn cho chàng nhưng Minh Thư có quyền tự do lựa chọn và chàng không thể than van ǵ cả nếu phải mất nàng bởi v́ chính chàng chứ không ai khác đă tự đưa ḿnh vào một hoàn cảnh không có lối ra.
Minh Thư hớn hở báo cho Trung Hữu biết. Nữa tiếng sau đă có tiếng xe đỗ lại trước nhà. Chàng trai bước vào, tuấn nhă, đẹp trai, gương mặt đầy vẻ tự tin nhưng lúc nào trong ḷng chàng cũng nghĩ người anh kết nghĩa của Minh Thư là một đối thủ đáng gờm của ḿnh bởi chàng lo sợ có một ngày nào đó, cái t́nh cảm anh em kết nghĩa kia sẽ biến thành t́nh yêu.
Và khi chàng đối mặt với người đàn ông đó th́ những lo sợ của chàng càng lớn lên thêm. Hắn có một bề ngoài nổi bậc đến làm cho chàng phải kinh ngạc. Đó không phải là vẻ điển trai b́nh thường mà là một cái ǵ đó cuốn hút và quyến rũ khiến cho người đối diện phải lặng người ra v́ hắn và tự hỏi tại sao trên đời này lại có một vẻ đẹp phi thường đến thế. Phong cách lịch lăm, nụ cười kiêu ngạo, hắn làm trái tim phụ nữ phải rung động v́ hắn và cũng làm cho người đàn ông đối diện hắn phải đề pḥng nếu hắn đă có tâm đến người đàn bà của ḿnh.
Đó là tất cả những ǵ mà Trung Hữu nghĩ về Quân Vũ khi lần đầu tiên gặp mặt. Con người đă thanh lịch là thế, ăn mặc cũng đúng mốt không chỗ nào chê được. Người đàn ông trước mặt chàng là cái ǵ đầy đe dọa v́ nếu như hắn ta muốn th́ Minh Thư của chàng sẽ là của hắn.
C̣n Quân Vũ th́ sao? Chàng cũng ngạc nhiên khi đối diện với người bạn này của Minh Thư. Hắn không mang một vẻ mặt c̣n búng ra sữa như Dương Thiệu Vỹ mà có vẻ trải đời hơn. Hắn cao ráo, đẹp trai, lịch sự, không phải là một nét đẹp lôi cuốn người khác và làm sửng sờ người khác ngay từ phút đầu như chàng mà là một vẻ đẹp b́nh đạm và chững chạc.
- Hân hạnh được biết anh! - Quân Vũ rất thân mật bắt tay chàng trai.
- Tôi cũng rất hân hạnh khi được quen biết với người phó giám đốc tài hoa của công ty mỹ phẩm và thời trang Trường Đạt và cũng là người anh kết nghĩa của Minh Thư - Trung Hữu nhấn mạnh ba chữ "anh kết nghĩa ", cố t́nh xác định vị trí của chàng trai đứng trước mặt ḿnh với người con gái mà ḿnh yêu.
- Ai nói là tôi tài hoa?- Giọng chàng trai ôn tồn kèm theo vẻ khiêm nhường làm những thành kiến mà Trung Hữu nghĩ về chàng đột nhiên biến mất - Anh đừn có tin lời Minh Thư. Không có người em gái nào mà chẳng ca tụng anh trai của ḿnh. MinhThu cũng không ngoại lệ!
- Nhưng những điều em kể về anh cho anh Trung Hữu điều đúng cả. - Minh Thư xen vào, nét mặt đầy hănh diện - Anh là người anh tốt nhất của em.
- Anh tốt chỗ nào?- Quân Vũ mỉm cười khi trông thấy vẻ mặt hân hoan của Minh Thư khi nói về ḿnh.
- Anh cái ǵ cũng lo cho em hết. Lo cho em học, c̣n giải bài toán hóc búa cho em. - Rồi nh́n sang Trung Hữu nàng khoe - Thầy dạy toán của em nói cách giải của anh Quân Vũ c̣n xuất sắc hơn cách giải của thầy. Trong lớp mọi người đều phục lăn em mà không biết là do anh Quân Vũ đă chỉ dẫn cho em.
"Minh Thư xem hắn như h́nh tượng! ".Trung Hữu thầm ghen tị, "C̣n hắn có vẻ đĩnh đạc khiến không ai có thể bắt bẻ được. Cứ mở miệng ra câu nào cũng nhận là anh kết nghĩa của Minh Thư."
Như đọc được nỗi ḷng của chàng trai Quân Vũ nói :
- Minh Thư nó cũng khen anh ghê lắm. Minh Thư bảo với tôi anh là một đạo diễn tuổi trẻ tài cao, được đài truyền h́nh trọng dụng và có thể trong tương lai c̣n tiến xa hơn nữa!
- Thế ư?- Trung Hữu làm ra vẻ khiêm nhường nhưng ḷng th́ vui như mở hội. Và trong lúc hứng khởi chàng đă nói luôn ra những điều mà đối với MinhThu, chàng vẫn c̣n giữ trong ṿng bí mật - Tôi đâu có ngờ Minh Thư lại ca tụng về tôi với anh như vậy, nhưng không nói dấu ǵ với anh, sau một thời gian làm việc, ông giám đốc đài truyền h́nh rất tin cậy tôi cho nên đề nghĩ thăng tôi lên chức phó giám đốc. Khi việc này thực sự xảy ra th́ tôi có hứa sẽ dẫn MinhThu đi ăn mừng.
- Chao ôi, anh Trung Hữu! - Minh Thư mở tṛn đôi mắt - Anh nói cho anh Quân Vũ nghe mà lại dấu em. Cho nên anh phải bắt đền em cái ǵ đi.
- Bắt đền em bằng cách đưa em đi dạo phố được chứ?- Trung Hữu nói xong quay qua Quân Vũ - Minh Thư nói phụ nữ lúc nào cũng vây chung quanh anh nên tôi đoán anh không có bao giờ có thời gian rănh rỗi đưa em gái ḿnh đi dạo chơi cho nên tôi xin t́nh nguyện làm việc ấy.
Trung Hữu nói đến đây th́ điện thoại reo vang. Minh Thư nhấc phon rồi đến nói nhỏ với Quân Vũ :
- Là chị Huệ Trinh! Chị ấy muốn nói chuyện với anh!
Quân Vũ đến tiếp điện thoại, một lúc sau chàng trở lại và nói với Minh Thư :
- Cô ấy gọi đến để xin lỗi!
- Rồi anh nói sao?
- Th́ nói sao bây giờ, anh đă tha thứ cho cô ấy! Huống chi đó không hoàn toàn là lỗi của Huệ Trinh.
- Một lát chị ấy sẽ đến đây chứ?
- Ừ, cô ấy nói ba tuần nay không đến chắc chẳng có ai hướng dẫn cho anh tập đàn. Cho nên hôm nay anh phải luyện tập đàn gấp ba lần thời gian những tuần trước.
Nghe Quân Vũ nói, trái tim Minh Thư như chùng xuống nhưng nàng cố dấu nỗi buồn của ḿnh. "Rốt cuộc rồi anh Quân Vũ cũng không thể bỏ cô ta! ", nàng đau khổ nhủ thầm.
Nhưng Trung Hữu đâu có biết rơ nỗi ḷng của Minh Thư, nghe thấy bạn gái của Quân Vũ sắp đến thăm nên nhưng cơ hội này chàng nói luôn :
- Bây giờ xin phép anh tôi đưa Minh Thư đi dạo phố một chút. Xế chiều tôi sẽ đưa cô ấy trở về.
- Minh Thư dù không sốt sắng đi cho lắm cũng phải giả vờ mỉm cười cho Trung Hữu vui ḷng. Thấy nụ cười tươi tắn của nàng, Quân Vũ lại buồn bă nhủ thầm:
"Con bé ấy thích anh chàng ra mặt! Mà ḿnh th́ chẳng có lư do nào ngăn cản họ ".
Minh Thư trở vào trong thay áo, khi nàng trở ra trong một bộ cánh tuyệt vời, Trung Hữu ngồi lặng người ra rồi sau đó không gh́m lại được thốt lên :
- Minh Thư! Em đẹp quá!
"Minh Thư yêu hắn! Nàng cố chọn chiếc áo đẹp nhất để đi với hắn! ", Quân Vũ nghĩ mà cảm thấy đau ḷng, "Quân Vũ ơi, thôi đừng mơ mộng nữa. Từ đầu là anh kết nghĩa của Minh Thư th́ cuối cùng cũng hăy là anh. Hăy để họ đến với nhau, dù ǵ chàng trai này cũng là người ưu tú không bay bướm mà rất chững chạc. Chàng ta đă có sẵn sự nghiệp trong tay. Con người này chắn chắn sẽ mang cho Minh Thư hạnh phúc."
Nói th́ nói vậy nhưng khi Minh Thư đă cùng Trung Hữu đi rồi, lúc ấy Quân Vũ mới thấy ḿnh đau khổ. Chàng đi qua pḥng Minh Thư, buồn bă nh́n quanh và tưởng tượng nếu một ngày nào đó nàng ra đi th́ chàng sẽ cô độc biết bao. Một mảnh giấy hoa tiên với những nét bút nhỏ nhắn, đáng yêu để trên bàn viết của Minh Thư đập vào mắt chàng. Quân Vũ cầm lên đọc rồi thở dài: "Cô bé thực sự đă biết yêu rồi! Sống với ḿnh bấy lâu nay, nàng chỉ biết dồn hết tâm trí vào việc học. Bây giờ hắn xuất hiện, lập tức nàng trở thành một con người khác. Nàng v́ hắn mà học khiêu vũ. V́ hắn mà mặc chiếc áo đẹp nhất của ḿnh, bây giờ v́ hắn mà làm thơ nữa! Minh Thư yêu hắn đến vậy th́ ḿnh cũng có mặt mũi nào mà xen vào mối t́nh của họ. Thôi hăy quên đi, Quân Vũ! Buổi khiêu vũ tuyệt vời hôm qua....hăy nên xem là một giấc mơ."
Xế trưa hôm đó Minh Thư về nhà mà Quân Vũ vẫn chưa về. Nàng mang bài vở ra ôn tập và đợi măi vẫn không thấy chàng đâu. "Anh ấy và Huệ Trinh đă nối lại với nhau, xem ra t́nh cảm của họ c̣n mặn nồng hơn trước khi mà họ giận nhau nữa. Anh ấy đi với cô ta đến quên cả về nhà. Anh ấy không biết có một người đang đau khổ chờ đợi anh ấy." Minh Thư chờ măi cho đến lúc đồng hồ gơ mười hai tiếng. Khi ấy mới nghe tiếng xe quẹo vào cổng và tiếng mở khóa lách cách. "Anh ấy đă về rồi...", nàng biết vậy nhưng giận hờn không ra đón, "Hăy để yên cho anh ấy nghĩ đến Huệ Trinh, hăy để yên cho anh ấy ch́m vào giấc mộng đẹp của ḿnh! "
Có tiếng chân nặng nề bước vào pḥng, h́nh như Quân Vũ không mở đèn mà đi nằm ngay."Anh ấy có chuyện ǵ buồn chăng?", Minh Thư tự nhủ, "Hay là Huệ Trinh lại đ̣i chia tay lần nữa?" Sống chung với Quân Vũ lâu nay, Minh Thư dễ dàng đón ra tâm trạng của chàng từ những biểu lộ từ nhỏ nhặt bên ngoài. Minh Thư vùi đầu vào gối, muốn quên đi tất cả những điều buồn phiền đang ám ảnh tâm trí nàng nhưng rồi nàng chợt nghe thấy tiếng thở từ pḥng chàng. Không chịu được, nàng trở dậy và đến gơ pḥng của Quân Vũ.
- Minh Thư hả? - Giọng chàng trầm trầm cất lên - Vào đi em, anh lại tưởng là em ngủ rồi.
- Em đâu có ngủ... - Nàng đẩy cửa bước vào - ... em cố đợi cho đến lúc anh về mới thôi! Anh Quân Vũ, sao anh lại không mở đèn?
- Những lúc có chuyện rắc rối cần phải suy nghĩ, anh có thối quen thích nằm một ḿnh trong bóng tối...
- Vậy em về pḥng để cho anh nghỉ, em không biết là em đă quấy rầy anh.
- Em đừng đi, vặn đèn nhưng nhỏ ngọn một chút rồi kéo ghế lại đây ngồi nói chuyện với anh. - Chàng vừa nói vừa ngắm cái dáng thanh thoát của nàng, trong ḷng cảm thấy càng lúc càng yêu nàng hơn - Em không phải thức đợi anh như vậy. Học bài xong đi ngủ sớm để lấy sức. Hết niên khóa này em phải chuẩn bị để thi vào đại học. Em phải giữ ǵn sức khỏe!
- Em chỉ sợ anh uống say như lần trước rồi ngủ quên trong pḥng khách. Và lúc đó lỡ anh bệnh th́ em cũng không biết mà lo. Nếu anh có thể hứa với em anh không về khuya nữa th́ em sẽ đi ngủ sau khi ôn bài mà không phải đợi anh.
- Em lo cho anh đến như thế hả?- Chàng nắm lấy tay nàng, cảm động.
- Em chỉ c̣n có một ḿnh anh thôi, em không lo cho anh c̣n lo cho ai đây! Anh Quân Vũ, anh đi chơi với chị Huệ Trinh mà sao lại thở dài như vậy?
- Em đă nghe tiếng thở dài của anh? Chao ôi, cái ǵ cũng không qua được mắt của em!
- Chị ấy đă xin lỗi anh rồi mà hai người vẫn chưa giảng ḥa với nhau sao?
- Anh và Huệ Trinh chẳng c̣n giận hờn ǵ nhau nữa nhưng hôm nay sau khi luyện đàn th́ Huệ Trinh kéo anh đến nhà cô ấy. Anh dùng cơm tối ở đó, gia đ́nh Huệ Trinh rất quư anh. Một lát sau cha cô ấy đưa anh vào thư pḥng, bàn luận với anh đủ mọi chuyện... ông ấy vốn là một người uyên bác... nhưng sau khi tṛ chuyện, ông ấy đă hỏi thẳng anh một câu khiến anh cũng không biết phải trả lời ông ấy ra sao.
- Ông ấy hỏi anh thế nào?
- Ông ấy hỏi đại khái như sau: "Con gái tôi đă chờ cậu mười mấy năm rồi, cậu c̣n muốn nó chờ đợi thêm bao nhiêu năm nữa?". Đương nhiên khi ông ấy nói như thế, anh thừa hiểu là cha của Huệ Trinh rất muốn anh cưới nàng, v́ cha mẹ nàng chỉ có nàng là đứa con duy nhất và chắc nàng đă tâm sự với hai ông bà về chuyện của nàng nên ông ấy mới đốc thúc anh như vậy.
- Rồi anh trả lời sao?- Minh Thư hỏi mà ḷng chợt buồn.
- Anh không thể từ chối thẳng mà cũng không thể nói ngay là ḿnh chấp nhận. Anh bảo với ông ta là hăy cho anh thời gian để mà suy nghĩ.
- Nhưng rồi anh sẽ cưới chị ấy chứ?
- Trước đây anh có ư nghĩ như thế nhưng sau này tính t́nh Huệ Trinh có vẻ thay đổi nhiều nên anh rất đắng đo trong việc tiến tới với nàng. Lúc trước nàng phóng khoáng, cao thượng bao nhiêu th́ bây giờ nàng lại tỏ ra chi li và nhỏ nhặt bấy nhiêu!
- Anh muốn đề cập đến việc chị ấy không chấp nhận cho em sống chung nếu anh và chị ấy thành hôn với nhau.
- Không phải chuyện đó mà c̣n nhiều chuyện khác. Anh thấy Huệ Trinh không giống như h́nh ảnh của nàng mà anh đă rất trân trọng từ mười mấy năm nay. Và chuyện Huệ Trinh chưa xong th́ lại đến chuyện Khánh Ngọc.
- Khánh Ngọc! - Minh Thư mở to đôi mắt ra nh́n Quân Vũ - Cô nàng đó cũng yêu anh?
- Sao em lại kinh ngạc như vậy?
- V́ em cảm thấy nếu anh phải chọn giữa Huệ Trinh và Khánh Ngọc th́ anh chọn Huệ Trinh c̣n hơn. Khánh Ngọc không phải là một người con gái tốt. Khi em đến Đài Bắc t́m d́ Lệ Mai, em đă sống ở nhà Khánh Ngọc một tháng và em đă chịu khổ rất nhiều bởi cô gái này, ngay cả sau em đă rời khỏi nhà cô ta nữa!
- Khánh Ngọc đă đối xử với em thế nào?- Quân Vũ có vẻ nôn nóng muốn biết.
- Ngay khi em đến trọ học ở nhà Khánh Ngọc th́ cô ta đă tỏ ra trịch thượng với em rồi. Không biết trời xui khiến thế nào mà em lại vào lớp mười hai chung với Khánh Ngọc. Trước mặt các bạn cùng lớp, Khánh Ngọc đă nói với mọi người rằng em là con ở của nhà cô ta, tỏ ra khinh rẻ em và xem em như một đứa nhà quê ra tỉnh. Em đă nhịn cô ta rất nhiều lần, không phải em sợ cô ta mà em chỉ tội cho d́ Lệ Mai. Nếu em có một phản ứng nào đó khiến cho cô ta không hài ḷng th́ cô ta sẽ đuổi việc d́ Lệ Mai ngay lập tức. Nhưng rồi sau đó một việc khác đă xảy ra.
- Cô ta lại làm khổ em nữa à?- Giọng Quân Vũ có vẻ bực tức.
- Cuối tháng đó khi thầy tuyên bố bảng xếp hạng trong lớp, em đứng thứ nh́ c̣n cô ta đứng đội sổ, tối hôm đó tại nhà Khánh Ngọc một trận giông tố đă xẩy ra. Cô ta đập phá đồ đạc trong pḥng riêng, àm ḿnh làm mẩy với mẹ cô ta và ra điều kiện là mẹ cô ta không tống em ra khỏi nhà ngay hôm sau th́ cô ta sẽ bỏ đi. Bà Mỹ Tâm rất thương con gái nên phải chiều theo con của ḿnh, tối hôm đó d́ Lệ Mai đă suy nghĩ măi và cuối cùng d́ ấy đă đưa đến chỗ của anh.
- Khánh Ngọc tệ đến như thế kia à? Quân Vũ cau mày - Từ đó đến giờ em lại nghĩ cô ta là một cô gái ngoan hiền. Trước mặt anh, cô ta lúc nào cũng tốt và tỏ ra rất dịu dàng. Anh không biết cô ta đă làm khổ Minh Thư của anh như vậy.
- Lúc năy anh nói anh bị rối rắm về chuyện của Khánh Ngọc, thật ra chuyện ấy là sao?
- Chắc d́ Lệ Mai cũng cho em biết là anh đă sống ở nhà cô ta trong một khoảng thời gian dài. Sau khi ba mẹ anh bị tai nạn qua đời, anh gần như mất cả thần hồn và không c̣n muốn sống nữa. Chính vợ chồng của bà Mỹ Tâm đă hết sức chăm sóc, an ủi anh trong lúc ấy. Suốt bốn năm ở trong nhà của họ, họ đối xử với anh không khác nào con ruột. Sau đó khi anh lên đại học, hai ông bà lo lắng chi phí học hành cho anh. Khi anh ra trường th́ hai ông bà kéo anh về làm cho công ty của họ, lúc nào cũng rất ưu ái đối với anh. Anh xem vợ chồng bà Mỹ Tâm như cha mẹ nuôi của ḿnh và rất biết ơn họ....nhưng gần đây bà Mỹ Tâm lại khiến anh khó xử khi nói con gái của bà ấy yêu anh, hai ông bà cũng muốn chọn anh làm con rể. Và họ c̣n đi xa hơn nữa khi nói thẳng ra rằng nếu anh ưng Khánh Ngọc th́ công ty Trường Đạt sẽ là của anh. Câu nói này khiến anh rất tự ái, giống như họ dùng công ty Trường Đạt như một cái mồi để nhử anh ưng con gái họ. Nếu anh chấp nhận th́ anh chẳng khác nào một tên đào mỏ. Vả lại, anh chỉ xem Khánh Ngọc như là em, anh chưa bao giờ nghĩ rằng ḿnh sẽ cưới cô ta. Bây giờ nghe em kể anh c̣n muốn xa lánh cô ta hơn. Anh chắc chắn là anh sẽ từ chối lời đề nghị của họ nhưng anh mở miệng ra và nói như thế th́ chắc hai vợ chồng của bà Mỹ Tâm sẽ cảm thấy bị tổn thương và xem anh như là một người vô ơn, bội nghĩa.
- Vậy anh tính thế nào ?
- Chắc trước sau ǵ anh cũng phải từ chối thôi...
- C̣n với Huệ Trinh ?
- Anh cũng chưa biết phải trả lời ra sau nữa. Suốt hôm nay nàng đến đây không phải chỉ để luyện đàn cho anh mà c̣n để khóc lóc với anh. Huệ Trinh rất đau khổ khi thấy anh không c̣n quư nàng như xưa. Nàng cũng biết thời gian sau này, từ khi giận nàng, anh đă đi với Lệ Hằng nhiều hơn. Đối với nàng đó là một cú sốc lớn. Huệ Trinh không c̣n tự ái ǵ nữa, đă khóc và nài nỉ anh... cuối cùng đă nói thẳng ra điều mong mong muốn lớn nhất của nàng là được trở thành vợ anh. Anh rất buồn khi phải nh́n Huệ Trinh đau khổ như vậy và rồi khi đến nhà Huệ Trinh, cha cô ấy lại hỏi anh câu đó khiến anh cảm thấy không biết trả lời sao. Thật là tấn thoái lưỡng nan khi gia đ́nh của Huệ Trinh cũng như gia đ́nh của Khánh Ngọc đều muốn anh trở thành rể của họ. Cho nên anh mới thở dài là vậy!
- Cho đến bây giờ anh vẫn chưa thể quyết định là anh sẽ cưới hay không cưới chị Huệ Trinh ?
- Anh cũng chưa biết nữa...anh cần thời gian để biết rơ nàng hơn....
- Câu nói đó của Quân Vũ khiến Minh thư thoáng buồn.
"Th́ ra anh ấy lúc nào cũng vương vấn cô ta! ",
trái tim nàng thầm than thở nhưng một câu nói của chàng đă đưa nàng về thực tại :
- Tuần sau, anh sang Pháp một tuần để lo việc cho công ty, em ở lại một ḿnh đừng buồn, mỗi ngày anh sẽ gọi điện thoại về.
- Chừng nào anh đi ?- Minh Thư buồn bă thốt lên, cảm thấy có một thế kỷ kéo dài ra trong thời gian mà chàng vắng mặt.
- Thứ ba tuần sau anh lên đường, thứ ba tuần tới anh mới trở về. Em ở nhà một ḿnh có sợ không ?
- Em ở nhà một ḿnh không sao nhưng thứ bảy tuần tới là... - Nàng muốn nói "thứ bảy tuần tới là sinh nhật của em nên em rất mong anh sẽ ở bên em "nhưng rồi nàng gh́m lại được và nói sang chuyện khác :
- Anh qua đó phải giữ ǵn sức khỏe, đừng uống rượu với khách say túy lúy như hôm nọ nữa, không có em ai sẽ lo cho anh đây ?
- Anh biết rồi, cô bé! Một tuần qua nhanh lắm, rồi anh sẽ trở về Đài Bắc với em!
- Đối với Minh Thư đó là một tuần lễ dài đằng đẳng mặc dù mỗi ngày Quân Vũ đều gọi điện thoại về đều đặn hai, ba lần. Xa chàng rồi nàng mới biết là ḿnh đă yêu chàng đến thế nào. Suốt thời gian Quân Vũ đi xa, Minh Thư ngày nào cũng viết nhật kư cho chàng, Buổi tối nàng thường hay thao thức, nhớ quay quắt về những kỷ niệm mà họ đă có với nhau, nhớ đến nàng đuổi theo chàng trên băi biển, nhớ đến chàng đến Kỳ Sơn t́m nàng, nhớ cả cái đêm mới đây nàng được chàng ôm chặt vào ḷng trong khung cảnh khiêu vũ thần tiên đó. Minh Thư không cho Trung Hữu hay về chuyện Quân Vũ đi vắng bởi nếu chàng biết như thế, chàng sẽ đến t́m nàng mỗi ngày mà nàng th́ không muốn ai làm xao động sự tĩnh lặng trong tâm hồn nàng lúc nàng tưởng nhớ đến người đàn ông mà ḿnh yêu.

Chương 17

- Nhưng rồi thứ bảy cuối tuần cũng đến, ḷng Minh Thư không thể không xôn xao khi nghĩ đến việc tối nay Trung Hữu sẽ đến đón nàng và đây là lần đầu tiên nàng được tham dự một buổi party lớn trong một môi trường chỉ toàn tài tử giai nhân. Trung Hữu hẹn đến đón Minh Thư vào lúc bảy giờ và sáu giờ nàng bắt đầu chuẩn bị để đi dự buổi tiệc đầu tiên của đời ḿnh, hứa hẹn có rất nhiều điều vui và những điều có thể khiến cho nàng mở rộng tầm mắt. Minh Thư trang điểm thật nhanh và mặc chiếc soirée mà Trung Hữu đă mua tặng cho nàng hôm nọ. Chiếc áo bó sát người làm lộ chiếc eo thon và những đường cong gợi cảm của một nhan sắc đang lúc mở bừng ra như cánh hoa hàm tiếu dưới mặt trời. Nàng đeo chiếc sâu chuỗi ngọc cùng màu, cảm thấy ḿnh lộng lẫy chẳng khác ǵ một nàng công chúa, đôi giày và chiếc ví thanh nhă cùng màu mang lại cho vẻ ngoài của nàng một sự hoàn hảo nhất.

