Một Thoáng Qua Đi  - Dung Sài G̣n      
Tôi gặp lại Hưng trong một tiệm bán Mỹ phẩm – Bazar ở thương xá Tax. Lúc đó tôi đang lui cui chọn một thỏi son mầu hoa đào. Mầu mà chồng tôi thường tỏ ư thích. Hưng đứng sát bên tôi gọi thật khẽ bên tai tôi, tôi mới ngẩng đầu lên. Hưng đứng đó thật xa lạ - thật người lớn. Tôi ngỡ ngàng trong một phút không ngờ đến.

- Vân lớn quá!
Hưng nói, tôi chớp mắt chưa kịp trả lời, Hưng cười:
- Vân quên ḿnh rồi sao?
- À, không. Vân nhớ chứ, nhớ lắm chứ!
Tôi nói vội vàng. Hưng nhỏ nhẹ:
- Hưng th́ chả bao giờ quên nổi Vân. Kỷ niệm của chúng ḿnh nhiều quá, dễ thương và đáng nhớ quá. Vân có nghĩ thế không? Tôi nh́n Hưng – h́nh ảnh cậu học tṛ mười sáu tuổi và tôi – cô bé mười bốn của mười năm về trước c̣n ẩn hiện đâu đó, dẫn dắt trí nhớ tôi trở về những ngày thơ dại và một mối t́nh cũng thơ dại không kém. Quả thật, kỷ niệm của chúng tôi khó quên vô cùng. Tôi c̣n nhớ như mới ngày hôm qua, Hưng chở tôi đi học bằng chiếc solex cũ mượn được của bà chị, những buổi sáng đón tôi đi học và về ngang qua những con đường rợp bóng Mẹ Và, những câu nói vụng về, ngớ ngẫn của hai đứa đă chứa đựng biết bao nhiêu là âu yếm ngấm ngầm. Những gói me, những trái ổi, trái khế chua Hưng hái cho tôi chứa đựng biết bao nhiêu ư nghĩa, tràn đầy t́nh tứ. Với chúng tôi, như thế là t́nh yêu, là thương nhau rồi đó. Tôi c̣n nhớ, lần đầu tiên tôi khóc v́ một người con trai, cho một t́nh yêu nhỏ dại. Đó là ngày Hưng bị bắt trong thời gian tranh đấu Phật Giáo, Hưng dự vào cuộc biểu t́nh cùng bới các anh sinh viên và học sinh các trường. Trong số đó có tôi, nhưng rất may mắn là tôi không bị bắt. Buổi sáng nghe tin Hưng bị giam, tôi khóc ồn ào – khóc như một đứa trẻ con nghe ḿnh lạc lơng v́ người thân chợt đi xa không về, giận dỗi như ḿnh bị bỏ rơi và nhớ nhung mỗi đoạn đường vắng phải đi bộ một ḿnh. Tôi không nghĩ tôi khóc v́ người yêu. Hai ngày sau Hưng được thạ Hưng khoe tôi những vết bầm trên đùi, tôi nghe xót xa tràn lên đôi mắt. Từ đó tôi không theo Hưng và các anh sinh viên nữa. Chúng tôi lại sống b́nh yên trong tuổi học tṛ cho đến ngày tôi theo gia đ́nh đi xa
- Bỏ lại tỉnh nhỏ với những kỷ niệm vui buồn không dứt cùng với khuôn mặt người con trai thương tôi và tôi thương bằng những nhung nhớ bùi ngùi. Bây giờ gặp lại Hưng giữa thành phố lớn. Trước mắt tôi, Hưng không c̣n là cậu học tṛ nhút nhát của ngày nào nữa. Và, chắc dưới mắt Hưng, tôi đă trở thành một người đàn bà.
- Vân đi phố một ḿnh thôi sao? Hưng hỏi, tôi cười nhẹ:
- Ừ, tại ở nhà buồn quá, Vân đi mua vài thứ lặt vặt. Hưng chỉ thỏi son, hộp phấn trong quầy hàng:
- Lặt vặt là những thứ này đây phải không? Tôi gật đầu, Hưng hỏi:
- Vân mua xong chưa?
