Điều Kỳ Diệu   Judith McNaught Pages Previous  1  2   
Chương 7

Cho đến giây phút đó, Nicki đă có thể đánh cược cả một gia tài là chẳng có ǵ một người phụ nữ nói có thể khiến chàng thực sự ngạc nhiên nữa, chưa nói đến việc khiến chàng lâm vào t́nh trạng không thốt nên lời. “Xin lỗi cô nói ǵ cơ?” cuối cùng chàng cũng nói được.

Julianna nh́n chàng đấu tranh để che giấu vẻ kinh hoảng, và nàng nuốt lại thêm một trận cười khúc khích không

thể chấp nhận được nữa. Nàng không chắc liệu cái thôi thúc cười phá lên này đến từ sự căng thẳng hay là do cái chất lỏng tuyệt vời, mùi vị như quỷ mà đàn ông nốc vào để làm cho họ cảm thấy lạc quan hơn này. “Tôi đă hỏi là liệu ngài có sẵn ḷng hủy hoại tôi chăng.”

Kéo dài thời gian, Nicki quan sát nàng từ khóe mắt chàng trong khi chàng tḥ tay vào trong túi lấy ra điếu cuối cùng trong số hai điếu thuốc chàng mang theo bên ḿnh. “Cụ thể… th́…” chàng hỏi một cách thận trọng khi cúi đầu xuống và châm thuốc, “cô có ư ǵ khi nói thế?”

“Ư tôi là, tôi mong được hủy hoại,” Julianna nhắc lời, nh́n chàng khum tay quanh ngọn lửa, cố gắng nh́n những đường nét của chàng kĩ hơn. “Ư tôi là, tôi mong bị biến thành người không đáng được thèm muốn đối với mỗi một người đàn ông nói riêng và toàn thể đàn ông nói chung,” nàng giải nghĩa. “Bị làm cho không thể kết hôn được. Bị bỏ lại trên giá.”

Thay v́ phản ứng, chàng gác một bàn chân đi ủng lên chiếc ghế dài bên cạnh hông nàng và nh́n nàng ư nghĩa trong sự im lặng, điếu x́ gà mỏng gắn chặt giữa hai hàm răng đều trắng bóng.

“Tôi – tôi thực sự không nghĩ là tôi có thể nào nói rơ hơn thế được nữa,” nàng nôn nóng nói.

“Không, tôi không nghĩ cô có thể.”

Nàng nghiêng người gần hơn một chút về phía chân chàng và ngửa đầu ra sau, nh́n chăm chú vào khuôn mặt khôn ḍ của chàng khi chàng nh́n xa xăm vào khoảng không. “Ngài hiểu ư tôi chứ?”

“Khó mà không hiểu cho được.”

Chàng nghe có vẻ không mấy hào hứng, bởi vậy nàng buộc mồm nói ra câu thuyết phục vụt đến trong ư nghĩ: “Tôi sẽ sẵn ḷng trả thù lao cho ngài.”

Lần này Nicki đă có thể kiềm nén được sự kinh ngạc của chàng bằng cách không cười trước khả năng gây ra phản ứng đó của nàng. “Thế là hai lần rồi đấy,” chàng lẩm bẩm ra tiếng. “Và chỉ trong một đêm.” Nhận ra nàng đang chờ đợi câu trả lời, chàng hạ thấp ánh nh́n xuống khuôn mặt ngẩng lên của nàng, nén lại một tiếng cười khó cưỡng lại, và nghiêm nghị nói, “Đó là một lời đề nghị rất hấp dẫn.”

“Tôi sẽ hợp tác hoàn toàn,” nàng hứa, vươn người về phía trước và nh́n vào chàng bằng đôi mắt chân thành nhất, tràn đầy hi vọng.

“Những sự khích lệ này mỗi phút mỗi trở nên khó cưỡng hơn nữa.”

Nicki để nàng chờ quyết định của chàng trong khi chàng nh́n vào khoảng không, phân tích t́nh huống và người con gái trẻ hấp dẫn đang ngồi trên chiếc ghế dài cạnh chân chàng. Chàng vẫn chưa chắc chắc nàng bao nhiêu tuổi, nhưng rất lâu trước khi nàng xin chàng “một ân huệ” chàng đă biết nàng không phải là một cô tiểu thư được nuôi dậy cẩn thận lần đầu ra mắt. Những dấu vết đều ở đó ngay từ lúc đầu, bắt đầu với thực tế là nàng đang ở một ḿnh trong một khu vực tối tăm, tách biệt cùng với một người đàn ông mà nàng chưa bao giờ được giới thiệu hợp cách, và nàng chẳng thèm cố gắng cải thiện t́nh huống của họ.

Hơn thế nữa, bộ váy nàng đang mặc cực ḱ khêu gợi, cổ khoét sâu hấp dẫn để phô bày bộ ngực căng tṛn của nàng và vừa khít để nhấn mạnh cái eo thon. Không một bà mệnh phụ đáng kính nào c̣n sống trong Giới thượng lưu mà lại cho phép cô con gái ngây thơ của bà ta xuất hiện trong một bộ váy như thế. Đó là bộ váy dành cho một phụ nữ đă có chồng bạo dạn – hoặc là một gái làng chơi. Nàng không mang nhẫn cưới, vậy th́ chỉ c̣n lại khả năng thứ hai. Kế luận đó được củng cố bởi thực tế là ngày càng có nhiều người, đặc biệt là trong đám công tử bột giàu có, hộ tống những cô t́nh nhân của họ tới các bữa tiệc hóa trang như kiểu một tṛ đùa. Một vài người trong số những gái điếm xinh đẹp nhất và được khao khát nhất của London rơ ràng có mặt trong vũ hội này, và Nicki đồ rằng cô nàng xinh đẹp bên cạnh chàng đây đă căi cọ với bất kể là người nào đă mang cô ta tới đây. Sau khi khóc hết nước mắt, bây giờ cô ta đang t́m kiếm một sự thay thế. Chàng biết thừa là cô ta đă “bị hủy hoại” từ lâu và thường xuyên kể từ lúc đó, cũng như chàng biết rơ cô ta chẳng hề có ư định trả thù lao cho chàng chút nào, nhưng cái cách tiếp cận sau cùng này sáng tạo tuyệt vời đến nỗi khiến chàng bị ấn tượng. Cô ta không chỉ đáng yêu một cách mê mẩn, mà c̣n là độc nhất vô nhị. Và vô cùng thú vị. Với vẻ ngoài và trí tưởng tượng của cô ta, giọng nói mềm mại, có giáo dục, cô ta sẽ không cần phải t́m kiếm xa xôi hay lâu la mới thấy một người bảo trợ mới. Thực tế là, nếu cô ta chứng minh được cô ta chỉ thú vị bằng một nửa những ǵ đă thể hiện từ năy đến giờ trên giường chàng đêm nay th́ chàng sẽ bị quyến rũ thực sự trong việc t́nh nguyện đóng vai tṛ đó.

Trong trạng thái chờ đợi khổ sở, Julianna nh́n chằm chằm vào cái cằm cương nghị và biểu hiện không thể đoán được của chàng khi chàng cứ nh́n măi vào khoảng không, hai bàn tay thọc trong túi quần, chiếc áo choàng bay phần phật qua vai. Đôi mắt chàng nhăn lại nơi khóe mắt, và gần như là chàng đang cười một chút, nhưng cái đó có thể chỉ là do cái cách chàng đang nghiến chặt hàm răng trắng quanh điếu x́ gà của chàng.

Không thể chịu đựng việc chờ đợi thêm nữa, Julianna run rẩy nói, “Ngài đă quyết định chưa vậy?”

Chàng chuyển cái nh́n vào mặt nàng, và Julianna cảm nhận được hoàn toàn tác động của nụ cười uể oải, mang sức tàn phá quét qua khuôn mặt chàng. “Tôi sẽ không rẻ đâu,” Nicki nói đùa.

“Tôi không có một khoản tiền lớn,” nàng cảnh báo, và Nicki nuốt lại một tiếng cười khùng khục đang có nguy cơ biến thành trận cười lớn tiếng của chàng khi nàng thực sự bắt đầu lục lọi trong cái xắc tay nhỏ xíu của nàng, t́m kiếm những đồng tiền.

Giơ cánh tay ra cho nàng, chàng nói, “Chúng ta có nên t́m một nơi thích hợp hơn cho… à…”

“Sự hủy hoại của tôi?” nàng mớm lời giúp đỡ, và chàng cảm nhận được một chút do dự biến mất trước cả khi nó xuất hiện. Nàng đứng dậy, duỗi thẳng hai vai, ghếch cằm lên và tuyên bố, trông như một nữ hoàng dũng cảm và quả quyết, “Vậy th́, ta đi thôi.”

Chàng dẫn nàng đi sâu vào trong mê cung, được chỉ dẫn bằng một kí ức xa xôi của cái lần Valerie và chàng đă bị lạc ở bên trong hàng giờ bởi v́ họ đă bỏ qua một lối rẽ bí mật. Chàng chợt nghĩ ra khi họ bước đi trong một nhịp độ vừa phải rằng hai người cần phải giới thiệu lẫn nhau, nhưng khi chàng nhắc đến chuyện này, nàng đă bảo với chàng rằng nàng đă biết chàng là ai. “C̣n cô là?” Nicki thúc giục khi nàng không có chút biểu hiện ǵ là sẽ tự nguyện cung cấp thông tin đó cho chàng.

Ở đâu đó trong trí óc mờ mịt, rối tung rối mù của Julianna v́ sự không thực mơ màng của buổi đêm và của ánh trăng và người đàn ông đẹp trai đáng khao khát bên cạnh nàng, cuối cùng sự cảnh giác cũng lên tiếng. Cố gắng nghĩ ra một cái tên giả để nói với chàng, nàng liếc xuống bộ váy của ḿnh, “Marie,” nàng nói sau một thoáng ngần ngừ. “Ngài có thể gọi tôi là ‘Marie’”

“Như trong “Antoinette”?” Nicki chế giễu, tự hỏi tại sao nàng lại nói dối.

Để trả lời, nàng giơ tay trái lên trong cơn hứng khởi và vui vẻ nói, “Hăy cho họ ăn bánh ngọt! (1). Một giây sau nàng đứng bất động. “Chúng ta đi đâu đây?”

“Tới pḥng ngủ của tôi.”

Julianna nhẩm lại trong đầu những khả năng gây một sự hủy hoại. Ba điệu nhảy với cùng một người đàn ông. Cho phép người đàn ông thể hiện sự mê đắm. Và ở một ḿnh trong một căn pḥng với một người đàn ông. Một căn pḥng. Pḥng ngủ. Nàng gật đầu đồng t́nh.