Đúng bảy giờ, Trung Hữu đến đón Minh Thư. Dù đă từng nh́n nàng thử chiếc áo này trong tiệm nhưng hôm nay chàng vẫn đứng lặng người ra trước sắc đẹp quá rực rỡ của nàng.
- Anh chưa bao giờ trông thấy Minh Thư của anh trang điểm! Hôm nay em xuất hiện thế này trước mắt mọi người, chắc là sẽ có nhiều chàng ngơ ngẩn v́ em. - Chàng mở cửa xe cho nàng bước vào với thái độ rất là trân trọng.
- Chao ôi, anh Trung Hữu, anh làm ǵ vậy ?- Nàng nói rồi bật cười - Em không thích người ta chiêu đăi em như vậy, hơn nữa em với anh th́ thân với nhau quá rồi.
- Làm đàn ông là phải ga lăng một chút chứ! - Chàng nói, cho xe chạy về phía trước, ḥa vào gịng người của thành phố trở nên chật như nêm. Chàng liếc nh́n nàng rồi nói tiếp - Em trang điểm lên nh́n lộng lẫy quá! Sao trước đây em không trang điểm hở Minh Thư ? Em không bao giờ đụng đến những đồ trang điểm mà anh Quân Vũ đă mua cho em. Hôm nọ khi đi khiêu vũ với Quân Vũ, anh ấy nhắc nhở em th́ em mới trang điểm qua loa cho anh ấy vui ḷng.
- Em đi khiêu vũ với anh ta à? Lúc nào vậy?- Trung Hữu hỏi mà ḷng cảm thấy ghen tuông.
- Mới cách đây một tuần. Em biết parrty nào cũng có tiết mục khiêu vũ mà em th́ lại không biết nhảy nên em đă nói anh Quân Vũ dạy cho em.
- Sao em không nói cho anh biết để anh tập cho em cẩn thận hơn?
- Em chỉ cần biết những bước căn bản để cho anh khỏi mất mặt là được rồi! Minh Thư cười x̣a.
- Tối hôm nay anh cam đoan em sẽ là người đẹp nhất.
- Anh nói thật v́ em là bạn thân của anh?
- Đời nào? Anh chỉ nói theo cái nh́n chân thật của ḿnh thôi. Những người phụ nữ dự party hôm nay anh đều quen mặt, không có người nào nổi bật bằng em cả!
- Huệ Trinh có dự buổi party này chứ?Em rất muốn biết mặt cô ta.
- Chao ôi, cô ta qua lại với anh Quân Vũ của em bấy lâu nay mà em không biết mặt à?
- Cô ta đến vào cuối tuần, những ngày đó th́ em đi thư viện hay ở trong pḥng ôn bài. Vả lại sau khi luyện đàn cho anh Quân Vũ th́ Huệ Trinh cùng anh ấy biến đi ngay thường là ra ngoài với nhau đến tối mịt mới về cho nên đến bây giờ em vẫn chưa biết mặt chị ấy, chỉ thấy thoang thoáng chị ấy từ xa.
- Huệ Trinh rất đẹp nhưng không đẹp bằng Minh Thư của anh đâu! - Trung Hữu nói và nhoẻn miệng cười - Anh nói thật đấy chứ không phải nịnh đâu nhé! Tối hôm nay cô ta không xuất hiện ở buổi party này v́ hầu hết những người tham gia đều làm việc trong ngành điện ảnh.
- Thế chị Lệ Hằng có tới chứ?
- Chị Lệ Hằng là cây đinh của buổi dạ tiệc này v́ cô ấy là một nữ tài tử đang lên. Cô ta cũng thân với anh Quân Vũ của em lắm phải không?
- Rất là thân thiết! Nhưng em chưa biết mặt. Chắc anh quen thân với chị ấy lắm hả ?
- Anh đă từng đạo diễn một bộ phim mà cô ấy thủ vai chánh, đương nhiên là phải quen thân với cô ta rồi. Lệ Hằng là một cô gái vừa xinh đẹp vừa đáng yêu. Cái ông anh Quân Vũ của em... sao anh ấy tốt số quá nhỉ, lúc nào cũng được các người đẹp vây quanh!
- Không phải chỉ hai cô nàng đó đâu anh à, c̣n rất nhiều mà em không biết hết. Nhưng anh Quân Vũ đang rối rắm không biết phải tính sao khi ba chị Huệ Trinh đă nói một câu đại loại như sau: "Con gái tôi đă chờ cậu mười mất năm rồi, cậu c̣n muốn nó chờ cậu đến bao giờ nữa ?"
- Thế rồi anh ấy nói thế nào ?
- Anh ấy trả lời cần thời gian để suy nghĩ cho chín chắn. Nhưng em biết trước sau ǵ họ cũng cưới nhau. Họ đă giận nhau bao nhiêu lần rồi cuối cùng cũng làm ḥa. Bây giờ ba chị ấy đă nói ra miệng như thế th́ anh Quân Vũ làm thế nào từ chối cho được.
"Ḿnh mong cho hắn ta đừng từ chối ", Trung Hữu nhủ thầm, "Ḿnh mong cho hắn cưới Huệ Trinh càng sớm càng tốt để ḿnh khỏi lo âu. " Ngay lúc đó, tiếng nói của Minh Thư lại cất lên :
- Lát nữa gặp lại chị Lệ Hằng, anh đừng nói cho chị ấy biết em là em kết nghĩa của anh Quân Vũ nhé!
- Sao vậy ?
- Em muốn giữ bí mật để chị ấy khám phá ra, chị ấy sẽ lấy làm kinh ngạc.
- Hôm nay có em đi bên cạnh, anh rất là hănh diện.
- Anh nghĩ vậy à ?Đâu có ai biết em là ai, vả lại em cũng chẳng phải là người nổi tiếng.
- Chỉ cần em đi với anh là em đă nổi tiếng rồi. Sau buổi dạ tiệc này, người ta sẽ đồn đăi đạo diễn Trung Hữu có một cô bạn gái đẹp tuyệt vời.
- Em không thích anh giới thiệu với họ em là bạn gái của anh đâu!
- Anh sẽ không nói ǵ hết nhưng họ sẽ tự suy nghĩ như thế. Bất cứ cặp nào xuất hiện trong buổi party này th́ đều được hiểu ngầm là bồ bịch của nhau. Bởi v́ người ta không bao giờ dẫn em gáic hay bạn bè đến những buổi party t́nh tứ thế này.
Nghe Trung Hữu nói thế, Minh Thư chỉ c̣n cắn môi yên lặng. Nhưng không biết tại sao ngay khi nàng ngồi bên cạnh chàng, ḷng nàng vẫn không ngừng nghĩ tới Quân Vũ.
- Tối hôm đó không khí trong đài truyền h́nh Đài Bắc thật là náo nhiệt. Buổi party được tổ chức ở một trong những hội trường lớn nhất của họ. Trước mặt là sân khấu được trang hoàng lộng lẫy, tối hôm nay sẽ có nhiều giọng ca nổi tiếng giúp vui cho buổi tiệc này nhưng không có Huệ Trinh. Trung Hữu liếc nh́n vào danh sách ca sĩ tham gia rồi nói nhỏ :
- Chắc cô ta đang buồn v́ chờ đợi câu trả lời của anh Quân Vũ của em cho nên chẳng c̣n tinh thần để mà đi đâu nữa.
V́ thời gian c̣n tương đối sớm nên Trung Hữu dẫn Minh Thư đi một ṿng cho biết. Có nơi dành riêng cho việc thu âm, có nơi thiết kế dành riêng cho phần tin tức hay kịch nghệ, cũng có nơi rộng lớn hơn, giống như quy mô của một hí viện thu nhỏ dành cho những buổi đại nhạc hội thu h́nh. Đi một ṿng như thế Minh Thư mới mở rộng tầm mắt và cảm thấy Trung Hữu sao tài ba quá đỗi. Chàng c̣n rất trẻ mà đă được đề cử vào cương vị phó giám đốc của đài truyền h́nh, trong tương lai, khi tích lũy được nhiều kinh nghiệm trong nghề, có lẽ Trung Hữu c̣n vươn cao hơn nữa.
Hai người đi viếng các nơi rồi trở về với buổi party lúc này đang nhộn nhịp hẳn lên khi mà những gương mặt nổi tiếng trong lănh vực điện ảnh và truyền h́nh đều xuất hiện đầy đủ.
Trung Hữu đi đến đâu ai nấy cũng đều tay bắt mặt mừng và tỏ vẻ rất nể trọng chàng và điều này cho Minh Thư biết là vị trí của chàng ở đây không phải nhỏ. Chàng giới thiệu Minh Thư với mọi người và mỗi lần như thế bạn bè hoặc đồng nghiệp của Trung Hữu lại thốt lên một câu :
- Chao ôi! Anh chàng này sáng mắt thật. Anh t́m đâu ra một cô bạn gái xinh đẹp tuyệt trần như vậy!
Và mỗi lần như thế Minh Thư lại đỏ mặt lên và nét e thẹn ấy lại khiến cho sắc đẹp của nàng tăng lên gấp bội. Nhờ tham dự đêm party này mà Minh Thư có dịp biết mặt tất cả các đạo diễn cũng như tài tử nổi tiếng của nganh điện ảnh lẫn truyền h́nh. Lúc đầu Minh Thư bở ngỡ nhưng càng lúc nàng cảm thấy tự tin khi thấy hầu hết mọi người đều hết sức quư trọng và ca tụng nàng. Một đạo diễn đàn anh của Trung Hữu đă đặt tờ danh thiếp của ḿnh vào tay Minh Thư và kèm theo một câu :
- Tôi đang chuẩn bị quay một bộ phim được dàn dựng rất công phu và khá tốn kém. Vai nữ chính c̣n đang bỏ trống v́ chưa t́m ra người thích hợp, nếu cô Minh Thư đây có nhă ư hợp tác với chúng tôi th́ hăy báo ngay cho chúng tôi một tiếng. Gương mặt cũng như vóc dáng của Minh Thư rất thích hợp với nhân vật chính này, không phải nói quá lời chứ cũng như là " đo ni đóng giầy "vậy. Cho nên nếu cô bằng ḷng tham gia th́ xác suất thành công rất lớn.
- Nhưng em chưa biết ǵ về đạo diễn cả!
- Chao ôi! Đâu phải bất cứ tài tử nào cũng phải học qua trường điện ảnh. Có những người đến với điện ảnh rất t́nh cờ mà c̣n thành công hơn những người đă học qua những trường lớp chuyên môn!
- Và đó không phải là lời mời duy nhất mà Minh Thư nhận được. Đa số những đạo diễn gặp nàng đều có những lời mời mọc tương tự. Thấy thế, Trung Hữu nói nhỏ vào tai Minh Thư :
- Đă tin lời anh chưa ? Em đi đến đâu th́ sáng rực lên đến đó. Nhưng anh đâu để họ phỗng tay trên như vậy. Nếu em mà có đóng phim đi nữa th́ bộ phim đó cũng sẽ do anh đạo diễn. Anh đời nào lại để họ cướp đi cô bạn xinh đẹp của ḿnh.
Ngay cả Lệ Hằng cây đinh của buổi dạ tiệc, khi nh́n thấy Minh Thư đi bên cạnh Trung Hữu cũng phải tấm tắc ngợi khen :
- Chao ôi, anh Trung Hữu! Bạn gái của anh là người nổi bật nhất đêm nay!
Minh Thư định lên tiếng đính chánh th́ Lệ Hằng đă quay qua bắt tay, mặt mừng với người bên cạnh "Cô ta rất xinh mà t́nh t́nh rất phóng khoáng, khác hẳn với Huệ Trinh! ", đó là nhận xét của Minh Thư khi đầu tiên gặp cô tài tử nổi tiếng này.
Những ḥa nhoáng, náo nhiệt của buổi dạ tiệc, lời khen ngợi của những người nổi tiếng, ánh đèn màu, rượu sâm banh và những bước khiêu vũ thần tiên của một đêm dạ vũ tuyệt vời đă khiến cho trái tim của cô gái trẻ tràn ngập niềm vui và hạnh phúc. Lần đầu tiên trong cuộc đời, nàng trải qua một đêm tưng bừng đến thế. Nàng có cảm giác buổi party này được tổ chức riêng cho nàng, cho một cô gái mới bước vào lứa tuổi mười tám, lứa tuổi của t́nh yêu và mộng mơ.
Khi Trung Hữu đưa Minh Thư về nhà th́ hai giờ khuya. Nàng mở cửa bước vào trong, trái tim chợt đập mạnh lên v́ mừng vui khi thấy trong pḥng Quân Vũ, ngọn đèn lờ mờ thắp sáng.
- "Anh ấy đă về rồi! ", nàng muốn kêu lên một tiếng vui mừng mà không dám v́ sợ phá hỏng giấc ngủ của chàng. "Anh ấy đă về sớm hơn dự định. Ḿnh tưởng là đến thứ ba tuần sau anh ấy mới về."
Nàng bước vào pḥng chàng mà không dám gọi khi thấy chàng nằm nghiêng, mặt quay vào phía trong. "Có lẽ là anh ấy đang ngủ, sau một chuyến bay dài, anh ấy chắc là mệt lắm! " Nàng nói sửa lại chiếc chăn cho chàng rồi quay ra. Nhưng đi chưa được mấy bước, nàng đă nghe một tiếng thở dài. Nàng ngạc nhiên quay vào và hỏi nhỏ :
- Anh Quân Vũ, anh chưa ngủ phải không ?- Không có tiếng trả lời!
- Anh Quân Vũ, anh giận em hả ?- Vẫn là im lặng! Nhưng nàng thấy bàn tay gối dưới đầu của chàng run lên, rơ ràng là chàng biết nàng về nhưng giận nàng nên không thèm đáp lại.
- Anh Quân Vũ, em xin lỗi anh v́ đă về khuya như thế nhưng buổi party của đài truyền h́nh kéo dài đến hai giờ mới dứt.
Chàng vẫn không nói, không rằng cho dù những giọt lệ của nàng đang chực trào ra. Cô gái nhỏ ngồi xuống mép giường, hai bàn tay ôm lấy mặt và bắt đầu khóc thút thít.
- Anh Quân Vũ! - Nàng vừa khóc vừa lay cánh tay chàng - Nếu anh có ghét em th́ mắng em đi, đừng có im lặng như vậy, em thật là khổ lắm... Em đă ôn xong bài vở rồi mới đi với anh Trung Hữu đến đó... anh Quân Vũ, anh đừng có giận em có được không?
Chàng vẫn không nói lời nào. Nàng đau khổ bước ra với nước mắt tuôn tràn trên má, trong ḷng nàng đang đau như cắt khi bị anh Quân Vũ của nàng hiểu lầm. "Chắc anh ấy nghĩ là ḿnh biếng nhác, thừa lúc anh ấy đi vắng không chịu học hàng cứ lo rong chơi. Và rồi có lẽ anh ấy nghĩ ḿnh là một đứa con gái hư hỏng, đi chơi đến hai giờ sáng mới chịu về nhà! " Nhưng khi nàng vừa bước ra khỏi pḥng th́ một giọng buồn bă vang lên :
- Sao em không đi tới sáng luôn đi... party vui quá phải không... cho nên em đă quên đường về ?
- Một niềm vui ̣a vỡ trong trái tim của Minh Thư mặc dù là nàng đang bị mắng.
- Anh chịu nói với em rồi hả ? Anh hết giận em rồi phải không ?- Nàng hỏi và lay cánh tay chàng. Chàng quay mặt lại và nàng lập tức sà vào ḷng chàng mà khóc.
- Mai mốt em sẽ không đi đâu hết...- Giọng nàng vang lên thổn thức - ....em hứa với anh đây là lần cuối cùng...
Chàng có vẻ nguôi giận nhưng rồi khi nhận ra bộ dạ phục lạ mà nàng đang khoác trên người cùng xâu chuỗi ngọc mà nàng đeo trên cổ, giọng chàng lại trở nên cay đắng :
- Em tự tiện nhận quà của hắn ? Anh Quân Vũ của em không sắm sửa đầy đủ cho em ?
- Giọng chàng vừa trách mắng vừa như hất hủi khiến nàng bật khóc lên lần nữa.
- Anh ấy năn nỉ em... em chỉ nhận một lần này thôi... em sẽ không bao giờ nhận quà của bất cứ ai nữa... trừ khi nào anh đồng ư cho em nhận.
Nước mắt nàng tuôn rơi thấm ướt ngực áo của chàng. Nổi giận hờn trong ḷng của chàng đă từ từ dịu lại.
- Thay ngay chiếc áo dạ hội ấy ra! - Chàng nói như ra lệnh - Đi rửa mặt mũi cho tỉnh người đi rồi hăy nói chuyện với anh!
Nàng ngoan ngoăn làm theo lời chàng và bước ra khỏi pḥng. Chàng nh́n theo nàng, cảm thấy ḿnh bất công quá đỗi. Chàng th́ có thể đi với bất cứ ai c̣n nàng th́ đi với một người bạn mà chàng cũng không cho. Thực ra th́ b́nh thường chàng sẽ không khắt khe với nàng như vậy nhưng hôm nay là một trường hợp ngoại lệ.
Minh Thư đă thay áo và lau sạch nước mắt. Nàng trở lại pḥng Quân Vũ, ngồi xuống mép giường, không dám nh́n chàng v́ nàng cảm thấy ḿnh có lỗi.
- Hăy quay lại nh́n anh! - Giọng chàng đă dịu lại rất nhiều - Rồi anh sẽ nói cho em biết tại sao anh giận em!
Nàng quay lại nh́n chàng, xúc động khi được nghe lại giọng nói ấy, hạnh phúc khi được nh́n ngắm lại gương mặt ấy và bất giác nàng ngă vào ḷng chàng và nói một cách nghẹn ngào :
- Anh Quân Vũ, anh không biết chứ mỗi ngày em đều rất nhớ anh...
- Anh cũng rất nhớ em, Minh Thư!- Giọng chàng trở nên ngọt ngào như trước khiến cho trái tim của người con gái ấm dần lên - Cho nên anh mới cố gắng giải quyết mọi công việc cho nhanh chóng để có thể về sớm vài ngày. Anh đă cố ư về ngay ngày sinh nhật của em cho em vui, nhưng khi anh về th́ em đă đi rồi. Anh về đây vào lúc tám giờ tối và đă đợi em cho đến bây giờ, em hiểu tại sao anh giận em rồi chứ ?
Ḷng nàng ̣a vỡ ra trong một niềm vui không bút mực nào tả xiết khi nghe những lời ngọt ngào mà chàng đă thủ thỉ với ḿnh. "Anh ấy thương ḿnh tới vậy! Anh ấy nghĩ đến ḿnh tới vậy! Chao ôi, ḿnh là người hạnh phúc nhất thế gian này! "
Quân Vũ lau những ngấn lệ c̣n sót lại trên má của Minh Thư và khẽ bảo:
- Nhắm mắt lại đi, cô bé mít ướt của anh! Bao giờ anh bảo mở mắt ra th́ mới được mở nghe chưa!
- Nàng ngoan ngoăn làm theo lời chàng mà trái tim đập mạnh.
- Em mở mắt ra được rồi! - Giọng chàng dịu dàng cất lên bên tai nàng.
- Chao ôi, quà của em hả ?- Nàng reo lên khi thấy chàng đặt vào tay ḿnh một hộp quà được gói giấy hoa xinh xắn.
- Quà sinh nhật của em, anh đă chọn từ của hàng đẹp nhất của Paris. Anh đă đi suốt một đoạn đường dài để mang nó về nhưng đợi măi mà không có người nhận cho nên anh rất buồn... và cuối cùng... mới giận em.
- Ôi, anh Quân Vũ! - Lồng ngực của người con gái phập phồng v́ xúc động - Em không biết là anh thương em như vậy... cũng không biết là anh tốt với em như vậy... - Nàng nói rồi cúi xuống hôn như mưa trên khuôn mặt của chàng. Toàn thân chàng rung động khi đón nhận trận mưa hôn ngọt ngào đó. Chàng cố trấn tĩnh ḷng ḿnh và khẽ bảo:
- Em mở ra xem đi, và nói cho anh biết em có thích món quà này không!
Minh Thư mở những lần giấy hoa và rồi trước mắt nàng hiện ra một chiếc áo soirée màu tím nhạt trông thật là lộng lẫy, bên cạnh là một hộp nữ trang với một chuỗi ngọc tím cùng màu.
- Chiếc áo thật là tuyệt vời! - Nàng thốt lên trong hạnh phúc - Chưa mặc vào nhưng em đă biết nó hợp với em rồi. Anh Quân Vũ, anh hay thật đó! Em không nói mà anh cũng biết hôm nay là ngày sinh nhật của em.
- Nếu anh không biết hôm nay là ngày sinh nhật của em th́ anh không phải là anh của em nữa rồi!
- Anh có muốn em mặc ngay cho anh xem không ?- Nàng nh́n chàng khẽ hỏi.
- Để ngày mai rồi hăy mặc cho anh xem! Lúc năy em khóc đỏ cả mắt rồi. Anh muốn em mặc cho anh ngắm trong lúc em tươi tỉnh nhất. Bây giờ em về pḥng nghĩ đi. Ngày mai nếu Huệ Trinh có thể xoay sở đủ vé th́ chúng ta sẽ cùng đi xem nhạc kịch với nhau. - "Huệ Trinh ", hai tiếng này của chàng thốt lên khiến cho niềm vui trong trái tim nàng như lịm tắt. "Anh ấy vừa về là nhắc đến Huệ Trinh rồi, cô nàng biết anh ấy về sớm vậy sao ?"
- Chị ấy đă gọi đến cho anh à ? Sao chị ấy biết là hôm nay anh về? - Nàng ḍ hỏi.
- Huệ Trinh nói nhớ anh nên gọi thử chứ không hy vọng là sẽ gặp. Bởi v́ khi sang Pháp anh cũng có nói rơ cho nàng biết là khi nào anh sẽ trở về. Huệ Trinh có hai vé đi xem nhạc kịch ngày mai và mời anh đi nhưng anh muốn em đi cùng nên bảo cô ấy lấy thêm vé nữa. H́nh như vé đă bán sạch cả rồi nên Huệ Trinh phải hỏi vé nơi ban tổ chức v́ nàng quen thân với họ.
- Nếu chị ấy không lấy được vé cho em th́ anh có đi không ?
Chàng lắc đầu: - Chắc là anh không đi! Anh bỏ em ở nhà một ḿnh cả tuần nay rồi, bây giờ mới về, không thể bỏ em mà đi được nữa. Vả lại đi xem nhạc kịch cũng rất thú vị cho nên anh cũng muốn em đi cùng.
Lời chàng nói khiến cho trái tim nàng ấm lại. Tối hôm đó Minh Thư đă ngủ một giấc thật ngon. Chàng đă trở về sau một tuần xa cách mà c̣n làm nhiều điều khiến cho nàng thấy t́nh cảm của chàng dành cho nàng mỗi ngày một khắng khít hơn. "Anh ấy yêu thương ḿnh hơn cả Huệ Trinh... ", trái tim của cô bé mười tám tuổi bắt đầu bay bổng trên mây, "... anh ấy nói nếu không có ḿnh... anh ấy sẽ không đi với cô ta ".
Khoảng mười hai giờ trưa hôm sau, Huệ Trinh gọi đến, báo cho Quân Vũ biết là nàng đă lấy thêm được vé cho Minh Thư. Giọng Quân Vũ vang lên vui mừng khiến cho Huệ Trinh càng tức tối hơn.
"Anh Quân Vũ lúc nào cũng nghĩ đến con bé Minh Thư ấy và càng lúc càng ưu ái nó ra mặt! Ḿnh không tin đó là t́nh cảm anh em mặc dù anh ấy đă nhiều điều xác nhận với ḿnh như vậy. Hôm nay ḿnh chấp nhận cho nó đi cũng chỉ v́ không làm thế, anh ấy sẽ không cho ḿnh là nhỏ nhặt. Vả lại, ḿnh cũng muốn biết con bé ấy ra sao mà lại khiến cho anh Quân Vũ yêu thương và chiều chuộng nó như vậy. " Tự nhủ ḷng như thế. Huệ Trinh chọn trong tủ áo chiếc áo lộng lẫy nhất mà nàng ưa thích. Nàng muốn xuất hiện trước mắt người con gái mà nàng chưa biết mặt kia dưới một bề ngoài thật là nổi bật khiến cho cô ta phải cúi đầu mà ngưỡng phục mà nàng cũng muốn cho cô ta biết chỉ có nàng mới xứng đáng với Quân Vũ mà thôi.
Trong lúc Huệ Trinh đang chuẩn bị cho buổi tối mà nàng nghĩ là quan trọng này th́ ở nhà Quân Vũ, ḷng Minh Thư cũng đang rộn ràng lên khi biết tối nay nàng được ra ngoài với chàng và và được mặc chiếc áo mà chàng mới mua để tặng cho nàng làm quà sinh nhật. "Anh thích tối nay em mặc chiếc áo đó để đi xem ca kịch với anh ", chàng đă dặn ḍ nàng như vậy và quay vào pḥng để làm việc ngay v́ h́nh như sau chuyến đi Pháp này, chàng có nhiều vấn đề cần giải quyết. Minh Thư đă hoàn tất việc nhà và cũng đă ôn tập xong bài vở nên buổi chiều đó nàng cảm thấy thảnh thơi. Ở trong pḥng, nàng ướm thử chiếc soirée màu tím nhạt vào người và đeo xâu chuỗi ngọc cùng màu lên cổ. Dù chưa trang điểm nhưng h́nh ảnh phản chiếu trong gương cũng đă làm cho trái tim nàng đập rộn ràng lên v́ xúc động và vui sướng. Chiếc áo ôm sát thân h́nh thon thả của nàng, chất vải óng ả và mềm rủ như tơ tạo cho nàng một vẻ đẹp thanh thoát giống như một vầng mây tím. Xâu chuỗi ngọc màu tím nhạt càng làm tôn thêm sự quư phái và đài các của nhan sắc vốn đă sực rỡ của nàng. Trong cuộc đời Minh Thư, nàng chưa bao giờ thấy ḿnh đẹp như thế cả. Minh Thư ngồi trước gương và trang điểm cẩn thận hơn những lần trước. Nàng muốn hôm nay được xuất hiện cạnh Quân Vũ với một sắc đẹp lộng lẫy nhất v́ nàng yêu thương chàng và muốn chàng được hăng diện với mọi người. Vả lại đây là chiếc áo mà chàng mua từ Paris về để tặng nàng trong ngày sinh nhật, nàng phải trang điểm cho thật đẹp để xứng với nó, xứng với cái công mà chàng đă bỏ ra khi lựa chọn món quà này. Nước da mịn màng của Minh Thư rất hợp với màu phấn hồng mà Quân Vũ đă mua cho nàng, nàng kẽ mắt đậm hơn một chút và dùng mascara để làm nổi bật hàng mi cong vút. Hôm nay nàng chọn son màu anh đào thay v́ màu hồng nhạt như mọi khi để làm tăng thêm nét quyến rũ của làn môi vốn đă mộng ướt của nàng. Nếu những lần đứng trước gương, nàng thấy ḿnh mang vẻ đẹp ngây thơ như cô bé mười bảy tuổi th́ lần này với cách trang điểm sắc sảo, nàng trở thành hiện thân của một sắc đẹp chín muồi của một thiếu nữ đă bước qua sinh nhật thứ mười tám của ḿnh. Nàng muốn dành cho người ḿnh yêu một ngạc nhiên để chàng phải kinh ngạc khi khám phá ra mỗi ngày nàng lại xuất hiện trước mặt chàng với một h́nh thức hoàn toàn khác trước. B́nh thường, Minh Thư không bao giờ dùng nước hoa nhưng hôm nay nh́n lại ḿnh trong gương với một sắc đẹp lộng lẫy bất ngờ như vậy, Minh Thư thoa thêm một chút nước hoa của Dior mà Quân Vũ đă mua cho nàng lâu rồi nhưng chưa lần nào nàng đụng tới.
Tối hôm đó khi Quân Vũ đến gơ cửa pḥng Minh Thư, chàng sửng sờ đến nỗi không thốt ra lời. Đây không phải cô bé đă có lần đuổi theo chàng dưới trăng cũng không phải cô bé có lần đă ngủ quên trong pḥng chàng đến sáng, không phải là người đă khóc nức nở hôm qua trước mặt chàng sau khi đi dự lễ party ở một nơi mà chàng không muốn cho nàng đến dự... mà là một người hoàn toàn khác, một nhan sắc diễm lệ và hoàn mỹ đến nỗi nếu như chàng không nhận ra điều này th́ chàng sẽ là tên đàn ông ngu ngốc nhất trên cơi đời này. Dù đă bị nàng làm cho ngất ngây như vậy nhưng chàng vẫn cố giữ một vẻ b́nh thản và từ tốn nói :
- Chúng ta đi thôi, sắp đến giờ rồi.
Minh Thư thất vọng và rồi tủi thân, nàng đă cố gắng hết sức để xuất hiện trước mặt chàng với một bề ngoài tuyệt vời như vậy mà chàng vẫn làm ngơ như không hề hay biết tất cả những cố gắng của nàng. Nàng đi bên cạnh chàng nhưng lặng lẽ không nói ǵ cả để rồi chàng phải quay qua :
- Em sao rồi? Đi xem nhạc kịch với anh mà lại không vui sao?
Ḷng nàng rưng rưng, đôi mắt long lanh như sắp tuôn trào giọt lệ, giọng buồn bă, nàng nói nhỏ :
- Em đă cố gắng trang điểm cho thật đẹp để xứng đáng với chiếc áo mà anh đă tặng... c̣n anh th́ thậm chí không muốn nh́n... cũng không thèm khen em một lời nào cả!

