Mưa   William Somerset Maugham  Pages  1  2  Next   

Chương 1
 

Đă gần tới giờ đi ngủ và sáng hôm sau người ta sẽ trông thấy bờ. Bác sĩ Mácphâylơ đốt thuốc hút, rồi nghiêng ḿnh ra mạn tàu, t́m cḥm sao chữ thập ở phương Nam. Sau hai năm ở ngoài mặt trận -Ông đă bị thương tích lâu lành- ông vui vẻ được nghỉ ngơi yên tĩnh ít nhất là mười hai tháng tại Apia, và ngay chuyến đi này đă làm cho ông khoan khoái rồi. V́ hôm sau có nhiều hành khách xuống Pagô Pagô, nên tối hôm đó, người ta tổ chức một cuộc khiêu
Dịch Giả: Nguyễn Hiến Lê

vũ, và tiếng dương cầm e é c̣n vang trong tai ông. Nhưng ở trên boong tàu, th́ đă yên lặng. Cách chỗ ông đứng chừng vài bước, bà Mácphâylơ nằm trên chiếc ghế dài, đương nói chuyện với ông bà Đavitxơn. Ông tiến lại phía đó, ngồi vào chỗ sáng cởi nón ra. Người ta thấy đầu ông hơi sói, tóc hung hung đỏ, mặt có tàn nhang cũng hung hung; ông khoảng tứ tuần; gầy, mặt choắt, có vẻ tỉ mỉ, hơi gàn; ông nói giọng Tô Cách Lan, nhỏ nhẹ, b́nh tĩnh.  

Cặp Mácphâylơ và cặp Đavítxơn -một gia đ́nh truyền giáo- thân với nhau -không phải v́ thành khí mà v́ gặp nhau hàng ngày ở trên tàu. Họ có một điểm gần nhau là cùng ghét hạng hành khách ngày đêm đánh bạc và uống rượu trong pḥng hút thuốc.  

Trong số hành khách, ông bà Đavítxơn chỉ làm quen với ông bà Mácphâylơ điều đó là cho bà Mácphâylơ hănh diện: mà bác sĩ Mácphâylơ, nhút nhát chứ không ngây thơ, cũng hơi cảm động về thịnh t́nh của cặp Đavítxơn. Nhưng vốn có óc dị nghị, nên ban đêm, trong pḥng riêng, bác sĩ thường chỉ trích ông bà Đavítxơn.  

Bà Mácphâylơ vừa chải kỹ mớ tóc, vừa nói.  

- Bà Đavítxơn tự hỏi nếu không có vợ chồng ḿnh th́ không biết làm sao chịu nổi chuyến đi này. Bà ta bảo rằng khắp trên tàu, ông bà chỉ muốn làm quen với tụi ḿnh thôi.  

- Anh lại cứ nghĩ rằng một nhà truyền giáo đâu phải là một nhân vật quan trọng ǵ mà khó tính đến thế.  

- Không phải là khó tính. Em hiểu ư bà ta lắm. Ông bà ấy mà phải tiếp xúc với hạng người thô lỗ ở trong pḥng hút thuốc th́ chịu sao nổi?  

Bác sĩ cười nhạo:  

- Vị sáng lập ra tôn giáo của họ không chấp nhất tới như vậy.  

Bà vợ đáp:  

- Em van ḿnh biết bao lần rồi, rằng đừng đem tôn giáo ra mà giễu. Anh Alec à, em không ưa cái tính đó đâu. Anh chỉ nhận thấy mặt trái của kẻ khác thôi.  

Bác sĩ đưa cặp mắt xanh nhạt liếc nh́n bà vợ và làm thinh. Sống chung với nhau, ông đă có kinh nghiệm rằng muốn cho yên thân th́ nên nhịn vợ một chút. Ông thay quần áo, xong trước, leo lên cái giường treo trên cao rồi lấy sách ra đọc để vỗ giấc ngủ.  

o0o

Sáng hôm sau, khi ông lên trên boong th́ tàu đă tới sát bờ. Ông chăm chú nh́n. Sau đường viền trắng như bạc ở băo biển, nổi lên những ngọn đồi cây cối um tùm. Những bụi dài rậm và mọc lan tới tận bờ nước, ẩn hiện những cḥi lá của thổ dân và đây đó một ngôi nhà thờ nhỏ ló ra rực rỡ nắng. Bà Đavítxơn tiến lại, đứng bên cạnh bác sĩ. Bà bận đồ đen, cổ đeo một dây chuyền vàng, đầu dây lủng lẳng một chiếc thánh giá xinh xinh. Bà nhỏ con, tóc đen, không bóng, chải, vén kỹ, mắt lồi sau cặp mắt kính kẹp mũi, không gọng. Mặt dài như mặt ngựa, nhưng không có vẻ đần mà trái lại, có vẻ rất linh lợi, linh hoạt như con chim. Nhất là tiếng nói the thé, khàn khàn, không uốn giọng của bà làm cho ai cũng để ư tới. Nó đập vào tai ta một điệu đều đều, tàn nhẫn như tiếng động một cái máy khoan, đến bực ḿnh.  

Cặp môi mỏng của bác sĩ ráng nhoẻn ra:  

- Tới đây, bà có cảm giác là tới nhà rồi chứ?  

- Những đảo san hô của chúng tôi thấp hơn miền này. Đây là đất hỏa sơn. C̣n phải đi biển mười ngày nữa mới tới.  

Ông Mácphâylơ vui tính, bảo:

- Trong miếng này th́ đảo sang hô với đất hỏa sơn cũng là kế cận nhau cả, như phố trên phố dưới, ở xứ ḿnh.  

- Ông nói cũng hơi quá, nhưng quả thật là ở miền Nam này, quan niệm về không gian có hơi khác. Vậy lời của ông cũng không sai hẳn.  

Bác sĩ Mácphâylơ thở dài nhẹ nhàng.  

Bà Đavítxơn nói tiếp:  

- Đáng mừng là chúng tôi không phải truyền giáo ở đây. Nghe nói miền này công việc khó khăn lắm. Những tàu cặp bến làm cho dân chúng láo nháo cả lên; lại thêm có một quần cảng nữa, ảnh hưởng tai hại tới thổ dân. Trong khu vực chúng tôi, không có những khó khăn ấy. Tất nhiên có một vài con buôn, nhưng chúng tôi ráng ḱm họ được, nếu họ kháng cự th́ chúng tôi sẽ làm cho họ chịu không nổi mà phải tự ư đi nơi khác.  

Sửa lại cặp kính, bà ta ngó quanh đảo, vẻ dửng dưng.  

- Ở đây công việc của nhà truyền giáo thật là vô vọng. Tôi không ngớt cảm ơn chúa đă tránh cho vợ chông tôi phải chịu sự thử thách đó.  

Khu truyền đạo của ông Đavítxơn gồm một nhóm cù lao ở phía Bắc Xamon, v́ đảo nọ cách xa đảo kia nên ông dùng ghe máy, đi hằng ngày đường để bà ở lại tổng hành dinh chỉ huy giáo hội. Nghĩ đến cái lối chỉ huy đắc lực của bà mà bác sĩ rùng ḿnh.  

Bằng một giọng không có sức nào át nổi, bà mạt sát sự trụy lạc của thổ dân, làm cho ta ghê tởm kịch liệt mà thấm thía. Cái lối thẹn thùng của bà thật cũng lạ. Ngay từ hồi mới quen nhau, bà đă rỉ tai bác sĩ:  

- Ông ạ, hồi chúng tôi tới đảo, tục lệ cưới hỏi của họ nó chướng làm sao ấy, đến nổi tôi không dám tỏ cho ông nghe. Nhưng tôi sẽ kể cho bà nghe rồi bà kể lại cho ông.  

