Tóc Tiên   Bùi Chí Vinh Pages Previous  1  2   
Chương 6 - Những Chuyện Ngoài Cửa Lớp

Quán nước mía không xa hẻm cô Nương bao nhiêu. Chiếc xe đạp cọc cạch dựng bất chấp ở cột đèn. Trong quán chỉ có sáu nhân vật: bốn người lớn và hai người chưa lớn lắm. Bốn người lớn th́ chắc có vấn đề của họ, riêng hai người chưa lớn lắm có vẻ bí mật hơn.
Tóc Tiên uống nước mía từng ngụm trong chiếc muỗng. Cô nói trước:
- Ông không biết em mới đi B́nh Chánh về sao?
- Thật t́nh không biết.
- Chiếc xe đạp ông mượn của ai vậy?

- Của... của "Tóc Tiên" đó, à à quên... của em gái kết nghĩa trong xóm.
- Cô bé bán thuốc lá có cái răng khểnh chứ ǵ, em biết quá.
- Tóc Tiên nghĩ ǵ về cô ấy?
- Đẹp, hấp dẫn, nhân vật chính của phim "Sa mạc Sahara huyền bí".
- Chỉ có vậy thôi sao?
- Không lẽ em phải hát bài "Cô láng giềng ơi"?
Mặt Tóc Tiên nhăn như khỉ nhưng Thổ Phỉ thấy tươi tắn lạ lùng. Lần đầu tiên, cô ấy nhăn v́ một viên pháo đại, c̣n lần này tế nhị hơn: v́ một thiếu nữ hàng xóm của anh. Bây giờ mà có phải chiến đấu với một trăm cái cối xay gió, chàng hiệp sĩ Donquichotte trong anh cũng sẵn sàng nhào đến để bảo vệ cô bé thơ ngây đang ngồi trước mặt. Hôm qua, lúc vừa vá xong một chiếc xe cho khách đi đường, tự nhiên anh hốt hoảng thực sự, anh đậy kín hộp keo lại và dọn dẹp đồ nghề. Nhỏ Hoa ngạc nhiên thấy rơ: "Sao dẹp sớm vậy ông Phỉ?" "Ơ ờ... để dành keo dán chỗ vỡ của một con búp bê". Nhỏ Hoa ngớ ra, làm sao con bé hiểu được có một bài hát đáng cảnh giác: "Em như con búp bê bằng nhựa, một thứ búp bê thật xinh xắn...".
Tóc Tiên đặt trên bàn nước một cuốn sổ nhỏ, trong cuốn sổ có một cây viết bic. Mặc kệ Thổ Phỉ ngơ ngẩn, cô hạ giọng:
- Em muốn biết được tâm tư ông.
- Bằng cách ghi chép vào cuốn sổ này à?
- Chứ sao, chúng ta sẽ tổ chức một cuộc bút đàm.
- Tṛ chuyện trên giấy?
- Đúng vậy, lời nói có thể theo gió bay đi nhưng chữ nghĩa th́ ngược lại.
- Ai dạy em tṛ chơi "bút sa gà chết" này?
- Chính em tự nghĩ ra cách đây nửa tiếng, thôi ḿnh bắt đầu nghe...
Và Tóc Tiên bắt đầu thật, cô trổ tài bằng một bài thơ ngắn mới dễ sợ:

"Ông suốt đời không sắm nổi xe đạp.
Làm sao đi bộ lên Đại Học nổi bây giờ?
Thời buổi bây giờ người ta đậu Trạng nguyên bằng xe Cub
Không lẽ ông trở thành một ông Tú làm thơ?"

Thổ Phỉ nhận lại cuốn sổ trên tay Tóc Tiên mà hết hồn. Trời ạ, "nàng" thông minh đến mức độ đó sao, chỉ mới cách đây nửa tiếng theo lời "nàng". Thượng đế đă ban ân huệ cho nàng cạnh tranh với nghề nghiệp của anh một cách ngon lành, thậm chí điêu luyện nữa là khác. Nhưng... đừng ḥng, làm... thi sĩ đâu phải giỡn chơi, phải lên tận Daknông chứ không phải ỷ y ba mớ kiến thức học đường là đủ. Thổ Phỉ trả đũa ngay:

"Người xưa nói: Tài tử đa cùng phú.
Càng tài hoa càng lận đận v́ nghèo.
C̣n anh th́... Thổ Phỉ đa năng chứ.
Lúc hết tiền ghé lại hẻm... dây leo!".

Xong, Thổ Phỉ rung đùi định chờ sự ngưỡng mộ của Tóc Tiên, tuy nhiên anh chớ nên tưởng bở:

"Nếu ở trên đời c̣n nhiều bất công như vậy
Người giàu cứ giàu hơn, kẻ khổ cứ khổ hoài
Th́ thái độ của ông thật là đáng trách
Không có em th́ ông sẽ ghé ai?
Em tiếc không làm được như Bà Trưng, Bà Triệu
Sóng dữ đạp lên, chém cá tràng Ḱnh
Em chỉ là một con búp bê nhỏ xíu
Chưa đủ phép màu nên mới chịu làm thinh...?"

Lạy Chúa, "nàng" chưa đủ phép màu nên mới chịu làm thinh để khiêm tốn làm cô Tóc Tiên thùy mị, vái trời từ nay đến khi anh chết, "nàng" không bao giờ có được phép màu. Thổ Phỉ thấy hứng chưa từng thấy, giọt nước đầy đă làm tràn miệng ly. Anh viết ào ạt:

"Hôm sửa xe em lần đầu
Vá luôn cả kiếp tôi cầu nguyện luôn
Đời tôi như nước trong mương
Chảy ra hè phố làm buồn ngă tư
May trời cho gặp tiểu thư
Trái tim du đăng ngất ngư mới kỳ
Một mai Chúa mở khoa thi
Nếu tôi có rớt chỉ v́ ngó em
Cuộc đời như tấm bảng đen
Em là viên phấn trắng mềm ḷng tôi".

- Ông là một con đỉa!
Tóc Tiên hết ư kiến, cô đến phải đầu hàng sự lém lỉnh của anh chàng sửa xe này mất. Cô nói:
- Thôi, nghỉ tṛ chơi bút đàm đi, ông bắt chước Nguyễn Bính hồi nào vậy?
Anh chàng sửa xe không thèm trả lời, ai có thể cản được cơn hứng thú của hắn nữa. Đối với Thổ Phỉ, lúc này chỉ c̣n cuốn sổ tay, anh tiếp tục thả linh hồn ḿnh xuống những trang giấy trắng:

"Ngày tết th́ anh nhớ Mai,
Sau tết anh biết nhớ ai bây giờ?
Hôm nay nhớ đại một cô,
Cho ông Nguyễn Bính ghen hờn mới thôi".

Trời đất, Tóc Tiên la lên:
- Ông làm hư cuốn sổ của em.
- Không hư.
- Ông quên câu nói của Pascal rồi.
- Lăo ta nói ǵ?
- "Con người chỉ là một cây lau cây sậy, nhưng lại là một cây lau cây sậy biết suy nghĩ".
- Th́ tôi viết ra đầy... suy nghĩ.
- Ông tưởng vậy là suy nghĩ chân chính sao?
- Không lẽ em cho tôi là bất chính?
Tóc Tiên cầm lấy cây viết Bic. Cô kết thúc gọn ghẽ:

"Ông Pascal không muốn con người giống như lau sậy
Lau sậy quanh năm chỉ biết có cánh đồng
C̣n ông: biển cả, núi non ǵ cũng quậy
Ông có dám giao kèo thi đậu với em không?"

Thế là... cụt hứng. Đến phiên Thổ Phỉ chọn biện pháp đầu hàng, anh cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô:
- Tôi đồng ư. Chẳng những chúng ta cùng tốt nghiệp cấp ba trước mùa hè này mà c̣n phải thi đậu Đại Học nữa.
- Nhưng... ông bỏ t́nh yêu em ra.
- Tóc Tiên biết ông Goocbachốp bắt tay ông Bush kiểu nào không?
- Ơ... em không biết.
- Họ cụng đầu nhau kia đấy, ḿnh chọn kiểu này là phong kiến lắm rồi.
- Chúa ơi, đồ... Phỉ!
- Đồ... Thợ Săn!
Phù du phản ứng hét lên khi Thợ Săn hất tay cô, phóng lên chiếc Cub rất sỗ sàng không thèm liếc ngược nửa con mắt. Cô bé nhanh nhẹn tước ngay chiếc ch́a khóa xe của hắn và cười trừ.
- Khổ sở đi t́m nhau mà bỏ về đơn giản vậy sao?
- Ai nói tôi đi t́m bồ?
- Chính đôi chân của bồ nói, chứ ai hớt hải vào Star Hill tối nay.
- Ừ, th́ sao?
- Th́ ḿnh thay đổi tiết mục khác. Du chán về nhà lắm rồi.
Thợ Săn chưng hửng, thực ra hắn đến đây v́ mục đích khác hẳn:
- Tôi thấy bồ dạo này tinh thần sa sút ghê gớm.
Phù Du tỉnh bơ:
- T́nh trạng gia đ́nh Du không phù hợp với việc học hành.
- Cho nên bồ mới dám hỗn với thầy Khoa chứ ǵ?
- Bỏ về Sài G̣n không phải là hỗn. Đó là thái độ tự trọng.
- Đúng là "Sự tráo trở của phương pháp".
- Đừng đem cuốn tiểu thuyết bán lề đường ra hù dọa Du uổng công.
Thợ Săn nhảy xuống xe, hắn từ bỏ ngay ư định chia tay, khuôn mặt hắn hầm hầm:
- Bồ điên đến nơi rồi. Tại sao Tóc Tiên, Mèo, Thỏ và ba nhỏ Ngũ Long vui vẻ ở lại với lớp để hoạt động xă hội, c̣n bồ với Mười Giờ...
- À ra thế, Thợ Săn định đổi không khí qua làm cận vệ cho nhóm Tam Cô Nương phải không?
Thợ Săn điên tiết:
- Chẳng nhóm nữ quái nào áp đặt được tôi hết, tôi chỉ làm nhiệm vụ giữ trật tự lớp học.
Phù Du lẳng lặng đưa chiếc ch́a khóa cho Thợ Săn, cô đưa hai tay lên trời:
- Thật thất vọng, cuối cùng kẻ đáng tin cậy nhất lại đáng đề pḥng nhất. Bồ muốn tôi một lần nữa phải tự giải quyết đời ḿnh sao?
Mắt Thợ Săn đột ngột hiện lên h́nh ảnh lạnh lùng cũa những viên thuốc kư ninh trong chiếc cặp của Phù Du, những viên thuốc chỉ chờ cơ hội là lọt thỏm vào đôi môi xinh đẹp chán chường kia, hắn sực nhớ đến bản báo cáo đáng sợ của Thằn Lằn:
- Phù Du không thể nào muốn làm ǵ th́ làm, tuổi trẻ chúng ta phải có lối thoát...
- Tuổi trẻ, lối thoát?
Phù Du cười như muốn sặc:
- Lối thoát ở đâu?
- Quán nước!
Thợ Săn khoát tay ra dấu, hai chiếc Cub lặng lẽ rồ máy. Phía trước mặt đầy bóng tối: đường Đinh Tiên Hoàng mười một giờ đêm dù sao vẫn c̣n một quán nước mía, tất nhiên không phải quán nước mía mà Tóc Tiên và Thổ Phỉ vừa ngồi.