“Rất tốt, tôi cho là ngài biết nhiều về chuyện đó hơn tôi.”

Tôi nghi ngờ chuyện đó đấy, Nicki lạnh nhạt nghĩ.

Họ đi tiếp trong sự im lặng dễ chịu, và Nicki cũng thích điều đó ở nàng nữa. Nàng không cảm thấy cần phải nói chuyện liên miên. Khi cuối cùng nàng cũng phá tan sự im lặng, thậm chí khung thời gian của nàng cũng chính xác, mặc dù chủ đề của nàng lại là một sự kinh ngạc lần đầu tiên nữa của chàng trong cái kho kinh nghiệm với phụ nữ. Nàng đang nh́n xuống dưới đất khi nàng chợt ngẩng đầu lên và buồn bă nói, “Tôi thường thấy ḿnh băn khoăn về những con giun. Ngài th́ sao?”

“Không nhiều,” Nicki đùa cợt nói dối, nuốt đi một tiếng cười, “như tôi thường thế.” Chàng không thể nhớ đă cười nhiều như thế này trong suốt cả một tuần.

“Vậy th́ hăy xem xét chuyện này xem liệu ngài có thể nghĩ được một câu trả lời hay không,” nàng gợi ư bằng giọng nghiêm trang của một nhà khoa học đang bối rối. “Nếu Chúa định để cho chúng trườn trên mặt đất như chúng vẫn làm, th́ tại sao chúng lại không có đầu gối?”

Nicki đứng chết lặng, đôi vai chàng rung lên với trận cười không cưỡng lại được khi chàng quay hẳn về phía nàng. “Cô vừa nói ǵ cơ?”

Một khuôn mặt thiên thần ngước lên nh́n chàng, đôi mắt sáng long lanh, bộ ngực phập phồng mời gọi phía trên cổ áo, đôi môi phóng khoáng mấp máy những câu chữ. “Tôi đă hỏi là tại sao những con giun lại không có đầu gối.”

“Đúng là những ǵ tôi nghĩ cô đă nói.” Nắm lấy hai vai nàng, chàng đột ngột kéo nàng vào trong ṿng tay ḿnh và đầu hàng trước thôi thúc không thể kiểm soát được để bưng bít tiếng cười của chàng trong đôi môi mềm mại đă gây ra nó. Chàng để nàng đi nhanh như khi tóm lấy nàng, không chắc liệu biểu hiện của nàng là kinh ngạc hay là khiển trách. Quyết định là không cần thiết cũng như không đáng phải bàn đến cả hai chuyện đó với một người sắp chia sẻ chiếc giường của chàng v́ tiền, chàng bước lùi lại và quay đi.

Bất chấp điều đó, chàng không thể ngăn ḿnh khỏi việc liếc nh́n nàng vài lần nữa trong bóng tối để đánh giá phản ứng của nàng, và chàng thả lỏng khi thấy một nụ cười hài hước nở trên môi nàng.

Chàng không hoàn toàn chắc chắc chàng đă rẽ đúng ở tất cả các lối rẽ cho đến khi họ ṿng qua góc cuối và chàng t́m thấy lối ra bí mật dẫn ṿng qua ngôi nhà. Biết trước là họ sẽ đi vào tầm nh́n trống trải của những người dự tiệc trong một vài bước chân – mặc dù cho đó là một khoảng cách khá an toàn – Nicki thận trọng đi bên trái nàng, chắn giữa ngôi nhà và nàng. “Tại sao chúng ta lại đang đi nhanh hơn?” nàng hỏi.

“Bởi v́ từ đây chúng ta vô t́nh ở trong tầm nh́n từ khu vườn,” chàng cảnh báo.

Nàng ngó đầu qua chàng để tự nh́n. “Hăy cho họ ăn bánh ngọt!” nàng vui vẻ tuyên bố với một cái vẫy tay khác. Cao giọng lên, nàng nói to, “Tất cả các ngươi được ta cho phép ăn bánh ngọt!” Nicki cảm thấy cảm thấy đôi vai ḿnh rung lên v́ trận cười câm lặng, kinh ngạc, không cưỡng lại được, nhưng chàng không nói ǵ để khuyến khích một cơn cao hứng khác.

---------------------
(1).  Let them eat cake: là một câu nói đùa chỉ sự chối bỏ trách nhiệm về một nhóm người nào đó, được cho là của Marie Antoinett, khi bà ta nghe được là người dân thường không có bánh mỳ để ăn, bà ta đă nói: ”hăy cho họ ăn bánh ngọt.”

Chương 8

Trong pḥng ngủ của chàng, Julianna ngồi lên cái ghế sofa nhỏ được bọc trong vải gấm thêu kim tuyến màu vàng, cảm giác như thể nàng đang trong một giấc mơ, khi nàng thấy chàng từ từ cởi áo khoác và tháo lỏng cái ca vát màu trắng tuyết. Hàng ngàn tiếng chuông cảnh báo đang vang lên điên cuồng trong đầu nàng, khiến cho cảm giác của nàng vô cùng choáng váng. Hoặc có lẽ là sự gợi nhớ đến lúc miệng chàng áp vào miệng nàng, khiến cho đầu óc nàng quay cuồng.

Nàng nh́n thấp xuống, bởi v́ có vẻ như đó là việc đúng đắn cần phải làm, và rồi trở nên lo lắng với thứ mà nàng nh́n thấy.

Cởi bỏ áo khoác và cà vạt, Nicki nới lỏng phần trên của áo sơ mi và bước tới cái bàn trang nhă có một khay đựng những chiếc ly và b́nh rượu được đặt trên đó. Kéo cái nút đậy ra khỏi chiếc b́nh đựng brandy, chàng liếc qua vai để hỏi liệu nàng có muốn thứ ǵ không, nhưng việc chàng nh́n thấy khiến chàng nhăn mặt với sự lo ngại và hoàn toàn quay người lại. Nàng đang ngồi trên chiếc sofa, nhưng cong người ở chỗ thắt lưng về phía trước đến mức nàng có thể, nh́n thứ ǵ đó trên sàn nhà. “Cô đang làm ǵ vậy?” chàng hỏi.

Nàng trả lời mà không nh́n lên. “Tôi không có bất ḱ cái ngón chân nào.”

“Ư cô là ǵ?” Nicki cáu kỉnh hỏi khi chàng bắt đầu nảy ra một ư là gần như mọi thứ nàng đă nói và làm trong mê cung có vẻ choáng váng và vui vẻ vào lúc đó, bao gồm cả đề nghị bị hủy hoại của nàng, có thể rất phù hợp với hậu quả của t́nh trạng say xỉn hoặc một tâm trí không thăng bằng. Giọng chàng cố t́nh sắc nhọn. “Cô có thể đứng dậy được không?” chàng cáu kỉnh.

Julianna cứng người lại trước giọng nói của chàng và chậm răi đứng thẳng người dậy. Sững sờ bởi sự thay đổi ở chàng, nàng đứng dậy v́ mệnh lệnh, không thể tin được là người đàn ông gớm guốc đang đứng đây chính là người đă cười đùa với nàng và… và hôn nàng.

Nàng trông hoàn toàn sửng sốt, Nicki nhận thấy. Sửng sốt và mất phương hướng. Với một cơn giận dữ dâng cao bởi sự thất vọng và chán ghét bản thân v́ sự ngây thơ của chính ḿnh, chàng nói đầy cay độc, “Cô có khả năng nói ra bất cứ chuyện ǵ có thể làm tôi chắc chắn là cô có khả năng suy nghĩ thấu đáo vào lúc này không?”

Julianna do dự bởi cái giọng nói tất-cả-đều-quá-giống-nhau đó. Nó có cùng những âm rơ ràng, hống hách, cùng một sự cao ngạo khinh thường đă làm bẽ mặt và gây nên sự phản kháng với nàng trong công viên. Tối nay phản ứng của nàng bị chậm lại bởi brandy và sự kinh ngạc, nhưng khi nàng đă thực sự phản ứng lại th́ nó chỉ v́ bản năng và chỉ để gây ấn tượng, mặc dù có tự chủ hơn. Nàng muốn đêm nay trở thành một đêm để nhớ, để ấp ủ trong ḷng. “Tôi nghĩ là có,” nàng nhẹ nhàng nói, hất cằm lên, giọng nàng chỉ có chút hơi run.

“Chúng ta có nên bắt đầu bằng triết học Hy lạp không?” Nắm chặt tay sau lưng, nàng bước sang một bên, giả vờ nh́n ngắm những bức tranh treo trên ḷ sưởi, khi nàng tiếp tục: “Socrates đă có một vài nhận xét thú vị về kiến thức và đạo đức. Plato th́ lại sâu sắc hơn…”

Julianna dừng lại, cố gắng tuyệt vọng làm sáng sủa đầu óc và nhớ bất cứ thứ ǵ nàng biết về các nhà triết học, các tác giả cổ điển và các mặt khác nữa. “Ở thời ḱ hiện đại...” nàng lại cố gắng, “Voltaire là người tôi đặc biệt yêu thích. Tôi thích những chuyện tiếu lâm của ông. Nhưng trong tất cả những nhà triết học…” Giọng nàng ngừng lại khi nàng nghe thấy chàng đang bước gần tới đằng sau nàng, rồi nàng bắt ḿnh tiếp tục. “Trong tất cả những nhà triết học hiện đại, người mà tôi quen biết nhất lại là một phụ nữ. Tên bà ấy là Sarah.”

Chàng dừng lại gần nàng đến mức nàng có thể thực sự cảm thấy chàng đang đứng sau lưng nàng. Lắc đầu không chắc chắn, Julianna nói, “Liệu tôi có thể chia sẻ học thuyết ưa thích nhất của Sarah với ngài?”

“Phải, chắc chắn rồi,” chàng hối hận th́ thầm, hơi thở ấm áp của chàng kích thích vùng tóc ở thái dương của nàng.