Thế là hai bà, bà Đavítxơn và bà Mácphâylơ, xích ghế lại gần nhau, nghiêm trang nói chuyện với nhau khoảng hai giờ đồng hồ. Bác sĩ Mácphâylơ đi bách bộ qua lại cho khí huyết lưu thông, bắt nghe được lời th́ thầm liếng thoắn thao thao bất tuyệt của bà Đavítxơn; thấy vợ há hốc miệng ra, nước da nhợt nhạt, ông biết rằng bà khoái nghe câu chuyện ghê tởm đó lắm. Ban đêm, trong pḥng riêng, bà vợ hổn hển kể lại hết cho chồng nghe.  

Thế nào? Tôi nói có đúng không? Bà Đavítxơn thốt lên một cách đắc ư vào sáng hôm sau- Có bao giờ ông được nghe những câu chuyện ghớm ghiếc như vậy không? Làm sao mà tôi có thể kể thẳng cho ông nghe được! Mặc dầu ông là bác sĩ.  

Rồi bà ta ḍ xét nét mặt của Mácphâylơ xem câu chuyện có gây kết quả như ḿnh muốn không.  

- Ông hiểu rằng hồi mới tới, chúng tôi lợm giọng chứ? Ông tưởng tượng giùm tôi, trong khắp các làng xóm, không làm sao kiếm được một thiếu nữ ngoan.  

Bà ta nói tiếng "ngoan" đó bằng một giọng nghiêm khắc ngụ một ư riêng.  

- Vợ chồng tôi suy nghĩ kỹ rồi quyết định rằng việc đầu tiên phải làm là cấm ngặt khiêu vũ. Dân bản xứ họ mê cái đó lắm.  

Bác sĩ Mácphâylơ đáp:  

- Hồi trẻ tôi cũng không ghét môn khiêu vũ.  

- Tối qua, nghe ông bà rủ nhảy một bản tôi cũng đă đoán được rằng ông không ghét môn đó. Trong chỗ vợ chồng cũng vui vui. Ở cái chỗ nhốn nháo như vậy, đừng nên chen chân với họ làm ǵ!  

- Thế nào là nhốn nháo?  

Bà Đavítxơn lườm bác sĩ qua cặp kính kẹp mũi mà không trả lời, cứ tiếp tục:  

- Trong giới người da trắng th́ khác, nhưng tôi đồng ư với nhà tôi là, thật là khó coi khi ông chồng đứng bên mà nh́n người khác ôm vợ ḿnh mà nhảy. Tôi th́ từ hồi cưới tới giờ, không hề nhảy lấy một bước. Mà cái lối khiêu vũ của dân bản xứ khác hẳn. Nó không những trái luân thường mà c̣n đưa tới sự trụy lạc nữa. Thật là nhờ Trời, chúng tôi đă diệt được rồi. Có nói mà không ngoa rằng tám năm nay, trong khu vực của chúng tôi, không có một người nào khiêu vũ nữa.


Tàu đă tới bờ, bà Mácphâylơ lại nhập bọn. Th́nh ĺnh tàu quẹo rồi chầm chậm tiến vô. Hải cảng rộng đủ chứa một hạm đội, chung quanh là những ngọn đồi xanh, cao, dựng đứng lên. Dinh của viên thống đốc ở cửa biển, dưới ngọn gió khơi thổi vào, giữa một khu vườn. Ngọn cờ đầy ngôi sao và sọc ngang phấp phới nhè nhẹ. Tàu chạy ngang qua ba ṭa dinh thự xinh xắn, một sân quần vợt, rồi ghé bờ, bên cạnh nhiều kho hàng. Bà Đavítxơn lấy tay chỉ một tàu buồm đậu cách đó hai ba trăm thước, bảo sẽ đáp tàu đó đi Apia. Thổ dân ở khắp nơi trong đảo ùa lại, ồn ào, vui vẻ, hoặc để coi, hoặc để bán hàng cho những hành khách đi Xitnây. Họ đem lại những trái khóm, những nải chuối lớn, những thứ vải Apia, những chuỗi dây răng cá mập, vỏ ốc, chén kava, và những kiểu xuồng chiến nhỏ xíu. Lính thủy Mỹ ăn vận đàng hoàng, sạch sẽ, râu mới cạo, mặt sáng sủa, đi đi lại lại như một nhóm công chức. Trong khi phu khuân đồ của họ lên bờ, ông bà Đavítxơn và ông bà Mácphâylơ nh́n đám đông. Ông bác sĩ nhận xét những mụn lở loét ghê tởm không sao lành được, mà đa số trẻ em và thanh niên bản xứ mắc phải. Cặp mắt nhà nghề của ông sáng lên khi ông thấy -lần ấy là lần đầu- những con bệnh mắc chứng da sùi lên như da voi, chân tay họ sưng vù, to lớn nặng nề dị thường. Đàn ông và đàn bà đều quấn cái lava lava.  

Bà Đavítxơn nói:  

- Thứ y phục đó thật sỗ sàng. Nhà tôi bảo phải cấm ngặt thứ đồ đó mới phải. Những kẻ chỉ quấn mỗi một miếng khăn đỏ ở bụng thay cho quần áo th́ c̣n có tinh thần đạo đức, luân lư ǵ nữa.  

Bác sĩ Mácphâylơ lấy khăn thấm mồ hôi ở trán đáp:  

- Nó hợp với khí hậu chứ.  

Khi họ lên bờ, ánh nắng đă oi ả mặc dầu lúc đó c̣n sớm. Chung quanh là đồi, thành thử Pagô Pagô khuất gió.  

Bà Đavítxơn nói tiếp, giọng như xé tai người ta:  

- Trong những cù lao của chúng tôi, chúng tôi đă cấm tuyệt cái lava-lava. Chỉ c̣n vài người già cả bận nó thôi; c̣n đàn bà th́ bận áo choàng mà đàn ông th́ bận quần và áo nịt. Ngay từ hồi mới tới, nhà tôi đă tuyên bố như vậy trong một tờ thuyết tŕnh: "Ngày nào mà con trai trên mười tuổi vẫn không bận quần th́ ngày đó đạo Kitô vẫn chưa gọi là thắng được trên những đảo này".  

Nhưng cặp mắt xanh như cắt của bà Đavítxơn đă ngó những đám mây đen thường đùn lên ở cửa biển. Đă bắt đầu có vài giọt mưa.  

Bà khuyên:  

- Nên kiếm chỗ trú mưa thôi.  

Chương 2

Họ theo đám đông chạy lại một cái xưởng lợp bằng tôn uốn, và mưa đổ xuống như trút nước. Được một lúc ông Đavítxơn lại. Khi ở dưới tàu, mặc dù đối đăi với ông bà Mácphâylơ một cách rất lễ độ, ông ít giao du hơn với bà vợ, chỉ đọc sách. Ông ít nói, gần như lầm lỳ, v́ đạo bác ái mà gắng sức tỏ ra vui tính, chứ bản tính ông kín đáo, gắt gỏng là khác nữa. Bộ dạng kỳ dị: rất cao mà gầy, chân lêu nghêu, má hóp, g̣ má nhô, môi dày, có vẻ da đục, trái hẳn với nước da nhợt nhạt của ông. Tóc để rất dài. Mắt đen, sâu hoắm, trông thấy mà ghê; bàn tay tuyệt đẹp mà có vẻ mạnh mẽ lạ. Đặc biệt nhất là nh́n ông, ta có cảm giác rằng ông cố nén một ngọn lửa bừng bừng trong nội tâm. Cảm giác đó làm cho ta khó chịu. Không thể nào thân mật với con người như vậy được  

Ông lại báo tin không may bệnh sởi, một bệnh truyền nhiễm nguy hiểm thường làm cho dân Kamaka chết, đương phát ở đảo, và một thủy thủ trên chiếc tàu chạy Apia mà họ sẽ đáp, đă mắc bệnh đó. Người ta đă chở bệnh nhân lên bờ, đợi hết thời gian kiểm dịch; nhưng ở Apia người ta đều đánh điện tới cấm tàu vào bến cho tới khi biết chắc là bệnh không phát ra ở tàu nữa mới thôi.