o0o

- Du thích uống không có đá.
- Được rồi, chủ quán làm ơn cho tụi này một ly không bỏ đá.
Nước da Phù Du trắng bệch một cách bệnh hoạn, không phải v́ lớp phấn cô đánh hờ hững trên má hay v́ ngọn đèn đêm khá liêu trai mà chính là v́ cô cực kỳ bồn chồn. Phải chăng đó là dự báo của một điềm gở, cô gái nh́n thẳng vào đôi mắt Thợ Săn.
- Công ty của ba Du vừa bị Nhà nước thanh tra tuần qua.
- Cái ǵ sẽ đến phải đến.
- Sao?
- Ba của tôi đă nói trước chuyện này.
- Ông già mà lại đi tâm sự với thằng con nghịch tử, bồ đừng đùa.
- Không đùa đâu, tôi với ba tôi như hai người bạn.
- Cũng hút thuốc, đi đánh bi da với nhau nữa chắc?
- Chứ sao, nếu ổng rănh, có điều...
- Ǵ hả Thợ Săn?
Thợ Săn mở miệng thật khó khăn, hắn thấy quai hàm cứng ngắc:
- Ba tôi nằm trong phái đoàn thanh tra cái Công ty du lịch của ba Phù Du.
- Trời ơi!
- Đừng than trời, bồ không bao giờ tin tưởng thần quyền mà.
- ...
- Sự thua lỗ của Công ty không chỉ dừng lại ở chuyện huy động vốn...
- Hăy tiếp tục kể thêm: những bà vợ nhỏ của ba tôi...
Phù du gục đầu xuống bàn, tuy nhiên cô ngẩng lên nhanh chóng:
- Đổi chuyện khác đi, bồ nên nói về tụi ḿnh, người lớn cực kỳ đáng ghét.
Thợ Săn rùng ḿnh trong một giây, điều hắn đă từng khuyên Thằn Lằn an ủi Phù Du được hắn phát ngôn bất ngờ:
- Bồ không thương má sao?
- Bả là chuyên gia đánh tứ sắc.
Thợ Săn không chờ đợi ở câu nói đó, rằng hắn muốn biết thái độ của cô thế nào trước ông chồng có trong tay một tá bồ bịch, rằng hắn muốn biết thái độ cô thế nào trước người mẹ bất hạnh trong đống của cải vô nghĩa kia? Cô đă làm hắn tê tái: Phù Du không cần một chút t́nh cảm với hai kẻ sinh ra ḿnh, cô trả lời lạnh tanh. Này nhé, nếu cần thiết th́ cô sẵn sàng bỏ ra 50 ngàn đồng cho một xuất khiêu vũ, 20 ngàn đồng cho một bộ phim ma quái có đồ nguội và trái cây ướp lạnh kèm theo, từng đống ô mai xí muội làm phần thưởng cho những cái tên ghép đôi trong lớp được viết to tướng trên bảng giờ đến trường, sự phá phách của kẻ đứng đầu nhóm Ngũ Long Công Chúa tuyệt vọng như vậy.
- Tôi có cảm tưởng bồ 71 tuổi hơn là 17 tuổi. Chững chạc già nua đến phát sợ.
- Ai? Du hay bồ? Tụi ḿnh đều mang tiếng là con cái ông lớn bà lớn mà làm ǵ có thơ phú hoặc thơ mộng ǵ ở đây hở Thợ Săn, cái ǵ liên quan đến thơ đều là thứ tiền bạc không xài được.
Phù Du hỏi một câu quyết định:
- Cái chết nào được đánh giá cao nhất?
Thợ Săn làm một hơi cạn sạch ly nước mía, hắn muốn biến mất ngay lập tức, cái răng khểnh và mái tóc không được... quăn của "Hoa điệu" đang chập chờn.
- Đừng nói bậy Phù Du.
Mắt Phù Du rực lửa:
- Chỉ có cái chết của Juliette tuyệt vời nhất. Bồ tưởng ḿnh định tự tử chứ ǵ, c̣n lâu, đêm nay Juliette Phù Du sẽ đi cùng Roméo Thợ Săn suốt đêm.
"Suốt đêm?" Thợ Săn đứng bật dậy, hắn vẫy tay gọi chủ quán:
- Tính tiền gấp.
Móc hết tiền bạc trong túi nhét vội vă vào tay người đàn ông trung niên đang há hốc miệng, hắn đá tung chống xe: Phù Du đứng dậy theo, cô nói như kẻ mộng du:
- Lên... nhà hàng nổi "năm sao" nghe...
- Lên "con khỉ mốc", tôi phải về ôn bài, bồ điên thật rồi.
Cái dáng cao lớn của Thợ Săn cùng chiếc xe khuất chớp nhoáng sau khúc cua quẹo trái. Phù Du buông thơng hai tay như con thiêu thân bị tước đoạt ánh sáng. Mặc kệ chiếc Cub nữ hoàng đổ ầm xuống đường, mặc kệ ông chủ quán chưa rành rơi câu chuyện không ngớt nguyền rủa gă thanh niên trẻ tuổi. Phù Du khóc ̣a, cô khóc thản nhiên như đề nghị "impossible" của ḿnh.

o0o

Định mệnh. Tiếng xe máy ở đâu nổ rền vang quanh cô hoa hậu cô đơn lớp 12. Quán nước mía đón một lúc hai mươi xe gắn máy đời mới đủ loại. Tai Phù Du ù đi, cô nghe loáng thoáng tiếng người gọi:
- Phù Du, Phù Du... Mày sao vậy?
Tiếng nói quen kinh khủng. Phù Du mở mắt ra, cô lấy lại bản lănh nhanh chóng:
- Ủa... Mười Giờ hả?
Con thú xinh đẹp thứ hai trong nhóm Ngũ Long Công Chúa đang ngồi sau chiếc Dream của anh chàng sinh viên Bách Khoa t́nh tứ như xinê. Tiếng máy xe gầm gừ làm Phù Du kích thích, cô quay đầu điểm danh đám choai choai đang quây ṿng tṛn đợi ḿnh, băng đua xe "Play Students" nổi tiếng thành phố này, mỗi tên công tử đều có một "em bé" tiểu thư đeo dính. Phù Du nghiêm sắc mặt, cô nói như truyền lệnh:
- Tôi nhập cuộc được không?
Đám con trai huưt sáo muốn bể quán:
- Hoan hô người đẹp!
- Phù Du muôn năm!
Phù Du cong môi tặng chủ quán một cái hôn gió, cô hất đầu về phía Mười Giờ:
- Nhảy nhót xong là đổi tiết mục này sao?
- Ơ... mà Thợ Săn đâu?
- Thợ Săn hả? Hắn là một tên... lại cái.
- Trời đất.
Hơn hai mươi chiếc xe gắn máy đời mới chồm lên xả hết tốc lực trên con đường vắng ngắt. Gió xé như dao cắt, đêm hấp dẫn và rùng rợn, những ánh đèn ngă tư xanh đỏ chạy ngược vào mắt băng "Play Students" đầy khiêu khích, tiếng c̣i cảnh sát nhỏ như tiếng dế mèn kêu. Phía sau là "em", phía trước là... không có ǵ hết.
Ngay khúc quanh Vơ thị Sáu - Nguyễn Thị Minh Khai, do không gh́m nổi tay lái. Phù Du bị ép bật vào lề đường, đầu cô bé đập vào gốc cây gần đó, chiếc Cub Nữ hoàng c̣n ga nên đủ sức bay lên trời và rớt xuống lần nữa vào giữa đoàn đua. Trong sự cố này, luật chơi thật giản dị: thằng nào c̣n chạy được là... a lê hấp: biến.

Chương 7
-
Một Ngày Buồn Hơn Mọi Ngày

Biến cố xảy đến dồn dập trước lúc chuẩn bị thi học kỳ hai ở Thảo Cầm Viên. Phù Du nằm bệnh viện Sài G̣n trong t́nh trạng mê man liên tiếp một tuần lễ, cuộc phẫu thuật sau cùng cũng không giúp cho cô khôi phục được trí nhớ. "Cô bé xinh đẹp này phải điều trị tối thiểu là sáu tháng". Bác sĩ trưởng khoa kết luận gọn ghẽ như vậy. C̣n gia đ́nh Phù Du th́ sao?. "Viện kiểm sát nhân dân đề nghị truy tố ông Vương Hoàn Cầu, Tổng giám đốc Công ty du lịch... về tội tham nhũng và hủ hóa theo điều... bộ luật h́nh sự nước Việt Nam sau khi có kết luận của đoàn thanh tra liên ngành". Báo chí thành phố đă đưa tin lạnh lùng như vậy.
Cùng với tai họa sau cuộc đua xe thảm khốc của Vương Thị Phù Du, cô nữ sinh nổi tiếng thứ hai trong nhóm Ngũ Long Công Chúa là Mười Giờ bị đưa ra Hội Đồng kỷ luật nhà trường v́ hai lư do: đạo đức kém và vô kỷ luật. Mười Giờ cười khẩy: "Trong học tập có từ đạo đức kém và vô kỷ luật, c̣n trong ái t́nh th́ đó là ưu điểm, nó chứng minh nhịp đập của trái tim tự do".
Chưa hết, cô nữ sinh thứ ba trong nhóm Ngũ Long không có cánh để bay khỏi một quyết định trên mặt đất của gia đ́nh: Con Muỗi bị buộc phải xuất cảnh ngay trong tháng ba này. Hồ sơ đă được phỏng vấn từ lâu, mọi thủ tục đều hoàn tất. Sách "Nhị thập tứ hiếu" dạy điều thiêng liêng nhất là phải biết vâng lời cha mẹ. Con Muỗi ôm mặt khóc ṛng.

o0o

Nhóm Tam Cô Nương đến bệnh viện Sài G̣n ngày thứ tư lúc chấm dứt tiết dạy Văn. Ba cô bé đứng lóng ngóng trước cửa Pḥng hồi sức. Theo lời người y tá trực th́ "cô ấy đă trải qua một ca phẫu thuật nghiêm trọng".
Cánh cửa pḥng mở ra, người đầu tiên ngồi ở đầu giường Phù Du là bà mẹ của cô và Thợ Săn. Ba cô lí nhí trong cổ họng:
- Dạ, chúng con kính chào bác.
Người đàn bà gật đầu, vầng trán bà hơi nhíu lại, một bài toán so sánh xuất hiện nhanh chóng: "Ba con bé kia thật kháu khỉnh, chắc là bạn học cùng lớp với Phù Du, nhưng làm sao bằng cô công chúa của ḿnh được, áo dài trắng của con bé nhà này phải được may bằng hàng lụa, nó là hoa khôi mà, đáng tiếc...".
Ngược lại, Con Thỏ ghi nhận phản ứng đầu tiên của ḿnh ngay: "Nếu bỏ hết phấn sáp, son môi và thay đôi mắt sắc sảo của bà ta bằng một đôi mắt bồ câu hơn th́ đây là mẹ của Tóc Tiên".
Trong khi Con Mèo ngồi xuống mép giường vuốt ve bàn chân xinh và lạnh của người bạn gái bất hạnh th́ Tóc Tiên cắm vào b́nh bông góc bàn một loài hoa tuyệt đẹp: hoa Tóc Tiên đỏ au. Những sợi dây leo thân mảnh như mái tóc học tṛ này có an ủi phần nào trái tim bất thường của Phù Du không, cô chưa biết, nhưng cô tin rằng "nếu trí nhớ con người được bắt đầu bằng nhân chi sơ, tính bản thiện th́ hoa Tóc Tiên là loài hoa tinh khiết, nó sẽ làm thần kinh của Phù Du trở thành những sợi dây leo, trí nhớ cô sẽ có chỗ tựa để mà bám vào khi b́nh phục".
Mới nghĩ đến đó mà Tóc Tiên đă rơm rớm nước mắt, cô bé liên tưởng ngay đến mẹ của ḿnh, tự nhiên Tóc Tiên sốt ruột lạ lùng. Cô bấm tay hai bạn gái ra dấu. Con Thỏ chấm dứt không khí căng thẳng, cô không nỡ nh́n cái đầu đang gục xuống của Thợ Săn.
- Chúng con xin phép bác về.
Lại một cái gật soi mói của người đàn bà, lần này Thợ Săn có ư kiến:
- Cháu cũng về.
Hắn phóng ngay ra hành lang nhanh như chớp làm như sửa soạn chặn đường Tam Cô Nương. Thực ra ông chủ Thảo Cầm Viên hôm nay có khuôn mặt ủ ê hết biết. Bốn nhân vật của chúng ta đi bên nhau hững hờ như những cái bóng. Thợ Săn chịu không nổi:
- Lỗi tại tôi.
Tóc Tiên sửng sốt:
- Bạn nói sao?
Hắn ngậm ngùi:
- Chỉ v́ tôi từ khước cuộc chơi "over night" với Phù Du nên cô ta trả thù bằng cách gia nhập băng đua xe "Play Students".
- Tại sao lại từ chối, trong khi gia đ́nh bạn với gia đ́nh Phù Du thân mật lắm mà?
Thợ Săn cười như mếu:
- Chuyện thân mật giữa hai người lớn với nhau trong chiến tranh xa lơ xa lắc tôi không cần biết, chỉ v́ tôi coi Phù Du không hơn ranh giới một người bạn nhảy. C̣n chuyện...
Con Thỏ cảm thấy chiếc ch́a khóa vấn đề đang thấp thoáng đâu đây:
- Chuyện t́nh cảm hai bạn ra sao?
- Làm ǵ vĩ đại đến thế, bằng chứng là tôi không bao giờ là thằng cha Roméo cả.
Con Mèo trợn mắt:
- Nhỏ Du gọi bạn là Roméo?
- Chứ ǵ nữa, cô ta muốn nhập vai Juliette như cô đào xi nê Ư.
Con Mèo liếc qua Tóc Tiên, cô xúc động đến run rẩy, liếc qua Con Thỏ, con nhỏ ngẩn ngơ cắn môi, liếc qua Thợ Săn, hắn thẫn thờ đến tê tái. Cô biết ḿnh phải có một kết luận ngay lập tức:
- Vậy là Thợ Săn không có lỗi ǵ cả, chính Phù Du muốn tự sát như vậy. Bạn nhớ không? Ở đây có bốn yếu tố xảy ra: Thứ nhất, thảm kịch của gia đ́nh Phù Du; thứ hai, sự kháng cự điên cuồng của con bé trước gia đ́nh bằng một loạt tṛ chơi thời đại: đua xe, nhảy nhót, coi phim hải ngoại... Thứ ba, mối t́nh phù hợp chất điện ảnh để giải khuây giữa con bé và bạn: thứ tư, những viên thuốc kư ninh đă được chuẩn bị thường xuyên. Nào, b́nh tĩnh đi Thợ Săn, rơ ràng là Phù Du tự lựa chọn vai diễn cho ḿnh, con bé muốn "thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt" đó mà.
Mặt Thợ Săn tái đi nhưng trái tim của hắn đă đập một cách ổn định. Trời ơi, nhóm Tam Cô Nương phi thường thật, không chỉ một ḿnh Tóc Tiên đâu, hăy nh́n đôi mắt của Con Mèo ḱa: y thị như một nữ... tiên tri.