- Xong rồi, chờ Vân một chút xíu. Chờ bà bán hàng gói xong hàng, tôi mở ví trả tiền bằng hai tờ năm trăm, Hưng nh́n tôi, ánh mắt đằm thắm và nụ cười ranh mănh như ngầm nói với tôi:
- Sao bây giờ Vân già dặn thế? Vân người lớn thế? Và chững chạc thế. Bắt gặp ánh mắt đó, nụ cười đó, tôi nghe má ḿnh nóng rang lên như thủa c̣n con gái tôi được nghe người yêu chế riễu trêu chọc âu yếm vậy. Tôi nghe vui vui.
- Cười ǵ thế? Tôi hỏi Hưng trống không và thân mật.
- Trong Vân chững chạc như... bà lớn. Tôi cười rộn ràng:
- Bà thôi chứ không phải bà lớn. Vân có chồng là đă trở thành Bà rồi c̣n ǵ nữa. Song tôi đă không nói cho Hưng nghe chuyện đó. Không hiểu tại sao? Hưng rủ tôi đi dạo phố, đi ăn kem, uống nước. Tôi nhận lời Hưng không e dè, ngần ngại. Trong một thoáng tôi cứ ngỡ ḿnh c̣n con gái và tưởng như ḿnh đang tung tăng dạo phố với người yêu. Chả hiểu đọc được được những ư nghĩ của tôi lúc này, chồng tôi có giận tôi không nhỉ? Quân thường bảo tôi c̣n trẻ con quá và chưa ư thức được ḿnh đă là vợ và sắp làm Mẹ. Những điều Quân nói thường xuyên đến độ tôi không c̣n muốn nghe, muốn nghĩ đến nữa. Tôi vẫn c̣n ham thích cuộc sống t́nh nhân hơn cuộc sống vợ chồng nhiều. Tôi sống không thực tế. Lúc băng qua đường, quen như khi đi với chồng, tối nắm nhẹ cánh tay Hưng
- thật tự nhiên – Hưng không tỏ thái độ ngượng ngùng hoặc lợi dụng sự thân mật ấy của tôi, mà cũng thản nhiên như tôi. Buông tay Hưng ra tôi thầm nghĩ đến Quân và không thấy ḿnh có lỗi với chồng bởi sự thân mật ấy. Chỉ là những cử chỉ b́nh thường, tôi nói với Hưng khi hai đứa ngồi trong tiệm nước:
- Chúng ḿnh vẫn thế. Chả biết Hưng có hiểu câu nói của tôi không? Hưng hỏi tôi:
- Vân uống ǵ? ăn kem đă nhé. Tôi lắc đầu:
- Cho Vân một ly sữa tươi. Hưng gọi coca cho Hưng và sữa tươi cho tôi. Đẩy dĩa bánh đến gần, Hưng chọn cho tôi một chiếc bánh kẹp sữa. Tôi nhận chiếc bánh cắn đôi một cách ngon lành vui thích và thấy như mỗi phút ḿnh mỗi trẻ lại, hồn nhiên như thủa nào xa xôi lắm cùng với Hưng và đám bạn cùng lớp chia nhau khúc bánh ḿ trong dịp cắm trại hay picnic xa thành phố. Chia nhau khúc mía, những cái kẹo vừng, những trái ổi chín mới hái mà không thấy e dè ngượng ngập nào hết. Tôi nh́n Hưng:
- Hồi nhỏ vui ghê, Hừng nhỉ? Hưng gật đầu:
- Trông Vân bây giờ cũng chả khác ngày xưa là mấy. Tôi hỏi:
- Tại sao vậy? Ngày xưa Vân mười bốn. Hôm nay Vân hai mươi bốn. Cách nhau quá xa.
- Mười bốn và hai mươi bốn chỉ như cái chớp mắt dài. Nh́n Vân lúc này, đâu có ai nghĩ là Vân hai mươi bốn tuổi. Tôi nghiêng nghiêng mái tóc hỏi Hưng:
- Theo Hưng, Vân bao nhiêu tuổi?
- Mười tám, hai mươi là cùng. Tôi cười:
- Tại sao không bảo Vân chừng mười bốn như ngày xưa có hơn không? Hưng cười theo tôi:
- Ừ, Hưng cũng đang định nói thế.