- Thế là chúng ta phải ở lại đây ít nhất là mười ngày.  

Bác sĩ Mácphâylơ bảo:  

- Ở Apia người ta cần tôi gấp mà.  

- Gấp cũng phải chịu. Nếu dưới tàu không c̣n người nào mắc bệnh nữa th́ tàu mới được phép chở những hành khách da trắng đi, c̣n những người bản xứ th́ phải đợi ba tháng nữa.  

Bà Mácphâylơ hỏi:  

- Ở đây có khách sạn không?  

Ông Đavítxơn mỉm cười:  

- Tuyệt nhiên không.  

- Thế th́ làm sao bây giờ?  

- Tôi mới nói với ông thống đốc. Trên băi biển, một nhà buôn có pḥng cho mướn: tôi đề nghị hễ ngớt mưa một chút, chúng ta lại đó xem thử. Đừng ḥng có tiện nghi đâu đấy. Miễn có được một cái giường để nằm và một cái mái để che là quư rồi.  

Nhưng mưa vẫn chưa muốn ngớt và họ đành khoác áo mưa, che dù, đi đại. Thực ra không phải là một thành phố, chỉ có một dăy công sở, vài cửa hàng, rồi phía sau là ít nhà lá của thổ dân lụp xụp trong đám dừa và chuối. Đi độ năm phút là tới căn nhà họ kiếm. Nhà bằng cây, có hai từng, từng nào cũng có hiên rộng, mái lợp tôn uốn. Chủ nhà là một người lai tên Hơn,vợ là người bản xứ, chung quanh là một bầy con c̣n nhỏ da ngăm ngăm; họ mở một cửa tiệm ở từng dưới bán đồ hộp và vải. Pḥng cho mướn không có đồ đạc ǵ cả. Pḥng của ông bà Mácphâylơ chỉ có mỗi một cái giường tồi tàn, với một cái mùng rách, một cái ghế khập khiễng và một cái bồn rửa mặt. Họ ngó quanh mà ngán ngẫm. Mưa vẫn không ngớt.  

Bà Mácphâylơ bảo:  

- Em chỉ lấy ra những đồ cần thiết thôi nhé?  

Bà đương mở vali th́ bà Đavítxơn nhanh nhẹn bước vô, không có vẻ ǵ buồn bực về cảnh tồi tàn của pḥng. Bà ta khuyên:  

- Trước hết, bà lấy kim chỉ vá ngay cái mùng lại đi bà ạ; không th́ đêm không thể nào nhắm mắt được đâu.  

Bác sĩ Mácphâylơ hỏi:  

- Muỗi dữ vậy kia à?  

- Mùa này là mùa muỗi mà. Tới Apia, trong những buổi tiếp tân của ông thống đốc, ông sẽ nhận thấy rằng người ta đưa cho mỗi bà một cái áo gối để bao chân cho khỏi bị muỗi đốt.  

Bà Mácphâylơ thở dài:  

- Nếu ngớt mưa cho ḿnh được một lúc nhỉ? Trời có nắng lên, tôi mới vui dọn dẹp lại cái pḥng này được chứ.  

Đợi cho hết mưa th́ c̣n lâu, Pagô-Pagô là nơi mưa nhiều nhất trên Thái B́nh Dương. Cái vịnh này, những đồi kia, đều giữ mưa lại. Đương giữa mày mà.  

Bà hết nh́n ông Mácphâylơ tới bà Mácphâylơ, cả hai đều đứng trơ trơ mỗi người một nỗi như kẻ mất hồn, rồi cắn môi suy nghĩ. Cái cặp nhu nhược này thấy họ mà bực ḿnh. Bẩm tính hoạt động, bà Đavítxơn thấy tay ngứa ngáy, phải lăng xăng dọn dẹp lại căn pḥng giúp họ.  

- Đâu, đưa cho tôi kim chỉ đi. Tôi vá mùng lại cho trong khi bà mở vali lấy đồ. Bữa cơm trưa vào lúc một giờ đấy nhé. C̣n bác sĩ th́ xuống bến xem người ta có đặt những đồ đạc cồng kềnh của ông vào một chỗ khô ráo không. Ông c̣n lạ ǵ dân bản xứ nữa, chúng có thể xếp đại nó ở giữa trời lắm.  

Ông Mácphâylơ lại khoác áo mưa xuống thang. Ở cửa, Hơn đang nói chuyện với một người thủy thủ trưởng và một cô hành khách đi hạng nh́ mà bác sĩ đă gặp nhiều lần ở dưới tàu. Thủy thủ trưởng nhỏ bé, nhăn nheo, ngả đầu chào ông khi ông đi qua, và nói:  

- Cái bệnh sởi thật là tai hại. Bác sĩ đă mướn được pḥng rồi?  

Mácphâylơ thấy giọng đó hơi sỗ sàng, nhưng vốn rụt rè nên ông không tỏ vẻ bực ḿnh.  

- Phải, chúng tôi đă mướn được pḥng ở trên lầu.  

- Cô Thômsơn cũng phải tới Apia với ông. Nên tôi dắt cô ấy lại đây.

Vừa nói vừa lấy ngón tay chỉ một ả đứng bên cạnh. Khoảng hai mươi bảy tuổi, mập, thô, ả bận áo dài trắng và đội một chiếc nón lớn cũng trắng. Bắp chân mập mạp của ả đeo vớ sợi, ḷi ra khỏi đôi giày cổ cao bằng da dê sơn trắng bóng. Ả cười t́nh với bác sĩ, rồi nói, giọng khàn khàn.  

- Thằng tướng này đ̣i cứa cổ em đấy, cái pḥng khốn nạn đó mà đ̣i đồng rưỡi một ngày.  

Người thủy thủ trưởng nói:  

- Tôi bảo chú rằng cô ấy là bạn thân của tôi. Cô ấy không thể trả trên một đồng, thôi th́ nhận cái giá đó đi.  

Chủ tiệm mập mạp, b́nh tĩnh mỉm cười, ngọt như mía:  

- Ông Xoan à, nếu vậy th́ tôi ráng làm vui ḷng ông. Để tôi bàn với nhà tôi xem, có thể được th́ hạ giá một chút.  

Cô ả Thômxơn nói:  

- Thôi đi, đừng giở tṛ khỉ ra nữa. Quyết định phắt đi. Tôi trả chú một đồng một ngày đấy, không thêm một trinh.  

Mácphâylơ mỉm cười, thấy cô ả trả giá tách bạch như vậy, ông ta phục quá. Ông thuộc vào hạng người không ưa trả giá, thà chịu hớ chứ không muốn c̣ kè thêm bớt. Chủ tiệm thờ dài.  

- Nể lời ông Xoan quá. Vâng, th́ tôi nhận.  

Cô ả đáp:  

- Ừ, biết điều đấy. Thôi vô! Tôi đăi các người một chầu rượu. Có thứ Wisky chính hiệu trong cái xắc này đây. Anh Xoan, đem giùm vô. Bác sĩ nữa, vô cho vui.  

- Thôi, cảm ơn. Tôi c̣n phải đi xem hành lư của tôi ra sao.  

Nói xong, Mácphâylơ đi ra đường; mưa ở ngoài biển hất vào, bờ bên kia mù mịt.  

Ông ta gặp hai ba người bản xứ bận lava-lava, che cây dù lớn. Họ uyển chuyển, cử động khoan thai, đi đứng ngay ngắn. Khi họ ngang qua ông, họ mỉm cười chào bằng ngôn ngữ của họ.  