o0o

Tại quán chè thập cẩm nổi tiếng trên đường Lê Văn Sỹ, Ớt Hiểm cứ đưa tay ngó đồng hồ. Cô là bà chủ nhỏ của cái quán đông nghẹt phe kẹp tóc đến đàm đạo về đề tài ăn uống này. Chè trên đời có một tỉ loại, từ chè hột sen, chè hột me, chè hột gà, chè hột é, chè hột lựu sương sa... đến chè đậu xanh, chè đậu đỏ, chè đậu đen, chè đậu trắng, chè đậu Đà Lạt... đă đủ khiếp vía rồi. Đó là mới điểm qua hai từ "hột" và "đậu", c̣n vô khối mỹ hiệu khác nữa như chè bột khoai, bột lọt, bột năng, bột sắn... Kể thêm càng điên tiết v́ thèm.
Vậy th́ Ớt Hiểm cứ ngó đồng hồ để làm ǵ vậy, cái trung tâm chè của gia đ́nh cô không thu hút được khách hảo ngọt sao?
Thực ra th́ chuyện ăn uống không dính dáng ở đây. Cô bé đang chờ cuộc gặp mặt của các thành viên c̣n lại trong nhóm Ngũ Long Công Chúa. Cuộc gặp mặt được ấn định vào lúc bảy giờ tối bao gồm Ớt Hiểm, Thằn Lằn, Muỗi và Mười Giờ. Bốn cô gái sẽ thảo luận về phương hướng mới của nhóm như thế nào trong những ngày sắp tới. Mục tiêu trước mắt tạm biết vậy.
Thằn Lằn đến quán sớm nhất, cô bé dựng chiếc xe đạp mini của ḿnh vào góc nhà và chặc chặc lưỡi. Sau đó th́ Mười Giờ chạy Babetta lại cười nói tỉnh bơ, rồi đến phiên Con Muỗi đi xích lô trễ đúng năm phút. Hỏi sao th́ Muỗi chỉ phớt lờ: "Xe đạp tao bị bể bánh".
- Mời nâng ly.
Ớt Hiểm đưa ly chè thập cẩm ngọt ngào cụng một cách rất nam nhi và lấy muỗng xúc ngay:
- Ăn cho đă khát rồi tụi bay tha hồ phát biểu!
Bốn công chúa khai thác nhược điểm của con gái cực kỳ nhanh chóng. Ớt Hiểm vẫy tay ra hiệu cho người phụ việc. Bốn ly chè "xịn" khác được đặt khêu gợi trên chiếc bàn phủ khăn trắng muốt ở pḥng khách. Chủ nhà lên tiếng trước:
- Mười Giờ nói đi.
Mười Giờ ung dung hơn bao giờ hết:
- Tao nghỉ học.
Ớt Hiểm phản đối:
- Không lẽ mày tự ái v́ vụ ra Hội Đồng kỷ luật nhà trường vừa qua?
- Không tự ái tự iếc ǵ cả, tao chán học.
- Chán?
- Ơ, bởi v́ có học cho lắm tao cũng bị thành kiến, rớt kỳ th́ tốt nghiệp phổ thông là cái chắc.
- Rồi mày sẽ làm ǵ?
- Tao sẽ làm thư kư cho một hăng nước ngoài, anh Lâm bồ tao là cháu ông Giám Đốc...
Ớt Hiểm lè lưỡi cay sè:
- Cái anh chàng Bách Khoa của mày uy tín vậy sao, nhưng c̣n gia đ́nh mày?
- Ba tao rất chịu chơi, ổng nói "con gái học cỡ đó là đủ, có mười mảnh bằng Đại Học như các cô nhân viên của ổng cũng chưa biết rời khỏi biên chế lúc nào".
- Cả chuyện làm cho Việt kiều, ổng cũng đồng ư?
- Chứ sao, ổng nói: "Thời buổi văn minh Tây phương mà". C̣n Lâm th́ lịch sự hơn nữa, ảnh nói: "Đây là hăng riêng cũa Fami, ảnh sẽ hướng dẫn tao cách sống thích nghi với tập quán ngoại quốc dần dần".
Thằn Lằn xuưt xoa bằng một bài ngụ ngôn:

Rồng chầu ngoài Huế
Ngựa tế Đồng Nai
Nước sông trong sao cứ đục hoài
Thương người xa xứ lạc loài đến đây!

Mười Giờ quay lại liếc một cái dài sọc:
- Này nhỏ đừng đánh trống lảng, dạo này ảnh hưởng Tóc Tiên dữ, ngâm thơ mùi mẫn chưa, nhưng nghe những ǵ tao nói đây: chỉ có tụi ḿnh mới "lạc loài" chứ c̣n người xa xứ hả, xin lỗi, có tiền mua tiên cũng được.
Thằn Lằn đâu chịu lép:
- Mua tiên được chứ mua Tóc Tiên khó nghe!
- Cả hai. Mày coi, báo chí đăng tin ông già Phù du sập tiệm mà tao thấy ổng vẫn mỗi ngày ra Tao Đàn đánh tennis với bà nhỏ, đó không phải là sức mạnh đồng tiền sao?
Thằn Lằn làm như không nghe thấy, tuy nhiên Ớt Hiểm có vẻ quan tâm ư kiến vừa rồi, cô chỉ c̣n một thắc mắc:
- Mày không xúc động ǵ về vụ Phù Du nằm nhà thương à?
Mười Giờ nhún vai:
- Rất là có thưa công chúa, tao đă cảnh cáo trước về cái tên thiêu thân của nó, có điều tất cả thuộc về số mạng. Ngay chiều ghé lại Star Hill, tụi tao đă thưởng thức bộ phim "Ma cây", con Phù Du chịu phim này lắm, mày coi: cuối cùng nó tông xe Cub vào gốc cây đường Nguyễn Thị Minh Khai, mày thấy phim linh ứng chưa, theo tao, con Phù Du chắc chắn bị ma nhập...
Ba cô gái rùng ḿnh. Con Muỗi cảm thấy cái bóng của ḿnh dài hơn mức b́nh thường. Cô hoảng hốt:
- Cho tao về nhà trước.
- Không được.
Ớt Hiểm trấn an:
- Nhỏ chưa giải thích lư do nghỉ học mà?
Con Muỗi than thở:
- Th́ tụi bay đă biết, tao... bị đi theo diện ODP.
Thằn Lằn sửa lại cặp kính cận, cô buồn hiu:
- Sao mày không hát bài Quê hương 1001 lần như đă dặn?
Mười Giờ tự nhiên xen vào một câu lăng xẹt:
- 1002 lần cũng bằng thừa, tao biết rành ư đồ Con Muỗi lắm.
Thằn Lằn gắt:
- Ư đồ ǵ?
- Nó muốn "go" nhưng lại sợ mang tiếng là không yêu Tổ quốc nên rớt nước mắt... cá sấu chơi đó. Tụi mày coi: chừng một năm sau Con Muỗi về nước được tiếp đón long trọng như Việt kiều yêu nước cho xem.
- Mày hư hỏng quá Mười Giờ à!
Con Muỗi đứng phắt dậy. Cô giận dữ bước ngay ra cửa quán. "Con Ma" tưởng tượng về tai nạn Phù Du biến mất, cô bé dứt khoát hất tay Ớt Hiểm tŕ kéo:
- Để tao về, vĩnh biệt nhóm Ngũ Long Công Chúa từ hôm nay.
Chiếc xích lô từ bên kia đường hiểu ư trờ tới. Trong quán, Thằn Lằn cũng đă bước ra theo, trong tay cô là chiếc xe đạp mini màu đỏ. Cô chặc chặc lưỡi:
- Tao tuyên bố giải tán nhóm, đường ai nấy đi.
Ớt Hiểm dậm mạnh chân:
- Ơ...
- Ơ tê ớt sắc Ớt. Theo lư thuyết th́ Con Muỗi hút máu người, nhưng hôm nay th́ Con Muỗi lại bị mất máu v́ Mười Giờ. Tao không thích t́nh bạn thực dụng quá. Tao...
Thực ra cô muốn nói: "Tao muốn được gây gổ dịu dàng như t́nh bạn của Mèo, Thỏ, Tóc Tiên" nhưng cô im lặng. Làm sao cô không im lặng cho được khi sáng trong giờ ra chơi, ông chủ Thảo Cầm Viên nhận báo cáo tuần của cô với ba câu hỏi:
1) Hạ định rủ Thằn Lằn thi vô Đại Học Tổng hợp. Phải làm sao?
2) Nhóm Ngũ Long Công Chúa củng cố uy tín bằng cách nào?
3) Để gia nhập nhóm Tam Cô Nương, cần những thủ tục ǵ?
Cũng y hệt như những lần trước, Thợ Săn trả lời thông minh... cực kỳ:
1) Thằng Hạ, anh hai trong Tứ quái Đăng-Tông âm mưu chuyện đó hả? Vậy th́ gật đầu liền. Thằng Xuân anh Cả Đăng-Tông cũng vừa "hoàn lương" với Con Mèo kiểu đó.

Mỹ nhân tự cổ như danh tướng
Tứ quái ranh không ngán thánh hiền
Trái lại Thằn Lằn làm chúng ớn
Phật Bà có lúc hại Tề Thiên.

- Hiểu chưa?
2) Giải tán nhóm.
3) Thủ tục duy nhất: đổi tên là nhóm Tứ Cô Nương.
Ba ư kiến của Thợ Săn qua sự cố tối nay đă trở nên chính xác. Bốn ly chè thập cẩm lạnh tanh.

o0o

Chiếc Cub đời mới dừng tại điểm sửa xe trước Kư Túc Xá. Cô nàng Hoa điệu tự "Tóc Quăn" bay lên trời, ở dưới đất chỉ có một ḿnh Thổ Phỉ ngồi đăm chiêu. Đôi mắt anh xa vắng hơn bao giờ hết.
Thợ Săn cảm thấy đă xảy ra chuyện chẳng lành. Hắn nhào tới:
- Phỉ ơi, nhỏ Hoa đâu?
Mặt lầm ĺ phát sợ, Thổ Phỉ nói nhát gừng:
- Nó... nằm bệnh viện rồi.
Thợ Săn càng hoảng hồn hơn nữa:
- Mày nói đi, cô ấy bị ǵ?
Rơ ràng Thổ Phỉ mới uống rượu xong, anh nh́n Thợ Săn bần thần như nh́n vào khoảng không:
- Nó không bịnh hoạn ǵ cả nhưng phải nằm bệnh viện...
Giọng của anh lạc đi:
- Ba của con bé sắp chết, tao...
Phỉ gục đầu bất lực:
- ... Tao không đáng làm đàn ông, tao... nghèo quá!
Mái tóc anh rối bù trong cánh tay. Thợ Săn gào trên mái tóc rối bù đó:
- Ba cô ấy nằm pḥng nào?
Đại ca xóm Chuồng Ngựa ngước mặt lên:
- Pḥng cấp cứu, mày nhớ một điều này nghe Thợ Săn, chớ đến đó nếu... không có tiền.