Chương 18

Câu nói của nàng khiến chàng cầm ḷng không được. Chàng dừng lại, quay sang nàng và ôm nàng vào ḷng, dỗ dành:
- Ai nói là anh không nh́n... ai nói là anh không khen em ? - Chàng thủ thỉ và nâng gương mặt nàng lên và rồi cảm thấy ḷng ḿnh ngây ngất trước cái nhan sắc quá tuyệt vời ấy, khi thân h́nh mềm mại và vô cùng quyến rũ kia đang run lên trong tay chàng với một chút giận hờn. Mùi nước hoa thơm ngát từ nàng khiến cho ḷng chàng như muốn chết ngất trong khi nỗi đam mê từ chàng dường như không thể nào kềm chế được nhưng rồi chàng buông nàng ra và khẽ nói :
- Hôm nay Minh Thư của anh sao lại hay giận hờn như vậy ? Dù anh không nói nhưng em cũng phải hiểu là ḿnh rất đẹp!
- Điều quan trọng là anh nh́n em có đẹp hay không, em làm sao có thể tự cho là ḿnh đẹp chứ ?
- Em rất đẹp, cô bé của anh ơi! Em mười tám rồi mà c̣n trẻ con như vậy. Bắt anh khen ra miệng th́ mới chịu hay sao ?
- Em thích được anh khen ?- Nàng xấu hổ úp mặt vào ḷng ngực chàng - Anh không biết chứ khi được anh khen, cả tuần sau trong ḷng em vẫn c̣n thấy vui!
- Vậy ư, cô bé ? - Chàng cảm động nói - Anh xin lỗi em, anh không biết lời khen của anh lại quan trọng đối với em như vậy!
- Chàng lùi lại mấy bước để ngắm nàng rồi mỉm cười khẽ nói :
- Trông em thật là tuyệt vời! Anh cam đoan trong những người đến xem buổi nhạc kịch hôm nay sẽ không có ai xinh đẹp bằng Minh Thư của anh!
Nàng mỉm cười và lập tức quên hết tất cả dỗi hờn ban năy. Ngồi trên xe, nàng sẽ nhắm mắt, tâm hồn như bay bỗng và một ư nghĩ đă nảy sinh khiến cho trái tim nàng rộn ràng lên: "Quân Vũ nói thế nghĩa là anh ấy muốn cho ḿnh hiểu ngầm cả Huệ Trinh cũng không thể sánh bằng ḿnh! "
Vở nhạc kịch được tổ chức ở một hí viện lớn nên khán giả đến xem ai cũng ăn mặc rất là sang trọng. Huệ Trinh chờ Quân Vũ ở pḥng đợi riêng của hí viện. Là một ca sĩ nổi tiếng, nàng được ban tổ chức vở nhạc kịch này ưu đăi mọi thứ v́ họ rất muốn Huệ Trinh nhận vai chính trong vở ca kịch sắp tới của ḿnh. Khi Quân Vũ và Minh Thư xuất hiện th́ không phải chỉ những khán giả đứng ngoài chú mục vào chàng và nàng v́ họ quá đẹp đôi mà ngay khi họ bước vào pḥng đợi, Huệ Trinh cũng kinh ngạc v́ không ngờ Minh Thư lại có sắc đẹp lộng lẫy đến dường ấy. Sự ghen tuông bùng dậy trong ḷng Huệ Trinh nhưng nàng cố trấn áp v́ sợ bất cứ hàng vi khiếm nhă nào của nàng cũng sẽ khiến cho Quân Vũ xem thường.
Giả vờ nở nụ cười thật tươi, nàng tiến đến bên cạnh hai người và nói bằng giọng đon đả:
- Ồ, hai người tới thật đúng lúc! Cũng sắp đến giờ vào rạp rồi! - Và quay sang Minh Thư, nàng khen ngợi không tiếc lời - Chị không ngờ anh Quân Vũ lại có một người em kết nghĩa xinh đẹp đến thế này. Đáng lẽ anh ấy phải cho hai chị em ḿnh làm quen với nhau từ trước.
- Chị Huệ Trinh, chị cũng xinh đẹp quá - Minh Thư khen một cách chân thành - Em ước ǵ được quen chị trước đây để chị có thể dạy đàn cho em. Có những lúc ngồi học bài trong pḥng, em nghe tiếng đàn của chị vẳng tới mà tâm hồn em giống như bay bổng!
- Vậy ư ? Nếu em muốn học đàn th́ chị sẳn sàng. Đàn dương cầm cũng không khó ǵ mấy, chỉ năng luyện tập là được!
Huệ Trinh trao đổi với Minh Thư thêm mấy câu khách sáo rồi cả ba theo lối riêng cùng vào rạp. Chỗ ngồi của họ là chỗ ngồi lư tưởng nhất v́ lúc nào Huệ Trinh cũng được ban tổ chức dành cho những vé mời ưu ái. Minh Thư ngồi bên Quân Vũ hỏi về h́nh thức nhạc kịch mà nàng chưa từng xem lần nào. Quân Vũ giải thích cặn kẽ cho nàng rằng đây là một h́nh thức nghệ thuật rất thịnh hành, người diễn viên ngoài tài diễn xuất c̣n phải có giọng ca hay v́ họ không nói mà sẽ hát từ đầu đến cuối.
- Cũng như chị Huệ Trinh của em vậy! - Chàng nói thêm - Phải có một giọng ca hay như Huệ Trinh th́ mới có thể thành công trong lĩnh vực này nhưng mà... - Chàng nói đến đó rồi quay sang nàng - ... Huệ Trinh à, h́nh như em đă từ chối không nhận vai chính trong vở nhạc kịch này phải không ?
- Câu hỏi hàm ư khen ngợi của Quân Vũ khiến Huệ Trinh dịu lại :
- Em bận chuẩn bị DVD mới không có thời gian nhận vai dù em rất muốn thử sức trong lĩnh vực này. Nói cho cùng th́ ca nhạc mới là cái mà em dốc hết tâm sức của ḿnh vào nên phải xem đó là lĩnh vực ưu tiên.
- Và rồi từ lúc đó cho đến lúc vở kịch mở màn, Quân Vũ quay sang ân cần tṛ chuyện cùng Huệ Trinh cho nên ḷng nàng mới thấy vui trở lại. Nhưng khi vở kịch bắt đầu, tâm hồn Huệ Trinh như để đâu đâu "Bây giờ th́ ḿnh mới biết tại sao anh Quân Vũ lại chiều con bé này đến như vậy. Nó trẻ trung và đẹp đến mê hồn, lại ngày đêm ở bên Quân Vũ, làm sao anh ấy không động ḷng cho được. Anh ấy nói với ḿnh anh ấy chỉ xem như là em gái nhưng ḿnh không tin. Nh́n cách nó ăn mặc, trang sức, ḿnh cũng thừa biết anh ấy đă bỏ ra biết bao nhiêu tiền bạc v́ nó. Đó là những thứ thời trang cao cấp mà ca sĩ hay tài tử, minh tinh mới có thể rớ vào, đâu phải những người thường ai muốn có là có được. Đă chăm sóc cho nó như vậy mà lúc nào ngoài miệng anh ấy cũng nói chỉ xem nó là em kết nghĩa. Nó bỏ đi một cái là anh ấy quưnh quáng lên, phải chạy đi t́m khắp nơi và quên hẳn cái hẹn với ḿnh. Bây giờ th́ xem nhạc kịch cũng dẫn nó theo, ḿnh không biết trong tương lai c̣n xẩy ra những chuyện ǵ nữa đây. Thật sự ḿnh không biết chuyện hôn nhân giữa ḿnh và Quân Vũ, anh ấy t́nh ra sao. Ḿnh không muốn nghe cái câu "cho anh thời gian suy nghĩ lại " mà muốn có câu trả lời dứt khoát. Và một mặt thúc hối anh ấy một mặt ḿnh phải sửa trị con bé này mới được. Nó chỉ là một con bé mồ côi được người ta ra tay nghĩa hiệp mang về nhận làm em kết nghĩa. Lẽ ra nó phải biết thân biết phận của ḿnh chứ đâu sống như bà hoàng, hoang phí tiền bạc của anh ấy như thế. Bây giờ cho dù những điều anh ấy nói mới ḿnh là sự thật th́ sớm muộn ǵ t́nh cảm mà anh ấy dành cho nó càng lúc sẽ càng tăng và đến lúc đó ḿnh mới ra tay ngăn chặn th́ cũng đă muộn rồi. Lát nữa đây ḿnh sẽ t́m cách dằn mặt nó, cho nó biết trong tương lai ḿnh sẽ là vợ của Quân Vũ và ḿnh không muốn bất cứ ai lợi dụng ḷng tốt của người đàn ông mà ḿnh yêu ".
Ngẫm nghĩ như vậy nên đến giờ giải lao, Huệ Trinh thân mật nhoài người sang bảo Minh Thư :
- Có muốn ra ngoài với chị một chút cho thỏai mái không ? Giờ nghĩ giải lao kéo dài khoảng mười lăm, hai mươi phút, t́m một chỗ nào đó hai chị em ḿnh nói chuyện với nhau. Minh Thư biết không, mới gặp em mà chị đă mến em rồi.
- Anh Quân Vũ cùng đi theo với chúng ta chứ ?- Minh Thư hỏi nhỏ.
- Chao ôi, anh ấy đi theo chúng ta làm ǵ, đă nói là hai chị em tâm sự riêng với nhau mà! - Huệ Trinh đáp lại bằng giọng dịu dàng.
- Em ra ngoài với chị Huệ Trinh một chút, anh ở đây một ḿnh có buồn không ?- Minh Thư nh́n Quân Vũ, ái ngại hỏi.
- Anh chẳng có ǵ để mà buồn cả. - Quân Vũ vỗ nhẹ vào tay Minh Thư - Hai chị em đi đâu th́ đi, lúc nào mở màn trở lại là được rồi.
- Huệ Trinh đưa Minh Thư vào pḥng giải khát dành riêng cho khách đặc biệt tọa lạc ở tầng hai. Huệ Trinh bước vào trong, khép cửa lại rồi nói với Minh Thư :
- Làm ca sĩ nổi tiếng cũng khổ lắm em biết không. Xuất hiện nơi công chúng th́ lúc nào cũng bị người ái mộ bao vây xin chữ kư cho nên lúc nào chị cũng phải khéo léo tránh né.
- Nhưng trong cái khổ cũng có cả sự vinh quang nữa! - Minh Thư nhận xét - Những người nổi tiếng sống trong ḷng khán giả ái mộ như huyền thoại và chỉ cái việc ấy thôi cũng đáng hănh diện lắm rồi.
"Con bé này cũng khôn ngoan lắm chứ chẳng phải khù khờ như ḿnh đă nghĩ ", Huệ Trinh thầm nhủ, " Chắc ḿnh phải vào đề ngay, kẻo không th́ không c̣n kịp nữa. Nhưng bây giờ cũng nên xă giao với nó vài câu trước đă. "
- Minh Thư này... - Huệ Trinh hỏi một câu cho lấy có - ... cả tuần nay anh Quân Vũ sang Pháp làm việc, ở nhà một ḿnh chắc là em buồn lắm hả ?
- Dạ, em không có ǵ buồn cả... - Minh Thư thành thật trả lời - ... bởi v́ ngày nào anh Quân Vũ cũng gọi về cho em hai, ba lần.
- Câu trả lời vô t́nh của Minh Thư khiến cho Huệ Trinh giận đến bầm gan, tím ruột. Nàng tự nhủ: "Anh ấy gọi về cho nó hai, ba lần mỗi ngày, c̣n ḿnh th́ anh ấy không gọi lấy một lần ".
- Anh ấy về chắc có mua quà cho Minh Thư chứ ?- Cô gái lại tiếp tục thăm ḍ người mà ḿnh xem là t́nh địch.
- Chiếc áo em đang mặc và chuỗi ngọc em đang đeo là quà mà anh ấy mang về từ Pháp để tặng em. Anh Quân Vũ muốn em mặc nó khi đi xem buổi nhạc kịch hôm nay nên em đă vâng lời cho anh ấy vui.
"Anh ấy mua quà đắt giá đến thế để tặng cho nó... ", trái tim Huệ Trinh nhói lên v́ ghen hờn, "... c̣n ḿnh th́ chẳng có món quà nào mà một lời thăm hỏi khi trở về cũng không nốt ". Nhưng Huệ Trinh nào có chịu thua một cách dễ dàng như vậy, nàng nói theo cách đánh phủ đầu :
- Chắc em cũng nghe anh Quân Vũ nói về chuyện hôn nhân giữa chị và anh ấy chứ?
- Thưa vâng! - Minh Thư trả lời ngạc nhiên v́ không biết Huệ Trinh muốn đưa câu chuyện sang đâu.
- Em cũng biết chị sẽ trở thành chị dâu tương lai của em phải không Minh Thư ?
- Việc này em không rơ... bởi v́ cho đến bây giờ anh Quân Vũ nói với em là anh ấy vẫn chưa quyết định ǵ cả!
- Đó chỉ là một cách nói thôi chứ đám cưới của chị và anh ấy sớm muộn ǵ cũng phải diễn ra bởi v́ chị và anh ấy đă quen nhau mười mấy năm rồi.
- Chị Huệ Trinh! - Minh Thư từ tốn nói - Việc anh chị sẽ kết hôn với nhau hay kết hôn sớm muộn thế nào em thiết tưởng là việc riêng của hai người. Em nghĩ chị không cần phải nói với em.
- Chị cần phải nói! - Đôi mắt của Huệ Trinh long lên v́ giận - Nếu chị không có ư định kết hôn với anh Quân Vũ th́ anh ấy sống thế nào chị không cần biết hoặc có ai đó lợi dụng anh ấy thế nào chị cũng không cần biết nốt. Nhưng ở cương vị người vợ tương lai của anh Quân Vũ, chị không muốn anh ấy quăng tiền qua cửa sổ một cách vô bổ và không cần thiết. Minh Thư, em mới mười bảy, mười tám tuổi, cái tuổi c̣n là nữ sinh trung học, sao em không sống đơn giản một chút mà cứ học đ̣i việc ganh đua cho bằng người này, người nọ... chị nói như vậy em hiểu ư chị chứ ?
- Em hoàn toàn không hiểu... Đôi to của cô gái mở to ngơ ngác - ... chị có thể nói rơ một chút không ?
- Nếu em muốn chị nói thẳng th́ chị phải nói thẳng vậy. Tại sao em lại khiến anh Quân Vũ phải bỏ ra hàng đống tiền để cho em ăn mặc và chưng diện như vậy ? Em cũng biết những thứ hàng thượng đẳng mà em khoác trên người đối với người khác là cả một gia tài. Những thứ hàng đó chỉ có ca sĩ, người mẫu nói tiếng hay minh tinh, tài tử mới có khả năng mà sắm sửa. Em mới ngần ấy tuổi đầu, làm ǵ trèo cao như vậy? Em nghĩ là em khoác những thứ đó vào người rồi em sẽ ngang hàng với những người như chị hay sao ? Em lầm rồi Minh Thư ạ! Dù em có dát vàng lên người em đi nữa th́ em vẫn chỉ là một cô nữ sinh vô danh, không ai biết tới và cũng không có tiếng tăm ǵ trên cơi đời này. Cho nên em đừng có mơ mộng hăo. Và chị muốn nhấn mạnh một điều nữa là nếu em muốn ăn mặc sắm sửa như vậy th́ em phải biết đợi, đợi khi nào em có sự nghiệp rồi th́ em sẽ dùng tiền bạc mà em tự kiếm ra để mua sắm hơn là đi lợi dụng ḷng tốt của người khác dù người đó là người anh kết nghĩa của ḿnh đi nữa. Em chỉ là một cô gái mồ côi được anh ấy nhặt về nuôi, tại sao em lại có tham vọng muốn chỉ trong một bước biến ḿnh thành một bà hoàng bằng cách lợi dụng ḷng hào hiệp của một người đàn ông tốt bụng.
Khi mà chị trở thành vợ chính thức của anh Quân Vũ rồi, em sẽ không c̣n cơ hội để lợi dụng hoặc tiếp tục lũng đoạn tiền bạc của anh ấy đâu. Tiền của anh ấy là không phải là trên trời rơi xuống mà anh ấy cũng phải làm việc rất là cực nhọc mới có được. Nếu em là một người có lương tâm th́ em hăy chấm dứt cái tṛ lợi dụng ấy đi!
- Chị Huệ Trinh...- Giọng Minh Thư run lên - ... th́ ra chị gọi em ra đây là để nhục mạ em ? Và nếu đă như vậy th́ em cũng không muốn phí thời gian để mà nghe chị nữa bởi v́ những lời chị buột tội em hoàn toàn là vô căn cứ. Nếu chị có muốn biết em có lợi dụng anh Quân Vũ hay không th́ chị cứ hỏi thẳng anh ấy, em chẳng có bổn phận ǵ để mà tiếp tục ngồi đây nghe chị hạch sách. Những ǵ anh Quân Vũ làm, anh ấy đều có lư do. Anh ấy không phải là một người ngây thơ đến nỗi có thể để cho một cô bé mười mấy tuổi đầu như em lợi dụng hay lừơng gạt!
Nói xong Minh Thư bước thẳng ra cửa, giận đến tái cả mặt." Minh Thư không ngờ cô ta lại có thể nói ra những câu khó nghe như vậy! Cô ta rốt cuộc rồi cũng giống như Khánh Ngọc. Trước mặt anh Quân Vũ cô ta là một con người khác, nhưng những ǵ mà cô ta hành xử phía sau lưng anh ấy mới là con người thật của cô ta ".
Huệ Trinh không ngờ Minh Thư lại có phản ứng dữ dội như vậy. Nàng tưởng cô bé sẽ run sợ, cúi đầu trước những lời cứng rắn của nàng nhưng Minh Thư đă đáp lại một cách hoàn toàn khác. "Ḿnh cũng không cần phải giữ kẽ nữa! ", Huệ Trinh tự nhủ, " Bây giờ là lúc phải lật ngửa ván bài. Ḿnh chấp nhận làm kẻ thắng hoặc người thua chứ ḿnh không chấp nhận ở lưng chừng. Nhưng ḿnh không tin là Quân Vũ sẽ xem trọng con bé ấy hơn ḿnh. Ḿnh có sự nghiệp lừng lẫy trong tay c̣n con bé ấy nó chẳng có ǵ cả. Nó chỉ là người ăn nhờ, ở đậu trong nhà anh Quân Vũ mà thôi, rốt cuộc anh Quân Vũ sẽ biết anh ấy phải làm ǵ! Anh ấy không thể bỏ rơi Huệ Trinh để chọn một con bé bất tài, vô danh như vậy! "
Khi hai người trở lại chỗ ngồi th́ đúng lúc sân khấu kéo màn và vở kịch được tŕnh diễn tiếp đoạn hai. V́ vậy Quân Vũ không thấy rơ trên nét mặt của hai người phụ nữ. Chia tay nhau khi xem xong vở nhạc kịch, ngoài mặt Huệ Trinh vẫn vui vẻ như không có ǵ nhưng suốt trên đường về nhà Minh Thư không nói tiếng nào. Về đến nhà Minh Thư vào thẳng pḥng riêng, một lúc sau Quân Vũ nghe tiếng cô bé khóc thút thít trong pḥng của ḿnh.
Chàng sốt ruột bước qua, không biết hai giờ giải lao đă xẩy ra chuyện ǵ giữa Huệ Trinh và Minh Thư mà bây giờ Minh Thư lại khóc. Chàng bước vào pḥng Minh Thư, thấy căn pḥng tối đen như mực.
- Minh Thư!- Nàng lên tiếng.
- Dạ...
- Giọng cô bé vang lên mà vẫn c̣n nguyên nước mắt.
- Sao em không bật đèn lên ?
- Khi em đau khổ em vẫn có thói quen nằm một ḿnh trong bóng tối!
Quân Vũ bật cười, vặn ngọn đèn ngủ rồi tiến lại gần nàng. Minh Thư vẫn mặc chiếc áo tím trên người và nằm úp mặt xuống gối.
- Học thuộc ḷng câu nói của anh lần trước hả ? Nói cho anh biết tại sao em lại khóc thút thít một ḿnh như vậy!
- Tại v́ em không biết ḿnh có phải ra đi lần nữa hay không!
- Em nói ǵ ?- Chàng kinh ngạc - Quay mặt lại nh́n anh đây này và nói cho anh biết chuyện ǵ đă xẩy ra.
Nàng quay mặt lại, những giọt nước mắt vẫn c̣n đọng trên má nhưng ngay cả khi khóc, nàng vẫn có một nét đẹp năo ḷng khiến cho trái tim chàng rung động. Quân Vũ dùng tay lau những giọt nước mắt của Minh Thư. Nàng nắm bàn tay ấm áp của chàng trong tay ḿnh rồi thổn thức lần nữa.
- Nói cho anh nghe đi! Cả anh Quân Vũ của em mà em cũng dấu nữa sau?
- Anh có muốn em ở cạnh bên anh suốt đời không ?- Cô bé buồn bă hỏi.
- Anh muốn... nhưng rồi em cũng sẽ như những người con gái khác, học xong đại học, có một sự nghiệp ổn định, lấy chồng... và rồi lúc đó em sẽ xa anh Quân Vũ của em.
- Anh nghĩ là em sẽ làm như vậy ?
- Anh nghĩ thế! Không phải là em đang yêu Trung Hữu hay sao? Sau khi học xong đại học rồi em cũng phải nghĩ đến việc lập gia đ́nh với người em yêu. Anh chàng đâu có thể nào chờ đợi quá lâu!
- Nếu anh nghĩ thế này th́ em không c̣n ǵ để nói nữa.
- Nói xong, nàng quay mặt vào trong để dấu một giọt nước mắt đang rơi.
- Minh Thư! - Chàng dịu dàng xoay người nàng lại - Anh nói thế có ǵ không đúng đâu mà em phải giận anh?
- Em không yêu Trung Hữu! - Nàng bật khóc - Lúc nào anh cũng ghép em với người này, người nọ. Lúc trước th́ Dương Thiệu Vỹ và bây giờ là Trung Hữu. Anh Quân Vũ, anh có thể nào cho em sống bên anh một thời gian nữa không, trước khi em phải ra đi?
- Tại sao em phải ra đi, tại sao em lại nói với anh câu đó ?
- Bởi v́ em không muốn bị người khác nh́n ḿnh một cách lệch lạc. Em không muốn bị người khác cho rằng em tiếp tục sống bên anh để lợi dụng anh!
- Ai nói em lợi dụng anh ? Người nào đă nói những câu độc ác như vậy?
Minh Thư không đáp chỉ khẽ thở dài.
- Huệ Trinh đă nói phải không? Cô ta đă buộc tội em như vậy?- Quân Vũ hỏi bằng giọng nóng nảy.
- Vâng! Trong giờ nghĩ giải lao, chị ấy đă buộc tội em như thế c̣n em th́ phải bắt buột ngồi nghe. Chị ấy nói ở cương vị người vợ tương lai của anh, chị ấy cần giáo đầu cho em biết là em nên chấm dứt sự lợi dụng ấy càng sớm càng tốt. Đây là nguyên văn những lời chị ấy nói cùng em: "Em mới ngần ấy tuổi đầu, làm ǵ phải trèo cao như vậy chứ? Em nghĩ là em khoác những thứ hàng thượng đẳng vào người rồi em sẽ ngang hàng với những người như chị hay sao? Dù em có dát vàng lên người em đi nữa th́ em vẫn chỉ là một cô nữ sinh vô danh, không ai biết tới. Cho nên em đừng có mơ mộng hăo. Em chỉ là một cô gái mồ côi được anh ấy nhặt về nuôi, tại sao em lại có tham vọng muốn chỉ trong một bước biến thành một bà hoàng bằng cách lợi dụng ḷng hào hiệp của một người đàn ông tốt bụng. Khi mà chị trở thành vợ chính thức của anh Quân Vũ rồi, em sẽ không có cơ hội để lợi dụng hoặc tiếp xúc lũng đoạn tiền bạc của anh ấy nữa đâu. Nếu em là một người có lương tâm th́ em hăy chấm dứt cái tṛ lợi dụng ấy đi!" Anh Quân Vũ, em rất đau ḷng khi nghe người ta nhục mạ ḿnh như vậy, và chị Huệ Trinh nghĩ rằng chị ấy có quyền nhục mạ em v́ trong tương lai chị ấy sẽ trở thành vợ của anh!
- Cô ấy điên rồi! - Quân Vũ bực bội hét to - Anh phải nói chuyện với Huệ Trinh ngay bây giờ mới được. Từ đây về sau anh không để cho bất cứ người nào xúc phạm đến em.
Chàng thuận tay với lấy chiếc điện thoại gần đó và bấm số của Huệ Trinh.
- Đừng anh!- Minh Thư hốt hoảng kéo tay chàng lại- Có việc ǵ ngày mai hăy nói... bây giờ đă khuya rồi...
- Anh không chịu được! Anh phải giải quyết việc này ngay trong đêm nay. Cô ta là cái ǵ mà lại cho ḿnh cái quyền ăn nói với em như vậy chứ...
Chàng nói chưa dứt lời đă nghe giọng Huệ Trinh bên kia đầu dây. Giọng người con gái có vẻ hơi dao động, dù cho nàng đă chuẩn bị sẳn sàng cho sự bùng nổ tối nay:
- Anh có chuyện quan trọng muốn nói với em à ? Cho nên mới gọi cho em vào cái giờ khuya khoắt này?
- Đúng thế, Huệ Trinh!- Giọng Quân Vũ cứng rắn vang lên - Ngay ngày mai em hăy đến đây để xin lỗi Minh Thư hoặc em và anh sẽ không c̣n là bạn bè của nhau nữa!
- Anh nói ǵ ? Anh buộc em phải xin lỗi con bé đó?- Giọng Huệ Trinh vang lên uất ức.
- Em phải xin lỗi Minh Thư bởi v́ em có lỗi. Em đă nh́n vấn đề một cách lệch lạc, em đă buộc Minh Thư nghe những lời ghê gớm nhất mà anh không ngờ em có thể thốt ra. Những lời anh lo lắng cho Minh Thư là tấm ḷng tự nguyện của một người anh. Nhưng em đă bóp méo mọi vấn đề để rồi buộc tội Minh Thư là lợi dụng. Đó là sai lầm nhất của em. Sai lầm thứ hai là em đă tự cho ḿnh cái quyền xen vào cuộc sống riêng của anh. Anh không có thói quen để bất cứ người phụ nữ nào thống trị cuộc sống của anh, dù người ấy có là ca sĩ Huệ Trinh danh giá nhất Đài Bắc đi nữa. Anh chưa từng hứa hẹn cưới em làm vợ cho nên em cũng đừng có nhân danh là người vợ tương lai của anh để đi giáo đầu cho người khác về những chuyện hoàn toàn do em tưởng tượng ra, về những chuyện hoàn toàn không có thật
- Anh Quân Vũ! Anh có thể nói với em những lời tàn nhẫn vậy sao? Anh xem trọng những ngày ngắn ngủi bên cạnh nó hơn mười mấy năm chúng ta quen biết nhau sao?
- Huệ Trinh! Em lại sai lầm nữa rồi! Vấn đề không phải là người ta đă sống bên nhau bao lâu mà là người ta đă sống với nhau như thế nào. Nếu em biết được những ngày tháng sống bên anh, Minh Thư đă hết ḷng hy sinh và lo lắng cho anh th́ em sẽ không thốt ra những lời làm cho Minh Thư phải đau ḷng như vậy. Anh thú thật, trước đây anh đă từng có ư nghĩ cưới em làm vợ, nhưng rồi hết lần này đến lần nọ, em đă tự phá đi cái h́nh ảnh đẹp đẽ của chính ḿnh để đến nổi bây giờ anh không nhận ra em chính là Huệ Trinh của ngày trước nữa.
Những lời chàng nói khiến người con gái buồn đến bật khóc, Quân Vũ cảm thấy có một chút mềm ḷng nhưng rồi ḷng chàng rắn lại khi nhớ tới những lời báng bổ mà Huệ Trinh đă thốt ra với Minh Thư.
- Anh Quân Vũ, xin anh đừng bỏ em! - Nàng nghẹn ngào nói - Xin anh đừng chấm dứt t́nh bạn của chúng ta.
Huệ Trinh nói rồi khóc sướt mướt, cảm giác như đất trời sập đổ dưới chân ḿnh nếu từ đây chàng không c̣n hiện diện trong cuộc đời của nàng nữa. Những giọt nước mắt ấy khiến cho Quân Vũ cảm thấy đau ḷng.
- Anh không muốn chấm dứt t́nh bạn giữa chúng ta nhưng nếu em không bằng ḷng xin lỗi Minh Thư th́ anh buộc phải làm việc đó.
- Anh Quân Vũ...anh cho em thời gian... suy nghĩ... có được không ?
- Em cứ suy nghĩ đi rồi em sẽ thấy ḿnh đă xúc phạm Minh Thư đến thế nào. Một lời xin lỗi anh nghĩ hăy c̣n nhẹ!
Quân Vũ nói xong, gác điện thoại, không chờ Huệ Trinh trả lời. Chàng đến bên cạnh Minh Thư, nâng nàng dậy, để đầu nàng tựa vào vai ḿnh và khẽ nói :
- Xin lỗi em, Minh Thư! Xin lỗi đă để cho người khác xúc phạm đến em.
- Anh Quân Vũ! - Minh Thư nghẹn ngào ôm chặt lấy chàng - Anh đừng bao giờ bắt em phải xa anh. Anh cho phép em sống bên anh để lo lắng cho anh... cho đến khi nào anh t́m được một người vợ mà anh yêu thực sự.
Những lời tha thiết của nàng khiến trái tim chàng rung động nhưng rồi chàng lại thở dài.
- Anh sao vậy?- Nàng ngước lên nh́n chàng lo lắng.
- Cái bài thơ đó... - Chàng khẽ cắn môi và nói một cách khó khăn- ... không phải là em viết cho Trung Hữu hay sao?
- Chao ôi! - Nàng thở ra một hơi dài nhẹ nhơm- Khi anh bằng tuổi em, chắc anh cũng phải có những lúc mơ mộng như em! Khi mà người ta vẽ lên trong tâm hồn ḿnh một người t́nh tưởng tượng và tâm sự với người đó những mơ ước của chính ḿnh. Em không yêu Trung Hữu và cũng không yêu ai cả. Đối với em c̣n quá sớm để nghĩ đến t́nh yêu..Không phải là anh đă từng nói với em không cần nghĩ ngợi ǵ cả, em chỉ làm cho anh hai việc, một là học thật giỏi, hai là làm em gái ngoan của anh ". Anh Quân Vũ, bây giờ em muốn làm hai việc đó. Từ đây về sao anh đừng nghĩ tới việc phải t́m cho em một ai đó xứng đáng để gả em cho họ. Để em học cho xong đại học, rồi sau đó nếu em ưng ư một ai, em sẽ tự nói cho anh biết.
- C̣n em... em cũng không được nói là sẽ bỏ ra đi khi một ai đó nói câu ǵ khiến em buồn ḷng. Lần trước, v́ Huệ Trinh em đă bỏ anh mà đi, và lần này cũng v́ Huệ Trinh mà em định lập lại hành động đó của ḿnh lần nữa.
- Em nói vậy sao?
- Vậy chứ lúc nảy ai đă khóc thút thít và nói với anh: "Em không biết ḿnh có phải ra đi lần nữa hay không! "
- Em xin lỗi....- Nàng xấu hổ úp mặt vào vai chàng - ...em hứa với anh là em sẽ chẳng bao giờ nói câu đó nữa.
- Minh Thư, em phải nhớ... - Chàng nâng mặt nàng lên và bắt nàng nh́n thẳng vào mắt chàng - ...Anh Quân Vũ của em không bao giờ chấp nhận cưới một người đàn bà làm vợ mà người đó đă từng xúc phạm đến Minh Thư! Bây giờ th́ em đi thay áo đi rồi c̣n nghĩ ngơi nữa chứ!Và từ đây về sau không được cứ mỗi chuyện là mỗi mít ướt với anh! Em cứ nghĩ lúc nào anh Quân Vũ của em cũng thương em là được!