Tới bữa, ông về tiệm. Bàn ăn đă dọn trong pḥng khách, một pḥng để trưng chứ không phải ở, buồn tẻ, hôi hám. Chung quanh tường bày những hàng ghế bành ngay ngắn, rất có thứ tự, giữa trần tḥng xuống một cây đèn treo mạ vàng, bao giấy lụa vàng để che ruồi. Ông Đavítxơn vắng mặt. Bà Đavítxơn giải thích:  

- Nhà tôi lại thăm ông thống đốc, chắc ăn cơm trong dinh.  

Một thiếu nữ bản xứ bưng ra một đĩa thịt ḅ. Ít phút sau, chủ nhân vô pḥng soát lại xem c̣n thiếu cái ǵ không.  

Bác sĩ Mácphâylơ bảo:  

- Ông Hơn, ông mời thêm một khách trọ phải không?  

- Cô ta chỉ mướn pḥng thôi ạ, cơm nước tự lo lấy.  

Hơn liếc nh́n hai bà khách vẻ khúm núm:  

- Tôi để cô ấy ở tầng dưới, như vậy khỏi sợ phiền đến hai bà.  

Bà Mácphâylơ hỏi:  

- Có phải cô ta cũng ở tàu lên không?  

- Thưa bà vâng, đi hạng nh́ ạ. Cô ấy tới Apia để làm chân thu tiền nào đó.  

- Vậy à?  

Khi chủ nhà ra, Mácphâylơ nói:  

- Ăn một ḿnh trong buồng th́ chắc buồn lắm.  

Bà Đavítxơn hỏi:  

- Nếu là một hành khách hạng nh́ th́ như vậy cũng là chuyện thường. Ai đấy nhỉ?  

- Lúc tôi ở dưới nhà, người thủy thủ trưởng dắt cô ta lại. Tên cô ta là Thômxơn.  

Bà Đavítxơn hỏi:  

- Phải cô ả tối hôm qua khiêu vũ với hắn không?  

- Có lẽ. Tôi cũng không biết rơ. Coi bộ cũng hơi đúng.  

Bà Đavítxơn nói:  

- Đồ hư thân mất nết.  

Rồi họ nói qua chuyện khác. Ăn xong, mệt mỏi v́ sáng hôm đó dậy sớm, họ chia tay nhau, về pḥng riêng nghỉ ngơi.  

o0o

Sáng hôm sau, trời vẫn xám, mây vẫn thấp, nhưng không mưa, họ dạo chơi trên con đường lớn mà người Mỹ xây dọc bờ vịnh.  

Khi về tới nhà th́ ông Đavítxơn cũng vừa mới về, ông bảo:  

- Có lẽ chúng ta phải ở lại đây đến nửa tháng. Tôi đă tŕnh bày với ông thống đốc, ông ấy bảo không có cách nào khác.  

Bà Đavítxơn ngó chồng, vẻ ái ngại nói:  

- Nhà tôi nóng về khu vực để làm việc lắm  

Đavítxơn đi đi lại lại trong hiên nói tiếp:  

- Chúng tôi vắng mặt một năm rồi; tôi ngại rằng dưới sự chỉ huy của các mục sư bản xứ, giáo hội không c̣n giữ được kỷ luật nữa. Phải nhận rằng họ tốt, sùng đạo, sợ Chúa, đức tin thành thật của họ có thể làm cho nhiều người tự cho là ngoan đạo ở xứ ḿnh phải thẹn. Nhưng họ thiếu nghị lực một cách thảm hại. Họ chống cự được một lần, hai lần thôi, không thể nào kiên nhẫn hơn được. Dù họ là người đáng tin tới mấy, mà giao cho họ thay ḿnh th́ rồi thế nào cũng có chỗ hỏng.


Ông ta nói xong, đứng lại. Thân h́nh gầy mà cao, cặp mắt sáng ngời trong một gương mặt xanh xao, có vẻ suy nghĩ lắm. Tấm ḷng thành thực hiện rơ trong cử chỉ hăng hái, giọng nói trầm trầm, sang sảng.  

- Tôi tin rằng bổn phận tôi vạch rơ. Phải hoạt động, hoạt động gấp. Nếu cây mà đă mục rồi th́ phải cưa liệng vô lửa.  

Tối hôm ấy, họ không ăn cơm mà uống trà và ăn bánh ngọt. Trong pḥng khách nghiêm trang, các bà ngồi đan, bác sĩ hút thuốc; c̣n nhà truyền giáo th́ kể cho họ nghe hoạt động của ḿnh trên các đảo.  

- Hồi chúng tôi mới tới, thổ dân không có quan niệm về tội lỗi, phạm tất cả những giới luật của thiên chúa mà họ không ngờ. Nhiệm vụ khó khăn nhất của tôi là dạy cho họ hiểu thế nào là điều ác.  

Ông bà Mácphâylơ biết rằng ông Đavítxơn đă truyền giáo năm năm ở quần đảo Salamôn trước khi gặp bà ấy. Hồi đó bà truyền giáo ở Trung Hoa. Họ về xứ sở nghỉ phép và gặp nhau ở Boston, trong một cuộc hội nghị các nhà truyền giáo. Họ cưới nhau rồi được phái tới miền này luôn cho tới ngày nay.  

Trong khi chuyện tṛ với ông Đavítxơn, ông bà Mácphâylơ có cảm giác là con người đó bất khuất, can đảm lạ lùng. Vừa truyền giáo, vừa làm y sĩ, ông phải đi tới đảo này, đảo khác bất kỳ lúc nào. Mùa mưa, trong những cơn giông tố, ngồi trong một chiếc thuyền đánh cá voi c̣n nguy thay, mà người ta thường lái chiếc ca nô lại đón ông đi. Hễ có một người bị tai nạn hay ốm đau, th́ không khi nào ông do dự. Trên mười hai lần rồi, ông phải chống cự với sóng gió, ở giữa biển, ban đêm và nhiều lần bà vợ tưởng ḿnh đă thành quả phụ.  

Bà ta kể:  

- Thỉnh thoảng tôi năn nỉ ông ấy đừng đi hoặc đợi cho bớt sóng gió rồi hăy đi, nhưng vô ích! Nghị lực sắt đá, hễ quyết định th́ không có ǵ ngăn cản được.  

Đavítxơn lớn tiếng:  

- Làm sao mà tôi có thể bảo thổ dân họ tin Chúa được nếu chính tôi, tôi không làm gương cho họ? Trong cơn nguy mà họ cho gọi tôi th́ họ biết rằng thế nào tôi cũng tới, trừ phi là một việc ngoài sức của con người. Thử nghĩ coi, Chúa có thể nào bỏ tôi trong khi tôi làm việc cho Ngài? Ngài mà ra lệnh th́ gió sẽ dậy, sóng sẽ gầm.  

Mácphâylơ vốn nhút nhát. Không thể nào ông ta quen được tiếng đạn vèo vèo trên miệng hầm; và khi ở tiền tuyến, có lần ông gắng tự chủ cho tay khỏi run; đến nỗi mồ hôi chảy ṛng ṛng trên trán, làm mờ cả cặp kiếng. Cho nên nh́n nhà truyền giáo, ông hơi rùng ḿnh, bảo:  

- Tôi ước sao có thể nói rằng không hề biết sợ một cái ǵ.  

Đavítxơn bẻ ngay:  

- Tôi ước sao ông có thể nói rằng ông tin Chúa.  

Tới đó, ông ta nhớ lại những buổi đầu tiên hai vợ chồng sống ở quần đảo.  

- Đôi khi vợ chồng tôi ngó nhau mà nước mắt ṛng ṛng trên má! Là việc không ngừng suốt ngày đêm mà cơ hồ không có kết quả. Không có nhà tôi không biết tôi đă ra sao. Khi tôi mềm ḷng, chán nản, nhà tôi làm cho tôi can đảm lại, tin tưởng lại.  

Bà Đavítxơn e lệ cúi mặt xuống, cặp má hốc hác bỗng ửng lên một chút. Tay bà run run. Không nói năng ǵ cả.  