Chương 8 - Xóm Chuồng Ngựa

Chào ba!
- À Phong, con mới đi học về đó hả?
- Thưa ba, con có chuyện muốn nói...
- Chuyện con mất xe Cub chứ ǵ, tao nghe má mày kể lại.
- Không đơn giản chỉ có vậy, thưa ba...
- Thế nào là không đơn giản? Mày ngồi xuống kia đi.
- Có một câu chuyện cổ tích thời nay bắt đầu từ cô bé bán thuốc lá kiếm từng đồng lời để mua thuốc thang cho cha của ḿnh mỗi ngày...
- Đó đâu phải là cổ tích?
- Phần tiếp theo mới là cổ tích, người cha chỉ có thể sống nếu có một món tiền lớn để cắt bỏ khối u trên lá phổi...
- Làm sao con bé kiếm ra được?
- Theo cha th́ cái chết của người cha là chuyện phải xảy đến ư?
- Mày định trắc nghiệm ḷng nhân đạo của tao à?
- Con không có ư đó, nhưng con không tin lư thuyết của sự công b́nh. Người nghèo chẳng bao giờ có dịp nh́n nhận các thành tựu của y học, đơn giản là họ không có tiền.
- Mày đi lạc đề mất, câu chuyện cổ tích tới đâu rồi?
- Tới chỗ của con, thưa ba, con đă bán chiếc xe Cub, con nói dối má là bị mất...
- Chỉ để giúp cái con bé mà mày thích nó?
- Ba nói sai rồi, để giúp một người đàn ông bằng tuổi của ba có đầy đủ những mơ ước không thua bất cứ một ai.
- ...
- Ba nghĩ ǵ về sự dư thừa của gia đ́nh ḿnh?
- ...
- Ba nghĩ ǵ về một người thợ sửa giày dép lương thiện bị lao phổi?
- ...
- Con muốn chứng minh một điều là ở trên đời này chuyện cổ tích phải có thật, ở hiền phải gặp lành, ở ác phải bị trừng phạt.
- Này, chiếc đũa thần cổ tích, tính t́nh mày dạo này khác lắm...
- Con vẫn vậy.
- Không, mày thay đổi, hay là do "cú sốc" với con Phù Du ǵ đó?
- Con xin không trả lời.
- Hay là do vụ tao tham gia đoàn thanh tra Công ty du lịch Hoàn Cầu?
- Con càng không trả lời.
- Ai có thể thuần hóa mày được. Lạ thật!
- Ba tin rằng người có lư tưởng trong cuộc đời này không?
- Cách đây 40 năm tao tin tưởng tuyệt đối.
- C̣n bây giờ?
- Bây giờ lư tưởng không phải là nước sơn bên ngoài nữa, vấn đề là gỗ có thật tốt hay không, đừng trách ba chuyện này khi ba có thêm hai tính xấu: cẩn thận và đa nghi. Cách đây 40 năm trước ba đẹp trai, chiến đấu giỏi và tin người lớn hơn con bây giờ nhiều. Trong ba đă mất dần ḍng máu Nam bộ...
- Nếu con không trách ba th́ ba cũng đừng trách con. Con quan niệm lư tưởng là lư tưởng ḿnh... có lư!
- Ai "mớm" cho mày thế?
- Con có một người bạn trai tên là Thổ Phỉ.
- Chà, nghe sặc mùi Lương Sơn Bạc. C̣n con bé bán thuốc lá có biệt hiệu ǵ?
- Thưa ba, Tóc Quăn.
- Quăn với lại chả Quăn, ngay ngày mai mày phải đi học bằng số tiền bán xe c̣n lại của mày.
- Cám ơn ḷng nhân từ của ba, con xin phép... rút.

o0o

Xóm Chuồng Ngựa buổi chiều hấp dẫn như một thỏi nam châm. Một cuộc sống thứ hai đầy sinh lực của Sài G̣n sau những mặt tiền hoa lệ của vũ trường, khách sạn, nhà hàng. Thợ Săn nh́n mọi thứ không chán mắt: từ những cây cột xiêu vẹo mà đám nhà giàu quăng đi một cách không tiếc rẻ chỉ cần lợp thêm một mớ tôn phế phẩm và chục tấm cạc-tông là thành một căn nhà ngon ơ, đến thanh ván bắc ngang cái cầu tiêu công cộng chung cho nam nữ trên sông mang h́nh thù một cây cầu khỉ. Hắn say sưa cảm giác thanh b́nh kỳ lạ, nhà Hoa "điệu" ở đâu trong hàng trăm căn nhà lụp xụp chen chúc nhau kiểu này? Nhà Thổ Phỉ nữa? Và hắn: bộ quần áo "mô đen Việt kiều" của ông chủ Thảo Cầm Viên trên chiếc xe đạp ngoại quốc sườn ngang có phung phí quá trước ánh mắt cư dân xóm Chuồng Ngựa hay không?
Thợ Săn không cần hỏi cũng được trả lời liền. Một bàn tay vẫy hắn lại, bàn tay nối liền với một cánh tay đen đúa bắp thịt cuồn cuộn, cánh tay nối liền với một cái cằm bạnh có một vết sẹo dữ tợn như vết chém. Hắn thấy vết chém đó run rẩy:
- Ê Việt kiều, ngừng lại.
Sau gă thanh niên khổng lồ cởi trần lực lưỡng kia là hai thanh niên hung hăn khác. Chúng chặn muốn bít con hẻm.
Thợ Săn không cách nào phóng xe qua hàng rào người kia được, hắn nhảy xuống nhẹ nhàng, giọng khiêm tốn hơn bao giờ:
- Các anh cho phép tôi đi t́m người quen.
Gă thanh niên đă đưa bàn tay hộ pháp giữ ghi-đông xe đạp hắn:
- Trai hay gái?
- Thưa, con gái, cô ấy tên là Hoa bán thuốc lá trước kư túc xá...
- A...
Hai thanh niên sau lưng gă hét lớn, chúng như muốn sinh sự đến nơi:
- Con nhỏ Hoa "điệu" con chú Mười Charlot mới ở Hồng Bàng về đó Phi, con nhỏ mày "thầm yêu trộm nhớ" đó, "dứt điểm" thằng Việt kiều này cho rồi...
Gă có vết sẹo ở cằm nhanh như chớp chụp cổ áo Thợ Săn, nào ngờ hắn phản ứng c̣n nhanh hơn mới chết. Hắn ngả đầu ra sau, cườm tay phải chặt mạnh vào bàn tay hộ pháp của Phi, tay trái nhấc tung chiếc xe đạp ngoại lên quay tít một ṿng. Tiếng hoan hô ầm ĩ khi khoảng cách đă vừa đủ an toàn. Thợ Săn mới yên chí quan sát: trời đất, con nít bu cầu mấy chục đứa, có tiếng cười ṛn ră của các cô gái đứng xem hồn nhiên cổ vũ nữa, hắn muốn độn thổ.
Lúc ấy "quái nhơn" xuất hiện. Thổ Phỉ vạch đám đông tiến vào. Anh cụng đầu một cái rầm vào đầu gă khổng lồ mặt thẹo:
- Mày biết đây là ai không Phi?
Phi ôm trán nhăn nhó:
- Tao... tao... đâu biết.
Thổ Phỉ nhổ một băi nước bọt xuống đất:
- Đồ ngu, bạn tao là Thợ Săn, người cứu mạng chú Mười Charlot bị ho lao suưt chết tháng trước.
- Ủa?
Ba gă thanh niên nh́n nhau tiu nghỉu. Thổ Phỉ vỗ vai Thợ Săn:
- Thôi, mày bắt tay mấy bạn tao trong xóm làm quen đi, thằng sẹo này tên Phi, dân "quyền Anh", bạn nối khố thời cởi truồng tắm mưa, chơi "u" chơi "năm mười" với tao, c̣n hai thằng này là đội viên dân pḥng trong xóm đó.
Thợ Săn chưng hửng:
- Đội viên dân pḥng mà...
Thổ Phỉ cười ha hả:
- Tụi nó giỡn chơi với mày chút mà, thủ tục xóm Chuồng Ngựa sơ đẳng như vậy. Xóm này... hiền lắm.
Thổ Phỉ nhảy tót lên chiếc sườn ngang cho Thợ Săn đạp khỏi đám đông. Tứ hải giai huynh đệ, trước lạ sau quen, chỉ tội nghiệp đám con nít đứng coi có vẻ thất vọng v́ mất một cuộc "long tranh hổ đấu".
Qua hai con hẻm ngắn nữa là một băi đất trống mạt lộ có khoảng chục căn nhà rải rác. Thổ Phỉ la lên:
- Stop, xuống chỗ này.
Anh chỉ tay vào căn nhà duy nhất có bức tường gạch mà ḿnh từng dựa vào chơi guitar mỗi đêm.
- Nhà chú Mười Charlot ở đây, có... Tóc Quăn của mày trong nhà.
Thổ Phỉ nheo nheo mắt và quay lưng đi về phía một căn nhà khác gần đó. Thợ Săn rượt theo.
- Mày định biến đi đâu kỳ vậy?
- Đèn nhà ai nấy sáng, tao cũng có... khách... ghé thăm.

o0o

Thổ Phỉ đẩy tấm liếp che tạm thay cánh cửa ra vào của căn nhà chắp vá. Gọi là nhà cũng được, gọi là cḥi cũng hợp lư không kém. Có điều chính ở đây anh đă sinh ra và chứng kiến cái chết của mẹ ḿnh. Anh rón rén lại gần bộ ván gỗ, tiếng thở khoan khoái đều đặn của thằng bé ngủ say nghe êm ái như nhạc xuống bè trầm.
Phỉ kéo cây guitar treo trên vách ôm vào ḷng, anh dạo một ca khúc nổi tiếng mà ḿnh đă từng chơi sau mười một giờ đêm, lúc đă thu dọn đồ nghề sửa xe và hoàn tất bài vở lớp bổ túc văn hóa: Bài "Trở về mái nhà xưa". Anh chơi lăng tử như một chàng trai du mục đang trên đường xua bầy cừu về nông trại, thảo nguyên mênh mông cỏ, từng đàn ngựa rừng hí vang bờ sườn non, hai em bé mục đồng trèo lưng trâu vắt vẻo, tiếng khèn môi t́nh tứ ở khóe miệng lẳng lơ cô gái đứng đầu làng. Trời ơi, chập chờn thơ mộng Daknông và liêu trai hết biết xóm Chuồng Ngựa. Thổ Phỉ hét theo đàn, giọng anh khàn đi v́ xúc động: "Về đây khi mái tóc c̣n xanh xanh... Ôi, viễn du quay về điêu tàn".
Thằng bé đă thức hồi nào ngồi bó gối nh́n anh, khóe mắt nó h́nh như rưng rưng lệ. Nó chờ anh kết thúc bài hát. Thổ Phỉ buông guitar thẫn thờ:
- Nghe lén phải không?
Thằng bé mắc cỡ nhảy xuống ván:
- Mai mốt anh dạy nhạc cho em nghe.
- Em không tính về trường sao?
Im lặng. Hai kẻ mồ côi ngó nhau không chớp mắt. Lần đầu tiên Thổ Phỉ biết được cuốn phim thời niên thiếu của ḿnh qua cái nh́n ĺ lợm của thằng bé. Tóc Tiên nói nó là đại ca của một trường mồ côi tập trung ở ngoại thành từng "hạ" hết những mănh hổ bụi đời để giữ chân quản lư việc chia cơm cho mấy trăm đứa nhóc. Có điều thằng bé "hôm nay" tủi thân hơn thằng bé "hôm qua" của anh, "hôm qua" anh vẫn c̣n có mẹ.
Thổ Phỉ cúi đầu xuống mái tóc vàng hoe v́ cháy nắng. Anh đoán thằng bé có biệt danh Cu Tí này chưa tới 15 tuổi.
- Bây giờ th́ kể cho anh nghe có thứ tự đầu đuôi đàng hoàng, cuộc phiêu lưu của cu Tí ra sao?
Cu Tí nhịp nhịp chân như người lớn:
- Em trốn khỏi B́nh Chánh v́ con Hạnh.
- Một đứa con gái?
- Dạ, nó cứ khóc hoài khi thấy trong trường có người thăm nuôi, lúc th́ nhớ chị Tóc Tiên, lúc th́ nhớ má nó.
- Em định đi t́m chị Tóc Tiên đem về nhốt à?
- Em vượt tường ban đêm nhờ bốn thằng đàn em cơng chồng, nhảy xe đ̣ đi Chợ Lớn, gia nhập băng xe đẩy chợ B́nh Tây một tuần để có đủ tiền lên Sài G̣n, anh Phỉ biết không...
- Cái ǵ?
- Em lùng kiếm hết những gốc me thành phố buổi tối theo lời con Hạnh, nhưng không gặp được má nó, một hôm...
- Sao?
- Đêm đó ở đường Xô Viết Nghệ Tĩnh, em được một chị làm "gái" cho biết: má nhỏ Hạnh đă bị "chiến dịch" hốt một năm nay rồi.
- Trời đất!
- Làm sao em dám về thăm con Hạnh khi "sứ mạng" không thành, mấy ngày sau em định trở về ga xe lửa B́nh Triệu giang hồ th́ gặp chị Tóc Tiên.
- Gặp ở đâu?
- Dạ, ngoài đường. Chị Tóc Tiên vừa đi học về, áo dài trắng đẹp kinh khủng...
- Em... kể nữa đi?
- Chị ấy nhận ra em trước, rồi...
- Rồi ǵ nữa?
- Rồi... chị ấy chở em lại chỗ anh làm, hồi sau câu chuyện anh biết mà.
- Anh quên mất.
- Anh xạo, chị Tóc Tiên gửi em cho anh chở về xóm Chuồng Ngựa, chị c̣n hẹn anh tối nay ghé đây.
- Ở đây thật à?
- Thật, cho nên em mới ngủ thẳng cẳng chớ.
Hai kẻ mồ côi ôm nhau cười vang. Họ chỉ ngưng cười khi có tiếng hắng giọng ở ngưỡng cửa. Coi, thằng Phi đứng muốn choán hết lối ra vào căn nhà, khuôn mặt gă ngượng nghịu thấy rơ, th́ ra anh chàng đang hộ tống cho một cô gái đứng sau lưng, cô gái có phép màu khiến cả hai vị "đại ca" bật dậy:
- Phi hả?
- Chị Tóc Tiên đến.
Để yên cho Tóc Tiên tṛ chuyện với cu Tí. Thổ Phỉ cặp kè Phi ra băi đất trống sau nhà. Họ ngồi xuống một khúc cây cổ thụ sần sùi đă bị đốn. Đêm xuống chầm chậm như bài Sérénat cũa Schuberd.
Khi Tóc Tiên rời thằng bé lang bạt ra th́ Thổ Phỉ đă ở trước mặt, anh dí mắt xuống cây đàn dưới chân Tóc Tiên mà ngẩn ngơ:
- Anh bạn của ông đâu?
- Đi công chuyện.
- Sao anh ta lại phải làm "cận vệ" cho em?
- Tôi đă dặn nó hồi chiều về sự có mặt của em tối nay. Xóm Chuồng Ngựa phức tạp lắm.
- Anh Phi làm ǵ vậy Phỉ?
- Bạn tôi phụ trách an ninh và giữ xe cho tiệm phở Tàu Bay bên kia đường cái. Nó vốn... yếu đuối...
Thảo nào hai g̣ má của Phi luôn luôn đỏ rần, té ra đến lúc này Tóc Tiên mới biết một chân lư "những ông thần húi cua tưởng rằng nam tính nhất lại chính là những kẻ nhẹ dạ nhất". Cô đem thắc mắc này chất vấn luôn:
- C̣n ông có nhẹ dạ không?
- Có, thưa cô bé.
Anh chụp lấy cây guitar như chụp một cái phao cứu sinh giữa biển, nhưng c̣n lâu Tóc Tiên mới cho Thổ Phỉ dạo đàn dễ dàng:
- Ông chỉ cho em cách giải quyết trường hợp Cu Tí?
- Cu Tí sẽ là "nghĩa đệ" của tôi, tôi sẽ truyền nghề sửa xe cho chú bé.
- C̣n bé Hạnh th́ sao nếu cu Tí không về lại trường?
Thổ Phỉ nói như đinh đóng cột:
- Tôi đă bàn với thằng Phi rồi, ḿnh sẽ bảo lănh cho bé Hạnh, con bé sẽ có việc làm tại xóm Chuồng Ngựa này, thằng Phi sẽ lo cho nó một chân... bưng phở.
Thượng Đế ạ. Tóc Tiên không ngờ mọi chuyện có thể kết thúc tuyệt diệu như vậy, hạnh phúc được định nghĩa là ǵ ư? Nếu không là lo cho số phận người khác và lo ngon lành. Thế nhưng hạnh phúc của cô?
- Ông chơi đàn đi, em rất muốn nghe.
- Chưa được.
- Tại sao?
- Phía bên căn nhà tường gạch kia đang có mặt Thợ Săn.
- Trời ơi!
- Nó đến hỏi thăm sức khỏe của ba Hoa điệu, chính Thợ Săn đă bán chiếc Cub cách đây một tháng để lo cho ông ấy...
- Trời ơi!
- Em c̣n nghi ngờ ǵ về "cô láng giềng" của tôi nữa không?
- ...
Hồi đó, có một lần Tóc Tiên nói với Thằn Lằn khi trả lại bịch xí muội cho Thợ Săn: "Hắn nên học cách khiêm tốn, chỉ có khiêm tốn mới làm con trai có nam tính hơn". Hôm nay, h́nh như hắn đă trở thành "đàn ông" thực rồi. Trong lúc cô c̣n bối rối th́ Thổ Phỉ so dây đàn. Ngược với dự định từ trước, tự nhiên anh hát bài "Ḍng sông xanh", âm nhạc cất lên cùng lúc với phép lạ: mưa đầu mùa đă rơi...