“Học thuyết của Sarah là những người phụ nữ đă từng được coi là giỏi hơn nhiều so với nam giới, nhưng những người đàn ông đó, trong sự ngạo mạn đầy dối trá của họ, đă t́m ra một cách để-“

Cả cơ thể Julianna căng ra khi hai tay chàng ṿng quanh vai nàng, kéo nàng lùi lại dựa vào toàn bộ chiều dài cơ thể chàng. “Những người đàn ông t́m ra một cách để quả quyết với chúng tôi, và bản thân họ nữa, rằng phụ nữ thực sự là những kẻ ngu ngốc và-”

Đôi môi ấm áp của chàng chạm vào vùng nhạy cảm bên dưới tai nàng, khiến cho sự rùng ḿnh chạy xuống khắp toàn bộ cơ thể nàng. “Tiếp tục đi,” chàng thúc giục, giọng chàng như nhung, miệng chàng lại t́ vào tai nàng. Julianna cố gắng, nhưng hơi thở nàng bật ra trong một tiếng thở dài rùng ḿnh. Nàng lại đang mất đi sự kiểm soát, để cho brandy xoa dịu nàng và chắc chắn với nàng rằng điều này là đúng đắn. Hoặc là việc này, hoặc là ngài Francis Bellhaven: sự tra tấn ngọt ngào, ghê gớm với những kí ức để ấp ủ trong ḷng… hoặc là cuộc sống với một người đàn ông khiến nàng ghê tởm. Chắc chắn là nàng đáng được hưởng thêm một vài khoảnh khắc nữa, nàng quyết định.

Nicki cảm thấy tim nàng đang đập nhanh dưới tay chàng khi chàng trượt tay qua bụng nàng lên trên, từ tốn trước khi chàng để ḿnh chạm vào bộ ngực đầy đặn như trêu ngươi trong tầm tay chàng. Chàng lướt một cái hôn quanh thái dương mềm mại của nàng, kéo một cái khác xuống làn da như lụa trên má nàng. Hương vị của nàng như không khí trong lành và hoa tươi, và trong ṿng tay chàng nàng tạo cảm giác như…

Gỗ.

Nàng đang thở như thể nàng đang chạy, trái tim nàng đập th́nh th́nh v́…

Hoảng sợ.

Nicki nâng đầu chàng lên và không nói một lời nào chàng quay người nàng lại. Trong sự không tin, chàng nh́n chằm chằm xuống sắc màu đỏ trên má nàng và mắt nàng, đôi mắt tối lại lẫn lộn sắc tím, đôi mắt nh́n chàng không chắc chắn. Màu sắc trên hai má nàng đậm dần với sự ngượng ngập khi chàng  xem xét kỹ từng đường nét trên khuôn mặt thanh nhă đó, t́m kiếm điều ǵ đó, bất kỳ điều ǵ, biểu lộ rằng việc này không mới mẻ và đáng sợ với nàng. Chàng muốn khám phá ra một thứ thể hiện sự từng trải.

Và tất cả những ǵ chàng có thể t́m thấy là sự trong trắng.

Đây là lần đầu tiên của nàng.

Nàng chưa từng làm việc này trước đó.

Chàng muốn nàng bất chấp điều đó. Không, chàng nhận ra với sự khó tin, chàng muốn nàng hơn gấp ba lần bởi v́ điều đó. Nàng ở đây để bị chiếm đoạt, nàng đă cầu xin chàng điều đó, thậm chí đă tự nguyện trả cho chàng để làm điều đó. Và chàng vẫn ngập ngừng. Nâng cằm nàng bằng ngón cái và ngón trỏ, chàng buộc nàng phải nh́n vào mắt chàng. Trong một giọng nói trống rỗng ngoại trừ sự trung lập làm yên ḷng, Nicki hỏi “Cô hoàn toàn chắc chắn là cô muốn ở đây… làm chuyện đó?”

Julianna rơ ràng là không phản đối, và khẽ gật đầu. “Đó là chuyện tôi phải làm - vượt qua nó và kết thúc cho xong.”

“Cô hoàn toàn chắc chắn chứ?”

Nàng gật đầu, và Nicki làm điều mà chàng đă ham muốn ngay từ đầu. Ngoại trừ là khi chàng nghiêng đầu, chàng có suy nghĩ không yên ḷng là chàng không đơn giản chỉ đang cướp đoạt một sự trinh trắng, mà chàng đang phá hủy một thiên thần. Chàng chiếm đoạt lấy đôi môi nàng với sự âu yếm mănh liệt, buộc nàng đáp trả và rồi thúc giục nàng mạnh hơn cho đến khi nàng rên rỉ trong ṿng tay chàng và hai bàn tay chàng th́ đang kẹp chặt nàng lại với chàng, rồi chuyển động về phía trước, trượt xuống hai bầu ngực đang run của nàng.

“Không!” Nàng thoát ra quá đột ngột khiến cho Nicki mất đề pḥng. “Tôi không thể! Tôi không thể! Không phải chuyện này!”

Nàng lắc đầu một cách điên dại, và Nicki nh́n chằm chằm vào nàng với sự nhăn nhó không tin. Lúc trước nàng đă hôn trả lại chàng, hai tay nàng ôm lấy cổ chàng một cách ngọt ngào, cơ thể nàng được đúc ra theo bản nămg dành cho chàng. Lúc sau, nàng đă chạy ra khỏi pḥng, bỏ lại chàng ở đây, xô cửa mở và chạy đi…

Đâm sầm vào Valerie và một người phụ nữ khác đang nổi điên lên về việc con gái bà ta bị bắt cóc và đề nghị một cuộc t́m kiếm cô gái trong ngôi nhà. Như thể là một giấc mộng, một cơn ác mộng, chàng nh́n thấy người phụ nữ đă níu kéo chàng trong công viên ṿng tay một cách bảo vệ quanh cô gái đă ở cùng chàng một khoảnh khắc trước.

Lúc này, chỉ có người phụ nữ lớn tuổi là khác. Bà ta không khom lưng với việc vui mừng được gặp chàng, bà ta nh́n chàng với sự đắc thắng đầy thù địch trên cả khuôn mặt, và nói, “Sau khi tôi đă đưa con gái tôi về giường và gọi chồng tôi đến, chúng ta sẽ nói chuyện này một cách riêng tư!”


Chương 9

“JULIANNA?” Giọng nói thông thường của mẹ nàng nghe như một tiếng rít. Đầu Julianna đau kinh khủng đến nỗi thậm chí răng nàng dường như cũng đau đớn bên trong lợi. Trên đời này, thứ duy nhất không kinh khủng trong buổi sáng hôm nay chính là mẹ nàng. Mẹ nàng, người đáng lẽ ra phải giận bầm gan tím ruột, người mà Julianna đă nghĩ là sẽ từ nàng v́ những chuyện ít nghiêm trọng hơn việc nàng làm tối qua rất nhiều, lại trở thành một người nhân từ thấu hiểu.

Không hỏi han, không buộc tội.

Đau khổ cuộn ḿnh thật chặt dựa vào cánh cửa xe ngựa, Julianna nh́n ngôi nhà cứ chợt rung lắc, giật xóc và th́nh ĺnh hiện ra trong tầm nh́n. “Con ốm mất thôi,” nàng th́ thầm.

“Không con yêu, thế là không dễ thương một chút nào.”

Julianna nuốt nước bọt một lần rồi lần nữa. “Ḿnh gần về nhà chưa?”

“Chúng ta không về nhà.”

“Ḿnh đang đi đâu đây?”

“Chúng ta đi đến ngay… đây,” mẹ nàng nói, nghiêng người sang một bên và t́m kiếm ǵ đó với đôi mắt nheo lại rồi đột ngột mở lớn v́ vui mừng.

Julianna nỗ lực để xem “đây” là đâu và chỉ nh́n thấy một căn nhà gỗ nhỏ dễ chịu với chiếc xe ngựa của cha nàng ở phía trước cửa, và một chiếc xe khác có sơn gia huy ở một bên. Và rồi nàng nh́n thấy căn nhà nguyện. Và trong sân của nhà nguyện đó, lờ đi cha của nàng và nh́n xe ngựa của họ dừng lại, là Nicholas DuVille.

Và biểu hiện trên khuôn mặt đen tối, lầm ĺ của chàng ngàn lần lạnh lẽo, khinh bỉ hơn bất ḱ điều ǵ nàng đă nh́n thấy trong công viên.

“Tại sao chúng ta lại ở đây?” Julianna kêu lên, cảm thấy muốn xỉu v́ kinh hoàng và buồn nôn và đau đầu.

“Để tham dự đám cưới của con với Nicholas DuVille.”

“Cái ǵ của con?! Nhưng tại sao?”

“Tại sao anh ta lại cưới con á?” mẹ nàng nói cộc lốc khi mở cánh cửa. “Bởi v́ anh ta không c̣n lựa chọn nào khác. Rút cục th́, anh ta vẫn là một quí ông. Anh ta biết những qui tắc, và anh ta đă phá vỡ chúng. Bà chủ nhà của chúng ta và hai người hầu đă nh́n thấy con chạy ra khỏi pḥng ngủ của anh ta. Anh ta đă hủy hoại danh tiếng của một cô gái trẻ ngây thơ, được giáo dục cẩn thận. Nếu anh ta không cưới con bây giờ, con sẽ bị hủy hoại, nhưng anh ta không bao giờ c̣n có thể tự gọi ḿnh là một quí ông được nữa. Anh ta sẽ bị mất mặt với những người cùng tầng lớp. Ḷng tự trọng của chính anh ta đ̣i hỏi điều này.”

“Con không muốn!” Julianna khóc. “Con sẽ làm cho ngài ấy hiểu!”

“Tôi đă không muốn chuyện này!” Julianna vẫn c̣n lảm nhảm mười lăm phút sau đó khi nàng bị ném một cách thô bạo vào trong cỗ xe ngựa của người chồng mới cưới. Chàng đă không nói một lời nào trừ câu thề của chàng. Giờ chàng nói: “Câm đi và vào trong!”

“Chúng ta sẽ đi đâu?” nàng hỏi.

“Tới căn nhà mới của cô,” chàng nói với sự chế giễu chán ghét. “Căn nhà mới của cô,” chàng nói thêm.


Chương 10

Ngân nga một điệu Yuletide khi nàng ngồi trước bàn phấn trong pḥng ngủ của ḿnh, Julianna cài những cành hoa holly bé nhỏ vào dải ruy băng màu xanh đậm làm thành một chiếc vương miện quanh mái tóc vàng nhạt xoăn từng lọn. Hài ḷng, nàng đứng dậy và rũ những nếp nhăn ở chiếc váy len màu xanh nhạt của nàng, làm thẳng cái cổ tay áo rộng, rồi nàng hướng ra phía pḥng khách nơi mà nàng dự định sẽ làm việc tiếp với bản thảo mới của ḿnh ở trước một ngọn lửa hân hoan

Trong ṿng ba tháng từ khi chồng nàng đă không khách sáo đặt nàng trước một căn nhà thôn quê nhỏ bé đẹp như tranh chỉ vài giờ sau lễ cưới của họ, và rồi đi mất, nàng đă không c̣n nh́n thấy hay nghe thấy điều ǵ về Nicholas DuVille. Cho dù như thế, mọi chi tiết về cái ngày ghê tởm đó vẫn bùng lên trong tâm trí nàng với sự rơ ràng mạnh mẽ đến mức vẫn khiến dạ dày nàng thắt lại với sự xấu hổ.