- Không có ai giúp chúng tôi cả. Cô độc trong cảnh tối tăm, cách cả ngàn cây số mới có người đồng hương. Mỗi lần thấy tôi tuyệt vọng, th́ nhà tôi ngưng may vá, mở Thánh Kinh ra đọc cho tới khi nào sự b́nh tĩnh trở lại tâm hồn của tôi như giấc ngủ trở lại cặp mi em bé th́ mới thôi, lúc đó gấp kinh lại, nhà tôi bảo: "Dù họ không muốn th́ ta cũng cứ cứu họ". Và mạnh mẽ tin trở lại ở Chúa, tôi đáp: "Phải nhờ Chúa Pḥ hộ, anh phải cứu họ, anh phải cứu họ".


Ông ta lại đứng bên cạnh bàn như đứng trước một cái thánh giá đặt kính.  

- Bản chất của họ bết quá rồi, đến nỗi không thể nào giảng cho họ thấy cái xấu của họ được. Những hành động mà họ cho là tự nhiên th́ chúng tôi phải biến đổi thành tội lỗi; chẳng những sự gian dâm, nói dối, ăn cắp, mà ngay như sự lơa lồ, thói khiêu vũ, không lại nhà thờ, cũng là tội lỗi. Tôi đặt ra cái luật rằng đàn bà mà để hở ngực, đàn ông mà không mặc quần là có tội.  

Bác sĩ Mácphâylơ ngạc nhiên hỏi:  

- Làm cách nào vậy?  

- Dùng cách phạt tiền. Tất nhiên chỉ mỗi một cách làm cho người ta hiểu rằng một hành động nào đó là có tội lỗi là phạt nếu họ làm hành động đó. Vậy tôi phạt tiền nếu họ không tới nhà thờ, nếu họ khiêu vũ hoặc ăn bận không đứng đắn. Tôi đặt ra một tà-ríp; tội nào cũng phải chuộc bằng tiền hay bằng công. Rốt cuộc họ hiểu.  

- Có khi nào họ không chịu nộp phạt không?  

- Làm sao có thể như vậy được?  

Bà Đavítxơn mắm đuôi môi, tiếp lời chồng:  

- Dám chống cự ông Đavítxơn th́ phải là gan cóc tía.  

Bác sĩ ngó ông bạn, vẻ suy nghĩ. Tuy thấy chướng tai mà c̣n do dự chưa dám chỉ trích.  

- Ông đừng quên là tới nước cùng, tôi có thể đuổi họ ra khỏi giáo đường nhé!  

- Họ sợ h́nh phạt đó à?  

Ông Đavítxơn xoa tay nhè nhẹ, mỉm cười:  

- Vô phương bán dừa, và đi chài về hết chia phần. Gần chắc chắn là chết đói. Họ sợ lắm chứ!  

Bà Đavítxơn góp ư:  

- Sao ḿnh không kể chuyện Phrết Ôtxơn cho ông bà nghe?  

Nhà truyền giáo nh́n bác sĩ bằng cặp mắt nẩy lửa:  

- Phrết Ôtxơn là một con buôn Đan Mạch lập nghiệp ở đảo từ lâu. Nhờ buôn bán, hắn khá giàu và thấy chúng tôi tới, hắn không vui. Hắn quen làm mưa làm gió, mua dừa của thổ dân muốn trả sao th́ trả, có khi trả bằng hàng hóa, có khi trả bằng rượu Wisky. Vợ hắn là người bản xứ, mà hắn công nhiên lừa vợ. Lại thêm cái tật say sưa. Tôi cho hắn cơ hội sửa tính, nhưng hắn không nghe lại c̣n cười nhạo tôi nữa.  

Khi nói những lời cuối cùng đó, giọng Đavítxơn trầm hẳn xuống, rồi ông ta ngừng một hai phút. Người ta đoán có cái ǵ kinh khủng sắp xảy ra.  

- Trong hai năm, hoàn toàn phá sản, công lao cắp nhặt trong một phần tư thế kỷ tiêu tan hết. Bị áp đảo, sau cùng hắn phải lại tôi, thảm hại như một tên hành khất, năn nỉ tôi cho hắn giấy tàu về xứ ở Xítnây.  

Bà Đavítxơn nói:  

- Phải thấy cái bộ mặt của hắn lúc đó! Xưa kia khỏe mạnh đẹp đẽ, bệ vệ, dơng dạc, bây giờ nhận không ra nữa, tay chân run lẩy bẩy. Hắn đă hóa thành một ông già mau quá!  

Đavítxơn chăm chú ngó trong bóng tối. Mưa lại đổ. Bỗng có tiếng ở nhà dưới đưa lên, ông ta quay lại nh́n vợ, như cố ư hỏi: "Cái ǵ vậy?". Một chiếc máy hát phát ra một điệu ồn ào, như nghẹt mũi, chướng tai.  

Ông ta hỏi:  

- Cái ǵ vậy?  

Bà vợ sửa lại cặp kính kẹp mũi.  

- Có một cô hành khách hạng nh́ mướn pḥng ở dưới nhà. Có lẽ tiếng hát ở pḥng đó phát ra.  

Họ yên lặng. Rồi tiếng người khiêu vũ. Rồi âm nhạc ngưng bặt, tiếng nút chai nổ lốp bốp, trong khi tiếng cười nói vang lên.  

Bác sĩ Mácphâylơ bảo:  

- Chắc cô ta đăi tiệc từ biệt bạn bè dưới tàu. Tàu nửa đêm nhổ neo th́ phải?

Ông Đavítxơn làm thinh. Rồi ngó đồng hồ hỏi vợ:  

- Ḿnh về pḥng chứ?  

Bà ta đứng dậy, gấp đồ đan lại, đáp:  

- Vâng, về.  

Bác sĩ hỏi:  

- Giờ này mà đi ngủ, e sớm chăng?  

Bà Đavítxơn đáp:  

- Chúng tôi c̣n phải đọc kinh. Bất kỳ ở đâu, chúng tôi cũng phải đọc một chương Thánh Kinh trước khi đi nằm, đọc hết những lời chú giải nữa ông ạ, rồi lại b́nh luận với nhau cho thấu nghĩa. Một cách luyện tinh thần rất kiến hiệu.  

Hai cặp vợ chồng đó chia tay nhau. Ở lại trong pḥng, vợ chồng bác sĩ ngồi im một lát, rồi chồng bảo vợ:  

- Anh muốn đi kiếm cỗ bài đánh chơi một ván.  

Bà vợ chăm chú ngó chồng, do dự. Câu chuyện của gia đ́nh nhà truyền giáo làm cho bà không được yên ḷng; bà không dám thú với chồng rằng bà ngại họ trở lại lắm, thấy ḿnh đánh bài sẽ coi ḿnh ra sao. Ông chồng trở về với cỗ bài, bà nh́n ông chơi một ḿnh mà nơm nớp sợ. Ở nhà dưới, cuộc chè chén say sưa vẫn tiếp tục.

Chương 3

Hôm sau nữa, trời đă sáng sủa, cặp Mácphâylơ t́m cách tiêu khiển cho qua cái nửa tháng ngồi không ở Pagô-Pagô này.  

Họ xuống bến, mở rương lấy ít cuốn sách ra. Ông chồng lại thăm bác sĩ giải phẫu, giám đốc bệnh viện thủy quân và được dẫn đi coi các pḥng ở bệnh viện.  

Lại chào ông thống đốc mà không gặp, để thiếp lại. Giữa đường gặp cô Thômxơn, Mácphâylơ gỡ nón chào, cô ta vui vẻ, ồn ào đáp lễ "Chào bác sĩ". Cô ả cũng bận chiếc áo dài trắng như hôm trước. Đôi giày cao gót, láng, để hở cặp gị mập mạp đó, trong cái khung cảnh này mới chướng mắt làm sao!  

Bà Mácphâylơ nói:  

- Ở cái xứ này mà ăn bận như vậy, coi sao được? Con người thô bỉ!  