Chương 19

Quân Vũ trở về trở pḥng ḿnh, không bật đèn lên mà nằm dài trên giường và ch́m đắng trong hạnh phúc đang dâng lên giữa ḷng. Chàng nhớ đến những lời nói lúc năy của Minh Thư và lẩm bẩm: "Rơ ràng là nàng yêu ḿnh... rất yêu ḿnh!" Anh đừng bao giờ bắt em phải xa anh. Anh cho phép em sống bên anh để lo lắng cho anh... cho đến khi nào anh t́m được một người vợ mà anh yêu thực sự. " Không phải là nàng v́ yêu ḿnh mà đă nói vậy sao? Và rồi cái đêm từ nhà Thiệu Vỹ trở về, trong cơn say ḿnh vẫn c̣n nhớ nàng đă nói một câu: "Em sẽ ở bên anh suốt đời nếu mà..... anh cho phép em được làm điều đó!" Chao ôi, Minh Thư! Anh không ngu ngốc đến nỗi không biết là em yêu anh nhưng anh cho phép em kéo dài những ngày mơ mộng này thêm một chút, anh yêu cái ngây ngất mà anh đă trải qua....khi anh yêu em mà vẫn chưa thố lộ cùng em. Anh cũng yêu cái e ấp trên đầu mày, cuối mắt của em khi em yêu anh Quân Vũ của ḿnh mà vẫn không dám nói. Có phải là anh quá lăng mạn không Minh Thư khi đă làm như vậy? Nhưng em cũng lăng mạn như anh khi sáng tác bài thơ đó cho anh mà nhất định không chịu thú thực cho anh biết. Không phải một nhà thi sĩ đă từng nói thế này sao:
Ôi giây phút huy hoàng của t́nh ái
Là khi mà anh chưa nói anh yêu em!

Trong lúc tâm hồn Quân Vũ bềnh bồng trong hạnh phúc th́ trái tim của Minh Thư cũng bay bổng trên mây. Có lẽ anh Quân Vũ yêu ḿnh! Hôm ḿnh đi party với Trung Hữu anh ấy đă giận muốn điên lên. Và bây giờ anh ấy lại thở dài v́ nghĩ là bài thơ của ḿnh viết cho anh ấy để tặng cho một ai đó. "Từ đây về sau, anh không để cho bất cứ ai làm cho em đau khổ." Anh ấy không biết ḿnh đă xúc động thế nào khi nghe câu nói đó. Quân Vũ! Em biết có một ngày anh sẽ nói yêu em và ngày đó sẽ là ngày hạnh phúc nhất của đời em.
Ngày hôm sau, Huệ Trinh gọi điện thoại đến xin lỗi Ḿnh Thư như Quân Vũ đă yêu cầu nàng làm vậy. Nàng không muốn mất chàng, mất người đàn ông mà nàng đă yêu suốt mười mấy năm trời. "Ḿnh đă hành động một cách ngu ngốc v́ ghen tuông, ḿnh phải làm lại từ đầu để khôi phục cái h́nh ảnh tốt đẹp mà anh ấy vẫn nghĩ về ḿnh ", cô gái tự nhủ, cố nắm trong tay một chút hy vọng cuối cùng.
Hai ngày nữa trôi qua êm ả và tối đó khi ngồi dùng cơm với Minh Thư Quân Vũ đă hỏi nàng :
- Cuối tuần này em có muốn cưỡi ngựa và đi săn với anh không ?
- Ở đâu hở anh?- Nàng mừng rỡ hỏi.
- Hồi sáng nay Lệ Hằng có gọi điện thoại đến cho anh. Gia đ́nh Lệ Hằng có một trang trại chỉ cách Đài Bắc hai tiếng lái xe. Trang trại đó tiếp giáp với một khu rừng khá lớn và thỉnh thoảng cô ấy vẫn tụ họp bạn bè, tổ chức săn bắn để thay đổi không khí một chút. Những người sống ở thành phố thường có cái cảm giác tù túng và muốn làm một cái ǵ đó để cuộc sống của họ trở thành thị vị hơn.
- Chị Lệ Hằng có mời ai nữa không anh?
- Cô ấy nói có mời thêm vài người bạn, anh cũng chẳng hỏi là ai. Mục đích anh là muốn đưa em lên đó để em có dịp cưỡi ngựa, săn bắn, đi dạo trong rừng bởi v́ anh biết đôi khi em cũng rất nhớ Kỳ Sơn. Lệ Hằng t́nh tính rất phóng khoáng, cô ấy nói anh đưa thêm bạn bè và người thân tới càng vui. Biệt thự nghỉ mát của trang trại rất đồ sộ, tha hồ muốn chứa bao nhiêu người cũng được. Em bằng ḷng đi với anh chứ, Minh Thư?
- Nghe anh kể là em đă muốn đi rồi. Bao giờ ḿnh lên đường hở anh?
- Chiều thứ sáu này chúng ta đi đến chiều chủ nhật trở về. Hai ngày tuy ngắn ngủi nhưng cũng hứa hẹn nhiều thú vị. Chỉ c̣n một hai, ngày nữa thôi, em phải lo gạo bài trước cho tuần tới v́ cuối tuần này chúng ta đă dành hết thời gian cho việc giải trí rồi.
- Điều đó đối với em không khó khăn ǵ cả v́ em lúc nào cũng rất là chăm, có khi em c̣n chuẩn bị bài mới trước khi thầy giảng nữa!
- Như vậy th́ anh yên tâm! Ngày mai anh sẽ có một món quà cho em.
- Quà ǵ hở anh?
- Bí mật, ngày mai anh mới nói cho em biết.
Tối hôm đó Minh Thư ngủ một giấc thật say. Trong mơ nàng thấy ḿnh về Kỳ Sơn, ngồi trên lưng Hoàng mă và phóng ngựa suốt ngày trên thảo nguyên. Khi chia tay với Hoàng mă, con ngựa trung thành vùng vằng không muốn xa chủ. Nó đă hí lên những tiếng thật buồn c̣n Minh Thư th́ khóc. Lúc tỉnh dậy, Minh Thư thấy một giọt lệ vẫn c̣n động trên khóe mắt của ḿnh.
Ngày hôm sau Quân Vũ trở về với một hộp quà trên tay.
- Mở ra đi!- Chàng mỉm cười thúc giục cô em gái nhỏ - Rồi em sẽ rất là thích thú khi mặt nó.
- Chao ôi, đẹp quá!- Minh Thư reo lên khi mở hộp quà ra và thấy một bộ jean trắng thật tuyệt vời trong đó kèm theo đó là đôi boot cưỡi ngựa màu trắng và chiếc nón kỹ sĩ cũng màu trắng nốt.
- Em thấy nó thích hợp với em chứ?- Chàng khẽ hỏi, hân hoan khi nh́n gương mặt đầy thích thú của nàng.
- Em thích lắm, em muốn thử nó ngay bây giờ! Anh mua những thứ này ở đâu vậy?
- Ở Đài Bắc có một nơi chuyên bán những loại hàng này. Đối với Kỳ Sơn của em th́ việc cưỡi ngựa là một việc thông thường nhưng Đài Bắc nó lại trở thành một môn thể thao của giới giàu sang. Phải có tiền để tậu trang trại mua những con ngựa cự phách, rồi tham gia những lớp dạy cưỡi ngựa, sắm sửa tất cả những vật dụng có liên quan đến môn thể thao này, Đối với những người làm ăn ở Đài Bắc, đây là một kỹ nghệ hái ra tiền. Những người giàu có ở thành phố này họ không bao giờ tiếc tiền v́ muốn hưởng thụ càng nhiều càng tốt. Không phải chỉ bộ đồ kỵ mă mặc trên người mà giày, nón, yên ngựa, roi điều khiển ngựa …vv..và v. v... đều là những thứ vô cùng đẹp đẽ và tinh xảo và để có tất cả những thứ đó, họ phải bỏ bộn tiền ra để sắm. Nếu Minh Thư xem phim thấy các công tử, tiểu thư trên màn ảnh khi cưỡi ngựa ăn mặc ra sao th́ ở ngoài đời, khi cưỡi ngựa, những nhà giàu Đài Bắc họ cũng ăn mặc thanh lịch như vậy.
- Bạn của chị Lệ Hằng chắc cũng toàn là những người giàu có phải không anh?
- Đương nhiên rồi v́ gia đ́nh cô ấy rất giàu. Đi cưỡi ngựa, săn bắn cũng là dịp để họ phô trương thời trang cho nên anh Quân Vũ của em không muốn cho em thua kém bất cứ ai cả, nhất là khi cô em gái của anh lại xin đẹp như vậy!
- Anh Quân Vũ! - Minh Thư ngă vào ḷng chàng, th́ thầm - Sao anh lại thương em đến thế hở anh?
- Tại v́ Minh Thư cũng thương anh, không phải sao? - Chàng cười, nụ cười khiến nàng rung động cả ḷng - Em xứng đáng để cho anh chăm sóc em như vậy, c̣n bây giờ th́ mặc bộ áo này vào cho anh xem thử, nó là bộ áo mà anh ưng ư nhất trong tiệm.
Minh Thư như cơn gió chạy vụt vào trong pḥng, cô bé giống như đang lướt đi trong hạnh phúc. Nh́n dáng điệu tung tăng của Minh Thư, trong ḷng Quân Vũ ngập tràng niềm vui: " Ít ra th́ anh cũng làm được cho em một cái ǵ đó... để em thấy cuộc đời này rất là đáng sống ".
Mười phút sau nàng mở cửa và xuất hiện trước mắt chàng trong bộ quần áo kỵ mă hết sức thời thượng. Bộ jean trắng ôm khít thân h́nh Minh Thư, đôi boot trắng mềm mại làm tôn dáng người thanh thoát và đài các của cô gái. Chiếc mũ xinh xinh trên mớ tóc đen huyền mang lại cho nàng một nét đẹp rất man dại.
- Em trông rất tuyệt vời! - Chàng cười khi thấy công khó mà ḿnh bỏ ra rất là xứng đáng - Minh Thư, mỗi bộ áo mang đến cho em một vẻ đẹp khác nhau!
- Anh Quân Vũ!- Nàng xúc động ngă vào ḷng chàng và thủ thỉ - Anh có cho Minh Thư được sống với anh suốt đời không?
- Làm sao anh không cho em sống suốt đời với anh chứ! Nhưng em không ngại khổ v́ người chị dâu tương lai của em sao...nếu như tính t́nh cô ta dữ dằn quá! - Chàng nói đùa.
- Khổ cách nào Minh Thư cũng chịu được, miễn là Minh Thư được sống gần anh.
Giọng nàng thỏ thẻ khiến ḷng chàng vô cùng xúc động.
- Tại sao phải chịu khổ v́ anh như vậy?
- V́ trong cái khổ khi sống với anh em t́m được một thứ hạnh phúc mà nghĩ c̣n hơn rất nhiều cái hạnh phúc khi em trải qua một cuộc đời b́nh an với những người khác.
- Minh Thư... - Chàng xúc động thốt lên - ... em có nhiều câu nói khiến cho anh ghi nhớ măi nhưng câu nói này của em th́ anh nhớ suốt đời. - Và rồi chàng khẽ bảo:
- Chiều mai chúng ta lên đường rồi nên tối nay phải chuẩn bị hành lư. Bây giờ chúng ta bắt tay làm cho xong việc này. Ngày mai năm giờ anh tan sở, anh sẽ về nhà đón em và lúc đó em phải sẵn sàng để lên đường.
Nàng nhỏ dạ và ngoan ngoăn làm theo lời chàng.
Tối đó Minh Thư mỉm cười khi ngă đầu trên gối và ngẫm nghĩ: "Để xem anh ấy c̣n chạy trốn được t́nh yêu của em trong bao lâu khi mà em một ḷng một dạ yêu anh như vậy. Quân Vũ, em không dám nói thẳng với anh là em yêu anh nhưng em hy vọng rồi có một ngày nào đó, chính anh sẽ nói ra với t́nh cảm thật của ḷng ḿnh."
C̣n Quân Vũ th́ bâng khuâng tự nhủ: "Sao nàng càng lúc càng đáng yêu như vậy....càng lúc càng nói những câu khiến ḿnh xao động của ḷng. Nàng không giống như những người con gái khác, mỗi ngày ḿnh cảm thấy nơi nàng những điều mới lạ. Minh Thư giống như một khu rừng bí mật, ngay cả tiếng th́ thầm của khu rừng mỗi ngày nghe cũng khác, chưa nói trong sâu thẳm của khu rừng c̣n có những điều kỳ bí mà ḿnh chưa biết hết!"
Hai người sống ngây ngất như trên mây, cảm thấy mỗi ngày của họ bừng sáng lên trong ánh hào quang chói lọi của t́nh yêu, một thứ t́nh yêu chưa nói ra lời mà hàm chứa trên đầu mày cuối mắt, đến nỗi những người xung quanh họ đều có thể nhận thấy từ họ cái hạnh phúc vô cùng, vô tận ấy mà không biết hạnh phúc đến từ đâu.
Chiếc xe lướt đi trên con đường êm ái. Cảnh vật hai bên đường xanh ngát một màu, có lúc là những cánh đồng thơm mùi mạ mới, có lúc là những ngôi nhà xinh xinh in bóng xuống ḍng sông. Minh Thư mê mải ngắm nh́n cảnh đẹp, thấy hai giờ đi trên đường sao trôi qua quá nhanh. Thoắt một cái từ xa đă thấy những đầu hồi nhọn hoắt màu trắng của ngôi biệt thự vươn cao trên nền trời.
- Chúng ḿnh sắp tới nơi rồi phải không anh?- Nàng khẽ hỏi.
- Sao em biết hay vậy?
- Ngôi biệt thự đó quá đặc biệt, trông giống như một ṭa lâu đài trong chuyện cổ tích, đương nhiên chủ nhân của nó phải là chị Lệ Hằng rồi.
- Bên trong ngôi biệt thự c̣n đẹp hơn nhiều v́ được trang trí theo kiểu cổ điển. Không phải tháng nào Lệ Hằng và gia đ́nh cũng tới đây nhưng lúc nào ngôi biệt thự này cũng sạch sẽ, tinh tươm, họ mướn của một đội quân người làm trong ngôi biệt thự. Đời sống của giới thượng lưu Đài Bắc là như thế đấy Minh Thư ạ!
- Trong những người khách đến với ngôi biệt thự này, chỉ có em không phải là người của giới thượng lưu!
- - Nhưng dưới mắt anh, em hơn hẳn tất cả bọn họ!
- Anh nói thật chứ?
- Anh nói thật! Họ như những bông hoa được chưng trong những chiếc b́nh lưu ly sang trọng nhưng thế giới của họ nhiều lắm cũng chỉ là ngôi biệt thự bé nhỏ này, c̣n Minh Thư của anh là một bông hoa rừng thơm ngát nhưng thế giới của em là cả bầu trời.
- Anh Quân Vũ... - Người con gái xúc động thốt lên - ... không phải chỉ có em mà cả anh cũng có những câu nói làm người ta phải nhớ trọn đời.
- Đến một lúc nào đó anh sẽ mang em về thế giới thênh thang mà em đă từng sống để em có thể tung tăng với con Hoàng mă của em trên những cách đồng cỏ mịn như tơ, anh không muốn mỗi ngày em bị g̣ bó trong ngôi nhà chật hẹp của anh, và anh nghĩ không bao lâu nữa anh có thể thực hiện điều đó cho em. Anh muốn mua một trang trại lớn ở gần vùng thảo nguyên nhưng không xa thành phố như ngôi làng Kỳ Sơn của em. Anh muốn đưa con Hoàng mă của em đến đó và mỗi cuối tuần em lại có dịp đến thăm nó và sống với thiên nhiên theo cách mà em thích.
- Thật ư anh?
- Anh mong là anh thực hiện được. Từ lúc về Kỳ Sơn t́m em và nh́n em tung tăng với con Hoàng mă trên những cánh đồng cỏ ngát xanh là anh đă có ư nghĩ đó rồi. Anh đă nhờ người quen t́m cho anh trang trại và anh nghĩ trong ṿng một tháng nữa anh có thể kết thúc việc mua bán này. Anh đang điều đ́nh giá cả với người chủ, hy vọng anh có thể mua lại trang trại của họ trước khi họ xuất ngoại.
- Anh Quân Vũ... - Minh Thư reo lên hồn nhiên như một đứa trẻ - ...và lúc đó cứ mỗi cuối tuần chúng ta đều đến đó phải không anh?
- Anh hy vọng như thế! Suốt ngày cứ bù đầu với công việc trong cái thành phố tù túng này, có lúc chúng ta sẽ trở nên ngộp thở mất. Trước đây th́ cuối tuần anh lại lao vào những cuộc vui thâu đêm suốt sáng với bạn bè nhưng bây giờ th́ anh không muốn như vậy nữa. Anh thích t́m đến những thú giải trí tao nhă hơn nhất là khi anh có Minh Thư bên cạnh.
Ḷng Minh Thư cảm thấy ấm áp khi Quân Vũ thốt ra câu đó.
Xe dừng lại trước cổng biệt thự, Lệ Hằng từ trong tươi cười bước ra đón khách. Nhưng vừa nh́n thấy Minh Thư là nàng đă thốt lên kinh ngạc:
- Chao ôi! Cô bạn gái xinh đẹp của đạo diễn Trung Hữu đây mà! Rất hân hạnh được đón tiếp em, Minh Thư ạ!- Rồi quay sang Quân Vũ, nàng hỏi - Cô Minh Thư đây là...
- Em kết nghĩa của anh đó! - Chàng tươi cười trả lời nhưng trong ḷng không khỏi cảm thấy khó chịu khi Lệ Hằng bảo Minh Thư là bạn gái của anh chàng đạo diễn đẹp trai kia.
- Chị Lệ Hằng... - Minh Thư vội vàng đính chánh- ... em không phải là bạn gái của Trung Hữu, em chỉ là bạn của anh ấy mà thôi.
- Thế ư? Chị lại không biết điều này. Buổi party hôm đó, mọi người cứ kháo nhau rằng cô bạn gái Trung Hữu sao mà xinh đẹp tuyệt trần như vậy!
- Chỉ là sự hiểu lầm! - Minh Thư thẹn thùng nói.
- Thế nào?- Lệ Hằng lại trêu tiếp - Em không thích nhà đạo diễn tài hoa của chúng tôi à? Chà! Minh Thư! Để chị nói cho em biết, sắp tới đây anh ấy sẽ trở thành phó giám đốc của đài truyền h́nh, em không ngó ngàng đến anh ấy là sẽ bị các cô khác tranh mất đấy!
- Em c̣n đang đi học mà... cho nên chưa nghĩ đến chuyện t́nh yêu...
- Học th́ học, yêu th́ yêu chứ có sao đâu! - Lệ Hằng mỉm một nụ cười hồn nhiên, rồi không biết đùa hay thật nàng vui vẻ nói tiếp - Minh Thư không biết chứ lúc chị mới học lớp mười là chị đă thầm yêu, trộm nhớ anh Quân Vũ của em rồi!
- Chao ôi, đừng có tin lời nói của Lệ Hằng... - Quân Vũ xen vào, bảo với Minh Thư... lúc ấy Lệ Hằng là hoa khôi của toàn trường, cô ấy làm ǵ mà phải thầm yêu, trộm nhớ anh chứ!
- Có đấy và bây giờ vẫn vậy! - Cô gái xinh đẹp có nụ cười tươi như hoa khoác tay Quân Vũ một cách tự nhiên rồi nói - Thôi bây giờ chúng ta vào nhà, những người khác đă đến đông đủ cả rồi, chỉ có anh và Minh Thư là trể nhất.
Mặc dù Lệ Hằng không cố ư và đó chỉ là một cử chỉ tự nhiên mỗi khi nàng gặp Quân Vũ nhưng nh́n thấy người phụ nữ xinh đẹp này khoác tay người đàn ông mà ḿnh yêu, Minh Thư không khỏi cảm thấy buồn.
Ba người bước vào pḥng khách của biệt thự. Cách bài trí quá sang trọng và thanh nhă khiến Minh Thư không khỏi kinh ngạc v́ nàng mới đến đây lần đầu nhưng điều khiến cho nàng kinh ngạc hơn nữa chính là những người đang hiện diện trong pḥng khách. Nàng khẽ cắc ngón tay xem ḿnh tỉnh hay mơ khi trước mặt nàng là Huệ Trinh, Khánh Ngọc và Trung Hữu. Trung Hữu ngạc nhiên khi trông thấy Minh Thư. Chàng tiến đến bên nàng, đỡ lấy chiếc xách tay rồi vui vẻ nói:
- Anh không ngờ em cũng đến tham gia cuộc họp mặt này. Lúc Lệ Hằng đưa ra ư kiến, anh đă định rủ em đi rồi nhưng mà...- Nói đến đó chàng liếc nh́n Quân Vũ- ...v́ đi cả hai ngày đêm nên không biết ông anh kết nghĩa của em có bằng ḷng cho em đi không, hay là anh ấy sẽ nghi ngờ là anh bắt cóc em gái của anh ấy!
- Chà..... Trung Hữu! - Quân Vũ mỉm cười - ...Tôi đâu có khó khăn đến nổi như vậy chứ? Nhưng e là không có tôi Minh Thư không chịu đi với anh đâu...cô em gái nhỏ của tôi đă quen lẩn quẩn bên cạnh tôi rồi! Có phải thế không Minh Thư?
- Minh Thư e thẹn nép vào người Quân Vũ, tuy nàng không nói ra nhưng cử chỉ đó cũng đă là một câu trả lời đầy đủ.
- Huệ Trinh, em cũng đến tham gia cuộc săn bán này à? - Quân Vũ hỏi và tiến lại gần cô gái, cảm thấy phải nói một câu ǵ đó để an ủi nàng sau cuộc căi vă lần trước của họ cũng về chuyện Minh Thư.
- Lẽ ra em không đi rồi. - Huệ Trinh than thở - Lúc này không biết tại sao em lại bị xuống tinh thần như vậy, làm ǵ cũng không xong và cũng chằng muốn đi đâu. Nhưng nghe Lệ Hằng nói anh sẽ tham gia cho nên em cũng quyết định đi!
- Nghĩa là anh Quân Vũ đây có một hấp lực rất lớn...- Trung Hữu bông đùa - ... cho nên anh ấy mà đă xuất hiện th́ các người đẹp không thể nào vắng mặt.
- Tôi mà có cái hân hạnh như vậy sao?- Quân Vũ khiêm tốn nói, rồi quay qua Khánh Ngọc, chàng bảo - Em cũng có bí mật quá nhỉ, nhận lời mời của Lệ Hằng đến đây mà không cho anh biết một tiếng.
- Em ư?- Khánh Ngọc c̣n đang kinh ngạc khi biết được người anh kết nghĩa của Minh Thư mà Dương Thiệu Vỹ nói trước đây lại chính là Quân Vũ, nàng chưa kịp định thần nên lúng túng - Em... em... cũng muốn dành cho em một sự ngạc nhiên.
Trung Hữu mỉm cười:
- Như vậy mọi người ở đây đều quen biết nhau cả nhưng v́ Lệ Hằng muốn làm cho tất cả bất ngờ nên không cho biết trước ai sẽ tham dự. Tôi nghĩ rằng sau cuộc họp mặt này, t́nh bạn giữa chúng ta lại càng khắn khít hơn.
Câu nói của Trung Hữu khiến cho bầu không khí thêm phần thân mật. Lệ Hằng đưa Quân Vũ và Minh Thư đến pḥng riêng của mỗi người. Lệ Hằng vui vẻ nói:
- Em chọn hai pḥng sát nhau dành riêng cho hai anh em. Anh Quân Vũ và Minh Thư đi đường xa chắc mệt, tắm một cái cho khỏe đi rồi chúng ta sẽ dùng cơm chiều với nhau.
Nói xong nàng xuống bếp hối thúc người làm chuẩn bị buổi tối thịnh soạn để đăi các bạn. Pḥng ăn của ngôi biệt thự có không khí đầm ấm, sáu người trẻ tuổi vừa ăn vừa chuyện tṛ vui vẻ với nhau.
Họ dùng cơm xong th́ trời cũng sập tối. Lệ Hằng nh́n mọi người khẽ bảo:
- Các bạn người nào cảm thấy mệt th́ nghĩ ngơi sớm, c̣n ai khỏe khoắn th́ cứ tha hồ đi dạo. Đêm nay có trăng thật là mơ mộng, bỏ qua một đêm thơ mộng như thế này thật là uổng phí! - Rồi quay sang Quân Vũ, nàng hỏi nhỏ:
- Chắc là anh không mệt chứ?
Chàng cười:- Anh hả?Anh thức đến sáng mai vẫn c̣n được! Thế nào? Em định ngày mai sẽ tổ chức cuộc đi săn chứ?
- Em nghĩ ngày mai chúng ta cưỡi ngựa đi dạo, tổ chức một cuộc picnic trong rừng cho thật vui nhộn. Ngày kế đó th́ hăy đi săn, anh thấy thế nào có được không?
- Thú thực, anh th́ không muốn đi săn chút nào chỉ muốn cưỡi ngựa dạo chơi thôi. Những con vật hiền lành, xinh xắn như vậy, ai mà nỡ tước đi sinh mệnh của chúng chứ!
- Nhưng đi săn mới khiến cho con người vừa say mê, vừa hồi hộp và cuối cùng c̣n có được cái cảm giác chiến thắng nữa!
Một giọng nói sắc sảo cất lên khiến ai cũng quay lại nh́n và người nói câu đó chính là Khánh Ngọc. Quân Vũ mỉm cười:
- Ai cũng biết Khánh Ngọc là thiện xạ, trong môn thể thao này th́ anh đoán chắc mọi người ở đây đều thua em cả.
- Chưa chắc đâu nhé?- Lệ Hằng lên tiếng - AnhTrung Hữu anh ấy cũng săn bắn tài t́nh lắm. Để rồi xem anh ấy và Khánh Ngọc ai hơn ai. - Rồi nàng ngước lên nh́n Quân Vũ:
- Lúc năy anh bảo là anh không mệt, vậy th́ đi dạo với em một chút đi!
- Quân Vũ mỉm cười - Nhưng không phải lúc nào em đ̣i th́ anh cũng sẽ chiều theo em đâu nhé!
- Một lần này thôi, Quân Vũ ạ! Nếu trăng không đẹp như vậy th́ em đời nào rủ anh đi.
- Em cũn đi chứ, Minh Thư?- Quân Vũ hỏi.
- Cô bé lắc đầu, trong ḷng dâng lên một cảm giác tủi thân và thấy ai đó vừa lấy đi một cái ǵ thật là quư giá đối với ḿnh. Lệ Hằng dựa vào vai Quân Vũ, hai người men theo con đường lát đá trắng dẫn ra vườn hoa ở phía sau biệt thự.
"Cô ta sẽ nói ǵ với anh ấy?", Minh Thư thầm nhủ,
"Lúc nào chung quanh Quân Vũ cũng có đàn bà vây quanh. Lệ Hằng không đáng ghét như Huệ Trinh, nhưng cô ấy cũng muốn cướp đi anh Quân Vũ của ḿnh." Cô gái nh́n theo hai người, trong ḷng như có một cái ǵ uất nghẹn. Mới hôm qua đây nàng c̣n nghĩ là chàng rất yêu ḿnh dù không nói ra nhưng bây giờ ḿnh cảm thấy ḿnh quá nông nổi khi đă tự tin như vậy. Lệ Hằng c̣n sắc nước hương trời hơn cả Huệ Trinh, lại phóng khoáng và nồng nhiệt như thế, Quân Vũ của nàng có lúc cũng sẽ sa vào sự quyến rũ của cô ta.
- Ḿnh cũng đi dạo đi, Minh Thư? - Một giọng êm ái cất lên và một bàn tay ấm áp nắm lấy tay nàng - Lệ Hằng nói rất đúng, hôm nay trăng đẹp như thế này, bỏ qua một cuộc đi dạo thật là uổng phí!
- Minh Thư ở trong t́nh trạng tiến thoái lưỡng nan, bởi v́ nếu nàng không đi với Trung Hữu th́ nàng sẽ phải ở lại và đối diện với hai người mà nàng không ưa thích. Khánh Ngọc miệng lưỡi cô ta th́ quá ghê gớm rồi, c̣n Huệ Trinh th́ cũng đă một phen nhục mạ nàng dù sau đó đă nói câu xin lỗi. Nghĩ vậy nên nàng bước theo Trung Hữu, để lại hai cô gái mà tâm sự đều rất giống như nhau:rất ghét Minh Thư và muốn giành lại Quân Vũ của họ cho bằng được bằng bất cứ giá nào.
- Em không biết con bé ấy lại là em kết nghĩa của Quân Vũ. - Khánh Ngọc tâm sự với Huệ Trinh và nói câu ấy bằng giọng rất là bực tức - Chắc chị cũng mới biết mới biết điều này hả?
- Chị cũng mới biết đây thôi, có lẽ chỉ trước em một chút. - Huệ Trinh nói mà gương mặt buồn rầu - V́ con bé ấy mà anh Quân Vũ đă căi nhau với chị.
- Chị có thể kể cho em nghe không? Khánh Ngọc nằn ń.
- Hôm trước chị có vé đi xem nhạc kịch, gọi lại mời anh Quân Vũ nhưng anh ấy lại bảo chị lấy luôn vé cho Minh Thư th́ anh ấy mới đi. Thật sự th́ chị nào có muốn Minh Thư đi cùng nhưng chị ṭ ṃ muốn biết Minh Thư như thế nào mà anh Quân Vũ lại chiều chuộng nó như vậy. Em có thể tưởng tượng được không, con bé ấy xuất hiện như một bà hoàng, mặc một chiếc soirée lộng lẫy và xâu chuỗi ngọc nó đeo trên cổ cũng đắt tiền không kém. Trong giờ nghĩ giải lao, chị có dịp nói chuyện với nó mới biết đó là quà của anh Quân Vũ mang về từ Pháp cho nó. Em xem, nếu nó không đ̣i th́ anh ấy đời nào lại mua những món quà đắt tiền như vậy. Nó đă dùng sắc đẹp để mà mê hoặc anh Quân Vũ, t rai đơn gái chiếc sống chung nhà với nhau như vậy, chuyện ǵ mà không thể xảy ra. Con bé ấy cũng ghê gớm lắm chứ không phải là khù khờ đâu! Có thể nó đă hiến thân cho anh Quân Vũ cho nên việc ǵ nó muốn là anh ấy cũng chiều. Chị biết anh ấy đă phải tốn kém rất nhiều tiền bạc v́ con bé Minh Thư, chị khuyên nó đừng lợi dụng ḷng tốt của anh ấy, em biết nó phản ứng thế nào không? Nó đùng đùng nổi giận và bỏ đi một cách rất hỗn láo. Rồi tối đó nó chẳng biết nó đă nói với anh Quân Vũ thế nào mà anh ấy giận dữ gọi đến nhà chị, mắng nhiếc chị đủ điều và buộc chị phải xin lỗi con bé đó nữa.
- Thế chị có xin lỗi nó không ?
- Đời nào chị lại làm như vậy! - Huệ Trinh đành phải nói dối để đỡ mất mặt với Khánh Ngọc - Nhưng sau việc ấy th́ t́nh bạn giữa chị và anh Quân Vũ đă nhạt đi rất nhiều. Lúc năy em cũng thấy, anh ấy nói chuyện với chị cũng v́ lịch sự mà thôi chứ không c̣n thân mật như trước nữa và nhân lúc chị và anh ấy căng thẳng như vậy th́ Lệ Hằng thừa nước đục thả câu!
- Vậy ư?", Khánh Ngọc thầm nghĩ, "Không phải là cả hai người đều đă tranh anh ấy với nhau suốt bao nhiêu năm sao? Nhưng không hai trong hai người sẽ được anh ấy v́ cuối cùng người anh ấy chọn sẽ là tôi. Anh ấy có thể đùa giỡn với cả hai người, anh ấy có thể nô đùa với con bé Minh Thư, nhưng rồi cuối cùng Quân Vũ sẽ là bạn đời của Khánh Ngọc. " Nàng ngưng một chút rồi nghĩ tiếp: "Nhưng cái con bé đáng ghét ấy, ḿnh không thể nào mà không loại trừ nó. Ḿnh làm thế nào có thể chịu nổi cái cảm giác nó sống ngày đêm bên cạnh người mà ḿnh yêu. Sau cuộc vui này, con bé Minh Thư sẽ phải khăn gói ra đi khỏi nhà của anh Quân Vũ. Khi ḿnh đă muốn th́ chẳng ai ngăn ḿnh được. Minh Thư! Đừng có mừng vội nhé! Khi tôi ra tay th́ cô khắc sẽ biết tôi lợi hại đến thế nào! Làm sao tôi không thắng cuộc cho được khi ba mẹ tôi là chủ nhân của công ty Trường Đạt. Và giữa Minh Thư và Trường Đạt nếu phải chọn lựa th́ Quân Vũ sẽ sẳn sàng bỏ rơi Minh Thư có thể có Trường Đạt trong tay!"
- Em nghĩ mà lặng người ra vậy? - Câu hỏi của Huệ Trinh kéo Khánh Ngọc trở về với thực tại.
- Em hả? Em nghĩ con bé Minh Thư chỉ là một thứ đồ chơi đối với Quân Vũ mà thôi, nếu không anh ấy đă không thản nhiên đi dạo với Lệ Hằng trước mắt nó!
- Em có rẻ rành về con bé quá nhỉ? Em có thể nói cho chị biết một chút về thân thế nó hay không?
- Em biết từ đầu đến cuối về con bé ấy, từ lúc nó chân ướt chân ráo bước đến Đài Bắc này nữa kia!
- Thế à?
- Minh Thư chỉ là một con bé nhà quê, lớn lên ở một vùng đất rất nghèo nàn. Nghe nói sau khi nội nó chết, không ai lo cho nó nên nó đă lần ṃ lên Đài Bắc để t́m người d́ bà con mong nương nhờ bà ta. T́nh cờ người này lại là quản gia của nhà em. Lúc đầu v́ bà ấy khẩn khoản van xin nên mẹ em đồng ư cho nó ở trọ và giúp việc trong nhà. Âư thế mà không biết bằng cách nào nó đă lọt được vào lớp mười hai mà em đang học. Trong lớp học nó đă gây chuyện với em nhiều lần nên em bực ḿnh bảo mẹ em đuổi cổ nó ra ngoài. Thế là người d́ của nó đă liên lạc với anh Quân Vũ, có lẽ nhân lúc ấy đang t́m người giúp việc trong nhà nên gửi nó sang. Thoạt đầu th́ em không hay biết chuyện này đâu, nhưng bây giờ th́ em đă từ từ suy ra tất cả. Trước đây nghe bạn bè nói nó được một người anh kết nghĩa giàu có nhận về nuôi, em nào có biết người ấy là anh Quân Vũ. Nếu em biết th́ nó đă không thể nào sống yên ổn trong nhà anh ấy mấy tháng nay. Thú thật với chị, chiều nay, lúc nó bước vào cùng lúc với anh Quân Vũ, em đă ngồi lặng cả người ra v́ không ngờ mọi việc xảy ra như vậy. Em nghĩ d́ của con bé Minh Thư thấy nó có nhan sắc nên đă t́m cách đưa nó đến để nó mồi chài anh Quân Vũ. Không biết th́ thôi, đă biết th́ em sẽ ngăn chặn lại, nếu không th́ anh ấy sẽ tàn gia bại sản v́ nó. Em xem anh Quân Vũ như người nhà của em và anh ấy mà em lại điềm nhiên ngồi yên cho được. Việc con bé này chị để em lo cho, nó chẳng có ǵ đáng để chị phải bận tâm đâu. Người mà chị cần chú tâm chính là Lệ Hằng. Nói thực cho chị, dù em quen biết chị và chị ấy cùng lúc, em vẫn thích chị hơn v́ chị dịu dàng, ḥa nhă. Chị đừng để anh Quân Vũ quá sa đà vào Lệ Hằng rồi có lúc dù muốn chị cũng gỡ không ra.
- Chị hiểu rồi, Khánh Ngọc! Nhưng em giúp chị tách con bé Minh Thư ra khỏi anh Quân Vũ nhé?
- Vâng, chị đừng lo! Việc đầu tiên là em sẽ tống khứ d́ của con bé ấy khỏi nhà em, đó chỉ là cú dằn mặt nó thôi, và cũng để trị tội bà d́ mưu mô của nó. Sau đó th́ em sẽ c̣n nhiều phương cách khác. Lấy độc trị độc mà! Nó nghĩ nó thông minh nhất thiên hạ nhưng có người c̣n thông minh hơn nó. Chị không biết đâu, Minh Thư nó cũng ghê gớm lắm. Khi đi học, th́ nó cặp với Dương Thiệu Vỹ, anh chàng bảnh trai nhất lớp em, về nhà th́ nó cặp với anh Quân Vũ và lúc năy chị thấy không, nó đang t́m cách quyến rũ anh chàng đạo diễn Trung Hữu, con bé này ai nó cũng không từ.
- Nó cặp với ai cũng được, chị không cần biết, nhưng em làm ơn tách rời nó ra khỏi anh Quân Vũ giùm chị. Nó là một người rất nguy hiểm!
- C̣n chị th́ đừng đế Lệ Hằng lân la gần anh ấy, chị làm được chứ?- Khánh Ngọc nói khích Huệ Trinh v́ nàng cũng gai mắt khi thấy Lệ Hằng quá thân mật với Quân Vũ trước mặt ḿnh.
- Chị sẽ cố gắng v́ cô ta cũng là t́nh địch của chị. Từ lúc Quân Vũ giận chị, anh ấy đến với Lệ Hằng nhiều hơn nhưng trước kia th́ anh ấy thích chị hơn cô ta. Chị chỉ cần khôi phục h́nh ảnh dịu dàng, hiền thục khi xưa của ḿnh th́ anh Quân Vũ không thế nào mà không trở lại với chị.
- Chị và Lệ Hằng cùng yêu anh Quân Vũ, vậy tại sao chị ấy lại mời chị đến đây làm ǵ? Không lẽ là muốn có thêm một t́nh địch hay sao?
- Có lẽ Lệ Hằng muốn cho chị biết bây giờ anh Quân Vũ nghiêng về phía cô ta. Lúc năy, Lệ Hằng thân mật với Quân Vũ trước mặt chị, đó cũng là cách để nói vào mặt chị rằng: "Cô thua rồi, cô rút lui đi là vừa!"
- Vậy th́ chị đến đây làm ǵ, nh́n chỉ gai mắt thêm thôi!
- Nhưng không đến th́ không yên ḷng, không có chị th́ hai người đó c̣n thân mật với nhau đến mức nào nữa.
- Chà, bây giờ họ cũng đă thân mật với nhau quá rồi. Ai biết hai người ấy đang làm ǵ ở trong cái vườn hoa rộng bao la đó. Hay là chúng ta cũng giả vờ đi dạo trong hoa viên ấy đi, biết đâu chúng ta lại chứng kiến được lắm tṛ vui!
- Ừ nhỉ, ngồi đây cũng buồn chết! Để chị lấy áo khoác rồi chúng ta cùng đi!