Nó là một sự nhại lại ghê tởm của một đám cưới thực sự, một kết cục phù hợp cao độ cho cái việc đă bắt đầu ở một vũ hội hóa trang. Không có sự chỉ trích nào cho sự vi phạm đạo đức của Julianna vào đêm trước, mẹ nàng thực sự coi nó như là một phương thức có ích và mưu trí trong việc bẫy anh chàng độc thân đáng mơ ước nhất trong giới thượng lưu. Thay v́ đưa ra một lời khuyên của người mẹ về hôn nhân và con cái trước khi con gái bà ta sắp bước xuống giáo đường để trở thành một người vợ, mẹ Julianna chỉ khuyên nàng về những loại lông thú mà Julianna nên đ̣i có bằng được.

Cha Julianna, mặt khác, rơ ràng là hiểu biết thấu đáo hơn về t́nh huống thực tế là con gái ông ta đă bị ô nhục, và chú rể của nàng cũng góp phần vào đó. Ông ta đă đối mặt với chuyện đó bằng cách đánh ch́m cảm giác của bản thân với ít nhất là một chai Madeira đầy trước khi ông ta bước đi lảo đảo, nhưng vui vẻ, xuống giáo đường. Để hoàn thành bức tranh khủng khiếp đó, cô dâu rơ ràng là đang phải chịu đựng những di chứng của cơn say rượu khinh khủng, và chú rể…

Julianna rùng ḿnh hồi tưởng lại sự căm ghét trong mắt chàng khi chàng bị buộc phải quay lại phía nàng và cam kết trọn đời với nàng. Thậm chí h́nh ảnh của vị mục sư thực hiện buổi lễ cũng khắc sâu vào trí óc nàng. Nàng vẫn có thể nh́n thấy ông ta đứng đó, khuôn mặt tốt bụng của ông ta phản chiếu sự choáng váng ghê tởm khi, cuối buổi lễ, chú rể đáp lại lời đề nghị hôn cô dâu của ông bằng cách nh́n khắp người Julianna bằng một cái nh́n chán ghét đến tận cổ, rồi quay gót và bước ra ngoài.

Trên xe ngựa, trên đường tới đây, Julianna cố gắng nói chuyện với chàng, để giải thích, để xin lỗi. Sau khi nghe lời biện hộ của nàng trong sự im lặng lạnh lùng, chàng cuối cùng cũng nói với nàng. “Nếu tôi chỉ nghe thêm một lời nào nữa từ cô, cô sẽ tự thấy ḿnh đứng bên vệ đường trước khi cô nói hết câu!”

Trong những tháng ngày từ khi nàng bị đưa tới đây giống như một thứ đồ vô tích sự Julianna đă biết được nhiều hơn về sự đau đớn cực độ của nỗi cô đơn – không phải là nỗi cô đơn đến sau khi mất ai đó do cái chết, mà là nỗi cô đơn do bị từ chối và bị coi thường và bị làm nhục. Nàng đă biết được tất cả những điều đó và hơn thế nữa khi những lời đồn về chuyện lăng nhăng trắng trợn của Nicki với một cô vũ công opera xinh đẹp nổi lên khắp cả London thậm chí trước cả khi cơn băo những lời ngồi lê đôi mách về đám cưới bất ngờ của chàng bắt đầu phát huy tác dụng.

Chàng đang trừng phạt nàng, Julianna hiểu. Công khai làm nhục nàng trong sự trả đũa v́ những ǵ chàng tin - và sẽ luôn tin - là một cái bẫy được Julianna và mẹ nàng giăng ra. Và phần tồi tệ nhất là khi Julianna đặt ḿnh vào vị trí của chàng, và nh́n mọi thứ từ quan điểm của chàng, nàng có thể hiểu chính xác chàng cảm thấy như thế nào và tại sao.

Cho đến tận cuối tuần trước, sự trả thù của chàng đă hoàn toàn hủy hoại nàng. Nàng đă khóc cả một đại dương nước mắt trên gối, đau đớn nhớ lại sự hận thù trong mắt chàng vào ngày cưới của họ, và đă viết một tá thư cố giải thích. Sự đáp lại của chàng chỉ là một mẩu tin ngắn, ác độc được thư kí của chàng đưa tới, cảnh báo nàng rằng nếu như nàng c̣n cố thử liên lạc với chàng một lần nữa, nàng sẽ bị đuổi ra khỏi ngôi nhà mà hiện giờ nàng đang sống, và sẽ phải ra đi không một đồng xu dính túi.

Julianna DuVille được mong đợi sống những ngày tháng c̣n lại của cuộc đời nàng, trong sự cô đơn, ăn năn về một tội lỗi mà chàng cũng dự phần gần nhiều như nàng. Nicholas DuVille có năm bất động sản khác nhau, tất cả đều to lớn và được sử dụng thường xuyên hơn vào việc tiếp đón khách khứa. Theo những lời đồn mà nàng đọc được trên báo và những thông tin nàng ḍ hỏi được từ Sheridan Westmoreland, chàng đă tổ chức những bữa tiệc hoang phí tại những ngôi nhà đó cho bạn bè của chàng, và những người chung chăn gối, hay cho cả hai, Julianna chắc chắn, trong pḥng ngủ của chàng.

Cho đến tận tuần trước, những ngày tháng của nàng là những ngày kéo dài lê thê bởi sự đau khổ v́ trống trải và tự căm ghét bản thân, chẳng có ǵ mang tới cho nàng sự khuây khỏa ngoại trừ một chút nhỏ nhoi mà nàng t́m thấy với việc bộc lộ tâm can ḿnh trong những bức thư gửi cho bà nội. Nhưng lúc này, tất cả điều đó đă thay đổi, và nó sẽ ngày càng tốt đẹp hơn

Tuần trước, nàng đă nhận được một lá thư từ một nhà xuất bản ở London, họ đă muốn mua cuốn tiểu thuyết mới của nàng. Trong lá thư của ḿnh, Ông Framingham đă so sánh Julianna với Jane Austen bằng những cụm từ hoa mĩ, ông ta đă nhận xét sự tinh tế hài hước và xuất sắc của nàng trong việc đối phó với sự ngạo mạn của Xă hội thượng lưu và sự phù phiếm của việc cố gắng thuộc về nơi mà người ta có thể không bao giờ thực sự thuộc về.

Ông ta cũng đă gửi kèm theo một trái phiếu ngân hàng với lời dự báo là sẽ c̣n nhiều nữa, một khi mà cuốn tiểu thuyết đầu tiên của nàng được xuất bản. Một trái phiếu ngân hàng là một sự độc lập, nó cũng là một sự thừa nhận, nó là sự giải thoát khỏi cảnh tù tội mà Nicholas DuVille đă đặt nàng vào đó. Nó là … Mọi thứ! Nàng đă mơ tưởng về một nơi để sinh sống ở London, một nơi vui vẻ và nhỏ bé, trong khu vực đáng kính… là cách mà nàng và bà nội đă luôn lập kế hoạch cho cuộc sống của nàng khi nàng nhận được tài sản thừa kế từ bà. Vào cuối năm sau, nàng sẽ có đủ tiền để rời khỏi cái nhà tù nhung lụa này tới nơi mà nàng đă bị trục xuất từ đó.

Những giấc mơ ban đêm của nàng không được thoải mái như thế. Trong giấc ngủ không pḥng bị, Nicki đă ở đó, chính xác như chàng đă ở trong mê cung, với đôi chân đi ủng đặt lên cái ghế bên cạnh nàng, chàng nh́n chằm chằm vào khoảng không, một điếu x́ gà kẹp giữa hàm răng, cười một chút khi chàng nghe cái yêu cầu táo bạo của nàng là chàng hăy hủy hoại nàng. Trong những giấc mơ đó chàng nói đùa với nàng về mong ước được trả tiền. Và rồi chàng hôn nàng, và nàng sẽ tỉnh dậy với trái tim đập th́nh thịch và cảm giác môi chàng c̣n vương lại trên môi nàng.

Nhưng vào buổi sáng, với những tia nắng mặt trời trên cửa sổ, tương lai lại là của nàng và quá khứ… Nàng để quá khứ trong giường ngủ trên những chiếc gối. Lúc này hơn bao giờ hết, nơi nương náu của nàng là việc viết lách.

Bước xuống pḥng khách, Larkin, người quản gia, vừa mới đặt khay đồ ăn sáng có một cốc sô cô la nóng và bánh ḿ bơ lên chiếc bàn bên cạnh bàn làm việc của nàng. “Cám ơn, Larkin,” nàng nói với một nụ cười khi nàng ngồi vào chiếc ghế của ḿnh.

Trời đă tối muộn và Julianna hoàn toàn mê mải trong bản thảo của nàng khi Larkin cắt ngang, giọng ông ta căng thẳng. “Thưa phu nhân?”

Julianna nhấc bút lên với điệu bộ đề nghị ông ta đợi cho đến lúc nàng hoàn thành những thứ nàng đang cần viết xuống, “Nhưng-“

Julianna lắc đầu rất chắc chắn, bảo ông ta đợi. Chẳng có ǵ khẩn cấp xảy ra lúc này cả và nàng biết điều đó. Chẳng có một cuộc viếng thăm ngoài mong đợi nào tới v́ những cuộc chuyện tṛ ấm cúng ở cái vùng ngoại ô hẻo lánh này, chẳng có vấn đề về việc nhà nào xảy ra mà lại không thể đợi được cả. Cái điền trang nhỏ bé này chạy như một cái máy bôi dầu tốt, phụ thuộc vào ư muốn chủ nhân của nó, và người làm chỉ hỏi ư kiến nàng v́ lịch sự. Nàng đơn giản chỉ là một vị khách, mặc dù có đôi lần nàng có cảm giác những người hầu đồng cảm với cảnh ngộ của nàng, đặc biệt là ông quản gia. Hài ḷng, Julianna đặt bút sang một bên và quay người lại. “Tôi xin lỗi, Larkin,” nàng nói, chẳng có ǵ mà sao ông ta trông như sắp nổ tung bởi sự căng thẳng v́ chờ đợi sự chú ư của nàng “nhưng nếu tôi không viết xuống những ư tưởng trong khi có nó, tôi thường xuyên quên mất. Ông muốn nói ǵ vậy?”