Về đến nhà, thấy cô ả đương chơi dưới mái hiên với một đứa trẻ đen xạm.  

Mácphâylơ nói nhỏ với vợ:  

- Tṛ chuyện với cô ta vài câu; cô ta lẻ loi ở chốn này; mà ḿnh làm ra vẻ như không thấy, cứ làm lơ th́ không nhă.  

Bà Mácphâylơ cũng hay e lệ, nhưng luôn luôn chiều ư chồng, nên cũng hỏi cô Thômxơn một câu vớ vẩn:  

- H́nh như chúng ta ở trọ một nhà với nhau.  

Cô ả đáp:  

- Thật là tệ hại, há! Chui rúc trong cái chuồng ngựa này, vậy mà họ c̣n bảo tôi may mắn lắm mới kiếm được một căn pḥng đấy. Không lẽ mà ḿnh đi ở cái cḥi của tụi bản xứ, chứ lại đó như tụi khác c̣n hơn. Tại sao mà họ không cất khách sạn nhỉ?  

Họ nói với nhau vài câu nữa. Cô Thômxơn nói bô bô, miệng quay ra chỉ mong có người để kể lể, nhưng bà Mácphâylơ không biết nói ǵ thêm bảo:  

- Thôi, tôi phải lên pḥng.  

o0o

Tối hôm đó, tới bữa cơm, Đavítxơn đưa tin:  

-Có hai anh lính thủy ở trong pḥng con đó. Nó làm quen họ cách nào nhỉ?  

Bà Đavítxơn nói:  

- Chắc ả không khó tính lắm.  

Tất cả đều mệt mỏi v́ suốt ngày ở không. Mácphâylơ thở dài:  

- Phải ở lại đây tới nửa tháng, không biết rồi t́nh trạng chúng ḿnh sẽ ra sao?  

Nhà truyền giáo đề nghị:  

- Phải lập chương tŕnh cho mỗi ngày. Tôi sẽ bỏ ra vài giờ để học, ít giờ để tập thể dục, bất kỳ mưa nắng -mùa mưa th́ đợi nắng làm sao được- th́ giờ c̣n lại th́ tiêu khiển.  

Mácphâylơ nh́n bạn, không có vẻ tin lắm. Chương tŕnh đó nặng quá đối với ông. Trong khi họ ăn món thịt ḅ -nhà bếp chỉ biết nấu có mỗi món đó- th́ máy hát lại vang lên.  

Khách khứa của cô Thômxơn cùng lớn tiếng hát một bản đương được thiên hạ hoan nghênh, nhưng rồi giọng oang oác của cô ả lấn át hết. Họ la hét, đùa giỡn.  

Hai gia đ́nh ráng tiếp tục chuyện tṛ, nhưng rồi cũng phải chú ư tới tiếng ly cụng nhau, tiếng ghế lết trên sàn. Chắc có thêm khách mới tới.  

- A, một dạ hội ở đây.

Hai ông đương bàn căi với nhau về y khoa th́ bà Mácphâylơ bỗng chen vô:  

- Không biết cô ta có chỗ đâu mà chứa bấy nhiêu người?  

Óc bà ta vơ vẩn đâu đâu. Đavítxơn nhăn mặt lại. Mặc dầu đương nói chuyện về y khoa mà trí năo ông cũng hướng về phía dưới. Th́nh ĺnh trong khi bác sĩ tả vài chứng bịnh mà ông có dịp nhận xét trên mặt trận Phlânđrơ, th́ nhà truyền giáo đứng phắt ngay dậy, thốt một tiếng lớn.  

Bà Đavítxơn hỏi:  

- Cái ǵ đó, ḿnh?  

- Hiển nhiên rồi! Sao mà ḿnh không nghĩ tới chứ? Cái đó ở Iuơlây ra mà!  

- Vô lư!  

- Nó đáp tàu ở Hônôlulu. Rơ ràng quá rồi. Và nó kiếm ăn ở đây. Ở đây!  

Ông ta giằng mạnh vào hai tiếng cuối, vẻ khinh bỉ.  

Bà Mácphâylơ hỏi:  

- Iuơlây là cái ǵ?  

Cặp mắt sâu hoắm của Đavítxơn nh́n trừng trừng bà Mácphâylơ, giọng ông ta vang lên v́ ghê tởm:  

- Cái xóm quỷ ở Hônôlulu, xóm b́nh khang...Một vết nhơ trên nền văn minh của chúng ta.  

Iuơlây của đầu tỉnh. Từ hải cảng đi vào những ngơ hẻm, trong bóng tối, qua một cái cầu lung lay, tới một đại lộ vắng vẻ đầy ổ gà, rồi th́nh ĺnh vô một khu có đèn sáng trưng. Hai bên đường có những xưởng sửa xe hơi, những quán cà phê rực rỡ, mà quê mùa, ồn ào tiếng đàn, tiếng ca, những tiệm hớt tóc và tiệm bán thuốc hút. Không khí có cái ǵ như kích thích, chờ đợi khoái lạc.  

Con đường lớn đó chia Iuơlây làm hai, mỗi bên có những con đường ngang nhỏ. Quẹo vào những con đường này là thấy hàng dăy nhà, mà nhà nào nhà nấy xinh xắn, đẹp đẽ, sơn xanh, cách nhau bằng những lối đi dọc và thẳng. Cái vẻ đều đặn, xinh đẹp, ngăn nắp đó mà lại tiết ra một cái ǵ làm cho ta cái cảm giác ghê tởm; v́ không ở đây mà sự mua son bán phấn lại tổ chức có hệ thống như ở đây. Chỉ có ít ngọn đèn rải rác trên những lối đi, thành thử nếu ánh đèn trong nhà không chiếu qua cửa sổ th́ ngoài đường sẽ tối tăm. Đàn ông dạo tới, dạo lui, ngó những cô ả ngồi ở cửa sổ đương thêu thùa hoặc đọc sách, làm bộ không để ư đến khách qua đường. Đàn ông cũng như đàn bà thuộc đủ các dân tộc: nào là người Mỹ, nào là những lính thủy ghe bến, tụi lính t́nh nguyện trên chiến hạm, say mèm, rồi tụi xăng cả da trắng và da đen đóng đồn trên đảo, bọn Nhật, bọn Trung Hoa áo dài lượt thượt, bọn Haoai, bọn Philippin đội những chiếc nón kỳ cục, hết thảy đều lầm lũi, như ngạt thở. T́nh dục sao mà tẻ.  

Đavítxơn hống hách quát tháo:  

- Ơ trụy lạc trâng tráo nhất trên Thái B́nh Dương. Đă bao lâu nay, các nhà truyền giáo mạt sát sự đồi bại đó và sau cùng báo chí trong miền cũng phải lên tiếng. Mà ty cảnh sát không chịu diệt. Họ viện lẽ rằng không sao tránh được cái xấu xa đó, vậy th́ tốt hơn là dồn vào một khu cho dễ kiểm soát. Sự thực là họ ăn tiền. Đúng vậy, những chủ quán cà phê, tụi ma cô và chính tụi điếm nữa hối lộ họ. Nhưng rồi rốt cuộc họ cũng phải hành động.  

Mácphâylơ nói:  

- Tôi có đọc tin trên báo Hônôlulu.  

- Đúng ngày chúng tôi tới th́ xóm Iuơlây với tất cả cái tội lỗi, cái nhục của nó bị diệt hẳn. Toàn dân khu đó bị đưa ra ṭa...Tại sao mà lại không nhận ngay ra được con điếm đó kia chứ?  

Bà Mácphâylơ bảo:  

- Bây giờ nghe ông nói tôi mới nhớ rằng cô ta xuống tàu vài phút trước khi tàu chạy. Lúc đó tôi đă nhận thấy cô ta có vẻ không lương thiện.  