Chương 20


Trong lúc hai cô gái ngồi tâm sự th́ Trung Hữu và Minh Thư đi dạo với nhau trên con đường ṃn rợp bóng cây trước biệt thự.
- Hôm ấy đi dự party về, em thấy vui không?
- Cảm ơn anh, em rất vui! Anh đưa em đến làm quen với những người nổi tiếng trong một môi trường mà ai cũng thèm muốn được bước vào.
- Em có ư bước vào ngành điện ảnh chứ?
- Bây giờ th́ chưa! Em muốn trước hết học cho xong đại học. Chắc anh ấy đồng ư khi em làm như thế?
- Anh ấy rất tán đồng. Có tŕnh độ vững vàng rồi th́ rất vươn lên, và lúc đó chúng ta sẽ đi bằng tài năng chứ không phải v́ quen biết hoặc bằng những phương cách mà người khác gọi là đi cửa hậu.
- Lúc được thăng chức phó giám đốc, có lẽ anh sẽ bận rộn hơn bây giờ nhiều lắm.
- Có lẽ là như vậy nhưng bù lại công việc anh cố định, không phải đi xa như trước. Lúc trước, có lần phải quay ngoại cảnh cho một bộ phim, anh đă phải đi xa Đài Loan nữa năm. Anh không muốn phải xa nhà như vậy, nhất là sau khi lập gia đ́nh, anh muốn lúc nào cũng ở bên cạnh người vợ của ḿnh. Hai vợ chồng sống xa nhau, hôn nhân rất dễ bị rạn nứt.
- Ai mà được anh để mắt tới, người đó sẽ rất hạnh phúc.
- Anh đă để mắt tới một người rồi, và người ấy cũng biết anh để mắt tới họ nhưng họ vẫn chưa trả lời cho anh biết là họ có chút t́nh cảm nào với anh không?- Chàng nói rồi dừng lại, rồi nh́n sâu vào mắt nàng. Minh Thư thẹn thùng cúi mặt, không dám nh́n thẳng vào mắt của Trung Hữu.
- Em vẫn muốn tiếp tục sống với người anh kết nghĩa của em ư? Anh ta đă có Lệ Hằng rồi, lúc năy em có nh́n thấy rồi mà!
Minh Thư cố dấu nổi buồn và đáp bằng giọng thản nhiên :
- Hai việc đó có dính dáng ǵ với nhau đâu? Anh Quân Vũ chỉ là anh kết nghĩa của em. Anh ấy có quyền đi với bất cứ ai mà anh ấy thích.
- Em thật sự không thích anh ta chứ?
- Trung Hữu! Em chỉ là một đứa con gái mồ côi, được cắp sách tới trường là may mắn lắm rồi. Em không muốn nghĩ đến chuyện ǵ xa xôi cả. Bây giờ em chỉ dồn hết tâm trí vào việc học!
- Em nói thế th́ anh yên ḷng. Nhưng Minh Thư, anh muốn lập lại lần nữa với em là nếu ngày mai này, có một bất trắc ǵ xẩy ra mà em không thể tiếp tục sống ở nhà Quân Vũ nữa th́ ngôi nhà của anh lúc nào cũng mở rộng cửa để đón chào em.
- Em cảm ơn anh! - Minh Thư xúc động trước t́nh cảm tha thiết mà Trung Hữu đă giành cho ḿnh nhưng tiếc thay chàng đă đi trễ một bước, khi chàng xuất hiện th́ nàng đă mang cả trái tim của ḿnh để dâng cho Quân Vũ.
- Em thấy lạnh! - Nàng khẽ nói - Hay là ḿnh trở về nhà đi anh!
- Ừ, để em đi nghĩ sớm cho khỏe. Ngày mai hai chúng ta cưỡi ngựa thi với nhau nhé, giống như lần đầu tiên anh phi ngựa đuổi theo để làm quen em trên thảo nguyên.
- Mới nghĩ đến việc đó em cũng thấy vui rồi! - Sự hồn nhiên trở lại với Minh Thư khi Trung Hữu nhắc đến kỷ niệm xưa.
Khi họ trở về th́ thấy ngôi biệt thự im lặng như tờ nhưng ở phía sau vườn hoa th́ có vẻ náo nhiệt.
- Chà, những người này làm ǵ ở ngoài đó nhỉ? Chúng ḿnh ra xem thử đi Minh Thư!
- Em hơi mệt, em muốn đi nghĩ sớm. Hay là anh ra đó với họ đi!
- Anh không muốn để em ở đây một ḿnh. Thôi chúng ta cùng đi nghỉ vậy, c̣n có đến hai ngày vui trước mặt, cũng đâu có gấp gáp ǵ!
Tối đó Minh Thư không tài nào chợp mắt được, h́nh như thân mật giữa Quân Vũ và Lệ Hằng ban chiều khiến cho nàng cảm thấy thật buồn.
"Nếu chàng yêu ḿnh, chàng không thể nào thân mật với người phụ nữ khác ở trước mặt ḿnh, nhưng Lệ Hằng vừa lên tiếng là chàng đi ngay, c̣n để cô ấy khoác tay âu yếm như vậy."
Càng nghĩ nàng càng tủi thân đến rơi nước mắt và không khỏi cảm thấy tự ti. Cơ ngơi của gia đ́nh Lệ Hằng đồ sộ như thế này, Lệ Hằng lại là nữ tài tử nổi tiếng, làm sao Quân Vũ không thích Lệ Hằng cho được. Mà không phải chỉ Lệ Hằng, ngay so với Huệ Trinh và Khánh Ngọc, nàng cũng thua kém họ. Gia thế của họ thật là hiển hách, c̣n nàng, nàng chỉ là một cô bé mồ côi với hai bàn tay trắng.
Đến giữa khuya h́nh như Quân Vũ mới trở vào nhà. Nàng nghe tiếng huưt sáo nho nhỏ quen thuộc của chàng, sau đó là tiếng mở nước trong pḥng tắm, chàng có vẻ rất vui khi trải qua buổi đi dạo thơ mộng bên cạnh Lệ Hằng. Một lúc sau Minh Thư nghe thấy tiếng gơ cửa. Nàng nghĩ là Quân Vũ nhưng giận hờn chàng nên không thèm đáp lại.
- Minh Thư!- Lần này đúng là tiếng Quân Vũ vang lên. - Mở cửa cho anh đi, anh có món quà này muốn tặng cho em!
Minh Thư không trả lời. Tiếng gơ cửa im bặt, chắc Quân Vũ tưởng nàng ngủ nên đă đi rồi. Bổng nhiên nước mắt nàng tuôn rơi kèm theo một nỗi khát khao được chàng ôm vào ḷng, thèm nghe chàng nói một câu xin lỗi khi trước mặt nàng, chàng đă thản nhiên đi dạo với một người con gái khác. Rồi rốt cuộc không chịu đựng được nữa, nàng khoác áo và sang gơ cửa pḥng chàng. Lập tức có tiếng chân bước ra, cửa mở, chàng đứng trước mặt nàng với gương mặt đẹp trai và tươi tắn hơn bao giờ hết.
- Anh biết thế nào em cũng qua nên anh không ngủ, chỉ thao thức đợi em. - Chàng kéo nàng vào pḥng và khép cửa lại. Nàng không nói không rằng chỉ vùi mặt vào ḷng chàng mà khóc.
- Lại giận anh rồi! - Chàng nâng gương mặt nàng lên và dùng tay lau những giọt nước mắt đang tuôn trào trên má. - Anh đi với Lệ Hằng có ǵ mà em phải khóc, đó chỉ là cử chỉ xă giao thôi mà. Lúc năy anh rũ em đi cùng th́ em không chịu, bây giờ th́ lại khóc lóc với anh.
- Anh đă đi với cô ấy hết bốn tiếng rồi! - Nàng lại thổn thức - Cần phải xă giao với người ta lâu như vậy hay sao? Anh mang em lên đây rồi bỏ em một ḿnh, nếu em biết vậy th́ em đă không thèm đi!
- Minh Thư! Lúc này em lạ lắm!
- Em lạ thế nào?
- Lúc này... em hư hơn trước. Lúc nào cũng làm nũng với anh và c̣n đeo riết theo anh nữa. Anh cứ thầm hỏi tại sao.
Nàng ngước lên nh́n chàng, đôi mắt thật là tha thiết:
- Nhưng anh cho em hư như vậy chứ?
Câu hỏi của nàng khiến chàng bật cười:
- Ừ, th́ cho!
- Cho em làm nũng với anh chứ?
- Em biết câu trả lời của anh rồi mà c̣n hỏi.
- Và cũng cho em đeo riết theo anh?
Chàng gật đầu, không nhịn được cười khi ngắm nh́n vẻ mặt phụng phịu của nàng.
- Vậy th́ được rồi, anh đâu cần phải hỏi tại sao?
- Nè cô bé, sao mà em khôn quá vậy?
- Khôn như vậy mà c̣n vẫn bị anh bắt nạt!
- Em vẫn c̣n ấm ức v́ cái việc anh đi với Lệ Hằng hả? Cô ta là chủ nhà này, ḿnh là khách mới th́ cũng phải làm người ta vui ḷng một chút. Vả lại nếu anh từ chối Lệ Hằng trước mặt mọi người th́ cô ấy sẽ mất mặt lắm. Nhưng lúc năy em cũng đă đi dạo với Trung Hữu rồi mà!
- Em đâu có muốn đi với anh ấy, nhưng nếu em ở lại th́ em phải đối mặt với Khánh Ngọc và Huệ Trinh, hai người này họ đều rất ghét em.
- Xin lỗi, Minh Thư! Anh lại quên nghĩ tới đều đó. Nhưng lúc năy anh ra vườn hoa sau biệt thự với Lệ Hằng không phải là để tâm t́nh ǵ đâu mà v́ muốn t́m một món quà để tặng em.
- Quà? - Minh Thư kinh ngạc - Quà ǵ hở anh ?
- Quà đặc biệt, anh dấu kỹ nó nên em chưa nh́n thấy, Minh Thư, em xem nè! - Chàng vừa nói vừa mang đến cho nàng một chiếc bao trong vắt và trong đó h́nh như lấp lánh những ánh hào quang.
- Chao ôi, tuyệt đẹp! - Nàng reo lên như một đứa trẻ và bao nhiêu dỗi hờn đă bay đi cùng một lúc, - Th́ ra năy giờ anh đi bắt đom đóm cho em?
- Chà....bây giờ cô bé hay làm nũng của anh mới biết! Lúc năy nếu em chịu đi theo anh th́ em tha hồ mà trải qua những phút giây vui nhộn. Lúc đầu chỉ có anh và Lệ Hằng, sau đó th́ Khánh Ngọc và Huệ Trinh cũng tham gia. Nhưng mấy cô bắt đom đóm dở không thể tưởng. Chỉ có anh là bắt được cả bao đầy để mang về cho cô em gái cưng của ḿnh. Như thế mà c̣n bị em rầy nữa đấy!
- Xin lỗi anh! - Nàng cắn môi e thẹn - Lúc này em không biết tại sao ḿnh lại mau nước mắt đến như thế. Em lại trách lầm anh nữa rồi!
- Em mang bao đom đóm này về pḥng đi, khi tắt đèn em sẽ thấy nó đẹp một cách thần kỳ. Và em dậy chúng ta lại có dịp cưỡi ngựa dạo chơi rồi.
- Anh Quân Vũ, em cảm ơn anh về món quà đặc biệt này.
- Cảm ơn suông vậy sao? Phải làm cái ǵ cho anh biết chứ!
- Nàng hôn vào hai bên má của chàng rồi e thẹn chạy về pḥng ḿnh.
"Chắc tại mỗi ngày ḿnh mỗi yêu anh ấy nhiều hơn cho nên mới hay giận hờn vậy. Quân Vũ th́ lúc nào cũng nghĩ tới ḿnh, c̣n ḿnh th́ lúc nào cũng nghi ngờ anh ấy. Ḿnh thật là đáng trách!", cô gái lẩm bẩm rồi ngắm nh́n bao đom đóm đang phát sáng trong đêm. Tối hôm đó nàng ngủ một giấc thật say và trải qua những cơn mơ tuyệt đẹp.
Sáng hôm sau, sau khi dùng điểm tâm, sáu người trẻ tuổi chuẩn bị lên đường. Lúc đi trên hành lang, bất ngờ đụng mặt Minh Thư, Khánh Ngọc đă nói ra một câu thật là trịch thượng:
- Có cô gái nhà quê muốn đ̣i làm tiểu thư đài các. Cưỡi ngựa là môn thể thao của nhà giàu, nếu ai đó muốn tham gia mà không có kinh nghiệm và không có thực tài th́ chỉ thót lên lưng ngựa để ngửi bụi của những người đi trước mà thôi.
Minh Thư nghe câu nói đó th́ giận đến run cả người lên. "Lát nữa thôi, Khánh Ngọc...", nàng thầm nhủ, "... chỉ một lát nữa thôi cô phải rút lại những lời nói đó của ḿnh."
Minh Thư vào pḥng thay bộ jean trắng, mang boot trắng vào và đội chiếc nón màu trắng xinh xinh theo kiểu cổ điển của các tiểu thư quư tộc tây phương. Nàng trang điểm thật nhẹ, liếc nh́n ḿnh trong gương và hài ḷng với sắc đẹp của ḿnh. Minh Thư biết chút nữa đây, tất cả các cô gái có mặt trong ngôi biệt thự này sẽ chú mục vào nàng để xem nàng ăn mặc thế nào và có lẽ cũng để cười ngạo nàng nếu nàng không theo kịp thời trang của họ.
- Anh Quân Vũ! - Nàng đến pḥng chàng gơ cửa.
- Anh đă sẵn sàng rồi chứ?
Cánh cửa mở bật ra, Quân Vũ đứng trước mặt Minh Thư cũng trong bộ quần áo kỵ sĩ màu trắng, gương mặt chàng sáng ngời v́ hạnh phúc khi ngắm nh́n người con gái ḿnh yêu đang khoác trên người bộ y phục do ḿnh lựa chọn.
- Anh mặc đồ kỵ sĩ trông thật là tuyệt vời! - Minh Thư lặng người ra một lúc và say đắm ngắm nh́n người đàn ông mà nàng yêu - Anh đă mua bộ này một lượt với bộ của em phải không?
- Đúng vậy, anh cố t́nh mua hai bộ màu trắng để chúng ta nh́n giống nhau. Một lát nữa anh sẽ nói với Lệ Hằng dành cho em con bạch mă nàng rất cưng. Em cưỡi con ngựa bạch mă này mới xứng với bộ áo mà em đang mặc. Thôi chúng ta ra ngoài ấy đi để tụ họp với mọi người luôn một thể.
Minh Thư và Quân Vũ bước vào pḥng khách. Hai người đều trông cao nhă, thanh lịch và nổi bật trong bộ quần áo kỵ sĩ rất hợp với họ.
Ba cô gái ngồi trong pḥng đều cau mày cùng một lúc, kể cả Lệ Hằng. Đây là thông điệp ǵ đây khi chàng trai tuấn tú và cô gái xinh đẹp kia cùng ăn mặc giống nhau. Đó là một cách để mọi người hiểu là t́nh cảm của họ đă gắn bó với nhau sâu sắc đến mức nào, cũng như trong ngày lễ t́nh nhân, có nhiều cặp nhân t́nh đă ăn mặc cùng một kiểu.
Và điều làm cho ba cô kinh ngạc hơn nữa là bề ngoài tuyệt vời của Minh Thư. Hôm qua Minh Thư cố t́nh mặc một bộ y phục rất b́nh thường để đừng ai để ư tới nàng, bởi v́ nàng muốn họ ngạc nhiên khi nàng xuất hiện sáng hôm nay với bề ngoài thật lộng lẫy. Khánh Ngọc là người cảm thấy bị tổn thương nhất. Rơ ràng Minh Thư đă vượt qua nàng, rực rỡ trong bộ y phục màu trắng trinh nguyên, từ đầu đến cuối tất cả đều hoàn hảo, hoàn hảo đến mức không có ai có thể t́m ra được bất cứ điểm nào để chê bai.
... Vừa ngắm nh́n Minh Thư, Khánh Ngọc vừa nghĩ thầm: "Càng lúc Minh Thư nó càng đẹp đến hoa cả mắt. Bộ quần áo này chắc anh Quân Vũ đă đi lùng hết thành phố để mua cho nó nên mới trang nhă và sang trọng như vậy. Huệ Trinh nói đúng, Minh Thư đă tiêu không biết bao nhiêu tiền bạc của anh Quân Vũ, ḿnh phải nhanh chóng loại nó ra khỏi ṿng chiến nếu không th́ "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén", lúc đó ḿnh chỉ c̣n cách ngồi khóc hận. Có cái đau nào bằng cái đau để cho người ḿnh căm thù nhất vượt trội hơn ḿnh. Ḿnh là đại tiểu thư của một trong những gia đ́nh danh giá nhất Đài Bắc, thế mà bây giờ lại ngồi lặng người ra ở đây để ngắm nh́n cái nhan sắc tuyệt vời của nó. Anh Quân Vũ, anh ấy đă bị nó mê hoặc rồi cho nên mới vung tiền qua cửa sổ như vậy. Sáng nay, hai người lại mặc chung một màu, một kiểu như thể muốn nói cho mọi người biết "chúng tôi là của nhau rồi". Nh́n anh ấy đứng cạnh nó, vẻ mặt hân hoan, ḿnh tức muốn chết đi được. Lệ Hằng và Huệ Trinh cũng đang uất ức như ḿnh. Con bé Minh Thư đă vượt qua ḿnh một cách dễ dàng bởi v́ anh Quân Vũ đă chấp cánh cho nó. Ḿnh phải đẩy nó ra khỏi anh Quân Vũ càng sớm càng tốt, chặt phăng đôi cánh ấy đi để nó trở thành một đứa con gái nghèo nàn, hèn kém như xưa."
Trong lúc ấy, Huệ Trinh cũng bực tức không thua ǵ Khánh Ngọc. Chỉ có Lệ Hằng sau phút đầu kinh ngạc đă lấy lại b́nh tĩnh và vui vẻ nói:
- Anh Quân Vũ! Cả anh và Minh Thư đều trông rất đẹp. Chà! Cả em cũng mà phải ghen tị nữa đó!
Quân Vũ cười bảo:
- Em đứng lên và xoay một ṿng cho anh xem nào! - Và thấy cô gái ngoan ngoăn làm theo ư ḿnh, chàng b́nh phẩm- Em cũng xinh đẹp tuyệt vời chứ đâu có thua ǵ ai! Báo chí dạo này đều viết rằng trong những bông hoa của làng điện ảnh th́ Lệ Hằng là bông hoa cao quư nhất và xinh đẹp nhất.
Lời khen ngợi khéo léo của Quân Vũ khiến cho ḷng Lệ Hằng như nở hoa, cái cảm giác khó chịu lúc năy đă bay đi đâu mất nhường cho sự vui vẻ, hồn nhiên cố hữu của nàng.
C̣n Trung Hữu th́ sao? Trong ḷng chàng có nhiều cảm giác lẫn lộn nhau. Chàng không thể không ngă nón chào trước vẻ đẹp trai và lịch lăm của con người mà chàng xem là t́nh địch nhưng chàng cũng thấy trong ḷng xốn xang khi hắn xuất hiện bên cạnh người chàng yêu trông quá đẹp đôi. Nhưng khi Minh Thư hướng đôi mắt đẹp nh́n về phía Trung Hữu th́ cái dáng lộng lẫy và tuyệt vời đó của nàng đă khiến cho trái tim chàng rộn ràng lên.
- Em mặc ǵ cũng đẹp!- Chàng không thể không thốt ra câu đó- Lúc dự party đêm đó em trông thật là tuyệt và bây giờ cũng vậy.
- Anh Trung Hữu nói đúng! - Lệ Hằng vui vẻ góp vào - Ngày hôm qua gặp Minh Thư lần đầu tiên em đă nói một câu với anh mà không biết anh c̣n nhớ hay không. Đó là cô bạn gái của anh là người nổi bật nhất trong đêm dạ hội!
- Rồi không đợi cho Minh Thư phản đối hoặc có thời gian để đính chánh, nàng bước đến Quân Vũ, nắm tay chàng và nói với mọi người:
- Chúng ta ra thăm trang trại một chút đi! Ở đó có nhiều chú ngựa rất tuyệt vời để cho các bạn tha hồ chọn lựa, - Rồi quay sang Quân Vũ, Lệ Hằng vui vẻ nói - Đi với em, em sẽ chọn cho anh một con tuấn mă xứng hợp với bộ áo kỵ sĩ mà anh đang mặc. Tin em đi! Em mà chọn th́ anh sẽ không chê vào đâu được.
Rồi Lệ Hằng đưa Quân Vũ đi, làm như thể là chàng là của riêng một minh nàng vậy. Huệ Trinh và Khánh Ngọc cảm thấy tức tối nên cũng đứng lên, theo sát theo lưng họ. Trung Hữu bước đến nắm tay Minh Thư và khẽ bảo:
- Ḿnh cũng đi theo họ đi! Trong trang trại của Lệ Hằng có nhiều con ngựa rất tuyệt, nhưng anh muốn chọn cho em con tốt nhất!
Giọng nói nhiệt t́nh của Trung Hữu và ánh nắng rộn ră của một buối sáng đẹp trời đă xóa đi rất nhanh cái cảm giác khó chịu của Minh Thư lúc năy khi lần nữa Lệ Hằng thân mật với Quân Vũ ngay trước mặt nàng. Minh Thư bước nhanh theo Trung Hữu, ḷng hân hoan khi nghĩ rằng một chút nữa đây nàng sẽ được ngồi trên yên ngựa và nếm trải cái cảm giác tuyệt vời khi được phi nước đại trên lưng con bạch mă trong khu rừng ngập tràn nắng sớm sát ngay trang trại của Lệ Hằng.
Trang trại rộng lớn, chuồng ngựa trông thật tinh tươm. Những chú ngựa cao lớn, đủ màu sắc đang cất tiếng hí vang khi thấy có người đến gần. Bị nhốt lâu trong chuồng chắc chúng cũng cảm thấy bồn chân, muốn được có lúc phi nước đại trong những cánh rừng bát ngát.
- Minh Thư!- Quân Vũ gọi to và vẫy nàng lại gần - Chị Lệ Hằng đă dành riêng cho em con bạch mă. Em đến xem có ưng ư không ?
- "Người phụ nữ này thật là khôn ngoan..."Minh Thư tự nhủ, "....cô ta muốn tỏ ra hào phóng trước mặt Quân Vũ để lấy ḷng chàng. Cô ta không tỏ vẻ hẹp ḥi như Huệ Trinh nhưng lại dùng mọi cách tấn công anh Quân Vũ của ḿnh tới tấp cho đến lúc anh ấy đầu hàng mới thôi. Cô ta cố t́nh ghép ḿnh cho Trung Hữu và gián tiếp khẳng định với mọi người rằng anh Quân Vũ là của riêng cô ấy!"
- Thế nào, em có thích không ?- Lệ Hằng khẽ hỏi khi Minh Thư và Trung Hữu gần đến - Em mặc áo trắng th́ nên cưỡi con ngựa bạch cho hợp mắt. Trông bề ngoài nó yểu điệu như thế chứ nó là một con ngựa rất dẻo dai và phi nhanh không thể tưởng. Chị muốn anh Quân Vũ cưỡi nó nhưng anh ấy lại muốn nhường cho em!
- Con bạch mă trông thật là đẹp, chị Lệ Hằng ạ! Minh Thư thật sự thích thú khi chú ngựa tḥ đầu ra khỏi chuồng và dạn dĩ liếm vào tay nàng. - Nhưng rồi Quân Vũ, anh ấy sẽ cưỡi con ngựa nào đây?
- Đừng lo cho anh! - Quân Vũ cười đáp - Anh không kén chọn màu sắc, anh chỉ muốn cưỡi con ngựa nào thật khỏe và phi nhanh nhất.
- Anh thích con ngựa nâu đằng kia là hợp nhất! - Lệ Hằng vừa nói vừa chỉ cho Quân Vũ thấy- Nó là con ngựa hung hăng nhất nhưng cũng kiệt xuất nhất trong những con ngựa mà em có. Anh lại đằng ấy coi thử xem có vừa ư không!
Quân Vũ đi theo Lệ Hằng trong khi đó Trung Hữu cũng đưa mắt t́m kiếm một chú ngựa thích hợp với ḿnh. Khánh Ngọc nhân cơ hội Minh Thư đứng một ḿnh, đă giả vờ đi ngang nàng và nói một câu vu vơ:
- Chao ôi, nếu không biết cưỡi ngựa th́ đừng có chạy nhanh đấy nhé! Hôm nay trong đám chúng ta mà có người ngă ngựa th́ sẽ là một chuyện buồn cười chết được!
- Rồi không đợi phản ứng của Minh Thư, cất cao giọng gọi Huệ Trinh:
- Chị Huệ Trinh! Chị tới đây xem nè! Đôi ngựa vàng này trông xinh xắn quá, em chọn một, chị chọn một có được không ?
- Huệ Trinh nghe Khánh Ngọc gọi th́ bước tới ngay. Đi ngang qua Minh Thư, cô gái mỉm cười một nụ cười cao ngạo, có lẽ v́ đă nghe thấy câu nói của Khánh Ngọc lúc năy, ngấm ư miệt thị Minh Thư là thứ bần dân mà cũng học đ̣i ṿi tới môn thể thao quư tộc.
Minh Thư biết hai người phụ nữ này rất căm giận ḿnh v́ cùng một lư do: Họ yêu Quân Vũ nhưng không được Quân Vũ đáp lại và họ cho nguyên nhân của sự từ chối của chàng bắt nguồn từ nàng.
- "Được, để rồi xem ai hơn ai!", nàng lẩm bẩm, "Đối với những người như thế, ḿnh không cần phải phí lời. Để xem chút nữa ai là người dẫn đầu và ai là người phải ngửi bụi của ai?"
Lúc đó Trung Hữu cũng chọn được chú ngựa mà chàng ưa thích. Con ngựa đen, chân dài, có đôi mắt sáng như sao. Mọi người tụ họp trên khu đồng cỏ sát b́a rừng. Khánh Ngọc đề nghị:
- Chúng ta thử đua xem ai là người nhanh nhất - Cô gái nói câu này với vẻ tự cao tự đại v́ tin vào tài cưỡi ngựa của ḿnh - Chị Lệ Hằng, chị nghĩ thế nào?
- Chị nghĩ như vậy cũng hay đấy! Nhưng không cần đua cũng biết em là người sẽ thắng rồi. Năm rồi không phải chúng ta đă thử hay sao....và tất cả mọi người đểu phải ngă mũ chào nhà quán quân cưỡi ngựa là em!
- Nhưng rồi năm nay có thêm người mới, biết đâu chừng người ta sẽ xuất sắc hơn em?- Nàng nói rồi liếc nh́n về phía Minh Thư.
- Thôi được!- Lệ Hằng mỉm cười - Như vậy th́ sẽ càng thêm hào hứng. Chúng ta hẹn nhau thế này: cùng xuất phát ở đây và men theo con đường ṃn duy nhất dẫn đến b́a rừng ở phía bên kia. Ai đến trước th́ xem như người ấy thắng.
- Nhưng người thắng sẽ được ǵ nào? Khánh Ngọc lại hỏi.
- Những người thua tối nay phải bắt đom đóm tặng cho người thắng cuộc. Các bạn thấy được chứ?- Lúc này Huệ Trinh mới lên tiếng.
- Ư kiến hay! - Trung Hữu tán đồng - Hôm qua tôi và Minh Thư đi ngủ sớm, rốt cuộc đă không biết được cái cảm giác thú vị khi bắt đom đóm là như thế nào. Sáng nay nghe Lệ Hằng nói mới thấy tiếc. Đây là công việc mà người thắng hay người thua đều thích làm cả! Qúy vị có đồng ư không ?
Mọi người đều tán thành câu nói của Trung Hữu. Ngay lúc đó Huệ Trinh ghé tai vào Khánh Ngọc nói nhỏ:
- Một lát nữa em theo sát Minh Thư, đoạn nào vắng, không ai thấy... em ép cho nó ngă ngựa để cho nó mất mặt chơi. Như vậy mới gọi là dằn mặt con bé ấy.
- Được em sẽ làm theo lời chị, chuyện đó dễ như trở bàn tay thôi, nhất là đối với những người mới tập tành cưỡi ngựa như nó. Có khi em chưa ra tay th́ tự nó, nó cũng đă ngă rồi.
Ngay lúc đó, giọng của Trung Hữu vang lên:
- Vậy th́ bây giờ chúng ta chuẩn bị. Tôi đếm tới ba là mọi người cùng xuất phát một lúc nhé!
"Một... hai... ba!", Trung Hữu vừa dứt tiếng th́ Khánh Ngọc cưỡi con ngựa vàng, bờm dài, đă vọt lên phía trước. Trong ḷng cô gái hí hửng v́ nghĩ ḿnh là người vô địch về môn cưỡi ngựa. Khánh Ngọc là người đầu tiên cho ngựa phi vào con đường ṃn đi xuyên qua khu rừng rậm rập, dẫn tới b́a rừng phía bên kia. Nhưng con ngựa trắng của Minh Thư đă bám sát theo sau và như con gió, vụt qua khỏi con ngựa vàng một cách dễ dàng. Khánh Ngọc tức đến xám mặt, càng ra roi cho con ngựa vàng phi nước đại. Nhưng Minh Thư như trêu tức Khánh Ngọc, lúc nào nàng cũng giữ một khoảng cách vừa chừng, con ngựa vàng càng nhanh bao nhiêu, con bạch mă càng lướt tới trước bấy nhiêu, khi con ngựa vàng của Khánh Ngọc phi chậm lại v́ đuối sức, Minh Thư cũng cho ngựa phi chậm lại. Nàng cố t́nh duy tŕ một khoảng cách cố định như trêu ngươi đối thủ.
"Tại sao Minh Thư có thể cưỡi ngựa một cách cừ khôi như thế? Nó đă học tự bao giờ mà có thể phi một cách điệu nghệ như vậy? Nó không rán sức mà vượt qua ḿnh một cách dễ dàng, xem cái thái độ ung dung của nó cũng đủ biết nó rất sành sỏi trong nghề kỵ mă. V́ sao bất cứ mặt nào Minh Thư nó cũng có thể vượt qua ḿnh như vậy? Bây giờ ḿnh phải dùng mưu kế thôi. Phải t́m cách lại gần nó và ép cho nó ngă ngựa!" Nghĩ thế Khánh Ngọc bèn gọi to lên:
- Minh Thư! - Minh Thư g̣ cương và quay nh́n lại.
- Minh Thư, tôi có chuyện muốn nói với cô! - Khánh Ngọc vừa nói vừa phi ngựa về phía trước - Cô dừng lại chờ một chút, tôi có việc quan trọng muốn nói ngay bây giờ!
Minh Thư ngạc nhiên nhưng cũng dừng lại chờ, nàng nh́n thẳng về phía trước, t ay vuốt ve chiếc bườm dài của con bạch mă. Và đúng lúc nàng không để ư, Khánh Ngọc từ phía sau phóng ngựa lướt tới, cố ư đâm thằng vào nàng với một tốc độ nhanh đến khủng khiếp. Nhưng trước đó một giây, Minh Thư nghe một giọng nói vang lên:
- Minh Thư... coi chừng!
Minh Thư giật ḿnh ngảnh lại thấy con ngựa vàng như một cơn giông đă tiến sát gần ḿnh và người ngoài nh́n vào có thể thấy rơ là không thể nào tránh kịp, nhưng với bản năng phi thường của một người mà thuật kỵ mă đă ăn sâu vào huyết quản theo kiểu cha truyền con nối, Minh Thư đă kịp thời lách con bạch mă qua một bên dù đang trong tư thế khó khăn nhất bởi quá bất ngờ. Con ngựa vàng với chủ nhân của nó trên lưng v́ vậy đâm sầm vào khoảng không. Không kềm hăm được tốc độ, chú ngựa va thẳng vào một tàng cây xum xuê bên vệ đường, quăng cô chủ hung hăng của nó xuống một đám cỏ dầy. Trong phút chốc, Khánh Ngọc cảm thấy ê ẩm cả người.
- Không sao chứ, cô bé?
Có tiếng nói như nhạo báng vang lên rồi bàn tay ai đó kéo Khánh Ngọc đứng dậy. Lúc đó nàng mới hoàn hồn và nhận ra người ấy chính là Trung Hữu. Th́ ra chàng trai phi ngựa phía sau họ nên đă chứng kiến được mọi việc từ đầu đến cuối.
- May quá! Nhờ đám cỏ dầy bên dưới nên cô cũng không đến nỗi nào, chỉ bị trầy trụa một chút nơi tay. Thôi nhé, cô bé! Hăy học lấy kinh nghiệm hôm nay! Hại người có thể trở thành hại ḿnh, bởi người ta có câu: Gậy ông đập lưng ông", Con đường rộng như thế sao không đi cho thong dong một chút? Nhất định phải đâm sầm vào người ta th́ mới chịu à? Bây giờ th́ đă biết ai ngửi bụi của ai rồi chứ!
Câu nói của chàng trai khiến cho Khánh Ngọc xấu hổ đến đỏ mặt. Th́ ra câu mà nàng miệt thị Minh Thư không phải cho Minh Thư nghe mà cả Trung Hữu cũng đă nghe.
Minh Thư lúc bấy giờ đang ngồi trên ḿnh ngựa, quan sát mọi việc diễn ra với một nụ cười.
- Chạy tiếp đi, cô bé! - Trung Hữu nói bằng giọng hân hoan - Nếu không tối nay em sẽ là người đi bắt đom đóm cho anh!
- Đuổi theo em đi! - Minh Thư nở một nụ cười hồn nhiên và ra roi cho ngựa phi nước đại. - Nếu anh có thể qua khỏi em th́ cũng không sao! Em t́nh nguyện bắt đom đóm cho anh suốt đêm v́ anh là người đă cứu em mà!
Tiếng Minh Thư vẳng bay trong gió, con bạch mă năy giờ được nghĩ ngơi để chứng kiến một màn kịch ngoạn ngục lại tiếp tục phi về phía trước, có phần sung măn hơn lúc mới ra quân v́ kỵ sĩ điều khiển nó là một người tài ba và có nhiều kinh nghiệm.
- Chao ôi, cô bé... - Trung Hữu đă phi đến gần sát Minh Thư - ... em làm ơn xa anh chàng Quân Vũ ra một chút giùm anh... kẻo ba người đàn bà có mặt hôm nay sẽ làm cho anh ăn không ngon, ngủ không yên v́ họ đang nổi cơn tan bành với em anh th́ không phải lúc nào cũng có thể bảo vệ cho em được!
Câu nói dí dỏm của Trung Hữu khiến Minh Thư bật cười vang. Con ngựa trắng lướt đi, biến thành một h́nh ảnh rập rờn trong bóng lá xanh. Trung Hữu đuổi theo sát nút, cái bóng áo trắng ở trước mặt chàng là cái mà chàng yêu thương nhất và tơ tưởng đến ngày đêm, bất luận nàng yêu chàng hay yêu người đàn ồng khác. Tiếng cười của họ làm vang động khu rừng vốn hằng ngày vắng vẻ. Không khí dậy lên một mùi cỏ dại khi ánh nắng buổi sáng bắt đầu len qua những kẽ xanh và xuyên xuống khắp khu rừng.

