- Em, rồi nắm lấy hai cánh tay Dung. Dung đứng yên lúng túng
với gói quà trên taỵ Người nào đến đây cũng mang theo cùng
với ḷng thành thực muốn gặp người thân một túi quà đầy ắp.
Dung cũng không làm khác thông lệ ấy. Tôi dắt Dung bước về
khu cuối nhà tiếp tân. T́m một chỗ ngồi vắng vắng một chút
thật khó, chung quanh chúng tôi tiếng cười nói ồn ào. Tôi
kéo Dung bước lại mảnh đất nhỏ dưới bóng mát, của một cặp
vừa đứng lên từ giă. Tôi đỡ Dung ngồi xuống đám cỏ úa khô và
nh́n nàng đăm đăm, mấy tuần lễ xa nhau tôi tưởng như Dung
khác đi nhiều lắm. Tại Dung thay đổi thật, Dung có vẻ người
lớn, có vẻ như một người vợ đến thăm chồng như tôi nghĩ. Hay
tại tôi giàu tưởng tượng v́ hay ngắm nh́n những cặp vợ chồng
đến thăm nhau mỗi sáng chủ nhật hàng tuần? Dung cười thành
tiếng:
- Trông anh đến haỵ Tôi hỏi:
- Sao? Dung khúc khích:
- Trông tếu quá. Anh đen và lếch thếch như... gà mái chăm
con. Nhưng cái đầu mới thật đúng với câu:
- “tiền văn minh hậu sư cụ”. Tôi bật cười chọc nhẹ ngón tay
vào người Dung. Nàng co người lại uốn éo né tránh ngón tay
tôi. Dung lúc nào cũng dễ thương, cũng “tuyệt” như con mèo
ngái ngủ trên taỵ Nắng mai hồng làm hồng hai má Dung, tôi
nghĩ đến một chiếc bánh mật ngon lành tôi hay ăn ngày nhỏ.
Bỗng dưng tôi cảm thấy một nỗi cảm xúc nhè nhẹ đang dâng lên
trong lồng ngực. Dung vừa hỏi chuyện vừa bóc cam. Những móng
tay dài nhọn và sơn màu hồng nhạt thoăn thoắt ngập vào lớp
vỏ cam xanh. Cô học tṛ tôi gặp rồi yêu thương ngày nào giờ
đă biết vụng về chau chuốt, điểm tộ Với tôi, Dung lúc này
vừa gần gũi vừa xa cách lạ lùng. Dung ép tôi ăn hết miếng
này đến miếng khác, nàng chỉ nhấm nháp cho có lệ. Nước cam
làm ướt đôi môi Dung như một lớp son tăng thêm vẻ tươi hồng.
Tôi nh́n chăm chú miệng Dung, hàm răng trắng ẩn hiện như
khiêu khích. Tôi nhủ thầm giá ḿnh có cơi hội đặt lên đôi
môi ấy một nụ hôn. Dung hỏi anh nh́n ǵ ghê thế. Tôi thành
thật đến sỗ sàng:
- lâu quá anh chưa được hôn Dung. Dung lườm tôi má au hồng e
thẹn, giá như ở nhà Dung đă kêu lên phản đối hay cào cấu
thẳng taỵ Tôi ngả người vào gốc cây và tựa nhẹ đầu vào vai
Dung. Hai đứa cùng nh́n ra phía xa, ngoài nắng. Và cát mịn
mơ hồ luồn trong gió len lỏi trong cổ áo, tóc tai tôi. Gió
cát quân trường. Tôi chép miệng, những ràng buộc t́nh cảm
vừa là động cơ ngăn cản bước tiến của mỗi người nhưng cũng
lại rất cần cho cuộc đời của cá nhân trong tập thể. Những
thăm viếng, những săn sóc. Những niềm vui nhỏ bé do đàn bà
đem lại, như Dung đem đến cho tôi trong lúc này. Dung hỏi:
- Anh nghĩ ǵ thế? Tôi giả vờ ngáp và ôm lấy một cánh tay
Dung:
- Anh buồn ngủ. Anh muốn ngồi ngủ như thế này. Tiếng Dung
cười nhẹ. Anh không sợ cán bộ trông thấy lát nữa vào phải bị
phạt hít đất sao, phải giữ... quân phong quân kỷ chứ. Tôi
kêu lên nho nhỏ:
- Dung nói toàn giọng nhà binh. Ai chỉ cho Dung đó?
- Chả ai chỉ cũng biết. Khi cần... cái ǵ cũng biết hết.
Dung hóm hỉnh trả lời. Tôi trêu:
- Phải rồi. Học đi là vừa kẻo chồng nói chuyện nhà binh vợ
chả hiểu ǵ cả lại mất công... ghen. Dung ngồi bật dậy phản
đối:
- Ơ, ai thèm lấy chồng nào. Nghèo mà ham. Rồi Dung ngúng
nguẩy quay đi, làm bộ giận. Tôi mỉm cười thoải mái. Sự thoải
mái dịu dàng như tối hôm nào tôi ngồi với Dung ở balcon nhà
nàng, ngắm hỏa châu và bàn tính chuyện tương lai. Bây giờ đă
thực sự bước chân vào cuộc đời mới. Dù muốn, dù không cũng
có sự thay đổi lớn lao trong cuộc đời, có lẽ của cả hai đứa.