Vẫn giận dữ, Đavítxơn la:  

- Làm sao mà nó dám tới đây, ḱa? Tôi không khi nào tha thứ điều đó.  

Rồi ông ra rảo cẳng bước ra cửa.  

Bà Mácphâylơ hỏi:  

- Ông định làm ǵ vậy?  

- Bà muốn tôi làm cái ǵ nữa bây giờ? Phải làm ngưng cái đó lại chứ. Tôi không để cho chúng nó biến cái nhà này thành...thành...

Ông ta kiếm một tiếng để khỏi làm hai bà mắc cỡ. Cảm xúc làm cho mắt ông sáng ngời, nước da đă tái lại tái thêm.  

Bác sĩ nói:  

- H́nh như có ba bốn người đàn ông ở dưới đó. Xuống lúc này e có khinh xuất chăng?  

Vị cố đạo lườm bác sĩ, vẻ khinh bỉ, rồi chẳng nói chẳng rằng, bước nhanh ra khỏi pḥng.  

Bà vợ bảo:  

- Ông chưa biết tính nhà tôi, không có sự nguy hiểm nào về bản thân mà có thể ngăn cản ông ấy được khi thực hành nhiệm vụ.  

Bà ta ngồi, tay chắp lại v́ kích thích mạnh, lưỡng quyền cao đỏ ửng lên, ráng nghe xem cái ǵ xảy ra ở dưới. Cả ba đều lắng tai nghe. Thấy tiếng Đavítxơn xuống cầu thang bằng cây rồi mở cửa. Th́nh ĺnh tiếng ca ngưng bặt nhưng máy vẫn hát vẫn ồ ồ một bản thô lỗ. Có tiếng Đavítxơn vang lên, tiếp ngay là tiếng một vật nặng rớt xuống, âm nhạc ngừng. À, th́ ra ông đă gạt cái máy xuống sàn. Rồi có tiếng Đavítxơn với tiếng the the của cô Thômxơn; sau cùng là tiếng ồn ào, như có nhiều người cùng gào hét một lúc. Bà Đavítxơn thở dài, hai bàn tay nắm chặt lại. Mácphâylơ nh́n hết bà nọ đến bà kia, không biết nên làm ǵ. Ông không muốn xen vào chuyện đó, nhưng có lẽ hai bà mong ông xuống chăng? Rồi như có cuộc ẩu đả. Tiếng động bây giờ rơ ràng hơn. Ông Đavítxơn đă bị họ hất ra ngoài rồi chăng? Cửa đóng lại cái rầm. Yên lặng một chút, rồi có tiếng ông Đavítxơn leo cầu thang, trở về pḥng.  

Bà Đavítxơn bảo:  

- Tôi đi t́m nhà tôi.  

Bà ta đứng dậy đi ra.  

Bà Mácphâylơ dặn:  

- Nếu tôi giúp được bà việc ǵ th́ bà kêu tôi nhé.  

Khi bà bạn đi khỏi, bà nói:  

- Em mong rằng ông ấy không bị thương.  

Bác sĩ hơi gắt:  

- Khi không ông ấy xen vô làm cái ǵ chứ?  

Họ yên lặng ngồi xuống. Được vài phút, tiếng khiêu khích của máy hát lại làm họ giật ḿnh. Có những giọng khàn khàn ngạo nghễ hát một bài tục tĩu.  

Chương 4

Hôm sau bà Đavítxơn xanh xao, mệt nhọc. Bà than là nhức đầu. Vẻ bà già đi, sọm lại. Bà kể chuyện với bà Mácphâylơ rằng cả đêm ông chồng không ngủ được, trằn trọc ghê gớm rồi năm giờ sáng xuống phố. Họ hắt một ly bia vào ông làm cho quần áo ông bê bết. Nghĩ đến cô Thômxơn, mắt bà Đavítxơn sáng lên, bà bảo:  

- Con đó sẽ chua xót hối hận rằng đă dám coi thường ông Đavítxơn. Ḷng ông ấy rất tốt, sẵn sàng giúp đỡ mọi người; nhưng đối với tội lỗi th́ ông rất nghiêm khắc, và khi cơn giận chính đáng của ông đă bùng lên th́ thật là ghê ghớm.  

Bà Mácphâylơ hỏi:  

- Ông nhà tính làm ǵ đây?  

- Tôi không biết. Nhưng tôi không ở vào địa vị con đó.  

Bà Mácphâylơ rùng ḿnh. Trong thái độ quyết tin đắc ư ấy có cái ǵ rất đáng sợ. V́ hôm đó, hai bà có việc cùng đi với nhau, nên họ song song xuống cầu thang. Ngang qua cửa pḥng để ngỏ của cô Thômxơn, họ thấy cô bận một cái áo ngủ có vẻ nhớp nhúa, đương nấu nướng cái ǵ trên ḷ.  

Cô ta nhanh nhẩu:  

- Mạnh giỏi? Sáng nay ông Đavítxơn đă bớt chưa?  

Họ làm thinh bước qua, mặt vênh lên, như không trông thấy ả.  

Tiếng cười chế nhạo vang lên, làm cho họ đỏ mặt. Bà Đavítxơn th́nh ĺnh quay lại:  

- Sao chị dám ăn nói với tôi như vậy hả? Chị mà chửi tôi th́ tôi đuổi chị ra khỏi nơi này, nghe!  

- Này, tôi có mời ông Đavítxơn lại chơi với tôi không? Mà ông ấy tới?  

Bà Mácphâylơ vội nói nho nhỏ:  

- Kệ nó, đừng đáp.  

Khi đi xa rồi, không c̣n nghe được ǵ nữa, họ mới ngừng lại. Bà Đavítxơn giận dữ gần như nghẹt thở:  

- Quân này cả gan thật, cả gan thật!  

Khi trở về nhà, họ gặp cô ta mặc đồ rất bảnh, dạo ở bến. Chiếc nón rộng lớn, hoa rực rỡ, có vẻ khiêu khích. Đi ngang, cô ả gọi, giọng đùa cợt, làm cho hai bà ngượng chết đi, và hai người lính thủy Mỹ thấy vậy, cười ngạo. Về tới nhà th́ mưa lại bắt đầu đổ.

Bà Đavítxơn cười cay chua.  

- Bộ đồ vía của nó sẽ hư hết.  

Giữa bữa cơm trưa th́ ông Đavítxơn về, ướt như chuột lột, nhưng không chịu thay quần áo. Im lặng rầu rĩ, ông ta nuốt vài miếng rồi chăm chú nh́n những hạt mưa nghiêng nghiêng. Bà vợ kể chuyện hai lần gặp ả Thômxơn ông cũng không đáp, chỉ cau mày một chút, tỏ rằng có nghe.  

Bà Đavítxơn đề nghị:  

- Ḿnh có nên nói với chủ tiệm đuổi nó ra khỏi nhà này không? Không thể để cho nó chửi chúng ḿnh được.  

Mácphâylơ hỏi:  

- Bảo cô ta đi đâu bây giờ?  

- Lại ở với tụi thổ dân ấy.  

-Thời tiết như vầy mà ở trong cḥi th́ bất tiện lắm.  

Nhà truyền giáo nói:  

Tôi đă ở cḥi nhiều năm.  

Khi hầu gái bưng món ăn xen thường ngày, tức món chuối chiên lên, Đavítxơn quay lại bảo nó:  

- Xuống hỏi cô Thômxơn khi nào cô ấy có thể tiếp tôi được.  

Người hầu e lệ cúi đầu rồi đi ra.  

Bà Đavítxơn hỏi:  

-Tại sao ḿnh lại muốn thăm nó?  

- Anh có bổn phận phải nói với cô ta. Anh không muốn hành động trước khi cho cô ta cái cơ hội cuối cùng là để cải tà quy chính.  

- Ḿnh không biết nó mà. Nó chửi ḿnh cho mà xem.  