Chương 9 - Đám Cưới Mùa Hè

Vậy là xong học kỳ hai. Nhóm "Tứ Cô Nương" với sự tham dự của Thằn Lằn đă dẫn đầu cả lớp cuối niên khóa. Tóc Tiên giữ khôi nguyên hai môn Văn và Sinh, Mèo số một về Toán, Thỏ là một Marie Curie trong môn Lư, c̣n Thằn Lằn kèn cựa măi với Mèo để trở thành "thông dịch viên" number one của môn Anh.
Để chúc mừng bốn tiểu thư duyên dáng và khả ái của lớp 12, cô giáo Loan mời tất cả đi ăn chè. C̣n quán nào để chọn nữa khi đích thân Ớt Hiểm hướng dẫn phái đoàn về trụ sở của ḿnh: Ngôi nhà mặt tiền lịch thiệp trên đường Lê Văn Sỹ.
Trong pḥng khách ấm cúng, giọng cô Loan trầm hẵn đi:
- Đáng tiếc cho Phù Du biết bao, cô không nghĩ là sự việc bi thảm như vậy.
Ớt Hiểm cũng buồn buồn:
- Thưa cô, số phận Mười Giờ c̣n đáng tiếc hơn, sau khi bỏ học được một tháng, nó đă gặp một tên Don Juan.
Cô Loan biến sắc:
- Em nói ǵ ?
- Một tên Don Juan thưa cô, Mười Giờ đă bị hắn bỏ rơi, cái hăng nước ngoài của gia đ́nh hắn chỉ là một cơ quan giả hiệu, chuyên lợi dụng việc tuyển nhận người...
- Thánh thần ơi, cô không hiểu ǵ hết.
- Em xin thề với cô và các bạn, em gặp Mười Giờ ngẫu nhiên trong một quán đèn mờ, nó làm tiếp viên ở đó, nhắc đến anh chàng sinh viên tên Lâm nó chỉ biết căm hận, em...
Ớt Hiểm nghẹn ngào, cô bé sụt sịt:
- Kể từ hôm nhóm Ngũ Long Công Chúa giải tán, em không c̣n muốn mang tên Ớt Hiểm nữa, em chỉ là một loại ớt... "kiểng" thôi. Cô coi, cuộc đời này hiểm độc hơn nhiều...
- Tội nghiệp Mười Giờ !
Cô Loan khuấy chiếc muỗng vào ly chè trên bàn, trong pḥng khách như thiếu dưỡng khí dù chiếc quạt trần đang quay với tốc độ khá nhanh, cô cảm thấy ḿnh phải làm một cái ǵ đó. Một cái ǵ đó để Tóc Tiên, Thỏ, Mèo, Thằn Lằn ngồi trước mặt giữ được sự hồn nhiên chứ không phải đặt tay lên tim như bây giờ. Một cái ǵ đó để Ớt Hiểm biết tiết kiệm những giọt nước mắt sắp trào ra. Cô nói cực kỳ nhẹ nhàng nhưng nghiêm khắc:
- Lỗi này ở tại thầy cô, cha mẹ và cả chính các em. Theo cô được biết, Thằn Lằn và Ớt Hiểm đều có mặt trong buổi chia tay của nhóm Ngũ Long, tại sao hai em không tŕnh bày biến cố này cho cô về thái độ liều lĩnh bỏ học của Mười Giờ, cô không nói đến sự giáo dục hời hợt của gia đ́nh ở đây, các em đều có học, học giỏi và đều đọc không ít sách báo, xem nhiều phim ảnh. Nếu người lớn sống ích kỷ cho họ th́ các em cũng phải biết hà khắc với ḿnh chứ, không thể coi chuyện yêu đương như là một tṛ chơi để giải thoát khỏi bế tắc, chuyện đua đ̣i ăn diện như một phương tiện đạt mục đích. Chúng ta không phải là phụ nữ Tây phương thừa tiện nghi, lắm tiền bạc, các em lẫn tôi đều nghèo, tay chúng ta trắng và sạch, chúng ta chọn và yêu cái duyên thầm phương Đông của ḿnh...
Ngừng một chút như sợ ḿnh đi quá xa, cô Loan thở mạnh:
- Có hai điều cần nên đề pḥng: đó là đàn ông và sự ngu dốt. Điều trước đă gây cho Mười Giờ thảm họa c̣n điều sau khiến Phù Du lầm đường. Các em nghĩ sao ?
Ngược với không khí im lặng vừa rồi, năm cánh tay đều giơ lên một lượt. Con Thỏ nói trước:
- Em ủng hộ cô, em c̣n nhớ măi bài vè dân gian mà bố em hay ghẹo má em mỗi khi ông hứng chí. Em xin đọc để tham khảo:

X́ la x́ lẩy
Con gái bảy nghề
Ngồi lê là một
Dựa cột là hai
Theo trai là ba
Ăn quà là bốn
Trốn việc là năm
Hay nằm là sáu
Đánh cháu là bảy.

Chúng ta có bổn phận phải xóa bài vè trên để bọn con trai biết kính trọng ḿnh.
Con Mèo tiếp liền:
- Em mới tiếp xúc với "đàn ông" bằng một đề nghị "cùng thi vào Đại học Kinh tế sau khi tốt nghiệp phổ thông", em sẽ xem xét lại đề nghị bừa băi trên.
Thằn Lằn được lời như cởi tấc ḷng:
- Em cũng vừa bị nhận một đề nghị tương tự như Mèo nhưng là "cùng thi vào Đại Học Tổng hợp", em suưt nhẹ dạ nghe lời một "bậc trượng phu" xúi giục, chắc chắn em sẽ từ chối.
Ớt Hiểm làm tới luôn:
- Em chưa qua cuộc thí nghiệm ghê gớm này nên mong cô giúp kinh nghiệm thêm.
Riêng Tóc Tiên, cô bé ung dung phát biểu:
- Em tin tưởng vào định mệnh, tất cả mọi thứ xảy ra đều do sự sắp xếp của Thượng Đế, nếu có trách Phù Du th́ em sẽ trách cha mẹ cô ấy cũng như nếu có trách Mười Giờ th́ em sẽ trách cái quyết định quá đáng của Hội đồng kỷ luật nhà trường, phần em "đàn ông" là một thứ ǵ thuộc về nam tính, rất cần thiết để cân bằng sự lăng mạn và môi trường sinh thái, với điều kiện phải đầy khát vọng, biết chinh phục và trung thực. C̣n "sự ngu dốt" của em ư ? Em thấy "hắn" đần độn hơn chúng ta biết chừng nào.
Cô Loan đưa cái nh́n của một "chính trị gia" về hướng Tóc Tiên:
- Nghĩa là em sẵn sàng đương đầu với tai nạn yêu đương nhảm nhí sao ?
Tóc Tiên mím môi:
- Thưa cô, em yếu ớt như một loại dây leo nhưng em hằng tin một cách khỏe mạnh ở "t́nh bạn cùng nh́n về một hướng".
Cô Loan reo lên sung sướng:
- Cám ơn Tóc Tiên, cô cũng đă trải qua hơn năm năm chuẩn bị cho một thứ t́nh bạn như thế...
Trước mười con mắt tṛn xoe đen láy v́ ngạc nhiên, cô giáo "chính trị" của lớp 12 tuyên bố dũng cảm:
- Hai tuần nữa là đám cưới của thầy Khoa và cô, cô muốn báo tin trước cho các em, tất nhiên là thiệp mời sẽ đến tay từng người, và tất nhiên là sẽ có mặt một ít "đàn ông" nguy hiểm trong lớp nữa.
Sáu ly chè cụng nhau chúc mừng, tai Tóc Tiên tự nhiên ù đi. "Vậy là vắng mặt Con Muỗi trong ngày trọng đại của cô thầy". Chính Tóc Tiên là người bạn học duy nhất lên tận phi trường tiễn gia đ́nh Muỗi lên đường qua Canada tuần trước, không một ai hay biết, Con Muỗi muốn như vậy, nó là con bé ngộ nhận cô Loan "macxit" nhất, biết sao bây giờ khi kẻ "vô chính phủ" như nó lại khóc mùi mẫn trên vai Tóc Tiên. Cô đă hát thầm cho Con Muỗi nghe bài ǵ ḱa ? Có phải là: Lên xe tiễn em đi, chưa bao giờ buồn thế...