“Ông chủ đă về tới, thưa phu nhân! Ông ấy muốn gặp bà ngay lập tức tại pḥng làm việc của ông.” Choáng váng và hi vọng không tưởng đă khiến Julianna đứng bật dậy trước khi Larkin nói thêm, “Và ông ấy đă mang theo người hầu riêng” không quen thuộc với thói quen di chuyển của những người giàu có, Julianna nh́n ông trong sự mơ hồ. “Điều đó có nghĩa là” Larkin vui mừng quả quyết, “ông ấy sẽ qua đêm ở đây.”

Đứng bên cửa sổ pḥng làm việc, Nicki nh́n chằm chằm thiếu kiên nhẫn vào khung cảnh mùa đông mà dường như đă từng có vẻ rất dễ chịu khi nh́n từ đây, trong khi chàng đợi con mụ mưu mô mà chàng buộc phải cưới đáp lại lệnh triệu tập của chàng. Cái buổi tối của bữa tiệc hóa trang đă không c̣n hiện rơ trong tâm trí chàng nữa, nhưng cái ngày đám cưới th́ vẫn c̣n. Nó đă bắt đầu với một khay đồ ăn sáng được Valerie đưa đến tận nơi, cùng với một vài lời ám chỉ mỉa mai và châm chọc với việc chàng biến thành “con cá” duy nhất ở London đủ ngu ngốc để mắc vào cái mồi được giăng ra bởi Julianna và đáp xuống tấm lưới của mẹ cô ta. Trước khi chàng đẩy cô ta ra khỏi pḥng ngủ của chàng, cô ta đă làm một việc rất tốt là thêm vào sự nghi ngờ của chàng về sự vô tội của Julianna trong toàn bộ vụ việc, ấy thế mà chàng đă từ chối tin rằng Julianna đă dự định đặt bẫy chàng.

Chàng đă bám lấy ảo tưởng an ủi rằng đó là một sự trùng hợp về thời gian và t́nh huống.

Với sự ngây thơ và tự lừa dối ḿnh mà chàng đă không biết là chàng có, chàng đă thực sự cố gắng để chỉ tập trung vào việc nàng đă đáng yêu như thế nào, và nàng đă hoàn toàn thích hợp trong ṿng tay chàng như thế nào. Chàng thậm chí c̣n tiến xa đến mức thuyết phục ḿnh rằng nàng sẽ phù hợp hoàn toàn để trở thành vợ chàng, và chàng đă bám lấy sự thuyết phục đó trong khi chàng đợi nàng ở nhà thờ. Nếu chàng không quá tức điên lên với bà mẹ vợ kinh tởm của chàng, chàng đă cười khúc khích cái cách mà Julianna tỏ ra khi nàng bước ra khỏi chiếc xe ngựa.

Cô dâu bé nhỏ của chàng tuyệt đối ảm đạm so với những ấn tượng của buổi tối trước đó, nhưng không quá ốm nàng không thể nói chuyện về áo lông thú với mẹ nàng, không quá ốm đến mức họ không thể đứng sau lưng nhà thờ và nh́n hau háu cái anh chồng giàu có họ bẫy được. Chàng đă nghe thấy tất cả khi chàng đứng đợi ở bên ngoài.

Nàng đang cố đóng một vai nào đó trong khi chàng ở đây, Nicki hiểu. Nàng không chỉ khôn ranh, nàng thông minh - thông minh đủ để hiểu nàng có lẽ sẽ không bao giờ thuyết phục được chàng về sự vô tội của ḿnh. Dựa vào những điều đó, chàng hi vọng một sự thú tội, một lời xác nhận là nàng đă bị mẹ nàng ép buộc.

Chàng quay lại phía tiếng động của cánh cửa được mở, tràn đầy mong đợi được nh́n thấy vẻ ngoài của nàng chỉ hơi tốt hơn lần cuối chàng nh́n thấy nàng, và vô cùng thất vọng, có lẽ là hối hận hơn. Bởi v́, chàng nhận ra ngay lập tức là chàng đă nhầm.

“Em được biết là ngài muốn nói chuyện với em?” nàng nói với một tư thế đàng hoàng rơ rệt.

Chàng gật đầu cộc lốc hướng về cái ghế trước bàn làm việc của chàng, một mệnh lệnh không lời bảo nàng ngồi xuống.

Ngọn lửa hi vọng nhỏ bé được nhóm lên trong Julianna vài phút trước khi nàng biết chàng ở đây đă bị dập ắt ngay lập tức khi chàng quay lại và nh́n nàng theo cái cách xấc xược và định lượng. Chàng không dịu lại, nàng buồn rầu nhận ra.

“Tôi sẽ đi thẳng vào vấn đề,” chàng nói không lời mở đầu khi chàng ngồi xuống đằng sau chiếc bàn. “Bác sĩ nói với chúng tôi là tim mẹ tôi rất yếu và rằng bà ấy đang chết.” Khuôn mặt và giọng nói của chàng trống rỗng một cách cẩn trọng, Julianna để ư thấy, hoàn toàn không có cảm xúc, quá nhiều để nàng kết luận ngay lập tức những cảm giác chàng đang có là cực ḱ đau khổ. “Bà ấy sẽ không c̣n thấy thêm một lễ Giáng sinh nào nữa.”

“Em rất tiếc khi nghe điều đó,” Julianna nhẹ nhàng nói.

Thay v́ đáp lại chàng nh́n chằm chằm vào nàng như thể chàng nghĩ nàng là cái loại ghê tởm nhất của loài người mà chàng đă từng trông thấy. Không thể chống lại sự cần thiết cố gắng thuyết phục chàng rằng nàng tối thiếu cũng có ḷng trắc ẩn, Julianna nói, “Em đă rất gần gũi với bà nội hơn bất ḱ ai trên đời này, và khi bà mất đi, em đă bơ vơ. Em vẫn giăi bày mọi chuyện với bà và nghĩ về bà. Em- em thậm chí c̣n viết cho bà những lá thư, mặc dù em biết nó thật khác thường…”

Chàng cắt ngang như thể nàng không hề nói, “Cha tôi cũng đă thông báo cho tôi là bà ấy vô cùng lo lắng bởi cái t́nh trạng mà chúng ta gọi-là hôn nhân. V́ tất cả những chuyện đó, theo mong muốn của cha tôi và quyết định của tôi Giáng sinh cuối cùng của bà sẽ là một cái giáng sinh hạnh phúc. Và cô chuẩn bị giúp tôi đảm bảo điều đó, Julianna.”

Julianna không phản đối và gật đầu. Bị cuốn theo sự háo hức mănh liệt giống như nàng đă cảm thấy vào cái ngày nàng chạm trán với chàng trong công viên để nói hoặc làm điều ǵ đó làm hài ḷng chàng, nàng nhẹ nhàng nói thêm, “Em sẽ làm bất cứ chuyện ǵ em có thể.”

Thay v́ trở nên vui vẻ hay thậm chí là hài ḷng với nàng, chàng trông hoàn toàn chán ghét. “Cô không cần phải cố gắng chút nào đâu. Nó sẽ rất dễ dàng đối với cô. Tất cả những ǵ cô cần là giả vờ như cô đang ở một bữa tiệc hóa trang khác. Khi cha mẹ tôi tới đây ngày mai, cô sẽ tới ‘bữa tiệc hóa trang’ với tư cách là cô vợ dễ thương và tận tâm của tôi. Tôi,” chàng lạnh lùng kết thúc, “có nhiệm vụ c̣n khó khăn hơn. Tôi phải giả vờ là tôi có thể chịu đựng được việc ở chung dưới một mái nhà với cô!” Chàng đứng dậy. “Người hầu riêng của tôi và tôi sẽ ở đây cho đến khi cha mẹ tôi rời đi sau đó một tuần. Trừ phi là chúng ta ở trước mặt họ, tôi mong là cô biến ra khỏi tầm mắt của tôi.”

Chàng đứng dậy và bước ra, những bước chân của chàng dài và nhanh, như thể chàng không thể ở trong cùng một căn pḥng với nàng thêm một lúc nào nữa.


Chương 11

 

Với sự thoải mái do tập luyện lâu ngày, Nicki đứng trước gương, cài một loạt những nút thắt rối rắm trên cổ áo chàng, gồng ḿnh lên để bước xuống lầu. Chàng đă nghĩ sẽ ghét khoảng thời gian phải ở đây với Julianna, nhưng chàng không ngờ nó sẽ là cả một tuần lễ đi thẳng xuống địa ngục.

Tạ ơn trời, sự thử thách đă gần qua; tất cả những ǵ chàng phải chịu đựng chỉ là mở những món quà Giáng Sinh cho tối nay. Ngày mai cha mẹ chàng sẽ rời đi và chàng định không ở lại đây hơn mười lăm phút so với họ.

Ít nhất chàng có được sự hài ḷng khi biết đă làm mẹ chàng hạnh phúc. Không thể nhầm lẫn được sự thật là mắt bà sáng lên bất kể khi nào bà nh́n thấy bằng chứng cho t́nh yêu giữa chàng và Julianna, điều đó khiến chàng chẳng c̣n lựa chọn nào khác ngoài việc đảm bảo để bà nh́n thấy khá nhiều những bằng chứng như thế.

Đặt ḷng tin vào Julianna, và cô ta đă hợp tác. Cô ta nh́n vào chàng bằng đôi mắt dịu dàng, mỉm cười lại với chàng, cười phá lên trước những câu đùa của chàng, và công khai tán tỉnh chàng. Cô ta cầm tay chàng khi họ đi vào dùng bữa tối, và đi gần sát vào chàng; cô ta ngồi ở cuối bàn ăn, tỏa sáng v́ ánh nến và v́ trí tuệ. Cô ta ăn mặc như thể làm vừa ḷng đức lang quân là mối bận tâm hàng đầu của cô ta, và cô ta có thể làm hoàn thiện một bộ váy như bất ḱ một người đàn bà nào khác mà chàng từng biết.

Cô ta làm duyên dáng thêm cho bàn ăn của chàng cũng như bất ḱ một người quảng giao được giáo dục hợp cách nào khác sẽ làm, nhưng tỏ ra tự nhiên hơn, và khôn khéo hơn. Lạy Chúa, cô ta thật khôn khéo! Pḥng ăn rộn ră tiếng cười khi có mặt cô ta. Cô ta cũng là một người nói chuyện tuyệt hay, luôn lắng nghe chăm chú và sẵn sàng góp chuyện. Cô ta nói về chuyện viết lách của ḿnh khi được hỏi, và thậm chí cả về bà nội của cô ta, người rơ ràng là đă gần gũi với cô ta hơn cả mẹ đẻ.