- Thà cô ta cứ chửi. Cứ khạc nhổ vào mặt tôi này. Linh hồn của cô ta bất diệt, và anh phải gắng hết sức t́m đủ mọi cách để cứu vớt linh hồn đó.  

Tiếng cười ngạo mạn của cô ả như vẫn c̣n văng vẳng bên tai bà Đavítxơn.  

- Nó sa đọa quá rồi.  

- Sa đọa quá đối với ḷng từ bi của Chúa ư?  

Cặp mắt ông bỗng sáng lên và giọng ông hóa ra êm ái, uyển chuyển:  

- Không khi nào! "Khi một kẻ tội lỗi sa xuống thấp hơn cái hạ từng của Địa ngục, th́ t́nh yêu của Chúa Kitô cũng tới kẻ đó được".  

Người hầu gái trở lên với câu trả lời:  

- Cô Thômxơn gởi lời chào cha Đavítxơn; cô ấy sẽ vui ḷng tiếp người miễn là người đừng lại phá trong những giờ làm việc của cô ấy.  

Nghe lời nhắn đó, ai nấy im lặng, không khí trở nên lạnh lẽo. Bác sĩ mím môi để khỏi mỉm cười sợ làm chướng mắt bà vợ; lời khiêu khích như vậy làm sao mà vui được!  

Tới cuối bữa không ai nói với ai nửa lời. Rồi các bà đứng dậy, lấy kim chỉ ra. Từ đầu chiến tranh, bà Mácphâylơ đă đan vô số khăn bao mũi và lúc này bà đương đan một cái khác. Chồng bà đốt ống điếu. Ngồi lỳ ở chỗ cũ, ông Đavítxơn ngó mặt bàn, vẻ suy nghĩ lung. Sau cùng ông đứng dậy lẳng lặng đi ra. Họ nghe thấy tiếng ông xuống cầu thang và giọng khiêu khích của cô Thômxơn: "Mời vô!" khi ông ta gơ cửa. Một giờ sau ông ta mới trở ra.  

Mácphâylơ ngó mưa trút. Thần kinh ông không chịu nổi nó nữa rồi. Ở bên Anh mưa lặng lẽ, nhẹ nhàng rớt xuống đất; ở đây mưa tàn nhẫn đến phát ghê; người ta tưởng đâu như trong mưa có cái ranh mănh của những sức man dă của hỏa công. Không phải là một trận mưa rào, mà là một cơn lụt, một cơn hồng thủy nó đập vào nóc tôn như tiếng búa đều đều, không ngớt, làm cho người ta hóa điên lên! Quả thực là có sự cuồng nộ trong cái mưa đó. Thỉnh thoảng người ta muốn gào lên, bảo nó ngừng đi nhưng rồi khốn khổ, thất vọng, người ta ngồi phịch xuống, uể oải, như là gân cốt bỗng xụm xuống.  

Khi Đavítxơn trở về, Mácphâylơ quay lại, và hai bà đều ngửng đầu lên.  

-Tôi đă thử đủ cách, đă khuyên nó cải tà quy chính. Con quỷ!  

Ông ta ngưng nói. Bác sĩ thấy mắt ông ta tối lại và vẻ mặt xanh xao hóa cứng rắn, nghiêm khắc.  

- Bây giờ th́ tôi sẽ vung cây roi mà Chúa Kitô đă dùng để trục xuất bọn đổi tiền và bọn sét-ti ra khỏi đền của Đấng Tối Cao.

Ông ta mắm môi, cau cặp mày đen, đi đi lại lại trong pḥng.  

- Nó có chạy trốn đến chân trời th́ tôi cũng đuổi theo kỳ cùng.  

Th́nh ĺnh ông ta quay lại rồi chạy ra khỏi pḥng. Người ta lại nghe thấy ông xuống cầu thang.  

Bà Mácphâylơ hỏi:  

- Ông ấy làm ǵ thế này?  

- Tôi không biết.  

Bà Đavítxơn gỡ cặp kính kẹp mũi để lau.  

- Khi nhà tôi làm việc cho Chúa th́ không khi nào tôi hỏi han ǵ cả.  

Nói xong rồi thở dài.  

- Bà làm sao vậy?  

- Nhà tôi không biết giữ sức, kiệt sức mất thôi.  

Người chủ nhà cho bác sĩ hay kết quả đầu tiên của Đavítxơn. Mácphâylơ đang đi ngang cửa tiệm, th́ Hơn bước ra bắt chuyện, vẻ mặt lo lắng dữ.  

- Cha Đavítxơn trách tôi sao lại cho cô Thômxơn mướn pḥng, nhưng trước kia tôi đâu có biết cô ấy là ai. Có kẻ nào lại mướn pḥng của tôi th́ tôi chỉ cần biết kẻ ấy trả nổi tiền pḥng hay không. Mà cô ta đă trả trước một tuần.  

Bác sĩ không muốn liên lụy vào vụ đó.  

- Nghĩ cho cùng th́ ông là chủ nhà. Ông cho chúng tôi ở trọ cũng là may cho chúng tôi rồi.  

Hơn ḍ xét bác sĩ, vẻ nghi ngờ, Mácphâylơ bênh vực Đavítxơn tới cái mức nào? Rồi hắn ngập ngừng, tiếp:  

- Tất cả các nhà truyền giáo đều phe với nhau. Khi các ông ấy tấn công một con buôn nào th́ chỉ c̣n cách là đóng cửa tiệm rồi bỏ xứ.  

- Ông ấy có yêu cầu tôi đuổi cô ta đi không?  

- Không, miễn là cô ta có thái độ đàng hoàng. Ông ấy bảo không muốn tỏ vẻ bất công đối với tôi. Tôi đă hứa không cho cô ấy tiếp khách nữa. Tôi mới bảo cô ấy vậy.  

- Cô ta nghĩ sao?  

- Cô ta chửi vào mặt tôi.  

Chủ nhà lúng túng vụng về trong chiếc quần trắng cũ. Cô Thômxơn này khó xử quá.  

- Có lẽ cô ta sẽ dời chỗ. Không được tiếp khách nữa th́ ở đây làm cái ǵ phải không ông?  

- Cô ta đi đâu bây giờ, vô ở trong một cái cḥi nào đó ư?  

Vả lại lưới tầm sắt của các nhà truyền giáo đă bổ xuống th́ có người thổ dân nào dám chứa cô ta nữa.  

Bác sĩ nh́n mưa.  

- Đợi tạnh làm ǵ, hoài công!  

o0o

Tối hôm đó trong pḥng khách, Đavítxơn kể lại hồi kỳ ở trường trung học. Nhà nghèo, ông ta phải làm đủ các việc kỳ cục trong các vụ nghỉ để có tiền ăn học.  

Dưới nhà yên lặng. Cô Thômxơn ngồi một ḿnh trong căn pḥng nhỏ. Bỗng có tiếng máy hát. Cô vặn lên để khiêu khích mà cũng để có vẻ bớt cô liêu, nhưng chẳng có ai ở đó để ca, thành thử nghe nó buồn như một tiếng kêu gọi chới với. Đavítxơn không để ư tới. Thản nhiên, ông tiếp tục câu chuyện dài ông đương kể. Máy hát vẫn chạy. Cô Thômxơn thay đĩa hoài. H́nh như cảnh tịch mịch ban đêm làm cho cô ta chịu không nổi.  

Không khí oi bức và nặng nề. Ông bà Mácphâylơ chợp mắt không được. Nằm cạnh nhau, mắt mở thao láo, họ nghe tiếng muỗi vo ve đến bực ḿnh ở ngoài mùng.  

Bà Mácphâylơ th́ thầm:  

- Cái ǵ vậy?  

Bên kia bức vách có tiếng ai đều đều, hăng hái, khẩn khoản. Tiếng ông Đavítxơn. Ông ta lớn tiếng cầu nguyện cho linh hồn cô Thômxơn.  


o0o

 

Pages  1  2  Next