o0o

- Lấy cho anh cái khóa số 8 !
Thằng bé nhanh nhẹn lục lạo trong thùng đồ nghề ra được thứ "vũ khí" mà Thổ Phỉ cần t́m. Mới nhập cuộc hơn một tháng mà cu Tí trưởng thành thấy rơ. Mỗi ngày nó mặc cái áo rộng thùng th́nh của "sư huynh" và chiếc quần jean vá chằng chịt ra địa điểm sửa xe, hai anh em ngửi mùi dầu mỡ cho đến tối th́ Thổ Phỉ bắt đầu bàn giao "xưởng cơ khí" cho cu Tí để anh đi học lớp đêm. Chỉ khi anh xong nhiệm vụ "sôi kinh nấu sử" trở về th́ cu Tí mới có thể yên tâm thọ giáo "nghệ thuật gia truyền". Ấy là lúc Thổ Phỉ nắn nót dây đàn guitar chỉ từng nốt từng "gam" cho thằng bé mồ côi ghi nhớ, anh chịu cu Tí ở chỗ ĺ và kiên nhẫn. Nó có thể đánh được bài Tiếng xưa bằng nốt sau khi học "gạo" được ít ngày. Sự có mặt của tên "đàn ông mini" này thật đúng lúc, nếu không có nó Thổ Phỉ sẽ cô đơn biết bao, nhỏ Hoa đă nghỉ bán thuốc lá từ hôm Thợ Săn ghé xóm Chuồng Ngựa. Tên "si t́nh" phá bĩnh này đă kiến nghị chú Mười thôi kiếp "Charlot gà trống nuôi con" bởi hắn đă xin cho cô bé vào học lớp kế toán mà cơ quan ba hắn đang đào tạo tại chỗ để bổ sung nhân sự hành chánh.
Mọi chuyện đang diễn ra như xi nê. Bài thơ ngày nào Thổ Phỉ viết tặng cho nhỏ Hoa lúc này đă lọt về tay Thợ Săn. Không hiểu bằng cách ǵ mà cái thằng học sinh công tử kia lại cũng biết rành bản "Giàn thiên lư đă xa" độc quyền của anh một thời nữa chứ. Hắn hát ầm ĩ mà dở. Phải hát thế này mới "áp phê"...
- Thôi cha nội, sửa xe mà c̣n hát ḥ nữa. Xong chưa.
- À, xin lỗi...
Thổ Phỉ cụt hứng, anh xoa tay:
- Rồi, mơ mộng chút không được sao ?
Giao xe cho khách xong, Thổ Phỉ cặp cổ cu Tí:
- Mua cho anh điếu thuốc.
Thằng bé khâm phục nh́n anh nhả ra những ṿng tṛn, nó có vẻ muốn thử lửa. Thổ Phỉ đi guốc ngay vào trong bụng chú nhóc:
- Cấm hút thuốc dưới mười bảy tuổi. Nào, kể anh nghe chuyện bé Hạnh coi ?
Cu Tí giăy nảy:
- Con nhỏ đó bây giờ có "uy" lắm, nó được bà chủ phở Tàu Bay thương nên "chỉnh" em hoài, ghét... nhưng mà...
- Nhưng mà cứ phải "mến" bé Hạnh mới tức.
Cu Tí trở nên nghiêm trang:
- Không phải chuyện của em mà là chuyện của anh. Anh Phỉ ơi...
Một lọn khói tṛn tuyệt đẹp thay cho câu trả lời, Thổ Phỉ biết có chuyện ǵ hệ trọng. Anh chờ đợi.
- Anh biết chuyện này chưa, chị Tóc Tiên đi bán chè ở cái quán trên đường Lê văn Sỹ đó, hôm qua em và con Hạnh đi chơi bắt gặp...
Thổ Phỉ không chờ đợi "ngón đ̣n" này, anh có thể lănh một lượt vài chục cú đá hiểm hóc hơn của kẻ thù mà không hề hấn ǵ nhưng... đây là vết thương xuyên thủng trái tim. Anh bóp chặt cánh tay thằng bé, tiếng cu Tí rên lên khiến anh hoảng sợ. Đôi mắt anh yếu đi đột ngột, có thể khóc được chăng hay là sắp sửa khóc, h́nh ảnh người đàn bà đôn hậu trong con hẻm cô Nương hiện ra loang loáng, bà không c̣n sức để tần tảo với gánh bún riêu nuôi Tóc Tiên ăn học nữa, bà đă xế chiều rồi. Tóc Tiên làm vậy là đúng hay sai ? Và anh, anh không thể đổi tên Thổ Phỉ lề đường thành Thợ Săn quư tộc được, anh chỉ biết nghẹn lời:
- Anh xin... lỗi, anh... xin lỗi cu Tí !
Tiếng máy xe nổ phành phạch một cách khó chịu bên tai, tiếng nổ của loại xe Suzuki đời cũ bị nghẹt "bô" tức tưởi. Anh có giống chiếc xe gắn máy nhà nghèo này không ?
- Coi giùm máy chút anh bạn.
Cu Tí chạy ngay lại phía khách, nhưng Thổ Phỉ đă đứng dậy. Anh phải tỉnh táo trước sự thật.
- Để đó cho anh.
- Ủa... ḱa... trời ơi... em đó sao Vũ ?
Th́ đây, sự thật đă phơi bày tức th́: chủ nhân của chiếc xe bị nghẹt "bô" không ai khác hơn là thầy Khoa, Hiệu phó Trường Bổ túc văn hóa đêm mà Thổ Phỉ từng theo học. Thổ Phỉ ngỡ ngàng:
- Thầy Khoa !...
Thầy Khoa cũng ngỡ ngàng không kém:
- Thầy không ngờ...
Chiếc xe được dựng vội vă, hai thầy tṛ ngồi bệt xuống thềm xi măng, chỉ tội cu Tí há hốc miệng sửng sốt v́ liên tục không hiểu ǵ cả.
Thầy Khoa nói như phân bua:
- Mọi thứ đều có thể xảy ra trên đời tuy nhiên thầy vẫn không ngờ trước điều này, Vũ ơi, em là học sinh giỏi nhất trường, điểm cả hai học kỳ của em phải nói là đáng phục, bản thân thầy đây cũng phải mở lớp học đêm kiếm sống trong khi ban ngày c̣n phải làm chủ nhiệm một lớp 12 và dạy thêm tiết ở vài trường cấp 3 nữa. Biết làm sao hả Vũ, thôi, bỏ xe đó, đi uống cà phê với thầy... thầy... có chuyện muốn nói...
Hai thầy tṛ bước vào một quán nước bên kia đường. Tại quán, Thổ Phỉ nhận được một "kỳ công" của người Hiệu phó độc thân hơn năm năm "Thiệp cưới của thầy Khoa và cô Loan giờ... ngày... tháng... năm..."
Anh vuốt mặt nh́n lên tàn me. Tiếng kêu của bầy ve rền rĩ. Nghỉ hè rồi, xa nhau rồi hỡi mái trường đêm yêu dấu, hỡi:

Cô bán chè tài tử Tóc Tiên ơi.
Cô biết không tôi hảo ngọt rồi.
Vái trời cô cùng đi đám cưới.
Nhưng đó là tôi tưởng tượng thôi ?

o0o

Tứ quái Đăng-Tông đến dự đám cưới sớm nhất. Bốn tên "tướng cướp ngây thơ" đương nhiên ngồi ở bàn trong cùng gần sâu khấu, nhà riêng của thầy Khoa hẹp và dài, những người ngồi bàn ngoài cửa không thể thấy những người ngồi bên trong. Giữa hai dăy bàn là một lối đi hẹp dành cho hơn mười cô gái phục vụ đi qua lại và hai chuyên viên quay vidéo hoạt động dịch vụ. Cũng như mọi đám cưới khác trên trần gian ly kỳ này, phía trước cửa nhà thầy Khoa có những chiếc lá dừa uốn cong chụm đầu nhau ở tấm bảng cắt hai chữ TÂN HÔN rất khéo.
- Đa số là người lớn, bạn bè ḿnh đâu rồi ?
Thằng Đông có vẻ thắc mắc, nó luôn luôn thắc mắc, trong truyện Lucky Lucke, thằng Út Đăng-Tông bao giờ cũng thắc mắc nhất.
- Giờ này sao không thấy Thợ Săn đến ?
Đến phiên thằng Thu băn khoăn, trong truyện Lucky Lucke, thằng anh ba Đăng-Tông bao giờ cũng băn khoăn chứ sao !
- C̣n Thằn Lằn, "em" tặc lưỡi ở phương trời nào vậy ?
- Con Mèo nữa, "nàng" không hề nhớ đến thằng Xuân này sao ?
Bây giờ th́ lần lượt anh Hai và anh Cả sốt ruột, có điều trong truyện Lucky Lucke th́ đáng lẽ thằng Hạ và thằng Xuân không có quyền nói nhăng nói cuội kiểu đó, anh Cả và anh Hai Đăng-Tông thứ thiệt không hề nhắc đến hai chữ "phụ nữ" bao giờ.
Bốn thằng đối diện nhau buồn rười rượi, thằng Út than thở:
- Biết đâu cả đám cùng đến một lúc.
Cái thằng buột miệng vậy mà linh, vừa dứt câu đă thấy bóng Thợ Săn lao vào, hắn như ông tướng tiên phuông cao lớn xung trận kéo theo một đoàn quân tóc dài. Cô nào cô nấy xinh như mộng. Thử điểm danh coi: Này Ớt Hiểm, này Thỏ, này Mèo, này Thằn Lằn... tất cả đều mỗi người mỗi vẻ mười phân vẹn mười rực rỡ như các hoa hậu. C̣n Tóc Tiên, cô đi sau cùng, tay dắt theo một tiểu muội nhỏ chút xíu. Bộ đồ đầm hôm sinh nhật biến cô thành nàng lọ lem có trong tay ba hạt dẻ, hạt dẻ thứ tư là bé Hạnh, cô phù phép con bé lam lũ thành một Hạnh búp bê.
Tứ quái tung đủ mọi dấu hiệu cho cả băng ngồi vào bàn. Vừa vặn mười chỗ ngồi. Những dăy bàn khác đều đông đúc người lớn đáng kính. Thợ Săn bữa nay lịch sự như Alain Delon. Hắn tạm quên thần tượng Jean Paul Belmondo vài tiếng để bảnh bao trước các người đẹp lớp 12. Không có đám cưới của thầy Khoa th́ dễ dàng ǵ có cuộc hội ngộ mùa hè này. Hắn cứ trách Tứ quái:
- Tao đến nhà tụi bay nhưng không gặp, đành phải rủ mấy "chị" đi cho có bạn.
Những ánh mắt sắc như dao cau đồng loạt liếc về phía Thợ Săn nhưng hắn khôn ngoan giả bộ tảng lờ. Anh Cả Đăng-Tông kề tai Thợ Săn th́ thầm:
- Tụi tao nhậu thịt cầy ở Ông Tạ để bàn về việc chia tay nhau, mỗi thằng thi vô một Trường Đại học th́ coi như phải... hoàn lương thôi.
- Thảo nào miệng mày có mùi rượu.
- Tuyệt đối mày không hở môi cho Mèo biết đấy nhé, tao "ngậm miệng" đây.
Nói là ngậm miệng chứ anh Cả vẫn can đảm nhúng ngón tay vào xô nước đá vẽ ra một dấu hỏi (?) trên bàn to tướng trước mặt con Mèo. Đúng là có men thành liều mạng, thằng anh Hai thấy vậy bắt chước ngay, nó thủ sẵn cái bao thư màu hồng trong túi áo từ kiếp trước nhét đại vào tay Thằn Lằn.
Ớt Hiểm và Thỏ nháy mắt hội ư ngay lập tức. Nhị cô nương phát biểu liền:
- Cô Loan đă có chỉ đạo tụi này phải cảnh giác trước mọi đề nghị của "đàn ông". V́ vậy câu trả lời duy nhất ở đây là một dấu chấm than (!). Mạnh ai nấy chọn trường mà thi chứ không rủ rê ǵ hết.
Trời ạ, bộ mặt của nhị quái x́u xuống như đưa đám, tụi nó hất hàm ngó Thợ Săn cầu cứu, ông chủ Thảo Cầm Viên chỉ biết lắc đầu:
- Tao thất bại trong vụ "trung gian" này, đă hơn một lần tao giúp đỡ tụi bay rồi nhưng trái tim của Mèo và Thằn Lằn bằng thép mới chết.
Vị cứu tinh bất ngờ xuất hiện, Tóc Tiên chỉ cần nói một câu mà trái tim thép của hai cô gái tan thành nước ngay:
- Này, cô Loan chỉ dặn mấy nhỏ thận trọng trước bọn "đàn ông", nhưng Xuân và Hạ mới là con trai mười tám tuổi cơ mà.
Thợ Săn khoái quá vỗ tay ầm ĩ:
- Tóc Tiên nói có lư, chỉ khi nào lấy vợ giống thầy Khoa mới là "đàn ông" nghe !
Đúng lúc đó, pháo nổ rền trên tấm bảng TÂN HÔN. Cô dâu đă được chú rể rước đến.