Nếu chàng đă không biết cô ta là một kẻ lừa đảo như thế nào, nếu chàng đă không ghê tởm cô ta, Nicki chắc hẳn sẽ vô cùng tự hào về cô ta. Có những lúc – rất nhiều lúc – chàng quên mất cô ta thực sự là ai. Những khi mà tất cả những ǵ chàng có thể nhớ được là nụ cười làm mê đắm ḷng người của cô ta, sự tử tế mà cô ta đă tỏ với cha mẹ chàng, và cách cô ta làm cho chàng cười. Hai lần, chàng đă thực sự đi ngang qua cô ta và chuẩn bị cúi xuống để đặt một nụ hôn lên thái dương của cô ta bởi v́ dường như điều đó là rất tự nhiên và đúng đắn.

Tất nhiên, tất cả những điều đó đều chỉ là do cái hoàn cảnh không b́nh thường mà chàng đang vướng vào ngay lúc này, cùng với việc mẹ chàng đưa ra những cái tên cho những đứa cháu nội sẽ không bao giờ có của bà. Cơ chế đồn thổi hiệu quả của Giới thượng lưu đă cung cấp cho bà phần lớn thông tin về nguyên nhân đám cưới của chàng với Julianna, nhưng bất chấp chuyện đó, mẹ chàng vẫn khăng khăng bám vào những kết luận của riêng bà. Bà cực ḱ yêu thích Julianna, và bà thể hiện điều đó hết sức rơ ràng. Bà thực sự đă mang tới những bức tranh nhỏ của Nicki khi c̣n trẻ để cho cô ta xem. Bà biết bà c̣n rất ít thời gian để chia sẻ cùng với cô con dâu mới của ḿnh và rơ ràng là bà đă quyết định sẽ tận dụng từng giờ từng phút, bởi v́ bà muốn Julianna ở đó – và, tất nhiên, Nicki - ở với cô ta bất kể khi nào bà xuống lầu, mà việc này th́ gần như là mọi lúc.

Đêm qua, Julianna đă ngồi ghé trên tay vịn chiếc ghế của chàng, cái mông thon thả của cô ta thực tế là đă ở trên cánh tay chàng. Mẹ chàng đang mô tả một tṛ cười nào đó của Nicki lúc c̣n nhỏ và cả gia đ́nh cùng cười lớn. Julianna cười nhiều đến nỗi cô ta đă gần trượt vào trong đùi chàng, điều này khiến cô ta đỏ mặt một cách lộng lẫy. Cô ta đứng dậy khá nhanh, nhưng cơ thể phản trắc của Nicki đă phản ứng lại với sự hấp dẫn của cô ta c̣n trước cả khi đó, và chẳng có cơ may nào là cô ta đă không để ư thấy sự cương cứng của chàng khi cô ta lách ra khỏi đùi chàng.

Chàng căm ghét bản thân v́ phản ứng của cơ thể chàng trước cô ta. Nếu ngay từ đầu chàng đă có thể giữ ḿnh không chạm vào cô ta, th́ chàng đă không phải ở trong cái t́nh trạng không ngờ này. Thắt xong cái cổ áo, Nicki quay người khi người hầu riêng của chàng giơ ra chiếc áo khoác buổi tối bằng nhung màu rượu vang. Chàng luồn tay vào ống tay áo, gồng ḿnh lần cuối cùng cho buổi tối cuối cùng – và hi vọng là buổi tối dễ dàng nhất – trong số những cuộc thử thách hàng đêm như là “một gia đ́nh.”

Chàng chợt nhận ra rằng, sẽ không bao giờ c̣n có một bữa tối Giáng Sinh gia đ́nh nào nữa, không c̣n dành cho chàng, và chàng gồng cứng hai vai để chống lại nỗi đau đớn do nhận thức đó mang lại.

Ít nhất bằng cách dựng lên màn kịch này với Julianna, chàng đă khiến cho mẹ chàng thấy an tâm. Bà hoàn toàn tin tưởng rằng chàng đă kết hôn một cách hạnh phúc, ngủ với vợ chàng, và cần mẫn cố gắng để có người nối dơi.

Bằng giờ này ngày mai, chàng có thể đang trên đường đến ngôi nhà của chàng ở Devon.

° ° °

“Nicki sẽ đang trên đường đến đâu đó khác ngay khi mà xe ngựa của chúng ta khuất khỏi con đường,” mẹ của Nicki bảo với cha chàng, khi họ mặc quần áo để xuống nhà ăn tối.

Để trả lời ông đặt một nụ hôn lên đỉnh đầu bà khi ông đeo một sợi dây chuyền kim cương quanh cổ bà. “Bà không thể làm nhiều hơn những ǵ bà đă làm, bà thân yêu của tôi. Đừng tự làm ḿnh lo lắng quá, nó không tốt cho trái tim bà đâu.”

“Nó không tốt cho trái tim tôi khi biết rằng, sau biết bao nhiêu năm trời chơi bời với vô số những người đàn bà không thích hợp, Nicki rốt cục đă cưới được một người con gái hoàn hảo dành cho nó, và cho tôi, tôi phải nói thêm thế - và nó vẫn không chia sẻ chiếc giường với con bé!”

“Thôi mà,” ông nói đùa, nghe có vẻ bị xúc phạm, “đừng có nói với tôi là bà đă hạ ḿnh đi hỏi những người hầu đấy nhé.”

“Tôi không cần phải hỏi,” bà buồn bă nói. “Tôi có mắt. Nếu mà nó đang ngủ với Julianna, th́ con bé sẽ không nh́n nó với cái ánh mắt khao khát tuyệt vọng đến như thế. Cô gái trẻ đó đang yêu nó.”

“Bà không thể khiến cho Nicholas cảm thấy cái ǵ đó với con bé được.”

“Ồ, chắc chắn là nó có cảm thấy điều ǵ đó. Khi nó quên mất là nó ghét con bé, nó hoàn toàn vui vẻ với con bé, ông có thể thấy điều đó. Con bé xinh đẹp và quyến rũ,” bà nói thêm khi chậm răi đứng lên, “và tôi cá với ông là nó đă t́m thấy ở con bé tất cả những điều trên, và c̣n hơn thế nữa, vào cái đêm diễn ra bữa tiệc hóa trang định mệnh ấy.”

“Có lẽ,” ông nói nước đôi.

“Ông biết là nó phải thế mà! Nicholas có thể có cả một trang sử về việc vi phạm khuôn phép trong đời sống cá nhân, nhưng chưa bao giờ có một mẩu chuyện rùm beng nào làm liên lụy đến bất ḱ ai khác. Nó sẽ không bao giờ mang Julianna vào pḥng ngủ khi nó đang là khách trong ngôi nhà của một ai đó trừ khi nó đă hoàn toàn bị mụ mẫm đi v́ con bé.”

V́ ông không thể tranh căi với lư lẽ ấy, chồng bà mỉm cười trấn an bà. “Vậy th́, có lẽ mọi chuyện sẽ ổn cả.”

Đôi vai của vợ ông trùng xuống. “Tôi đă nghĩ về việc nói ǵ đó với Julianna để khuyến khích những nỗ lực của con bé, nhưng nếu nó biết rằng tôi đă biết đến cảnh ngộ của nó, nó sẽ thấy bị bẽ mặt.” Bà đặt một bàn tay lên cánh tay ông. “Cần phải có một điều ḱ diệu mới mang chúng lại với nhau được.”


Chương 12

Một ḿnh trong pḥng ngủ của nàng, Julianna đứng bên cạnh bàn phấn, chiếc hộp chứa những lá thư nàng đă viết cho bà nội trong đôi bàn tay run rẩy của nàng, những món quà Giáng sinh nàng đă nhận đêm hôm đó ở trên giường. Nicki định rời đi vào sáng hôm sau, chàng đă nói với nàng như thế vào ngày chàng tới đây, và quản gia đă vô t́nh xác định lại nó ngày hôm qua.

Nicki và cha mẹ chàng đă rất rộng răi với nàng, mặc dù những món quà của Nicki hoàn toàn là không riêng tư và chỉ là h́nh thức. Chàng đă đưa cho cha mẹ chàng những món quà của họ như thể là nó cũng đến từ Julianna, nhưng nó không giống nhau. Và khi đến lượt Nicki mở những món quà của chàng, chẳng có ǵ ở đó là từ Julianna - một sự thật mà chàng đă giải thích ngay lập tức bằng cách nói rằng nàng muốn đưa nó cho chàng sau. Chàng thậm chí c̣n cố gắng để ám chỉ với một nụ cười là nàng muốn được ở riêng với chàng khi trao quà cho chàng.

Nhưng sự thực là, Julianna không hề trao một món quà nào cho bất ḱ ai trong bọn họ, bởi v́ nàng chẳng có ǵ để trao ra cả… chẳng có ǵ ngoại trừ những thứ trong cái hộp mà nàng đang giữ. Nàng phải đưa nó cho Nicki. Trong tuần vừa qua, nàng đă nghe thấy nàng gọi chàng là “Nicki” quá nhiều đến nỗi nàng thậm chí bắt đầu nghĩ về chàng theo cách đó. Nàng cũng đă làm mọi thứ mà nàng nghĩ nó sẽ khiến chàng chú ư đến nàng, khiến chàng nh́n nàng trong một phương diện khác. Nàng tán tỉnh một cách bạo dạn, dùng nhiều thời gian cho đầu tóc nàng và cân nhắc hàng giờ liền về những thứ nàng sẽ mặc. Và có vài lần, khi nàng nghĩ đă bắt gặp chàng nh́n nàng… những lần khi chàng nh́n nàng với cùng một kiểu chàng đă nh́n khi chàng đưa nàng tới pḥng ngủ của chàng vào cái đêm xa xưa ấy… như thể chàng muốn hôn nàng.