- Thôi, cho Vân xin. Hưng bảo:
- Thật mà, Vân trẻ lắm, trẻ đến độ Hưng không ngờ đấy. Bạn bè ḿnh ngày xưa giờ có chồng có con cả rồi. Đâu có ai trẻ măi bằng Vân. Hưng nói bằng nét mặt thành thật và nghiêm trang. Tôi tin là Hưng không nịnh tôi v́ tôi biết ḿnh c̣n trẻ hơn số tuổi thật, rất nhiều người đă bảo tôi như thế và không ai tin là tôi đă lấy chồng. Buổi sáng nào chợt thức giấc thấy ḿnh đă thành đàn bà và bên cạnh ḿnh
- người đàn ông của những ngày c̣n là t́nh nhân th́ quá quen thuộc – nhưng của những ngày làm chồng th́ lại quá mới mẻ, xa lạ khiến ḿnh nghe bâng khuâng lạc lơng và muốn oà khóc như trẻ thợ Muốn trở về nằm vùi trong ḷng Mẹ kể lể, nhơng nhẽo như hồi c̣n nhỏ. Không ngờ nổi ḿnh lại có thể làm vợ và người đàn ông ḿnh yêu lại có thể làm chồng. Mới hôm qua c̣n nh́n nhau bằng ánh mắt mê đắm lẫn lo âu v́ không tin ḿnh được ở bên nhau. Buổi sáng thức dậy thấy cuộc sống hai đứa là những gắn bó dài lâu không rời, không dứt. Thôi, những nghi lễ phiền toái cũng tṛn rồi. Thôi, những dỗi hờn, lo lắng cũng chẳng c̣n dịp để “hành hạ” nhau nữa. Có nhau tất cả rồi. Chỉ cần mở mắt là thấy người ḿnh yêu kề cận. Kề cận cả lúc bữa ăn, lúc uống, lúc ngủ. Ở đâu cũng hiện diện bên nhau. Chả hiểu đó có thể là lư do để t́nh yêu biến dần ra t́nh nghĩa không nữa. Tôi lo lắng điều đó không ít. Tôi chưa ư thức được điều ǵ cả. Lúc nào cũng nghĩ ḿnh vẫn là cô t́nh nhân thích dỗi hờn hơn là một người vợ phải lo cho gia đ́nh cùng đứa con sắp ra đời. Đứng trang điểm trước gương, tôi nh́n thấy tôi vẫn chỉ là một cô gái, mặc một kiểu áo hợp thời, tôi thấy ḿnh quá trẻ trung không giống một người vợ chút nào. Nhiều lúc tôi thấy Quân buồn v́ những trẻ con quá đáng của tôi, tôi lại nghe ấm ức dỗi hờn sao đó. Tuy vậy, những ǵ Quân không thích tôi đă hoặc cố ư, hoặc vô t́nh chiều ư Quân hết. Chô đến lúc không ngờ, tôi đă khám phá ra tôi lệ thuộc chồng quá nhiều. Lệ thuộc từ đời sống đến ư nghĩ, ư thích riêng tư của tôi. Đó là lúc tôi thấy yêu chồng và cần thiết sự hiện diện của chồng bên tôi nhất. Hưng khuấy đều ly sữa tươi cho tôi một cách tự nhiên và thành thạo. Tôi nghĩ đến ngày bé, chưa bao giờ tôi dám đi chung với Hưng vào quán nước một ḿnh. Lần nào cũng phải hoặc hai ba đứa bạn tôi, hoặc em gái Hưng. Và những cử chỉ vụng về của Hưng khi lau chiếc muỗng nhỏ, rót một ly nước cho tôi đă làm tụi bạn trêu chọc phá phách cho hai vành tai Hưng đỏ bừng đến không nói thành lời. Đó là những kỷ niện đẹp, chả biết Hưng có nghĩ đến điều đó không?
- Bây giờ Hưng làm ǵ? Tôi hỏi, Hưng nh́n tôi chăm chú:
- Vẫn c̣n đi học. Tôi kêu lên:
- Trời ơi, sướng quá. Hưng cười cười:
- Vừa đi học, vừa kèm tư gia cho hai nơi, vất vả lắm. Tôi nheo mắt:
- Kèm cho các cô Tú nhà giàu, thích quá trời c̣n than ǵ nữa. Hưng nh́n tôi ngây ngô:
- Sao Vân biết?