o0o

Thổ Phỉ đến chậm hơn tiếng pháo nửa tiếng, anh c̣n phải tân trang ḿnh bằng bộ đồ "cáu cạnh" vừa giặt ủi của thằng Phi và chùi rửa sạch sẽ chiếc xe đạp của nhỏ Hoa. Ngoài ra anh c̣n điên đầu trước một câu hỏi mang tính h́nh sự của cu Tí:
- Anh Phỉ ơi, con Hạnh chiều nay đi đám cưới với chị Tóc Tiên rồi...
- Lúc mấy giờ ?
- Lúc bốn rưỡi chiều, chị ấy lại quán phở Tàu Bay đón nó về nhà làm cái ǵ đó mờ ám lắm.
Thổ Phỉ giật nảy ḿnh, sao lại bốn giờ ba mươi phút chiều trong khi đúng năm giờ là tiệc cưới của thầy Khoa khai mạc. Không lẽ hai đứa cùng học một ông thầy sao, hay là sự trùng hợp ngẫu nhiên của ngày lành tháng tốt ?
Anh ôm nỗi nghi ngờ suốt dọc đường. Lúc Thổ Phỉ đến nơi th́ mọi người đă vào tiệc, thiên hạ tấp nập ngồi đứng ngả nghiêng chào hỏi nhau trong căn nhà quá hẹp và dài. Thổ Phỉ không quan sát được ǵ, trừ tiếng nhạc huyên náo không cần chiều cao vật lư văng vẳng từ sân khấu. Anh ngồi bàn ngoài cửa, nơi chỉ c̣n một chỗ trống độc nhất. Ở đó anh tan thành khói v́ một chuyện cổ tích vừa được người dẫn dắt chương tŕnh giới thiệu:
- Chúng tôi xin trân trọng với các thầy, cô và quan khách trong buổi tân hôn: em Tóc Tiên, vừa rời khỏi trường chúng ta trong mùa hè này, cô học tṛ cưng của cô dâu chú rể, từng đoạt huy chương vàng đơn ca các trường phổ thông trung học toàn thành phố, sẽ lên giúp vui tiệc cưới hôm nay với bàn hát "Oui devant Dieu"...
Tiếng giới thiệu ngừng một phút rồi lại tiếp tục:
- Ở ngoài cửa có ai là cậu Vũ không ? Tôi xin nhắc lại, em Tóc Tiên muốn cậu Vũ ngồi bàn ngoài cửa là người đệm guitar bài hát này.
Thổ Phỉ bật dậy như một cái ḷ xo nén. "Thầy c̣n phải làm chủ nhiệm một lớp 12 ban ngày nữa". Đúng rồi, hai đứa cùng học một thầy mà không hay.

Quân tại Tương giang đầu
Thiếp tại Tương giang vĩ.
Tương tư bất tương kiến
Đồng ẩm Tương giang thủy.
(Chàng ở đầu sông Tương
Thiếp ở cuối sông Tương.
Cùng uống nước sông Tương
Mà không nh́n thấy nhau.)

Trời ơi, anh gạt phăng những chướng ngại choán lối đi hẹp để băng lên sân khấu. Em đă nh́n thấy tôi giữa đám đông xa lạ thế này ư Tóc Tiên ?...


Chương 10 - Nước Mắt Kẻ Giang Hồ

Hai chiếc xe đạp đi song song với nhau về hướng xóm Chuồng Ngựa. C̣n một ngă tư nữa, đêm đă khuya lắm rồi.
- Đưa bé Hạnh qua đây tôi chở cho ?
- Không !
- Làm sao em biết tôi ngồi bàn trước cửa ?
- Sao em lại không biết, trái tim em có con mắt.
- Coi chừng tôi đâm xe đạp vào gốc cây v́ xúc động.
- Hồi năy ông làm em xúc động hơn.
- Lúc đệm đàn à ?
- Hai lần - lần thứ nhất ông chạy như một người điên lên sân khấu làm thầy Hiệu trưởng của em suưt té ngă, lần thứ hai ông nhắm mắt lại khi em hát.
- Tôi nhắm mắt để biết rằng "Giàn thiên lư đă xa", c̣n "Giàn Tóc Tiên" th́...
- Coi chừng em đâm xe đạp vào gốc cây bây giờ.
- Như vậy th́ tôi và cu Tí sẽ buồn kinh khủng.
- Thật không ?
- Thật, không tin hỏi bé Hạnh coi, ai sẽ múc chè thập cẩm cho anh em tụi này ăn nữa.
Tóc Tiên đạp xe chậm lại, cô hoàn toàn bị bất ngờ. Ai đă tiết lộ cho Thổ Phỉ nguồn tin cô phải bán chè phụ giúp má trong mùa hè này, ai "dễ thương" đến thế ḱa ?
Đột nhiên cô chói mắt, bằng phản xạ tự nhiên cô bóp mạnh thắng, không dưới bốn chiếc xe gắn máy đang bao vây quanh cô. Tiếng động cơ êm ru từ trong con hẻm tối băng ra như cố t́nh phục kích từ trước.
Thổ Phỉ ở trong t́nh trạng nguy ngập hơn nhiều, chiếc xe gắn máy thứ năm đâm thẳng vào xe đạp anh với một tốc độc cực lớn. Tóc Tiên thấy vị hiệp sĩ của cô tự nhấc bổng thân thể ḿnh lên, anh lộn hai ṿng trên không tuyệt đẹp. Bằng cách đó anh đă loại bỏ được chiếc Yamaha đời mới hỗn xược kia gọn gàng. Chiếc Yamaha kéo luôn chiếc xe đạp không người lái đâm thẳng vào bức tường khô khốc. Gă thanh niên văng khỏi xe như một bộ phận bị tháo rời, hắn rú đau đớn có phần át tiếng rú của chiếc Yamaha bị thương.
Tiếng bé Hạnh la "cướp, cướp" khiến Tóc Tiên bừng tỉnh. Đoạn đường không một bóng người, khu vực này lại gần một công viên tối om, nơi tin tức về trật tự xă hội của các báo thường ít khi bỏ qua. Cô nắm thật chặt tay bé Hạnh. Hai chiếc xe gắn máy ngưng gầm gừ, bốn thằng trẻ tuổi mặt cô hồn phóng xuống, chúng dành riêng cho Thổ Phỉ hai chiếc Honda 67 xoáy ṇng hỏi thăm sức khỏe.
- Em là ca sĩ học tṛ Tóc Tiên phải không ?
- Con nhỏ "xịn" thế này, tụi Superman "kết" là phải!
- Đêm nay em sẽ là cô dâu của tụi anh.
Bốn thằng tiến lên một lượt, động tác của chúng linh hoạt và sành sỏi không có vẻ ǵ công tử. Tụi chuyên nghiệp. Mấy tiếng "Superman" chạy qua trí nhớ Tóc Tiên như một cuốn phim. Chúa ơi, hai thằng giật cành mai hôm Tết là cái ǵ của chúng. Khi giữ chặt chiếc váy đầm, cô đă buộc phải dựa lưng vào tường. Sau bức tường dài hàng chục mét là một băi cỏ nối liền khu mồ mả hoang vu. Cô cúi rạp lên người bé Hạnh và hét thất thanh:
- Cứu em với Vũ ơi!
"Cứu em với Vũ ơi". Chiếc đũa thần của Thượng Đế đă gơ xuống, Thổ Phỉ có bổn phận phải thi hành. Anh trụ người xuống thấp c̣n một phần ba thân thể và đột ngột bay cao như ông thần đèn trong truyện cổ Aladin. Những năm luyện tập trên cao nguyên, hai bàn chân anh đă liên tục quay ṛng rọc dẫn nước vào ruộng bốn giờ trong một ngày, lúc này hai guồng chân "bốn giờ trong một ngày" cứng như sắt đá xoạc ngang vào b́nh xăng hai chiếc Honda 67 xoáy ṇng đang lao đến.
Không cần biết số phận của bốn thằng phải ngồi trên yên xe, Thổ Phỉ đổi hướng về phía bức tường. Chưa bao giờ trong đời anh phải sử dụng những thế vơ thượng du thất truyền nhiều như vậy. Anh dùng chân "cắt kéo" gọn thằng gần nhất, cái cổ tái mét của nó trơ ra trước ánh trăng thượng tuần:
- Mày là đứa đă được tao tha hôm Tết, đồ tồi!
Băi nước bọt nhổ chưa kịp rơi xuống đất, Thổ Phỉ đă "gút" xong cái gáy tên thứ hai bằng chính cái đầu khủng khiếp của anh.
- Coi chừng con rắn dưới chân ḱa Tóc Tiên !
Hai thằng vạm vỡ mặc áo thun Philippin đang xốc nách hai bên Tóc Tiên hoảng hồn co cẳng lên, động tác giả của Thổ Phỉ đă làm chúng phạm luật nghề nghiệp trong một giây. Chỉ cần một tích tắc thời cơ đó, Thổ Phỉ đă búng hai cạnh bàn chân đưa ót chúng đập vào tường nghe cái "rắc" kèm theo lời xin lỗi cô bé của anh:
- Cho tôi xin lỗi v́ ra đ̣n hơi khiếm nhă.
Trận chiến coi như ngă ngũ. Chín thằng nhăi vừa rên rỉ vừa lồm cồm ḅ dậy ở những khoảng cách khác nhau. Thổ Phỉ dựng tóc một thằng.
- Tụi mày theo dơi tao với mục đích ǵ, nói...
Thằng cô hồn nước da không c̣n một chút thần sắc, nó run bần bật:
- Dạ, dạ... băng Superman thuê... thuê tụi em... thanh toán... anh...
- Thằng nào băng Superman ?
Cái cổ tái mét của thằng nhóc vừa lănh cú đá "cắt kéo" lết gần đó dường như tái hơn:
- Dạ ... dạ... em... tụi em chỉ định... dằn mặt anh thôi, chủ... chủ yếu là... là thằng Thợ Săn...
- Thợ Săn ?
- Dạ... Thợ Săn đang bị... băng Play Students "làm thịt" ở... ở... quán Nghĩa Địa!
Mặt Thổ Phỉ lạnh như tiền, nhưng trong bụng anh có lửa đốt. Anh khoanh tay b́nh tĩnh ra dấu cho thằng "Superman" lại gần:
- Mày chở tao đến ngay chỗ đó, c̣n tụi tập làm côn đồ kia, cút...
Bốn chiếc xe gắn máy mừng rỡ giă từ trong ṿng trật tự. Coi, đến tiếng máy cũng sợ hăi hung thần cho nên nghe ngọt sớt. Xốc cổ áo thằng nhăi ranh, Thổ Phỉ quay qua chị em Tóc Tiên:
- Bé Hạnh đi xe đạp được chứ ?
- Dạ được.
- Vậy em đạp xe của chị Hoa đi cùng với chị Tóc Tiên về xóm Chuồng Ngựa, gần đến rồi. Riêng Tóc Tiên, em làm ơn gặp Phi và đội dân pḥng phường tức th́. Quán Nghĩa Địa các bạn tôi đều biết, nó là một tụ điểm ăn chơi bất chấp pháp luật...