Chương 21

Phía sau họ, kha khá, những người khác cũng đang phi ngựa tới và khi thấy Khánh Ngọc dừng ngựa, đang ôm tay xuưt xoa th́ Quân Vũ lên tiếng:
- Khánh Ngọc! Em có sao không? Em vừa bị ngă ngựa à?
- Thưa vâng! - Khánh Ngọc đáp và nét mặt có vẻ bẻn lẻn - Em phi nhanh quá nên không khống chế được chú ngựa mà ḿnh cưỡi...v́ vậy mà bị ngă...nhưng em không sao, bây giờ có thể lên đường tiếp rồi! Nói xong cô gái ra roi cho con ngựa tiến về phía trước, Quân Vũ, Huệ Trinh và Lệ Hằng cũng thúc ngựa theo sau. Minh Thư là người đến b́a rừng bên kia sớm nhất, vài phút sau Trung Hữu mới tới nơi. Chàng thở dốc và nói:
- Một lần nữa em lại chiến thẳng rồi. Em cưỡi ngựa tài thật đó Minh Thư! Em điều khiển con bạch mă thật thong dong khi anh phải cố hết sức mới có thể theo kịp em. Em quả không hổ mặt là nhà quán quân của làng Kỳ Sơn.
- Nhưng mà...- Minh Thư vừa nói vừa chúm chím cười - ....em có một đề nghị rất thú vị, tuy nhiên anh phải đồng ư trước th́ em mới nói.
- Đề nghị ǵ?- Trung Hữu ngạc nhiên.
- Anh phải hứa là dù em đề nghị thế nào anh cũng phải gật đầu!
- Nhưng anh phải biết rơ đề nghĩ ấy là thế nào th́ anh mới gật đầu được chứ!
- Nếu vậy th́ em không nói! - Minh Thư làm ra vẻ bí mật.
- Anh chịu thua rồi! - Trung Hữu đưa hai tay lên - Nào bây giờ th́ em nói được rồi chứ? Bất cứ việc ǵ em đề nghị th́ anh cũng sẽ chấp nhận.
- Khi những người c̣n lại đến đây th́ em sẽ nói anh là người thắng cuộc... - Trung Hữu ngắt lời Minh Thư:
- Nhưng em mới là người thắng cuộc kia mà!
- Em biết thế nhưng em có lư do của ḿnh để khước từ sự thắng cuộc đó.
- Lư do ǵ?
- Không muốn làm cho ba người phụ nữ kia phải nổi cơn tam bành như anh đă nói. Chao ôi! Tối nay mà để ba cô nàng đi bắt đom đóm cho em th́ họ sẽ rất đau khổ để làm việc đó, c̣n nếu như họ bắt đom đóm cho Trung Hữu, một nhà đạo diễn trẻ tài ba và rất đẹp trai thi ba cô sẽ rất vui ḷng. - Trung Hữu bật cười:
- Thôi được! Nếu để làm giảm sự bực tức của họ đối với em th́ anh sẽ nhận ḿnh là người về nhất. Vả lại... hôm nay chính là...
Chàng nói đến đó rồi im bặt:
- Chính là... ǵ anh, sao anh không nói hết câu?
- Chính là ngày sinh nhật của anh...cho nên Minh Thư muốn mang chiến thắng của ḿnh để tặng cho anh th́ đó là điều khiến anh rất là cảm động.
- Hôm nay là ngày sinh nhật của anh ?- Minh Thư reo lên - Ồ, thế mà em không biết! Tối nay có cần phải làm một party để mừng sinh nhật của anh không?
- Không cần!Anh chỉ ngồi ung dung ở đó trong khu vườn hoa tuyệt đẹp của Lệ Hằng, nh́n mọi người bắt đom đóm suốt đêm cho anh là quá đủ! Trung Hữu vừa nói dứt lời th́ Khánh Ngọc cũng vừa phi ngựa tới. Sau lưng cô gái là Quân Vũ, Huệ Trinh và Lệ Hằng.
- Thế nào, ai là người về nhất đây?- Quân Vũ vui vẻ hỏi.
- Anh Trung Hữu! - Minh Thư vừa đáp vừa mỉm cười.
- Vậy ư?- Quân Vũ tṛn mắt ngạc nhiên - Tôi không ngờ anh có thể vượt qua Minh Thư trong lĩnh vực này. Vậy mà tôi c̣n tưởng Minh Thư sẽ về nhất v́ trong nhóm chúng ta, không ai xứng là đối thủ của cô ấy.
- Đương nhiên tôi không thể vượt qua MinhThư nhưng cô ấy nhường cho tôi v́ hôm nay là...
- Là ngày sinh nhật của anh ấy! - Minh Thư tiếp lời khi thấy Trung Hữu ngập ngừng - Khi năy em mới biết nên em không chuẩn bị kịp quà sinh nhật!
- Vậy th́ chúng ta hăy mở một party đi! - Lệ Hằng vui vẻ đề nghị và quay sang Trung Hữu - Đầu bếp của gia đ́nh em đều là những người đại tài. Chiều nay khi chúng ta trở về nhà, em sẽ ra lệnh cho học chuẩn bị một buổi sinh nhật đặc biệt cho anh. Đảm bảo buổi tiệc do họ chuẩn bị không thua kém ǵ những buổi tiệc bởi các nhà hàng danh tiếng ở Đài Bắc. Họ sẽ làm cả bánh sinh nhật cho anh nữa và mọi người sẽ chúc tụng sinh nhật cho anh lần thứ...- Nàng nói đến đó dừng lại, đưa mắt nh́n chàng khiến chàng phải nói ra:
- ... Lần thứ hai mươi bảy!
Thế là mọi người vỗ tay ầm ĩm và cổ vũ cho buổi sinh nhật bất ngờ này. Khánh Ngọc là người vui nhất v́ nàng không phải bắt đom đóm cho Minh Thư, người mà lúc nào nàng cũng xem là t́nh địch của ḿnh. "Chà! Nhưng cái tay Trung Hữu này... - Nàng tự nhủ và rồi cau mày - .. không phải anh chàng cũng là người một phe với Minh Thư hay sao và anh c̣n chế nhạo ḿnh khi ḿnh ngă ngựa?" Nhưng rồi trong chốc lát những ư nghĩ khó chịu ấy tan biến ngay trong ḷng nàng v́ Lệ Hằng đề nghị mọi người cưỡi ngựa dạo chơi tự do trong rừng và nhân dịp này chú ư đến những khu vực có nhiều thú rừng qua lại nhất là để chuẩn bị cho buổi đi săn ngày mai.
Minh Thư phi ngựa trên những con đường quanh co qua khu rừng với một tốc độ khá nhanh dù rất gập ngềnh.
- Chờ anh với!- Một giọng quen thuộc vang lên phía sau và nàng lập tức cho ngựa đi chậm lại.
- Anh muốn biết....- Quân Vũ lập tức nói khi đă bắt kịp nàng - ... v́ sao em lại nhường cái vinh dự ấy cho Trung Hữu ?
- Bởi v́ Trung Hữu đă nói với em một câu mà em thấy là rất chí lư.
- Anh ta nói ǵ?- Quân Vũ sốt ruột hỏi.
- Anh ấy nói đừng làm cho ba người phụ nữ có mặt hôm nay phải nối cơn tam bành với em v́ anh ấy không phải lúc nào cũng có thể bảo vệ cho em được!
- Tại sao Trung Hữu lại nói như vậy?
- V́ lúc năy Khánh Ngọc muốn ép cho em ngă ngựa nhưng anh Trung Hữu đă kêu lên kịp thời và em đă tránh kịp, nếu không bây giờ em chẳng biết ḿnh đă như thế nào rồi....chắc là không được b́nh yên để tṛ chuyện cùng anh như năy giờ đâu!
- Em hăy nói rơ cho anh biết sự thể ra sao.
- Khánh Ngọc bị em bỏ xa và không có hy vọng đuổi kịp cô ta đă bày mưu và gọi em, bảo có chuyện cần nói gấp khiến em phải dừng lại. Nhân lúc em không chú ư, cô ta cưỡi ngựa vàng phóng tới một tốc độ thật kinh khủng, định đâm sầm vào em nhưng em đă tránh kịp và v́ vậy mà Khánh Ngọc mất đà, bị ngựa quăng xuống cỏ. Anh Trung Hữu ở phía sau nên đă thấy tất cả. Anh ấy đỡ Khánh Ngọc dậy nhưng cũng đă cảnh cáo cô ta từ rày về sau không t́m cách hại em. Nhưng rồi Trung Hữu vẫn cảm thấy lo lắng sẽ có việc ǵ xẩy ra nữa không. Cho nên em mới năn nỉ anh ấy nhận là người về nhất. Em không muốn chiến thắng của em khiến ba cô nàng trong nhóm chúng ta giận em thêm. Và cũng trùng hợp thay, Trung Hữu cho em biết hôm nay là ngày sinh nhật của anh ấy đồng ư nhận lấy chiến thắng này từ em như một món quà!
- Tại sao Khánh Ngọc lại làm một chuyện rồ dại như vậy nhỉ? - Quân Vũ lắc đầu ngao ngán - Trước đây anh không biết cô ta là người như vậy cho đến hôm em kể cho anh nghe về cách đối xử của cô ta với em khi em trọ học nhà cô ta. Để anh t́m cách gặp riêng Khánh Ngọc và mắng cho cô ta một trận.
- Thôi anh à! - Minh Thư can ngăn - Đối với hạng người như Khánh Ngọc th́ không cần phải phí lời. Chúng ta chỉ cần tránh xa cô ta là được, nhưng thật sự trong ḷng em có một câu hỏi lớn mà tự em không thể nào hiểu nổi.
- Câu ǵ hở em?
- Ba mẹ của Khánh Ngọc không phải là người tốt. Họ đối xử với những người làm trong nhà rất là tệ hại và có khi c̣n tàn nhẫn nữa nhưng không biết tại sao nhưng lại tử tế với anh dường ấy. Em sống ở nhà họ một thời gian và nghe người làm trong nhà đều kêu rêu ông bà chủ cũng như cô tiểu chủ nhân của ḿnh. Mọi người đều nói ba mẹ Khánh Ngọc và cô ta sống không có t́nh người nhưng họ đối xử với anh bắng một cung cách rất đặc biệt!
- Có thể v́ họ biết con gái của họ yêu thương anh chăng... cho nên đă đối xử tốt đẹp với anh như thế?
- Cũng có thể! Nhưng đó chỉ là một lư do, chắc hẳn họ c̣n có một lư do nào khác!
- Anh là con trai của bạn thân của họ?
- Bây giờ th́ cứ cho là như vậy đi! Nhưng thôi, em không muốn suy nghĩ nhiều về điều đó khi hôm nay là một ngày rất đẹp. Quân Vũ em muốn hỏi anh một câu...làm sao mà anh lại phi ngựa chậm chạp đến thế. Em về tới đích, ngủ một giấc rồi mới thấy anh xuất hiện!
- Chao ôi, xem cách em nói chuyện ḱa! Làm ǵ mà anh lại tệ đến mức như vậy chứ? Mọi việc đều bắt nguồn từ chú ngựa mà anh cưỡi. Lệ Hắng nói đó là con ngựa kiệt xuất nhất trong trang trại của nàng nhưng anh lại thấy con ngựa ấy thật là tệ hại, nó vừa lười vừa chạy chậm, khi anh thắc mắc hỏi Lệ Hằng th́ nàng phá lên cười và cho anh biết con ngựa mà nàng đang cưỡi cũng y như vậy.
- Thế là thế nào, em không hiểu?
- Cô nàng đă lựa hai con ngựa dở nhất trong bầy cho anh và nàng. Thế là cả hai đều bị tuột lại phía sau và lúc đó th́.. nàng mới có dịp tṛ chuyện riêng với anh...
- À, ra thế!- Minh Thư tức tối - Cô ta thật là quá đáng. Mới đêm qua cô ta đă đưa anh đi tâm sự suốt bốn tiếng đồng hồ, và như thế mà c̣n cảm thấy chưa đủ...
- Nhưng tại sao em lại tức giận như thế?- Chàng mỉm cười nh́n sâu vào mắt nàng - Em th́ lúc nào cũng nói ḿnh là em gái ngoan của anh nhưng thật ra em không ngoan chút nào. Hôm qua em khóc lóc v́ anh đi với Lệ Hằng c̣n bây giờ biết cô ấy cố ư đi chậm để tṛ chuyện cùng anh th́ Minh Thư của anh lại giận đến đỏ mặt!
Chàng nói xong rồi cười vang và ra roi cho ngựa phóng về phía trước:
- Chao ôi, cô em gái của anh càng ngày càng rất là kỳ lạ! Anh nghĩ thế nào cũng không t́m ra lời đáp, chỉ c̣n cách chờ em giải thích mà thôi.
- Anh Quân Vũ...- Minh Thư đuổi theo phía sau - ...c̣n anh cũng không kỳ lạ hay sao? Em làm bài thơ đó cho ai th́ mặc kệ em, tại sao hôm đó anh hỏi em rồi lại thở dài.
- Một ngày nào đó anh sẽ cho em biết tại sao, c̣n bây giờ th́ chưa!
- Em cũng vậy! Khi anh trả lời xong câu hỏi của em th́ em mới giải thích cho anh biết v́ sao lúc này em lại trở nên kỳ lạ đến anh không tài nào hiểu nổi.
Nàng đuổi theo phía sau chàng, muốn cho con bạch mă vượt qua chàng nhưng chàng lại chạy rất nhanh. Minh Thư tức tối kêu lớn:
- Anh nói dối em! Con ngựa nâu của anh chạy nhanh như thế này mà lại bảo nó rất là tệ. Th́ ra anh cố t́nh chạy chậm để tâm sự với Lệ Hằng.
- Anh không tâm sự với cô ấy mà chỉ muốn làm một trắc nghiệm nhỏ để hiểu rơ về cô em gái của ḿnh hơn thôi. Bây giờ th́ phải đuổi cho kịp anh chứ cô bé! Em không phải là nhà cưỡi ngựa vô địch của làng Kỳ Sơn sao?
Minh Thư nghe chàng nói vậy thúc con bạch mă chạy nhanh hơn, nhưng khi nàng vừa vượt qua chàng th́ chàng đă nắm cách tay nàng lại.
- Cô bé ơi, đi song song với anh có được không?- Chàng nh́n nàng với đôi mắt nghịch ngợm - Trung Hữu nói rất đúng, nhiều người đang nổi cơn tam bành với em, c̣n em th́ lúc nào cũng ở xa anh th́ anh làm sao bảo vệ cho em được chứ? Biết như thế th́ anh không mang em đến đây!
- Biết như thế th́ em cũng sẽ chẳng đến đây! - Nàng nh́n chàng và thốt lên giọng bứt rứt - Bởi ngôi nhà của chúng ta là thế giới riêng của anh và em, c̣n ở đây mọi người đều muốn cướp anh ra khỏi thế giới êm đẹp ấy. Cho nên em sợ mai mốt đây cái thế giới ấy chỉ c̣n lại ḿnh em!
- Anh hứa không bao giờ để em lại một ḿnh...
- Nàng cho ngựa đi chậm lại và khẽ bảo:
- Anh Quân Vũ, hăy ngéo tay với em đi...như vậy th́ em mới tin!
Chàng đưa ngón tay út của ḿnh ra lồng vào ngón tay nàng và không thể nhịn cười:
- - Bây giờ th́ em giống hệt như một đứa bé!
Không ngéo tay với em th́ anh cũng sẽ ở măi bên em!
- Thật chứ?
- Sao lại không thật? Không có em th́ ai lo lắng miếng ăn, giấc ngủ cho anh đây? Không có em th́ anh mất đi một người hay dỗi hờn, làm nũng. Ai sẽ là người đợi anh mỗi lần anh về nhà trễ. Ai khóc bên giường anh khi anh bị bệnh và ai chia sẽ với anh những ngày tháng của cuộc đời? Anh khó có thể t́m được một người để mà có thể làm cho anh ngần ấy việc cho nên anh không thể nào sống mà không có em. Cô bé ơi, anh nói vậy anh hiểu rồi chứ? Hăy cười thật tươi cho anh ngắm đi, anh rất đau ḷng khi em rơi nước mắt!
Những lời chàng nói khiến tâm hồn nàng bừng lên một cảm giác thật diệu kỳ, nàng cảm thấy như ḿnh đang trôi bềnh bồng trong hạnh phúc. "Chỉ nghe anh nói thôi..", nàng tự nhủ, "... là em đă thấy hạnh phúc lắm rồi. Anh không cần phải làm thêm cho em bất cứ điều ǵ nữa."
- Em sao rồi, Minh Thư?- Giọng chàng cất lên khiến nàng giật ḿnh - Sao tự nhiên em lại yên lặng không nói lời nào?
- Bởi v́ em đang hạnh phúc! - Nàng cắn môi, nh́n chàng rồi thú thực- Quân Vũ, em rất hạnh phúc khi nghe anh nói với em những lời như vậy!
Sự bày tỏ của nàng khiến chàng xúc động. "Minh Thư...", chàng thầm nói với ḷng ḿnh, "..sau buổi dạo chơi này, trở về thành phố rồi anh sẽ nói thực ḷng ḿnh cho em biết. Anh không để cho em phải chờ đợi nữa đâu...bởi chính anh cũng không thể chờ đợi nữa rồi!" Hai người đi song song bên nhau, lắng nghe hạnh phúc dào dạt trong ḷng khi hoàng hôn đỏ ối sắp khuất bên kia cách rừng. Trời đất luôn luân chuyển và thế gian này cũng phải v́ thế mà luân chuyển theo vũ trụ. Ngày hết, đêm lại đến... không có ǵ trường cửu măi mà chẳng phai tàn. Nhưng trong ḷng hai người trẻ tuổi, t́nh yêu đối với họ là vĩnh cửu. Nó sẽ sống măi trong ḷng họ cho dù thế gian này có trôi nổi đến đâu!