Nàng đă yêu chàng, nàng đă biết điều đó trong suốt tuần lễ tuyệt vời, khổ sở ở cùng chàng. Nàng cũng biết được nhiều điều khác nữa, những điều khiến cho việc thử hàn gắn sự bất ḥa giữa họ một lần nữa dường như là cần thiết. Đầu tiên và trước nhất, theo lời mẹ của Nicki, Nicki yêu trẻ con và mê mẩn những đứa cháu của chàng. Chàng muốn có con, bà đă nói thế, trong khi mẹ Nicki đang tha thiết mong mỏi một đứa cháu trai để gánh vác tên tuổi của gia đ́nh. Nếu mọi chuyện cứ giữ nguyên hiện trạng như lúc này th́ chuyện đó không thể xảy ra. Bởi v́ Julianna. Nàng là nguyên nhân của cơn ác mộng đó, và nếu có bất ḱ cách nào để sửa chữa sự hư hại đó nàng sẽ làm. Tai tiếng của một vụ li dị sẽ là một vết nhơ cho toàn bộ gia đ́nh, chứ không chỉ riêng ǵ Julianna. Bên cạnh đó, cho dù thế nào đi nữa cũng chỉ có thể đếm được số vụ ly dị trên một bàn tay trong suốt năm mươi năm qua, cho nên cuộc hôn nhân của họ sẽ kéo dài hết đời…

Một cuộc đời trống trải không con không cháu, trừ phi nàng làm điều ǵ đó, và có một việc duy nhất c̣n lại mà nàng chưa làm. Nàng chưa cho chàng xem những bức thư. Chúng là những ‘bằng chứng” duy nhất mà nàng có để giải thích với Nicki là nàng đă không lên kế hoạch cuộc gặp gỡ của họ trong bữa tiệc hóa trang, cũng như không lập mưu bẫy chàng vào cuộc hôn nhân này.

Vấn đề là nàng không thể để cho chàng nh́n thấy những chứng cứ này mà không đồng thời để chàng biết nhiều hơn về nàng… Mọi thứ nàng đă là và không là và muốn là. Tất cả đều ở trong đó, và một khi chàng đọc nó, nàng hiển nhiên sẽ trở nên dễ bị tổn thương hơn bất ḱ lúc nào khác trong cuộc đời nàng. Vẫn c̣n khá sớm, và nàng có thể nghe thấy Nicki đang đi đi lại lại. Thốt lên một lời cầu nguyện nhiệt thành là mọi chuyện sẽ suôn sẻ, Julianna đi qua căn pḥng kế bên nối với cả hai pḥng thay đồ và gơ cửa.

Nicki trở dậy và mở cửa, chỉ liếc một cái vào những thứ nàng đang mặc và gần như đóng sầm cửa lại để pḥng thủ. Mặc một bộ váy choàng bằng nhung màu anh đài với cái cổ h́nh ô van khoét sâu và mái tóc nàng thả xuống hai vai như được đúc bằng vàng, Julianna Skeffington DuVille gần như hấp dẫn không cưỡng lại được. “Chuyện ǵ?” chàng cáu kỉnh, lùi lại. “Em – em có thứ này đưa cho ngài,” nàng nói, di chuyển về phía chàng trong ṿng hào quang của mái tóc tỏa sáng, làn da quyến rũ, và vải nhung đắt tiền. “Đây, hăy nhận lấy.”

Nicki nh́n chằm chằm vào nàng rồi nh́n vào nó. “Cái ǵ đây?”

“Xin hăy nhận nó. Chỉ cần nhận nó thôi.”

“Tại sao tôi phải làm cái việc chết tiệt đó?”

“Bởi v́ nó là - nó là một món quà - một món quà Giáng sinh của em dành cho ngài.”

“Tôi không muốn bất cứ thứ ǵ từ cô, Julianna.”

“Nhưng ngài muốn có con!” nàng nói, nh́n gần như kinh ngạc với lời thông báo đó hệt như chàng đang cảm thấy.

“Tôi không cần cô để có con,” chàng khinh khỉnh nói.

Nàng tái mặt với câu nói đó, nhưng vẫn kiên tŕ. “Bất ḱ đứa trẻ nào khác sẽ là không hợp pháp.”

“Tôi có thể hợp pháp hóa chúng sau. Bây giờ th́ ra khỏi đây!”

“Quỉ tha ma bắt anh đi,” Julianna tức tối kêu lên, quẳng cái hộp chứa tâm can và linh hồn của nàng lên cái bàn phía trước ghế sofa. “Tôi đă không sắp đặt để bẫy anh trong bữa tiệc hóa trang. Khi tôi đề nghị anh hủy hoại tôi, tôi đă nghĩ anh là một người khác!”

Một nụ cười chậm răi, chế nhạo ngang qua khuôn mặt lầm ĺ của chàng. “Thật ư,” chàng lè nhè với giọng cay độc, “thế cô đă nghĩ tôi là ai chứ.”

“Chúa trời!” Julianna ̣a lên khóc, quá khốn khổ, quá mất trí v́ chàng đến nỗi nàng gần như dậm chân. “Tôi đă nghĩ anh là Chúa trời! Bằng chứng trong cái hộp này, trong những bức thư tôi viết cho bà nội. Mẹ tôi đă gửi chúng đến đây cho tôi.”

Nàng quay gót và chạy trốn. Lờ đi cái hộp, Nicki dồn sự chú ư của chàng vào ly rượu, đặt nó lên ghế sofa và nhặt lấy quyển sách chàng đă để ở đấy khi chàng đáp lại tiếng gơ cửa của nàng. Chàng mở trang đầu tiên, rồi nh́n sang cái hộp chứa những bức thư. Hiển nhiên là v́ sự ṭ ṃ để xem mánh khóe của cô vợ trẻ khôn ranh và sáng tạo của chàng dựng nên lần này là ǵ, chàng quyết định sẽ đọc một trong số những lá thư thay v́ đọc sách.

Lá thư trên cùng được đề ngày vào mùa xuân năm ngoái, và chàng đoán chừng là chàng được trông đợi bắt đầu từ đây, mặc dù chàng chưa bao giờ nh́n thấy Julianna Skeffington vào thời điểm xa xôi như thế.

Bà nội thân yêu,

Cháu đă gặp một người trong công viên hôm nay và đă tự biến ḿnh thành một đứa ngốc, cháu khó có thể chống đỡ lại việc nghĩ tới nó. Luôn có quá nhiều những lời đồn về các quí ông ở London - về một người trong số họ được cho là đẹp trai biết bao, và luôn là sự thất vọng khi cháu nh́n thấy họ. Và rồi cháu đă thấy Nicholas DuVille… Anh ấy đẹp thật, Bà nội ạ… rất đẹp. Khó chịu, và cũng lạnh lùng nữa, tối thiểu là ở vẻ bề ngoài, nhưng cháu nghĩ anh ấy đă cười với điều cháu nói khi cháu bỏ đi. Nếu anh ấy đă làm vậy, th́ anh ấy không thể là người khó chịu được, đơn giản chỉ là thận trọng.

Hai tiếng đồng hồ sau một khúc gỗ rơi xuống từ ḷ sưởi, tan tành trong sự bùng lên của những tia lửa màu cam khi Nicki đặt lá thư mới nhất sang một bên, rồi chàng nhặt lấy một lá mà chàng đă đọc nó hai lần, và chàng đọc lại những ḍng chữ đă lấp kín chàng bởi sự chán ghét bản thân.

Cháu biết là bà xấu hổ như thế nào về cháu, Bà nội. Cháu chỉ có ư là muốn nhảy ba điệu cùng với chàng, để Ngài Francis sẽ rút lại lời cầu hôn của ông ấy… Cháu biết cháu không nên để chàng hôn cháu, cháu đă biết điều đó, nhưng nếu bà đă từng được Nicholas DuVille hôn, bà sẽ hiểu. Nếu bà đă từng nh́n thấy nụ cười của chàng và nghe chàng cười, bà sẽ hiểu. Cháu khao khát biết bao lại được nh́n thấy chàng cười và nghe tiếng cười của chàng - Cháu mong ước sửa chữa mọi việc bằng cách nào đó. Cháu khao khát, cháu khao khát và cháu khao khát. Và rồi cháu khóc…

Ngồi ghé một bên hông trên cửa sổ, Julianna nh́n chằm chằm vào màn đêm mù sương, hai tay nàng ṿng quanh ngực như thể nàng có thể ngăn sự lạnh lẽo đang tràn qua ngày càng nhiều hơn và chàng vẫn không xuất hiện. Đưa ngón tay lên ô cửa kính lạnh băng, nàng vẽ một ṿng tṛn, và rồi một ṿng tṛn nữa nằm trong nó. Khi nàng bắt đầu vẽ cái thứ ba, một h́nh ảnh từ từ chuyển động vào giữa nó - một người đàn ông mặc áo sơ mi dài tay, hai tay chàng đút trong túi quần, bước về phía nàng, và trái tim nàng bắt đầu đập th́nh thịch từng nhịp sâu, đau đớn.

Chàng dừng lại rất gần đằng sau nàng và Julianna đợi, t́m kiếm khuôn mặt chàng trên cửa sổ bởi v́ nàng sợ thứ mà nàng sẽ thấy – hoặc không thấy - nếu như nàng quay lại và nh́n nó một cách rơ ràng.

“Julianna.” Giọng nói sâu lắng của chàng dữ dội đầy cảm xúc.

Julianna hít một hơi run run và chậm chạp quay đầu lại, nh́n nụ cười buồn rười rượi nhăn nhó trên môi chàng khi ánh mắt chàng nh́n thấy ánh mắt nàng và giữ chặt nó.

“Khi nàng đang nghĩ ta là Chúa trời, và rồi là quỉ sứ, nàng có muốn biết ta đă nghĩ ǵ về nàng không?”

Julianna nuốt lại một sự co thắt của trạng thái căng thẳng không chịu nổi và gật đầu.

“Ta đă nghĩ nàng là một thiên thần.”

Không thể di chuyển hay hít thở, nàng đợi chàng thể hiện là lúc này chàng có cảm giác như thế nào về nàng.

Nicki nói với nàng. Giữ chặt ánh mắt nàng, chàng nghiêm trang nói, “Ta cũng khao khát, Julianna.”

Julianna đứng dậy, bước lên một bước, thấy nàng bị kéo vào chàng, và tay chàng như cái kẹp sắt ṿng quanh nàng. Miệng chàng chiếm đoạt miệng nàng với sự dữ dội nhẹ nhàng, hai tay chàng vuốt nhẹ quanh lưng và hông nàng trong sự âu yếm chiếm hữu, ép nàng chặt hơn vào ngực, hông và chân chàng. Từ từ, trêu ngươi, chàng dỗ dành tách đôi môi nàng ra, và khi chúng đă tách ra, chàng hôn sâu hơn. Chàng hôn nàng cho đến khi Julianna nghẹt thở và dựa vào chàng, khớp cơ thể nàng với chiều dài cơ thể cứng rắn của chàng, hai tay nàng ṿng quanh cổ chàng và giữ chàng gần hơn. Khi chàng cuối cùng cũng phá vỡ được sự tiếp xúc đó, chàng hôn vào má và khóe mắt và thái dương nàng, rồi chàng đặt cằm dựa lên mái tóc của nàng. “Ta khao khát,” chàng th́ thầm âu yếm. “Ta khao khát.”

