|
|
Ngay từ lúc đầu, gia đ́nh nàng đă phản đối quyết liệt chuyện t́nh
cảm giữa chàng và nàng, rằng do hai bên không môn đăng hộ đối và nàng sẽ
phải đau khổ suốt đời nếu lấy chàng.
Dưới áp lực của gia đ́nh, chàng và nàng rất thường hay gây gổ với nhau.
Nàng yêu chàng say đắm và vẫn thường hỏi chàng rằng “anh có yêu em nhiều
không?” |
|
|
V́ chàng nói năng không được khéo léo nên cách trả lời của chàng thường
làm nàng lo lắng. Điều đó cùng với áp lực từ phía cha mẹ nàng cũng làm
nàng hay giận hờn vô cớ. C̣n chàng chỉ biết chịu đựng trong thinh lặng.
Hai năm sau, chàng trai tốt nghiệp và quyết định đi du học. Trước ngày
đi, chàng đă nói với nàng rằng, “Anh biết ḿnh ăn nói vụng về nhưng anh
biết là anh thật sự rất yêu em. Nếu em đồng ư, anh muốn chăm sóc em suốt
quăng đời c̣n lại. Về phần gia đ́nh em, anh sẽ cố gắng thuyết phục. Em
lấy anh nhé?”
Nàng gật đầu. Trước quyết tâm của chàng, gia đ́nh nàng cuối cùng cũng
chịu thua và chấp thuận cho chàng và nàng kết hôn. Họ đă làm lễ đính hôn
trước khi chàng trai lên đường.
Nàng đi làm trong khi chàng tiếp tục việc học. Họ trao nhau những lời
ngọt ngào qua email và điện thoại. Dẫu khó khăn nhưng cả hai đều biết
rằng ḿnh sẽ không bao giờ đầu hàng.
Một ngày nọ, trên đường đi làm, nàng đă bị một chiếc xe hơi đụng phải.
Khi tỉnh dậy, nàng thấy cha mẹ nàng đang ngồi gần bên. Nàng thấy ḿnh bị
thương rất nặng. Mẹ nàng khóc vùi và nàng muốn nói lời an ủi, nhưng
giọng của nàng giờ chỉ là những tiếng gió th́ thào...
Bác sĩ nói rằng những tổn thương năo đă làm nàng bị câm và những lời
khuyên nhủ của cha mẹ cũng không thể làm nguôi ngoai ḷng nàng. Nàng rơi
vào tuyệt vọng. Suốt thời gian nằm trong bệnh viện, nàng chỉ biết khóc
thầm.
Và đến khi trở về nhà, mọi thứ vẫn không thay đổi. Duy chỉ tiếng điện
thoại reng làm tim nàng tan nát. V́ không muốn chàng biết cũng như không
muốn làm gánh nặng cho chàng, nàng đă viết một lá thư, nói rằng nàng
không muốn phải đợi chờ thêm nữa.
Nàng gửi trả chiếc nhẫn đính hôn cho chàng. Chàng hồi âm bằng vô số lá
thư và những vô số lần điện thoại... Nàng chỉ biết khóc...Cha mẹ nàng
quyết định chuyển đi với hy vọng nàng có thể quên mọi thứ mà sống vui vẻ.
Trong môi trường mới, nàng học cách diễn đạt bằng tay và bắt đầu một
cuộc sống mới.
Nàng tự nhủ với ḷng ḿnh phải quên chàng đi. Và môt ngày, một người bạn
của nàng cho nàng biết rằng chàng đă về nước. Nàng dặn bạn ḿnh phải
giấu không cho chàng biết chuyện ǵ đă xảy ra và từ đó nàng bặt tin
chàng.
Một năm nữa lại trôi qua và người bạn cũ lại đến với tấm thiệp cưới của
chàng. Nàng tan nát. Nhưng khi mở tấm thiệp hồng, nàng chỉ thấy mỗi tên
chàng. Và lúc nàng vừa định hỏi bạn nàng tại sao th́ nàng nh́n thấy
chàng đang đứng trước nàng.
Chàng dùng tay để nói chuyện cùng nàng, “Anh đă mất một năm để học thứ
ngôn ngữ này, để em biết rằng anh không quên lời hẹn ước. Hăy để anh là
tiếng nói của em. Anh yêu em.” Chàng xỏ nhẫn vào tay nàng. Mắt nàng nhoè
đi v́ hạnh phúc.
|
|
|
|
|
|
|
|