- Ồ, biết chứ.
- Mấy cô gái nhà giàu khó chịu quá, đă học... dốt lại... xấu nữa. Hưng nói như thể là phân trần với tôi. Tôi cười khúc khích:
- Ừ, ừ, Vân có hỏi ǵ về các cô học tṛ của Hưng đâu. Tự nhiên sao Hưng khai ra hết vậy? Mặt Hưng đỏ, ngơ ngác đến buồn cười. Tôi t́m thấy ở Hưng nét mặt của cậu học tṛ mười sáu tuổi lúc này. Th́ ra thời gian vẫn không làm phai đi trí nhớ và những cử chỉ vụn vặt của nhau. Vẫn c̣ sót lại trong Hưng nét ngờ nghệch của cậu học tṛ nhỏ trước mặt một người bạn gái. Vẫn để lại trong tôi nét nghịch ngợm hồn nhiên của cô học tṛ mười bốn tuổi biết ḿnh được để ư đến. Chúng tôi bước ra khỏi tiệm nước – thành phố đă lên đèn. Giờ này Quân đă về và chắc hẳn đang mong tôi ghê lắm. Kệ, ai bảo hồi sáng giận nhau Quân bảo từ nay tôi muốn làm ǵ th́ làm, muốn đi đâu th́ đi, bây giờ tôi đi cho Quân biết tôi đâu phải cứ bám vào Quân mới có thể bước ra phố được nhỉ? Tuy nghĩ vậy tôi vẫn buồn buồn, nóng ruột lạ thường. Chưa bao giờ hai đứa lại căi nhau một cách vô lư đến thế. chuyện chả đâu vào đâu cũng căi vă nhau, to tiếng và nói nặng đến nhau. Quân bảo tôi:
- Em lúc nào cũng chỉ sống như một đứa con nít mà không bao giờ chịu nghĩ là ḿnh đă lớn và có chồng rồi, hết tuổi lăng mạn rồi. Câu nói đó của Quân như một tiếng dội lớn trong đầu tôi khiến tôi buồn tủi vô cớ, khiến tôi nghĩ là Quân hết thương tôi, hết chiều chuộng tôi như những ngày yêu nhau. Cơn tức tối vỡ oà. Tôi la lối và Quân cũng... la lối. Buổi trưa Quân đi làm một ḿnh. Tôi nằm khóc tỉ tê và ngủ một giấc, trở lại dậy soi gương thấy đôi mắt ḿnh sưng húp xấu xí, tôi lại hí hoáy chườm nước muối, nước nóng lên mắt và sửa soạn trang điểm thật kỹ đôi mắt cho tan biến nét mệt mỏi giận hờn đi. Tôi đi phố một ḿnh, hết giận chồng lại thấy thương chồng quắt quay – thương đến bật khóc. Giá có Quân ngay lúc này, tôi đă ôm Quân xin lỗi rồi. Nhưng vắng Quân căn nhà mênh mông lạnh lẽo quá. Tôi cần Quân. Ở bất cứ trường hợp nào tôi cũng cần Quân. Khi giận nhau tôi chán đủ mọi thứ và thời gian sao dài hàng thế kỷ từ lúc Quân đi làm cho đến lúc về. Nên tôi đă không muốn ở nhà, tôi sợ một ḿnh và chờ đợi. Tôi muốn đi dạo phố, mua một món ǵ đó cho Quân và chúng tôi sẽ hết giận nhau. Hưng ghé vào Khai Trí mua tặng tôi một quyển sách – Hưng thường thế. Ngày nhỏ Hưng cũng đă từng mua sách cho tôi. Phần nhiều sách học và sách đọc của tôi đều Hưng mua cả. Những quyển sách mà cho đến bây giờ tôi vẫn giữ cẩn thận. Quyển sách Hưng tặng tôi không để chữ. Tôi ngạc nhiên hỏi Hưng:
- Sao Hưng không đề tặng Vân? Hưng lắc đầu:
- Thôi, để nguyên thế cho quyển sách c̣n đẹp...