Bên dưới với má nàng, ngực chàng có cảm giác ấm áp và cứng rắn. Julianna chờ đợi để chàng hôn nàng lần nữa. Xấu hổ và không chắc chắn nàng định sắp đặt để nó diễn ra một lần nữa bằng cách trượt tay nàng dọc theo xương sống chàng, và khi chỉ việc đó thôi đă khiến chàng giữ nàng vào gần hơn, nàng hành động một cách trực tiếp hơn.

Nghiêng đầu ra sau, nàng nh́n chằm chằm vào đôi mắt dữ dội, cháy âm ỉ của chàng và chầm chậm trượt tay nàng lên trên ngực chàng trong một sự mời gọi công khai, nh́n những ngọn lửa dồn lại trong mắt chàng bắt đầu bùng cháy.

Nicki chấp thuận lời mời gọi bằng cách trượt những ngón tay của chàng vào trong tóc nàng ở đằng sau gáy, giữ miệng nàng trong tầm với của khi chàng cúi đầu xuống và th́ thầm một cách cộc lốc, “Chúa ơi, ta khao khát nàng biết bao…”


Chương kết

Những bức tường bọc lụa của căn pḥng khách rộng lớn trong ngôi nhà thôn quê oai vệ gần London của Nicholas DuVille được nối liên tiếp bởi những bức tranh vô giá của các bậc thầy vĩ đại và được trang hoàng bằng những báu vật đă từng làm vinh danh các cung điện. Ngay lúc này trong pḥng đang có vị chủ nhân của nó cùng với bốn người bạn thân thiết nhất của chàng – Whitney và Clayton Westmoreland và Stephen và Sheridan Westmoreland. Cha mẹ của vị chủ nhân cũng hiện diện trong dịp đặc biệt này – Eugenia và Henri DuVille. Vị khách thứ bảy là Bà công tước quả phụ Claymore, người mà ngoài việc là bạn đặc biệt của hai vị trưởng bối nhà DuVille, c̣n có vinh dự là mẹ của cả Clayton và Stephen.

Trong ngày đặc biệt này, những vị khách ngồi theo hai nhóm tách biệt trong căn pḥng rộng răi. Một nhóm gồm có những ông bố bà mẹ, Eugenia, Henri, và bà Công tước quả phụ. Nhóm c̣n lại gồm có bốn người bạn của Nicholas DuVille, những người cũng đă trở thành những ông bố bà mẹ, nhưng tất nhiên là trẻ hơn nhóm kia. Người thứ bảy trong căn pḥng, Nicholas DuVille, không ngồi với nhóm nào, bởi v́ chàng vẫn chưa phải là một ông bố.

Chàng đang chờ để trở thành một ông bố, ngay đây thôi.

Hai người bạn cùng giới với chàng, những người đă phải chịu đựng và đă vượt qua được sự chờ đợi thử thách hệ thần kinh này th́ đang khá thích thú quan sát sự khổ sở của chàng. Họ thích thú là bởi v́ Nicholas DuVille đă nổi tiếng trong những thành viên của giới quí tộc cấp cao nhờ vào khả năng giữ điềm tĩnh, thậm chí là khiếu hài hước không ǵ sánh được của chàng, trong những t́nh huống làm cho những quí ông cũng từng trải như chàng phải vă mồ hôi và chửi thề.

Tuy nhiên, ngày hôm nay huyền thoại về sự tự kiềm chế đó không c̣n tồn tại. Chàng đang đứng bên cửa sổ, bàn tay phải lơ đăng nắn bóp những cơ bắp căng thẳng nơi gáy. Chàng đang đứng đó bởi v́ chàng đă đi qua đi lại chỗ cái thảm nhiều đến nỗi khiến cho mẹ của chàng phải nói với chàng một cách vui vẻ là chỉ nh́n thấy chàng làm việc đó thôi cũng khiến bà sắp kiệt sức.

V́ trái tim bà đă trở nên rất yếu từ một năm trước đây đến nỗi bà không thể đi lên vài bậc cầu thang, và v́ không ai biết được trái tim ấy giờ đây có đủ khỏe để cho phép bà làm việc đó và những việc khác hay không, cậu con trai đang bồn chồn của bà phải dừng bước chân ngay lập tức. Nhưng không thể dừng nỗi lo lắng của chàng.

Hai người bạn nh́n cái lưng căng thẳng của chàng với sự hài hước và cảm thông – thực ra là cái trước nhiều hơn cái sau – bởi v́ Nicholas DuVille đă từng được hai người vợ của chính họ ngưỡng mộ công khai bởi tính lănh đạm tuyệt đối. “Theo như tôi c̣n nhớ,” Stephen Westmoreland nói dối với một cái nháy mắt, “Clay đă có một cuộc họp với vài đối tác làm ăn trong khi Whitney đang trong pḥng sinh nở. Sau đó, tôi nghĩ là chúng tôi đă tới câu lạc bộ White đành vài ván bài lớn.”

Clayton Westmoreland nh́n qua vai anh vào ông-bố-tương-lai lặng lẽ. “Nick, anh có muốn ghé qua White không? Chúng ta có thể quay về đêm nay hoặc là sáng sớm ngày mai?”

“Đừng có lố bịch thế,” tiếng trả lời cụt lủn.

“Nếu tôi mà là anh, tôi sẽ đi,” Stephen Westmoreland khuyên nhủ với nụ cười nhăn nhở. “Một khi tôi lan truyền cái thông tin là anh đă lồng lộn lên như một con sư tử trong chuồng và cư xử như một gă điên tầm thường, anh sẽ không c̣n vác mặt đến White được nữa đâu. Người quản lư sẽ thu hồi lại quyền thành viên của anh. Cũng tiếc đấy, bởi v́ anh đă từng mang đến một phong cách nhất định cho chỗ ấy. Liệu tôi có nên sử dụng ảnh hưởng của ḿnh và xem xem liệu họ có để anh ngồi bên cửa sổ một vài lần, chỉ v́ tiếc những ngày xưa cũ không nhỉ?”

“Stephen?”

“Sao, Nick?”

“Cút xuống địa ngục đi.”

Clayton ḥa giải, giọng anh giả bộ ủ rũ. “Hay là một ván cờ chăng? Nó sẽ giúp giết thời gian.”

Không có câu trả lời.

“Chúng ta có thể đặt cược vào tṛ chơi để giúp anh chú tâm. Bức họa của Rembrant ở đằng kia đổi lấy bức tranh mới nhất của con trai tôi vẽ Whitney đội một cái thùng trên đầu chẳng hạn?”

Whitney và Sheridan, đă thất bại trong việc ép mấy ông chồng giữ im lặng, đồng thời đứng lên và đi về phía ông-bố-tương-lai. “Nicki,” Whitney nói, “việc này cần thời gian.”

“Không lâu thế này, không đâu!” chàng nói ngắn gọn. “Whiticomb đă nói nó sẽ qua từ hai giờ trước.”

“Em biết,” Sheridan nói thêm. “Và nếu điều này có an ủi anh chút nào, th́ Stephen đă rất khổ sở khi con trai chúng em ra đời ba tháng trước, đến nỗi anh ấy đă gọi bác sĩ Whitticomb tội nghiệp là “đồ cổ lỗ vô tích sự” v́ đă không thể làm ǵ đó giúp em vượt qua nó sớm hơn.”

Thông tin đó làm cho Clayton gửi cho em trai ḿnh một cái nh́n khiển trách buồn cười. “Tội nghiệp Whitticomb,” anh nói. “Tôi ngạc nhiên v́ chú đấy, Stephen. Ông ấy là một bác sĩ tuyệt vời, nhưng chú không thể dự đoán chính xác việc sinh nở đến từng phút được. Ông ấy đă ở cùng với Whitney gần mười hai giờ đồng hồ.”

“Thật vậy sao?” Stephen chế nhạo. “Và em cho là anh cũng đă cám ơn ông ta rất nhiều v́ chẳng làm ǵ để thúc đẩy mọi chuyện được, và để mặc anh chờ ở dưới nhà cầu xin Chúa cho anh vẫn c̣n một cô vợ.”

“Tôi đă nói ǵ đó tương tự với ông ấy, đúng vậy,” Clayton nói, nh́n vào ly rượu trong tay anh để giấu đi nụ cười.

“Ngài chắc chắn đă nói,” Bác sĩ Whitticomb đồng t́nh, làm tất cả mọi người giật ḿnh khi ông bước vào trong pḥng, mỉm cười và lau khô hai bàn tay bằng một cái khăn màu trắng. “Nhưng trước khi nói điều đó vài giờ, ngài đă dọa sẽ ném tôi ra ngoài trên cái – à – cái bàn tọa của tôi và tự ḿnh làm bà đỡ.”

Ông gửi một nụ cười trấn an cho Nicki, người vẫn đang quan sát khuôn mặt ông với đôi mắt nhíu lại. “Có vài người đang rất mệt mỏi ở trên gác những người đă có khoảng thời gian hơi khó khăn một tí, nhưng họ sẽ rất vui được gặp anh –” Ông ngừng nói và mỉm cười khi ông bố trẻ đă chạy qua ông không nói một lời và lao lên trên gác, rồi ông quay sang phía cặp ông bà nội đang chờ đợi để được biết liệu họ mới có một cháu trai hay cháu gái.

Ở nơi nào đó xa xôi vạn dặm so với thế giới nơi tất cả những chuyện này đă xảy ra, Sarah Skeffington mỉm cười xuống sự kiện đó, hài ḷng v́ cái cách mà bà đă sử dụng ba điều ḱ diệu nho nhỏ mà mỗi một người mới đến thế giới của bà được trao tặng. Có những hạn chế và phạm vi sử dụng những điều ḱ diệu này, được lập ra bởi Người làm nên những điều ḱ diệu đích thực, nhưng Ngài đă chấp nhận mỗi một điều đó, bao gồm cả việc phục hồi sức khỏe của Bà DuVille đủ để bà được nh́n thấy cậu cháu nội của bà.

Không hề biết đến những chuyện đó, Julianna ngồi dựa trên gối, viết một lá thư cho bà nội nàng.

Bà thân yêu nhất của cháu,

Năm ngày trước, con trai của chúng cháu đă ra đời và chúng cháu đă đặt tên bé là John. Nicki rất tự hào về thằng bé, và chàng hoàn toàn say mê cô em sinh đôi của John.

Chúng cháu đă đặt tên con bé là Sarah, theo tên của bà.

Bà luôn luôn ở trong những suy nghĩ và trong trái tim cháu…


Hết

Pages Previous  1  2