Chương 22

Chiều đó khi về đến nhà là Lệ Hằng đă đôn thúc chuẩn bị một buổi tiệc sinh nhật cho Trung Hữu ngay. Nàng rất quư chàng đạo diễn đẹp trai và có tài này, hơn nữa, buổi tiệc sinh nhật sẽ làm đậm thêm ngày vui của họ. Minh Thư cũng xuống bếp, lăng xăng chuẩn bị chiếc bánh sinh nhật cho Trung Hữu. Nàng muốn tự tay ḿnh làm để chiếc bánh này đối với chàng có ư nghĩa hơn. Cũng may, nhà bếp của Lệ Hằng có tất cả những vật liệu và dụng cụ để nàng thực hiện chiếc bánh thật đẹp theo ư của ḿnh. Chiếc bánh được trang trí bởi bó hoa hồng thật lớn, cạnh bên là hàng chữ bay bướm màu hồng "Mừng ngày sinh nhật lần thứ hai mươi bảy của Trung Hữu".
Khoảng tám giờ là nhà bếp hoàn tất mọi việc và buổi tiệc thịnh soạn đă bày tại pḥng ăn. Trước đó Lệ Hằng đă rủ Khánh Ngọc và Huệ Trinh ra vườn để hái hoa về chưng cho pḥng. Cho nên buổi sinh nhật bất ngờ của Trung Hữu có đây đủ tất cả: hoa tươi chưng trên bàn sực nức mùi thơm, thức ăn đặc sắc và c̣n chiếc bánh sinh nhật đặc biệt của Minh Thư đă tự tay làm cho Trung Hữu. Sau người trẻ tuổi đă trải qua một ngày dạo chơi trong rừng nên ai nấy đều đói đến cồn cào và ăn thật ngon. Sau đó th́ Trung Hữu đề nghị:
- Thay v́ để mọi người bắt đom đóm cho tôi, tôi thấy chúng ta cùng ra vườn hoa dạo chơi là thú vị nhất. Bây giờ ai nấy đều mệt mỏi cả rồi, ai nỡ để quư vị phải cực khổ v́ một ḿnh tôi chứ!
- Ư kiến của Trung Hữu được tất cả tán đồng. Tối hôm đó nơi vườn hoa của Lệ Hằng, mọi người có dịp ngắm nh́n cả một rừng đom đóm giống như những ánh đèn lân tinh lóe sáng lung linh trên những đóa hoa. Chưa bao giờ chàng đạo diễn trẻ tuổi trải qua một ngày sinh nhật vui như thế!
- Và tối đó cũng là một ngày tuyệt vời nhất của Minh Thư. Quân Vũ đi dạo với nàng, chàng ṿng tay qua lưng nàng âu yếm bất chấp ánh mắt ghen tị của những người con gái khác. Nàng ngă đầu vào vai chàng, tưởng như ḿnh đang đắm ch́m trong một cơn mơ.
- Anh Quân Vũ! - Trái tim Minh Thư đập rộn ràng lên khi gọi tên người đàn ông mà ḿnh yêu - Em cảm thấy hạnh phúc quá! Ước ǵ chúng ta cứ đi bên nhau như thế này suốt cả cuộc đời.
- Ai cấm em thực hiện những ước mơ của ḿnh chứ! - Chàng đáp khẽ.
- Anh ơi! - Nàng lại âu yếm gọi.
- Ǵ em!
- Em không thể tưởng tượng là ḿnh sẽ sống thế nào nếu phải xa anh!
- Vậy th́ đừng xa anh!- Chàng cười, tiếng cười trong veo nghe thật đáng yêu.
- Quân Vũ!
- Hả?
- Nếu có một cô gái nào đó bất ngờ xuất hiện trong cuộc đời của anh và làm cho anh rung động th́ anh có bỏ Minh Thư ở lại một ḿnh không hở anh?
- Chưa có cô gái nào như thế xuất hiện trong cuộc đời của anh cả nên làm sao anh trả lời cho em được.
Câu nói đó của chàng khiến trái tim nàng bỗng lặng ra một lúc. Nàng cảm thấy tủi thân và cố dấu tiếng thổn thức khi những giọt lệ buồn bắt đầu tuôn rơi trên má. Chàng nói như thế có nghĩa là chàng không yêu nàng rồi, và nếu có một người như thế xuất hiện th́ Minh Thư đối với chàng không là ǵ nữa cả.
- Em sao rồi?- Chàng khẽ hỏi - Tại sao đang vui rồi lại buồn như vậy?
Nàng không đáp chỉ lặng lẽ bước cạnh bên chàng.
- Minh Thư!
Quân Vũ lại gọi nhưng Minh Thư im lặng. - Chàng dừng lại, xoay người nàng cho đối diện với ḿnh và khi thấy hai hàng nước mắt của nàng tuôn rơi trên má, chàng kinh ngạc:
- Sao em lại khóc?- Nàng không nói, chỉ úp mặt vào ḷng chàng và nức nở.
- Nói cho anh nghe đi, tại sao khi không rồi em lại như vậy?
- Quân Vũ! - Minh Thư gọi hai tiếng thân yêu đó mà nỗi đau như ̣a vỡ trong ḷng nàng. Cuối cùng nàng thổn thức - Vậy th́ hăy để cho Minh Thư xa anh...trước khi một người con gái nào đó xuất hiện trong cuộc đời của anh như vậy!
- Em nói cái ǵ đây, Minh Thư? Tại sao rồi đ̣i xa anh? - Những giọt nước mắt của nàng làm cho chàng cuống quưt - Tại sao em lại tưởng tượng ra một người con gái như vậy chứ? Không phải là hai chúng ta đang rất hạnh phúc với nhau sao?
- Nhưng câu trả lời lúc năy của anh khiến cho em rất đau ḷng!
- Anh phải trả lời như thế nào th́ em mới hài ḷng đây?
- Anh phải hứa nếu có một người con gái như thế xuất hiện th́ anh cũng không thèm ngó ngàng ǵ tới họ mà chỉ biết có mỗi ḿnh Minh Thư thôi!
- Câu nói của nàng khiến chàng bật cười:
- Cho tới bây giờ anh Quân Vũ của em cũng chỉ biết có mỗi ḿnh em thôi, không lẽ em không nhận ra điều đó?
- Em thật sự không nhận ra! Bởi v́ chung quanh anh lúc nào cũng có đàn bà đeo đuổi và anh th́ lúc nào cũng đi với họ.
- Ngay khi anh đi với họ th́ anh cũng chỉ nghĩ tới ḿnh em. Anh nói thật đấy!Anh đi với họ chỉ v́ xă giao! - Quân Vũ nói đến đó rồi mỉm cười:
- Bây giờ th́ em gái của anh càng lúc càng hư ra rồi, không muốn cho anh tiếp xúc với bất cứ ai và hễ cô gái nào xuất hiện bên cạnh anh th́ em lại khóc. Minh Thư, lúc trước em đâu có như vậy chứ?
Chàng nói và nâng gương mặt nàng lên nhưng nàng lại trốn bàn tay chàng và e thẹn úp mặt vào ngực chàng. Họ đang đứng với một ṿm cây thật rậm, chung quanh đom đóm bay như những đốm lân tinh.
- Minh Thư, em nh́n xem! - Quân Vũ kêu lên - Khung cảnh trông thật là tuyệt vời! Ra đây để ngắm cảnh chứ ai lại ra đây để mà khóc chứ?
Nàng ngước mắt nh́n theo chàng, thấy hai người như đang đứng dưới một bầu trời rợp ánh sao.
- Đẹp quá!- Minh Thư hồn nhiên reo lên quên cả lúc năy ḿnh vừa thổn thức - Anh Quân Vũ...em thấy giống như bầu trời thật thấp, và như trên vai ḿnh có muôn vạn v́ sao đang rơi xuống.
Chàng im lặng ngắm nụ cười thật xinh của nàng và cảm thấy trái tim ḿnh đập mạnh. Cầm ḷng không được, chàng kéo nàng vào ḷng và hôn lên má nàng. Chỉ là một nụ hôn trên má nhưng ḷng nàng cảm thấy như chết ngất.
- Em vui rồi chứ, cô bé hay dỗi hờn của anh?- Chàng dịu dàng nói- Không phải là mới chiều nay anh đă ngéo tay với em và nói sẽ măi măi ở bên em sao? Em mới là đáng đánh đ̣n khi đặt ra câu hỏi ban năy: "Nếu có một cô gái nào đó bất ngờ xuất hiện trong cuộc đời của anh và làm cho anh rung động th́ anh có bỏ Minh Thư ở lại một ḿnh không? "Chao ôi, khi em hỏi như vậy là em không tin anh Quân Vũ của em rồi!
Nàng ṿng tay ôm chặt người chàng, cảm thấy người đàn ông này là tất cả hạnh phúc của đời ḿnh. Dù nàng có trải qua trăm ngàn kiếp nữa, nàng cũng không thể nào quên được Quân Vũ v́ h́nh ảnh của chàng đă khắc sâu trong tâm khảm của nàng.
- Ḿnh đi ra ngoài với bọn họ đi em?- Chàng khẽ nhắc - Chắc năy giờ bốn người họ đang tự hỏi không biết Quân Vũ và Minh Thư đă biến đi đâu mất! - Nàng nhắm mắt lại, thủ thỉ với chàng và không chịu rời chàng. Giọng của nàng vang lên, nhẹ như hơi thở:
- Mỗi lần anh khen em, em vui đến cả tuần sau. Mỗi lần anh hôn em, dư âm của nụ hôn vẫn đọng hoài trên má! Để rồi mỗi lần em nằm úp mặt xuống gối, em cảm thấy giống như hơi thở của anh đang ở cạnh bên ḿnh. Anh Quân Vũ, anh không biết Minh Thư nhớ anh đến mức nào đâu... cái tuần mà anh đi sang Pháp. Nếu không có anh, suốt đời em chi là một linh hồn bơ vơ, lang thang bay đi t́m anh ở khắp thế gian này....cho nên em xin anh đừng bỏ em, xin anh ở măi bên em để cuộc đời em c̣n thấy một chút nắng ấm của mặt trời - Nàng nói đến đó, nâng khẻ một cánh tường vi đang lả ngọn dưới những ngón tay ḿnh - Bông hoa này dù bé nhỏ nhưng cũng có những ước mơ của nó. Cũng như Minh Thư dù chẳng là ǵ ở thế gian này nhưng cũng có những ước mơ riêng của ḿnh. Mỗi tối đóa hoa tường vi này mơ ước đêm mau tàn để có thể thấy lại mặt trời của nó. C̣n mỗi tối Minh Thư cũng mong đêm mau tan để Minh Thư có thể thấy lại anh. Anh Quân Vũ, xin anh đừng có xa Minh Thư bởi v́ anh là tất cả hạnh phúc của đời em....
Những lời nàng nói khiến trái tim chàng không thể không rung động. Và trái tim đó không ngớt thầm th́ trong hạnh phúc triền miên: "Minh Thư ơi, trên đời này tại sao lại có một người yêu anh mănh liệt như em? Anh chưa bao giờ hạnh phúc như đêm nay anh hạnh phúc. Khi mà những lời chân t́nh đó từ em như ḍng suốt ngọt ngào ve vuốt trái tim anh."
- Minh Thư! Chàng áp môi ḿnh lên má nàng, toàn thân như rung động, và thủ thỉ với nàng bằng cái giọng vừa yêu thương vừa âu yếm - Anh Quân Vũ của em sẽ không bao giờ xa rời em v́ em cũng là hạnh phúc của đời anh!
Chàng giữ nàng trong tay ḿnh thật lâu rồi khẽ nói:
- Ngước mặt lên cho anh xem những giọt nước mắt của em đă khô chưa? Bây giờ th́ không c̣n giận hờn ǵ anh nữa phải không? Ḿnh ra với bọn họ đi em, chắc bốn người họ cũng trông ḿnh lắm!
Nàng ngoan ngoăn gật đầu và đi theo chàng. Gương mặt nàng lúc năy âu sầu bây giờ đă tươi tắn như hoa.
"Ḿnh chưa bao giờ yêu một người nào điên cuồng như vậy!", nàng tự nhủ,
"Anh ấy không biết là anh ấy đă thống trị cả trái tim ḿnh, bây giờ vui buồn của cuộc sống ḿnh là do anh ấy ban phát. Chao ôi, sao trong t́nh yêu ḿnh lại yếu đuối như vậy chứ? Nhưng yếu đuối th́ đă sao nào... ngay cả chết cho anh ấy ḿnh cũng dám bởi anh ấy là một người đàn ông đáng yêu như vậy!"
Họ đi ngược lại con đường lúc năy và trở lại chỗ cũ. Vừa thấy Minh Thư và Quân Vũ, Trung Hữu đă vội vàng nói:
- Hai người đi đâu khiến năy giờ chúng tôi đi t́m muốn chết. Bọn này vừa nghĩ ra một tiết mục thú vị.
- Tiết mục ǵ mà anh nói nghe hào hứng vậy? - Quân Vũ cười hỏi.
- Hôm nay trăng sáng, vườn hoa th́ lại thơ mộng thế này, cho nên Huệ Trinh đă đề nghĩ là chúng ta sẽ khiêu vũ dưới trăng - Nói đến đó Trung Hữu trỏ vào cây vĩ cầm đă mang ra sẵn - Ở nhà Lệ Hằng có đầy đủ các loại nhạc khí, cây vĩ cầm là gọn nhẹ nhất. Huệ Trinh sẵn sàng để cho chúng ta khiêu vũ!
- Như vậy đâu có công bằng! - Quân Vũ nói - Rồi cũng có lúc ai đó thay thế Huệ Trinh để cho cô ấy khiêu vũ chứ. Tôi th́ chơi guitar thạo hơn cho nên có lẽ mang thêm cây guitar ra đây để có lúc tôi sẽ thay cô ấy. Mọi người đồng ư như vậy chứ?
- Tất cả đều tán đồng ư kiến của Quân Vũ và chẳng mấy chốc cây guitar đă được mang ra để cạnh cây vĩ cầm. Lê Hằng vui vẻ nói:
- Hôm nay là sinh nhật của anh Trung Hữu nên chúng ta phải dành ưu tiên cho anh ấy. Bây giờ th́ Huệ Trinh đàn c̣n Trung Hữu th́ có thể mời bất cứ cô gái nào mà anh ấy thích.
Tiếng đàn vĩ cầm trỗi lên một điệu nhạc du dương và Trung Hữu tiến đến bên cạnh Minh Thư, khẽ nói:
- Nhảy với anh một bản được không ? Minh Thư, anh rất vui nếu được khiêu vũ cùng em!
- Gương mặt Minh Thư hồng lên v́ e thẹn. Nàng không thể từ chối v́ dù sao hôm nay cũng là ngày vui của một người bạn mà ḷng nàng hết sức trân trọng.
- Minh Thư nép trong ṿng tay của Trung Hữu khi tiếng đàn của Huệ Trinh mỗi lúc lại thêm réo rắt. Trung Hữu ngây ngất ngắm nh́n gương mặt tuyệt vời của Minh Thư dưới ánh trăng rồi không dằn được ḷng ḿnh, chàng khẽ th́ thầm:
- Minh Thư biết không... tối nào anh cũng nằm mộng thấy Minh Thư. Anh không biết anh phải sống thế nào đây nếu một ngày nào đó anh không c̣n em nữa!
Lời nói tha thiết của chàng trai khiến Minh Thư vô cùng khó xử. Nàng muốn nói cho chàng hiểu là nàng đă yêu một người và ngoại trừ người đó ra, nàng không thể nào nghĩ đến người khác. Nhưng làm sao mở miệng ngay lúc này đây là ngày sinh nhật của chàng, là ngày mà chàng phải hưởng được tất cả những niềm vui hơn là nghe thấy một câu từ chối.
- Minh Thư! Em có nghe anh nói không?
- Dạ...
- Tiếng dạ ngoan hiền của nàng khiến cho ḷng chàng càng thêm say đắm. Chàng nh́n sâu vào mắt nàng và không cầm ḷng được đă thốt ra một câu tha thiết:
- Minh Thư, không biết tại sao anh luôn nghĩ đến em...không lúc nào tâm trí anh dứt được bóng h́nh em. Từ cái ngày đầu tiên gặp em, anh đă nghĩ em là định mệnh của anh rồi. Và từ đó, dù bên cạnh anh có rất nhiều bóng hồng xinh đẹp, anh hoàn toàn không nghĩ đến họ mà chỉ nghĩ đến Minh Thư!
- Ṿng tay người con trai siết chặt thân h́nh mềm mại của nàng hơn sau câu nói đó và hơi thở chàng thật rạo rực. Nàng đọc từ mắt chàng một t́nh yêu sâu kín cũng giống như t́nh yêu mà nàng đă dành cho Quân Vũ.
"Em phải làm sao đây?", nàng đau khổ nói với chính ḿnh, "Em phải làm sao đây, Trung Hữu... để có thể từ chối anh không khiến cho anh đau khổ?".
Nhưng Trung Hữu th́ không hay biết những ǵ đang diễn ra trong tâm hồn của Minh Thư, chàng chỉ biết ôm nàng, ôm thật chặt... như thể sợ rằng cái thân h́nh kiều diễm mà ḿnh đang ôm vào ḷng có lúc chỉ là một giấc mơ.
- Minh Thư! - Chàng trai si t́nh lại tiếp tục thủ thỉ vào tai người con gái mà ḿnh yêu - Không biết em có nghĩ đến anh chút nào không ? Không biết Trung Hữu có một vị trí nào trong ḷng của em không ?
- Anh Trung Hữu, anh lúc nào cũng là bạn của Minh Thư th́ đương nhiên Minh Thư phải nghĩ đến anh...nhưng nghĩ xa hơn thế th́ em chưa nghĩ... bởi v́ em c̣n bận học, c̣n phải làm tṛn những lời di huấn của nội em.
- Anh sẽ chờ em, Minh Thư! - Trung Hữu nhiệt t́nh đáp lại - Chờ em cho đến lúc em hoàn thành xong các mơ ước của ḿnh. Em chỉ cần biết rằng... dù cuộc đời có ra sao đi nữa th́ Trung Hữu măi măi vẫn chờ em!
- Anh Trung Hữu... xin anh đừng như vậy có được không ? Trên cơi đời này không phải có ḿnh em mà c̣n hàng trăm, hàng ngàn người khác xứng đáng hơn em, em mong là anh sẽ đến với họ...
- Anh không đến với ai hết! - Giong chàng cương quyết - Anh chỉ nghĩ đến ḿnh em thôi...nhưng anh sẽ không làm cho em sợ... Xin lỗi em, Minh Thư... anh biết là anh đến với em quá nhanh trong khi em th́ chưa sẵn sàng ǵ cả...cho nên trong lúc này chúng ta cứ xem nhau như bạn nhưng có một ngày nào đó anh hy vọng em sẽ đón nhận những t́nh cảm mà anh dành cho em.
Quân Vũ lặng lẽ nh́n hai người khiêu vũ dưới trăng, lặng ngắm chàng trai kia đang thủ thỉ vào tai của người con gái mà ḿnh yêu. Tuy đă biết MinhThư yêu chàng say đắm nhưng trong ḷng chàng không khỏi có một chút cảm giác ghen hờn khi ṿng tay của ai đó đang ôm chặt nàng vào ḷng. Chàng chưa từng có cảm giác này khi nh́n người khác khiêu vũ cùng Lệ Hằng, Huệ Trinh hoặc những người bạn gái khác của chàng. Và rồi chàng rơ một điều là chàng yêu Minh Thư cũng không kém ǵ Minh Thư đă yêu chàng. Bấy lâu nay chàng chưa hề ghen không phải là chàng không biết ghen mà chưa có dịp để ghen, v́ lúc nào nàng cũng ngoan ngoăn nép trong thế giới của chàng...c̣n bây giờ ngắm nh́n nàng ở trong ṿng tay của một người đàn ông khác, ḷng chàng không khỏi dâng lên một cảm giác xốn xang.
Trong lúc Quân Vũ c̣n miên man trong những ư nghĩ của ḿnh th́ Lệ Hằng đến bên cạnh chàng và nói khẽ:
- Ḿnh nhảy với nhau một bản đi anh!
- Đêm thật đẹp và gương mặt của người con gái dưới ánh trăng cũng thật tuyệt vời. Họ d́u nhau đi trong tiếng vĩ cầm d́u dặt bây giờ đang chuyển qua điệu valse thật du dương. Lệ Hằng th́ thầm bên tai chàng :
- Em đă đi dự nhiều dạ tiệc, cũng đă từng trải qua nhiều đêm khiêu vũ nhưng chưa thấy đêm khiêu vũ nào t́nh tứ như đêm nay. - Nàng nói và ngước lên nh́n chàng bằng ánh mắt long lanh.
"Cô bé ơi, có phải đây là khúc dạo đầu của em không ?", chàng thầm nghĩ, để rồi em sẽ thố lộ với anh một điều ǵ đó" Lệ Hằng đă ngă vào ngực Quân Vũ, cảm thấy hạnh phúc tuyệt vời trong ṿng tay ấm áp của chàng.