Tôi nh́n Hưng lạ lùng, Hưng vẫn thản nhiên, một thản nhiên khiến tôi bâng khuâng, bứt rứt. Tôi trả quyển sách cho Hưng:
- Nếu Hưng không viết ǵ cả, Vân không nhận. Hưng kê quyển sách trong ḷng bàn tay hí hoáy viết. Tôi hỏi đùa:
- Để xem Hưng viết ǵ trong này. Hưng cười:
- Viết về một buổi chiều đẹp và một kỷ niệm đẹp. Tôi nhận quyển sách trên tay Hưng. Hưng nói:
- Ngày xưa Hưng tặng quyển sách cho một ḿnh Vân, bây giờ Hưng tặng cho cả hai người. Hy vọng Vân phải thật hạnh phúc. Tôi tṛn mắt ngạc nhiên. Từ lúc gặp Hưng đến giờ tôi chưa nói với Hưng về cuộc sống hiện tại của tôi và chồng tôi. Th́ tại sao Hưng biết được tôi đă có chồng nhỉ? Nhưng khi nh́n đến bàn tay ḿnh với ngón tay đeo nhẫn tôi chợt hiểu. Hưng thật kín đáo và tôi cũng thật lặng lẽ. Chúng tôi chia tay nhâu ở cuối đường sau khi viết cho Hưng một tấm carte mang tên vợ chồng tôi cùng địa chỉ và bảo:
- Hôm nào Hưng đến nhà chơi. Chồng Vân rất vui mừng tiếp Hưng v́ biết Hưng là bạn Vân từ thủa nhỏ. Hưng cười nhẹ, nhận tấm carte bằng một thoáng bâng khuâng và quay đi. Tôi không đoán nổi Hưng đang buồn hay đang vui – đang thấy tiếc nuối một kỷ niệm đẹp đă vội rời xa hay đang bằng ḷng thoải mái v́ vừa gặp lại khuôn mặt ḿnh và người con gái ḿnh yêu trong suốt tuổi học tṛ nhỏ dại bây giờ đă đổi thay tất cả. Mỗi người là một cuộc sống mới khác nhau mà vẫn c̣n kỷ niệm của nhau. Kỷ niệm th́ bao giờ chẳng đẹp, chẳng đáng yêu, đáng mến nhỉ? Tôi nh́n theo Hưng đi khuất trong đám đông và nghe man mác buồn như kỷ niệm đi theo Hưng cũng vừa tan theo làn sóng người biến mất. OOo Tôi về đến nhà đă thấy Quân đứng ở cửa. Mặt hầm hầm. Hay cố t́nh làm ra vẻ hầm hầm cũng thế. Tôi cười thầm trong bụng “Em hết giận anh rồi nên nh́n khuôn mặt anh lúc này sao buồn cười đến thế được”. Lướt qua người Quân tôi lọt vào nhà, bất chợt Quân nắm cánh tay tôi:
- Em đi đầu về?
- Vô duyên chưa, giận nhau ai thèm nói chuyện. Tôi giả bộ c̣n giận Quân đi thẳng vào nhà. Quân c̣n nắm chặt cánh tay tôi, nói như hét:
- Anh hỏi em đi đâu về? Tôi giật tay ra khỏi tay Quân:
- Ai nói chuyện với anh mà hỏi. Giận nhau chớ bộ:
- Em đi đâu về đó. Gớm! Sao lại xuống giọng thế, tôi nghĩ và cười thầm nhưng không nói. Tôi dỗi:
- Đi đâu kệ người ta, hồi sáng anh nói từ nay ai muốn đi đâu th́ di, muốn làm ǵ th́ làm cấm hỏi cơ mà. Quân cười:
- Hồi sáng khác, bây giờ khác. Tôi nhăn mặt:
- Không khác.
- Khác.
- Ừ, khác kệ anh. Tôi nói và thay quần áo xong thản nhiên leo lên giường nằm đắp chăn kín đầu. Quân mon men lại ngồi gần tôi, cù tay vào nách cho tôi cười. Tôi tung chăn ngồi dậy vít đầu Quân xuống. Chúng tôi hôn nhau say đắm. Bao nhiêu giận hờn rồi cũng tan biến theo nụ hôn ấy...


HẾT