o0o

Lúc Tứ quái Đăng-Tông hí hửng vỗ tay khen ngợi "Lucky Lucke đệm đàn cho Tóc Tiên hay quá, quả danh bất hư truyền" th́ Thợ Săn nhận được một tờ giấy xếp vuông vắn do cô hầu bàn đưa cho. Hắn mở ra đọc chăm chú, nội dung đầy đe dọa: "Thưa đại ca, v́ là nghỉ hè rồi nên tụi này ít có dịp tiếp cận đại ca được, may mắn làm sao Mười Giờ đang bán cà phê ôm tại quán tụi này cho biết đại ca có mặt trong đám cưới của lăo Khoa. Vậy nên nếu c̣n nghĩ t́nh xưa và tôn trọng luật chơi, kính mời đại ca đến quán Nghĩa Địa lúc mười giờ bốn mươi lăm phút tối nay để làm một cơ bida giải quyết hết chuyện ân oán. Kư tên: Băng Superman"
Tan tiệc cưới, Thợ Săn ngó đồng hồ. Không hiểu sao hắn có linh tính rất xấu. Ông chủ Thảo Cầm Viên níu Tứ quái Đăng-Tông lại. Hắn để cho bốn đứa đọc xong bức thư.
- Tụi mày nghĩ sao ?
- Không đến là nhục.
- Tao cảm thấy không phải một ḿnh tụi Superman.
- Tao cũng cảm thấy mày không nên đến đó có một ḿnh.
Trong quán không một bóng người. Thợ Săn ngó lên mặt quầy, một tấm bảng đen được viết bằng phấn trắng rơ mồn một "Đêm nay quán Nghĩa Địa do băng Play Students mua đứt".
- Lọt bẫy rồi Thợ Săn ơi !
Thằng anh cả Đăng-Tông la lớn, năm đứa đang đứng giữa khu vườn rộng trong khu "Casino 91", phía trước là một dăy bàn bida hấp dẫn.
- Kiếm một cái điện thoại gấp !
Không kịp nữa, tiếng máy xe nổ rền vang bít kín cửa chính và các cửa hông. Tụi Play Students tiến vào sau thằng nhăi ranh thứ hai trong băng Superman, tụi nó biểu diễn phóng xe lên từng bậc tam cấp và tung chân đá ngược về phía sau đóng sầm các cánh cửa lại.
Giờ mới thấy Thợ Săn nổi tiếng với biệt danh "nước đá", hắn điểm danh không sót một ai: mười lăm đứa đúng tính luôn thằng "chỉ điểm". Hắn liếc mắt qua Tứ quái Đăng-Tông, bốn "tướng cướp" hồn nhiên lặng lẽ gật đầu. Có nghĩa là...
- Sao, thương thuyết kiểu này à ?
- Trả thù cho Phù du các chiến hữu ơi !
Một thằng trong băng Play Students hiệu triệu, trời ạ, giọng thằng Lâm, gă sinh viên Bách khoa đểu cáng chứ ai, Thợ Săn sôi máu. Hắn chờ gă và sáu đứa nữa xông tới.
Tứ quái Đăng-Tông bị tám thằng trong băng đua xe tách qua khu giải trí. Một đối địch với hai vẫn cân bằng và tương xứng, nếu tụi nó không dùng đến côn nhị khúc. Nhưng trời đất, tám thằng đều lăm lăm "côn Lư Tiểu Long" trong tay, anh Cả Đăng-Tông báo động cấp kỳ:
- Chụp mấy cây cơ nhân lên!
Một rừng cơ được xài thả cửa, bài học về nghệ thuật đánh trường côn bốn quái đều thuộc ḷng khi học vơ B́nh Định. V́ thế, bốn chọi tám, nhóm Đăng-Tông vẫn ở thế thượng phong, tuy nhiên bốn quái không thể nào nhúc nhích tiếp viện cho Thợ Săn được...
- Tụi mày dám chơi bằng tay không với tao sao ?
Thợ Săn bặm chặt môi, hắn hứng nguyên đ̣n tiên khởi của thằng Lâm vào cằm. Nổ đom đóm mắt. Được rồi ông bạn, chờ Thợ Săn đáp lễ chứ. Thân thủ hắn đột nhiên nhanh như chong chóng, ngộ biến phải tùng quyền, đây không phải là một cuộc thi lên huyền đai mà phải đánh ngă một lượt bảy người. Nào, lách sang trái, lao sang phải, đấm thẳng, đá lót, luồn qua ngực thằng thứ hai, hất tung đứa thứ ba... cái khuỷu tay cũng rất được việc, nó góp phần loại được thằng thứ năm. Nhưng... xin Thượng Đế chứng giám, hai thằng c̣n lại vừa làm ǵ vậy ? Tụi nó đang trụ bộ "Mai hoa quyền", tiếng gió lộng phần phật quanh Thợ Săn. Hắn nín thở, giá chót hai thằng Play Students gốc Hoa này cũng tương đương đai đen Taekwondo trở lên. Chưa hết nữa, đằng sau lưng hắn lại c̣n ánh kim khí lóe sáng, thằng Lâm vừa bị đánh ngă đă rút từ trong lưng quần ra một cây "mă" bén ngọt.
Đúng vào giây phút ngàn cân treo sợi tóc, cánh cửa gỗ bọc nệm bị đá tung. Công việc đầu tiên của Thổ Phỉ là tước con dao bén ngọt trên tay gă sinh viên Sở Khanh bằng một cú đá gọn. Công việc tiếp theo của anh là lôi hai gă vơ Tàu ra khỏi ông chủ Sở Thú cấp kỳ. Anh đă có kinh nghiệm với môn KungFu này, hồi ở Daknong, vị thầy vơ người Thượng đă dạy cho Thổ Phỉ biết thế nào là cách tránh né hai con trâu điên đang lao tới. Không thể dùng "lưỡng bại câu thương" mà phải biết "dĩ độc trị độc".
Thổ Phỉ xoay một ṿng tṛn trong tiếng cười sảng khoái:
- Tụi mày đêm nay không phải là "lê tu đân" nữa mà là "lê tù dần"!
Y như rằng hai gă vơ Tàu tức tối tấn công anh một lượt. A lê hấp, anh né được cú đá đầu và dùng gót khuỷu chân trụ của thằng tung cú đá sau. Hai tên nhăi mất đà đổ ập vào nhau, không một chút chần chừ, Thổ Phỉ chặt hai cạnh bàn tay xuống gáy hai đối thủ.
Bỗng nhiên mọi chuyện xảy ra như định mệnh, Thổ Phỉ chưa kịp phủi tay mừng thắng lợi hai tên nhăi đáng sợ nhất trong băng Play Students th́ anh bất chợt rùng ḿnh. Anh quay đầu vừa vặn con dao của thằng Lâm thọc vào lưng Thợ Săn, thêm ba kẻ thù từ bàn bida nhảy sang khiến hắn lưỡng đầu thọ địch.
Chỉ thoáng thấy một cái bóng phủ kín phần lưng Thợ Săn, con dao biến mất cùng kẻ sử dụng nó. Thổ Phỉ rụng như một con chim bị tên, anh kéo thằng Lâm ngă xuống, cái thằng mặt mày tím bầm đang thở hắt ra, cánh tay sắt của anh đă bẻ găy xương cổ nó, nhưng bù lại mạng sườn trái của anh lănh nguyên cây "mă" oan nghiệt.
Cơn điên v́ vết thương trí mạng đă biến Thổ Phỉ thành một Sam Son mới. Anh lao vào bọn Play Students c̣n sót lại bằng tốc độ của một con hổ mạt lộ. Gần chục đứa ngă rạp nhưng anh đă kiệt sức. Anh gục xuống sàn gạch bông một giây trước khi thấy được Phi và các bạn trong đội dân pḥng xóm Chuồng Ngựa cứu viện, trước khi thấy được Tóc Tiên ngất xỉu ngay trên ngưỡng cửa, trước khi thấy được khuôn mặt đầm đ́a nước mắt của Thợ Săn và tiếng mếu máo của bốn anh em Tứ Quái.
- Mày gục v́ cứu tao Phỉ ơi !
- Thổ Phỉ ơi, anh c̣n hơn... Lucky Lucke !

o0o

Hầu hết các báo ở thành phố đều đưa tin vào hai hôm sau, tất nhiên là tùy theo sự điều tra hời hợt hoặc sâu sắc. Ở một tờ báo: "Một thanh niên sửa xe đạp lề đường có tŕnh độ vơ thuật cao đă liều thân cứu năm học sinh lớp 12 trường (...) khỏi những vết dao oan nghiệt của hai băng nhóm "du đăng" từng hoành hành làm gương xấu cho giới trẻ trong thời gian gần đây. Bọn phạm pháp này đă bị tạm giam chờ xét xử theo pháp luật hiện hành".
Ở một tờ báo khác th́ lại đưa: "Chúng tôi được biết người thanh niên mồ côi đang nằm điều trị tại Trung tâm cấp cứu có biệt danh là Thổ Phỉ, ngoài họ tên Vũ Văn Vũ trong khai sinh. Anh biết làm thơ, chơi đàn ngoài nghề nghiệp sửa xe kiếm sống. Mười lăm tuổi Vũ đă là một thanh niên xung phong ở Daknong. C̣n con người dũng cảm ấy bây giờ ra sao ? Chúng tôi sẵn ḷng dùng trang báo này mở sổ vàng cứu trợ..."
Một tờ báo nữa: "Băng Play Students và băng Superman đă bị xóa sổ, nhưng cũng trong tháng 3 vừa qua chính băng đua xe tốc độ trên đă làm cho một nữ sinh hoa hậu trường (...) bị thương tật hệ thần kinh suốt đời. Chúng tôi kiến nghị pháp luật không nương tay cho những tên phạm pháp trẻ tuổi này cho dù chúng được che chở bằng bất cứ ô dù nào".

o0o

Cái ǵ của César hăy trả lại cho César. Cái ǵ của pháp luật hăy để cho cán cân công lư đo đếm. Suốt một tháng ở bệnh viện, Thổ Phỉ chỉ chờ đợi phút giây này. Ấy là lúc anh được phép dựa lưng vào tường và yêu cầu mọi người lui ra hết chỉ chừa trái tim đang đập của anh có cái tên là Tóc Tiên giản dị.
Phía trước mặt anh có một cuốn sổ dày cộm, cuốn sổ nói ǵ ḱa ? Anh chỉ tay ra dấu cho Tóc Tiên đọc. Cô cầm lấy rưng rưng:
- Em sẽ đọc lần lượt cho ông nghe chứ ?
- Ơ...
- "Thầy cô không ngờ có một học tṛ dũng cảm đến như vậy. Vũ ơi, không có đêm hoa chúc hôm đó, làm sao thầy cô có can đảm hạnh phúc với nhau như tấm thiệp chúc mừng Trăm năm son sắc của em gửi tặng. Mong em sớm b́nh phục và đến thăm thầy cô: Chiếc xe đạp thầy ráp sẵn cho em đang chờ người nhận. Cấm từ chối, đây là lệnh của một người cha chứ không phải là một ông Hiệu phó..."
Nước mắt Thổ Phỉ trào ra, anh lẩm bẩm:
- Thầy Khoa, trời ơi...
- "Tao đại diện cho các bạn trong Thảo Cầm Viên viết lưu bút cho mày. Phỉ ơi, tất cả đều đạt được ư nguyện. Con Mèo, thằng Xuân, Con Thỏ thi vào Đại học Kinh tế, Con Thằn Lằn, thằng Hạ, Ớt Hiểm chọn Đại học Tổng hợp. Chuyện em Hoa và tao lại trở nên kỳ khôi: cô bé vừa mới uốn "Tóc Quăn", mày biết không, nghe tin mày bị thương nặng v́ cứu tao, em ôm chú Mười Charlot khóc hết nước mắt. Tao sẽ dạy cô bé một bài học về tính ích kỷ này bằng cách đi theo con đường của mày: t́nh nguyện ra Duyên Hải dạy học. Mày bằng ḷng hả Phỉ ? An ủi bé Hoa giùm tao, ba tao thương em lắm".
Phỉ muốn cười nhưng không cười được. Anh th́ thầm:
- Thợ Săn là một đứa anh hùng. Nó là thằng biết trọng nghĩa khinh tài khác với rất nhiều đứa nhà giàu khác.
- "Em là bé Hạnh đây anh Phỉ, v́ anh Phi lẫn cu Tí đều viết chữ xấu nên nhờ em viết giùm: Xóm Chuồng Ngựa ai cũng nhớ anh hết anh Phỉ ơi. Ráng "Trở về mái nhà xưa" nhé, hôn anh ngay lỗ mũi".
Thổ Phỉ nghẹn ngào gục đầu trong cánh tay. Giọng anh như trẻ thơ mới bị đ̣n:
- Tóc Tiên ơi, cuộc bút đàm của chúng ta đến đâu rồi ?
Đôi mắt Tóc Tiên đẫm lệ:
- Chưa đến đâu, c̣n nhiều người thăm ông lắm: Các phái đoàn xă hội, rồi báo chí, rồi công an nữa... để em đọc tiếp nghe ?
Thổ Phỉ như muốn gầm lên:
- Không, tôi muốn đọc nét chữ của chỉ ḿnh em.
Tóc Tiên đưa cuốn sổ dày cộm cho anh, anh bàng hoàng trước một bài thơ màu mực tím:

Cuối cùng con ngựa không vào được trường Đại Học
Có ngựa chứng nào chịu ngồi im trong lớp bao giờ ?
Ông sải vó suốt một đời cô độc
Hết sửa xe, chọc ghẹo rồi làm thơ

Em đă nhiều đêm lạy Trời cho ông đạt ước mơ
Có chiếc xe đạp rồi có chuồng mà ghé
Nhưng suốt một đời ông vẫn ngây ngô
Tưởng trái đất chung quanh toàn là cỏ

Về đến bến sông con ngựa hoang nặng nợ
Mới hay cỏ kia đă hóa lưỡi gươm rồi
Chỉ tội nghiệp dây tóc tiên bé nhỏ
Cứ mỗi chiều trông chú ngựa ham chơi...

- Tóc Tiên ơi !
- Dạ
Anh đặt bàn tay thô ráp của ḿnh lên mái tóc nhiệm mầu kia. Phép lạ của cô đă làm cho giọt nước mắt kẻ giang hồ lần đầu tiên rơi xuống:

Em có một bí mật không nói ra
Tôi chưa nghe được nhưng tôi thấy được
Bí mật của em từ một loài hoa
Sống yểu điệu giữa bầu trời và đáy nước

Em làm nhân loại trở nên trong suốt
Bằng cách long lanh như một chiếc gương thần
Tôi soi mặt biết đó là cổ tích
Nên phải nằm bệnh viện để... ăn năn !...

- Chúa ơi, đồ... Phỉ !



HẾT


 

Pages Previous  1  2