- Chúng ta đă quen nhau từ thời trung học...- Nàng nói tiếp- ....mới đó mà đă mười mấy năm trôi qua. Trong thời gian đó em đă yêu thầm một người và bây giờ vẫn măi yêu người ấy. Chàng rất tốt với em, lúc nào cũng thân mật với em nhưng em không biết chàng có yêu em không. Anh có thể trả lời cho em câu đó không, anh Quân Vũ?
- Làm sao anh có thể trả lời cho em?- Chàng nói, ḷng thầm hiểu nàng muốn đưa câu chuyện đến đâu nhưng chàng vẫn tránh né, không muốn nh́n thẳng vào vấn đề.
- Anh có thể trả lời....v́ anh biết rơ sâu thẳm trong tâm hồn người ấy nghĩ ǵ và ai là người con gái mà chàng yêu thương nhất! Nếu đêm nay không phải là một đêm tuyệt đẹp th́ em sẽ không nói với anh chuyện này, nhưng bây giờ là lúc thích hợp nhất để hỏi và em không thể nào dừng được nữa.
- Lệ Hằng! - Quân Vũ khẽ cắn môi - Em có thể nào nói rơ một chút không... và như vậy th́ anh mới có thể trả lời cho em được....
- Quân Vũ! - Nàng tựa đầu vào ngực chàng, nghe rơ trái tim chàng đang đập mạnh. Người con gái nói trong xúc động - Em muốn nói ra câu nói mà em đă giữ kín bấy lâu nay...đó là em yêu anh và măi yêu anh. Em đă chờ đợi trong vô vọng và bây giờ không thể nào đợi chờ được nữa, cho nên phải đành đánh bạo hỏi anh, dù rằng làm như thế anh có thể nghĩ không tốt về em!
- Lệ Hằng, em...
Quân Vũ gọi tên nàng mà cố nén một tiếng thở dài v́ chàng biết câu trả lời của ḿnh sẽ làm cho nàng buồn ḷng. Chàng đă ôm trong tay cái thân h́nh kiều diễm này biết bao lần trong những đêm khiêu vũ, cũng đă từng ngắm nhiều lần gương mặt xinh đẹp này, và rồi trong xâu kín của ḷng chàng cũng đă có lúc muốn chọn nàng làm người bạn đời của ḿnh....Nhưng rồi một hôm có cô bé thơ ngây với đôi mắt to tṛn bất ngờ xuất hiện trong cuộc đời của chàng... cô bé trắng trong như ngọc và yêu chàng bằng một t́nh yêu mănh liệt...để rồi trái tim chàng đă mở rộng để đón nàng vào thế giới của ḿnh. Bây giờ chàng cũng không biết phải mở miệng nói sao đây để người con gái chàng đang ôm trong tay khỏi buồn ḷng và thất vọng. Chàng không muốn làm điều đó nhưng trước sau ǵ việc này cũng phải xảy ra.
- Sao anh không nói ǵ với em? Sao anh lại im lặng như thế hở anh?- Nàng nh́n chàng đắm đuối, điều ấy cho chàng biết nàng hy vọng một câu trả lời đồng ư từ chàng.
- Anh chưa nghĩ tới việc yêu đương ngay bây giờ...cũng chưa nghĩ đến việc ḿnh sẽ cưới ai làm vợ. Lê Hằng! Anh cũng giống như một tên lăng tử, không nghĩ là một ngày kia ḿnh sẽ ghé vào một bến bờ nào đó để dừng chân cho đến trọn đời, em yêu anh làm chi cho khổ hở em... trong khi có biết bao nhiêu người đang chờ đợi một cái gật đầu của em hoặc sẵn sàng quỳ gối trước mặt em để van xin một chút t́nh yêu!
- Nhưng em chỉ nghĩ đến anh thôi chứ không hề nghĩ đến bất cứ ai khác!
- Tại sao em lại yêu anh?
- Em yêu vẻ đẹp phi thường của anh, yêu phong cách quyến rũ toát ra từ con người anh, yêu lời anh nói, đôi môi anh cười, đôi mắt nh́n ai là cuốn hút tâm hồn người ấy... có quá nhiều cái từ anh khiến em phải yêu, và bao nhiêu đó đă đủ lư do chưa?
- Nhưng như anh nói....bây giờ anh vẫn chưa nghĩ đến chuyện ràng buộc cuộc đời ḿnh với bất cứ ai. Em đừng hoang phí những ngày tháng của ḿnh mà hăy chọn cho ḿnh một người trong đám vương tôn, công tử lúc nào cũng vây kín bên em khi em xuất hiện.
- Em có thể chờ! - Nàng cương quyết nói- Em đă chờ anh mười mấy năm nay....chờ thêm một thời gian nữa cũng có sao đâu...hy vọng một ngày nào đó anh sẽ chán những ngày tháng phiêu bạt của ḿnh và quay nh́n lại phía sau, anh sẽ vẫn thấy em đứng đó chờ anh cho đến khi nào trái tim anh rung động mới thôi. - Quân Vũ khẽ thở dài khi nghe cô gái si t́nh nói thế nhưng nốt nhạc buồn ngân cao kết thúc bản t́nh ca đă át đi tiếng thở dài đó của chàng. Lệ Hằng khẽ nói khi họ rời nhau:
- Quân Vũ, em sẽ đợi... đợi đến lúc mà anh phải động ḷng v́ em mới thôi. C̣n bây giờ th́ anh khiêu vũ với Khánh Ngọc một chút đi, năy giờ con bé ngồi cô đơn một ḿnh trông rất tội.
- Cây vĩ cầm của Huệ Trinh lại ngân lên bản t́nh ca kế tiếp. Đă ba bản nhạc trôi qua nhưng Trung Hữu vẫn quấn quưt với Minh Thư, c̣n con bé th́ ngă đầu vào vai Trung Hữu như để nghe chàng ta th́ thầm một điều ǵ đó.
Quân Vũ bắt đầu cảm thấy bực ḿnh khi chàng thanh niên kia cứ ôm riết Minh Thư vào ḷng nhưng h́nh như Trung Hữu bất cần để ư đến chung quanh, đến việc chàng phải thay bạn nhảy để các cô gái hiện diện đêm nay được chia sẽ niềm vui một cách đồng điều. Chàng đạo diễn cảm thấy ḷng đắm đuối khi được ôm người ngọc trong tay, đây là một đêm tuyệt vời không bao giờ lập lại lần thứ hai và chàng quyết định phải tận hưởng những giây phút mà ḿnh có.
Quân Vũ đứng lên d́u Khánh Ngọc theo điệu nhạc khi cô gái đến bên chàng và nh́n chàng bằng ánh mắt đầy khẩn cầu. Chàng không thích thú ǵ khi ôm nàng trong tay nhưng thấy nàng lạc lơng, cô đơn trong rất tội nên chàng không đàng ḷng từ chối.
- Bản t́nh ca rồi cũng dứt, Quân Vũ tiến về phía Huệ Trinh rồi nói khẽ với nàng:
- Em nghĩ một chút đi, năy giờ kéo mấy bản nhạc liên tiếp chắc em mệt rồi. Để anh đàn thay cho em. Anh chơi guitar cũng không đến nỗi nào đâu.
Người con gái nhoẻn miệng cười và lau nhẹ mồ hôi đang rịn ra trên trán:
- Em có mệt ǵ đâu! Mà dù có mệt th́ nghe anh nói một câu như thế là ḷng em cũng đă đủ vui rồi.
- Nàng thật d́u dàng, cố khôi phục cái h́nh ảnh trong sáng, thánh thiện của ḿnh khi trước mà nàng biết Quân Vũ rất thích nhưng nàng dă lỡ một lần hủy nó đi.
- Anh sẽ đàn bài "Natalia"... - Quân Vũ khẽ nói - ... anh biết em rất thích bản nhạc này, một chút nữa em ra nhảy với Trung Hữu đi... năy giờ em chỉ ngồi đây kéo đàn cho người khác nhảy, em nh́n em mệt mà không đành ḷng.
Những lời thân mật mà chàng thốt lên khiến trái tim người con gái như đập mạnh. Nàng sẽ không để mất chàng và sẽ cố chàng trở về với ḿnh bằng bất cứ cách nào. Và việc nàng chịu khó ngồi đàn nảy giờ cũng không ra ngoài mục đích đó. Huệ Trinh biết Trung Hữu say mê Minh Thư mà cô này cũng rất có cảm t́nh với chàng đạo diễn đẹp trai nên nàng tiên đoán khi khiêu vũ họ sẽ hợp với nhau thành một cặp. Nàng hy vọng h́nh ảnh tay trong tay của đôi nam thanh nữ tú đó sẽ khiến Quân Vũ nhận ra là trái tim của Minh Thư đă có chủ để chàng khỏi phải ngó ngàng ǵ đến cô em kết nghĩa của ḿnh, người mà mấy lần nghĩ đến, ḷng nàng lại bừng lên một nổi ghen tuông vô bờ bến.
Quân Vũ đă đàn khúc dạo đầu cho bài t́nh ca bất hủ Natalia nhưng Trung Hữu vẫn không thay bản nhảy khiến cho Huệ Trinh hơi ngỡ ngàng. Nàng không hiểu tại sao tối hôm nay anh chàng đạo diễn nổi tiếng là bặt thiệp và rất ga lăng này lại hành động một cách kỳ lạ như thế, làm như trước mặt chàng ta chỉ có Minh Thư c̣n tất cả những người con gái khác không là ǵ cả. Quân Vũ kết thúc bản Natalia và chuyển sang t́nh khúc khác mà Trung Hữu vẫn không buông Minh Thư ra. Huệ Trinh mỉm một nụ cười đắt ư và nàng nói khẽ vào tai Quân Vũ:
- H́nh như hai người ấy chỉ biết nhau thôi. Anh ra khiêu vũ tiếp đi, để em đàn cho, kẻo Lệ Hằng và Khánh Ngọc không có ai để mắt tới sẽ buồn.
Cuộc khiêu vũ chấm dứt vào lúc nữa đêm. Ngoại trừ Quân Vũ, c̣n các cô gái cơi ḷng đều nhẹ nhơm. Đương nhiên là các cô chỉ muốn khiêu vũ với người đàn ông ḿnh yêu. Khánh Ngọc lẫn Lệ Hằng đều yêu Quân Vũ nên chỉ muốn được ở trong ṿng tay của chàng, c̣n việc Trung Hữu khiêu vũ với ai, điều đó không quan trọng đối với họ. Huệ Trinh cũng ngấm ngầm vui mừng khi nàng đă đạt được mục đích là chia rẽ Quân Vũ với Minh Thư. Khi cuộc vui chấm dứt, tuy ngoài mặt vẫn vui vẻ nói cười nhưng trong ḷng Quân Vũ là cả một sự tổn thương. Vâng, đây là lần đầu tiên chàng cảm thấy đau khổ v́ một người con gái, một điều chưa từng xẩy ra trong cuộc đời của chàng.
Quân Vũ trở về pḥng, nằm lặng người ra trong bóng đêm thinh lặng, chàng xoay người ra cửa sổ, ngắm ánh trăng sáng vằng vặc trong đêm rằm. Đêm nay là một đêm mà cảnh sắc thiên nhiên rất tuyệt vời nhưng cũng là đêm mà Quân Vũ đặt ra câu hỏi về t́nh cảm của Minh Thư đối với ḿnh. Suốt đêm nay nàng đă khiêu vũ với Trung Hữu và ở trong ṿng tay của người trẻ tuổi, tài hoa ấy bất chấp sự có mặt của chàng và cũng bất chấp việc chàng cảm thấy bị xúc phạm đến mức nào.
"Tất cả những ǵ nàng nói với ḿnh đều là giả dối....khi ḿnh và nàng tay trong tay dưới ṿm cây rợp ánh trăng. Đàn bà quả thật không đơn giản! Nếu Minh Thư thích Trung Hữu th́ ḿnh sẽ cho nàng toại nguyện. Từ trước đến giờ ḿnh chưa hề phải quỵ lụy khần cầu ai và Minh Thư cũng không ngoại lệ. Chỉ tiếc là giữa ḿnh và nàng có quá nhiều kỷ niệm, có quá nhiều điều để chia sẻ với nhau... nhưng nếu nàng chọn lựa Trung Hữu th́ ḿnh sẽ tôn trọng sự chọn lựa của nàng. May mắn là nàng và ḿnh... chưa người nào thốt ra tiếng yêu đương với nhau, một cuộc t́nh chưa bắt đầu th́ đă đi đến kết thúc... nghĩ ra cũng khá đau ḷng. Nhưng thôi như thế cũng hay! Từ giờ phút này trở đi ḿnh chỉ xem Minh Thư như một người em gái, ḿnh sẽ trở lại vị trí của người anh kết nghĩa và trở lại với những dự định của ḿnh trước đây. Không phải là Huệ Trinh và Lệ Hằng đều đang tha thiết đợi chờ ḿnh hay sao? Không phải là hai người ấy đều đă tha kiên nhẫn chờ đợi ḿnh suốt mười mấy năm trời hay sao? Chao ôi, Quân Vũ! Mày thật là tội nghiệp! Lúc nào phụ nữ cũng vây quanh mày để xin một chút t́nh yêu nhưng hôm nay trái tim mày điên đảo."
Chàng miên man ch́m đắm trong những suy nghĩ của ḿnh, ḷng không khỏi nhức nhối h́nh ảnh tay trong tay của Minh Thư và Trung Hữu tối nay. Chàng nằm úp mặt xuống gối, trốn ánh trăng rằm đang nh́n qua cữa sổ, xuyên thấu vào ḷng chàng một nổi đau vô bờ bến. Đêm nay trăng đẹp nên ḷng chàng mới cảm thấy đau khổ hơn, v́ một đêm đẹp đẽ là vậy, thơ mộng là vậy mà lại mang đến cho chàng một cuộc thật là buồn thảm.
Có tiếng gơ cửa nhè nhẹ trong đêm, Quân Vũ nghe nhưng vẫn nằm yên. "Đi đi, cô em bé nhỏ! Tại sao t́m đủ mọi cách ràng buộc tim anh rồi lại tổn thương trái tim anh?"
Chàng hơi giật ḿnh khi nghe có tiếng ai đó đẩy nhẹ cửa pḥng chàng, tiếng chân ai bước vào, cánh cửa khép lại và mọi sự trở về với im lặng. Có lẽ lúc năy quá mệt mỏi nên chàng quên khóa cửa pḥng chăng? Chàng lắc đầu và cũng không muốn nghĩ tới điều ấy nữa, chỉ muốn được nằm một ḿnh yên lặng trong bóng đen với nỗi đau của chính ḿnh.
Nhưng rồi tiếng chân khẽ khàng vang lên, có tiếng ai đó ngồi xuống lặng lẽ bên mép giường chàng rồi một giọng ngây thơ, quen thuộc cất lên, cái giọng trước đây mỗi lần nghe là trái tim chàng rung động.
- Anh Quân Vũ, anh ngủ rồi hở anh? - Giọng người con gái nhè nhẹ vang lên mang theo một chút ǵ đó buồn bă và bối rối - Minh Thư đứng trước pḥng anh gơ cửa năy giờ nhưng anh không nghe, may quá cửa không khóa nên em mới vào được....
Quân Vũ nằm im không đáp, sự hiện diện của nàng khiến cho cơn giận trong ḷng chàng càng tăng chứ không suy giảm.
- Em làm cho anh buồn phải không anh Quân Vũ?- Lần này những ngón tay ấm áp của nàng sờ nhẹ lên má chàng và trong giọng nói của nàng ẩn chứa một nỗi ray rứt, nghẹn ngào - Anh Quân Vũ, Minh Thư không cố ư làm cho anh buồn đâu, chỉ tại Trung Hữu tỏ t́nh với em, em đă từ chối nhưng anh ấy đă nói một câu khiến em không đành ḷng: "Dù không yêu anh cũng hăy cho anh một đêm thật đẹp bên em và anh chỉ xin em một lần này thôi". Trung Hữu đă nói thế nên em không nỡ làm cho anh ấy buồn. Anh ấy chỉ xin em một lần này... anh có hiểu giùm em hay không, anh Quân Vũ?
- Giọng nàng cất lên nghẹn ngào nhưng cũng không làm cho chàng xao động v́ cơn giận trong ḷng chàng đang nổi lên càng lúc càng dữ dội ngay cả lúc nàng t́m cách giải thích với chàng.
- Quân Vũ! Anh đừng giận em có được không?- Bây giờ cái giọng nghẹn ngào đó trở thành nức nở và khuôn mặt xinh xắn ấy đă dựa hẳn vào ḷng chàng với những giọt nước mắt nóng hổi tuôn tràn trên má - Xin anh hăy tha thứ cho em...một lần này thôi. Từ đây về sau Minh Thư không dám làm bất cứ điều ǵ cho anh buồn nữa.
- Đừng có đụng vào người anh! - Chàng bất giác lên tiếng, nghiêng người sang phía khác để tránh nàng. Quân Vũ cố gh́m cơn giận dữ, nếu không chàng đă to tiếng với Minh Thư - Em yêu Trung Hữu hay bất cứ ai, điều này không c̣n quan trọng đối với anh. Đừng có khóc lóc với anh và cũng không cần phải xin lỗi anh như thế. Từ đây về sau, mỗi người chúng ta đều có đời sống riêng, em không cần phải bận tâm đến anh và ngược lại. Bây giờ em về pḥng nghĩ đi, anh rất là mệt mỏi và anh muốn được nằm một ḿnh yên lặng.
Chàng đẩy nhẹ bàn tay nàng ra và cử chỉ hất hủi ấy khiến nàng bật khóc. Minh Thư cố nuốt nỗi nghẹn ngào vào ḷng và bước ra cửa với tâm trạng chán nản, không c̣n muốn sống. Chàng biết ḿnh hơi tàn nhẫn nhưng chàng không có thói quen để người khác làm tổn thương ḿnh nhất là khi chàng v́ người đó mà từ chối hết những người con gái khác. "Thà là anh mất em...", trái tim chàng đau khổ nói, "... c̣n hơn là để em xúc phạm đến những t́nh cảm tha thiết nhất mà anh đă dành cho em."
Nàng bước chân ra khỏi pḥng chàng với một trái tim gần như tan nát. Chàng không phải không biết mất nàng là một điều đáng tiếc nhất trên đời nhưng chàng nhất định không giữ nàng lại v́ t́nh yêu của chàng th́ mănh liệt nhưng tự ái của chàng cũng cao như núi. Tiếng cửa pḥng khép dù rất khẽ nhưng cũng làm cho trái tim của chàng đau nhói nhưng chàng cố cắn răng chịu đựng. "Minh Thư!Có một lần anh đă nói cho em biết....khi anh yêu một người đàn bà nào đó, anh muốn anh là người đàn ông đầu tiên và cũng là người đàn ông cuối cùng của họ. Nếu mà người đàn bà yêu anh mà không làm được điều đó, anh không muốn giữ người đàn bà đó lại bên ḿnh". Chàng tự nhủ với ḿnh như thế nhưng tâm hồn bỗng ch́m vào một nỗi buồn sâu thằm. Từ đó đến nay chàng chưa v́ ai mà rung động như v́ nàng, cho nên khi nàng bước ra khỏi cuộc đời chàng, chàng không khỏi cảm thấy thế giới của chàng trở nên trống rỗng như thiếu vắng một cái ǵ đó thật thân yêu mà cũng thật ngọt ngào.
Trái tim chàng đau buồn và cũng thật xót xa, những h́nh ảnh yêu dấu ngày nào hiện ra trong ḷng chàng, huyền ảo như một giấc mộng. Tâm hồn chàng như phiêu diêu vào một cơi nào, ở đó có những cánh đồng ngát xanh, có cô gái ngồi trên lưng ngựa mà những giọt nắng vàng của hoàng hôn đọng lung linh trên mái tóc của nàng. Người con gái đó có lần đă dạo chơi cùng chàng trên băi biển, có lần đă v́ chàng mà bước lên sân khấu với đôi má ửng hông lên v́ e ấp, thẹn thùng, có lần đă trốn chàng đi xa, và đă có lần đă ngủ quên trong pḥng chàng mà tay vẫn nắm chặt lấy tay chàng. "Minh Thư, em là như vậy đó...lặng lẽ đi vào đời anh bằng tiếng khóc và cả nụ cười....để đến hôm nay anh bàng hoàng nhận ra là anh đă yêu em....như chưa từng yêu ai như thế trong cuộc đời ḿnh!"


o0o


Pages Previous 1 2 3 4 Next