Tôi đă chấp nhận lao ḿnh vào nơi gió cát và những ngày gió
cát kia hẳn là phải nhiều cam go, cực nhọc. Tôi không buồn,
nhưng bỗng thấy thương Dung, bây giờ th́ c̣n có dịp ngồi đây
giận hờn, nhưng ít lâu nữa, khi tôi ra đơn vi... rời xa
thành phố. Có c̣n cơ hội để làm bộ dỗi hờn nhau nữa hay
không? Tôi quay nh́n Dung định nói, nhưng Dung đưa hai tay
bịt tai ra vẻ không muốn nghe. Tôi thấy vui vui, h́nh ảnh
giận hờn này nhắc tôi nhớ đến một lần giận hờn khác chưa xa
lắm. Mùa Giáng sinh năm ngoái, lần đó Dung giận tôi trước lễ
hai tuần. Thế là chương tŕnh dự tính đi chơi tối Giáng Sinh
bị trở ngại. Buổi chiều hôm lễ, tôi mang quà đến làm lành,
nhưng Dung đi vắng. Em nàng nói Dung đi từ hồi chiều, tôi
buồn bă trở về nhà bà chị họ. Bất ngờ Dung đến đấy. Tôi ngẩn
người mừng rỡ. Trước mặt mọi người, Dung không thể tỏ vẻ
giận tôi và tôi cứ tỉnh bơ hỏi chuyện Dung. Vui vẻ như không
có chuyện ǵ xảy ra. Và khi bà chị tôi cho mỗi đứa một miếng
bánh kem lớn th́ giận hờn tan biến như bóng mây. Hai đứa vừa
ăn vừa nh́n nhau cười. Tôi gỡ nhẹ hai tay Dung xuống. Dung
cưỡng lại nhẹ nhàng nhưng môi thoáng nụ cười. Tôi đưa tay ṿ
ṿ mái tóc ngắn cũn cỡn, làm bộ nhăn nhó hối lỗi. Dung quên
cả giận, cười vui.
- Tếu quá. Trông anh tếu không chịu được. Dung bắt chước lối
nói chuyện khôi hài tôi thường có. Tôi thấy hay haỵ Nắng đă
lên cao, hơi gay gắt. Đằng xa những khóa sinh khóa trước
loáng thoáng ẩn hiện bên các công sự chiến đấu. Ánh thép
súng ngời trong nắng. Dung chăm chú nh́n, mắt nàng chợt đăm
chiêu. Nàng buột miệng:
- Tội nghiệp. Tôi biết Dung đang nghĩ ǵ. Đó là cuộc sống
của tôi, và Dung lo lắng cho tôi. Tôi cảm động nhưng làm ra
vẻ tự nhiên:
- Có ǵ đâu em. Quen rồi. Lát nữa về ăn khỏe hơn là khác.
Bây giờ hay mai mốt lúc nào trong nười cũng khỏe như máy chả
ai đau ốm ǵ cả. Dung không nói ǵ, ngồi theo dơi hoạt động
của người ôm súng trên cḥi cao. Tôi nhớ tới những lần đă
xa, đi theo các chuyến hành quân. Tôi đă thu vào ống kính
những cảnh thật phi thường. Những người lính lội b́ bơm
trong bùn lầy Cà Mau. Những chiếc áo rừng len lỏi giữa rừng
cây trong vùng lửa đạn. Lúc đó, tôi chỉ thấy nét hào hùng
của họ là một hứng thú cho tôi khi ghi lại những bài tường
thuật trên mặt báo. Nhưng sau này, nhất là bây giờ, tôi có
quá nhiều th́ giờ để nghĩ ngợi và nhận chân một giá trị. Giá
trị của sự chiến đấu ấy là một sự hy sinh to lớn, là một
chịu đựng dẻo dai và là một chấp nhận không đ̣i hỏi. Như
vậy, những mệt nhọc thao trường của chúng tôi chỉ là một
phần quá nhỏ bé. Sáu ngày trôi qua, có ăn ngủ theo giờ giấc.
Và ngày chủ nhật, có viếng thăm chuyện tṛ đầm ấm. Nào phải
tháng này qua tháng nọ, năm này đến năm kia, lặn lội giữa
rừng già, bùn đọng, không có cơ hội nh́n thấy ánh đèn quan
báo ở Sàig̣n buổi tối. Tôi hăy c̣n nhiều dịp để tận hưởng gá
trị những đặc ân dễ dăi trong thời gian chuyển tiếp này, tôi
đă được hài ḷng và tôi không có lư do đ̣i hỏi. Dung chả
đang ở trong tầm tay tôi đó sao? Dung quay lại nh́n tôi.
Nàng hỏi tôi về đời sống quân trường, những h́nh phạt và ân
thưởng. Những thiếu thốn cần bù đắp. Tôi biết Dung đang lo
lắng cho tôi và mong muốn tôi được dịp về phép. Người con
gái nào chả thế. Chấp nhận lư lẽ nhưng chập nhận theo t́nh
cảm riêng tư... Tôi an ủi Dung. Có ǵ đâu em. Dung vẫn tỏ ư
không yên tâm. Làm như người vợ hiền lo lắng cho chồng lúc
xa nhà. Tôi nh́n Dung nao nao. Chưa có ǵ cả, chưa thấm ǵ
cả. Tôi muốn nói với Dung như thế. Nhưng tôi im lặng để mặc
Dung săn sóc. Để cả hai cùng thoải mái, một người được lo và
một người tự nghĩ có bổn phận phải lọ Tôi gọi đứa bé bán
nước ngọt, mua hai chai. Dung vừa uống từng chút, vừa nói:
- Ở đây buồn quá nhỉ anh? Chỉ có cát, cỏ khô và nắng cháy.
Nhất là khi mọi người ra về th́ lại càng buồn hơn. Tôi định
giải thích. Th́ cũng quen đi. C̣n đồng đội và công việc.
Nhưng phụ nữ vốn hay nh́n sự việc bằng con mắt t́nh cảm, th́
cũng hay bênh vực lư lẽ của ḿnh bằng con mắt ấy. Tôi gật
gù:
- Kể cũng có buồn. Nhưng lâu rồi quen đi. Dung nh́n tôi tủm
tỉm. Ánh mắt nàng như ngầm bảo:
- anh có vẻ nhà binh lắm rồi đó. Tôi mỉm cười hảnh diện mơ
hồ. Nắng đă lên cao, trải chan ḥa trên băi đất trống bên
cạnh lối đi vào quân trường. Nền trời mây xanh thật xanh,
chỉ gợn vài cụm mây trắng nhỏ. Tôi nghĩ ḿng đă đầy đủ lắm,
bây giờ có bổn phận săn sóc tới người yêu. Mọi người ra về
đă khá đông, nhưng quanh tôi vẫn c̣n rất nhiều người. Tôi
không thể nhẫn nại được nữa. Tôi choàng tay ôm ngang lưng
Dung và nồng nàn hôn lên má Dung. Vội vàng. Tôi cảm nghe làn
da mịn màng của người con gái đă bắt đầu hơi se lại v́ gió
cát nóng khộ Dung bạo dạn hơn lúc đầu, dụi đầu vào ngực tôi
và hai tay níu chặt một bên vai tôi. Tôi th́ thầm:
- Yêu em quá đi!
Dung chẳng nói ǵ. Hẳn nàng biết tôi rất thành thật khi thốt
ra lời nói đó. Thời gian qua đi quá nhanh và chả c̣n bao lâu
nữa chúng tôi phải chia tay nhau. Dung bảo tuần tới em sẽ
đến thăm anh. Tôi cản ngăn một cách yếu ớt:
- đừng em, lâu lâu đi một lần. Đi luôn đường xa cực nhọc
lắm. Dung cười thật tươi. Đứa nọ biết đứa kia thương ḿnh vô
kể, và chả thèm căi nhau như lúc trước rằng ḿnh yêu nhiều
hơn. Tôi bảo:
- Thôi về đi em. Gần mười hai giờ rồi đó. Dung ngoan ngoăn
nghe lời. Sữa lại mái tóc rối. Gói lại gói quà bỏ vào túi
xách và trao cho tôi. Một săn sóc tầm thường mà sao kẻ nhận
nao nao muốn khóc. Hạnh phúc đời người là những phút giây
đó. Chỉ được hưởng một vài phút giấy ngắn ngủi ấy rồi sau có
gian khổ bao nhiêu cũng cam ḷng gánh chịu. Tôi đưa Dung ra
lối cổng. Cát mịn chạy lăng quăng dưới chân hai đứa. Chúng
tôi dừng lại ở ranh giới chia taỵ Tôi xiết tay Dung, nhưng
không bịn rịn. Nắng đổ trên người Dung. Tà áo xanh chói nắng
bay lồng lộn trong gió. Những bước đi gọn gàng đưa Dung xa
dần tôi về cuối đường. Tôi đứng lặng nh́n theo h́nh ảnh hiền
ngoan ấy. Một thằng bạn cũng vừa tiễn thân nhân, vỗ vai hỏi:
- Vợ về rồi hả? Tôi gật đầu nhận đại, một niềm thú vị len
lén dâng lên.
- Đẹp ghệ Mày có phúc lắm đấy nhé!
Tôi không đáp. Đúng, tôi có phúc thật. Nhưng không chỉ có
phúc v́ người yêu tôi đẹp, mà v́ những súc tích của t́nh cảm
mà chúng tôi t́m thấy ở nhau, v́ những yêu thương dành cho
nhau và v́ Dung đă vui vẻ chấp nhận sự xông pha của tôi vào
nơi gió cát này.
HẾT
|